Showing posts with label Phan Văn Song. Show all posts
Showing posts with label Phan Văn Song. Show all posts

Wednesday, July 31, 2019

Papillon

TS. Phan Văn Song

Kính thưa quý thân hữu, Kính thưa quý bà con.

Tại sao hôm nay chia sẻ bà con chuyện của Papillon ? Cuốn tiểu thuyết tự thuật của một anh tù khổ sai, vượt ngục thành công ? …Chuyện thiệt hay giả tưởng ? ... Nhưng anh ta kể lại, có thứ có tự có lớp có lang, hấp dẫn ... một cuộc đời, đầy giang hồ, sóng gió của một tay anh chị, du côn, ma- cô, ma cạo, giết người, chuyện thiệt ? Chuyện giả tưởng ? Tự thuật ? hay chuyện của nhiều người được tác giả gom lại, kể thành chuyện mình ? ... Vì anh nói là anh vô tội, nhưng vẫn bị tòa án xử phạt khổ sai, chung thân, bị đày biệt xứ, sang xứ Guyane (thuộc địa Pháp, nay hoàn toàn là một tỉnh hành chánh hải ngoại Pháp – département français d’Outre-Mer, thủ phủ là Cayenne (nơi sản xuất ớt cay nhứt xứ … Tây – piment de Cayenne). 

Và câu chuyện của Papillon, gợi tôi nhớ thời, sau ngày mất nước, thằng tui cũng bị tù đày Cộng Sản, ở trại T20, đường Phan Đăng Lưu trước mặt Lăng Ông Bà Chiểu, Gia định, tối tối, cơm tù xong, mở rạp hát, chiếu phim cho các bạn hữu chung tình, chung tội …

Kính thưa quý bà con,

Thằng tui ở tù Cộng Sản từ ngày 10 tháng 7 năm 1976. Ngày ấy, khoảng 11 giờ sáng, giờ Sàigòn, sau hai tiếng đồng hồ thủ tục xuất cảnh và ngồi chờ, tôi đang sắp hàng đi từ phòng khách phi trường Tân Sơn Nhứt, Sài Gòn, Việt Nam, đến phi cơ đang chờ ở phi đạo để xuất ngoại, đi Paris, Pháp Quốc. Hành lý đã gởi, mọi thủ tục đã xong từ hồi 9 giờ, đây là lúc sắp hàng đi ra phi cơ ( những năm ấy còn thô sơ không có xe bus chở khách ra phi cơ, phải sắp hàng đi bộ, kẻ kéo, người xách hành lý nhẹ, đến chơn cầu thang máy bay), thì, bổng một chiếc xe jeep lùn trờ đến, với hai Công An, sắc phục áo vàng, với trát tòa, mời ông cựu Giám đốc Hảng Ladze Nước Ngọt BGI Sài gòn, thằng tui, PVS tôi, trở về Bộ kinh tế làm việc, hứa là khi xong việc, sẽ đáp chuyến bay sau - (hành lý, đã gởi rồi, Air France sẽ giữ, chờ tôi ở kho Paris, Pháp). 

Chuyến bay sau ? Là chuyến bay của Air France, 1427 ngày sau ! Ngày 6 tháng 6, 1980, cũng khoảng 11 giờ sáng, nhưng giờ Paris, tôi đến phi trường Orly, Paris, Pháp Quốc. Chuyến du hành dài 1427 ngày đêm nầy bắt đầu ngay sau khi rời phi đạo của phi trường Tân Sơn Nhứt, chiếc jeep lùn đưa tôi về khách sạn Majestic, và nhốt tôi vào một căn phòng khá sang trọng trên lầu một, với quạt máy, với cửa sổ ngó thẳng ra bờ sông Sài gòn. Và tôi bị giam ở đấy từ trưa ngày 10 tháng 7 đến tối ngày 2 tháng 8. Làm việc - nghĩa là hỏi cung - sáng chiều tối, ngày ba bửa, với nhiều cán bộ khác nhau, thường nói chuyện kỹ thuật kinh tế, sản xuất, … ăn uống đàng hoàng cơm canh rau, nước chấm, đúng kiểu việt nam, ăn ba bửa, có bửa cán bộ đến ăn chung, để chứng minh, đồng cam, đồng khổ ... 

Nhưng bổng nhiên, tối ngày 2 tháng 8, bổng nhiên, rất bất ngờ, họ đổi thái độ, vào khoảng nửa dêm, họ đánh thức tôi, và đưa về nhà, số 9, đường Thi Sách, đập cửa, thức gia đình dậy. Và trước mặt vợ tôi, hai chị giúp việc cùng chú tài xế, họ đọc bản cáo trạng, xét nhà và đọc trát bắt giam tôi để điều tra về tội phá hoại nền kinh tế xã hội chủ nghĩa. May quá, vợ tôi, nhơn viên ngoại giao đoàn, làm việc tại Tòa Lãnh sự Pháp tại Sài gòn, nên việc xét nhà cũng qua loa. 

Vì tôi đã bàn giao tất cả cho người kế nhiệm dưới sự kiểm soát của Ban Quân quản ngày 8 tháng 7 năm 1976, trước đó rồi - tôi đã từ nhiệm từ hôm ngày 8 - BGI chuyển nhiệm tôi về Pháp để phái tôi đi làm Giám Đốc Công ty Ladze và Nước Ngọt BGI ở Médan Indonesia. Tất cả tiền bạc giấy tờ trong nhà hoàn toàn sở hữu của vợ tôi, không có gì thuộc BGI cả. Cán bộ Công An đành phải, đàng hoàng ghi nhận và buộc vợ tôi ký là không đụng đến sở hữu của vợ tôi ... Họ ngở ngàn, và bối rồi vì tất cả từ báo chí, sách vỡ, giấy tờ đều không có chữ việt…Vợ tôi không nói được tiếng việt, tôi đành phải thông ngôn … ngày nay cũng lại tại sao hôm đó toán Công An bắt tôi sao quá tử tế và đàng hoàng như vậy ? Thủ tục thiệt ngắn gọn ...Vợ tôi sữa soạn, ít đồ dùng mang theo, tôi được phép đi tắm và thay quần áo sạch – từ ngày bị bắt tôi chỉ độc nhứt một bộ đồ mặc khi đi đường. Ở Majestic, tôi giặt áo, giặt quần vào mỗi buổi tối, mặc xà lỏn ngủ, treo trong phòng, sáng khô, thay quần áo, giặc xà lỏn, mặc quần dài, sơ mi làm việc… cứ thế mà xoay vần… Suốt ngày ở khách sạn nên không đi giầy – nên không cần giặt vớ ! Làm việc với chấp pháp (lấy cung) ăn uống, ngủ ngáy tất cã đều trong một căn phòng. Tối ngủ không được tắt đèn, cửa khóa lại, và chắc có người gác - hay không ? thật sự tôi không biết - tôi không màn để ý, mặc sống chết do số Trời sắp đặt! Tôi là người đi Đạo Cơ Đốc, tin vào cơ Trời luật Chúa ! Lúc ấy, tại sao tôi vẫn ngu dốt ? vẫn nghĩ rằng sau khi … làm việc… xong, nếu xong, chậm trễ gì, tôi sẽ đi chuyến sau – họ đã hứa mà … ! Nhưng tối 2 tháng 8, mới vỡ lẽ, … nhưng biết để làm gì ? 

Sau ra khi rời nhà, tôi nay đã bị truy tố, tuy chỉ là tạm giam – garde à vue – nhưng vẫn trực thẳng ... biệt giam, phòng 2, trại Trần Hưng Đạo (Cảnh Sát cũ thời VNCH mình) … Kể từ đó, tôi mất hẳn ngày tháng, có thể lúc đầu ở tù, tôi có theo dõi và có ý thức ngày tháng, nhưng thú thực với quý bà con, tôi, ngày nay không nhớ những ngày tháng trong thời gian ở tù gì gì cả … Tôi vẫn nhớ đến những chuyện, nhiều chuyện, nhưng ngày tháng quên hẳn. Tôi vẫn biết, rằng một phần lớn những năm tháng tù đày, tôi bị nhốt ở T20, đường Phan Đăng Lưu, trước Lăng Ông, chợ Bà Chiểu. Tại T20, có lúc ở biệt giam, có lúc ở các phòng tập thể, thoạt đầu ở Khu C1, những phòng 7, phòng 9… Sau đó tôi bị chuyển qua khu C2, ở các phòng 7, và đặc biệt ở lâu nhứt là phòng 5. Thỉnh thoảng tôi cũng bị đày đi trại cải tạo. Một lần, Suối Máu, nhưng khi đến trại thì họ chở tôi về lại, một lần khác tôi lên An Khê, chỉ ở một ngày, ngủ một đêm, rồi cũng một xe jeep lùn, cũng hai tên bộ đội, áp tải tôi về. Có lẽ họ lầm tên tôi, hay họ hù tui ? Lần ấy, tôi được chu du đi từ An Khê về lại Saigon, chạy xe suốt ngày, tôi ngồi trước, với tài xế, tay không còng, chỉ còng chơn, còng Mỹ bó cườm cẳng, tê cả chơn thế thôi… Tôi cũng bị đưa lao động chiến trường, gánh cơm ở chiến trường Cam bốt Chia, sau Tết 1979, lội bộ tới Neak Lương, ở bên nầy sông, rồi cũng lại được xe jeep lùn chở về lại Phan Đăng Lưu. Do đó tôi được nếm đủ mùi…chia sẻ nỗi và cảnh đau thương với bà con tù nhơn đi đày trại lao động cải tạo một phần nào - có lẽ nhờ bà vợ ở Ngoại Giao đoàn Pháp, nên họ chỉ cho tôi nếm cho biết mùi thế thôi. Do đó, ngày nay tôi mang một tâm trạng mặc cảm, vì tôi được hưởng quá nhiều may mắn, không khổ bằng thiên hạ, nên chẳng dám có gì để huyên hoang kể lễ...

