Showing posts with label nguoiviettudo. Show all posts
Showing posts with label nguoiviettudo. Show all posts

Wednesday, April 10, 2024

Sau Ngày 30 Tháng 4 


Sau ngày 30/4/1975, ở miền Nam nhiều người vẫn coi la Hoa Binh Đã Đến. Việt Cộng ( Nam cũng như Bắc) còn Tự sướng với nhau là ngày thống nhất và theo bản chất nói láo trong máu của VẸM chúng sẽ xây dựng đất nước Giàu có hơn mười lần dưới thời Mỹ Nguỵ ( câu này không phải tui nói, mà do tên bả chó truyên bố), và thế giới cùng dân Việt Nam đều nhìn thấy những gì đã xãy ra.

Nhiều người cho rằng nên dẹp bỏ thù hận, bắt tay với CS. Tôi chỉ muốn hỏi những người đó câu này : Có một lũ người đem vũ khí vào chiếm nhà anh, bắt cha, ông anh bỏ tù ( và đày đoạ cho chết dấm dúi ), vợ con anh thì bị đày đoạ khổ sở trong những nơi rừng sâu nước độc, và chiếm lấy nhà cửa anh, anh có " dẹp bỏ được thù hận, bắt tay với họ không?. Tội ác của Việt Cộng thì " Đất không thể DUNG và Trời Không thể THA".

Thực ra bọn Cộng Sản miền Nam không gì khác hơn là một nhóm khủng bố ( chứ chẳng phải Mặt Trân Giải Phóng miền Nam gì như bọn chúng vẫn mè nheo, tại sao? bởi vì suốt thời gian chúng hiện diện ở miền Nam, chúng chỉ phá hoại một miền Nam đang sống êm đềm hanh phúc bắt đầu từ chế độ Đệ Nhất Cộng Hoà. Chúng chận xe đò, dấp mô, phá đưòng sắt, liệng lựu đạn vào đám đông, rạp hát, nhà hàng... nổi tiếng nhất là vụ nhà hàng nổi Mỹ Cảnh giết rất nhiều dân nghèo dạo bờ sông kiếm chút mát mẻ vào buổi chiều.

Ngày nào cũng có tội ác của Việt Cộng gieo rắc chết chóc và bất an cho dân nghèo. Lính Mỹ đã hiện diện trên miền nam trong thời kỳ này, bất chấp sự phản đối - một cách nhìn xa trông rộng của ông Ngô Đình Diệm, kết quả là chỉ một thời gian ngắn sau, người Mỹ đã nhìn ra sự sai lầm của mình, nhưng với sự ngạo mạn từ chiến thắng Thế Chiến Thứ Hai, họ cứ ngày càng lún sâu vào chiến tranh Việt Nam và cái kết quả cuối cùng ai cũng biết đã xãy ra ( tình báo CIA hẵn đã ghi nhận được sự vui mừng của Hồ Chí Minh khi Tổng Thống Ngô Đình Diệm và chế độ Việt Nam Cộng Hoà cùng với hai người em ( Ngô Đình Nhu và Ngô Đìng Cẩn) tất cả cùng bị Bức tử.

Một sự thực mà thế giới biết, CS miền Bắc cũng biết là Người Mỹ đã không hề Xâm lược Việt Nam và cũng chẵng lợi lộc ( hay cướp đoạt) bất cứ gì từ miền Nam. Họ lại phải tốn kém nhân lực tài lực rất nhiều từ cuộc chiến tranh này. Một anh tôn trọng luật pháp, lời nói, hành động của mình đi đánh tay đôi với một thằng vừa mới đặt tay ký giấy cam kết đã xé tọat tờ giấy mình vừa ký, thì ai cũng biết là " thằng " nào thắng.

Việt Cộng vừa mới ký tạm ngưng chiến tết Mậu Thân thì Hồ Chí Minh lên dài phát thanh đọc bản án TỬ cho miền Nam, không cần biết ngày tư ngày tết gì hết. Bọn dỏ cũng chứng minh không hề ghê tay khi đập dầu chôn sống 7000 dân Huế vô tội. Hồi Phục Sinh 1972, chúng thoải mái pháo đạn 130 ly, 122 ly trên dầu dân chạy loạn từ Quảng Trị vào Nam , gây nên " Đại Lộ Kinh Hoàng " xây bằng xác người - bất kể nạn nhân phần đông là đàn bà con nít- số thiệt mạng lên tới vài ngàn - những ngày gần 30/4/75 ở Cai Lậy chúng cam tâm pháo kích vào trương tiểu học, chết không ít. 

Năm Mậu Thân, người miền Nam không ai không biết chuyện của gia đình một sĩ quan Thiết Giáp bị "Khủng bố Bảy Lốp- không mặc quân phục-" tàn sát - Rất may một em bé trai sống sót. Ông tướng Loan- tôi nghĩ là để răn đe khủng bố, đã bắn bể đầu thằng khủng bố mà Việt Cộng cứ " mè nheo" là " Chiến Sỉ Cách Mạng" ( khômg mặc quân phục lại xử dụng vủ khí để giết hại dân sự thì không gọi là khủng bố thì gọi là gì?)

Chuyện miền Nam bị thua trận, phần lớn là do hiệp ước PARIS năm 73, tháng Giêng khi rõ ràng các bên tham gia chiến tranh phải rút ra khỏi miền Nam. Mỹ - tôn trọng chử ký của mình- nên tuân thủ triệt để, còn bọn Cộng sản, chử ký của chúng chưa khô mực chúng dã xua quân đánh nhiều vị trí của miền Nam, trong đó có Chi Khu kiến Đức thuộc tiểu khu Quảng Đức, mà chúng tràn ngập và chiếm đóng ngay ngày chúng ký tên vào hoà ước Paris Tháng Giêng 1973. Làm sao tôi biết một cách khẳng định như vậy? câu trả lời là đây:

- Trung Sĩ Phạm Thanh Kỳ, năm trước đó vừa tròn mười tám tuổi và vì không còn được hoản dịch phải trình dien nhập ngũ theo tài nguyên Hạ Sĩ Quan Đồng Đế. Mản khóa Đồng Đế, Trung Sĩ Kỳ được hai tuần phép trước khi ra đơn vị thuộc Địa Phương Quân chi khu Quảng Đức. Lên đường nhập ngủ, em chưa có người yêu, chưa có một mảnh tình vắt vai, cũng chưa được bạn bè dẫn đi xóm cho biết hương vị đàn bà. Em chỉ là một thanh niên mới lớn như những thanh niên miền nam hồi đó. Ra đơn vị mà trong đầu chỉ có hình ảnh của cha mẹ, anh chị em. Không hiểu sao Kỳ phải đi nhận đơn vị trước ngưng bắn vài ngày.

Sau ngưng bắn ( 01/ 1973) vài ngày, mực chưa khô trên trang báo, bà mẹ viên trung sĩ đang ngồi bán cơm cùng mấy cô con gái vào khoảng xế trưa thì có một ông trung niên ghé váo xạp cơm ghé hỏi:

- Dạ thưa bà là gì của Trung Sĩ Kỳ?

- Có thư của con tôi hả ông ơi?

- Thưa bác, con của con cùng đơn vị với Kỳ, con của con cho địa chỉ này , nhờ con báo tin cho gia đình . ...

- Chúa ơi con tôi nó thế nào rồi?

- Dạ đêm hôm ngừng bắn Việt Cộng tấn công Quận. Kỳ còn mặn bộ dồ ấm của quân đội phát cho chạy mất tích vào trong rừng, quận lỵ thì bị đánh chiếm...

Tại sao tôi lại biết rõ từng chi tiết câu chuyện như vậy? vì Kỳ là thằng em trai kế tôi . Chính tôi chở em ra trung tâm tiếp vận để ra đơn vị, và ba má vừa mới chuẩn bị gởi vài món quà cho em( mà trong đó tôi nhớ thùng mì gói em ưa thích. Em tôi thằng em khờ khạo, vừa rời ghế nhà trường y như rất nhiều trai trẻ khác chưa từng biết mùi thơm con gái, chưa có một cô em gái ở hậu phương để mong để nhớ. Và niềm vui chiến tranh tàn lụi, con mình nó sẽ nguyên vẹn hình hài trở về bỗng dưng tan biến.

Má tôi đi cùng con dâu ra tân ngoài đó tìm kiếm, nhưng vô vọng. Niềm hy vọng con bị bắt làm tù binh sống theo ba má và gia đình tới sau 30/4/75. Vẫn không thấy em trở về nhà. Và mãi đến khi nhắm mắt ba má tôi vẫn dinh ninh con mình còn sống và sẽ có ngày trở về. Trong khi anh em chúng tôi sau 30/4 thì biết chắc rằng em đã mất. chỉ tội nghiệp em mất xác trong rừng, mình mẩy thì thương tích, chung quanh không có một người thân yêu. Em có bình yên nhăm mắt ra đi hay thở hơi cuối cùng trong cô đơn đau đớn. Tội nghiệp ba má, và biết bao người cha người mẹ trên quê hương, không được cơ hội nhìn thấy người thân yêu mình lần cuối.

Tất cả chỉ vì cuộc chiến tranh vô lý do những người miền Bắc, xâm nhập, khuyấy động tạo ra. Và Đừng tìm cách đổ thừa cho người Mỹ, Các ông tạo ra bao đau khổ cho dồng bào? bao nhiêu người phải bỏ mạng trên rừng dưới biển, bao nhiêu người lạc cha lạc mẹ. Nếu các ông cứ ở ngoài đó, những người cầm quyền đổ mồ hôi công sức lo cho con dân mình, thay vì dồn sức người sức của gây chiến tranh chết chóc trong NAM rồi bây giờ cả Việt Nam tầy huầy như một đống rác hôi thối khổng lồ, mà các ông cũng khoanh tay bàng quang như ruồi không môt lời xin lỗi?

Nguoiviettudo


Thursday, September 14, 2023

Viết Vài Dòng Ngày Lễ 

Ngày nghỉ dạo nhiều vòng trên youtube có nhiều chuyện để coi (trong những chuyện đó thì không có chuyện coi mấy anh tây balô khoe ăn uống). Để Tây ba lô tràn ngập Việt Nam là chuyện của VC (chứng minh cho thế giới VN cũng có nhiều người bỏ thời gian tới thăm viếng) nhưng với tôi thì chẳng có lợi lộc thực tiển gì . Đơn giản là vì ở VN cái gì cũng rẻ nhất là về thức ăn, nhưng lợi bất cập hại (Được ăn rẻ một chút, nhưng khi gặp chuyện về an toàn thì, kêu được xe cứu thương đến đươc phòng cấp cứu thì cũng đúng lúc chuyển hộ khẩu sang cái nhà nằm kế bên, rồi từ đó cho tới trở được về nước còn tốn biết bao nhiêu tiền và bao nhiêu chuyện rắc rối khác)

Bởi vậy tôi không bao giờ khuyến khích bất cứ ai đi du lịch VN. Kể cả khi tiền vé máy bay on sale (Lý do đơn giản là vì lỡ có chuyện gì xãy ra cho đương sự mình mang tội đền hoài không hết).

Một anh Tây ba lô giả vờ nghèo, không tiền xin một người đàn bà bán rong ít thức ăn, và người đàn bà đã rông lượng cho một cách hào phóng. Và Đài VC không bỏ qua cơ hội tuyên truyền lòng hiếu khách của người Việt. Tôi tin lòng hiếu khách không vị lợi của dân tôi. Nhưng cần phải rạch ròi (chuyện chỉ có thể xẩy ra ở miền Nam, và người xin là một anh Tây, chứ nếu là một anh da vàng mủi tẹt thì không biết chuyện gì sẽ xãy ra).

