Showing posts with label Hương Lệ Oanh. Show all posts
Showing posts with label Hương Lệ Oanh. Show all posts

Sunday, September 30, 2018

Người Đàn Bà Một Mình




Hân rời Việt Nam đúng đêm Tết Trung Thu! Rằm tháng 8 năm ấy là một đêm vừa gió lại vừa mưa, mưa như trút nước. Từ khách sạn ở Sài Gòn bước lên taxi để ra sân bay, nàng phải xách giầy lên vì đường ngập tràn nước mưa!


"Đi không nỡ, ở không đành.” Trong lòng nàng ngổn ngang trăm mối lo âu! Phần xót thương mẹ già ở lại, phần lo cho đứa con trai bệnh tật đang ở xứ người!



Chuyến bay cất cánh lúc 23g55’ không một người thân đưa tiễn!



Khi phi cơ gầm thét cất cánh, ngả nghiêng theo từng lớp khí quyển, nàng nhắm mắt lại, trong người như muốn nôn! phá tan dòng suy tư của nàng!



Nàng nhắm nghiền đôi mắt, từng tiếng động cơ máy bay vang lên mồn một, đầu phi cơ ngốc cao lên, phần đuôi hạ thấp, trườn vào không gian. Với nàng đây là chuyến đi xa đầu tiên trong đời!



Nàng trấn an tinh thần khi phi cơ đột ngột vút trời cao, rồi bình phi trên một tầng trời quang đãng.  Kéo ô cửa sổ, từ phi cơ nhìn ra ngoài trên tầng mây cao, không còn thấy mưa gió phía dưới. Thật là một không gian tuyệt vời, ánh trăng rằm tròn trịa sáng vằng vặc trong màn đêm xa thẳm, nàng cảm giác như ánh trăng  thấu hiểu lòng nàng. 



*

Hân là con gái lớn trong nhà. Ngày kết hôn, ngay lúc mới gã chồng, ba mẹ nàng cho của hồi môn là miếng đất kế bên nhà. Người chồng là một sĩ quan Việt Nam Cộng Hòa. Cưới nhau xong, vợ chồng nàng xây nhà gần bên nhà ba mẹ. Ông chồng  chiến binh luôn xa nhà, vợ con phải nương nhờ  gần bên ngoại.  Vì vậy nên suốt đời nàng chưa rời xa ba me.


Sau ngày miền Nam sụp đổ, ông chồng sĩ quan đi trình diện cải tạo, nàng một mình vừa  lo cho mẹ già, vừa lo nuôi 4 đứa con nhỏ, trong số này, có đứa con  trai đầu lòng  bị bại não.



Khi mang thai con, nàng sanh khó. Lý do là thằng bé trong bụng to quá bác sĩ phải dùng dụng cụ hút đưa bé ra, sau đó bé bị ngộp được bà mụ làm hô hấp nhân tạo cứu sống! Cháu lớn dần cái đầu cứ nghẽo sang một bên, tay chân hay gồng cứng! Độ khoảng hơn 5 tuổi bé mới đi được nhưng dáng đi không chuẩn, bác sĩ chẩn đoán là bé bị bại não!



Như, chồng nàng tù cải tại 10 năm, khi được thả ra,  không nghề nghiệp, đời sống khó khăn.



Khi các cựu tù cải tạo được mở hồ sơ đi Mỹ theo diện H.O., mẹ già đang bệnh. Chính Hân quyết định  chọn ba đứa con khỏe mạnh đi theo ba, còn đứa lớn, tật bệnh ở lại với nàng, vì nàng cũng sợ nếu để ba mấy đứa nhỏ mang đi cùng lượt sẽ trở ngại cho mọi người khi đến Mỹ. Khi khai hồ sơ đi diện HO chỉ khai lý lịch thôi, Hân và thằng con trai ở lại vì nàng không thể đi khi mẹ nàng ở tuổi già đơn độc mấy đứa em nàng chưa từng chăm sóc mẹ nên nàng không tin tưởng.



Lúc ấy nào ai có hiểu qua Mỹ sống như thế nào. Tính vậy cho yên không phải lo nghĩ nhiều, nàng cũng vui lòng ở lại với con trai vì nàng còn mẹ tuổi già, bà đã ngoài 80, thôi thì cũng ổn.