Chuyện tôi muốn chia sẻ với bạn bè là chuyện tôi có tài chiếu phim, kể chuyện phim, trong tù. Trong tù để qua ngày, chúng tôi hoặc nấu ăn, … nghĩa là kể chuyện ăn uống cho đã thèm… Nhưng đó là cực hình Vì càng nói miếng ăn lại càng thèm ăn. Sau là chiếu phim – nghĩa là kể chuyện phim … Cao bồi, tình yêu, chưởng, trinh thám ... Tôi chiếu phim bằng kể các chuyện tôi đọc ở các tiểu thuyết loại trinh thám, loại điệp viên,… loại sách không hàn lâm chẳng văn hóa trí thức, thứ tào lao, đọc đở buồn, đọc để tìm giấc ngủ, đọc khi ngồi máy bay, xe đò, xe lửa … chuyện điệp viên hết của người Anh James Bond 007, đến của người Pháp OSS 117, hay SAS … và một trong các chuyện, một cuốn tiểu thuyết tôi vừa đọc xong, trước khi bị bắt, mua ở chợ trời là Papillon. Mà Papillon, dân Sài gon phe ta cũng biết khác bộn, nhờ cuốn phim vừa chiếu rạp Rex vào cuối năm 1974, hay đầu năm 1975 gi đó … Tôi không biết ngày hôm nay các bạn bè nào đã cũng tôi chia sẻ những ngày tăm tối ở phòng 5 T20, còn nhớ những buổi chiếu phim ấy không ? Ở Mỹ có bồ tèo Mai Thanh Truyết, có bạn già Trần Dạ Từ, có chú em Đinh Quang Anh Thái, ở Việt Nam còn bạn A… Anh Thiện Ý năm qua, mình gặp lại nhau ở Houston hình như có nhắc đến chuyện chiếu phim của mình ...Chiếu phim, là để quên cái hiện tại, để hoài niệm cuộc sống Sài gòn năm xưa, đề quên cái nóng, để quên cái đói, để quên cái thằng bộ đội đang gát phòng giam … và để Sống Còn…

Tuần qua, mở tờ tuần báo Obs quen thuộc, bổng thấy bài phóng sự kỷ niệm 30 năm 1969 2019 cuốn truyện Papillon ra đời. Ký ức bổng sống lại. Bèn thoáng dịch bài viết về Papillon, chia sẻ cùng quý bạn bè thân hữu bà con. Mong rằng cùng nhau chia sẻ, mua vui cũng được một vài trống canh. Cám ơn quý bạn hữu bà con, cô bác.

PAPILLON chuyện thiệt hay giả tưởng !

Đúng một năm sau cuộc Cách mạng Sinh viên tháng Năm 1968, Henri Charrière, một cựu tù khổ sai – bagnard, từ Guyane trở về, viết một cuốn tiểu thuyết kể đời tù khổ sai của mình và trở thành tay cục cưng – coqueluche của xứ Paris – điệu nghệ. Chỉ vài tháng, trên vài TRIỆU cuốn tiểu thuyết Papillon được bán sạch. Truyện được dịch ra nhiều ngôn ngữ, và được cả đạo diễn Franklin Schaffner dựng thành phim do Dustin Hoffman và Steve McQueen thủ vai chánh, Papillon.

Sanh năm 1906 ở Saint Étienne de Lugdarès ( vùng Ardèche) – một xứ khỉ ho cò gáy của xứ Pháp, tương đương với Năm Căn Cà Mau của Việt Nam ta vậy. Hai cha mẹ, Joseph và Marie-Louise đều là giáo viên làng. Là trai út, sau hai người chị, Henri cục cưng của mẹ. Trong truyện Papillon, chàng kể thuở thiếu thời như một bức tranh lý tưởng. « … gia đình lễ giáo, miệng ăn ngon, mồm nói giỏi, hoa thơm, quả lạ, tai nghe chuyện hay… cậu bé hưởng đủ ... » 

Thế nhưng, năm 1917, mẹ chàng, Marie-Louise, mất đột ngột sau một cơn bạo bệnh. Thế giới lý tưởng của Henri tan vỡ ! Và chàng bắt đầu nổi chứng, chống đối tất cả mọi kỷ luật, và bị đuổi khỏi trường sau một cuộc đánh lộn. Để tránh bị truy tố, cha chàng đưa chàng vào trường thiếu sinh hải quân, mong rằng với kỷ luật quân đội, chàng sẽ đi vào nề nếp. Nhưng Henri là Henri, và chàng làm thế nào đó, Hải quân cũng – thầy chạy chàng luôn, chẳng muốn giữ chàng làm gì nữa ! 

Nhưng, khi giãi ngũ về lại làng, chàng hơn hẳn dân làng quê mùa đồng lứa. Chàng, nay đã « biết giang hồ », chàng nay « đã có thành tích », là một « tay anh chị ». Thoạt đầu chỉ là một « đầu nậu » thôi, nhưng chẳng chốc biến thành « đại ca » của một nhóm «du đảng » phá làng phá xóm, làm ăn, kiếm chác quanh làng. Nhưng, chẵng chốc mở rộng biên cương lãnh thổ qua những làng bên cạnh. Thế nhưng, những buổi chợ, những buổi liên hoan, khiêu vũ ở xóm, ở làng dù có ngon lành thật, dù có kiếm sống đặng, nhưng đời sống « anh chị thứ thiệt » là ở Paris. Do đó chàng « du Paris » !

Paris :

Đến Paris. Henri phải đi tìm « chổ đứng ». Các sòng cờ bạc vùng Montmartre, các Casino đánh lớn, các trường đua ngựa là những môi trường hoạt động … Đây vài cú « vay mượn », đó vài vụ « cướp dựt », đây « hỏi giấy », nọ thanh toán … Vài đụng chạm với vài tay « anh chị », « đứng bến », « đầu nậu »… Vài cuộc yêu vội vã, hái vài hoa thơm, khi thành thị, lúc miệt vườn… nào hoa hậu bê-tông, nào ngôi sao đồng nội … và cuối cùng, cuộc tình với « Nénette » Georgette Fourel ... và … và ... 
Vào một đêm tối trời của ngày 26, tháng 03 năm 1930, vào 3 giờ sáng, Roland Legrand, một tên ma-cô tiểu tốt, đứng bến khu Pigalle, khu đèn đỏ nổi tiếng Paris, bổng ngã xuống, bụng đầy máu vì ăn đạn. Trước khi trút hơi thở, hắn khai Papillon đã giết hắn ! Mà Henri cũng được giới giang hồ Paris gọi hắn là Papillon ! Vì Papillon – một con Bướm, được xâm trên ngực Henri vào lúc thiếu thời, khi chàng ở ngục Calvi, trên đảo Corse năm 1920 – Papillon, con bướm, điển hình cho Tư Do, cho con sâu rọm xấu xí, nay đã trưởng thành bướm vàng rực rỡ, tung cánh tự do. Và Henri chối hẳn, không nhận mình hung thủ, bảo rằng Paris lúc bấy giờ rất có nhiều người có tên giang hồ Papillon ! Có thể ! Nhưng cảnh sát chỉ bắt được Henri ! Và hôm ấy chỉ có Papillon - Henri chàng ta là bị cảnh sát tóm cổ thôi! Và dù Henri có kêu oan đi nữa, Toà vẫn không tin và tuyên án khổ sai chung thân Henri vì tội cố sát !

Tù khổ sai – le bagne 

Khổ sai - địa ngục trần gian. 13 năm tất cả ! 13 năm và 9 lần vượt ngục ! Vì với Papillon, ngay ngày đầu khi đặt chơn xuống đất tù Guyane, trong đầu Henri đã nổi lên ý chí phải vượt ngục ! Phải tìm tự do ! Để trả thù, những ai đã buộc tội mình ! Và chứng minh mình vô tội ! Và Papillon, từ đấy, ngày đêm chỉ nuôi ý chí phải vượt ngục !… Và cuốn truyện kéo người đọc một lèo, lôi cuốn. Người đọc chia sẻ, say sưa với cái nỗi ám ảnh của vượt ngục của Henri ! Người đọc theo dõi anh tù khổ sai gan dạ, anh hùng, kẻ cả, được tất cả các tù nhơn khác mến mộ (dĩ nhơn « cái mền » phải được kéo về nhơn vật chánh ) Giọng văn dí dỏm, lôi cuốn, đầy cảm tình với tác giả. Khổ thì khổ đấy, nhưng những cái nhìn của Henri Papillon không uất hận, trái lại đầy tình người, khi tả cái cảnh phải làm việc cùng các bạn tù « cùi », khi nhìn thấy anh bạn cùi « rụng một ngón tay », mà vẫn tỉnh bơ ... Hay khi sống với đám thổ dân Gualiros. Kể chuyện trong một lần vượt ngục, chàng tắp vào đảo của các thổ dân ấy, được nuôi sống và được cả người tù trưởng gả cả hai người con cho làm vợ. Chàng nếm được tình yêu và nhục dục nơi các cô thiếu nữ, chuyên nghề lặn vớt hột trai – pearl. Hai nàng thanh nữ, một khoảng 16 đến 18, và một cở 13/14 tuổi. Với « …hai quả đào chỉ to bằng hai quả quýt »… Lâm ly, ướt át, như những loại tiểu thuyết hạng hai.

