Showing posts with label Nguyễn Trần Phương Dung. Show all posts
Showing posts with label Nguyễn Trần Phương Dung. Show all posts

Monday, May 15, 2017

Thư Cho Con Gái




blank
Thảo My.

Con gái yêu của Mẹ,

Mẹ viết cho con vào những ngày Xuân nắng ấm chan hòa. Dọc theo con đường từ trường học của con về nhà, hoa anh đào đang nở rộ. Những củ tulip và iris con giúp mẹ trồng trước cửa nhà mấy mùa thu trước nay đang đâm chồi dâng hoa. Cây táo, cây mận, cây chanh... trong khu vườn nhỏ đã bắt đầu nhú lên những trái non. Cỏ cây, hoa lá đang vươn mình thức dậy sau một mùa đông dài ngủ vùi trong mưa bão.

Giữa cái không khí tràn trề sức sống của mùa Xuân, vào những sáng sớm cuối tuần khi cả nhà còn ngủ say, Mẹ chợt thấy mình ngồi thinh lặng thật lâu trên xích đu ở vườn sau, vừa ngắm nhìn cảnh vật vừa nghĩ về con, con gái yêu của Mẹ.

Thời gian trôi nhanh quá, mới ngày nào con cất tiếng khóc chào đời mà thoáng chốc đã mười tám năm. Mấy tuần nay nhìn con tíu tít bận rộn với những sinh hoạt của năm cuối trung học, lòng Mẹ dạt dào cảm xúc vui buồn lẫn lộn. Con gái yêu của Mẹ không còn bé bỏng nữa. Mẹ mừng vì con sắp qua được một chặng đường, nhưng Mẹ lo vì những bước kế tiếp Mẹ không thể đi cùng con.

Sau mùa hè này con sẽ bước vào ngưỡng cửa đại học, có nghĩa là con bắt đầu sống đời tự lập xa nhà. Dù trường con chọn ở ngay trong California, nhưng đối với Mẹ xa nhà một dặm cũng đã là quá xa. Bao nhiêu năm nay, Mẹ đã quá quen tối tối đi qua đi lại, thò đầu vào phòng nhìn con học bài. Mẹ sẽ nhớ lắm khi không thể nhìn thấy và lo cho con mỗi ngày.

Có câu nói rằng: “Người ta không thật sự biết yêu cho đến khi có con.” Điều này thật đúng đối với Mẹ. Các con đã trở thành lẽ sống của Mẹ. Tất cả hạnh phúc khổ đau của đời Mẹ đều gắn liền với các con. Nhưng có lẽ vì con và “Bé Bánh” là con gái nên Mẹ để ý và lo lắng cho hai chị em nhiều hơn anh và em trai con, và chuyện con sắp lên đại học cũng ảnh hưởng tâm lý đến Mẹ nhiều hơn. Chúng ta đang sống ở một đất nước mà quyền lợi của con người được bảo vệ tối đa, nhưng Mẹ không quá ngây thơ để không nhận ra rằng: Cuộc đời vẫn còn quá nhiều bất công mà phụ nữ và trẻ em là những người bị thiệt thòi nhiều nhất. Vì vậy Mẹ luôn cảm thấy cần che chở bảo vệ con và nuôi dưỡng con thành một người mạnh mẽ, từ thể chất đến tinh thần và tình cảm.

Lúc nhỏ, con bé xíu và xinh xắn như một con búp bê. Mẹ hay mặc cho con những chiếc áo đầm màu ngọt lịm như những viên kẹo. Con có cái tên "Bé Kẹo" là vì vậy. Con nhút nhát mắc cỡ, lúc nào cũng ôm chặt chân hay rúc mặt vào cổ Mẹ mỗi khi ra ngoài. Không ai bế được con ngoài Bố Mẹ và bác T bạn thân của Bố. Mẹ lo lớn lên con sẽ cô đơn.

Ba tuổi, Mẹ cho con đi học preschool. Con đã khóc suốt ba tháng trời. Mỗi ngày đưa con đến trường là mỗi ngày tim Mẹ tan vỡ vì con khóc thút thít suốt đoạn đường từ nhà đến trường, miệng không ngừng nói: “Mẹ ơi, Mẹ đừng bỏ con.” Biết bao lần sau khi rứt tay con ra khỏi áo, Mẹ đã vội vã ra xe và ngồi khóc thật lâu. Những tấm hình cô giáo chụp con ngồi buồn so trong lớp làm Mẹ xót xa. Biết làm sao hơn vì Mẹ còn phải đi làm, và con cần đi học những gì Mẹ không thể dạy con ở nhà. Điều Mẹ có thể làm được là mỗi chiều đến đón con đều đặn và đúng giờ, để con tin tưởng rằng Mẹ luôn trở lại với con.

Năm tuổi, Mẹ đưa con đi học đàn dương cầm. Các nghiên cứu cho thấy âm nhạc giúp bộ óc trẻ em phát triển hơn về trí nhớ, tạo nên quân bình về tinh thần, và đem lại một giấc ngủ ngon. Âm nhạc cũng là niềm đam mê mà Mẹ bỏ dở dang vì nhiều lý do. Những gì Mẹ không có, những giấc mơ Mẹ không đạt được, bây giờ Mẹ dành cho con. Cô giáo âm nhạc người Nga kỷ luật bắt Mẹ ký giấy cam kết mỗi ngày phải cho con tập đàn ít nhất 30 phút, và mỗi năm tham dự biểu diễn âm nhạc vài lần.

Vậy là mỗi tối Mẹ ngồi bên con đếm từng trường canh, gõ từng nốt nhạc. Mẹ ngân nga hát theo những bản nhạc con đàn. Ngày con trình diễn, Mẹ nín thở nhìn ngón tay con run rẩy trên phím đàn. Mẹ biết con sợ nhưng Mẹ không thể lên ngồi bên con. Mẹ chỉ có thể cho con ánh mắt khuyến khích và tiếng vỗ tay thật lớn. Mẹ muốn con biết rằng cho dù con có đánh sai bao nhiêu nốt hay trật bấy nhiêu nhịp, Mẹ luôn luôn tự hào về con.

Vào mẫu giáo, con bắt đầu dạn dĩ hơn. Con khoe cô giáo thương con vì con ngoan. Khi cô dạy về một động vật hoặc thực vật nào đó, con giúp cô vẽ hình trên bảng. Các bạn khen con vẽ đẹp. Dù có thể đưa đón con ở trường mỗi ngày, Mẹ đã cho con đi xe buýt. Mẹ muốn con tập tự lập và biết tuân thủ theo quy luật của nhà trường và xã hội. Mẹ đưa đón con ở trạm xe đầu đường mỗi sáng trưa, lòng reo vui nhìn con cười chào với người tài xế. Mỗi khi Mẹ theo lớp con đi du ngoạn, con không còn bám lấy Mẹ mà chạy chơi cùng chúng bạn. Con đã hiểu con không cần nắm chặt tay Mẹ vì Mẹ vẫn luôn trông chừng không để con bị lạc mất.

Năm lớp sáu, Mẹ nhận ra những thay đổi ở tính tình và thể lý nơi con. Mẹ thương con quá vì trong mắt Mẹ con hãy còn quá nhỏ để qua giai đoạn vị thành niên. Mẹ càng lo vì thời gian này thỉnh thoảng Mẹ phải đi công tác xa. Mẹ sợ con thấy tháng lần đầu khi Mẹ vắng nhà. Hai mẹ con đi dạo tâm sự. Con nhắc là Mẹ đã ký giấy cho nhà trường dạy con về tâm sinh lý và trấn an Mẹ rằng con biết phải làm gì khi chuyện xẩy ra. Con còn cười hai mẹ con chỉ cách nhau một cú điện thoại, sao Mẹ hay lo xa quá.

blank
Mẹ và con.

Rồi con lớn dần theo thời gian và trở thành một thiếu nữ duyên dáng, yêu đời yêu người. Con sinh hoạt với những đoàn thể ở trường, nhà thờ và cộng đồng. Từ một con nhộng rụt rè trong kén, con đã biến thành một con bướm xinh đẹp đầy tự tin. Mẹ vẫn để tâm theo dõi nhưng không dám đến quá gần con. Con đang cần thời gian và không gian riêng để tự tìm chính mình. Mẹ hiểu có những lúc con không muốn bị ai làm phiền, nhất là Bố Mẹ. Mẹ tình nguyện vào những đoàn thể con sinh hoạt để có cơ hội đưa đón và gần gũi con và các bạn của con. Mẹ muốn con biết Mẹ luôn bên cạnh con khi con cần Mẹ. Mẹ nguyện làm cơn gió nâng cánh bướm con bay cao và bay xa.

Năm lớp mười, con bị bịnh phải nghỉ học mấy ngày. Con nằng nặc đòi vào nằm trên giường của Bố Mẹ dù con đã ở phòng riêng từ lúc một tuổi. Con mơ màng nhìn bức ảnh Mẹ chụp ngày cưới treo ở trên tường rồi nói: “Khi nào lấy chồng con sẽ mặc áo cưới của Mẹ.” Mẹ vuốt tóc con mà nghe lòng rưng rưng. Con 16 tuổi và chưa có bạn trai vì Mẹ dặn phải chờ xong trung học đã. Nhưng Mẹ hiểu cái ngày con biết yêu sớm muộn sẽ đến, vì đó là nhu cầu tự nhiên của con người. Mẹ chỉ mong con đợi đến khi con lớn đủ để biết con muốn gì, trông đợi gì ở người con yêu. Mẹ mong con chờ người trân quý con, người xứng đáng với tình yêu của con. Mẹ mong người đó có thể làm nổi bật lên những gì tốt đẹp nhất nơi con và làm cho con trở thành một người thiện hảo hơn. Mẹ mong người đó luôn ở bên con trong mọi hoàn cảnh, mang lại cho con nụ cười và là bờ vai cho con nương tựa khi mỏi mệt. Trên hết, Mẹ mong người đó xem con là ưu tiên hàng đầu của họ, vì con xứng đáng được đối xử như vậy.

