Showing posts with label NGUYỄN VĂN CHỨC. Show all posts
Showing posts with label NGUYỄN VĂN CHỨC. Show all posts

Wednesday, September 28, 2016

Đêm qua tôi mơ...


Nguyễn Văn Chức, bút hiệu: VIP KK Nguyễn Văn Chức

Tôi lẩm bẩm: Được Chúa rước về, thì đó là tin vui chứ, sao lại tin buồn? 

Tôi nằm trong quan tài suy nghĩ về ý nghĩa của kiếp hiện sinh. Ban đêm nhà quàn đóng cửa, buồn heo hút, tôi đâm ra sợ. Sợ ma. Mỗi khi có tiếng động, tôi lại run lên như bị kinh phong, rồi phều phào: tôi là Vip KK đây, chánh án tư quốc tế rất anh minh đây, ai đó có thiêng thì hãy nghe đây nghe đây, nếu là đàn ông con trai hoặc bà già, thì đi chỗ khác chơi để người chết ngủ nghỉ sáng mai còn phải đi làm; nếu là đàn bà con gái xinh đẹp thì cũng đi chỗ khác chơi, đừng đến đây cám dỗ người chết tơ tưởng những điều xâm phạm thuần phong mỹ tục mà mang tội. Lơ mơ lão kêu phú lít bắt bây giờ.

Đêm ấy, đêm chót tôi nằm tại nhà quàn. Một người đàn bà xuất hiện. Tôi nhận ra Hoang San cách đây 50 năm.

Hoang San là người Trung Hoa, quốc tịch Pháp, cùng học dự bị y khoa với tôi năm 1950 tại Hà Nội. Hoang San đẹp và chơi piano rất hay. Nàng là một kỷ niệm của đời tôi. Một buổi chiều, tôi đưa bà chị ruột của tôi đi ăn cơm gà Siu Siu tại chợ An Đông để giới thiệu nàng với chị tôi. Một niêu cơm, với con gà luộc đã được một bàn tay Chuyên Chư nào đó chặt ra và sắp rất đẹp trên chiếc đĩa men trắng. Tôi tiếp đồ ăn cho Hoang San. Chị tôi thì ngồi nhìn đứa em dâu tương lai và có vẻ hài lòng. Phải chi Hoang San cứ ngồi im. Nhưng nàng muốn làm đẹp lòng chị tôi, nàng gắp đồ ăn cho tôi. Thứ nhất phao câu, thứ nhì đầu cánh. Nàng gắp một miếng phao câu đặt vào đĩa tôi, và nói: “Anh ăn cái lỗ đít gà này đi, ngon lắm”.

Hai tuần sau, nàng bị tai nạn xe hơi. Tôi đến thăm, nàng chỉ ứa nước mắt: bàn tay trái của nàng bị gẫy xương và phải bó bột. Nàng sợ sẽ phải bỏ piano. Nàng cho biết: sau khi điều trị xong, nàng sẽ theo cha mẹ sang Pháp. Ôi định mệnh!

Mười tám năm sau (năm 1968), nhân dịp đi dự Hội Nghị Liên Hiệp Nghị Sĩ Thế Giới (Union Interparlentaire) tại Vienna, Áo quốc, tôi có ghé qua Paris. Tôi gặp lại Albert. Albert là Tây lai, nói tiếng Việt rất sõi, cùng học với Hoang San và tôi ở Hà Nội. Albert cho biết: Hoang San đỗ bác sĩ, nhưng không hành nghề. Nàng học dương cầm ở một conservatoire. Albert cho tôi biết thêm: Hoang San vẫn chưa lấy chồng và thỉnh thoảng vẫn nhắc đến tôi.

Tôi nằm trong quan tài, nhìn thấy Hoang San của tôi năm 1950. Nàng đội mấn đen, đến gần quan tài, đặt tay lên trán tôi, nói khẽ: “Adieu”. Rồi tiếng dương cầm từ đâu vang lên cung điệu trầm mặc của bài Marche Funèbre. Tôi gọi tên nàng. Tiếng dương cầm vẫn vang lên trầm mặc.

Bây giờ chỉ còn một ngày nữa, là tôi bị đưa lên nghĩa địa. Một cụ già râu tóc bạc phơ, chống gậy trúc đến dìu tôi đi thăm viếng thế giới bên kia. Người đầu tiên tôi gặp là thầy dạy tôi, Luật Sư Bùi Tường Chiểu, rồi những bạn cũ tại thượng nghị viện, Thái Lăng Nghiêm, Nguyễn Văn Huyền, Vũ Văn Mẫu, Trần Chánh Thành, Đào Văn Vỹ, Trần Văn Lắm ...

