Showing posts with label Nguyễn Khánh Vũ. Show all posts
Showing posts with label Nguyễn Khánh Vũ. Show all posts

Friday, April 7, 2017

Chạy Bộ Cùng Các Con




Image result for jogging photos
"Ba, Ba chạy bộ với con nha. Con cần tập chạy, trường con bắt phải chạy 1 dặm dưới 12 phút", Christine, cô con gái tôi đề nghị.

"Ừ", tôi mạnh miệng đồng ý với con bé ngay tức khắc, khi nhìn thấy nụ cười "cầu tài" của nó. Trong mắt con tôi, có lẽ tôi là "anh hùng" hay đại loại gì gì đó giống như vậy. Thế là tôi đành miễn cưỡng lục lại đôi giày thể thao đã lâu không còn dùng đến, được cất đâu đó trong nhà để xe.

Và rồi, vào một buổi sáng chủ nhật khi trời còn tờ mờ, sương giăng đầy, tôi đã nghe tiếng con bé vang lên từ ngoài sân "Ba, chạy bộ Ba".

"Ừ, chờ Ba một chút, làm gì mà réo dữ vậy?", vừa lúi húi xỏ đôi giày, tôi đáp lời con.

"Ba, mau lên Ba", thằng Tin, em nó, cũng góp lời phụ họa.

Vừa bước ra khỏi nhà tôi đã nhìn thấy con bé vừa cười vừa nhún nhảy ra chìêu rất đắc ý. Tôi cũng thấy thằng em nó, đã sẵn sàng trên chiếc xe đạp, với đầy đủ nón, găng tay, bình nước.

"Chạy từ từ thôi nha", tôi đề nghị với các con.

"Yes, sir", hai chị em nó cùng đồng ca như thể chọc quê tôi vậy.

Cảnh vật thật yên bình, khí trời se se lạnh vào buổi mai, những ngày cuối năm, chuẩn bị bước vào mùa lễ Giáng Sinh. Một vài gia đình trong khu phố đã bắt đầu trang hoàng nhà cửa dù chỉ mới đầu tháng 12. Tôi nhận ra nhà của Mike, người hàng xóm kế bên, năm nay có thêm hai chú chó nhỏ được đặt cạnh ông già Noel đứng tươi cười, như vẫy chào người qua, kẻ lại. Nhà cô giáo Hạnh cũng thay đổi loại đèn treo quanh nhà. Những bóng đèn có hình dáng như những giọt nước đóng băng màu xanh nhìn rất đẹp mắt vào ban đêm và đang được ưa chuộng. Nhà Jeff thì vẫn vậy, vẫn con nai bằng gỗ, nước sơn đã phần nào bong tróc, với cái mũi đỏ, đứng cạnh một chậu cây kiểng mà trên đó Jeff đã gắn lên một cái nơ cũng màu đỏ thật to. Thấm thoáng đã gần 17 năm gia đình tôi chuyển về sống nơi đây, bên cạnh những người hàng xóm hiền lành, hết sức cởi mở, chân tình.

“Chào anh. Anh chịu khó chạy bộ với các cháu”, cụ Vân, một bà cụ Việt Nam sống ở căn nhà cạnh cái hồ bơi, vẫy vẫy khi cụ thấy tôi chạy ngang qua. Cụ đã ngoài 90, còn rất minh mẫn, sáng sáng vẫn chống gậy đi bộ vòng vòng.

“Chào cụ. Cụ khỏe không? Tụi nhỏ bắt cháu chạy với tụi nó đó chứ”, tôi dừng lại hỏi chuyện cụ.

“Vâng, ráng tập anh ạ, cho nó khỏe. Có chúng nó chạy chung như vậy là vui rồi. Chứ như tôi thế này, dở lắm, thui thủi có một mình”, giọng cụ buồn buồn.

“Dạ”, đáp lời cụ mà lòng áy náy cho hoàn cảnh đơn chiếc của cụ. Cụ vốn sống với một người cháu họ bên chồng. Cô cháu gái chuyển về từ thành phố St Paul bên tiểu bang Minnesota để lo cho cụ sau ngày cụ ông qua đời. Khoảng hai năm trước không biết gian lận gì đó trong vấn đề mua bán địa ốc mà vướng vào vòng lao lý.

“Thôi anh chạy với các cháu. Tôi vào nhà đây, không khéo lại cảm lạnh thì khổ thân”, cụ chia tay tôi rồi lủi thủi quay đi.