Nhưng Mẹ biết đường đời không bằng phẳng và cuộc đời nhiều lúc không như ta ước mong. Bây giờ con đã lớn và bắt đầu sống tự lập. Thử thách khó khăn đang chờ con phía trước. Đường đời Mẹ không thể đi giùm con. Khổ đau nghiệt ngã Mẹ không thể gánh cho con. Cạm bẫy chông gai Mẹ không thể bồng bế con qua như khi còn bé thơ. Có những quyết định Mẹ chỉ có thể cố vấn nhưng không thể làm cho con, như khi con chọn trường và ngành học, như lúc con chọn người yêu... Cuộc đời và tương lai là của con, Mẹ không thể bắt con nghe theo ý Mẹ.

Mẹ chỉ biết cầu xin Ơn Trên soi sáng và che chở cho con. Và Mẹ hy vọng những hướng dẫn của Mẹ trong 18 năm qua phần nào chuẩn bị cho con vào đời. Mẹ mong con không bao giờ mất niềm tin vào Thiên Chúa và vào con người. Mẹ mong con không ngừng học hỏi. Mẹ mong con luôn giữ được nụ cười trên môi, vì khi con mỉm cười với cuộc đời, cuộc đời sẽ mỉm cười lại với con. Và trên hết, Mẹ mong con ghi nhớ rằng: trong bất cứ tình huống nào, Mẹ luôn ở bên con. Mẹ sẽ vui với con khi con hạnh phúc. Mẹ sẽ khóc với con khi con đau buồn. Quan trọng hơn cả, Mẹ sẽ chạy đến nâng con đứng dậy khi con bị vấp ngã.

Vì, con là con gái yêu của Mẹ, và không có gì có thể thay đổi được điều đó!

Nguyễn Trần Phương Dung

Monday, March 20, 2017

126 Người Việt Đi Qua Cơn Khủng Bố



Ngày Giới Trẻ Thế Giới 2016 tại Ba Lan là nơi hẹn của hơn hai triệu người. Để tới được nơi hẹn, phái đoàn giới trẻ gốc Việt tại Hoa Kỳ đã đi qua 4 nước Âu châu, đúng cơn khủng bố đang hoành hành, nổ súng tại Munich, lao xe cán người tại Nice. Bút ký hành trình được viết bởi Nguyễn Trần Phương Dung, tác giả đã nhận Giải Chung Kết Viết Về Nước Mỹ 2011. Bài trích từ báo xuân Việt Báo Tết Đinh Dậu có tựa đề “Âu Châu, Cơn Khủng Bố và Đại Hội Giới Trẻ Thế Giới”.
* * *
blank
Đoàn gốc Việt tại Rome.

"Tất cả nằm xuống. Lấy ba lô che đầu. Bò về hướng lối ra. Bò nhanh. Nhanh hơn nữa. Nhanh!"

Tiếng Frère hét vang, tôi choàng tỉnh, mồ hôi đẫm thái dương, sống lưng lạnh ngắt. Đưa bàn tay lên ngực trái, thấy tim vẫn còn đập thình thịch. Nhắm mắt lại, hai tay ôm lấy người mình, tôi khẽ tự dỗ dành: Đừng sợ, chỉ là giấc mộng thôi.

Nhận thức tăng theo sự điều hòa dần của nhịp tim. Không khí tê buốt. Gió vờn nhẹ trên má. Nền xi măng lạnh cứng dưới lưng. Cơ thể âm ấm của người nằm bên trái cứ rúc mãi vào mình. Tiếng ngáy đều từ người nằm bên phải. Mùi ẩm mốc của giầy vớ áo quần chưa kịp khô...

Mắt tôi bật mở lớn, tim lại đập loạn nhịp, nhớ ra rồi, cơn mưa tầm tã bất chợt vào buổi chiều lúc đang trên đường từ Fussen trở về Munich. Munich! Không, không phải tôi vừa nằm mơ! Niềm lo sợ của hai năm qua đã trở thành sự thật và vừa len lỏi vào tận giấc ngủ chập chờn.

"Em vẫn muốn đi?" Anh hỏi khi hai đứa theo dõi hình ảnh vụ nổ bom tự sát tại Brussels mấy tháng trước. Ba mươi hai người chết và hơn 300 người bị thương. Đầu óc tôi mông lung.

Chuyến hành hương Âu Châu cho một trăm hai mươi sáu người đã được chuẩn bị gần hai năm nay. Lịch trình, vé máy bay, vé xe lửa, ghế ngồi, nơi ăn chốn ở, cờ xí, khăn áo đồng phục, họp nhóm lớn chia nhóm nhỏ... Tất cả coi như đã xong chỉ chờ ngày lên đường. Vậy mà câu hỏi vẫn cứ được đặt ra, và không phải chỉ từ anh, mỗi lần có thêm một vụ khủng bố bạo động. Phái đoàn gồm rất đông các em tuổi vị thành niên lần đầu tiên xa nhà, đi hành hương theo kiểu "ba lô" với xe lửa là phương tiện di chuyển chính.

"Khủng bố có thể xẩy ra bất cứ lúc nào, bất cứ nơi đâu, không ai đoán được. Chưa chắc chúng mình đã an toàn ngay khi đang ở nhà, tại Mỹ. Mình cầu xin cho mọi chuyện tốt đẹp nhưng vẫn cần chuẩn bị cho tình huống xấu nhất."

Frère ôn tồn nói khi nghe tôi chia sẻ về nỗi lo âu. Rồi Frère dặn dò những điều cần thiết và lôi mọi người ra ngoài công viên tập dợt. Lúc có chuyện không lành xảy ra thì phải làm gì. Khi nào thì nằm bẹp, bò, chạy... Giúp đỡ và lo cho nhau làm sao. Liên lạc với nhau thế nào nếu bị thất lạc. Nói đi nói lại. Tập tới tập lui. Tập cho đến khi từ trên xuống dưới thấm vào đầu tất cả những gì cần phải làm. Phần còn lại phó thác cho Bề Trên.

Tôi không thể để sự sợ hãi khống chế cuộc sống, vì đó chính là điều bọn khủng bố muốn. Tôi nói với anh, “Em vẫn quyết định đi cùng với hai con.” Hai đứa con gái. Bé Kẹo vừa lên 17. Bé Bánh tuần sau mới tròn 16. Lần đầu tiên được đi Âu Châu, hai chị em nô nức mãi. Không ngờ chuyến đi lại bao gồm trốn chạy một cuộc thảm sát phi lý!

Tôi cố gắng ngồi lên thật khẽ và mở điện thoại đọc lại email Frère gửi hai tiếng trước:

"Tạ ơn Chúa. Tất cả mọi người trong đoàn đều an toàn. Chúng ta không ở cùng một nơi, nhưng đều an toàn. Hotel Luitpold cho phái đoàn tạm trú đêm nay. Một số em đã ngáy rồi đó..."

Phải rồi, không cần sợ, vì mọi người kể cả hai con bé, đều đang an toàn bên Frère. Mười một người chúng tôi, nhóm nhỏ duy nhất còn bị mắc kẹt bên ngoài, đều là người lớn có thể tự lo cho mình.

Rảo mắt nhìn quanh. Bên trái, V nằm đâu lưng vào tôi, tay nắm chặt mép áo mưa mỏng manh hai chị em đang đắp chung. Gần bên, C co quắp, miệng ho khụ khụ. Đối diện, bốn cô ngồi dựa tường ngủ gà ngủ gật. Bên phải, bà Sơ nằm thẳng lưng ngáy đều. Phía ngoài, ông Cha ngồi nhắm mắt, không biết đang ngủ hay thiền? Không thấy H và T. Hai anh chàng chắc lại ra ngoài tìm đường về đây?

blank
Sau khi vượt qua cơn khủng bố, tuổi trẻ với màu cờ Việt Mỹ hãnh diện góp phần cùng ngày hội giới trẻ thế giới.

Sáng sớm hôm qua phái đoàn đi xe lửa đến Munich từ Rome. Sau khi cất hành lý vào tủ khóa ở nhà ga, chúng tôi chia thành nhiều nhóm nhỏ đi du ngoạn địa phương, hẹn nhau tám giờ tối trở lại nhà ga dâng thánh lễ trước khi đón chuyến xe lửa đêm tiếp tục lên đường sang Vienna.

Hai con bé đi theo các bạn cùng tuổi, thưởng ngoạn thành phố Munich. Tôi nhập vào nhóm già đi thăm phố cổ và lâu đài ở Fussen. Cả bọn có một ngày thật vui nói cười không ngớt, ngay cả lúc bị mắc mưa ướt như chuột lột trên đường trở về Munich. Nhưng khi chúng tôi đang trên tàu điện trở về điểm hẹn ở nhà ga thì hay tin về vụ nổ súng ở Munich. Sự kiện vẫn còn đang được thâu thập... Nhân chứng bảo súng nổ trong thương xá Olympia Mall và gần đó... Dường như có hơn một tay súng... Cảnh sát chưa làm chủ được tình hình. Chưa thể kiểm chứng số người bị thương và tử vong. Có người nhìn thấy một tay súng chạy vào hệ thống tàu điện của thành phố. Mọi người được khuyến cáo tìm nơi trú ẩn an toàn...

Tim tôi như rớt ra khỏi lồng ngực. Olympia Mall cách ga Munich chỉ sáu km. Sáng nay nghe lũ nhóc bàn chuyện đi mua sắm quà lưu niệm. Có nhóm nào đang ở tại thương xá này không?

Không dám nghĩ tiếp, tôi vừa cầu nguyện vừa gửi tin nhắn cho con: “Cho mẹ biết gấp tụi con có an toàn không. Đang ở đâu và với ai? Nhớ tìm chỗ trốn và lo cho nhau. Mẹ thương các con.”