Thời gian thắm thoát trôi qua hơn 10 năm. Ông chồng, sau khi ly dị, đã có gia đình riêng. Ba đứa con theo bố đi Mỹ cũng đã trưởng thành, có công ăn việc làm và lập gia đình.



Một hôm con gái nàng nhắc ba nó mở hồ sơ lãnh anh trai sang Mỹ vì sợ sau nầy bà ngoại sẽ mất, rồi má phải làm sao?



Ba nó nghe nhắc vội mở hồ sơ bảo lãnh. Chỉ chừng vài tháng sau là có giấy gọi phỏng vấn.



Hân đưa con trai lên thành phố làm mọi thủ tục cũng rất lẹ làng, phần nào cũng trót lọt khám sức khỏe và chích ngừa, con nàng bệnh tật nên được ưu tiên bác sĩ bệnh viện Chợ Rẫy đưa sang Mỹ.



Nàng nghe ba mấy đứa nhỏ nói lãnh thằng con bổ sung HO, lúc trước chồng nàng đã khai với phái đoàn từ lá đơn đầu tiên, nên bây giờ họ mở lại xét rất nhanh và được đi chương trình nhân đạo John McCain gì đó nàng không hiểu lắm.



Nàng không rành lắm bên Mỹ thì có ba bọn trẻ lo thủ tục giấy tờ phần lớn có sự hối thúc của các con nàng bên đó.



Còn nàng chưa chịu cho con lãnh đi ngay vì mẹ nàng đã 95 tuổi không đi đứng gì được tuy vậy bà còn minh mẫn, từ trước tới giờ có mỗi mình nàng chăm sóc nên quen ý bà. 



Thế rồi thằng con lớn được Bác sĩ đưa tới Mỹ, ba nó ra sân bay đón gặp Bác sĩ ký giấy nhận con theo thủ tục.



Về ở chung với ba và người vợ sau, hình như nó đã quen ở với mẹ ruột nên lúc nào cũng thương và bênh vực mẹ, nhất là bà ngoại. Một hôm ba nó nói:



- Mẹ mầy có hiếu với mụ ngoại mầy nên không cần tao.



Nghe qua nó tức giận, không ăn cơm, giận ba nó mấy ngày sanh bệnh, rồi đòi về ở chung với mấy đứa em gái. Lúc đó vì thương anh trai nên tụi nó đồng ý cho về ở chung chưa hiểu gì về chính sách trợ cấp của chính phủ nên bị cúp hết chỉ còn foodstamp trị giá $200 cho hàng tháng đến bây giờ.



Các em gái vì thương anh bệnh tật cũng đưa về ở chung nhà, cả chục năm nay không có tiền trợ cấp nào cho người tàn tật ngoài foodstamp em gái nó cho ở chung nhà gánh vác hết mọi chi phí sinh hoạt!



Được chưa đầy 1 tháng thì hai đứa em gái cực nhọc quá! Vì chúng có con nhỏ còn phải thuê babysitter đến nhà giữ 2 đứa nhỏ để đi làm mà người đó là người nước ngoài nên đâu giúp gì được cho thằng con của Hân.



Các con nàng đi làm tối về phải lo nấu cơm nước còn phải bới ra cho anh trai ăn nữa! Nấu xong còn phải múc ra từng phần để tủ lạnh cho cả hai buổi sáng chiều! Cũng may là con rể nàng tử tế đồng ý cho vợ nó giúp anh trai nếu không thì chẳng hiểu sẽ phải làm sao nữa! Các con mệt quá không đủ sức khỏe mà làm hết mọi việc, hai đứa nói với Hân:



- Con lãnh má qua Mỹ nhen, bà ngoại còn có cậu dì nữa đâu phải có mình má là con đâu!



Nghe qua nàng cũng xót ruột cho con cái lắm! Suy đi nghĩ lại nàng bằng lòng!



Con bé vội mở hồ sơ chưa đầy ba tháng là có giấy gọi nàng đi phỏng vấn!



Nhanh đến nỗi nàng còn giật mình, đến ngày phỏng vấn trước cổng số 4 đường Lê Duẩn rất đông người trong khi chờ đợi mọi người hay hỏi qua hỏi lại tình trạng người được bảo lãnh đi Mỹ!



Đến lượt Hân vào gặp phái đoàn phỏng vấn ra mặt nàng buồn thiu nhóm người đứng gần hấp tấp hỏi :



- Chị đậu không chị sao buồn vậy?