Còn những chuyện vượt ngục ? Toàn chuyện ngoài sức tưởng tượng ? Thiệt ? Giả ? Hoàn toàn xạo ? Thêm mắm thêm muối ? Có có không không ! Chả sao ! Nào chuyện Papillon vượt với môt chiếc bè đóng bí mật trong một nghĩa địa, nào chuyện Papillon bắt cóc một giám đốc nhà tù, trong một buổi thánh lễ tại nhà thờ, dùng áp lực để vượt ngục, nào chuyện Papillon, đánh thuốc ngủ anh cai ngục, nào chuyện Papillon dùng thuốc nổ phá tường ngục ... Mọi thất bại đều chuốc những hình phạt nặng nề, dã man, gông cùm, …. Nhốt nhà kín – cachot, réclusion là một hình phạt ghê rợn nhứt ! - Cộng Sản Việt Nam, ghê rợn nhứt là nhốt connex, tủ sắt ... Papillon đáng lý phải bị nhốt trong một phòng kín, nhỏ xíu, không ánh sáng, 8 năm ! Và nếu vậy, chắc chắn rằng nơi ấy sẽ là mồ huyệt của chàng. May mắn thay, mầu nhiệm thay, một hôm, một trong những buổi được phép ra « tắm nắng », chàng nhảy xuống biển đầy cá mập để cứu một em bé gái con một quan chức chẳng may trợt chơn rơi xuống biển. Nhờ hành động dũng cảm nầy, án nhà kín được tạm ngưng. Và dĩ nhiên, cái án treo « nhà kín » ấy cũng không chàng chồn chơn. Và chàng lại vẫn tiếp tục mơ vượt ngục. Cuối cùng, bị đày ra đảo Ma Quỷ – l’île du Diable. Ở đấy, cùng một người bạn, hai chàng vượt ngục trên những chiếc bè gồm những bao cát, đầy dừa khô kết lại ...Và … và … cuối cùng chàng thành công năm 1944 ! Thở phào, mừng cho Henri !

Đổi cảnh, đổi đời :

Một cuộc đời mới bắt đầu. Ở tuổi 38, ở Venezuela, Henri làm việc ở một công ty dầu hỏa một thời gian. Sau đó, chàng làm quản trị cho một khách sạn cùng cô bạn mới, Rita. Ít lâu sau, hai người đồng quản trị một khách sạn, tên Vera Cruz tại thành phố Maracaibo, 80 cây số cách biên giới Colombie … Cuộc sống của chàng nay tạm ổn định ! Nhưng phép mầu nhiệm nào biến tên tù vượt ngục thành một tác giả của một best-seller ? 

Giai thoại kể rằng năm 1967, Henri Charrière, đi ngang qua một tiệm sách Pháp ngữ ở Caracas. Trong quầy sách bày cuốn tiểu thuyết « L’Astragale » tác giả Albertine Sarrazin, với lời giới thiệu rằng đây là chuyện do một cựu phạm nhơn vượt ngục viết, và với giòng tiếp theo là xuất bản tại Paris 123 000 bản. Henri Charrière nhà ta, tò mò mua và đọc. Đọc xong, bỏ sách xuống, chàng chê và tuyên bố « chuyện chỉ như vậy mà bán được 123 000 cuốn, chuyện mình chắc chắn sẽ bán ba lần hơn ! ». Và chàng bắt tay vào việc. Mỗi ngày, sau quầy hàng tiệm rượu Scoth-Club, tiệm đang nuôi sống chàng và vợ chàng… chàng miệt mài viết. 6 tháng, 13 cuốn vỡ học trò.

Viết xong, chàng gởi đến nhà xuất bản của tác giả Albertine Sarrazin, Jean-Jacques Pauvert. Thế nhưng, Jean-Jacques Pauvert đã bị phá sản. Người phụ tá thân cận nhứt của của Jean-Jacques Pauvert, Jean-Pierre Castelnau, đọc được bản thảo của Henri, thích quá, bèn cầm bản viết tay của Charrière đi tìm Jean François Revel, nhà Giáo, nhà Triết học nổi tiếng thời bấy giờ, để chia sẻ cái hào hức của mình và nhờ ông Giáo sư giới thiệu cùng đến gặp Robert Laffont, chủ nhà xuất bản sách số một Paris thời bấy giờ. Sau đây là hồi ký của cô con gái của Robert Laffont, Anne Carrière, nay cũng là một nhà xuất bản, kể lại : «Lúc ấy, cha chúng tôi ở Neuilly, (ngoại ô sang trọng phía Tây Paris), và tôi nhớ mãi, cái hôm ông đang ngồi đọc bản thảo tay của Charrière, ngoài vườn. Tôi đến gần ông (Anne năm ấy 20 tuổi), ông ngẩn đầu lên, và nói : « Cuốn truyện nầy thật quá hấp dẫn ; chắc chắn ta sẽ vượt con số bán là 10 ngàn cuốn ! ». Và Ông bán một triệu cuốn ». 

Ông quyết định cho xuất bản ngay. Giữa ông và tác giả không gì trục trặc, ngoài cái tựa. Ông quyết định dùng tựa là Papillon. Papillon không chịu. Nhứt định phải là « Con đường đầy nhục nhã – Le chemin de la pourriture ». Vincent Didier, người từng viết tiểu sử của Henri Charrière, (Papillon libéré – Con bướm được tự do nxb La Fontaine de Siloé) chứng nhơn vụ đặt tên cuốn tiểu thuyết ấy : « Charrière giận dữ đứng dậy, nắm cà vạt nhà xuất bản, thốt : « Không được dùng tên Papillon ». Một lúc sau Robert Laffont, nhờ tôi hỏi Charrière tại sao tên Papillon tạo sự giận dữ như vậy. Charrière trả lời, cái tên Papillon nhắc hắn ta một quá khứ quá đau buồn của thời niên thiếu ». Cuối cùng Robert Laffont cũng đạt được ý muốn nhờ can thiệp của Rita, cô vợ của Charrière. Theo nàng, nhà xuất bản có lý. Cuốn tiểu thuyết Papillon ra mắt độc giả tháng 5/1969. Ngay tuần lễ đầu đã là 300 000 cuốn rồi, bán sạch, tuần sau, vượt 400 000 và vào giữa hè năm ấy con số xuất bản tròn chẳn Một Triệu cuốn !

Ngay những ngày đầu, thành công đã rực rở, các nhà nhận định đều khen ngợi. Chỉ trong vài tuần lễ, tiểu thuyết Papillon, số một thống kê số sách bán, hạ cả số bán của sách trúng Giải Goncourt « Creezy » của Félicien Marceau. Charrière từ nay, là con cưng của giới bãnh Paris. Được mời mọi nơi, nhưng vẫn còn những vụng về của tay, tuy anh chị, nhưng còn nhà quê. Anne Carrière kể : « Ba tôi (nhà xuất bản Robert Laffont) tổ chức một buổi cơm trưa, mời khoảng 15 nhà ký giả gộc đến gặp Papillon, trong một tiệm ăn sang trọng ở Paris. Tôi (Anne Carrière) ngồi không xa Papillon lắm. Món ăn đầu là cá, và như thường lệ trong các loại nhà hàng nầy, nhà hàng dọn ra một cái chén nhỏ đựng nước với một lát chanh để rửa các ngón tay – rince doigts – Anh chàng Charrière, đúng dân nhà quê, chưa bao giờ thấy một cái rince doigts, và cũng không biết thông dụng, bèn bưng cái chén nhỏ và húp. Do đó, tôi cũng phải làm như vậy, ba tôi cũng làm theo, và mọi người đều bưng chén nước và húp ».

Nhờ có duyên, và tài kể chuyện, Henri Charrière chinh phục từ người dân thường đến những tài tử ngôi sao, hay người quý phái. Henri được chụp hình cạnh Françoise Hardy, Johny Halliday hay Brigitte Bardot. Dĩ nhiên có bề mặt cũng có bề trái, Charrière bắt đầu bị ganh tỵ, ghen ghét … năm 1970, đã có vài cuốn sách ra chống chàng. Nhưng chàng, lờ cả, cho pha hết, và bắt đầu thoải mái với cái nghề mới của mình. Năm 70, chàng viết kịch bản - scenario cho cuốn phim « Popsy Pop » và đóng phim cạnh Claudia Cardinale, cho ra đời hai dỉa hát « Papillon kể những chuyện kỳ diệu về các người bạn indiens cho các trẻ – Papillon raconte aux enfants les merveilleuses histoires de ses amis indiens » và để chống những người còn nghi ngờ tài nghệ mình, chàng viết cuốn tiểu thuyết « Banco » năm 1973. « Papillon như một đứa trẻ con, với đôi mắt mở to, mê mẫn trước tất cả những sang trọng – Il témoignait devant le luxe, d’un émerveillement d’enfant ! » Robert Laffont nhận xét về cái ngây thơ thật tình của Henri trước sự thành công.