Đó là chuyện ở VN nhưng tôi muốn viết về hai câu chuyện tôi thấy trên internet :

- Bài Quốc Ca Mỹ :
Thực ra Quốc Ca Mỹ tôi đã biết từ thời trước 75 khi xem chương trình truyền hình dành cho quân đôi Mỹ trên đài số 11 ở Sài gòn. Hồi đó chỉ nghe nhac thôi chứ không biết lời (còn bây giờ thì biết cả lời và nhạc nhưng lại ...không thuộc).

Nhiều khi nghe Quốc Ca Mỹ mình cũng xúc động, xem một chương trình thi đấu thể thao chỉ mong đội Mỹ thắng - và khi họ thắng thì coi như đó là chiến thắng của chính mình-

Và ngày hôm qua được xem tiểu sử của bài quốc Ca Mỹ của tác giả Key (Francis Scott) mình hoàn toàn xúc động nước mắt chảy ra hồi nào không hay.

Vị chỉ huy ham đội Anh đã khẳng định sẽ san bằng thành bình địa bằng hoả lực tập trung của toàn ham đội Anh vào pháo đài Mc Herry năm 1812 và họ sẽ chỉ ngừng bắn và cho phép đàn bà con nít đường thoát sống sót nếu trong thành Hạ Cờ Ra Dấu Chịu đầu hàng.

Suốt một đêm pháo kích như thế, có nhiều lần đạn trực tiếp trúng cột cờ nhưng lá cờ vẫn sừng sững tung bay (không chịu thua). Và khi ông Key lên bờ vào thành mới hiểu được lý do: Cột cờ đứng vững vì được sự trợ giúp bằng những người sống trong trại. Xác người chết sẽ được thay thế bằng những người còn sống để giữ vững cột cờ và lá cờ. Kết quả của thiên anh hùng ca là lá Quốc Kỳ vẫn đứng vững vì được chèn cứng gốc bằng xác của những người Mỹ ( The Patriots) vừa nằm xuống vì hoả lực địch:

Và câu kết luận của bài hát gói gọn :

O'er the land of the free and the home of the braves

Nghe mà nước mắt cứ chảy khi nghĩ về quê hương đất nước mình .

Từ sau 1975 oan nghiệt người Việt Nam hải ngoại cũng giữ vững lá cờ của mình qua nhiều cơ hội : Ngày Tết, Ngày kỷ niệm 30/04 ngày Quân lực 19/06 ... và có dịp con cháu lại được chiêm ngắm lại những hình ảnh của cha ông mình qua những thước phim nói về sự uy hùng của họ trong dịp lễ Mậu Thân hay ngày Quân Lực :

Tôi đã coi lại những thước phim của Ngày Quân lực xưa mà máu tự hào mình đã từng là một người dân trong một chế độ như thế :

Hình ảnh những người lính oai hùng trong những bộ quân phục đã từng làm mất vía đối phương: từ những người lính ĐPQ, CS. NDTV cho đến những đơn vị mà đối phương rất ghét (nhưng cũng rất rét) khi phải chạm trán: không phải tự nhiên mà lính Nhảy Dù được xưng tụng là Thiên Thần Mủ Đỏ, Lính TQLC được - gọi chung là lính Trâu Điên - hay BDQ được gọi là lính Cọp .

Đặc biệt là LD81BCND mà vị chỉ huy nhìn nhận " Là Lính chọn nơi tử địa mà chui đầu vào " .

Ngoài những đơn vị đó còn có thêm Lực Lương Người Nhái thân hình vạm vỡ trên những chiếc xe jeep.

Đặc biệt hình ảnh của các Quân trường Đào tạo nổi tiếng như Không, Hải Quân, Quân Y... VBDL. TD. ĐĐẾ. Và đặc biệt sự tham dự của Trường Thiếu Sinh Quân VNCH mà năm nào cũng đứng nhất nhì trong diễn hành. Có cả sự tham dự của NQN. Nghĩã là mỗi một lần diễn binh ngày 19/06 hàng năm phải đi thật sớm để kiếm chổ tốt, thậm chí leo cột đèn nhìn cho đã.

Sau này còn có sự tham gia của Đồng Minh, nhưng tình thật mà nói họ diễn binh không đẹp bằng lính VNCH ( như mấy anh TháiLand lê chân trên đường coi rất chán, hay mấy anh Korea rất thường không có gì đặc biệt).

Viết thêm một chút :

- VC bây giờ cũng biết trang bị cho lính quân phục rằn ri nguỵ trang như lính VNCH xưa. Đáng lẽ họ nên mở mắt ra sớm hơn nhìn nhận những hay ho mà học theo chứ không phải chỉ biết lên án và ghét bỏ, hay đặt điều nói xấu gán cho "người ta" toàn những tội tưởng tượng.

Bọn VC chúng nó cấm dân xem những video lính Nhảy Dù cho tù binh VC hút thuốc ăn bánh tét trong tết Mậu Thân hay những nạn nhân bị thảm sát ở Huế vì sợ lòi ra chuyện nói láo.

Chuyện nói láo của VC đã nằm trong máu nên VC báo cáo về Trung Ương cứ mở chiến dịch Mậu Thân Vì dân chúng sẽ theo đó nổi lên theo VC. Kết quả VC chết chật đất vì đân không chịu nổi dậy để tiếp tay (Thậm chí có lời đồn một nhân vật cao cấp -thực ra là một điệp viên của miền Nam- có thể là HCM) đã duyệt ký khiến VC chết không còn đất chôn. Năm sau HCM bị thanh trừng chết không kịp ca cải lương từ biệt.

- VC cũng cố tình bỏ qua một chuyện rất thật là nếu xãy ra đánh nhau dân vẫn thường lôi nhau chạy về phía QDVNCH mà dân thường gọi một cách yêu thương là "Chạy về phía Lính Mình"

-Và dặc biệt nhắn gửi những anh Tây Ba Lô cứ thích nói tiêng Việt bằng giọng miền Bắc một cách hảnh diên mà không biết rằng tiếng miền Nam - đặc biệt giọng Sai Gòn- mới hấp dẫn và được ưa thích.

Nguoiviettudo

Monday, June 5, 2023

SEA Games

Mấy bữa nay tình cờ mở youtube coi SEA Games đang tổ chức ở Cambodia chú ý thấy nhiều chuyện :

1) Các lực sĩ tranh tài (VC gọi là Vận Động Viên) VC lượm Huy Chương Vàng như hốt cát ngoài đường thấy mừng cho tuổi trẻ VN. Đang lim dim hí hửng cho tuổi trẻ trong nước chợt nghe tiếng léo nhéo tông cao chử nào cũng mang dấu sắc hay dấu nặng khi phát âm - đặc trưng của các bình luận viên phía trên vĩ tuyến 17- chợt tỉnh ngủ vói tay click MUTE. Trên khán đài cổ động viên phất cờ nhảy nhót la hét lên đồng tập thể như vừa mới ngốn một bụm thuốc lắc. Hèn gì đối thủ hết dám tung thành công lực ra chiến đấu sợ bị ăn tươi nuốt sống hay trên đường trở về nhà xe bị đâm đinh, bị đón đường xin tí huyết (những sở trường của VN từ hồi sau 75 tới giờ).

Bỗng đâu có hàng chục cái mồm ngoác ra từ ghế khán giả đồng thanh hát bài " Như có ..." cùng lúc với chục cánh tay vẫy liên tục những lá cờ Sao Vàng không ai biết lý do và liên quan gì tới trận đấu thắng bại. Bèn làm một nghiên cứu nhỏ trên thế giới xem có quốc gia nào tung hô lãnh tụ sau mỗi bàn thắng .

- Nước Anh nổi tiếng với bọn Hooligans trong đá banh (VC gọi là bóng đá) cũng không có khán giả nào gào lên " Như có Churchill (hay Nữ Hoàng Elizabeth, hay Quốc Vương Charles...)...

- Nước Pháp rất hâm mộ đá banh và nổi tiếng môn này chẳng ma nào thèm gào rú lên "Như có Macron trong ngày vui..." mỗi khi đội tuyển ghi bàn.

- Nước Mỹ- trừ Jill và Hunter Biden - người Mỹ bình thường không rãnh háng ca bài " Như có Joe Biden..."

Chỉ có quốc gia mà sau năm 75 có tên mới là xứ Đông Lào đang duy trì thói quen phất cờ sao vàng và gào thét "Như có..." trong những cuộc tranh tài không chút dính dáng gì tới Việt Nam hay chính trị ở Châu Âu hay ở SEA Games mới đây.

Người ta cần đặt câu hỏi về những sở hữu chủ của các cái mồm này và tại sao chúng chỉ rú lên mỗi câu bùa yểm đó?

Tất nhiên không ai khác hơn là dư luận viên, hoc viên của các học viện an ninh công an hay các trường huấn luyên quân sự. Dựa trên thực tế là xứ Đông Lào (tên mới sau năm 75) cùng biên giới với Cam Pu chia nên các lực lượng này cứ thập thò biên giới chạy qua chạy lại hò hét để ủng hộ gà nhà. Nhưng bởi vì không thông thuộc xã giao của thế giới loài người nên bọn đười ươi này chỉ biết đem HCM ra để tự hào. HCM thì mắc mớ gì tới hai đội tuyển đang dành nhau trái banh trên sân?. Mà đặc biệt là những cái mồm gào rú này toàn một âm điệu the thé đầy dấu sắc và dấu nặng đặc trưng của đám con nít miền Bắc thời sau năm 75 (mình người VN mà còn không nghe, hiểu ra chúng muốn nói gì?).

Làn sóng xâm lăng từ miền Bắc tràn ngập toàn miền Nam (Sinh hoạt gì bây giờ trong Nam cũng nhuốm mùi Ba Ke 75, thậm chí các cháu nhỏ học mẩu giáo cũng được dạy về nhà gọi ba là BỐ) làm người ta phải thắc mắc câu hỏi :

- THẾ NHỮNG NGƯỜI MIỀN NAM ( trước đây - đặc biệt ở Sài Gòn- ) ĐANG Ở ĐÂU ?

Câu hỏi không khó trả lời :

1) Đa số đang ở Mỹ theo dạng tỵ nạn từ thời 75

2) Trên dưới 500000 (năm trăm ngàn) bị mất xác sau thời gian chung thân khổ sai trong tù toàn Bắc Nam

3) Khoảng trên dưới 1000000 (một triệu) vùi thây trên rừng dưới biển cố gắng chạy trốn VC ( sợ VC HƠN SỢ CHẾT !!)

Những chổ trống đó trong miền Nam được VC lập tức điền ngay vào bằng bọn cán vều từ miền Bắc cùng bọn du kích gốc du thủ du thực đá cá lăn dưa trong miền Nam.

Thành ra về Sài Gòn bây giờ nghe toàn tiếng Bắc Kỳ Xâm Lược !!

Và bọn BKXL này cái gì chúng cũng tự hào được : trong nhưng cuộc tranh tài đá banh ở Châu Âu ( không dính dáng gì tới VN ) chúng rất tự hào là bọn thất học nên say sưa phất cờ đỏ sao vàng. Trong SEA Games 32 chúng bị phê thuốc lắc nên gào rú điên cuồng bài " Như có..." dể hù doạ đối phương? thiệt là không hiểu nổi trí tuệ của đám điên này.