Tin nhắn thứ hai gửi cho Frère và em trưởng đoàn: “Nhóm an toàn, đang ở cách ga Munich khoảng 10 km. Sẽ tìm chỗ trú trong lúc chờ thông tin và chỉ thị của nhà chức trách.”

Gửi xong rồi hồi hộp chờ. Thời gian chậm chạp trôi qua. Vào trang Facebook của đoàn, thấy chỉ thị của Frère bảo mọi người tìm chỗ an toàn trú thân. Một số nhóm xác nhận an toàn. Một số đăng tin nhắn tìm nhau. Không thấy tăm hơi của hai đứa con và lũ bạn cùng nhóm? Mãi hơn nửa tiếng sau mới nhận được trả lời từ con chị:

"Hai chị em con an toàn. Tụi con đang trốn với các bạn trong một tiệm quần áo gần nhà ga Munich. Thương mẹ."

Thở ra, bây giờ có thể tin về cho anh được rồi:

“Có vụ nổ súng ở Munich nơi phái đoàn đang ở. Ba mẹ con bình an nhưng đang còn chờ tin của mọi người. Tiếp tục tin tưởng và cầu nguyện nhé.”

Tôi đọc lại dòng nhắn của mình mà nghe tim nhức nhối... Mới tuần trước thôi, khi đang ở Pháp, tôi cũng đã đăng dòng nhắn tương tự. Sáng sớm hôm đó khi bật điện thoại thì hiện lên tin nhắn của anh:

“Nice mới bị khủng bố em biết chưa? Phái đoàn còn ở Taizé không? Tin gấp về cho mọi người an tâm.” Nhìn kỹ, thấy thêm mấy chục tin nhắn và điện thoại hụt từ các phụ huynh ở Mỹ. Tôi vào trang tin tức mới biết tối hôm trước tại thành phố Nice, một chiếc xe tải chở hàng đã vượt qua hàng rào chắn lao vào đại lộ Promenade des Anglais nơi 30 ngàn dân địa phương và du khách đang mừng lễ hội Bastille Day. Chiếc xe chạy với tốc độ 56 dặm một giờ, lạng qua lạng lại và leo lên lề đường cố ý cáng người. Tài xế đã bị cảnh sát bắn chết năm phút sau đó nhưng đại lộ nổi tiếng thơ mộng với hàng dừa cao vút cạnh bờ biển cát trắng đã trở thành chốn hỗn loạn và đẫm máu. Tổng thống Pháp Francois Hollande đã tuyên bố đây là vụ thảm sát dính líu đến nhóm khủng bố ISIS.

blank
Sau khi vượt qua cơn khủng bố, tuổi trẻ với màu cờ Việt Mỹ hãnh diện góp phần cùng ngày hội giới trẻ thế giới.

Bàng hoàng nhìn lại đồng hồ. Vụ khủng bố xẩy ra hơn sáu tiếng trước lúc 11:30 đêm, sau khi tôi đã đi ngủ. Mọi người trong đoàn đã được yêu cầu khóa điện thoại trong thời gian dự tĩnh tâm, riêng tôi mỗi ngày bật điện thoại ít phút sau khi thức dậy và trước khi đi ngủ để giữ liên lạc với các phụ huynh ở nhà. Gia đình và bạn bè ở Mỹ chắc đang lo chết được. Tôi vội vào trang mạng của nhóm đăng dòng nhắn:

“Phái đoàn vẫn đang ở Taizé, cách Nice 680 km. Mọi người đều bình an. Xin tin tưởng và phó thác cuộc hành trình và sự an nguy của đoàn cho Thiên Chúa và Mẹ Maria. Hiệp lời cầu nguyện cho các nạn nhân và gia đình của vụ khủng bố.”

Taizé, tên của một ngôi làng nhỏ hiền hòa thuộc trung phần nước Pháp, là nơi một tu sĩ tên Roger đến từ Thụy Sĩ vào năm 1940 với ý nguyện thành lập một cộng đồng đan sĩ với đời sống chung. Khi Đệ Nhị Thế Chiến bùng nổ, nhà dòng của thầy Roger đã trở thành nơi trú thân cho những người tị nạn chạy trốn chiến tranh, trong đó có người Do Thái. Chiến tranh chấm dứt, Chúa Nhật hằng tuần nhà dòng lại chào đón tù nhân chiến tranh Đức bị quản thúc ở một trại giam lân cận. Thầy cũng đón về trẻ em mất cha mẹ trong chiến tranh và nhờ người chị gái đến nuôi dưỡng.

Dần dần những người đàn ông trẻ tuổi khác thuộc đạo Công Giáo và Tin Lành từ trên 30 quốc gia đã tham gia vào đời sống cộng đoàn của thầy Roger. Họ cam kết cùng nhau sống độc thân suốt đời để quảng bá cho hòa bình và công lý qua cầu nguyện và thiền định. Một số thầy đến sống ở châu Á, châu Phi và Nam Mỹ, những nơi chịu thiệt thòi trên thế giới, bên cạnh những người đang đau khổ để làm chứng nhân hòa bình.

Người trẻ khắp năm châu bắt đầu tìm đến Taizé từ thập niên 60. Họ đến để cầu nguyện và học hỏi về hòa bình và công lý để rồi đem lý tưởng đó về thực hành nơi họ đang sinh sống. Thông điệp và ảnh hưởng của Taizé dần lan sâu rộng. Người tìm về ngày càng đông, có tuần lên tới trên 5000 người. Đức Thánh Giáo Hoàng Gioan Phaolô Đệ Nhị đã từng ba lần viếng thăm cộng đồng Taizé, trước và sau khi trở thành giáo hoàng. Cảm hứng tổ chức Đại Hội Giới Trẻ Thế Giới của Ngài cũng bắt nguồn từ những họp mặt giới trẻ ở Taizé. Nhà triết học nổi tiếng Paul Rioeur và nhà văn/nhà thần học/giáo sư Olivier Clément, người phấn đấu để tạo điều kiện cho các cuộc họp hòa giải giữa các Kitô hữu của phương Đông và phương Tây, cũng là những khách thường xuyên của nơi này.

Phái đoàn đã dành một tuần của chuyến đi cho Taizé. Tại đây chúng tôi chung sống đời cộng đồng và sinh hoạt với hơn hai ngàn bạn trẻ thuộc đủ chủng tộc, màu da, ngôn ngữ và tôn giáo. Không hiểu có phải vì không gian yên tĩnh, vì môi trường đẹp và trong lành, vì đời sống giản dị hay vì một ngày ba buổi tụng nguyện mà tôi cảm thấy thật bình an và hạnh phúc khi ở đây. Tất cả ganh đua bon chen, ghen ghét hận thù như thuộc về một thế giới nào khác.

Vậy mà ghen ghét hận thù vẫn tìm đến. Lòng tôi buồn vô hạn khi nghe tin khủng bố ở Nice. Tám mươi sáu người chết và 434 người bị thương chỉ vì sự cuồng tín! Phi lý và thương tâm như khi thầy Roger, người cả đời cổ võ cho sự đoàn kết hòa hợp và dấn thân cho hòa bình công lý, bị đâm chết một cách hung bạo năm 90 tuổi, ngay lúc đang cầu nguyện trong “Nhà Thờ Hòa Giải” của cộng đồng Taizé.

Và hận thù và những hệ lụy của nó lại đang xẩy ra tại Munich. Vụ nổ súng làm tê liệt cả thành phố lớn. Hệ thống internet và điện thoại dường như bị tắc nghẽn. Tất cả hệ thống di chuyển công cộng đều bị đình chỉ. Nhiều cửa hàng và tiệm ăn đóng cửa sớm. Xe cộ và khách bộ hành vội vã đi ngược hướng Olympia Mall. Đường phố vắng dần, chỉ còn lại tiếng còi hú của xe cảnh sát và cứu thương thỉnh thoảng vang lên trong không gian tê cứng sự sợ hãi.

Khi bắt buộc ra khỏi tàu điện vì hệ thống di chuyển công cộng bị đình chỉ, nhóm chúng tôi vào một tiệm Burger King để tạm lánh nạn. Lúc đó mới hơn bảy giờ chiều. Thời gian như dài vô tận khi chờ đợi tin xác nhận sự an toàn từ các nhóm nhỏ khác. Hầu hết các nhóm đang tản mác khắp nơi trong thành phố. Những nhóm đã về được bên Frère thì đang tụ tập ở ngoài một khách sạn nhỏ gần ga Munich.

Tin nhắn từ các Cha, phụ huynh, gia đình và bạn bè ở Mỹ và những nơi khác cũng liên tục bay tới. Từ ngày phái đoàn lên đường, mỗi ngày giáo xứ của chúng tôi đều dâng lời nguyện trong các thánh lễ cho sự an nguy của đoàn. Sau vụ khủng bố ở Nice, mọi người càng cầu nguyện nhiều hơn. Email từ anh và hai thằng con trai - thằng con lớn vốn dĩ ít biểu lộ tình cảm - chứa đầy lo lắng quan tâm. Chưa bao giờ thấm thía sự quan trọng và cần thiết của tình yêu thương bằng lúc này.

Khi tiệm Burger King đóng cửa vào lúc 11 giờ đêm, nhóm chúng tôi phải quyết định tìm đường trở về với phái đoàn hoặc tìm một nơi khác tạm trú. Lúc đó vẫn chưa có thêm tin từ nhà chức trách địa phương về tình hình hung thủ và không thấy taxi chạy ngoài đường.

Khoảng cách 10 km từ tiệm Burger King về ga Munich không quá xa nhưng nguy hiểm nếu đi bộ. Tòa Đại Sứ Mỹ tại Đức lại khuyến cáo công dân Mỹ tránh ra ngoài đường vào lúc này.