Nàng gật đầu nói:



- Đậu rồi.



Họ nói:



- Chị cho tôi xem giấy lấy hên coi.



Thì miếng giấy Hân vẫn còn cầm trên tay chưa kịp bỏ vào túi hồ sơ, họ chen sát nàng nhìn mà mừng cho nàng cái điều may mắn nầy.



Xong nàng từ giã mọi người trong nhóm đứng chung,  đón taxi chở ra bến xe về tỉnh, tới chiều về tới nhà nhìn thấy mẹ nàng đến gần hỏi han bà, thấy con gái về bà vui mừng cười tủm tỉm!



Nhìn mẹ, nàng thương đứt ruột, tuổi già như trẻ thơ vô tư, không biết rằng sắp xa con gái! Hân sắp xếp gia đình cho vợ chồng thằng út chăm sóc mẹ, mấy đứa em khác có con cháu lo phận nó chưa xong, còn vợ chồng thằng út không có con, Hân làm giấy giao kèo mỗi tháng Hân gởi về $200 để lo cho mẹ nàng, trước khi đi nàng đưa tiền trước và dặn đủ điều lo cho mẹ nàng chu đáo, đồ đạc trong nhà nàng để nguyên cho em nàng tiện nghi sử dụng mà lo cho mẹ.



Con gái biết nàng đậu phỏng vấn vội mua vé máy bay cho nàng.



Vậy là đêm trung thu, Hân một mình ra đi.



*

Sau khi đổi máy bay ở Seoul, Hàn Quốc, chuyến bay đường dài đưa Hân tới thủ đô nước Mỹ.


Khi phi cơ đáp xuống nàng thứ tự lần lượt theo mọi người đến trình giấy, họ chụp hình và lăn tay cho Hân nàng cũng không hiểu họ làm gì!  Khi về nhà thì nghe các con nói đi diện con bảo lãnh là được làm thẻ xanh ngay khi vào phi trường, nàng cũng không hiểu cái giá trị của thẻ xanh nên cũng không để ý quan trọng giấy tờ gì hết!



Qua Mỹ, công việc của nàng là ở nhà, giúp con giữ 2 đứa cháu ngoại, vừa lo cho thằng con trai! Hàng tháng,  mỗi đứa cho nàng $500 bằng số tiền trả cho người giữ bé. Công việc sắp xếp vậy cũng ổn. Nhưng vào việc cũng không ít khó khăn. Lâu lắm rồi không giữ con nít, khi cho nó ăn và ngủ rất khó dụ, lúc đầu nàng cũng căng thẳng lắm.



Mỗi ngày con gái đi làm chiều tối mới về khoảng hơn 8g tối, mùa hè 8g còn sáng trưng ít lo, tới mùa đông thì 5g đã tối thui nhất là những ngày tuyết rơi nàng cứ nhìn ra cửa trông ngóng con về, như hồi còn nhỏ chờ mẹ đi chợ về thật là buồn thảm!



Nỗi niềm của người mới đến Mỹ thật chưa thích nghi việc gì, nào là nấu cơm, rồi không biết thức ăn để làm sao cho cá thịt không bị hư mỗi lần con gái đi chợ về mua thật nhiều, lúc ấy con gái đi làm về tự nấu nướng nàng chỉ dọn dẹp và trông cháu. Ở xứ Mỹ nhà cửa đâu giống VN cách sinh hoạt cũng vậy, nên nàng còn bối rối về tâm lý kẻ mới xa quê nhất là thức ăn cái gì cũng để tủ lạnh nhất là thịt cá để đông đá nấu nướng xong nàng ăn không vô ở VN ngày nào sáng sớm cũng đi chợ mua thức ăn tươi, qua đây nửa tháng đi chợ châu Á một lần, chợ Mỹ thì gần nhà vài phút lái xe nhưng nàng không ăn được thức ăn của người Mỹ.



Thấy con cái đi làm cực khổ so với VN,  trong lòng ngổn ngang nhiều thứ, nhất là lo nghĩ tới má nàng.



Nàng khắc khoải không yên tâm, vì má nàng hay bị lạnh vào ban đêm, lúc còn ở gần má cứ về đêm má nàng hay bị lạnh, mỗi lần nghe tiếng má nàng rên là nàng qua giường nằm chung cho bà có hơi ấm nên bà yên giấc tới sáng.