Một hôm, hai người cần phải đi New York, Henri buộc nhà xuất bản phải mua cho mình ghế máy bay hạng business – business class ! Nhờ đó mà, vô tình, Robert Laffont ngồi cạnh nhà sản xuất phim của đạo diễn J. Schaffner tác giả sắp sữa dựng phim Papillon với Dustin Hoffman và với Steve Mc Queen trong vai chánh Papillon. Khi xuống New York, Charrière vừa chưởi thề vừa nói với nhà sản xuất : « Tu vois, couillon, celui-là, c’est pas en économique que tu l’as rencontré –ĐM, nếu đi hạng chót làm sao gặp tên nầy ! ». Henri Charrière mất năm 1973, khi cuốn phim được ra lò. Đời của Charrière đến phút cuối vẫn hư thực lẫn lộn như một cuốn phim.

Phỏng theo bài phóng sự của Elisabeth Philippe tuần báo OBS số 2853 tuần 11 đến 17 072019.

TB : Cuối năm 1980, tôi được Robert Despierres, anh bạn Pháp, sanh ở Việt Nam, quen nhau từ Sài gòn, rủ tôi nhận công tác dắt một đoàn 80 người Hmong, tỵ nạn Cộng Sản qua lập nghiệp ở Guyane. Do đó tôi được dịp công tác và du lịch 6 tháng ở Guyane. Tôi có viếng Cayenne thủ phủ, Đảo Ma Quỷ - île du Diable, xem những di tích của trại khổ sai …. Do đó thỏa mãn một cái tò mò và cũng là … Một tình cờ thú vị !

Hồi Nhơn Sơn, những ngày nóng « chó ngáp » canicule 2019

TS.Phan Văn Song

Wednesday, July 3, 2019

Phong trào Bất Tuân Dân Sự
Kháng Chiến Chống Hán Hóa 

- Chúng tôi muốn sống đúng với lương tri và phẩm chất của mình vì thế chúng tôi không thể sống cùng Cộng sản Trung Quốc"

- Chúng tôi không muốn nói dối để được phần nhiều hơn

- Chúng tôi không muốn phải ăn cắp, tham nhũng để được nhà cao cửa rộng

- Chúng tôi không muốn phải đóng thuế để nuôi một đoàn người chỉ biết làm lợi cho 1 nhóm người giàu có để bóc lột lại chúng tôi

- Chúng tôi không muốn những bằng cấp và tài năng thật sự của chúng tôi phải bỏ vào thùng rác vì những tên rác rưởi Con Ông Cháu Cha.

- Chúng tôi không muốn con em của chúng tôi phải học những thứ giáo điều rỗng tuếch mà chẳng có lợi gì cho sự phát triển cũng như khả năng sáng tạo của chúng.

- Chúng tôi không muốn lẫn lộn giữa đảng cầm quyền và Tổ Quốc, chúng tôi không quên nguồn cội và cũng không quên những gì mà đảng cộng sản Trung Quốc đã gây ra cho cha ông chúng tôi.

(Joshua Wong-Hoàng Chí Phong)

Phan Văn Song


Thưa quý thân hữu, thưa quý bà con,

Trong tuần qua, chúng tôi trong bài viết « lá thư tháng sáu » đã xin phép quý bà con, nhận định rõ ràng rằng chúng ta, những người Việt tử tế, những người Việt đầy nhơn bản, không thể sống, và dứt khoát không thể sống trong một thế giới do người Cộng Sản quản trị.

Nay, đối chiếu với những lời phát biểu của Hoàng Chí Phong, người đại diện và phát ngôn của Phong trào chống ảnh hưởng của Bắc Kinh vào đời sống của người dân Hong Kong, nói rất rõ ranh giới giữa thế giới Cộng Sản với thế giới Con Người Tử Tế.

Xin trích bài tuần trước: 

1/  Thế giới Tự Do khác hẳn Thế giới Cộng Sản!

« Rõ ràng là Hai văn hóa, hai văn mình khác nhau!  Không thể hòa hợp, hội nhập nhau được! Và ngày nay, lại rõ ràng hơn nữa là hai phương trời Đông và Tây xa lạ, cạnh tranh. Với xứ Tàu ngày nay, với giấc mộng làm bá chủ Phương Đông, với giấc mơ chia đôi thiên hạ với Huê Kỳ, bá chủ Phương Tây. Hãy so sánh:

 - Tư bản Tự Do Chủ Nghĩa: thế giới Huê Kỳ, Tây Âu với một văn hóa Thiên Chúa đầy Nhơn bản, lấy Con Người làm trọng tâm … Mặc dù, với một nền kinh tế Tư bản chủ nghĩa có vẻ đầy vật chất đấy! Nhưng lại biết ăn đồng chia đủ, đầy tư tưởng Xã hội … Phát triển Công nghiệp, Phát triển Doanh nghiệp tạo của cải, tạo tiền bạc, lợi nhuận cho Tư bản đó! Nhưng không quên Hạnh Phúc Con Người. Với quan niệm và tổ chức An Sanh Xã hội, Tư bản Tự Do chủ nghĩa tạo Phúc Lợi, tạo của cải lợi nhuận gia đình tư nhơn, tư hữu. Khi tạo lợi nhuận gia đình, tạo của cải gia đình là tạo Mãi lực. Khi tạo mãi lực gia đình là tạo Thị trường. Khi tạo thị trườn, là tạo Đầu tư tư bản! Do đó chính Tư Bản tạo Hạnh Phúc An lành cho mọi công dân qua Hệ thống An sanh Xã Hội! Lo cho Con người từ Giáo Dục qua Y tế đến cả Hưu bổng, tuổi già… Chế độ Tư Bản Tự do Chủ nghĩa lo cho Con Người Từ A đến Z, từ sơ sanh đến mộ phần.

Trái lại, Thế giới của Cộng Sản Chủ Nghĩa chỉ biết nói đến Đảng và Đảng. Yêu Nước là Yêu Đảng. Phục Vụ Nước là Phục Vụ Đảng. Công dân là Đảng Viên. Ngoài Đảng Viên là Thứ dân.

Thiên An Môn là biểu tượng điển hình cùa Cái Ác. Đảng Cộng Sản Tàu giết sinh viên Tàu. Đó là Mẹ ăn thịt Con. Chỉ có bà Chằng mới giết con mình thôi! Thế giới Cộng từ ngày ra đời từ năm 1917. Bắt đầu từ các đại đồ tể như Lénine qua đến Staline, qua Mao ZeTung của Tàu đến các tiểu đồ tể như Hồ Chí Minh, Fidel Castro, Nicolae Ceausescu … có bao nhiêu triệu người bị hành quyết, bao nhiêu triệu người bị đi đầy …? Goulag, Laogay, Cải tạo… bao nhiêu tên, bao nhiêu từ ngữ để chỉ những trại giam khổng lồ, chỉ thấy ở những nước Cộng Sản, Liên Sô, Trung Cộng, Việt Cộng! Ấy là chưa kể bao nhiêu nam nữ thiếu niên bị xua vào vòng chiến, bao nhiêu chí nguyện quân Tàu ở Bắc Triều Tiên, ở Điện Biên Phủ trong các trận biển người?… Và bao nhiêu đi người đày ở Liên Sô với các Goulag, Tàu với các Laogay, Việt Nam với các Trại Tập Trung Cải Tạo? Đúng là  Hai Thế giới, hai Văn Hóa, hai Văn Minh»!

Joshua Wong-Hoàng Chí Phong, được nuôi dưởng bởi người mẹ Việt Nam tỵ nạn Cộng Sản, được giáo huấn bởi đức tin Cơ Đốc Tin Lành, được giáo dục bởi văn hóa dân chủ tự do nhơn bản của Hong Kong, nên đã nói rõ ràng không thể sống chung với chế độ độc tài Cộng Sản được.  « Chúng tôi muốn sống đúng với lương tri và phẩm chất của mình... »!

2/ « Lương tri và phẩm chất »:  

Hai yếu tố Cần và Đủ của bản chất để tạo thành một Con người, tử tế, lễ nghĩa, nhơn bản.  Rõ ràng khác biệt với thế giới Cộng Sản, với văn hóa Cộng Sản, với nền văn minh, xã hội, nếp sống Cộng Sản. Nghĩa rằng trong thế giới Cộng Sản, không có chổ cho quan niệm Nhơn bản, không có chổ đứng cho cá thể, cá nhơn một con Người. Đó là thế giới của Xã Hội Cộng Đồng, của Tổ Chức, Đảng, Angkar,.. Vật Chất giải quyết tất cả,,, Đảng cho cái ăn, ban cái mặc, phân phát, bố trí cái sanh hoạt hằng ngày, … tất cả duy trì cái sanh tồn vật chất,dùng cái sanh tồn vật chất để quản trị, cai trị dân … không lương tri, không phẩm chất… Muốn sanh tồn, phải tuân thủ, không phản kháng, không sáng tạo! Tuân thủ, Vâng, Dạ, Nhứt trí … không có quyền Hỏi, thắc mắc, nói Không!

Và Hoàng Chí Phong tiếp tục nói rõ, rằng dân Hong Kong (chúng tôi) NÓI KHÔNG, từ chối cái thế giới phi nhơn bản ấy, cái thế giới phi văn hóa nhơn bản ấy! Thế giới của « Nói dối, ăn cắp tham nhũng, một nhóm người giàu (đảng viên) để bóc lột dân », thế giới « đầy Con Ông Cháu Cha, giáo điều », và nguy hiểm hơn « lẫn lộn quyền lợi Đảng và Tổ Quốc »! (câu 2 đến câu 6).