Thiễn nghĩ, cuộc đời của mỗi chúng ta gần giống như một cuộc chạy bộ vậy. Sẽ mệt mỏi và khó khăn biết dường nào nếu chúng ta là người lữ hành cô độc trên đoạn đường dài đó. Một cái nhìn cảm thông, một cái vỗ vai khích lệ, một nụ cười thân thiện trên con đường ta đi qua cũng thật sự là những giọt nước mát. Hoặc chỉ cần chúng ta may mắn biết rằng, ở đâu đó trên cõi đời này, còn có người đang nghĩ đến ta, có thể cầu nguyện cho việc ta làm, thì có lẽ con đường trước mặt đỡ gian nan hơn. Vàcó lẽ khó khăn nhất là lúc chúng ta chạy hay bước đi những bước mệt mỏi cuối cùng dẫn về đích đến, như bà cụ người Việt này.

"Ba", tiếng cô con gái kêu to, kéo tôi về lại với thực tại.

“Ba chạy chậm quá Ba, con đã chạy 2 vòng rồi Ba. Con chạy từ từ với Ba nha.”, và cứ thế con gái tôi bắt đầu huyên thuyên kể về chuyện bạn bè, trường lớp của nó.

Trò chuyện với các con luôn đem lại cho tôi sự thích thú. Con càng lớn, tôi càng muốn dành nhiều thời giờ hơn với chúng. Đề tài của những câu chuyện cũng thay đổi và dần rộng hơn. Các con có thể chất vấn tôi về bất kỳ đề tài gì, từ việc học hành, bạn bè, và ngay cả những đề tài thời sự, chính trị hay tôn giáo.

“Ba, ba nhớ Joanna không, hồi nhỏ cũng rửa tội nhưng bây giờ không còn tin vào Chúa nữa Ba.”, tôi đã giật mình khi nghe cô con gái chia xẻ.

“Tại sao vậy con? Nói cho Ba biết với.”, con tôi cảm nhận rất rõ sự quan tâm của tôi qua giọng nói.

“Ba Mẹ nó ly dị, Mẹ nó lại vừa mất việc làm đó Ba”, con bé nói tiếp.

“Ừ, thiệt là không vui cho bạn con. Nhưng con nhớ không, Chúa có nói Chúa đến không nhằm thay đổi thế gian này mà Ngài đến để giúp chúng ta tránh xa tội lỗi, đưa chúng ta trở về. Thế mà con người mỗi khi gặp phải khó khăn hay những điều không như ý trong cuộc sống lại có khuynh hướng đổ tội cho Ngài”, tôi bắt đầu cắt nghĩa cho các con.

Rồi tôi đã giành thêm gần một tiếng đồng hồ để thảo luận một lần nữa với các con trong bữa ăn tối của gia đình.

“Ba yên tâm, bạn con không làm thay đổi niềm tin của con được đâu Ba”, con bé cười trấn an tôi.

Nhờ vào tốc độ phát triển vũ bão của điện toán với vô vàn các trang mạng, ngày nay thật dễ dàng để con trẻ tìm hiểu những gì chúng muốn. Và trong kho thông tin vĩ đại đó cũng có không ít rác rưởi lẫn cạm bẫy. Vì thế, qua lòng tin xây dựng với các con từ ngày chúng còn bé, tôi hy vọng tôi sẽ vẫn luôn là người đầu tiên chúng tìm đến khi chúng có những khúc mắc, chí ít là trong giai đoạn tuổi vị thành niên.

Trong vô vàn những đề tài tôi phải đối mặt, những câu hỏi về giới tính hay cách ứng xử với những bạn bè khác phái có lẽ luôn làm tôi đau đầu vì sự tế nhị của những đề tài này, khi tôi phải luôn cố ǵắng chọn lựa những ngôn từ sao cho phù hợp với lứa tuổi của các con.

"Ba, Ba nghĩ sao về những người đồng tính?", cậu con trai chất vấn.

Tôi hiểu va biết rất rõ những tư tưởng phóng khoáng, có phần thiên tả trong các đề tài như đồng tính, phá thai thậm chí tôn giáo đưọc dạy trong các trường học công lập. Va thực tế cho thấy những điều này ảnh hưởng rất mạnh đến giới trẻ. Do đó nếu không có sự phân tích, giải thích thêm từ gia đình, con trẻ có thể phát triển theo hướng lệch lạc hay thậm chí nguy hiểm.

“Timmy, bạn từ hồi lớp 3 của con, năm nay tự nhiên thay đổi lắm Ba. He seems to be gay Dad”, thằng bé nói thêm.