Bọn tuyên giáo tuy không học hàng bao nhiêu nhưng lại muốn khoa khoang nổi bật nên chế ra nhiều thứ không biết thuộc về đười ươi hay ba boon nhưng chắc chắn không thuộc về loài người !!

Xin trân trọng giới thiệu một chử mới mà Nguyễn Phú Trọng cũng phải lắc đầu chắt lưỡi than: OUT TRÌNH !!

Ông nội ơi có người nào đầu óc bình thường hiểu nổi chử này nghĩa là gì không? sản phẩm vĩ đại mới được các đầu óc vĩ đại ở VN chế ra...

Tôi đoán là thằng mọi nào chế ra chử nay có ý nói (trình độ đội VN HƠN HẴN ĐỘI BẠN), Trình có lẽ là trình độ (nói tắt theo kiểu VC) còn OUT là hơn, là vượt trội (cũng dịch theo kiểu VC) . Thiệt trình độ VC ĐÁNG SỢ chứ không phải ĐÁNG NỂ !!

Chuyện VC vổ ngực tự xưng thì nhiều không kể xiết. Mới đây mấy thằng VẸM còn cho rằng trong lúc cả thế giới lao đao vì Covid khiến thế giới đảo điên, lòng người náo loạn kinh tế suy đồi thì báo chí cộng sản oang oang cái miệng thi nhau truyền bá câu nói của hai cái loa khổng lồ tổng bí thư và chủ tịch nước : mặt trời vẫn toả sáng ở VN !!!. Thế giới nghe xong câu này thì té xỉu hết duy chỉ VN vẫn dương tự đắc một cách không ai hiểu nổi. Ngu dốt nghèo đói rả họng chỉ hơn được Zimbabwe hay Haiti mà mở miệng ra là Việt Nam vô địch, Việt Nam tự hào như những bệnh nhân mất trí kinh niên !! .

Cái bênh "TỰ SƯỚNG" (chử của VC) chỉ phát sinh ở VN sau ngày 30/4/75 . Trước đó không thấy có !! chưa thấy tài liệu nào nói thời hai nền Cộng Hoà các lãnh đạo quốc gia vổ ngực tự xưng mình giỏi , tư xưng mình ngang hàng với những anh hùng dân tộc (chuyện nay chỉ xãy ra dưới thời kỳ vượn cổ từ Trường sơn xuống thành thi

Theo các nghiên cứu khoa học nổi tiếng trên thế giới thì thì các bác học chuyên về tâm lý nhận ra rằng người ta bộc lộ mơ ước trong lòng mình những gì họ không có. Chẵng hạn người nghèo lúc nào cũng mơ ước mình giàu có rồi nhảy lên làm cha thiên hạ. Như Trung Sĩ Y Tá cứ nhơn nhơn xưng mình là Trung Tá Y Sĩ trước mặt mọi người . Riêng Việt Nam cũng có câu tuc ngữ " Xấu hay làm tốt, dốt hay nói chử ", hay chuyện ba bà đem con đi bác sĩ tâm lý. bà thứ nhất bác sĩ phán " Bà lúc nào cũng mơ tiền nên đặt tên con là Giàu ", bà thứ hai được bác sĩ chẩn đoán tâm lý " bà thích trai đẹp nên đặt tên con là Alain Đầy Lông. Bà thứ ba nghe chuyện vội vàng hét con "Mang dép đi về, CU " .

Đó cũng là tâm lý hiện nay ở xứ Đông Lào.

Nhiều người không biết cái nước có tên văn hoa là Cộng Hòa Xã Hội chủ nghĩa Việt Nam sở hữu cái gì để khoe khoang tự hào với quốc tế mà hễ rảnh là phất cờ đỏ vỗ ngực : Việt Nam vô địch, Việt Nam Đỉnh Cao Của Thế Hệ Loài... vân vân và vân vân. Thì hãy cứ nhìn vào đời sống của đại đa số dân chúng, những đứa trẻ đi bán vé số lang thang trong thời gian đáng lẽ phải ngồi trong lớp học. Đừng vin vào vài đại gia lái xe bạc tỷ ( VND), nhà nguy nga cò bay thẳng cánh mà tấm tắc dân VN đang giàu lên. Sự khác biệt rất lớn giữa hai bên nghèo và giàu ở VN chỉ nói lên tình trạng dân trí hơn được xã hội Zimbabue hiện nay. Người giàu - không biết làm ăn cách nào mà giàu- vẫn huênh hoang khoe của bất kể sự băng hoại của xã hội mình đang sống và nỗi đau khổ chung quanh. Mà hễ bị phê bình chút xíu là nhảy xon xỏn chửi người ta đong đỏng còn hơn mấy đồng chí bán cá.

Tập đoàn truyền thông VN còn thêm mặc cảm không ai ưa không ai muốn giao thiệp với nên cứ rảnh là khoe mình giao thiệp rộng rãi "Bạn Bè Thế Giới " mà không hiểu - không ai dạy cho hiểu - rằng thế giới KHÔNG CÓ Quan Hệ Bạn Bè. Ngu dốt như thế mà cứ đòi vươn tầm ra thế giới làm đàn anh thiên hạ thì chỉ có xãy ra ở xứ Đông Lào !!!

Nhiều khi mình tự hỏi tại sao đến thế kỷ thứ 21 và năm nay là năm 2023 nhưng vẫn còn nhiều đồng chí say sưa và vái lạy HCM một cách điên cuồng hết thuốc chữa trong khi chỉ cần một cú click ;là mọi chuyện phơi bày ra trước mặt mình che dấu không kịp. Như câu người VN vẫn thường truyền tai nhau " zỉ zãng zơ záy zể zì zấu ziếm " .

và sau một thời gian nghiên cứu tìm hiểu tôi thấy :

- Dân trên vĩ tuyến 17 tôn thờ HCM không phải vì là bác này bác nọ hay cha già dân tộc gì hết nhưng nhờ chủ trương cướp cho được miền Nam khiến giờ này nhiều nhà có cả xế hộp vi vu, có tủ lạnh ướp mấy gói trà hoa nhài, có máy lạnh mát rượi sau chầu nhậu làm ăn bạc tỷ ( USD)

- Nhưng để chiếm miền Nam HCM và đồng bọn phải rãi hơn hai triệu sinh mạng thanh thiếu niên của nước Việt Nam Dân Chủ Cộng Hoà làm thang

- Công thêm hơn hai trăm ngàn chiến binh, một triệu thương binh, bao nhiêu cô nhi quả phụ của Việt Nam Cộng Hoà trong công cuộc tranh đấu bảo vệ tổ quốc (mà chỉ có những anh dốt, nhờ thuê sinh viên học dùm kiếm được cáii bằng cấp t(h)iến Sĩ Luật của Tây là không thể phân biệt được thế nào là một quốc gia và thế nào là sự xâm lược của quốc gia này đối với quốc gia kia - Không phân biệt được mà vẫn nhâng nhâng tự đắc mình là T(H)IẾN SĨ LUẬT là thế nào?)

Nhờ nghiên cứu giờ thì tôi tạm hiểu tại sao đụng một chút là bọn con nít VN lại phất cờ đỏ sao vàng, gào rú lên như bị thần kinh bài thần chú " Như có..."

Đáng lẽ những người lớn cần phải nhắc nhở bọn con nít (quỷ) ở VN - mà tôi nghi đa phần là học viên của các học viện An Ninh hay Nghĩa Vụ Quân Sự hay bon BA CỦ là chỉ cần nhắp con chuột một cái, gì cũng biết hết. Như câu chuyện ĂN ĐỘN của một tác giả chính gốc dân phía trên vĩ tuyến 17 thời trước và sau năm 75, đọc đi ĐỂ MỞ MẮT RA. Chính tác giả cũng khám phá những chuyện như thế chưa từng xãy ra trong quốc gia Việt Nam Cộng Hoà trước năm 75. Còn dân VNCH đọc những sự thật như vậy thi té xỉu phải đi cấp cứu trong phòng hồi sức vì it is absolutely unbelievable !!!.

Nghĩa là việc chảy máu hoang phí, vô ích trong cuộc chiến tranh ở VN thực sự không cần thiết như người ta tưởng. Nếu như nước Việt Nam Dân Chủ Công Hoà dưới sự lãnh đạo của tập đoàn HCM cứ ra sức xử dụng nguồn tài nguyên thiên nhiên và sức người của hai triệu thanh niên miền Bắc phát triển đất nước, lo cho đời sống nhân dân ngày càng sung túc trù phú và dùng sức người sức cùa tranh đua với Việt Nam Cộng Hoà thì chẳng có thanh niên nào chết dấm dúi trên rừng Trường Sơn cha mẹ không tìm thấy xác. Làm tốt như vậy thì đâu cần dùng súng đạn phá hoại hay cưỡng chế buộc dân phải theo mình. Tốt như thế thì thậm chí người dân sẽ bỏ phiếu cho lãnh đạo ngồi hoài trên ghế như những vua Tàu hồi xưa mà không tốn một viên đạn (theo những người biết chuyện thì chính thể Ngô Đình Diệm của nền Đệ Nhất Cộng Hoà đã dự trù chuyện này khi cử ông Ngô Đình Nhu họp mặt với phe BV. Tuy nhiên không ai biết chắc ông có bùa gì để đối phó với tính tráo trở của bọn CS hay không?). Nếu hai bên chịu giao thương với nhau trên tinh thần hổ trợ, giúp đỡ thì người phía trên vĩ tuyến 17 đâu phải tiêu tốn sinh mạng hai triệu thanh niên và hơn mười năm trốn trong rừng rậm mới biết và thưởng thức cà phê cái nồi ngồi trên cái cốc và xử dụng xế hộp mở AC mát rượi.

Bây giờ cũng vẫn chưa muộn. Những giải pháp tốt nhất cho VN bây giờ :

1) Dân miền Bắc cứ gom tóm hết của cải sang giàu trong miền Nam lần cuối cùng rồi trở về ngoài kia, trả lại Việt Nam Cộng Hoà cho CHÍNH CHỦ !!!

2) Toàn bộ sậu đảng và nhà nước tuyên bố với quốc dân đồng bào và thế giới: CHẤM DỨT CHẾ ĐỘ CỘNG SẢN, trả lại đất nước cho người dân trông coi, và tự do bầu, ứng cử thì tôi đoan chắc lá dân sẽ dồn phiếu hết cho các ông.

3) Cách giải quyết về VN hay nhất bây giờ là cứ thành hai nước như Đại Hàn và CHDCND Triều Tiên hay VNDCCH và VNCH thời trước năm 75

Viết thêm một chút

Ở Úc có một cháu gái Việt Nam trong một ban nhac nữ của Hàn Quốc bị một nhóm fans ở vn tẩy chay vì có nguồn gốc là hậu duệ VNCH. Tôi muốn chia sẻ một chút với cháu :

- Nếu cháu có theo dõi sinh hoạt ở VN cháu sẽ biết ở VN đa số hướng về việc thưởng thức nhạc thời trước năm 75 ở dưới chế độ VNCH( và hầu như không ai muốn nghe nhạc (goi là Cách mạng " Kiểu như Trường sơn Đông Trường sơn Tây). Việc tẩy chay cháu chỉ là sản phẩm bệnh hoạn của một nhóm nhỏ "Bảo hoàng hơn vua" cuồng tín từ các trường huấn luyện an ninh, công an. Ở ngoài Hà Nội có cả những nhóm người lớn thích mặc quân phục của VNCH và Mỹ hồi trước năm 1975 ( cho thấy người miền Bắc dần nhận chân cái đẹp và di theo). Do đó cháu không nên vì sự chống đối kiểu kỳ thị bệnh hoạn đó mà chùng bước. Hãy cứ phát huy tài năng của mình. Hay giỏi, tài năng thì fans có khắp moi nơi trên thế giới mà không cần quan tâm tới bọn trẻ bị nhồi sọ ở việt nam mà bỏ rơi gốc gác hậu duệ của mình.