Cám Ơn Hoàng Chí Phong đã nói dùm chúng tôi! Chỉ với 7 câu nói, Hoàng Chí Phong đã tả rõ thảm họa của các người dân hiện đang sống trong thế giới Cộng Sản, từ Trung Cộng, Bắc Hàn, Cuba hay Việt Nam. Và Hoàng Chí Phong đại diện dân Hong Kong đã từ chối, không chấp nhận, không tuân thủ, DÁM NÓI KHÔNG! Dân Hong Kong, và tuổi trẻ Hong Kong, tương lai  của 7 triệu dân Hong Kong dám và ĐÃ nói KHÔNG với Cộng Sản Bắc Kinh-Beijing!

3/ Kháng Chiến – Nói Không – Bất Tuân Dân Sự:

Nếu Hong Kong và người dân Hong Kong, nay đã là một gương sáng để người Việt chúng ta noi gương để mơ dám đấu tranh đòi Dân Chủ, đòi Nhơn Quyền, chống Tàu đô hộ, chống chương trình Hán Hóa ; thì mai nầy, cũng sẽ là một gương sáng để người dân Việt Nam tại quốc nội mở một phong trào bất tuân, chống đối, một phong trào đa dạng, một cuộc kháng chiến  – une résistance! Hãy khoan nói làm một cuộc Cách Mạng đã – hãy chờ kết quả!

Hãy cảnh giác, hãy coi chừng! Vì lúc nào, nhà đương quyền Cộng sản Việt Nam Hà nội cũng ngụy biện, cũng viện cớ, viện dẫn sự ổn định chánh trị để phát triển, bởi Việt Nam là một nước đang phát triển để, chẳng những không chấp nhận mọi đối thoại, về Dân Chủ, về Nhơn Quyền, trái lại còn lợi dụng, nhơn danh phát triển kinh tế để đàn áp, trù dập, mọi đòi hỏi thực thi Dân Chủ, Nhơn Quyền.

Thế nhưng ngày nay, thuyết  "dân chúng an ninh do quốc gia ổn định" không còn giá trị nữa, mà trái lại, sự an ninh quốc gia phải được xoáy theo sự an ninh của toàn dân.

Hong Kong đã chứng minh điều đó. Cho Đảng Cộng Sản Tàu Beijing thấy rõ. Khi Bắc Kinh không thực thi Nhơn Quyền, thì dân Hong Kong bèn xuống đường, biểu tình, tạo ngay tê liệt kinh tế, bất ổn, bất an cho sự phát triển của Hong Kong. Đó là kim chỉ nam cho tất cả người Việt chúng ta, cũng là bài học cho các nhà độc tài thế giới và là bài học cho các Đảng Cộng Sản Tàu và Việt rõ: 

Chính sự an ninh của toàn dân mới mới là điểm quy chiếu. Quan niệm này đã làm thay đổi mọi tiêu chuẩn chánh trị của thế giới bởi nó không còn chấp nhận chủ quyền quốc gia như là cột trụ của bang giao quốc tế (Nhựt báo Le Monde, 22/5/1999, Lời tuyên bố của ông Ngoại trưởng Gia-Nã-Đại, Ông Lloyd Aworthy). (cf trường hợp Vênêzuéla)

Do đó, hãy theo gương Hong Kong, người Việt Nam, trong và ngoài nước hãy chung sức lại tạo một phong trào kháng chiến, một làn sóng kháng chiến Chống Nhà cầm quyền Cộng Sản Việt Nam, chống Hán hóa, bằng NÓI KHÔNG! Hãy tạo một làn sóng Bất Tuân…

Hải Ngoại Không Chấp Nhận Việt Nam Công Sản,
Quốc Nội  Không Chấp Hành Việt Nam Cộng Sản …

Phải biết NÓI KHÔNG:

- Hải Ngoại: Không về Việt Nam, Không Gởi tiền về Việt Nam, Không mua hàng Việt Nam … Vì nếu VỀ, nếu GỞI, nếu TIÊU THỤ chỉ làm lợi cho các cơ sở « kinh doanh Nhà Nước », cả Việt Cộng lẫn Tàu Cộng. Kiều Hối ngày nay đã là 11/12 Tỷ US$ rồi!
 Phục Vụ 1/10 Tổng Sản Lượng quốc gia Việt Nam, mà không được nói một tiếng! Mất dạy chưa?

- Quốc Nội: Không xài hàng hóa Tàu, thử không tiếp đải người Tàu… Thử … sáng tạo  Thành thị đánh kiểu thành thị Thôn quê đánh theo thôn quê … Tàu đi lẻ tẻ, đánh lẻ tẻ, Tàu đông, đánh đông. Tạo một Việt Nam bất ổn với người Tàu lục địa. Bãi biển, khách sạn, du lịch Việt Nam không tiếp người Tàu … Chợ không nhận người Tàu, hàng không bán cho người Tàu … Da dạng, đa hình, biến chuyễn … nay biểu tình chổ nầy, mai đình công chổ khác, xoay vần … Da dạng, muôn mầu, làm sao tạo biến động, nay, mai khác nhau … không lường được!...

Nhắc lại lần nữa ( xin lỗi bà con cái nói dai của người viết). Năm tới 2020, năm thực thi những lời ký kết bán nước Thành Đô! Chánh trị - Kinh tế Việt Nam sẽ về tay người Tàu. Xưa cha ông chúng ta giữ nước được vì Tàu không có đường đi xuôi Nam. Nay giao cho Tàu làm đường cao tốc, hắn trực chỉ Cà Mau!

Ngày mai, chữ Việt giản thể bính âm của tên bán nước họ Bùi sẽ được áp dụng. 20 năm nữa con cháu Việt Nam đọc được chữ nầy và sẽ không đọc được chữ quốc ngữ phổ thông ngày nay. Dân Việt Nam 2040 sẽ dốt chữ viết quốc ngữ, như chúng ta ngày nay dốt chữ viết Hán Nôm vậy!

Người Việt năm 2040 sẽ không đọc được những văn tự, tài liệu, sách báo của chúng ta viết bằng quốc ngữ ngày nay. Văn Hóa Cộng Sản toàn thắng!

Đến 2047, cũng là năm Trung Cộng toàn thắng, đem Kong Kong về Tàu … Việt Nam đã về Tàu… Trung Cộng bá chủ Đông Nam Á! Một viễn tượng hãi hùng!

Dó đó: bằng mọi giá

Phải  Kháng Chiến Chống Tàu! Xưa Việt Cộng dùng lá bài Bài Phong Đả Thực.

Nay Dân tộc Đại Việt ta, muốn Sanh Tồn, muốn còn giữ Hồn Đại Việt, còn giữ ngôn ngữ Đại Việt, còn giữ chữ Quốc Ngữ! Chúng ta  PHẢI Kháng Tàu, Đả Cộng.

Ðánh cho để dài tóc,
Đánh cho để đen răng,… Vua Quang Trung (1753-1792)

Để Kết Luận:    Người ta lớn bởi vì ta quỳ xuống!

Một ngòi bút trong nước đã rằng viết gương sáng Hong Kong « là có dân trí cao ». Phải! Muốn có « Dân trí cao », nhưng theo thiển ý của cá nhơn thằng tôi, phải là một dân tộc đã trưởng thành.

Cụ Phan Châu Trinh, đầu thế kỷ 20, đã nói rằng Dân sinh, Dân trí, Dân khí là ba điều để đo lường xem một dân tộc có trưởng thành hay không? Nước Việt Nam ta ngày nay, bị cai trị bởi chủ nghĩa duy vật Cộng Sản, nghĩa là họ sử dụng vật chất và bao tử để trị dân. Khi Cộng Sản đã nắm Dân Sinh, thì làm sao người dân ta có được Dân trí? Bụng có no, đầu có ấm, mới yên tâm học hành trau dồi trí tuệ. Dân Trí yên ổn,  mới có Dân Khí. Dân Hong Kong có chẳng những Dân trí ( giấc mơ của tay bút trong nước) mà còn có cả khí phách. Khí Phách NÓI KHÔNG với nhà cầm quyền Cộng Sản! Dân tộc Hong Kong là một dân tộc đã trưởng thành – chánh trị là cái chắn chắc, mà cả kinh tế nữa. Trưởng thành là tự tin, tin tưởng vào tài nghệ mình, dám làm, không sợ nhà cầm quyền Cộng Sản bóp nghẹt miếng ăn, bao tử của mình! Hong Kong hoàn toàn độc lập. Dân Trí cao, Dân Khí mạnh, vì Dân Sinh Độc lập.

Do đó, Dân tộc Hong Kong là một dân tộc oai hùng, trưởng thành. Bình dân mà nói. Dân Ngon, Dân Ngầu. Ce sont DES HOMMES- des VRAIS MECS- REAL MEN! Yes MEN!