Hai tháng sau, khoảng hơn 4g sáng trong giấc ngủ nàng mơ màng thấy má đang nằm bệnh viện gọi tên nàng và rên đau quá làm nàng thức giấc cảm thấy nhớ má vô cùng nhưng không dám gọi điện thoại về VN vì cả nhà còn ngủ, nàng chờ sáng thêm chút nữa tới 5g nàng gọi thằng em út nó trả lời “em đưa má đi bệnh viện” đang trên đường về nhà, về đến nhà em gọi chị.



Lát sau, nàng gọi tiếp, thằng em  nói “em đang nấu cháo cho má ăn để uống thuốc, thôi em cúp lên nhà trên xem má ra sao” liền đó có tiếng reng điện thoại trở lại nàng allô đầu dây bên kia thằng em nói “Chết rồi’ cúp máy luôn. Hân gọi lại liên tục không được, nàng gọi hàng xóm báo cho người quen đến phụ giúp, người ta còn chưa hay má Hân mất, nàng thất thanh gọi tứ tung cho những người quen ngay cả các chùa nhờ thầy tụng và nhờ sư cô mua giúp hàng rương liệm cho má, và nhờ bạn bè đến hướng dẫn cho em nàng nghi thức làm đám, cô em dâu trẻ chưa hiểu gì bối rối không biết phải làm sao? Nàng gọi những bạn bè thân quen cùng chùa chiền đến hộ niệm cho mẹ nàng, sau đó mọi việc đều viên mãn.



Sau 3 ngày xong đám, để lại trong lòng Hân nỗi buồn chua xót nàng không thiết ăn uống, đầu óc nàng tê dại! Không nỗi buồn nào bằng mất mẹ! Bao hối hận cứ dày xéo nàng!



Mới chân ướt chân ráo tới Mỹ chưa thích nghi cuộc sống, nhận đựợc hung tin mẹ mất! Hân không còn chút nào muốn sống!



*

Rồi tháng năm dần trôi, nàng cũng nguôi ngoai khi chợt nhớ mẹ thì Hân giật mình chấp chới! Vậy mà từ đó tới nay đã mười năm. Hân hiện sống chung với con gái út, các con Hân có gia đình ở riêng, lâu lâu đến thăm nàng.


Cuộc đời còn lại của nàng lặng lẽ, âm thầm, cứ mỗi mùa đông tàn, hạ đến, thu qua, xuân về, nàng đếm từng mùa hoà quyện niềm riêng cùng đất trời.



Nơi Hân đang sống là tiểu Virginia một tiểu bang thật đẹp. Nàng nhớ năm học trung học nàng có đọc quyển “Practice your English” tả cảnh và khí hậu ở tiểu bang nầy, không ngờ bây giờ nàng đã chính thức thành cư dân ở đây.



Mùa Xuân rất đẹp với hàng vạn hoa Anh Đào vùng D.C sau những ngày đông dài ảm đạm bên hồ nước Tidal Basin đua nở ngất ngây khoe sắc đỏ, trắng hồng nhạt soi bóng lấp lánh dưới hồ thật là quyến rũ.



Mùa Hạ hoa cỏ dại mọc khắp nơi như một bức tranh, cây xanh lá um tùm, gió chiều lồng lộng đưa cành lá chao nghiêng thật là lãng mạn.



Mùa Thu ôi sao đẹp quá đầy lá vàng trãi khắp các con đường đủ sắc tím đỏ, vàng đậm, nhạt nhìn nơi đâu cũng nên thơ.



Mùa Đông tuyết rơi, trùm ngôi nhà trắng xoá, ngồi bên song cửa nhìn từng cánh hoa tuyết nhẹ rơi mà chạnh lòng thương nhớ quê nhà.



Nỗi lòng người ly hương nhớ về quê từng thời khắc, nàng nguyện cầu cho Việt Nam mấy mươi triệu đồng bào sớm được an lành trong tự do hạnh phúc.



Hương Lệ Oanh

Tuesday, August 29, 2017

Niềm Vui Trên Đất Khách





blank
Họp mặt liên trường Tây Ninh, tháng Bảy 2017 tại Little Saigon.

Từ Virginia, phi cơ đáp xuống sân bay LAX lúc 8:00 Am. Lần đầu đến Little Saigon, tôi không có người thân gia đình đón!