Nguoiviettudo

Wednesday, April 26, 2023

Truyện Nhiều Kỳ: Nguyễn Thanh Lai - Chương 7 (Đoạn kết)

Đai uý Ba Nhơn tên thật là Nguyễn Văn Nhơn sĩ quan công an hình sự của huyện. Dân vùng biển Kiên Giang rất sợ Ba Nhơn vì nghe đồn đại uý là tay chân ruột của thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng chuyên lo việc bán bãi cho dân Tàu vượt biên. Thành tích Ba Nhơn dân Tàu đều biết kể cả Tàu Chợ Lớn xuống mua ghe đi chính thức. Có những ghe dân vượt biên chính thức muốn xuống phải nộp riêng cho Ba Nhơn mỗi người vài chỉ "để anh em công an canh gác uống cà phê " . Ba Nhơn rất khôn ngoan không bao giờ trực tiếp vòi tiền nhưng nhắn qua đầu nậu: tới giờ xuống ghe không ai muốn rắc rối bị lôi xuống. Nhiều tin đồn có ghe Ba Nhơn đòi mỗi người vài chỉ nhưng cũng có ghe nhóm công an gác bãi dưới quyền Ba Nhơn đòi vài cây; sau này người ta tìm ra lý do là những chiếc ọp ẹp không chắc chắn; ra ngoài biển chín mươi phần trăm bị gió bão đánh chìm. Sở dĩ họ bị đòi tiền mãi lộ cao để lở ra tới biển bể nát rớt xuống đáy uổng !!!

Trực thuộc phòng hình sự nên Ba Nhơn như ông trời con muốn làm gì thì làm; lại còn -nghe nói- được thủ tướng chống lưng khiến Ba Nhơn hét ra lửa mửa ra khói ai cũng khiếp vía. Chưa vợ con gia đình nên hết giờ ở sở là Ba Nhơn đi các quán bia ôm cao cấp giải trí. Nhiều hôm say quắc cần câu nhà hàng có xe riêng chở đến khách sạn hạng sang địa phương ngủ lại dưới sự chăm nom săn sóc của mấy em tuyển từ Sài Gòn xuống. Giữa đêm Ba Nhơn thức dậy về nghĩ ở biệt thự riêng xây lên nhờ vào quyền uy và tiền bạc hốt thời gian bán bãi vượt biên. Ăn bẩn và giết người nhiều như vậy nhưng Ba Nhơn chẳng quan tâm sợ hãi vì hắn tự tin ma quỷ nghe tới tên hắn là chạy mất dép. Còn thân nhân những người sống thấy bóng thủ tướng sau lưng Ba Nhơn bèn chọn đường dĩ hoà vi quý.

Cho nên Ba Nhơn thực sự rất hài lòng với cuộc sống của một sĩ quan công an hình sự. Hồi trước hắn đi đâu thường mang cây K54 theo đề phòng trả thù nhưng sau hắn thấy không cần thiết nữa; ai dám đụng đến đại uý công an hình sự Lê văn Nhơn? Thằng nào ăn gan trời mới dám chơi sĩ quan công an hình sự cách mạng? Muốn sống hay chết?

Bây giờ Ba Nhơn quên hết những chuyện xãy ra thời còn là du kích xã. Nhắc lại chỉ thấy mắc cở vì thời đó chẳng có quyền hành cơ ngơi ngoài việc hù doạ dân địa phương. Thỉnh thoảng hắn nằm mơ chuyện hắn và hai thằng bạn du kích đè đứa con gái gia đình lính Ngụỵ. Khi tỉnh lại cũng có chút hối hận không biết đứa con gái còn sống hay đã chết sau số phận hẩm hiu của cha mẹ? Cảm giác tội lỗi hiện ra đúng ba giây đồng hồ vì dù sao đó là một gia đình Nguỵ tay sai cho Đế Quốc Mỹ.

Ba Nhơn vẫn liên lạc với thằng Tín - Hồ Văn Tín - thằng bạn du kích xã hồi xưa nay là giám đốc một cửa hàng buôn bán vàng bạc đá quý nổi tiếng địa phương. Bao nhiêu vòng vàng kim cương hột xoàn kiếm được nhờ lường gạt cướp bóc bán bãi dân Tàu vượt biên Ba Nhơn chuyển giao hết cho Tín tiêu thụ. Nhờ đó Tín mới bò được tới địa vị như ngày hôm nay. Tín luôn hợp tác chặt chẻ với Ba Nhơn và thỉnh thoảng biếu xén sừng tê giác, ngà voi, nhung nai cùng dược liệu quý hiếm tăng cường sinh lực để Ba Nhơn bồi bổ hầu chu toàn phục vụ những em gái thơm như múi mít được giám đốc Hồ Văn Tín tự tay tuyển chọn từ Sài Gòn. Cho nên hể nghe điện của Hồ Văn Tín là đại uý công an hình sự Lê Văn Nhơn đều bỏ hết chuyện mình đang làm đến ngay. Nhơn dấu nhẹm việc hắn biếu thủ tướng bài thuốc cường dương do Tín tặng khiến thủ tướng gọi điện riêng cám ơn. Hắn đâu có ngu vẽ đường cho hươu chạy nếu Tín gởi trực tiếp thủ tướng không qua Nhơn thì hư bột hư đường hết.

Nhờ là giám đốc cửa hàng vàng bạc đá quý Tín sắm cho riêng mình chiếc xe hơi hạng sang lấy le. Nhơn dư sức mua nhưng hắn thấy không cần thiết và cũng không muốn khoe khoang sự giàu có nứt đố đổ vách của mình lở "ở trên" thấy được.

Tội nghiệp thằng Huỳnh - thằng thứ ba trong nhóm - sau vụ hiếp đứa con gái gia đình lính Nguỵ nó trở về nhà và bổng dưng nổi cơn điên. Nó uống rượu say đấm ngực lảm nhảm ngoài đường nhưng nó không phun ra sự việc lúc lên cơn nên câu chuyện vẫn còn trong bí mật (Mà có xui xẻo bể chuyện thì ai làm gì nhau khi thủ phạm là nhân viên du kích vũ trang xã phục vụ nhân dân?)

Huỳnh cứ thế lang thang ngoài đường cù bơ cù bất lảm nhảm sáng đêm. Gia đình đưa đi thầy chữa trị không khỏi riết rồi mặc kệ nó, thấy thì đưa về nhà cho ăn uống tắm rửa xiềng lại, vậy mà nó cũng bứt đi. Lúc nó băng từ bên này đường sang bên kia trong khi xe nườm nượp khiến bị đâm té sấp đập đầu chết. Không ai biết chuyện gì đã xãy ra cho gia đình chú lính quận chết hai vợ chồng ngày trước và đứa con gái mơn mởn dậy thì đột nhiên mất biệt.

Ngôi mộ hai vợ chồng xiêu vẹo theo thời gian không ai chăm sóc cũng không có lấy nén hương ấm cúng trong những ngày giổ chạp. Người nhiều chuyện cho rằng cô gái theo dòng thời gian chắc cũng chết bờ bụi đâu đó; chớ còn sống lẽ nào không về bên cha mẹ đốt nắm nhang ấm lòng?

Quê hương vẫn như thế không có gì thay đổi, khu nhà hai vợ chồng hồi xưa giờ hoang vắng ngã nghiêng quá cơ hội tu sửa; mà tu sửa làm gì khi không ai muốn mua lại mảnh đất người ta truyền tụng có ma: ban đêm thấy hai bóng đàn ông đàn bà tuột lên tuột xuống ngoài cây dừa phía trước nhà. Đồn là đồn vậy thôi chứ chẳng ai chứng minh chính mình nhìn thấy. Có người còn tô điểm ngoài hai vợ chồng ma còn thêm cô con gái. Tuy nhiên theo truyền tai thì khu hoang hoá này đang nằm đúng tầm ngắm của một đại biểu hội đồng nhân dân tỉnh nhờ vào thế đất dựa bờ sông rất hợp phong thuỷ của nó.

Đặc biệt khu miểu hoang còn đó, người xưa xây cất kiểu gì và vật liệu gì mà đến nay nó vẫn còn chắc chắn. Có điều không ai quét dọn hay đốt nhang cho ông Quan Công ngự phía trong được ấm cúng, hoặc thời gian hoang lạnh quá ổng cũng buồn tình trở về cố quốc. Hay may mắn hơn biết đâu ổng đã theo con cháu từ khắp miền Nam đổ xô về, lên tàu vượt biên chính thức và đang hạnh phúc ấm cúng ở đâu đó bên ngoài nước CHXHCNVN?

Ngôi miểu trông âm u hơn ngày xưa lúc cộng đồng người Hoa chung quanh còn đông. Ngày tư ngày tết các vị thần thánh trong miểu tha hồ ăn heo quay, nhang đốt muốn cháy nhà, người viếng muốn xỉu vì không thở nổi. Nhờ cách mạng văn minh hơn bớt dị đoan mê tín nhưng cũng khiến thần thánh đói và mất nhà mất cửa…..

Hai cán bộ nhà nước Ba Nhơn tức đại uý Lê Văn Nhơn và ông giám đốc cửa hàng vàng bạc đá quý Hồ Văn Tín không dư thời giờ về thăm mảnh đất nơi mình khôn lớn rồi theo chân kháng chiến qua tiếng loa tuyên truyền của mấy ông du kích. Ông nào bị ruồng bố mất xác vì thám sát tỉnh ( PRU ) hay các đơn vị của Nguỵ hồi xưa thì thôi, còn ông nào sống sót giờ lộ mặt nằm vùng đều ngồi trong các văn phòng từ cấp xả trở lên chuyên giải quyết giấy tờ bằng đóng dấu có sẵn và ký chử X bên cạnh. Làm việc hay hội họp mấy Chú Năm, Chú Bảy không quên bộ đồ bà ba lụa lèo (rất mát trong mùa nắng) bịch thuốc rê và cái khăn rằn quấn cổ. Đặc biệt bước ngang khu miếu củ hai cán bộ thấy lạnh gáy, nhớ câu chuyện xãy ra hồi đó và hình ảnh thằng Huỳnh điên vì ma nhập, cuối cùng bị xe tải ủi chết…

***
Dạo này Sài Gòn rộn lên tin đồn cho con lai đi Mỹ, những bạn hàng ở chợ đổ dồn mắt vào Lai:

- Mầy nghe gì chưa con? Nhà nước đang cứu xét cho tụi bây về quê hương của cha mầy đó. Ráng nhín thì giờ lên Sở Ngoại Vụ thử coi !! ghé ngang Tổng Lãnh Sự Mỹ nữa cho đủ bộ...

Chuyện có thật nhưng không dễ dàng vì phải có hình ảnh giấy tờ chứng minh mà Lai thì ngoài Khai Sanh chẳng còn bằng chứng. May thay năm sanh trùng hợp với thời gian quân nhân Mỹ hiện diện đông nhất ở Việt Nam.