Và Do đó:

Dân tộc Hong Kong, văn hóa Hong Kong đã tạo được cậu bé Hoàng Chí Phong. Mới 23 tuổi đầu đã (sanh năm 1996) lãnh đạo dẫn dắt một Phong trào đấu tranh chống bạo quyền. Đây không phải là một ngẩu nhiên. Hong Kong là mảnh đất lành. Mọi giống tốt gieo ở đất lành đều thành những cây tốt. Hột giống tốt – mẹ là một Người Việt Tỵ Nạn Cộng Sản – biết rõ chế độ Cộng Sản ; gia đình giáo dân đạo Cơ Đốc Tin Lành – thấm nhuần Đức tin Nhơn Ái của Thiên Chúa – được giáo dục trong một xã hội tôn trọng Tự Do cá nhơn, Dân Chủ và các quyền Công dân do hệ thống xã hội người Anh để lại, Hoàng Chí Phong dĩ nhiên phải là người trưởng thành thôi

Cũng như các con cháu của bà con người Việt tỵ nạn chúng ta trên toàn thế giới vậy. Ngày hôm nay, sau hơn 40 năm tỵ nạn xứ người, trên mọi quốc gia tiên tiến, trên mọi lục địa Mỹ châu, Âu Châu hay Úc Châu, các con cháu chúng ta đều NÊN NGƯỜI, TRƯỞNG THÀNH! là những công dân ưu hạng ưu tú … Ở Mỹ đã có những người lên hàng tướng lãnh của quân đội Huê kỳ…Ở Pháp không thiếu chi các công chức cao cấp trong chánh quyền...Ở các quốc gia tiên tiến, trên mọi lãnh vực đều có mặt con cháu Việt Nam… Từ ngành Văn hay ngành Võ, chuyên viên … đâu đâu cũng có vài Nguyễn, vài Lê, vài Trần, Phan, Phạm … Phải con cháu người Việt tỵ nạn Cộng Sản ở hải ngoại đã Trưởng Thành, đã Nên Người. Ils sont devenus Des Hommes!

Dưới đây xin được cùng chia sẻ với bà con, bài thơ bằng tiếng Anh nổi tiếng IF của nhà văn Rudyard Kipling(1865- 1936), và bản dịch bằng tiếng Pháp SI do văn hào André Maurois (1885-1967). Bản dịch Pháp ngữ cũng là một án văn bất hủ nổi tiếng không kém bản chánh!

Toàn hai bản đáng cho chúng ta đọc và suy ngẩm. Nhưng cá nhơn thằng tôi vẫn giữ hai câu đầu của bài thơ SI- pháp ngữ làm châm ngôn của đời tôi và dạy con cái tôi. Cũng như bao người Việt tỵ nạn Cộng Sản khác. Tôi đến đất lành dung thân với hai bàn tay trắng và cái quần xà lỏn là của mình, tất cả từ đồ mặc đến đồ ăn đều do thiên hạ cho… Cơ đồ đỗ vỡ bỏ lại đất Sài gòn thất thủ, từ nay làm lại cuộc đời.

« Nếu con biết nhìn cơ đồ đỗ vỡ ;
Và thản nhiên, con làm lại cuộc đời... » (PVS dịch thoáng)

“If you can keep your head when all about you
Are losing theirs and blaming it on you – (bản chánh IF)

Si tu peux voir détruit l'ouvrage de ta vie
Et, sans dire un seul mot te remettre à rebâtir (bản Pháp SI)

Và tôi cũng mê nhứt những câu sau đây: xin phép đăng bản Anh và Pháp; Không dịch!

“...Si tu peux rencontrer Triomphe après Défaite
Et recevoir ces deux menteurs d’un même front,
Si tu peux conserver ton courage et ta tête
Quand tous les autres les perdront,...                Tu seras un homme, mon fils.

“If you can talk with crowds and keep your virtue,
Or walk with Kings--nor lose the common touch,
If neither foes nor loving friends can hurt you,
If all men count with you, but none too much; …      -– you'll be a man, my son!

Để đi đến kết luận:  Tu seras un homme mon fils – you’ll be a man, my son!
Tôi xin phỏng dịch  ‘Con sẽ Trưởng Thành, Nên Người  đấy, con ạ!’

Từ man- homme nghĩa âu châu không dịch được: Nên Người? Trưởng thành? Ngầu? Ngon?

Mong tuổi trẻ, mong các em, các con hãy biết nói không!
Nói Không để Không Nô lệ Chế độ Cộng Sản,
Nói không với hàng hóa Tàu là Kháng Chiến chống Hán Hóa.
Nói Không để lớn lên,  Nói Không để thành Người!
Một Người Việt Tử tế, Tự hào! Người Đại Việt của Dân tộc Đại Việt!

Lời yêu cầu:

Quý thân hữu, quý bà con, quý bạn. Những ai có tài nghệ Thi Phú xin dịch dùm hai bài thơ nầy.  Tuy bài Pháp do André Maurois là bài dịch của IF; Nhưng Maurois dịch thoát ý và rất hay. Do đó bài của A.Maurois nổi tiếng hơn các bản dịch khác. Cám Ơn tất cả!

Nhắc thêm bài IF, nhà văn viết cho con trai mình được ra đăng năm 1909. Maurois dịch SI năm 1918.

Hồi Nhơn Sơn, Những ngày hạn nắng đầu Hè 2019
Phan Văn Song

Sunday, June 16, 2019

2019-06-14: Lá thơ tháng sáu: So sánh: Tưởng Niệm D Day đầy tình người; Quốc Hận Tàu Thiên An Môn đầy ghê tởm; Tự Do Cộng Sản: hai văn hóa, hai văn minh

Thưa quý thân hữu, thưa quý bà con,

Hôm qua, vừa nghe tin anh bạn già Võ Nhơn Trí đã thực sự ra đi. Buồn quá! Đầu tháng năm,  ở Paris, sau khi tham dự biểu tình ngày Quốc Hận, nhờ anh bạn ngụ tại trung tâm thủ đô tổ chức một buổi họp mặt để các bạn già gặp nhau. Anh Trí không đến được ...”Mệt quá...lết không nỗi" Quả thật, anh lết không nỗi nữa và đã ra đi. Vốn cùng gốc Nam kỳ, cùng gốc học trường tây, mặc dầu thua cả chục tuổi, anh em dễ thông cảm nhau. Dễ cảm dễ sầu, dễ giận, dễ quạu... dễ chưởi thề … tụi nầy không có cái giữ lễ, giữ lề của cái bày đặt, của cái gọi là lễ  nghĩa trí thức! Do đó, đám bạn già vùng Paris và phụ cận anh em chúng tôi lớp trước lớp sau trên dưới hơn chục móng rất tâm đắc nhau. Năm 2007, họp nhau vào lúc các anh lớp trước ấy bước vào tuổi 80, hồi đó năm anh, nay chỉ còn hai. Cả nhóm chúng tôi gặp nhau qua cái “chống Đảng Cộng Sản” với nhiều cảm tính khác nhau … với những kinh nghiệm khác nhau … 

Riêng anh anh Trí, trí thức thứ thiệt, yêu nước thứ thiệt, học trường tây, vốn học giỏi, tiến sĩ kinh tế cả bằng tây lẫn bằng anh, trí thức thứ thiệt, nhưng toàn lý thuyết, thiếu thực tế, thiếu kinh nghiệm sống và kinh nghiệm thực hành, nói theo lời anh bạn già xứ Cần Giuộc “ chưa lội ruộng, chưa tắm ao, chưa uống nước giếng”, con người quá thật thà,thiếu giang hồ, nên dễ bị dụ, nên năm 60, nghe lời “Bác Đảng” gọi, lầm Bác Đảng với Đất Nước, dại dột, kéo cả đoàn, tùy tùng thê tử, về Hà nội “phục vụ nước”! Khổ thay, nước là nước Bác, nước Đảng, nước là một nước Cộng Sản, xem trí thức là cục phân, nên chỉ muốn anh chị Trí phải phục vụ, làm mọi “riêng” cho Đảng! Do đó, anh chị, tổng cộng hai ba cái Tiến sĩ, vất vào đống phân, suốt bao năm tháng ngồi chơi xơi nước cùng lắm dịch bài, hay thông dịch viên khi có khách ngoại quốc nói tiếng anh, tiếng pháp … Vận nước quá xui Miền Nam thất thủ. Phải vất vã lắm, mới về Nam. Nhờ vào Nam, mới c cơ, tìm cách vượt biên tỵ nạn qua Pháp. Từ nay, lỡ thời, lỡ vận, lỡ con đò cuộc đời … anh viết sách … tiếng anh, tiếng pháp, tiếng việt để tìm giải pháp … chưởi Cộng, chê Cộng, và cũng để “ xây dựng đất nước”. Tuổi trên 90, cặp giò yếu, đôi tay run, nhưng đầu óc vẫn sáng suốt minh mẫn, vẫn mọt sách, mọt báo … cho đến những ngày cuối cùng … lết không nỗi nữa đành nhắm mắt xuôi tay … 

Đời anh Trí, là điển hình đời của những trí thức việt nam thực sự yêu nước … Bị trói trong những khung trời tư tưởng chánh trị, bị ám ảnh bởi hình ảnh thằng tây thực dân, thằng tây tư bản bóc lột, anh cu li gầy còm đạp xích lô chở thằng Tây khổng lồ cạnh nhà hàng Continental. Khi du học tuy sống ở nước ngoài, nhưng vẫn lý thuyết gọi là cách mạng, với những chủ nghĩa gọi là xã hội, những cái gọi là yêu giai cấp công nhơn. Tuy là con điền chủ, tuy sanh đẻ ở quê, nhưng là giai cấp nhà giàu, dân tây, Robert Võ thuở nhỏ, sống nhung lụa trên Sài gòn, nội trú Trường Thầy dòng Taberd, nên không biết, không hiểu thế nào là nông dân, thế nào là công nhơn … Do đó, lầm tưởng yêu nước, yêu dân Việt là phải yêu công nhơn, và nông dân Việt … Anh Trí là biểu tượng của sự xung đột giữa hai nền văn hóa Tự Do và Cộng Sản. Vì vốn con nhà giòng dõi cũa Điền chủ có học, nên thuộc giai cấp, Tư Sản có học, Tiểu Tư Sản, Tư Bản Xã hội và yêu Dân Chủ yêu Tự Do nên lắm mặc cảm tôi lỗi, tin tưởng vào thuyết “đấu tranh giai cấp”, chối bỏ giai cấp mình để phục vụ, yêu giai cấp cộng sản, phục vụ giai cấp công nhơn, nghĩ rằng: “Đó là thức tĩnh, đó là giác ngộ...” thế nhưng, bị bé cái lầm… ! Suốt đời bị Cộng Sản lường gạt. Anh chị Trí bị lầm, như bao thế hệ, đàn chú đàn bác đàn anh chúng ta bị lầm, năm 45/46 nghe lời hiệu triệu yêu nước theo Cách Mạng vậy! Đó là một khúc quanh lịch sử, chúng ta phải chấp nhận, lấy đó làm gương để không bao giờ, lầm lạc nữa. Nhứt quyết, không nói chuyện, không thương lượng,với người Cộng Sản!