Chúng tôi đành phải tìm một nơi khác qua đêm. Gọi vài khách sạn nhưng tất cả không có phòng trống, vài khách sạn khác không bắt điện thoại. Chúng tôi liều đi bộ đến một khách sạn gần đó. Họ còn một phòng trống nhưng chỉ cho ba người ở. Muốn vào quán rượu của khách sạn ngồi uống nước chờ qua giờ nhưng họ cũng không cho. Có lẽ mặt mũi bơ phờ và dáng dấp tơi tả của của chúng tôi sau một ngày dài lang thang làm họ sợ.

Sau cùng chúng tôi liên lạc được với một nhóm khác cũng đang ở gần đó. Nhóm này cho biết đã tìm được một Airbnb ba phòng ngủ cách 15 phút đi bộ. Đến nước này thì ở đâu cũng được và bao nhiêu tiền cũng trả. Hai nhóm hẹn gặp rồi cùng đi tìm nhà, vừa đi vừa hồi hộp vì đường khuya vắng tanh phảng phất nỗi đe dọa. Thỉnh thoảng xe cảnh sát và xe chở lính chạy chậm chậm ngang. Cả bọn không ai bảo ai, cố gắng tiếp tục đi thật bình thường, thật bình tỉnh.

Google Map dẫn chúng tôi đi loanh quanh và dừng lại trước một căn trong khu nhà dân. Cả bọn mừng vì tưởng cuối cùng đã tìm được một chỗ an toàn để nghỉ ngơi. Nào ngờ từ máy quan sát trong nhà, chủ nhà thấy nhóm đông nên đổi ý không cho vào.

Lại phải chia lại thành hai nhóm để có cơ hội tìm được chỗ khác. Nhóm chúng tôi đi trở ngược lại hướng khách sạn lúc nãy và tìm được hành lang của một tòa văn phòng để tạm qua đêm. Hành lang khuất khỏi mặt đường và sạch sẽ nhưng hai ngõ trước sau không có cửa, gió khuya từ ngoài thổi vào tê buốt thịt da. Sau khi nhận được email của Frère lúc một giờ sáng xác nhận mọi người đều an toàn, chúng tôi bảo nhau ráng ngủ một chút để dưỡng sức...

Tiếng C ho mỗi lúc mỗi thường xuyên hơn, tôi nghe mà vừa giận vừa thương. Bố khỉ, Frère đã dặn ngoài túi nhỏ đựng tiền và giấy tờ tùy thân lúc nào cũng lận trong người, trong ba lô đeo ban ngày phải có áo khoác, áo mưa, áo thun và khăn phòng hờ khi cần. Vậy mà C ỷ y chẳng mang theo gì hết. Lúc chiều bị ướt mưa không có áo thun để thay, nửa đêm đi lang thang ngoài đường không có áo khoác để mặc. Anh chàng không bị cảm lạnh mới là lạ.

"Phải về thôi, đi bộ cũng được, em chịu hết nổi rồi." C mở mắt ra than, đúng lúc H và T đi vào. Ngoài đường xe cộ đã chạy trở lại, an toàn đủ để đi rồi. Vậy là cả nhóm lồm cồm bò dậy. Ra ngoài kiếm được một chiếc taxi nhưng chỉ đủ chỗ cho bốn hành khách. Anh tài xế là người Việt, chỉ cho nhóm trạm xe buýt bên kia đường với chuyến xe đang trờ tới. Cả bọn lúp xúp chạy băng qua đường nhưng không kịp. Chuyến xe kế 20 phút nữa mới tới. Thôi thì cuốc bộ. Đi được một quảng thì có chiếc taxi lớn tấp vào, chở được sáu người. Tài xế hứa chở nửa nhóm về trước rồi sẽ trở lại đón nửa nhóm sau.

Về lại được ga Munich đã năm giờ sáng. Trong ga có một số người đi lại nhưng tất cả hàng quán và dịch vụ vẫn đóng cửa. Chúng tôi đi qua Hotel Luitpold gần bên. Người đàn ông lớn tuổi với ánh mắt khoan dung và nụ cười thân thiện ở quầy registration như đã đoán biết chúng tôi là ai. Ông mở lời mừng nhóm về đến an toàn và chỉ về hướng cầu thang nói, “Tụi nhỏ rất ngoan.”

blank
Người viết với nụ cười và dấu hiệu chiến thắng mừng giới trẻ, khi đoàn hành hương nghỉ đêm tại nơi từng diễn ra khủng bố.

Tôi bước qua cánh cửa nhìn vào để rồi tất cả những cảm xúc gắng gượng cầm cự từ hồi chiều theo nước mắt trào tuôn không ngừng.

Số là lúc chiều tối người quản lý nhìn thấy các em lê lết ngoài hiên, đã động lòng thương cho phái đoàn vào tạm trú qua đêm mặc dù khách sạn không còn phòng trống. Để tránh làm phiền những người khách khác, Frère bảo các em ngủ trong cầu thang là nơi ít ai qua lại. Lũ nhóc nằm ngồi la liệt dưới chân cầu thang và trên bật thang giữa các tầng lầu ngáy ngon lành. Chúng tôi bước qua bao nhiêu đứa để lên tầng trên mà không đứa nào hay biết.

Vào phòng giải lao của nhân viên khách sạn, thấy Frère và một số em cũng đang chen chúc bên nhau ngủ ngon lành. Không thấy hai đứa con gái nhưng tôi biết chúng cũng đang ngủ yên đâu đó trong khách sạn. Frère sẽ không bao giờ ngủ được nếu tất cả tụi nhỏ không đang an toàn bên cạnh.

An tâm được rồi, nhóm chúng tôi bảo nhau trở qua nhà ga để tìm một chỗ dựa lưng.

Chợp mắt trên sàn nhà ga được chừng 30 phút thì nghe nhiều tiếng bước chân. Phái đoàn đang từ khách sạn kéo qua nhà ga để chuẩn bị đón chuyến xe lửa sáng đi Vienna. Mọi người ôm nhau mừng mừng tủi tủi. Nét lo lắng sợ hãi vẫn còn hằn trên mặt.

Người lớn tụ lại chia sẻ cảm nghiệm của ngày hôm qua. Ngoài trừ hai nhóm lúc đó đang trên đường về từ Fussen, tất cả nhóm còn lại đều quanh quẩn trong thành phố Munich. Khi tin về vụ nổ súng xẩy ra, nhờ đã được tập luyện trước, mọi người đã phản ứng tự nhiên và tìm được nơi trú ẩn an toàn một cách nhanh chóng.

Có một nhóm ở ngay tại Olympia Mall. Trong nhóm có hai em bị trật chân lúc sinh hoạt với các bạn trẻ ngoại quốc ở Lộ Đức và Taizé. Khi mọi người hoảng sợ xô đẩy nhau chạy ra khỏi thương xá, các em đã biết dìu nhau chạy trốn.

Mấy nhóm có mặt tại ga Munich dường như bị ảnh hưởng tâm lý nặng nhất. Lúc đó phần đông đang ngồi trong phòng đợi của nhà ga. Khi có tiếng la, "Có nổ súng ở Munich," mọi người trong đoàn đã nằm bẹp xuống đất lấy ba lô che đầu. Những hành khách ngoại quốc khác cũng nằm bẹp xuống đất. Duy nhất có một người đàn ông Trung Đông vẫn ung dung ngồi trên ghế, tay bấm bấm cái điện thoại. Rồi ông đứng lên đi ra, đến cửa quay lại đảo mắt nhìn một lượt khắp phòng rồi mới quay lưng đi hẳn. Hành động khó hiểu của ông đã khiến nhiều người hốt hoảng. Khi mọi người chạy vào mấy văn phòng phía sau để tìm chỗ trốn kín đáo hơn, nhóm đã bị người nữ nhân viên nhà ga xua đuổi, "Những người tị nạn, ra ngoài!" Cũng may một người nam nhân lên tiếng can thiệp, "Đoàn của họ gồm các em nhỏ. Hãy cho họ vào."

Nhóm người lớn như vẫn chưa hoàn hồn với chuyện xẩy ra ngày hôm trước. Vài phụ huynh bày tỏ ý định bỏ cuộc và đưa con trở về Mỹ. Tôi thông cảm nỗi lòng của họ. Biến cố Munich đã qua - nhà chức trách đã xác nhận tay súng duy nhất 18 tuổi đã tự sát sau khi bắn chết 10 người và gây thương tích cho 36 người khác - nhưng cảm nghiệm sợ hãi vẫn còn đó. Phái đoàn vẫn còn 10 ngày trong cuộc hành trình. Điểm cuối cùng là Đại Hội Giới Trẻ tại Ba Lan, nơi sẽ quy tụ hai triệu người từ khắp nơi trên thế giới, một mục tiêu dễ dàng cho bọn khủng bố.

Nghiền ngẫm lại 20 ngày vừa qua của cuộc hành trình, tôi cảm thấy có bàn tay nhiệm màu của Thiên Chúa giữ gìn chúng tôi. Phái đoàn đã đi qua bốn nước tại châu Âu và ghé toàn những nơi đông đúc. Bị trấn lột có, bị móc túi có, bị trật chân trầy tay có, bị ngất xỉu có, bị vào nhà thương có... nhưng không có gì quá nghiêm trọng. Ngay cả khi gặp phải biến cố Munich bị khủng bố, trong hỗn loạn mọi người vẫn bình an.

Và rồi những tấm lòng... Của những người thân ở nhà. Những người bạn mới. Của người quản lý Hotel Luitpold đã cho hơn một trăm người lạ vào trú thân trong thời điểm nguy hiểm nhất…

Chúng tôi tới điểm chính của chuyến hành hương, nơi Tòa Thánh Vatican tổ chức Đại Hội Giới Trẻ Thế Giới 2016: Ba Lan, quê hương của Đức Thánh Giáo Hoàng Gioan Phaolô Đệ Nhị.

Phái đoàn được một giáo xứ địa phương tại thành phố Wozniki bảo trợ trong những ngày tham dự đại hội. Giáo Xứ Wozniki Parafia Wniebowziecia tiếp đón chúng tôi thật chu đáo ân cần. Năm mươi người trong phái đoàn ở tại trường học của giáo xứ. Số còn lại chia nhau ở nhà các giáo dân.