Trước đó vài ngày tôi có tâm sự cùng người quen cách nay gần măm mươi năm, cũng vừa mới biết tin nhau. Anh ở quận Cam là người bạn cũ, ngày trước khoảng năm 67-68 thường đưa tôi đi thăm các nơi phát quà cho học sinh nghèo, hoặc thăm trường mù ở Sài Gòn và nơi đâu có hoàn cảnh thiếu thốn cho trẻ thơ anh hay rủ tôi đi thăm. Tôi là cô gái ở tỉnh lên Sài Gòn học, anh Thạch là một thầy giáo dạy Anh văn ở Sài Gòn đồng nghiệp dạy chung trường với anh trai tôi.

Anh Thạch hỏi tôi:

- Em có quen ai ở CA không? có người đón không?

Tôi trả lời:

- Dạ...không có ai đón! em có quen vài người hồi ở VN lâu rồi, có liên lạc nhưng không dám làm phiền! em sẽ gọi Taxi anh à.

Anh Thạch cười nói:

- Điếc không sợ súng mà.

Anh hỏi tiếp:

- Em có muốn anh đón không?

Trong lòng tôi rất mừng nhưng cũng ngại hỏi lại:

- Được không anh? Có tuổi rồi anh đi xa được không? Được anh đón thì em vui và yên tâm hơn!

Anh trả lời:

- Được rồi anh sẽ đón, cho anh biết thông tin chuyến bay đáp xuống.

Tôi mừng quá cảm ơn anh, và gởi ngay ngày giờ đến của tôi. Thế là tôi yên tâm phần nầy.

Xuống phi trường, lần đầu tôi bỡ ngỡ sung sướng, hạnh phúc khi bước chân đến tiểu bang California đối với tôi còn xa lạ !? Nơi mà người VN ở nhiều trên nước Mỹ, còn bơ vơ ngơ ngác nhìn cảnh lạ tôi chợt nghĩ ra vài câu thơ với nỗi lòng...

Lạc Lõng

Đến Ca Li sáng sớm mùa hạ
Bước chân đầu xa lạ biết bao
Từng làn xe cộ, cảnh xôn xao
Bước chân nhỏ về đâu? Xứ lạ!

Được anh Thạch đón tại sân bay anh em tôi gặp lại sau mấy mươi năm. Sợ không nhận ra nhau, tôi cho anh biết hôm đó tôi mặc áo sọc ngang trắng đen quần Jean đen, va ly màu xanh biển đậm, trên cổ thắt khăn trắng đen sọc nhỏ, vì nơi dừng xe đón khách phải nhanh cho lượt khác tới, Nên cùng nhau dặn dò kỹ!

Đợi anh khoảng hơn một tiếng rưỡi đồng hồ, vì anh kẹt xe, tôi cố đứng sát lề để dễ nhận diện. Anh cho biết xe anh màu xám hiệu Honda, tôi liên lạc cell phone cùng anh báo tôi đứng tại cửa số 7. Biết trước thông tin nên anh em tôi dễ nhận ra, hấp tấp anh giúp mang va ly tôi để sau cốp xe, hai anh em chưa kịp nhìn mặt, nhưng thoáng thấy dáng người đã nhìn ra nhau.

Về đến quận Cam đã gần 1 giờ trưa, anh đưa tôi đi ăn trưa trong quán ăn chay, gọi món lẩu và tàu hủ chiên giòn, chỉ có hai món mà hai người ăn không hết!

Ăn xong 2 giờ trưa tôi đưa địa chỉ nơi tôi đến. Giúp chở tôi đi gặp chủ nhà và nhận phòng xong anh em tôi tạm biệt nhau.

Tôi cũng quá mệt vì đêm qua thức 3 giờ khuya chuẩn bị ra sân bay. Tiểu bang tôi ở là Virginia, sai giờ với CA cách nhau ba tiếng đồng hồ, khi lên máy bay suốt 6 tiếng tôi chợp mắt khoảng 15' rồi thức suốt.

Tới phòng tro, tôi nằm thiếp đi khoảng 10 phút thì Cúc gọi, báo đã tới nơi tôi hướng dẫn. Cúc mở mã số vào cổng, tôi xuống đứng trước nhà chờ. Vừa gặp tôi Cúc thả 2 vally hành lý xuống đất! Mồ hôi nhễ nhại, hai chân Cúc như không bước nổi, Cúc nói:

- Mình xuống xe đò Hoàng, đón xe bus vào đây đoạn đường đi bộ hơn một mile, hành lý mình xách không nổi phần thì nắng chang chang!