Nhiều gia đình có tiền nườm nượp tìm đến gặp thằng "con Đế Quốc Mỹ" làm nghề bốc vác, điều đình bảo trợ mọi mặt miễn sao hắn ghép gia đình họ vào chung hồ sơ. Ít nhất cũng ba gia đình lái xe hơi tới tận khu trọ của Lai !! .

Mỹ Hạnh không ý kiến nhưng Lai thì dứt khoát từ chối !! Hắn không thể dối gian. Chính quyền Mỹ nhìn nhận và cho phép hắn trở về quê cha là quá đủ, hắn không muốn lợi dụng làm chuyện phi pháp. Thái độ đó không cản được mong muốn đi Mỹ của người có tiền nên họ cứ kéo đến...

Hồ sơ chỉ gồm hai vợ chồng. Lai muốn thêm tên thằng Tiến Cò nhưng nó cười ruồi lắc đầu từ chối:

- Em chỉ biết hao a rơ du và phắc du thôi đi Mỹ sống sao nổi.

Còn Ba Huy, cựu lính Lôi Hổ chửi thề ỏm tỏi:
- Mầy thấy tao đi nhảy toán mà sau 75 có ai ngó ngàng gì tới không? giờ tao qua bển làm cái con c. gì?

Cuối cùng mọi sự cũng êm xuôi sau bao nhiêu khó khăn, phỏng vấn, giờ hồ sơ trót lọt - phần lớn nhờ vào làn da và mái tóc - Gia đình "con Đế Quốc Mỹ" chờ ngày gọi lên đường.

Lai ghi danh học lái xe viện cớ sẽ dễ dàng hơn trong cuộc sống mới, tuy thành thạo rồi nhưng chưa bao giờ nghĩ chuyện sắm xe hơi.

Lai cùng với Tiến mua vé xe đò trở về quê hương Mỹ Hạnh và xin hốt cốt cha mẹ. Tất cả những việc đó hắn không cho Mỹ Hạnh biết kể cả chuyện gởi vào chùa nghe kinh. Lai về Sài Gòn trước nhưng căn dặn Tiến ở lại tìm hiểu cặn kẻ về ba cựu du kích xả ở địa phương này. Lai dặn dò Tiến cẩn thận, khôn khéo không tạo bất cứ nghi ngờ, nhấn mạnh ở lại bao lâu cũng được nhưng phải tìm cho ra thói quen di chuyển ăn uống chổ ở ... tính luôn giờ giấc sinh hoạt hàng ngày, địa điểm ăn chơi ngủ nghĩ; xong việc mới về.

***
Giấy tờ xuất cảnh đã nhận được; khoảng một tháng nữa hai vợ chồng sẽ rời quê hương sang định cư xứ sở mới. Tất cả chi tiết Lai muốn tìm hiểu nay thuộc lòng cặn kẻ. Lai biết Huỳnh - một trong ba du kích - đã chết chỉ còn Hồ Văn Tín và Lê Văn Nhơn. Và Lai cũng biết rõ họ cư ngụ tại đâu kể cả nghề nghiệp, tình trạng vợ con mỗi người.

Chẳng hạn như Hồ Văn Tín ông chủ nổi tiếng cửa hàng buôn bán vàng bạc đá quý kiếm lời tiền tỷ. Không giống Lê Văn Nhơn, Tín có vợ nhưng không con dù tốn vàng hàng lượng săn đón mua những dược liệu quý hiếm bồi bổ dương khí từ Hồng Kông. Vợ Tín tuy vậy vẫn trơ trơ không thai nghén gì. Tín đành phải tìm chổ xả ẩn ức ngoài mấy quán bia ôm cao cấp. Miễn bao nhiêu tiền bạc kiếm được đem về giao nộp đầy đủ thì Tín vẫn giữ được tự do. Vợ Tín gia nhập nhóm phu nhân của các quan cách mạng cao cấp thường mua vé sex tour qua Thái Land vài ngày mới về; cho nên nước sông chẳng bao giờ chạm tới nước giếng .

Vợ Tín bị tay khoèo, hai chân vòng kiềng nhan sắc dưới trung bình nhưng bù lại là con gái một quan thuộc trung ương. Tín chịu nghe lời dụ dổ ngon ngọt cứ nhắm mắt ưng đại khiến bây giờ Tín trở thành tay trùm khét tiếng trong khu vực kinh doanh kiếm tiền bụ bẩm.

Để tránh việc thực hành bổn phận người chồng Tín nhắm mắt trước những chuyến tham quan Thái Lan của vợ khiến cho hai bên đều vui vẻ: vợ tìm vui nước ngoài thì Tín lại tha hồ đi Ka Ra Ô kê hay bia ôm đầy đủ những trò chơi khíến nước ngoài cũng phải ganh tỵ .

Ở đây ăn chơi tuy không bằng Sài Gòn nhưng so với chung quanh cũng thuộc hạng nhất nhì. Cuối tuần Tín thường tới giàn karaoke hiện đại của chị Hai Bích ăn nhậu ca hát. Hát lấy hứng thôi quan trọng là bầy em gái mơn mởn xinh như tài tử quay quần chung quanh mớm thức ăn. Cứ chơi tới bến mệt thì ngủ lại căn phòng sang trọng chạy máy lạnh liên tục. Về hay không cũng chẳng phiền phức gì với vợ.

Thỉnh thoảng Tín cũng gọi Nhơn nhập bọn. Nghe có ông Nhơn tới chị Hai Bích lại càng thúc hối mấy em út phục vụ hết mình tuy nhìn Nhơn là ớn với gương mặt chột một mắt kèm cái sẹo dài trên má . Nhơn chi đẹp nhưng hay yêu cầu mấy em phải chìu hắn những đòi hỏi rất bệnh hoạn.

****
Mười ngày nữa vợ chồng Lai lên đường. Ngày hôm qua Lai bí mật mua vé xe đò trở về quê, nói dối vợ nghĩ một tuần đi thăm anh em quen trước đây để từ giã. Hắn thuê một chổ trọ ngoài bến xe - chuyện này thì hắn quá rành - . Hể ra ngoài Lai luôn đội nón che dấu kỹ mái tóc và mặc áo dài tay phủ ngoài. Hắn tìm đến quán karaoke chị Hai Bích xem xét cẩn thận. Ngày thường không đông nhưng cuối tuần khách khứa nườm nượp. Lai cố tình đến tối thứ Bẩy để xác định thông tin Tiến cung cấp: giám đốc Tín sẽ đến khoảng 5 giờ chiều và sẽ rời quán chừng chín giờ rưởi đêm.

Hôm nay mọi chuyện xãy ra như kế hoạch. Lai giả dạng đeo quày ngang cổ bán thuốc lá, kẹo cao su. Lề đường chỉ còn xe của giám đốc Tín và hai chiếc khác đậu xa xa không tài xế đèn đuốc tắt ngúm. Lai nép vào một cây to bên đường chờ đợi...

Chín giờ bốn mươi lăm bóng dáng mập mạp bụng phệ của Tín xuất hiện, có vẻ vẫn còn tỉnh táo. Tín tới cửa mở khoá. Một tiếng nói sắc lạnh :

- Đứng yên !! đưa chìa khoá xe đây.

Tín giật mình lúng túng nhận ra cảm giác lạnh của đầu nòng súng kề vào màng tang của mình. Ăn cướp rồi, không sao mình sẽ cho Ba Nhơn biết ...

Tên cướp giật khoá xe từ tay Tín ra lệnh:
- Lên xe, không làm bất cứ tiếng động nào...

Tín quay lại nhìn thấy khẩu K54 đang lăm lăm chỉa vào đầu. Tên cướp sang phía bên kia mở cửa ngồi và quăng khóa xe cho Tín ra lệnh:

- Mở máy lái đi...

- Nếu anh cần tiền tôi có một số trong cạt táp...

- Lái đi!!

Tín hoang mang sợ hãi không biết tên cướp là ai muốn gì, liệu hắn giết mình không...

- Xin anh tha cho tôi còn vàng vòng hột xoàn ở nhà tôi sẽ giao hết cho anh miễn anh tha mạng.

- Lái !!!

Chiếc xe chạy khoảng gần hai cây số đến một khúc rất tối tên cướp ra lệnh:

- Dừng lại, lủi vào khoảng trống trước mặt.

Tín làm theo lệnh, đầu óc rối bời hoang mang. Hắn không biết tên cướp là ai bao nhiêu tuổi vì cả phần đầu được trùm kín dưới cái khăn rằn không để hở bất cứ khoảng nào, hắn lại mang bao tay che mất màu da. Tên cướp giựt chìa khoá khỏi ổ đi qua chổ tài xế ra lệnh :

- Bước xuống !!

Tín đặt chân nhổm dậy. Một báng súng giáng vào ót làm Tín rụng như cây chuối bị đố . Tên cướp mở cốp xe xốc Tín lên vai ném gọn vào. Hắn trói quặc tay nạn nhân phía sau nhét giẻ vào miệng và dùng băng keo dán kín. Kiểm tra một lần nữa hắn đóng bửng lại. Giờ hắn sẽ lái chiếc xe Toyota hạng sang đến mục tiêu thứ hai.

***
Ba Nhơn dự tính trở về nhà thay đồ dân sự vì đi chơi ăn nhậu mà mặc đồng phục không thoải mái. Chút nữa xong xuôi sẽ gọi điện thoại cho giám đốc Tín rủ đi karaoke. Cũng hai tuần rồi hai người chưa gặp nhau phần vì Ba Nhơn không muốn gặp cái mặt vừa xấu vừa vô duyên của vợ ông giám đốc. Ghé nhà lấy chai rượu Tây mấy ngàn đô theo để đêm nay hai thằng quắc cần câu với nhau. Ba Nhơn tăng tốc chiếc mô tô phân khối lớn về hướng biệt phủ ...

Lai tới trước cổng nhìn trước nhìn sau không có gì lạ bèn bấm nút mở cổng trước. Chuyện này cũng có tuồng tíc : thỉnh thoảng kéo gái về vừa coi phim sex vừa uống rượu hay muốn trốn vợ đem em cưng hú hí Tín thường mượn biệt phủ của Ba Nhơn. Riết rồi Ba Nhơn đánh luôn một xâu riêng cho Tín tuỳ nghi xử dụng.

Lai lái vào đậu trước nhà chờ đợ , giờ này theo báo cáo của Tiến Cò Ba Nhơn đang trên đường về để tắm rửa một cái mới được; Lai bước ra xe nấp vào chổ tối ...

Ba Nhơn ngạc nhiên khi thấy xe của Tín trong khuôn viên nhà. Cầu được ước thấy tính gọi cho hắn ai dè hắn đã ở đây. Trong xe tối thui, hay cha nội dẫn em lên phòng rồi, sao nóng dữ vậy ông nội? Hắn tò mò nhìn soi qua kính xe ...

Một cái bốp vang lên, báng súng K54 đập mạnh vào ót khiến Ba Nhơn té soài ra đất. Lai mở cốp vất Ba Nhơn vào nằm ngang Tín - vẫn còn đang mê man vì cú đánh -....

Lai bịt miệng trói tay chân chắc chắn rằng nạn nhân không thể tự mình hay nhờ người khác cởi dùm. Lai cũng không muốn họ bị chết ngạt. Lai trở lại đề máy xe trực chỉ hướng khu miểu hoang nơi xãy ra vụ hiếp dâm tập thể một cô gái ngây thơ hơn chục năm về trước.