Ở một vườn hoa khác, tôi gặp lại những bạn cũ trong quân đội, Nguyễn Ngọc Loan, Lê Nguyên Khang, Nguyễn Văn Yên, Lại Như Sơn ...  Tôi cũng gặp lại những người lính cũ của tôi đã chết trong những trận Đông Triều, Hòa Bình, Mạo Khê.

Sau khi đi thăm một vài nơi ở thế giới của Dante, tôi được đưa ra trước tòa phán xét của Thượng Đế. Tôi là người Công Giáo, tôi phải trả lời về tất cả những hành vi và ý nghĩ của tôi lúc còn sống. Ôi “ngày của thịnh nộ” (Dies irae, dies illa). Nếu linh hồn tôi có tội trọng (mortal sin), tôi sẽ phải xuống hỏa ngục, chịu lửa thiêu đốt đời đời. Nếu linh hồn tôi không có tội trọng và trong trắng như gương, tôi sẽ được lên Thiên Đàng ngay lập tức. Nhưng nếu linh hồn tôi, tuy không có tội trọng, nhưng không trong sáng như gương, nghĩa là còn lợn cợn bụi trần, thì tôi sẽ đi đâu? Tôi sẽ phải xuống ngục luyện tội (purgatory) một thời gian để lửa đốt con người tôi cho sạch những lợn cợn, và sau đó tôi mới được lên Thiên Đàng. Thời gian ở luyện tội, có thể là 10 năm, 20 năm, 50 năm . . . Tùy trường hợp nặng nhẹ. Mà tôi thì như cụ đã biết, nhiều lợn cợn lắm, thể xác cũng như tâm hồn. Có lẽ phải ở luyện tội cả mấy trăm năm.

Tôi được đưa đến tòa phán xét. Chưa đầy 5 phút, có tiếng loa: “Ai có vợ, và đã sống với vợ từ 30 năm trở lên, hãy đứng sang bên phải.” Tôi lễ mễ chạy theo tiếng loa, đứng sang bên phải. Đông lắm, người nào trông cũng thiểu não quá sức. Hai phút sau, có tiếng vọng từ trời cao: “Các con yêu mến, lúc còn sống, các con có vợ và đã ở với vợ trên 30 năm, như thế các con được coi như đã ở luyện tội cả mấy trăm năm rồi, các con sạch mọi tội lỗi và đáng được lên Thiên Đàng ngay lập tức để hưởng Thiên Nhan Chúa”. Mọi người đều hoan hô. Một ông già Mỹ móm mém, phều phào “All right!”. Tôi cũng phều phào “All right!”.

Cụ Sức Mấy ơi, tôi đang nói gì đây, và nói đến đâu rồi. Ô hay cái còm biu tơ của tôi đâu rồi? Tôi đã căn dặn bà nhà tôi rằng: khi tôi chết, nhớ đem bộ còm biu tơ vào quan tài cho tôi, để tôi viết ký ức bên kia nấm mộ.

Theo chương trình lễ an táng đọc trên đài phát thanh thì sáng hôm nay người ta sẽ động quan và đem tôi ra nghĩa địa. Tôi nằm trong quan tài, bỗng nghe có tiếng chân chạy rầm rập. Tôi thấy cụ và nhà văn Sơn Tùng hớt hơ hớt hải khiêng đến một vòng hoa lớn, với tấm băng phân ưu viết chữ lớn “See you soon”. Thật là chí tình.

Tôi lại nghe thấy có tiếng ồn ào bên cạnh buồng tôi nằm. Một giọng nói nghe rất quen: “Ấy tôi đi nhầm buồng rồi”. Một lúc sau tôi lại nghe: “Ấy tôi đi nhầm buồng rồi.”