Tháng Sáu, tháng đầy biểu tượng với cá nhơn thằng tôi, với hai ngày quan trọng!

- Ngày 8 tháng Sáu 1972, 6 giờ chiều, tiểu đoàn 6 Dù bắt tay với tiểu đoàn 8 Dù ở Xa Mát, bắt đầu giải tỏa An Lộc, thằng tôi, quân dịch 9 tuần tại Lữ doàn Dù, từ đây đã làm xong bổn phận của một giáo chức công dân Việt Nam Cộng Hòa, Tháng bảy năm 1972, được trở về phục vụ ở đơn vị hành chánh giáo dục cũ là Trường Luật … Bắt đầu từ ngày nầy, tôi thực sự hoàn toàn là một công dân của quốc gia Việt Nam Cộng Hòa, đã hoàn toàn hợp lệ tình trạng quân dịch, từ nay tôi yên tâm làm ăn, hành nghề, hành nghiệp.

- Ngày 6 tháng Sáu 1980, 11 giờ phi trường Orly. Sau 1417 ngày, hay 3 năm 10 tháng 22 ngày ngục tù Cộng Sản đày đọa, tôi bị trục xuất trở về Pháp gặp lại vợ và con. Từ nay, dứt khoát từ bỏ trời Đông quê hương đầy bóng tối Cộng Sản, nhưng nợ đất nước, nợ đồng bào vẫn còn vương vấn, tiếp tục đấu tranh để cùng đồng bào tìm lại Tự Do, Dân Chủ, Chủ quyền!

1/ Nhơn Ái Trời Tây : Tưởng Niệm thứ 75 Ngày D day :
Năm nay 2019, năm thứ 75, D day, ngày đổ bộ vào bãi Normandie, Pháp, bắt đầu chiến dịch Overlord giải phóng Pháp và Ấu Chấu khổi Ách Con Quỷ Đen Nazi, được hai quốc gia Anh Pháp tổ chức long trọng, đầy tình người.trong hai ngày :

- Ngày 5 ở Portmouth bên bờ con kinh Channel, phía Anh Quốc, phía năm xưa năm 1944, quân đồng minh tập họp đạo quân đổ bộ của chiến dịch Overlord để giải phóng Âu Châu. Tất cả các quốc gia tham chiến đệ nhị thế chiến đều có mặt cạnh Nữ Hoàng Elisabeth II, kể cả Nữ Thủ Tướng Merkel của nước Đức bại trận, chỉ một nhơn vật thiếu mặt không được mời là Tổng Thống Poutine của Liên Bang Nga, vị lãnh đạo trật chìa hổng giống ai của thế giới Phương Tây đầy tiến bộ và phát triển của ngày nay.

- Và qua ngày hôm sau, cạnh nghĩa trang Colleville, ngày 6, tháng 6, đúng Ngày D day, ngày cách đây 75 năm, đạo quân khổng lồ, dưới sự chỉ huy của Tướng Ike Eisenhower vượt biển Manche của Pháp, đổ bộ trên năm bãi đáp –  Utah, Omaha, Gold, Juno, Sword - của bờ biển Normandie của Pháp, và để từ đó tiến vào đất liền, trực thẳng Berlin, phá sập chế độ Nazi và diệt bạo chúa Hitler, giải phóng Âu Châu.

Hai bài diễn văn của hai vị Tổng Thống Pháp Mỹ Macron, Trump đều nói đến các gương hy sanh của các chàng trai trẻ, năm xưa cách đây 75, đã vì lý tưởng Tự Do, Nhơn quyền, Dân Chủ, kẻ bằng dù người lội nước nhảy vào Normandie để giải phóng Pháp, giải phóng Âu Châu.

Nghĩa trang Colleville sur Mer, thuộc đất Mỹ chủ quyền Mỹ, tuy nằm trên đất Pháp, cạnh bãi đổ bộ Omaha, với cái tên đầy biểu tượng – Omaha đẩm máu – The Bloody Omaha - với trên 9000 mộ với hoặc thập tự giá, hoặc với ngôi sao David trắng (đúng là 9367 mộ phần) … chứng mình sự hy sanh của các chiến sĩ Mỹ lúc bấy giờ. Cũng tại nghĩa trang Mỹ Colleville nầy, có mộ của vị Tướng Mỹ duy nhứt đã đổ bộ cùng các binh sĩ của mình. Thật vậy, trên bãi Utah, đợt đổ bộ đầu tiên do Chuẩn Tướng Roosevelt Jr. con trai trưởng của cựu Tổng Thống Huê Kỳ Théodore Roosevelt (1858 – 1919) và là cháu của Tổng Thống đương nhiệm Franklin Delano Roosevelt (1882 – 1945) chỉ huy. Ông mất ngày 12 tháng 7, cũng tại chiến trường Normandie, nhưng do một cơn đau tim. Ông được vinh dự nằm cạnh các đồng đội mình.

2/ Ác Ôn Phương Đông : Từ Thiên An Môn đến Luật dẫn độ dân Hong Kong

Chế độ Cộng Sản, phát xuất từ phương Đông châu Âu, với Lénine dùng cái Láo, dùng cái Ác để cai trị…

- Quên sao Lénine đã định nghĩa « độc tài của giai cấp công nhơn - la dictature du prolétairiat » là  « quyền lực cướp được bằng bạo lực của giai cấp công nhơn đại diện bởi Đảng đối với giai cấp tư sản bất cần một luật lệ nàola dictature du prolétairiat est un pouvoir conquis par le violence que le prolétariat exerce par l’intermédiaire du Parti sur le bourgeoisie et qui n’est lié par aucune loi » ?

- Quên sao Staline để hợp tác xã hóa - collectivisation - xã hội Sô Viết đã ra lệnh giết từ 15 à 20 triệu người. Từ 1929 đến 1932, khoảng 10 triệu koulaks bị đuổi ra khỏi nhà – từ ngữ Koulak tương đương với từ ngữ thành phần Phản động, thời chiếm Bắc Việt năm 1954;  thành phần Ngụy thời chiếm Nam Việt năm 1975 - của văn hóa Cộng Sản Việt Nam ! Tại Việt Nam và tại Kampuchea, sau những ngày mất nước đầu tháng Tư và cuối tháng Tư, hai đảng Cộng sản đàn em lập lại y chang, đã đuổi dân thành phần Ngụy, dưới chiêu bài đi kinh tế mới, đưa dân thành thị đi đày ở những nơi rừng xanh, nước độc. Năm 1930, đã có 20 201 koulaks bị tử hình, và tháng giêng 1932, trên 500 000 koulaks chết trong những tại tập trung ? Nên nhớ : Koulak là tên của một thành phần chứ không phải là một từ ngữ để chỉ một cá nhơn, khi giết một koulak, giết cả koulak, cha mẹ koulak, con cái, cháu chắt liên hệ gia đình, bà con, láng giềng – từ Cộng Sản Việt Nam : thành phần giai cấp !

- Quên sao Hồ Chí Minh, với 500 000 nạn nhơn  của chiến dịch Cải Cách Ruộng Đất đánh các Koulaks địa chủ việt nam ? Với Nhân Văn Giai Phẩm đánh koulak trí thức việt nam ? Hay 5000 dân Huế bị đập đầu chôn sống vào dịp Tết Mâu Thân ? Hay những chiến dịch sau ngày Mất Nước, Cộng Sản Hà nội cưởng chiếm Nam Việt Nam, từ đánh tư sản mại bản, đánh văn nghệ sĩ phản động, đến đốt sách, đốt văn hóa, đốt chữ nghĩa của cả miền Nam Việt Nam, cả một vùng, của cả một đất nước koulaks Nam Việt Nam.