Cúc lớn hơn tôi vài tuổi trông không khỏe lắm, tôi vội xách 2 va ly cho bạn, rồi đưa Cúc lên lầu nghỉ mệt.

Trong lúc nằm nghĩ ngơi Cúc kể hành trình đi từ tiểu bang bạn đến đây. Tôi cũng như Cúc mang theo lỉnh kỉnh nhiều vật dụng và thức ăn. Bạn ấy mang theo nồi nấu cơm, còn tôi mang gạo, mì gói, phở gói, bánh tráng, bún khô... vì cứ nghĩ thuê phòng xa chợ, nếu cần đi mua nhiều lần sẽ tốn tiền Taxi tụi tôi định ăn đơn giản vậy thôi. Tôi còn mang theo hũ nước mắm làm sẵn, cắt rau sống trồng vườn nhà, mang thêm dụng cụ như dao, kéo, đũa muỗng... mỗi thứ một chút dự trù cho tuần lễ xa nha.

Đến chiều chủ nhà về nói:

- Hai cô đi ngả sau ra chợ ăn cơm nha, nhà cháu không có nấu nướng!

Hai đứa tôi im re nhìn nhau ngầm nghĩ "Thì đành vậy thôi! Nhập gia tuỳ tục mà!"

Ôi chao, Công Dã Tràng! mang theo nặng nề vậy cuối cùng không dùng được! Đúng là tính già ra non.

Đêm đầu hai đứa ăn hộp cơm cháy thịt chà bông, khi đi con gái tôi để vô cho tôi. Chủ nhà để sẵn trong phòng 4 chai nước free cho ngày đầu, mọi việc theo ý chủ nhà như vậy rồi. Buổi tối, tôi gọi anh Lạc chồng của nhỏ bạn ở gần đâu đây, anh đã nghĩ hưu rồi, giờ thì làm thêm chút giờ trong đài phát thanh, tôi kêu anh sáng mai đến gặp tôi lấy gạo và các thức ăn dùng giùm tôi!

blank
Họp mặt liên trường Tây Ninh, tháng Bảy 2017 tại Little Saigon.

Sáng hôm sau anh đến chở hai đứa tôi chạy vòng vòng các nơi và chợ, chỉ cho tôi biết khi cần gì thì mua ở chỗ nào, xong anh chạy qua trước các toà soạn báo, nói:

- Các toà soạn báo ở quanh đây gồm báo: Việt Báo, Viễn Đông, Người Việt.... chị muốn xem báo đến cái thùng báo đầu đường bỏ vô 25 cent tự động lấy một tờ.

Cúc và tôi mời anh đi ăn sáng, được anh chở đến nhà hàng Quang Trung ăn phở. Vừa ăn xong chủ quán mang ra 3 chén chè đậu đen lạnh mời, và nói món nầy free, làm tôi nhớ lại mỗi khi về VN trên đường đi Sài Gòn, tôi để bụng đói ghé ăn bánh canh Trảng Bàng là đặc sản của quê tôi, ăn xong chủ quán mang ra mấy chén sương sa hay món gì đó tráng miệng rồi tính tiền thêm, ở đây hấp dẫn hơn là không tính thêm tiền!

Hôm sau, tôi cùng Cúc đi bộ hoài khoảng 2 mile không thấy đường nào giống đường hôm qua đã đi. Cúc đi không nỗi nửa nên dừng lại đón bus, tôi thì không rành đường CA, mọi hướng dẫn giao cho Cúc. Ở trạm bus còn có thêm 2 người phụ nữ nhìn bộ dạng không khỏe lắm cùng 1 ông cụ cao tuổi cũng người VN!

Những người già ở đây có vẻ ít người lái xe được, nhất là những người tỵ nạn theo gia đình đến Mỹ với cái tuổi dở chừng, làm lụng nuôi con cái lớn chưa tới đâu đã già, xã hội đào thải! Không còn làm gì được nữa, ở nhà trông cháu nếu bệnh hoạn hay tàn phế thì vào nursing home thế thôi! Con cái lớn lên rồi thì lập gia đình, bận làm việc lo cuộc sống để nuôi con của nó, còn phải trả tiền nhà, tiền xe và mọi thứ trên đời nầy!