Tôi quên không nói để cụ biết: bên cạnh buồng quan tài của tôi, có buồng quan tài của một bà Mỹ già, cũng chết vì ung hư phổi. Người nào  đó, đến viếng tôi, chắc đã đi nhầm buồng. Cho nên cứ “ấy tôi đi nhầm buồng rồi.”. Sau cùng người ấy đến đúng buồng của tôi. Người ấy cầm một bó hoa nhỏ, đến gần quan tài, nói bô bô: “Ấy, đây có phải là quan tài của ông Vip KK không?” Rồi người đó nói rất thảm thiết: “Ấy, ông Vip KK ơi, ông với tôi đã từng ăn nằm với nhau, sao ông nỡ bỏ tôi ra đi, sao ông không đợi tôi cùng đi với? Lá vàng còn ở trên cây, lá xanh rụng xuống trời ơi hỡi trời. Ôi ông Víp KK ơi.” Tôi nhận ra tiếng của nhà văn Doãn Quốc Sĩ.

Năm 1998, họ Doãn và tôi lên Hoa Thịnh Đốn tham dự buổi họp của Văn Bút Việt Nam Hải Ngoại, do lời mời của nhà văn Sơn Tùng. Họ Doãn và tôi ở trong căn biệt thự của nhà văn Nghiêu Minh. Chúng tôi ngủ chung một giường, họ Doãn nằm đầu giường, tôi nằm cuối giường. Buổi sáng, hai chúng tôi dậy sớm. Họ Doãn ngồi quay mặt vào tường bên đông, ông thiền và đọc kinh Phật. Tôi quay về phía tây đọc kinh Công Giáo. Bây giờ nghe tôi chết, họ Doãn đến phúng viếng tôi và nhắc lại chuyện xưa. Thật là chí tình.

Chỉ còn 10 phút nữa, người ta sẽ đậy nắp áo quan và đem tôi ra nghĩa địa. Bỗng có tiếng chân chạy rầm rập. Chủ nhiệm Lê Hồng Long hớt hơ hớt hãi bước vào, nói bô bô: “Báo sẽ đem in ngày mai, bài vở của ông đến đâu rồi? Ông nói ông gửi thuốc Viagra cho tôi, ông gửi chưa? Chán ông quá đi mất.”

Tôi giật mình tỉnh dậy. Căn phòng phảng phất mùi hương Lavande. Nhà tôi nằm bên cạnh, thở dài: “Anh vẫn chưa quên được Hoang San và tiếng đàn dương cầm. Em nghe thấy anh gọi tên nàng.”

Luật sư Nguyễn văn Chức

Wednesday, June 24, 2015

KHÔNG GỌI VIỆT CỘNG VÀ TAY SAI LÀ “QUÂN CHÓ ĐẺ” THÌ PHẢI GỌI LÀ GÌ?

- LÃO MÓC- 


-Khi “Thuợng Nghị sĩ chỉ định” Canada Ngô Thanh Hải (NTH) cắt phéng cái danh dự và liêm sỉ của một con người, cũng như đã làm chuyện phản bội lại lãnh tụ của mình là nhà cách mạng Nguyễn Ngọc Huy, để nấu cháo lạp bát dâng cho Thủ Tướng Canada Stephen Harper và bọn lãnh đạo Bắc Bộ phủ để chúng nó thực hiện chủ trương xoá bỏ tàn tích và những ngày lễ của chế độ VNCH và người Việt tỵ nạn cộng sản để chạy tội với lịch sử bị vạch mặt chỉ tên thì một số người cầm bút TAI TO, MAT LON như các đồng đảng của NTH như Nguyễn Ngọc Sẳng, Nguyễn Quốc Nam, các bỉnh bút Ngô Nhân Dụng (Đỗ Quý Toàn), Vi Anh (Bùi Văn Nhân) đã viết bài bênh vực và đã bị một số người cầm bút vì Lẽ Phải và Sự Thật lên tiếng khiến 2 ông bỉnh bút biến thành BỊNH BÚT Nhân Vô Dụng và Vì Ăn Tiền. Những kẻ ăn theo lẻ tẻ như linh mục Phan Văn Lợi của Khối 8406, “tên cầm bút đốn mạt làm nhục cựu tù cải tạo và anh em HO” là Tru Tắt Tiếng đã phải ngậm câm miệng hến.

Có thân hữu góp ý với tôi: “Ông đánh như thế nặng quá. Dù sao NTH cũng là người Quốc Gia. Đánh thế hắn sẽ ngã theo phe VC (sic!)”.

Tôi đã nhỏ nhẹ thưa với vị thân hữu là: “Khi NTH và đồng đảng làm như thế là họ đã đứng về phía VC, chứ đâu phải những người phê bình việc làm “hôn đít bạo quyền” của họ “đẩy họ” về phiá VC! 