Lai lái xe tới trước khu miếu; trên đường thỉnh thoảng hắn kiểm tra vì sợ rằng cú đánh quá mạnh y như hồi Hai Hùng có thể khiến nạn nhân tử vong. Hắn tắt đèn tắt máy đưa mọi thứ chìm trở lại vào bóng tối. Hắn mở cốp vác hai thân hình phì nộn mở màng vào bên trong đặt ngồi dựa vách. Hắn đốt ngọn đèn cầy đủ sáng thấy dáng người. để còng và cây K54 trước mặt. (Quyết định giữ lại hai thứ này quả nhiên hữu dụng )

Tín tỉnh lại đầu tiên sau xô nước tạt vào mặt van xin rối rít:
- Anh ơi tha cho em , em không biết em gây tội lổi gì với anh, xin anh tha cho em làm phước....

Ba nhơn cũng ú ớ:
- Mầy là ai? đụ mẹ mầy biết tao không?..

Im Lặng. Ba Nhơn chửi tiếp:
- Khôn hồn đầu thú đi rồi tao tìm cách khoan hồng cho. Mầy chạy đâu cho thoát chính quyền cách mạng?

Kệ, cứ để chúng nó nói, Lai nghiến răng không trả lời, tránh bất cứ chi tiết nào có thể làm lộ tông tích kể cả giọng nói.

Lai lột trần truồng hai thân hình phì nộn hậu quả của ăn chơi phè phởn. Cả Tín, Nhơn đều sở hữu cái bụng vượt ngực tròn trịa căng da trắng hếu. Hắn còng tay hai nạn nhân vào thanh sắt ngang trên vách dành móc những lư hương. Hắn muốn phỉ nhổ vào hai gương mặt bóng mỡ nhể nhại mồ hôi. Cái nọng dưới cằm run run nhún nhẩy theo từng tiếng khóc. Bọn hét ra lửa mửa ra khói tới lúc bị đe doạ tính mạng thì èo uột như con mèo ướt .

Tới lúc này mọi sự diễn tiến theo đúng kế hoạch dự trù và tốt đẹp ngoài sức tưởng tượng.

Lai muốn làm tất cả chuyện một mình. Tiến ngờ ngợ gì đó nên cứ tò tò theo Lai và khẩn khoản tình nguyện chia sẻ. Tiến coi Lai là thần tượng sẵn sàng thi hành mọi mệnh lệnh Lai tuyên bố. Tiến nói:

- Anh Lai, nếu anh cần em vào bất cứ việc gì anh cứ cho em biết. Em theo anh lâu nay hẵn anh hiểu em, dù sao em chỉ một thân một mình; còn anh thì phải lo cho gia đình và chị Mỹ Hạnh ...

Nhưng Lai nghĩ khác, chuyện hắn làm không liên quan dính dáng gì tới Tiến không thể tự nhiên buộc Tiến phải ghé vai gánh lấy một phần ....

Nếu trục trặc đổ bể Lai không tin Tiến sẽ chịu nổi những gì hắn đã trải qua, thậm chí hắn có thể mất mạng vì đụng tới cán bộ công an cao cấp. Hắn dặn dò cẩn thận Tiến chăm sóc cho Mỹ Hạnh nếu hắn không trở về.

****
Đột nhiên Lai say sưa với ý nghĩ thọc một con dao nhọn hoắc vào hai cái bụng đầy mở và nhìn máu òng ọc chảy ra từ vết thương. Hừng hực hai bên thái dương, Lai cắn răng ghìm lại ước muốn giết người. Lai muốn trả thù cho anh Trí cho cha Giu Se, cho thằng Minh và nhất là cho gia đình Mỹ Hạnh người con gái trả nợ đời bằng chính thân xác mình, từ đứa bé ngây thơ chỉ biết gia đình cha mẹ học hành; giờ bôn ba suốt chiều dài đất nước để bọn đàn ông dày vò hành hạ.

Lai cũng muốn trả thù cho tất cả những dân đang sống trong nước mắt trên đất nước VNCH.

Lai nhắm mắt lại. Gương mặt rõ mồn một với giọng cười đôn hậu của cha Giu Se hiện ra trong đầu Lai. Cha lắc đầu nhè nhẹ. Rồi gương mặt Ma Sơ Tê Rê Sa cùng câu nói tiêu biểu " Sống cho tốt nha con". Rồi anh Trí, cả thằng nhóc Minh ...
Lai thấy giết người dễ quá, nhưng không biết tại sao hắn không làm được. Hắn lửng thửng trở ra mặc kệ hai tù nhân miệng bịt băng kín, tay chân trói không cách nào tự cởi (nếu phần chưa tận sẽ có người tìm thấy và giải thoát, tuy nhiên không có chứng cớ nào để truy tố thủ phạm). Hắn rồ xe chạy về bờ sông gài số băng xuống. Hắn ném phi tang luôn cái còng số 8 và khẩu K54 theo chiếc xe. Hắn lửng thửng cuốc bộ ra đường đón xe đò về Sài Gòn chuyến sớm nhất.

***
Hai vợ chồng lên máy bay, Mỹ Hạnh cười rạng rỡ hôn má thằng "con Đế Quốc Mỹ" còn Lai nhìn qua cửa kính nhớ đến hai mươi năm trên mảnh đất gọi là VIỆT NAM với buồn tràn lẫn vui cùng bạn bè anh em...

Họ đang bay tới nước Mỹ, xin hãy cầu chúc cho họ hạnh phúc; mong dĩ vãng cuối cùng chỉ là vết thẹo nhỏ sẽ mờ theo thời gian.

Đặc biệt xin hãy chúc lành cho mầm sống vừa mới nhú lên trong lòng người mẹ trẻ...

Nguoiviettudo

Monday, April 24, 2023

Truyên Nhiều Kỳ: Nguyễn Thanh Lai - Chương 6

Lai và Tiến đèo nhau chiếc Honda 67 vòng vòng Sài Gòn tránh cái nóng oi bức của mùa Hè. Tới khúc quanh bên ngoài khu công viên vắng vẻ họ thấy có hai người dằng co nhau về một vật gì đó. Tiến lủi xe lại gần quan sát và nhận ra một thanh niên đang dành giựt cái bóp với một cô gái. Trong bóng tối cô gái độ chừng hai mươi lăm hai mươi sáu cùng cở với người thanh niên. Anh đàn ông cố dằn cái bóp vung tay tát vào mặt cô gái bôm bốp. Mặc kệ, cô cứ nắm chặt bằng cả hai tay miệng chửi thề dữ dội.

Anh thanh niên đạp cô gái té sóng soài ra đất ôm chặt bóp định chạy; đúng vào lúc hai anh em trờ tới. Tiến lủi đầu xe chận đường trong khi Lai nhảy xuống chụp cổ tay:

- Trả lại cái bóp cho cô gái, người anh em..

- Đ má mầy biết tao là ai không mà nhảy vô xía chuyện...

Người thanh niên hùng hổ:
- Đ má dẹp mẹ tụi mầy đi

Tiến vung tay tát một cái trời giáng. Người thanh niên kêu ối ôm mặt bỏ cái bóp vừa chạy vừa chỉ tay hăm doạ:

- Tao chém tụi bây, tao chém...

Lai quay lại cô gái hỏi:
- Cô có sao không, cô bị cướp hả?

Máu ri rỉ hai bên mép cô gái trả lời:
- Nó cướp tiền làm ăn của em từ tối tới giờ. May mà có mấy anh lấy lại dùm......

Lai hiểu: cô gái là dân đứng đường và thanh niên kia chắc ma cô bảo vệ. Lai vẫy tay cho Tiến:
- Thôi vậy bây giờ anh em tôi đi nghe..

- Cám ơn hai anh. Tối nay về xóm chắc em chết đòn với nó ...

Lai ngần ngại:
- Cô nên kiếm chổ tránh cho qua đêm nay

Cô gái lẩm bẩm:
- Biết về đâu anh ơi...

Lai xúc động:
- Chổ tôi ở cũng gần, cô có muốn theo tôi về tạm trú đêm nay không?

Trong khi rảo bước Lai hỏi:
- Cô làm khu này lâu chưa? Hôm nay khá không?

- Dạ đáng lẻ cũng khá mà công an nó lùng dữ quá.

- Cô tên gì, bao nhiêu rồi chắc trên hai mươi hả?

- Dạ em tên Ngọc Trinh...Em trên hai mươi lăm rồi...

- Không, tôi muốn hỏi tên thật … không phải tên làm ăn

-Tên thật của em thì nếu có dịp em sẽ cho anh biết còn em thường dùng tên này hàng ngày. Còn anh tên gì?

- Nhìn mái tóc tôi chắc cô biết rồi, tôi tên Lai...

Qua ánh sáng đèn đường, Ngọc Trinh nhìn già hơn với gương mặt bụ phấn. Lai đoán ít nhất cô gái cũng bằng chị mình - nếu mình có chị -

Tiến chạy xe về nhà trước. Mười lăm phút sau Lai và Ngọc Trinh từ từ lửng thửng đến nơi. Căn nhà trọ bề dài chỉ đủ kê chiếc giường nằm và cái tủ nhỏ. Lai ở một mình, Tiến và mấy đứa kia rải rác chung quanh.

Lai chỉ chiếc giường cho Ngọc Trinh:
- Ngọc Trinh ngủ trên này đêm nay đi

- Còn anh?

- Tôi nằm đâu cũng được không sao.

- Cám ơn anh...nhưng mà em sợ lắm, hay anh cứ lên đây nằm với em...

Lai miễn cưỡng:
- Cũng được.

Đêm hôm đó đôi trai gái giang hồ ôm nhau ngủ giấc êm đềm không mộng mị.

Buổi sáng Lai dậy đã thấy Ngọc Trinh ngồi chải tóc. Gương mặt cô gái không son phấn trẻ trung hơn hồi tối gần với tuổi thật:

- Để em ở nhà lo cơm nước cho anh.

Cô nói, tay vẫn tiếp tục chải tóc. Lai đến gần đứng sau lưng người con gái, móc túi ra ít tiền để trên bàn

- Anh cám ơn em, giữ chút tiền này mà đi chợ Ngọc Trinh.

Cô gái dẩy nẩy:
- Em có tiền đây mà...

Lai đi ra chổ làm, Tiến ngạc nhiên nhìn Lai cười tủm tỉm:
- Anh Lai hôm nay coi bộ yêu đời quá hả

Mấy người chung quanh phá lên cười vì chắc Tiến đã kể chuyện hồi hôm. Lai cũng cười hạnh phúc nghĩ đến bữa cơm có ngườì nấu riêng cho mình.

***
" - Em sẽ kể câu chuyện của em cho anh nghe vì em nghĩ anh muốn biết. Chẳng hạn như em tên gì bao nhiêu tuổi và vì sao phải kiếm sống bằng nghề này.

Tên thật của em tất nhiên không phải là Ngọc Trinh, em kiếm tên đẹp để khách muốn quay trở lại dễ dàng tìm kiếm. Em tên Nguyễn Thị Mỹ Hạnh, năm nay em gần hai mươi sáu tuổi, hai mươi bảy tuổi Ta như má em vẫn thường đếm tuổi cho em hồi còn nhỏ. Má thường nói em tuổi con Rắn và tuổi này sẽ gian truân trắc trở. Đúng y bon anh ơi ...

Gia đình em hồi xưa ở vùng Bốn - giờ gọi là miền Tây Nam Bộ - Trước đây em cũng có ba má như mọi người nhưng bây giờ em mồ côi; ba má em không còn nữa sau năm 1975.