Lên bus tôi còn đang loay hoay thì đã đến đường Sinclair, Cúc chưa kịp gọi tài xế dừng thì bus đã chạy qua khỏi 1 đoạn khá dài. Khi xe dừng, đành lội bộ ngược lại!

Cơn nắng nóng mùa hè như thiêu đốt! Hai đứa tôi đi hơn một mile mới tới đường Sinclair, quẹo trái đi thật xa thấy cái cổng lớn trước mắt mà đi hoài không tới. Đến chỗ có bóng mát tôi dừng lại chờ Cúc, khi tới cổng lớn tôi bấm mật mã 1975, cổng tự động mở ra.

Trong đầu tôi nghĩ đường đường Sorbonne chắc có nhiều người Việt đến ở đây từ sau năm 75 nên lấy mã số cổng ngày mất nước! Bỗng nhiên tôi có cảm tình và niềm thân thương với xóm nầy cùng những người chung quanh đây.

Hôm sau chủ nhà chỉ tôi lối đi trên đường Sorbonne cuối dãy nhà có cổng nhỏ ra chợ rất gần, quả vậy đi không bao xa tới siêu thị Á Đông nhìn thẳng trước mắt là khu Phước Lộc Thọ, phía tay phải bên kia đường là chợ ABC, kế bên là bến xe đò Hoàng, ngược về phía trái có chợ 0$99 đối diện là Lee Sandwich, chung quanh các quán ăn Việt Nam đầy dẫy.

Chỉ mới loanh quanh khu vực nhỏ nầy thôi mà tôi đã thấy người Việt Nam rất thành công trên đất Bolsa, những building hầu hết nhiều bảng hiệu chữ Việt, không khác gì Sài Gòn xưa, làm tôi thấy xúc động.

Hội ngộ liên trường tỉnh Tây Ninh "Trò cũ trường xưa " được tổ chức 2 năm một lần tại miền Nam California, lần nầy là kỳ thứ V. Từ Virginia, khi biết thông tin nầy từ năm 2012 trong dịp xem TV đài SBTN, tôi mừng rở tìm cách liên lạc tham gia viết truyện ngắn hoặc thơ và vẫn ao ước được tham dự để tìm lại bạn bè cũ hoặc đồng hương. Ghi tên xong là lo book vé máy bay và tìm nơi trọ thuê chỗ nghỉ. Ở đây nếu mướn khách sạn một ngày hơn trăm đồng, còn motel cũng bảy tám chục, tôi xem báo trên online thấy phòng thuê ngắn hạn, gọi phone hỏi được biết $45/ngày phòng cho hai người trọ. Được biết Cúc cũng đi một mình như tôi nên hai đứa cùng share chung phòng, đến nơi tôi biết ba phòng chung nhà cho thuê điều là bạn cùng trường về dự, gặp nhau chào hỏi rồi sau đó mạnh ai nấy đi vì ai cũng có bạn bè riêng.

Ngày đầu tụi tôi họp mặt tại nhà hàng Paracell, mới bước vào ai cũng lạ lẫm không nhìn ra nhau. Tụi tôi ghi danh xong lấy tên dán lên áo, nhận đặc san xong bước vào hội trường, thật bất ngờ tụi tôi nhìn ra nhau một cách dễ dàng. Hiền vỗn ốm ròm như ngày xưa không khác, Cúc da trắng như Tây lai, Ngọc Thuỷ cô bạn Bắc kỳ nhỏ bé hiền lành dễ thương, Ngọc Nga cận thị, chị Lầu, chị Thao, vợ chồng chị Kim Sơn... Tụi tôi cười nói chào hỏi rộn ràng, anh ba Kim Hoa và Kim Tuấn con thầy ba Thiệt gặp nhau huyên thuyên nhắc chuyện xưa. Anh Hoa nói với tôi:

- Lúc má tôi còn sanh tiền hay nhắc đến vợ chồng em hoài!

Chúng tôi mải mê nói đến nỗi anh phóng viên báo phải la lớn:

- Nhìn lên chụp hình ne, ở đó chu mỏ!

Câu nói đùa thật vui khiến bọn tôi cười vang!