-Khi Nguyễn Gia Kiểng (NGK) bị một anh Phải Gió ở trong nước xưng tụng là chí sĩ, tôi có viết bài phê bình và trích đăng một số ý kiến của những nick vào góp ý và cũng đăng tải lại bài “Nỗi buồn cô Tư” mà tôi đã viết nhiều năm trước đây thì có vị lại khuyên lơn: Ông ví von cái miệng của NGK như cái… miệng của cô Tư Hồng, nặng quá!

Đúng là chuyện… bấc nặng hơn chì!

Một thằng được đi du học trong khi những những người cùng trang lứa với nó phải đỗ mồ hôi và xương máu để bảo vệ tự do, dân chủ mà chế độ đệ nhị Cộng Hoà đã đem lại cho toàn thể nhân dân miền Nam – dù rằng chưa được hoàn hảo.

Một thằng sau khi học thành tài về nước được tham gia guồng máy cai trị, đã con đít, cong đuôi bỏ chạy khi bọn VC miền Bắc tấn chiếm Miền Nam bằng súng đạn, xe tăng, thiết giáp của Trung Cộng, Liên Sô. Thằng chó chết nó lại nỏ mồm ra chửi bới các ông Nguyễn Văn Thiệu, Nguyễn Cao Kỳ là những người lãnh đạo chế độ miền Nam là bọn con cháu của cô Tư Hồng, một me Tây thời Pháp thuộc.

Một thằng chó chết, vô liêm sỉ như vậy so cái miệng của nó với cái miệng… của cô Tư Hồng là còn nhẹ, quá nhẹ!

Thằng  “mặt trơ trán bóng” (MTTB) nó cỏn nỏ mồm ra kêu gọi: “Nếu mai đây khi đất nước thanh bình. Chúng ta nên về VN, vào lăng ông Hồ Chí Minh thắp nhang để nói với hôm nay và mai sau là chúng ta đã quên hết hận thù(sic!)”

Đúng là cái giọng “nhân nghĩa bà Tú Đễ” của những thằng MTTB!

Nó đâu có bị VC giam cầm ở những trại giam trá hình mà chúng nó gọi bằng danh từ mỹ miều là “trại cải tạo”. Nó đâu có bị lao động khổ sai, bị đày lên núi chặt giang, bị bắt buộc lấy tay quậy phân người lúc nhúc giòi bọ để trồng rau và ăn những đó, bị đánh đập, sỉ nhục vì làm không đủ chỉ tiêu v.v…

Vợ của nó đâu có phải trải qua thảm cảnh: “Đường xa lặn lội thăm chồng/Gói trong thịt cá nỗi  lòng sượng trân!” vì đã phải “ngủ với kẻ thù” để có tiền đi thăm nuôi chồng!

Nó, NGUYỄN GIA KIỂNG, nó chính là thằng khốn nạn đã cùng với Nguyễn Bá Long ở Canada tôn xưng thằng hung thần Nguyễn Hộ, kẻ có 50 tuổi Đảng lên làm minh chủ, bị thằng ác ôn côn đồ này “ị” từ trên đầu “ị” xuống! Há thằng MTTB này không biết thằng hung thần này nó đã đưa ra chủ trương rất ác ôn côn đồ:

“Nhà của ngụy ta lấy, vợ của ngụy ta xài, con của ngụy ta sai, còn ngụy thì ta đày bọn chúng lên vùng rừng thiêng nước độc”.

Thằng NGUYỄN GIA KIỂNG và NHỮNG THẰNG MẶT TRƠ TRÁN BÓNG NHƯ NÓ - như NGUYỂN QUỐC NAM, đồng đảng của NTH… chúng nó và gia đình chúng nó đâu có phải bị bọn chó đẻ VC đoạ đày đến tận cùng bằng số, phải tìm bắt các con vật động đậy ăn để mà sống qua ngày như những người tù cải tạo. Chúng nó đâu có phải liều sống, liều chết ra đi trên những chiếc thuyền vượt biển mà đàn bà, con gái đã phải bị hải tặc hiếp lên hiếp xuống, đàn ông thì bị chặt đầu, đạp xuống biển!

Chúng  nó là NHỮNG THẰNG KHỐN NẠN, KHÔNG CÒN NHÂN TÍNH! 
Còn nhiều thằng nữa! Tôi gọi CHÚNG NÓ LÀ QUÂN CHÓ ĐẺ!