Tôi thuộc nhóm ở tại trường học. Mỗi sáng Frère đánh thức mọi người lúc sáu giờ. Những người thiện nguyện trong giáo xứ không biết đến từ lúc nào mà bảy giờ thức ăn sáng đã sẳn sàng. Chúng tôi ra đi lúc tám giờ sáng và trở về thật khuya, có hôm mãi ba giờ sáng. Ngày nào họ cũng chờ chúng tôi về để mở cửa trường học và chở những người ở nhà giáo dân về.

Kraków, trung tâm Đại Hội Giới Trẻ Thế Giới 2016, là một thành phố lớn nhưng không thể chứa hai triệu du khách. Phần đông người tham dự đại hội ở ngoại ô và mỗi ngày dùng phương tiện công cộng đi vào. Từ Wozniki chúng tôi đi xe buýt tới Wadowice - nơi Đức Thánh Giáo Hoàng Gioan Phaolô Đệ Nhị sinh ra và lớn lên, rồi mới đón xe lửa vào Kraków. Chúng tôi mất ít nhất ba, bốn tiếng mỗi chiều cho khoảng cách 120 km. Đó là chưa kể thời gian đi bộ từ trạm xe lửa vào trung tâm đại hội.

Đi nhiều, ngủ ít, ăn uống đơn giản mà tất cả mọi người đều giữ được tinh thần sảng khoái vui tươi. Lũ nhóc thì cười đùa múa hát cả ngày đêm với các bạn trẻ quốc tế trên đường phố và tại các địa điểm rãi rác của đại hội.

Phái đoàn đã có một đêm trao đổi văn hóa đáng nhớ với cộng đồng quốc tế - Đêm Lễ Hội Văn Hóa. Sân khấu lộ thiên giữa quảng trường chính của thành phố Kraków lớn và đẹp không ngờ. Âm thanh và ánh sáng quy mô không thua chương trình concert của các ban nhạc nổi tiếng. Đứng trên sân khấu nhìn xuống, tôi thấy một rừng người. Chúng tôi đã trình diễn vũ khúc bất hủ "Tôi Yêu Quê Tôi" và hợp ca bài "Việt Nam, Việt Nam". Khi lá cờ vàng ba sọc đỏ được trân trọng mang ra trên sân khấu, ở phía dưới những nhóm người Việt từ khắp nơi về dự đại hội đã phất cao lá cờ và cùng hát vang: Việt Nam! Việt Nam! / Việt Nam quê hương đất nước sáng ngời. / Việt Nam! Việt Nam! Việt Nam muôn đời.

Ngày diễn hành tới địa điểm canh thức với Đức Giáo Hoàng Phanxicô, chúng tôi vẫn rời khỏi Wozniki lúc tám giờ sáng nhưng đến xế trưa mới đến được Kraków. Từ đó chúng tôi đi bộ 13 km giữa trưa nắng chói chang đến Campus Misericordia - Cánh Đồng của Lòng Thương Xót, tay mỗi người phất một lá cờ lớn - cờ Việt Nam Cộng Hòa và cờ Hoa Kỳ - cùng hát thánh ca và quốc ca vui. Các bạn trẻ từ các quốc gia khác cũng tuần tự diễn hành vào từ bốn phía, ca hát vang lừng. Mãi đến bảy giờ chiều chúng tôi mới vào được khu đất trống đã được chỉ định cho phái đoàn, vừa kịp lúc khai mạc đêm canh thức.

Đức Thánh Cha kêu gọi mọi người “hãy sống trong sự đa dạng, trong cuộc đối thoại, để cảm nghiệm đa văn hóa không phải là một mối đe dọa mà là một cơ hội.”

Hai triệu người trẻ từ khắp nơi trên thế giới đã quỳ gối cầu nguyện theo ý Đức Thánh Cha, cho tình huynh đệ và liên đới, cho sự hòa hợp cảm thông, cho hòa bình hiệp nhất. Hai triệu ánh nến lung linh bên cạnh vô số quốc kỳ bay phất phới giữa cánh đồng trống mênh mông dưới bầu trời đầy sao là hình ảnh đẹp đầy sức mạnh mà tôi sẽ suốt đời không quên.

Tôi cũng đã cầu nguyện cho đất nước Hoa Kỳ, nơi dung chứa người Việt tị nạn... Cho dân tộc Việt Nam mau được “yên vui dài lâu”... Cho bạn bè người thân… Cho nạn nhân và gia đình của những vụ khủng bố bạo động…

Trên lộ trình trở về Mỹ, chúng tôi đi ngang qua Bỉ và nghỉ đêm tại hiện trường của vụ khủng bố Brussels bốn tháng trước. Hôm đó rơi đúng vào ngày sinh nhật, tôi được các phụ huynh đãi ăn mì ly và paté bánh mì còn sót trong ba lô vì tất cả hàng quán trong phi trường đều đã đóng cửa. Tối hôm đó tôi ngủ ngon lành trên sàn nhà phía ngoài nhà vệ sịnh, bên cạnh hai đứa con gái và hơn một trăm người trong phái đoàn. Sự sợ hãi không hề đến, dù thoáng qua. Lòng tôi hạnh phúc và bình an.

Ba mươi ngày hành hương nhanh như một giấc mộng. Những nơi chốn tôi đã đi qua... Những tấm lòng tôi đã bắt gặp. Niềm tin vào sự thiện hảo của tâm hồn con người. Niềm hy vọng cho hòa bình và sự hiệp nhất. Sự can đảm của lòng thương xót… Và trên hết, giới trẻ! “Mercy always has a youthful face!”- Pope Francis.

Nguyễn Trần Phương Dung

Sunday, October 2, 2016

Đài Loan Bút Ký

Nguyễn Trần Phương Dung


Taipei101

Rồi tôi cũng tới Đài Loan vào một buổi chiều Chủ Nhật mưa gió sau vài trục trặc làm lỡ chuyến bay đầu.

Cuối tháng 9, chưa 6 giờ mà trời đã chập choạng tối. Từ trên phi cơ nhìn xuống, thấy mặt biển đen ngòm đầy đe dọa. Sóng vỗ từng đợt trắng xóa vào bờ đá và những chiếc thuyền đang lênh đênh phía dưới.

Cơn bão Dujuan cấp 4 với sức gió 145 dặm một giờ đang từ ngoài khơi di chuyển vào đất liền. Đài khí tượng cho biết Đài Loan sẽ ngập lụt trong 50 centimét nước. Nhà chức trách địa phương đã ra lịnh đóng cửa các hãng xưởng và trường học. Trước khi rời Mỹ tôi cũng đã nhận được thông báo khẩn từ công ty về những điều cần thiết để giữ an toàn. Thông điệp chung là ở trong nhà chờ cơn bão đi qua, đừng lang thang ngoài đường để tránh những rủi ro tai nạn.

Chuyến công tác khởi đầu đã có những dấu hiệu không tốt, tôi chợt nghĩ lại quyết định đã sang đây. Thường thì tôi rất thích những chuyến công tác quốc tế vì được vừa làm vừa chơi. Ban ngày vào sở, chiều tối và cuối tuần tha hồ đi tham quan ngắm cảnh và tìm hiểu về tập tục và văn hóa địa phương. Nếu gần và tiện còn có thể vù qua các nước láng giềng du hí. Nhưng khi cấp trên yêu cầu tôi qua chi nhánh ở Đài Bắc để huấn luyện cho các đồng nghiệp vùng Châu Á về những thay đổi của hệ thống tuyển dụng nhân sự thì tôi lại ngập ngừng muốn từ chối. Tôi có người bạn là linh mục từng mục vụ nhiều năm tại Đài Loan cho các cô dâu và công nhân “xuất khẩu lao động” Việt Nam. Những chuyện Cha bạn kể và những tin tức xem trên mạng đã từ lâu cho tôi định kiến không đẹp về xứ sở này. Tôi cũng không hề có ý định ghé Việt Nam dù Đài Bắc và Hà Nội chỉ cách nhau ba giờ bay, đơn giản vì tôi không có gia đình và bạn bè để thăm, và tôi không muốn làm du khách bị xách nhiễu lừa gạt - một thực trạng đã xẩy ra cho nhiều người - trên chính quê hương của mình.


Khu phố tại Jiufen.

Mưa nặng hạt trên đường từ phi trường về khách sạn. Lấy phòng, soạn đồ đạc ra xong thì trời đã xẩm tối. Mấy nhà hàng trong khách sạn sắp đóng cửa nên tôi đành xuống hotel lounge kiếm cái gì ăn cho qua bữa. Tô mì đồ biển nhạt thếch nuốt mãi không trôi, ly cocktail Pina Colada pha cũng chưa tới. Cô tiếp viên xinh đẹp ý nhị đem ra đĩa bánh và ly trà nóng, nói cô tặng tôi mừng Trung Thu. Ừ nhỉ, hôm nay rằm nhưng vì trời mưa nên tôi quên bẵng mất.

Ngày Thứ Hai dân Đài Loan được nghỉ lễ Trung Thu. Trời vẫn mưa như trút nước nên dự tính đi dự lễ hội Trung Thu tan như mưa. Nguyên một ngày ngồi trong khách sạn nhìn mưa rơi ngoài khung cửa kính đưa ký ức tôi miên man về với những kỷ niệm xưa cũ. Đây là lần đầu tôi trở lại Đông Nam Á kể từ khi rời bỏ Việt Nam hơn 30 năm trước.

Tôi đang ở rất gần quê hương nhưng sao lòng cảm thấy thật xa, xa như những ngày hè của tuổi thơ ở Bình Tuy quê nội. Làng đánh cá vào mùa bão cả nhà thờ rợp màu tang trắng. Sau này với phong trào vượt biển, khăn tang như nhiều thêm. Gia đình bên nội tôi cũng đánh cá, cũng vượt biển, nhưng may mắn đến bến bờ bình an. Nhiều người đã không được như vậy.