Nhà hàng mang thức ăn ra, bọn tôi ăn sơ qua lấy có. Cô bạn Hữu Duyên không ăn vì muốn giữ hơi để chút ca phần văn nghệ tự sáng tác, tôi nhận chụp hình cho bạn ấy khi lên sân khấu, còn Ngọc Nga thì quay phim !

Khi còn học trung học đệ nhất cấp ở tỉnh, chúng tôi còn gặp nhau. Sau khi lên trung học đệ nhị cấp, mỗi người mỗi ngả, tôi lên Sài Gòn học, rồi sau đó về quê lấy chồng. Từ năm 1968, theo cuộc sống gia đình không biết tin nhau nữa!

Buổi họp mặt hội ngộ trùng phùng trên đất khách, như sống lại thời thơ ấu, với nhiều tiết mục văn nghệ thật vui tươi, chúng tôi cùng chụp hình kỷ niệm.

Đến hơn 4 giờ chiều bế mạc chúng tôi chia tay ra về trong lòng mọi người hân hoan vui vẻ! Về tới phòng trọ hai đứa cảm thấy đói bụng thả bộ ra chợ Phước Lộc Thọ ăn hủ tiếu Thanh Xuân gần đó rồi về nghĩ!

Hôm sau tôi có hẹn người bạn ở CA đến rủ đi vòng vòng các con đường ngắm cảnh, và đưa tôi đến công viên một dặm vuông Mile Square Park, trong đó có khu thể thao dành cho sân Tenis và người đi bộ. Ngồi tại công viên tươi đẹp này, có con sóc nhỏ dạn dĩ mon men tiến tới gần tôi, người và sóc cùng có những giây phút thật dễ thương.

Đến trưa tụi tôi về ghé vào quán ăn cơm trưa, ở đây hầu hết quán ăn của người Việt không khác Sài Gòn xưa.

Biết tôi từ tiểu bang xa đến đây lần đầu bạn ấy rủ tôi ngày mai đi chùa! Sáng hôm sau tụi tôi đến chùa Bảo Quang, nơi đây phong cảnh trang nghiêm thanh tịnh. Sau khi đảnh lễ Phật xong tôi viếng quanh chùa chụp vài tấm hình kỷ niệm.

Buổi chiều vợ chồng cháu Tú đến đón tôi đi chơi, mời tôi buổi ăn chiều. Ăn xong cháu đưa tôi đến nhà.

Đến nhà Tú gọi hai đứa con xuống chào bà và giới thiệu:

- Bà đây ở gần nhà bà ngoại.

Chào xong hai đứa nhỏ chạy lên lầu, Tú mời tôi uống trà ăn bánh ngọt. Khi trời đã nhá nhem tối, trên đường lái xe đưa tôi về nhà trọ, vợ chồng Tú ghé qua hội chợ tại Phước Lộc Thọ cho tôi xem để biết sinh hoạt của người Việt tại nam CA, cháu nói:

- Cứ hằng năm vào mùa hè họ tổ chức hội chợ từ chiều thứ sáu, thứ bảy và chủ nhật!

Cảnh hội chợ ồn ào náo nhiệt không những người VN đến chơi mà cả người nước ngoài nữa, có các trò chơi, ca hát, thức ăn uống đủ thứ.

Gần 9 giờ đêm -tiểu bang tôi giờ nầy là 12 giờ khuya- trước khi về, Tú mua 2 ly nước mía " to go " cho tôi cùng bạn và các loại bánh ngọt nửa!

Cái tuổi hơn lục tuần nầy, có được giây phút gặp lại người xưa bạn cũ thật là tuyệt vời. Trong gần 3/4 cuộc đời dài đăng đẳng nay còn gặp lại trên xứ người thật quý báu vô cùng, những câu chào hỏi của các bạn thật là dễ thương!

Nhìn lại hơn 40 năm qua, có biết bao gian khổ, khi các bậc cha mẹ đeo mang đùm bọc con thơ ra đi, sự sống tựa như "chỉ mành treo chuông."

Nhờ lòng nhân đạo của Hoa Kỳ đã cưu mang đồng bào tôi, gia đình tôi sau trận đổi đời. Từ nơi xa xôi nầy, tất cả chúng ta đều vọng về quê hương Việt Nam với niềm thương yêu.

Xin cầu nguyện tự do, anh lành tất cả.

Hương Lệ Oanh

Blog Archive