Lý do vì sao tôi gọi những thằng này là QUÂN CHÓ ĐẺ, xin mời đọc bài viết “Suy Tư Tỵ Nạn” của phiếm luận gia VIP.KK tức luật sư Nguyễn Văn Chức trong phần phụ bản đính kèm.

LÃO MÓC
tieng-dan-weekly.blogspot.com
*
*  *
PHỤ BẢN : SUY TƯ TỴ NẠN

- VIP KK. (NGUYỄN VĂN CHỨC)-  

Sau 7 năm, ông chủ đồn điền giữ lời hứa. Đêm đó, ông chủ đồn điền dẫn "nàng Rachel" tới giường của Jacob. Và đêm đó, Jacob đã tận hưởng lạc thú của đời, tận hưởng cái trinh tuyết của người trinh nữ mà mình hằng mơ tưởng. Sáng sớm hôm sau, Jacob tỉnh dậy, mới biết mình bị lừa; người con gái không phải là Rachel, mà là con nô lệ của ông chủ đồn điền. Tên con nô lệ là Leah.
Điển tích nói trên, đã được kể lại trong quyển "The God That Failed".

Tác giả của "The God That Failed" là André Gide, Richard Wright, Arthur Koestler, Stephen Spender, Ignazio Silone và Louis Fischer. Những trí thức này đã mê theo cộng sản, và đã bị lừa. Họ đã nằm ngủ với con nô lệ không đáng giặt quần lau đít cho họ.

Trong một bài phổ biến cách đây không lâu, tôi có viết: ngày xưa Vũ Văn Mẫu là bộ trưởng tư pháp thời Đệ Nhất Cộng Hòa. Xin lỗi bạn đọc, tôi đã viết sai. Nay xin đính chính.

Theo hồ sơ mà tôi tim được, cũng như theo tài lieu mà em tôi, BS Nguyễn văn Luân, gửi cho, thì Vũ văn Mẫu là: Thạc sĩ giáo sư đại học Luật Khoa Hà Nội thời Pháp thuộc, Khoa trưởng Đai Học Luật Khoa Sàigòn sau 1954. Bộ Trưởng Ngoại Giao, thời Ngô Đình Diệm, Thủ trưởng Liên Danh Hoa Sen ứng cử vào Thượng Nghị Viện VNCH năm 1970, thủ tướng chính phủ trong chính quyền hòa hợp hòa giải Duong văn Minh tháng 4 / 1975.

Riêng tôi, từng đi họp Liên Hiệp Nghị Sĩ Quốc Tê với Vũ văn Mẫu tại Âu Châu. Tôi cũng là người nhiều lần lên tiếng bênh vực ông tại diẽn đàn Thương Nghị Viện VNCH.

Ông xuất sắc về hàn lâm, nhưng ngây thơ trong chính trị. Cái sai lớn nhât của ông là đã cạo trọc đầu đi theo lũ sư sãi Ấn Quang.

Trong quyển tiểu thuyêt lừng danh "1984" , văn hào George Orwell kể rằng: Winston và nguời tình của anh ta là Julia --cả hai đều là đảng viên CS--bị đảng CS bắt giam vì bị nghi ngờ là đã mưu toan hãm hại đại ca (Big Brother) của đảng. 

Winston bị giam trong một căn hầm tối, không biết ngày đêm, bị bỏ đói bỏ khát, và nhất là không được quyền ngủ. Hơi chợp mắt, là có một luồng ánh sáng điện chói chang chụp vào mắt. Winston bị đá lên đạp xuống như trái banh, đầu ngón chân ngón tay bị kìm kẹp và đôi khi bị dí điện ngất lên ngất xuống. Thân xác anh ta đau một, tinh thần anh ta đau mười. Tụi nó tra tấn anh ta và lừa gạt anh ta rằng Julia đã nhận hết các tội. Thân xác bị đánh đập, tâm thần bị dầy xéo vì sự bội bạc của người tình, anh ta chịu hết nổi.  Anh ta nhắm mắt đầu hàng: tội gì cũng nhận, giấy tờ gì cũng ký. Lập tức anh ta hết bị tra tấn, được cho ăn uống và được trả tự do. Theo Orwell, đó là tự do mang nhãn hiệu Cộng Sản.

Đó cũng là cái tự do mà nhà nước chó đẻ cờ đỏ sao vàng ban phát cho những trí thức đi theo chúng nó và cho nhân dân Việt Nam hiện nay.