Hồi trước ba em là lính trên quận, còn má em ở nhà trồng trọt chăn nuôi. Năm Bảy Mươi Lăm em trổ mã con gái tóc dài da trắng mơn mởn. Em nhớ năm đó em đang học lớp Sáu ở trường Quận. Mỗi ngày em đạp xe khoảng ba cây số tới trường và cuộc đời gia đình em cứ êm đềm như thế...

Tới Ba Mươi Tháng Tư năm 1975 cách mạng việt cộng vào chiếm miền Nam, ba em chạy về nhà khóc, ở riết trong buồng ba ngày mới ra nét mặt buồn hiu. Rồi ba bắt đầu uống rượu càng uống ba càng lầm lì; uống say ba khóc má dìu vô mùng ngủ...

Em vẫn tiếp tục đi học nhưng không còn hứng thú gì nữa vì ngày nào cũng nghe thầy cô giáo trong bưng biền mới ra bắt phải lên án Mỹ Nguỵ. Lên án ba mình hoài em chán, tự ý nghỉ học phụ má. Má không cho em nghỉ còn ba tuy không nói nhưng có vẻ đồng tình. Trước đó em quen một anh lính nghe nói là Biệt Động Quân (em không biết, chỉ thấy ảnh chỉ hình con cọp trên tay áo và hãnh dịện khoe " Anh Biệt Động Quân em ơi " ) em quen ảnh vì đơn vị của ảnh hành quân đóng ở nhà em.

Cách nhà em chừng mấy cây số vài nhà chung quanh có con trai, ba đứa cả thảy. Tụi nó lớn rồi mà không hiểu sao không đi lính. Tụi nó cứ lẩn quẩn gần nhà em tìm cách chọc ghẹo. Hồi anh Bình - anh lính BĐQ - đóng gần thì tụi nó không dám tới, đợi đơn vị rút quân rồi tụi nó dè bỉu nói xấu. Anh Bình có gởi thư cho em nhưng sau này không biết ảnh ở đâu còn hay đã mất...

Sau này mới biết ba thằng là du kích việt cộng, thằng lớn nhất tên Nhơn khoảng hai mươi hai, thằng tên Tín và thằng nữa tên Huỳnh hai thằng sau trên dưới hai mươi.

Một hôm em đạp xe lên chợ mua thức ăn cho heo nhà mới đẻ, ngang qua khu miểu hoang cách đường lộ khoảng nửa cây số. Để em kể anh nghe khu miểu này:

- Hồi trước ở đây có ba bốn gia đình người tàu quây quần sinh sống bằng nghề trồng trọt. Họ tự dựng một khu miểu gồm ba gian. Gian chính lớn ở giữa hai gian nhỏ hơn nằm hai bên họ thờ ông Quan Công và khói hương nghi ngút. Sau này chiến sự nổ lớn họ bỏ đi để hoang phế...

Em đạp tới gần thì ba thằng bỗng đâu trồi ra chỉa súng buộc em phải dừng lại đứng yên. Cầm đầu là thằng Nhơn, ba đứa khiêng em như con heo vào khu miểu mặc cho em la hét dẫy dụa. Thằng Nhơn lên đạn cây súng trừng mắt:

- Mày muốn chết hay muốn sống. Đụ mẹ thằng nguỵ Biệt Động Quân không có ở đây cứu mày đâu !!

Sức em làm sao chống nổi với ba đứa tụi nó... Rồi tụi nó đè em ra...

Ba thằng thay phiên nhau hiếp cho tới khi em ngất xỉu. Tụi nó hành hạ em đến chiều tối rồi bỏ em lại một mình. Giữa khuya em tỉnh lại cố gắng vừa lê vừa bò về nhà. Ba má vẫn còn thức đốt đuốc ngồi ngoài sân chờ, thấy em ba má chạy đến dìu em vào nhà, má vừa đi vừa khóc:

- Con có sao không con ...

Còn ba vẫn không nói tiếng nào y như người đã chết

Em phải nằm nhà dưỡng thương một thời gian. Ba má chỉ có mình em, má cứ van vái Trời Phật cho mọi chuyện được êm xuôi dù biết thủ phạm nhưng mình dân " Nguỵ" ai bênh vực cho mình?

Còn ba cứ ngồi trầm ngâm và uống rượu nhiều hơn. Một hôm giữa khuya ba lén má và em lận dao lên xả - ba biết mấy thằng này đang làm công an xả -

Sáng hôm sau không thấy ba về. Xả lại cho người xuống báo tin nhà lên nhận xác ba về chôn cất. Thì ra ba kiếm tụi nó để đâm. Thằng Nhơn không đề phòng nên ba tới gần nó chém một nhát khiến bị hư con mắt mặt. Bọn còn lại xả súng bắn nát người ba chết tức khắc. Má vừa tai hoạ con vừa mất chồng lâm bệnh một thời gian cũng chết. Phần em sợ quá chôn má xong giữa đêm lén bỏ hết trốn khỏi nơi chôn nhao cắt rốn. Từ đó không bao giờ em trở về nữa.

Em đâu có ai quen trên Sài Gòn, thật sự là em leo đại lên xe rồi tới đâu thì tới. Thân cô thế cô lòng em rối bời không biết sẽ sinh sống ra sao. Em đánh bạo thấy bất cứ nhà nào có làm ăn buôn bán đều ghé vào xin việc. Người ở đây họ rất tốt nhưng chính họ cũng không lo nổi cho gia đình thì làm sao dám gánh thêm một miệng ăn? Có bà nhìn em thương hại:

.- Buôn bán lúc này ế nhệ, dì muốn lắm nhưng làm sao dám thuê thêm người cháu ơi ...

Tối hôm đó bụng đói em đánh bạo nằm ngủ đại dưới mái hiên nhà người ta. Mệt quá em cũng thiếp đi một chút; ngủ dậy trời còn tối bưng em nhớ tới thân phận mình ôm mặt khóc. Cha mẹ không còn, tứ cố vô thân trong túi không tiền bạc làm sao đây?....

Ngày hôm sau đi ngang qua quán cơm bình dân em thấy có người bỏ cơm thừa em ngó trước ngó sau rồi lén dồn hết vào miệng. Chị chủ quán thấy tội nghiệp múc cho em một dĩa với đậu hũ kho. Chưa bao giờ em ăn cơm ngon đến thế...

Buổi tối em lang thang ngoài công viên tính kiếm góc nào ngủ thì có hai thanh niên đi xe gắn máy kè theo:

- Đi với tụi anh không em?

Em nghĩ mình chẳng còn gì để mất. Cái đáng giá nhất của người con gái đã bị cướp, mạng mình chưa chắc giữ được nay mai ...

- Mấy anh có mấy người? có xa đây không?

- Chỉ có hai đứa tụi anh thôi, cũng gần thôi, đừng lo tụi anh chi địa ngọt mà...

Em đi theo họ, lòng tự nhủ cứ trân mình chịu; ít nhất đêm nay có chổ nghĩ chân và ngày mai đủ tiền mua phần cơm bình dân.

Em đâu có ngờ là ở nhà còn thêm ba đứa nữa đang chờ. Muốn từ chối cũng không kịp em điều đình:

- Thôi, cho tui xuống, mấy anh đông quá làm sao tui chịu nổi. Chẳng thà mấy anh nói thiệt rồi tui liệu sức ....

Họ nằn nì
- Em chìu tụi anh đi, tụi anh trả thêm tiền ...

Nhưng em nhất định không chịu và doạ kêu công an. Doạ vậy thôi chứ em biết công an đâu mà kêu...

Buổi tối hôm đó em trở lại công viên kiếm chổ vắng chui vô ngủ. Em ngủ có một măt mắt kia phải thức đề phòng những ngày đầu tiên của em ở " Thành Phố Hồ Chí Minh " xãy ra như vậy.

Buổi tối hôm sau em đang lang thang thì lại có một thanh niên kè theo hỏi chuyện. Em thấy người cũng lịch sự nói năng đàng hoàng và có chút gì đó giống anh Bình nên em tình cảm đối đáp. Hắn mời em đi uống nước, mua cho em dĩa bột chiên. Mới mười bảy tuổi vẫn còn nét e dè mắc cở con gái nhưng đói quá em ăn uống thật nhanh. Sau đó hắn mời về nhà trọ của hắn và hai đứa ngủ với nhau đêm đó.

Những ngày sau hắn chăm sóc em cẩn thận: thức ăn, chổ tắm rửa, nghĩ ngơi Em ngạc nhiên tự nhủ sao có người tốt quá vậy? hay mình sắp đổi đời?

Em đổi đời thật anh ơi !!! vì tới ngày thứ tám một lão trung niên đi xồng xộc vào phòng khóa cửa lại. Không nói không rằng lão vật em ra dùng sức hảm hiếp em. Em kêu la dãy dụa nhưng không ai can thiệp. Giờ em mới biết mình bị rơi vào tay bọn ma cô. Hắn bán em cho cha già dịch (lảo này khóa cửa ngoài khiến em không trốn được). Hôm sau nó trở về dựng em dậy nói chuyện:

- Em đã thấy cách sống trên thành phố này. Bây giờ nếu chúng ta hợp tác chúng ta sẽ sống được. Tôi dắt mối cho em, tiền kiếm được tôi chỉ lấy bốn còn phần em sáu. Em còn trẻ nét mặt cũng dể nhìn mình sẽ không thiếu khách

Em cương quyết không chịu và doạ tới công an. Hắn vùng dậy nắm tóc em ghịch xuống tay tát chân lên gối vào bụng em cho tới khi em mềm như bún.

- Đụ mẹ mày hăm tao hả? tao cho mầy biết công an chưa tới đây thì mầy đã hồn lìa địa phủ nghe con ..

Hắn đấm tát em liên tục chỉ chừa cái mặt. Em gặp phải dân chuyên nghiệp rồi ...
Đó là những ngày hành nghề đầu tiên của em.

Em cứ tự nhủ thầm: mình mặc kệ như khúc cây mục ai làm gì thì làm. Mới đầu đêm nào về chổ trọ em cũng khóc, riết rồi không còn thì giờ đau khổ riêng tư gì nữa , cố gắng chiu khách họ sẽ cho tiền bo khi xong việc. Anh biết hôn không phụ nữ nào muốn chia sẽ thân thể mình với ai khác ngoại trừ người mình yêu. Tới bây giờ nghĩ lại em coi anh Bình như người yêu đầu đời con gái của mình. Hồi anh Bình đóng quân trong nhà tụi em rủ nhau chui vào những nơi vắng vẻ nói chuyện, em không biết ảnh chưa từng ăn ở với đàn bà hay ảnh muốn giữ gìn cho em nhưng ngoài nắm tay ôm chặt sờ mó chút xíu anh chỉ hôn lên má em ; Anh Bình không hôn môi em bao giờ. Ảnh là lính mà, đâu có hiền khô như ông Phật được. Trước khi bị tụi thằng Nhơn hảm hại em vẫn còn là con gái xữ nữ.

Thằng ma cô đầu tiên ít nhất nó còn chút lương tâm không cướp hết tiền em làm. Nó chia sòng phẳng như thoả thuận. Thỉnh thoảng nó mượn tiền em chơi số đề thường là nó thua, tất nhiên nó qụit không trả. Em đâu thể nói không với nó nếu không muốn bị ăn đòn.

Khách có thể mướn khách sạn đưa em ngủ nguyên đêm, hay có thể dù một phát ngay trong phòng trọ thằng ma cô. Những lúc đó nó ngủ lang thang ở đâu em không biết hôm sau trở về nó đưa cho em phần của em.