Lúc còn bé ở trong trại ty nạn tôi đã nghe, đã thấy nhiều chuyện hãi hùng. Tôi bắt đầu sợ biển và những bất trắc nó có thể mang đến. Lớn lên một chút, hiểu ra nguyên nhân đằng sau chuyện vượt biển, đọc văn khố thuyền nhân, biết thêm về những thảm nạn và tử vong, tôi càng bị ám ảnh về những trang sử đen tối của dân tộc mình. Bao nhiêu năm đã trôi qua, ngỡ rằng lịch sử đã sang trang, nhưng mỗi lần theo dõi tin tức liên quan đến quốc nội, tôi chẳng tìm ra được lý do gì để tin rằng dân mình đang có những ngày sáng sủa hơn.

Chuyện những cô gái Việt lấy chồng xa xứ kiểu Thúy Kiều bán thân chuộc cha, chuyện công nhân lao động bị bóc lột áp bức ở nước ngoài - mà những người đầu tiêu lại chính là nhóm môi giới người Việt, và hoạt động của họ không thể nào không có sự bao che của những thế lực trong nước - là những chuyện làm tôi thao thức không thôi. Tôi xót xa cho thân phận Việt Nam và bi phẫn cho cách cư xử giữa con người với con người.


Chợ Đêm ở Đài Loan.

Mưa tạnh, gió ngừng sáng ngày Thứ Ba nhưng hãng xưởng và trường học vẫn đóng cửa. Không thể gò bó mãi một chỗ, tôi xách dù lang thang ra phố. Dujuan lưu lại Đài Bắc chưa tới 48 tiếng nhưng đã gây ra nhiều tổn thất hư hại. Ngay ngoài cửa khách sạn, cây cối tróc gốc nằm ngang ngữa, bàn ghế lăn lóc tứ phía. Ở đầu đường, các nhân viên công lực đang hì hục sửa chửa những cột điện, cột đèn bị đổ. Nhiều khúc đường vẫn còn bị ngập nước dù nắng đã lên.

Qua khỏi khu khách sạn và thương mại là đến khu nhà dân. Quần áo phơi đầy ngoài cửa sổ ở tầng trên. Xe đạp, xe máy dựng trước hiên ở tầng dưới. Mấy bà già mặc đồ bộ cầm chổi quét rác rến trước cửa nhà. Những đứa nhỏ lê lết chơi trên cái sân đầy bùn đất. Cảnh tượng hình như không mấy khác với Bình Tuy sau cơn bão? Cố tìm lại cảm giác quen thuộc nhưng tôi chỉ thấy bứt rứt khó chịu với cái khí hậu ẩm rít của miền nhiệt đới.

Đi ngược lại. Chui vào một thương xá. Máy lạnh. Hàng hiệu. Người, người và người. Vẫn cảm thấy lạc lõng. Trở lại khách sạn, vào phòng bật tivi để giết thì giờ. Thấy bản tin bằng tiếng Tàu, có chiếu cảnh hiện trường vụ án, nhưng người đang được phỏng vấn hình như là Việt? Đúng rồi, họ Nguyễn hiện ra trên màn ảnh kìa. Không hiểu chuyện gì đây?

Nhịp sống trở lại với thành phố ngày Thứ Tư. Tôi vào sở và tất bật với công việc. Đồng nghiệp địa phương ngoài những người chức vụ cao, tất cả đều còn rất trẻ. Cũng dễ hiểu thôi vì muốn làm cho một công ty kỹ thuật ngoại quốc, ngoài bằng cấp và kinh nghiệm cần thiết còn phải giỏi tiếng Anh và quen thuộc với cách làm việc của phương Tây và văn hóa toàn cầu, những điều chỉ được nhấn mạnh và huấn luyện sau này.

Những đồng nghiệp trẻ tiếp tôi ân cần lễ phép đến nỗi làm tôi ngại ngùng. Buổi sáng cà phê, bánh ngọt đưa đến tận bàn. Giờ trưa hộ tống xuống cafeteria ở lầu dưới lấy thức ăn dù tôi nói có thể đi một mình. Sau giờ làm việc đi ăn tối, ngồi với xếp lớn xếp nhỏ, họ e dè khép nép đến tội nghiệp. Ăn tối xong ra cửa đã thấy taxi họ gọi đang chờ đưa tôi về lại khách sạn.

Hai hôm kế, sau giờ làm việc tôi nhờ nhóm đồng nghiệp trẻ dẫn đi tham quan thành phố, viện cớ không muốn làm phiền những "người lớn" cần về với gia đình. Tối nào chúng tôi cũng lang thang đến quá nửa đêm. Họ vui vẻ cởi mở khác hẳn hôm đầu.

Trung tâm cao chọc trời nổi tiếng Taipei 101 có đủ cửa hiệu và những mặt hàng không thua bất cứ nơi nào tôi từng đi qua. Giá cả hàng ngoại mắc hơn ở Mỹ khoảng 30% trong khi tiền lương trả cho nhân viên tại Đài Loan cho cùng một chức vụ thấp hơn ở Mỹ nhiều. Thấy tôi nhìn giá tiền những người bạn trẻ giải thích, “Chúng tôi chỉ vào đây ngắm - window shop, khi cần mua sắm thì ra khu bình dân bên ngoài mua hàng nội hoặc hàng may bên Tàu.” Hèn gì giống như tại khách sạn tôi đang trọ, những người tiếp viên trong thương xá đều lịch thiệp trẻ đẹp và nói tiếng Anh rất chuẩn. Đây là chỗ cho du khách và dân sành điệu mua sắm.

Chợ đêm ở Songshan District ồn ào náo nhiệt. Con đường được bít lại dành chỗ cho nhiều quầy hàng nhỏ, phần đông là thức ăn và hàng hóa tạp nhạp. Người đi chợ đêm đông như trẩy hội, chen chúc nhau từng bước ở hai lối đi giữa ba dẫy hàng quán. Khi đã bắt đầu thì phải đi cho đến cuối vì lối đi chập hẹp một chiều không có chỗ để đi ngược trở lại. Đầy đủ những món ăn chơi quen thuộc như thịt nướng, ốc luộc, cua hấp, trái cây ngâm, chè trân châu, khô bò, khô nai.. Người bán hàng nấu tại chỗ, trả tiền xong khách đứng bên lề ăn bốc giống y như ở Việt Nam. Tiếng mời chào, tiếng gọi nhau, khói, mùi đồ ăn, mùi người quyện vào nhau làm tôi choáng ngộp. Vui, nhưng vẫn cảm thấy đây không phải là chỗ mà mình từng thân thuộc.


Tác giả tại Ying Yang Sea.

Sáng Thứ Bảy tôi kiếm tour hướng dẫn du lịch Đài Bắc. Có nhiều chỗ để đi nhưng thời gian hạn hẹp nên cuối cùng tôi chọn tham quan vùng ngoại ô. Tour guide là người đàn ông khoảng 60 tuổi với tiếng Anh sành sõi. Xe van đời mới tiện nghi nhưng chỉ chở bốn du khách gồm một cặp vợ chồng sồn sồn người Phi, cô bạn trẻ người Mễ Tây Cơ và tôi. Đường đủ xa để chúng tôi bắt chuyện làm quen, từ gia cảnh, việc làm đến quan điểm về kinh tế, xã hội, chính trị. Người tour guide vui vẻ khoe có mấy người bạn có vợ Việt và đi tham quan đến chỗ nào có người Việt làm việc là ông lôi tôi đến giới thiệu. Kỳ lạ là những người Việt này nhìn tôi không một chút thiện cảm làm tôi nhột nhạt bảo ông đừng làm vậy nữa.

Xe chạy dọc theo sườn núi, ngang qua những ngôi làng nhỏ với chùa chiền và miếu mộ cổ kính. Chúng tôi dừng lại ăn trưa ở bờ biển Ying-Yang Sea, tỉnh Ruifang District. Nơi đây có những tảng đá thiên nhiên tuyệt đẹp và đặc biệt nước biển thì màu vàng và xanh. Khi tôi thắc mắc vì thấy một số người đứng câu cá mặc dù có bảng cảnh báo cá vùng này có thể bị ngộ độc, người tour guide cười nhẹ, “Họ không ăn đâu. Họ câu về bán hoặc cho người khác.”

Điểm dừng thứ hai là thác Golden Waterfall. Thác nước có màu vàng óng ánh do kết quả của sự kết hợp của lượng mưa thường xuyên và sự phong phú của các nguyên tố kim loại nặng lắng trong lòng sông. Thời Nhật chiếm đóng Đài Loan, vùng này có nhà máy khai thác vàng. Vẫn còn là một cuộc tranh cãi màu vàng là hiện tượng tự nhiên hay kết quả của ô nhiễm và suy thoái môi trường do hoạt động khai thác khoáng sản trong khu vực ngày xưa, nhưng dân địa phương không ai dám uống nước từ dòng thác này. Nước từ dòng thác theo suối vào sông rồi chảy ra bờ biển Ying-Yang tạo ra nước biển hai màu và bảng cảnh báo.

Điểm chính của buổi tham quan là Jiufen, một thị trấn miền núi nơi mỏ vàng được phát hiện khoảng đời nhà Minh. Cơn sốt vàng đã đẩy nhanh sự phát triển của ngôi làng nhỏ im lìm thành một thị trấn đông đúc mà đỉnh cao nhất là thời kỳ thực dân Nhật. Công nhân ùn ùn kéo đến và cất lên những căn nhà nhỏ tạm bợ nằm san sát nhau. Trong Đệ Nhị Thế Chiến, quân Đồng Minh bị Nhật bắt tại Singapore cũng bị đưa về đây để đào mỏ. Hoạt động khai thác vàng giảm dần sau chiến tranh và dừng hẳn vào năm 1971. Jiufen nhanh chóng bị lãng quên.