- Quên sao bài thơ với lời thơ rùng rợn của văn nô Tố Hữu kêu gọi phải Giết, phải máu :

Giết, giết nữa, bàn tay không phút nghỉ,
Cho ruộng đồng lúa tốt, thuế mau xong,
Cho đảng bền lâu, cùng rập bước chung lòng,
Thờ Mao Chủ tịch, thờ Sít-ta-lin bất diệt”

Nếu phải đổ máu là cái « không thể tránh được » của cái thời bắt đầu cái gọi là Cách Mạng Vô Sản. Thế nhưng, tại sao ngày nay vẫn tiếp tục ? Năm 1989, trong lúc cả thế giới của cái thế giới Cộng Sản, đang chuyển mình, tĩnh ngộ ! Cả khối Đông Âu, từ Sô Viết Nga đến Liên Bang Nam Tư, dân chúng các quốc gia Cộng Sản đang đồng loạt thức tĩnh, đang vùng dậy lột bỏ chế độ Công Sản và Độc tài Vô Sản, đi đến ngày 10 tháng 9, giựt sập Bức Tường Bá Linh. Tôi nhớ mãi những ngày đầu của tháng 9 năm 1989. Thuở ấy, bà vợ cũ của tôi, Chantal Song đang làm việc ở Tòa Lãnh Sự Pháp tại Berlin. Nhơn dịp Bức tường Bá linh vừa sụp đổ, tôi thừa dịp chạy qua Berlin, vừa thăm nàng vừa xem tình hình.  Một cuối tuần, giữa tháng 9 năm ấy, tôi được nàng dắt đi lung tung thăm Berlin. Nhờ nàng nói tiếng Đức giỏi, tôi được dịp nói chuyện với dân chúng Đông Berlin. Kể lại cùng quý thân hữu cho vui, dân Đông Đức thuở ấy thèm qua Tây Berlin để … ăn CHUỐI và ăn CAM các bạn à !

Dưới chế độ siêu việt của Xã Hội Chủ Nghĩa Đông Đức và Sô Viết, người dân Đức lúc ấy không biết chuối là gì ! Kinh khủng chưa ? Khi gặp họ, Chantal nói cho họ biết hai đứa chúng tôi đều có sống dưới chế độ Cộng Sản từ 1975 đến 1980, và qua những kinh nghiệm và so sánh, chúng tôi đi đến kết luận cùng với họ, là thế giới ngày mai phải bằng mọi giá dẹp bỏ chế độ Cộng Sản ! Chúng tôi có mời một cặp vợ chồng người bạn mới nầy vào tiệm cà phê, tôi nhớ mãi hình ảnh đầy ấn tượng của hai vợ chồng họ trân trọng hưởng ly chô cô la đầy kem chantilly và những cái bánh ngọt.  Hans và Frédérica Bauer, nay đã về hưu, hiện sống ở Leizig, quê hương cuối cùng của Johann Sebastien Bach, vẫn thỉnh thoảng liên lạc thư từ, đặc biệt với Chantal và chúng tôi.

Cũng tháng sáu năm nay 2019, kỷ niệm ngày 4, cũng 30 năm trước, cũng năm 1989. Năm ấy, trong nhiều quốc gia trên thế giới, trong khối xã hội chủ nghĩ,  lịch sử đang ngập ngừng chuyển hướng. Tại Âu châu, bức tường ô nhục tuy chưa sập, nhưng chỉ đang chờ thời gian đó thôi ! Từ ngày Gorbatchev nắm quyền, Liên bang Sô Viết không còn oai phong nữa.

Tại xứ Tàu cũng vậy, người dân ai ai cũng chờ đợi một sự cải tổ, một sự cải cách và một cuộc cách mạng cho một nền kinh tế đầy khủng hoảng. Từ ngày 15 tháng Tư 1989, hàng ngàn sanh viên xuống đường, tập họp tại quảng trường Thiên An Môn (Beijing), thoạt đầu chỉ để truy điếu cựu Tổng Thư Ký Đảng Cộng Sản Trung Hoa, Hồ Diệu Bang -   Hu Yaobang- vừa mới chết thôi. Thế nhưng, ở một xứ Cộng Sản, mọi tập họp tự biên, tự diễn đều bị cấm ngặt ! Chẳng những cấm ngặt, mà còn có cơ bị đàn áp, đi tù nữa ! Và nhóm sanh viên nầy còn chơi ngông hơn, họ dám tổ chức những buổi tuyệt thực và phản đối, biểu tình ngồi tại chổ để tố cáo những tham nhũng của nhà cầm quyền, tố cáo nạn thất nghiệp, đòi công bằng và công lý và tự do nhơn quyền. Và chuyện gì đến phải đến thôi ! Đặng Tiểu Bình - Deng Xiu ping ra lịnh phải dẹp. Và ...

Ngày 4 tháng sáu 1989, tại Beijing, thủ đô xứ Tàu Cộng Sản, trước nhơn chứng của các quốc gia thế giới, quân đội Nhơn dân Tàu không ngần ngại dùng xe tăng và vũ khí nặng tàn sát sanh viên biểu tình ! Con cháu, hậu duệ, tương lai của đất nước mình. Liền sau đó, thiết quân luật được đặt ra, sức mạnh của súng, lựu đạn, dùi cui, và xe tăng đã làm chủ tình hình Beijing. 15 000 người chết và bị thương. Cuộc tàn sát Thiên An Môn của Bắc Kinh đã được ghi tên vào lịch sử quốc tế ! Thiên An Môn từ nay, sẽ là biến cố quan trọng nhứt của lịch sử tân thời của Trung Hoa Cộng Sản nhưng bị nhà cầm quyền Tàu cấm không được nói ra.

Và ngày hôm qua, biểu tình gần một triệu người ở Hong Kong phản đối luật dẫn độ các tôi phạm dân Hong Kong về lục địa Tàu. Thể chế hành chánh đặc biệt của Hong Kong đang bị Cổng Sản Hán hóa !

Thưa quý bà con, quý thân hữu,

Người Việt Nam chúng ta hãy trông vào những gương ấy để suy ngẩm tương lai một Việt Nam đang trên đường Hán Hóa !

3/ Thế giới Tự Do vs  Thế giới Cộng Sản :

Rõ ràng là Hai văn hóa, hai văn mình khác nhau !
Không thể hòa hợp, hội nhập nhau được !
Khổ nỗi, ngày nay lại rõ ràng hơn nữa ! Là hai phương trời Đông và Tây xa lạ, cạnh tranh . Và xứ Tàu ngày nay có giấc mộng làm bá chủ Phương Đông. Mơ chia đôi thiên hạ với Huê Kỳ bá chủ Phương Tây.

Tư bản Tự Do Chủ Nghĩa : thế giới Huê Kỳ, Tây Âu với một văn hóa Thiên Chúa đầy Nhơn bản, lấy Con Người làm trọng tâm … Mặc dù, với một nền kinh tế Tư bản chủ nghĩa có vẻ đầy vật chất đấy, nhưng lại biết ăn đồng chia đủ, đầy tư tưởng Xã hội…Phát triển Công nghiệp, Phát triển Doanh nghiệp tạo của cải, tạo tiền bạc, lợi nhuận cho Tư bản đó, nhưng không quên Hạnh Phúc Con Người: Với quan niệm và tổ chức An Sanh Xã hội, Tư bản Tự Do chủ nghĩa, tạo Phúc Lợi, tạo của cải lợi nhuận gia đình tư nhơn, tư hữu. Khi tạo lôi nhuận gia đình, tạo của cải gia đình là tạo Mãi lực, khi tạo mãi lực gia đình là tạo Thị trường, khi tạo thị trường là tạo Đầu tư tư bản ! Do đó chính Tư Bản tạo Hạnh Phúc An lành cho mọi công dân qua Hệ thống An sanh Xã Hội ! Lo cho Con người từ Giáo Dục qua Y tế đến cả Hưu bổng, tuổi già… Chế độ Tư Bản Tự do Chủ nghĩa lo cho Con Người Từ A đến Z, từ sơ sanh đến mộ phần.

Trái lại Cộng Sản Chủ Nghĩa chỉ biết nói đến Đảng và Đảng. Yêu Nước là Yêu Đảng. Phục Vụ Nước là Phục Vụ Đảng. Công dân là Đảng Viên. Ngoài Đảng Viên là Thứ dân.

Thiên An Môn là biểu tượng điển hình cùa Cái Ác. Đảng Cộng Sản Tàu giết sanh viên Tàu. Đó là Mẹ ăn thịt Con. Chỉ có bà Chằng mới giết con mình thôi ! Thế giới Cộng từ ngày ra đời từ năm 1917. Bắt đầu từ các đại đồ tể như Lénine qua đến Staline, qua Mao ZeTung của Tàu đến các tiểu đồ tể như Hồ Chí Minh, Fidel Castro, Nicolae Ceausescu … có bao nhiêu triệu người bị hành quyết, bao nhiêu triệu người bị đi đầy… ? Ấy là chưa kể bao nhiêu nam nữ thiếu niên bị xua vào vòng chiến, bao nhiêu chí nguyện quân Tàu ở Bắc Triều Tiên, ở Điện Biên Phủ trong các trận biển người ?… Và bao nhiêu đi đày ở Liên Sô với các Goulag, Tàu với các Laogay, Việt Nam với các Trại Tập Trung Cải Tạo ?

Hai Thế giới, hai văn hóa, hai Văn Minh.
Do đó, thưa quý bà con, quý thân hữu, để kết luận :
Cuộc chiến Quốc Cộng phải được tiếp tục !
Ngày nay, trong nước và cả hải ngoại, mỗi mỗi người Việt chúng ta hãy cố giữ phần hồn Đại Việt truyền thống của mỗi con người Việt chúng ta.
Văn Hoá Đại Việt còn, Con người Đại Việt còn…
Trong nước và cả hải ngoại, hãy xóa, hãy đuổi phần thân thể Cộng sản đang vướng bẫn con người Việt ở chúng ta.
Giải phóng Việt Nam, giải thể Cộng Sản, giải thoát Hán hóa !
Là do mỗi người Việt chúng ta !
Mong lắm !

Hồi Nhơn Sơn, tháng sáu 2019
Phan Văn Song

Blog Archive