Bởi vì em kiếm nhiều hơn nó em phải chi trả tiền nhà điện nước, thỉnh thoảng nó góp một phần nhỏ. Còn ăn uống thì ai lo phần đó không ai bao ai ....

Người đời ghét tụi em, đi ngang qua còn phun nước miếng. Họ chửi không còn chổ chui mặt trốn y như tụi em bị bệnh truyền nhiễm. Mà tụi em làm gì nên tội đâu? phải bán thân thể mình cho người ta dày vò hành hạ chớ đâu phải người ta đem tiền dâng vào tay? Nhiều khách say mèm ói lên người tắm rửa kỹ mà mùi cứ bám cả tuần sau mới bớt. Có khách hung dữ vũ phu đánh đập tụi em như con vật, cầm được đồng tiền thì đau nhừ phải uống thuốc. Có người lại buộc mình phải làm chuyện không muốn, lúc đó mới thấy ma cô cần thiết vì họ sẽ can thiệp vào. Em còn trẻ, dể nhìn nên còn chút tự do lực chọn nhưng những chị lớn thì không, buộc phải chìu khách hết mình, hy vọng họ còn cho chút tiền bo. Tụi em thật sự đáng thương chứ đâu đáng bị ghét bỏ phải không anh?

Đi đêm rồi cũng có ngày gặp ma. Em vướng bệnh tật vài lần và những lúc như vậy tiền dành dụm phải bỏ ra mua thuốc. Nhiều người lờn thuốc không trị được rốt cuộc ôm đau đớn mà chết trong cô đơn không kèn không trống.Tụi em đi kiếm mấy ông chích dạo trước đây học ở trường đàng hoàng thời Nguỵ, bây giờ đi cải tạo về đạp xe chích dạo trong xóm. Có một ông rất mát tay nghe nói trước đây là sĩ quan trợ y thường chữa trị cho tụi em giá rẻ. Không có ổng thì lúc bệnh hoạn tụi em chắc chết hết !!!

Mỗi lần khách chở đi nhà nghĩ phòng trọ tụi em rất sợ, không dám đem theo tiền bạc tư trang dể bị cướp. Anh ngạc nhiên hả, thời buổi này cái gì cũng xãy ra được. Em còn sợ cướp xong nó giết mình luôn phi tang ai mà biết để cứu?. Thằng ma cô đâu có ngồi trước cửa để canh an toàn cho mình. Nếu mình chết nó lại đi kiếm con khác thế vào có sao đâu !!

Khổ nhất là gặp công an đi ruồng. Lúc đó tụi em bung chạy như vịt đồng. Hú hồn hú vía nếu thoát còn xui thì bao nhiêu tiền kiếm được tiền bo trong túi nó lục lấy hết. Còn phải đóng tiền phạt, và nếu thằng công an làm việc với mình đòi hỏi thì mình phải chìu nó không tính tiền (đứa nào có chút nhan sắc cũng dính vụ này) . Anh hỏi tại sao hả, tại vì mình không biết điều công an sẽ gởi mình đi trường Phục Hồi Nhân Phẩm !! nghe đạo đức nhưng đó là một hình thức tù không án mà bạn em có đứa trở về đều rùng mình khi kể lại.

Không phải là em kể khổ với anh nhưng hôm nay tự nhiên em muốn tâm sự, muốn trút hết những gì ấm ức đau đớn của đời mình. Mười năm trời nay em không thổ lộ với ai. Chuyện của em mà tâm sự với thằng dắt mối nó cười cho thúi đầu. Còn khách gặp mình nó cứ hùng hục cho nát đồng tiền bỏ ra, hơi đâu nghe tâm sự của một con điếm ...

Mười năm bôn ba rời quê hương em chưa một lần mua vé xe về thăm mồ mả ba má. Em mắc cở lắm anh ơi. Không phải lổi của em đã đưa tới tình cảnh ngày hôm nay. Em chắc ba má ở suối vàng hiểu cho em, nhưng em sợ tụi thằng Nhơn nó nhìn ra em thì em tới số...

Mỗi lần em nghĩ về quá khứ em lại nhắm mắt cố xua đuổi mọi thứ ra khỏi đầu óc. Thằng ma cô đầu tiên có lần về nhà thấy em đập đầu bình bình vào vách nó ôm em lại cười toe toét :

- Đụ má mầy lên cơn khùng hả em gái?

Tội nghiệp nó chạy đi mua cho ly cà phê sửa đá và cái bánh bao đầu ngỏ. Tối hôm đó nó cho em nghĩ, không phải nó thương gì em đâu mà tại cái trán sưng vù mất khách.

Ít nhất đó cũng là tay ma cô tương đối dễ chịu cho em. Sau này hắn bị công an bắt đi cải tạo rồi đạp phải mìn còn sót lại trong chiến tranh chết banh xác.

Có thời gian em làm ăn một mình. Thời gian đó em bị bầm dập nhất: bị khách qụit tiền, bị đánh, bị đuổi khỏi phòng trọ, bị công an bắt phải chìu cả ngày trời một đám bốn thằng trong nhà ngủ. Thiệt là "khổ tận" mà không thấy "cam lai "

Có lúc em theo bạn bè chạy tuốt ra ngoài Bắc hành nghề, rồi bôn ba qua tận Cam Pu Chia. Rốt cuộc em lại trở về Sài Gòn và em có tay ma cô thứ hai em lượm được trong chuyến qua Miên. Anh này người Miên lai cục mịch nhưng không vũ phu đánh em. Khách nhìn tướng tá bậm trợn xăm bùa Miên tùm lum nên cũng rét không dám tầm bậy.

Thời gian này em đở lắm, mặt mày hồng hào có da có thịt. Anh này tên là Thạch Sơn bảo vệ em tối đa. Rồi có lần kéo em đi ăn uống ảnh thú thật ảnh yêu em muốn cưới em làm vợ. Ảnh muốn em chấm dứt nghề này theo ảnh về Miên sống. Tình thật thì em rất cảm động vì mình như vầy mà có người muốn cưới, nhưng nghĩ tới bỏ hết về nơi đất lạ quê người em sợ. Bây giờ không sao nhưng khi cơm không lành canh không ngọt ảnh nổi điên chỉ bóp cổ là mình chết ngắt (em từng thấy ảnh đánh khách mềm nhủn như cái mền vì người khách tát em) nên em từ chối . Cuối cùng anh ấy bỏ em mà đi không một lời từ biệt.

Sau đó em về ở với chị Bông. Chị chừng bốn mươi tuổi, trước cũng lang thang làm gái như tụi em; nay lớn tuổi về hưu sắm cái xe bán thuốc lá lẻ khoai lang ổi cóc ngoài đường. Chị Bông biết lo xa dành dụm được ít tiền, sau này chị mua một chái nhà nhỏ xíu trong hẽm, ngăn thành phòng cho mướn. Chị không hút thuốc, thấy em cũng không hút thuốc và ăn ở sạch sẽ nên cho em thuê với giá tượng trưng.

Chị thương hoàn cảnh của em, coi như em gái. Biết điều gì chị chỉ bảo cho em hết. Mấy lần vắng khách em ngồi nói chuyện với chị bên chiếc xe thuốc lá. Chị kể em nghe những tủi nhục trong nghề như khi vắng khách mà túi trống, đói thắt ruột vẫn lang thang ngoài đường. Chị hay nhắc nhở em nên chuẩn bị cho tương lai và đừng nghĩ đây đã là cuối đường không còn lối thoát. Những lần như vậy chị chỉ vào ngực tự hào: Ai ngờ cuối cùng chị cũng có một mái nhà của mình.

Em hỏi chị sao không lo chuyện chồng con? chị nói với em cở chị coi như xong rồi nhưng em còn rất trẻ, phải lo tính xa chớ mình không sống với nghề này tới hết đời. Chị khuyên cố gắng tránh thai và chỉ cho em những cách thường xử dụng. Chị chép miệng " Có con không nuôi dạy tử tế, cuối cùng để nó theo bước chân mình thì tội lắm em ơi"

Em còn nhỏ nên khờ khạo lắm anh ơi. Ngày em nghe lời dụ dổ ngọt ngào của thằng ma cô thứ ba bỏ nhà chị Bông đi theo nó, em tưởng mình đã tìm thấy và chọn được người chồng hạnh phúc xây dưng một gia đình như lời khuyên của chị Bông, người chị em luôn luôn kính mến như chị ruột của mình. Cái tội của em là đã không chia sẻ với chị để chị nhìn người và cho nhận xét. Ra đi rồi mới hởi ôi tránh vỏ dưa lại gặp ngay vỏ dừa định mệnh.

Thằng này tệ nhất trong tất cả những thằng ma cô trên thế giới. Nó lại còn chơi ma tuý, dụ dổ em nhập bọn để khi ghiền em sẽ mua bao nó, nhưng em đâu có ngu. Đó là điều em tự an ủi mình đã không làm vong hồn ba má em buồn. Mang nhục cho cha mẹ với cái nghề này còn mang bệnh ghiền thì cũng nên đâm đầu vào xe mười bánh.

Mỗi lần cơn ghiền nổi lên mà không đủ tiền mua thuốc về chích, nó đánh em như con chó. Nó lên gối, đấm đá tát tay không còn chừa kiểu nào. Nó là cái thằng giựt tiền mà anh ra tay bênh vực em tối hôm nọ...

Giờ thì anh đã nghe hết về cuộc đời em. Em cũng cám ơn anh kiên nhẫn nghe; và em cũng sẽ rời khỏi nơi này ngay lập tức nếu anh ra lệnh. Dù thế nào em rất biết ơn những tháng ngày anh đã cưu mang em. Đó là thời gian hạnh phúc nhất em được hưởng mà nhờ đó em tin rằng trên đời vẫn còn những người tốt và em vẫn chưa tới nước đường cùng như lời chị Bông nói .....

***
Đám cưới đôi trai gái giang hồ tổ chức tuy nhỏ nhưng ấm cúng. Mấy bạn hàng hùn hạp với nhau tặng hai vợ chồng chút tiền làm vốn. Hôm đó ai cũng vui, mấy chú bác cựu quân nhân cụng ly với thằng con " Đế Quốc Mỹ " dễ thương, và tình nguyện làm đại diện nhà trai, Bên Mỹ Hạnh mời được chị Bông đại diện nhà gái. Lai cũng mời Ma Sơ Tê Rê Sa nhưng Sơ không thể mặc dân sự mà mặc áo dòng thì đâm ra không phù hợp lạc lỏng ...Cuối cùng Ma Sơ gởi quà tặng mừng cặp đèn cầy trắng và chuổi Mân Côi, thêm chút tiền Sơ dành dụm được.

Thiệp chúc mừng của Ma Sơ viết:

- Thân chúc hai em Thanh Lai Mỹ Hạnh sống tràn đầy Hồng Ân Thiên Chúa và Mẹ Maria. Tái Bút: nhớ những lời Sơ dặn nghe Lai ....

Lai hiểu ngay Sơ muốn nhắn nhủ điều gì: SỐNG CHO TỐT, Lai nhẹ lắc đầu tự nhủ: Em muốn lắm Sơ ơi mà đâu phải lúc nào đời cũng chìu theo ý mình...Bây giờ đã có vợ đáng ra nên vui cuộc sống mới nhưng tâm hồn hắn nặng trĩu chưa yên vì không quên được câu chuyện Mỹ Hạnh kể .....

Nguoiviettudo

Mời đọc tiếp chương 7 cũng là chương cuối cùng.

Blog Archive