Năm 1989, sự thành công của bộ phim “A City of Sadness” đã hồi sinh Jiufen, nơi cung cấp bối cảnh cho bộ phim. Khán giả bị mê hoặc bởi phong cảnh hoài cổ trong phim. Các quán cà phê, phòng trà và cửa hàng lưu niệm mang tên "City of Sadness" được nhanh chóng xây dựng để thu hút khách du lịch. Sự tương đồng của cảnh trí Jiufen với khu trung tâm trong bộ phim hoạt hình “Spirited Away” ra đời năm 2001 của Nhật Bản cũng khiến du khách Nhật ồ ạt kéo đến thị trấn miền núi này. Jiufen trở thành một điểm du lịch nổi tiếng cho nên đã đến Đài Loan thì phải ghé thăm cho biết.

Tôi đi quanh quẩn Jiufen chừng hai tiếng đồng hồ, bắt đầu với mấy con đường nhỏ trong thị trấn. Con đường hẹp với những gian hàng đồ ăn và quà lưu niệm ở hai bên. Du khách chen chúc nhau ở lối đi chính giữa, vừa nhìn ngắm, vừa chụp hình, vừa ăn uống. Mùi đồ ăn, mùi người, tiếng ồn ào không mấy khác chợ đêm. Đi ra phía ngoài hàng quán lớn hơn và người thưa dần, có lẽ vì giá cả cao và không khí không náo nhiệt bằng.

Ngôi chùa mái cong nạm vàng, trạm trỗ hình rồng nằm chơ vơ ngoài xa không mấy người vào viếng. Leo lên bậc thang cao chót vót nhìn xuống, thấy cảnh đẹp và bình yên. Những ngôi nhà mái tôn nhỏ cũ kỹ nằm men theo vách núi gợi nhớ hình ảnh những căn nhà của người dân tộc thiểu số và trẻ em nghèo đói thất học ở Việt Nam mà hằng năm cộng đồng tôi vẫn quyên góp giúp đỡ. Biển Thái Bình Dương ngoài xa trông hiền lành thế kia, vậy mà cũng có lúc chôn sống mấy trăm ngàn mạng người.

Chúa Nhật người bạn linh mục, hiện đã trở về Mỹ chữa bịnh, sắp xếp cho một người Việt sống tại Đài Loan đưa tôi đi chơi. "Đi cho biết," Cha bạn bảo tôi vậy. H đến đón tôi ở khách sạn rồi chở ngược về khu tập trung nhiều người Việt. H nhỏ hơn tôi vài tuổi, hoạt bát xinh xắn và ăn mặc gợi cảm. H làm cho Văn Phòng Trợ Giúp Công Nhân, Cô Dâu Việt Nam Đài Loan nhiều năm nên suốt đường đi kể cho tôi nghe về những hồ sơ cô từng giúp. Cốt chuyện quen thuộc như những gì tôi đã nghe, sự khác biệt chỉ là nạn nhân và thời gian. H tâm sự:

“Làm ở đó lương không bao nhiêu mà gặp toàn những chuyện nhức đầu cho nên năm ngoái em nghỉ luôn."

Đến Zhongli, H bảo:

"Em có hẹn con bạn đi chơi chung với chị, để em tạt ngang đón nó."

Đến trước cửa nhà, gọi điện thoại và chờ mãi mới thấy một cô thủng thỉnh đi ra, trẻ hơn H và gợi cảm hơn. NA phân bua:

"Các cô dâu chúng em sống về đêm. Tối qua nhậu khuya quá, sáng dậy không nổi."

Tôi cười:

"Không sao, mới một giờ chiều, còn nhiều giờ mà."

Ba chị em đến một nhà hàng vắng khách, ăn ít nói chuyện nhiều. Cả H và NA đều lấy chồng người bản xứ và đã sống ở Đài Loan lâu năm. H ở với gia đình chồng và có hai con tuổi Trung Học. NA ở riêng, thỉnh thoảng cuối tuần về thăm chồng và con trai nhỏ. NA giải thích:

"Ở riêng để thoải mái tự do đi về và muốn làm gì thì làm. Em cũng không cho chồng biết em đang ở đâu."

"Rồi chồng em cũng đồng ý sống như vậy sao?"

"Nó có nuôi em đâu mà có ý kiến!"

Chuyện cô dâu Việt bị hành hạ ngược đãi thì tôi đã biết nhiều, nhưng chuyện các cô... bắt nạt chồng và nhà chồng thì đây là lần đầu tôi nghe. Hai cô nói đàn ông Đài Loan về Việt Nam bỏ ra số tiền khá lớn để cưới vợ, đem vợ qua xong có thương cũng chỉ lo ăn lo ở, trong khi các cô dâu Việt còn cha mẹ, còn gia đình bên nhà trông chờ. Vậy là sau thời gian đầu khó khăn vì không biết ngôn ngữ, vì không hiểu văn hóa tập tục, vì bận rộn đẻ con và săn sóc gia đình chồng, các cô bắt đầu hội nhập và bung ra ngoài đi làm. Một khi đã làm ra tiền, đã có thể tự lập thì bắt đầu có quyền "tự do tư tưởng, tự do thời giờ và tự do hành động." Dù không ra ở riêng như NA, nhiều cô vẫn ung dung đi về và sống tùy ý như H.

"Có thời ăn nên làm ra, em bao hết mọi chi phí cho nhà chồng. Mỗi tháng em xài cả 10 ngàn đô la. Đó là chưa kể nhà cửa quà cáp cho cha mẹ bên Việt Nam, tiền cho mấy đứa em đi du học..."

Tôi nhìn NA ngạc nhiên, vì 10 ngàn là số tiền không nhỏ, ngay cả ở Mỹ. H như đọc được câu hỏi trong đầu tôi, giải thích:

"Các dịch vụ về gái ở đây khấm khá lắm chị. Nếu không bị giựt nợ và bị mất quốc tịch, con này bây giờ đã giàu to."

Lắc đầu, lúc mới gặp nhìn cách ăn mặc và cái ví Louis Vuitton NA xách tôi cũng đã biết cô sành điệu, nhưng không ngờ..

"Nghe nói chị là nhà văn. Có chuyện này không biết chị có thể giúp em không?"

"Chị chỉ viết chơi thôi, không phải là nhà văn. Mà chuyện gì, em?"

Số là NA mở tiệm massage dưới sự trợ giúp của một người đàn ông Đài Loan. Ngoài dịch vụ đấm bóp tiệm còn cung cấp những dịch vụ đặc biệt cho đàn ông lắm tiền cần thư giãn. Một hôm, không biết ai báo mà cảnh sát ập vào bắt quả tang tiệm đang hoạt động phi pháp. NA đang trong quá trình xin nhập quốc tịch Đài Loan, giai đoạn một từ bỏ quốc tịch cũ đã qua trong khi giai đoạn hai được chấp thuận quốc tịch mới thì chưa tới. Vậy là mất cả chì lẫn chài, đơn xin vào quốc tịch Đài Loan của cô bị bác trong khi quốc tịch Việt Nam thì không còn. Chính quyền Đài Loan cho cô ở lại nhưng cô không được hưởng bất cứ quyền lợi nào của người thường trú, từ xin visa du lịch nước ngoài cho đến xin thẻ tín dụng để mua sắm những đồ vật mắc tiền.

"Bây giờ em muốn làm gì cũng không được, muốn về Việt Nam tham gia đình cũng không ai cho. Em lên sứ quán Việt Nam xin trở lại quốc tịch Việt Nam nhưng họ nói luật hiện tại không cho phép. Cái này thật vô lý! Không cần biết em đã làm điều gì, em là người Việt thì nhà nước Việt Nam phải giúp đỡ em chứ. Nhiều cô dâu khác cũng bị trường hợp này. Chị viết bài báo giúp tụi em được không? Biết đâu khi nhiều người biết đến họ sẽ thay đổi luật.."

Lại lắc đầu, không ngờ NA ngây thơ như vậy. Chưa bàn đến chuyện phải trái cô đã làm, nếu chính phủ Việt Nam biết quan tâm đến quyền lợi đất nước và thương dân thì cô đã không phải đi lấy chồng Đài Loan… và tôi cũng đã không có mặt ở Mỹ!

Nói chuyện một lúc H phải chạy đi đón con. NA dẫn tôi đi ra khu mua sắm của dân địa phương. Cô chỉ một váy đầm khá.. gợi cảm:

"Dáng chị mặc cái này sẽ đẹp lắm. Để em mua tặng chị làm kỷ niệm nha."

Lại phải lắc đầu nữa:

"Cám ơn em. Chị sẽ không biết mặc áo này đi đâu."

Khi H trở lại thì NA xin kiếu. Cô phải ra đại lý xe hơi gặp anh chàng Đài Loan nào đó hứa đứng tên mua xe cho cô. Hèn chi suốt buổi chiều đi với chúng tôi điện thoại của cô reng liên tục.

"Anh ta có biết NA có chồng rồi không?"

"Biết chứ chị, nhưng đang có chồng càng tốt vì anh ta khỏi sợ em ràng buộc anh ta."

NA đi rồi H chở tôi đến khu hàng quán Việt Nam. Quán ăn chúng tôi ghé cỡ chừng 40 chỗ ngồi nằm cạnh tiệm massage cũ của NA. H giới thiệu người đàn ông Đài Loan đứng trước cửa là chủ và cũng là chồng của cô gái Việt đang đứng ở quầy tính tiền ở trong. Ông chủ vui vẻ kéo ghế mời chúng tôi ngồi ở bàn ngoài sân và chạy vội vô trong lấy ra hai ly cà phê. Trong nhà hàng thấy khoảng 20 nam nữ đang vừa ăn uống vừa hát karaoke. H giải thích họ là những cô dâu và chàng trai lao động “độc thân tại chỗ”.

Có một cô rất đẹp đi tới cùng với đứa con gái cỡ 14, 15 tuổi. Cô gái nhìn quá trẻ để có con lớn như vậy. "Lấy chồng từ thuở 13 mà chị." Cô nheo mắt cười trước khi ôm eo bước vào quán với một chàng nhìn không quá 25 vừa chạy ra đón.