Ngày xưa, tôi từng đi họp Liên Hiệp Nghị Sĩ Quốc Tế tại nhiều thủ đô trên thế giới. Nghị sĩ và dân biểu phái đoàn Mỹ đeo dấu hiệu USA trên ngực. Nghị sĩ và dân biểu phái đoàn Liên Sô đeo dấu hiệu USSR trên ngực, ở dưới có khẩu hiệu ASU.

Như chúng ta đã biết: USA là United States of America, tức Hiệp Chúng Quốc, tức Mỹ Quốc.

Còn ASU? ASU là chữ viết tắt của khẩu hiệu AVE SPES UNICA. Khẩu hiệu đó có nghĩa là: chào mừng (Ave) niềm hy vọng (Spes) độc nhất (Unica) của nhân loại dưới sự lãnh đạo của Liên Sô (USSR). Trong một nghị hội tại Tây Bá Linh, phái đoàn Liên Sô đã tặng tôi dấu hiệu đó, như kỷ vật vô cùng quý giá. Tôi giữ trong túi quần, rồi ban đêm liệng vào sọt rác trong cầu tiêu.

  "Ông Nguyễn Văn Chức, Ông có thể khác chính kiến với đảng và nhà nước Việt Nam Xã Hội Chủ Nghĩa, nhưng xin đừng chửi là quân chó đẻ. Người Cộng Sản, Người Quốc Gia, và người Việt Tỵ Nạn, đều là người Việt Nam, cùng chung một chiến tuyến, cùng chung một lý tưởng: đấu tranh cho tự do và quyền làm người của dân tộc Việt Nam. Chúng ta có thể khác nhau về lý tưởng và phương pháp đấu tranh. Nhưng, chúng ta không nên - cũng như không được phép - gọi nhau là chó đẻ".

Trên đây là nguyên văn bức thư vô danh của một độc giả vô danh. Và dưới đây là suy nghĩ của tôi.

Bạo quyền Viêt Cộng "cờ đỏ sao vàng" là kẻ thù của dân tộc Việt Nam, trước đây cũng như bây giờ. Gọi chúng nó là quân chó đẻ, e rằng còn quá lịch sự.

Ngày xưa, hồi chưa mất nước, tôi đã bị các đàn anh- Nghị sĩ Trần Chánh Thành, Nghị si Thái Lăng Nghiêm, NS Trần Trung Dung, và dân biều Trần Văn Tuyên - trách là chống cộng quá khích. Quý vị đó dậy bảo tôi: cộng sản VN cũng là người như chúng ta, chúng ta không nên quá tàn bạo và dùng những từ ngữ không đẹp đối với họ.

Tháng 4 năm 1975, Việt Cộng vào tiếp thu Miền Nam. Những gì đã xẩy ra cho quê hương Việt Nam, cho đồng bào ruột thịt Miền Nam, cho các anh em cựu chiến sĩ Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa. Và cho bản thân những đàn anh đã trách tôi chống cộng quá khích?

Nghị sĩ Trần Chánh Thành tự vẫn. Dân biểu Trần văn Tuyên chết nhục trong tù, xác bị kéo lê liệng xuống lỗ, như xác một con chó. Nghị sĩ Trần Trung Dung bị tù, đói khổ như súc vật. Trước khi nghị sỉ Dung chết tại Cali, tôi có hân hạnh nói truyện với ông trong điện thoại. Ông nói: "Chức ơi, anh đúng; tôi sai. Việt Cộng là súc vật, là loài chó". Nghị sĩ Thái Lăng Nghiêm, từ Geneva, viết cho tôi:" Chức ơi, mày đúng tao sai, Việt Cộng là quân chó đẻ".

Chó có thể đổi lông. Nhưng cộng sản Việt Nam cờ đỏ sao vàng, không bao giờ đổi lông, không thể đổi lông, và không được phép đổi lông.

Tôi ngồi cô đơn "nhìn mặt trời lặn" trong cái giá buốt của chiều đông. Chiếc áo len cũ trùm lên mái tóc bạc, tôi nâng ly ruợu lên môi. Ly ruợu đã cạn, ly ruợu đời của tôi. Tôi liên tưởng đến ông già (trong thơ Victor Hugo?): Ông già đang qua đi, nhìn mặt trời đang lặn.

Mặt trời đang lặn, nhìn ông già đang qua đi.


VIP KK (NGUYỄN VĂN CHỨC)

Blog Archive