"Bồ nhí của nó đó chị," H cười thoải mái. "Con này đào hoa lắm. Chồng cũ người Đài Loan nó bỏ lâu rồi, là ba của con bé hồi nãy đó. Nó yêu một thằng xuất khẩu lao động và có đứa con trai với thằng đó nhưng không xong. Hết hợp đồng thằng đó về nước nó gửi đứa con về cho ba má thằng đó ở Việt Nam nuôi, hàng tháng nó vẫn cung cấp tiền bạc đầy đủ, còn nó ở đây cặp bồ với thằng này trong khi vẫn làm ở mấy quán rượu ôm.."

"Vậy thằng bồ này không ghen sao em?"

"Tư cách gì mà ghen chị. Nó có nuôi con người ta ngày nào đâu. Nó đi làm công nhân có được mấy đồng mà còn phải gửi về cho mẹ nó nữa. Cặp nhau cả hai bên đều có lợi mà."

Nhìn những người trẻ vô tư hát hò đùa giỡn và nốc bia rượu liên tục ở trong quán, tôi nghĩ thầm, “Mình ngồi ở đây thế nào cũng bị ăn đạn lạc.” Lời giải thích của Cha bạn khi tôi hỏi về vụ án thấy trên tivi hôm thứ hai vẫn còn in trong đầu:

"Thì ngày lễ nghỉ, đám lao động họp nhau ăn uống. Làm việc bị hiếp đáp nên ức chế. Đến lúc nhậu nhoẹt rượu vào khích nhau thì mọi bực tức bung ra trên đầu nhau. Giận cá chém thớt.. là vậy.”

Cô gái đẹp lúc nãy đi trở ra kéo ghế ngồi cạnh. Tôi ngạc nhiên khi H nói về ý định muốn mở quán cà phê giống "Quán Lú" ở Nam Cali:

"Sao em biết quán này?"

"Thì em xem trên mạng. Mà chị thấy em mở quán này ở đây được không?"

"Từ trước đến giờ chị chỉ biết đi làm ở hãng, chuyện làm ăn chị dốt đặc."

"Muốn mở mấy quán này phải có gái, bà tính kiếm ở đâu ra?" Cô gái đẹp chen vào. "Mấy cô dâu đâu có mấy người rảnh để giúp bà. Chưa kể sau vụ con A bị dính sida rồi cố tình lây cho khách làm người ta sợ quá trời.."

"Mấy đứa con gái lao động thì sao?"

"Thôi đi bà ơi. Mấy đứa đó trẻ nhưng cứng đơ làm sao mà khách thích được.."

Nghe hai cô bàn chuyện làm ăn của các cô dâu Việt mà tôi choáng váng, thấy mình như người từ hành tinh nào khác lọt xuống đây. Ngồi thêm một chút tôi nhắc H đưa tôi đi Lễ Chúa Nhật. Trước khi đi H kéo tôi vào trong quán gặp những người bạn của cô. Họ đùa vui và cố ép tôi ăn chén lẩu đồ biển và uống ly bia trước khi ra về.

*
Nhà thờ nằm ở Taoyuan District mà người Việt quen gọi là Đào Viên. Lễ tối Chủ Nhật người ngồi chật kín nhà thờ. Tôi tìm được chỗ trống phía gần ca đoàn, cạnh một cô bé tóc dài trắng trẻo xinh như búp bê. Cô bé ăn mặc giản dị, mặt mũi tự nhiên không điểm trang, ngón tay áp út bên trái mang nhẫn, tay bên phải cầm chuỗi lần hạt.

Tôi nhìn quanh thấy ai cũng trẻ. Họ cỡ tuổi lũ cháu của tôi ở nhà. Cô bé bên cạnh chắc độ hơn con gái tôi vài tuổi. Trong khi con gái tôi từ miếng ăn, cái mặc vẫn mẹ lo, cô bé này lại lạc bước đến tận đây. Cha bạn từng kể:

"Lễ ở cộng đồng Việt Nam gồm toàn đám trẻ lao động. Tụi nó tuổi 20-25 thôi. Tụi nó làm quần quật tuần sáu ngày mà lương lậu không bao nhiêu. Có đứa hai năm đầu lương bị khấu trừ vào nợ môi giới hết, đến năm thứ ba mới bắt đầu có tiền gửi về nhà. Vì vậy có nhiều đứa hết hợp đồng trốn ở lại, con trai tiếp tục lao động, con gái thì ráng kiếm việc nhẹ nhàng hơn hoặc lấy chồng bản xứ. Chỗ ăn ở của tụi nó thì chật chội như lỗ chó. Chủ Nhật được nghỉ tụi nó kéo đến nhà thờ chơi với nhau chờ đến tối dự lễ luôn.”

Thánh lễ sốt sắng nhưng đọc kinh và hát lễ rề rà y chang ở Việt Nam. Cuối lễ Cha Hùng lên ra thông báo. Tôi có nghe nhiều về Cha Hùng và Văn Phòng Trợ Giúp Công Nhân, Cô Dâu Việt Nam Đài Loan qua Cha bạn, người đã làm phụ tá cho Cha Hùng trong nhiều năm trời.

Có hai thông báo quan trọng. Thứ nhất Cha Hùng nhắc luật Đài Loan phạt rất nặng những người giết và ăn thịt chó. Thời gian gần đây có rất nhiều vụ dân lao động Việt bắt chó của người bản xứ làm thịt ăn nhậu rồi còn đem hình ảnh khoe trên mạng. Có người còn mở lò giết và cung cấp dịch vụ thịt chó. Máy quay quan sát đã được gắn ở những khu có nhiều người Việt sống, làm việc và đi lại. Cha bắt cả nhà thờ phải hứa với Cha là không ăn trộm chó, không giết chó, không mua thịt chó, và không ăn thịt chó cho dù không trộm, không giết, không mua...

"Các con có hứa với Cha không?"

Một số cánh tay giơ lên. Vài tiếng nói lao xao phản đối:

"Không ăn sao được, Cha. Thịt chó là món quốc hồn quốc túy của mình mà."

Tôi quay sang cô bé búp bê bên cạnh:

"Sao em không hứa với Cha?"

Cô bé tròn mắt trả lời bằng tiếng Hải Phòng nặng trịch:

"Em chỉ cố gắng nhịn thịt chó trong thời gian lao động ở đây thôi. Về nước em phải ăn lại chứ chị!"

Thông báo thứ hai Cha Hùng nhắc công nhân lao động người Việt phải tích cực tham dự buổi xuống đường, cùng với lao động các nước như Phi, Indo và Thái Lan, đòi hỏi công bằng cho quyền lợi của chính mình. Cha nói chính phủ Đài Loan cũng đang dự tính phổ biến hình ảnh của tất cả những người cư trú bất hợp pháp lên trang mạng. Chuyện này vi phạm quyền riêng tư và có thể gây nguy hiểm cho những người lao động. Buổi xuống đường dự tính vào sáng ngày hôm sau, ngày mà ai cũng phải đi làm cho nên cả nhà thờ chỉ có tám người giơ tay đi với Cha.

Sau Thánh Lễ tôi lên chào và hỏi thăm Cha. Mắt Cha sáng lên khi biết tôi làm việc cho công ty cung cấp thông tin trên Internet:

"Con có thể giúp Cha đăng bài về những vấn đề này để gây sự chú ý của cộng đồng quốc tế không?"

Tôi lắc đầu cười buồn:

"Con cũng muốn giúp lắm nhưng Yahoo có quá trình nghiêm ngặt và nhiều quy định về những thông tin đăng tải. Họ cũng rất dè dặt với những bản tin đưa ra từ bên trong. Con lại không thuộc ban truyền thông."

"Vậy ngày mai con cùng xuống đường với Cha và các anh chị em lao động cho biết nhé."

Lại thở ra:

"Ngày mai con về rồi Cha ơi. Lần sau qua nhất định con sẽ ở lâu hơn và đến thăm Văn Phòng Trợ Giúp Công Nhân, Cô Dâu Việt Nam Đài Loan để hiểu thêm về những vấn đề. Bây giờ con chỉ có thể hợp lời cầu nguyện cho buổi xuống đường mang lại kết quả mong muốn..”

*
Chuyến bay trở về Mỹ cất cánh lúc 11 giờ sáng. Tôi ngồi nhìn ra cửa sổ, đầu óc vật vờ sau một đêm mất ngủ nghĩ ngợi về những cảm nghiệm trong tám ngày ở Đài Loan. Tất cả đều phức tạp và rối rắm hơn những định kiến mà tôi đã có lúc chưa đến.

Giờ này những người bạn đồng nghiệp bản xứ dễ thương của tôi chắc đang vật lộn với cái hệ thống tuyển dụng nhân sự mới. Thanh niên Việt xa nhà thì “lao động vinh quang” cho những ông bà chủ Đài Loan và môi giới Việt.

Đoàn biểu tình của Cha Hùng xuống đường đòi quyền lợi cho công nhân đi đến đâu rồi? Lần này có ai trong Đại Sứ Quán Việt Nam hỗ trợ việc làm của Cha không? Có lay chuyển được gì trong lòng của người bản xứ và chính quyền Đài Loan không?

Và các cô dâu tôi gặp hôm qua.. các cô đã tỉnh dậy chưa, hay vẫn còn đang say giấc mộng?

Máy bay lên cao dần, quang cảnh phía dưới rộng lớn ra. Quê hương tôi đâu đó, đằng sau dẫy núi kia. Tưởng chừng chỉ một cái với tay, vậy mà vẫn chưa thể trở về. Trời trong, nắng chan hòa ngoài khung cửa sổ. Biển xanh ngắt, phẳng lặng. Cơn bão Dujuan đã đi qua từ lâu, nhưng sao lòng tôi vẫn không ngừng dậy sóng?

Nguyễn Trần Phương Dung

Blog Archive