“Ba hoàn toàn không phân biệt đối xử với những người đồng tính nhưng Ba không ủng hộ các phong trào cổ xúy cho lối sống đồng tính. Rất nhiều người trẻ bị ảnh hưởng bởi những phong trào này và đã có rất nhiều người tập sống theo lối sống đó.”, tôi giải thích cho con. Tôi luôn có những ưu tư về thanh thiếu niên Việt Nam, trong đó có các con tôi, trước sự ảnh hưởng nguy hiểm của lối sống này, một lối sống mà giới điện ảnh Hollywood tả khuynh thường đề cao. Giới trẻ vốn dĩ rất dễ bắt chước hoặc bị ảnh hưởng bởi những người mà chúng coi là thần tượng và mọi việc có thể trở nên muộn màng trước khi chúng đạt đến tuổi có thể suy nghĩ chín chắn. Cũng vì thế, giới trẻ luôn cần sự quan tâm, hướng dẫn từ gia đình.

Khi nghe thắc mắc của cậu con trai về những thay đổi trên cơ thể của tuổi dậy thì, tôi lại nhớ Má tôi. Hồi đó, lúc tôi bắt đầu bước vào giai đoạn tương tự như vậy của một thằng con trai mới lớn, Ba tôi vẫn còn bị giam cầm trong chốn tù đày tận vùng Sơn La sau ngày mất nước. Má tôi, một cô giáo hiền lành, vốn chỉ quen với bảng đen phấn trắng, lo lắng chăm sóc gia đình, giờ phải một mình ngược xuôi lo toan mọi sự và còn chắt chiu dành dụm đe lo cho Ba tôi trong tù. Với các con, Má tôi phải đóng cả hai vai, vừa làm Cha vừa làm Mẹ.

“Con vô đây để Má dạy con cách tự chăm sóc khi con tắm”, giọng Má tôi nhỏ nhẹ.

Nghĩ lại tôi thương Má tôi nhiều lắm. Không biết Má tôi hồi đó có cảm thấy ngại ngùng không nhưng tôi biết Cha Mẹ Á Châu nói chung và Việt Nam nói riêng thường không thoải mái khi nói chuyện với con cái những vấn đề về giới tính, nhất là những kiến thức về tình dục, có lẽ các cụ vẫn quan niệm không nên “vẽ đường cho hươu chạy” thì phải.

Tôi bây giờ may mắn hơn Má tôi hồi đó vì nhà trường và ngay cả chương trình giáo lý của nhà thờ đã làm giúp tôi gần như mọi chuyện. Hơn nữa nhờ sống ở My cũng đủ lâu nên khi ngại phải đề cập đến những từ ngữ “nhạy cảm”, tôi lại chuyển sang sử dụng Anh ngữ. Điều này cho tôi một cảm giác như tôi đã“biến hình” thành một người nào đó và tôi có the hướng dẫn hay thảo luận với các con thoải mái hơn.

“Để dạy dỗ tụi nhỏ, Ba nhắc tụi con ba chữ. Làm gương, làm gương và làm gương”, lời khuyên Ba dành cho anh chị em tôi.

“Có nhiều cha mẹ bắt buộc con cái làm điều này, nghe theo điều kia nhưng đôi khi chẳng áp dụng gì cho mình hết. Cấm các con xem ti-vi nhưng Mẹ thì cứ hết phim bộ này rồi đến phim bộ khác. Khuyên con cái tránh xa bia rượu nhưng Bố thì lại đi làm về là hết chai này rồi đến chai khác. Con trẻ khôn ngoan lắm, chúng nhìn và hiểu hết.”, Ba tôi dẫn chứng thêm.

Từ ngày có con, tôi giành gần như toàn bộ thời gian ngoài giờ làm việc cho chúng. Các con càng lớn, tôi càng dành nhiều thời giờ hơn. Những dự định cho bản thân đều phải dẹp qua một bên. Ghi danh cho con học Việt ngữ là tôi bắt đầu tham gia giúp nhà trường trong công tác giảng dạy. Khi các con đến tuổi tham gia hướng đạo, tôi lại nhanh chóng học hỏi, tìm hiểu và tham gia tích cực giúp phong trào của quận hạt trong vai trò khải đạo ở một số môn trong khả năng của mình. Và rồi trong vai trò huấn luyện viên bộ môn Aìkido, tôi cũng đã đem các con đến võ đường để tập cho con bắt đầu cách sống tốt đẹp của môn phái. Tôi chạy ở phía trước để kéo các con theo sau. Tôi ráng sống theo cách Ba tôi đã dạy. Tôi muốn trở thành gương sáng cho con tôi. Tôi có những giấc mơ hoang đường. Tôi ước ao phải chi quê hương tôi ngày xưa không rơi vào tay cộng sản để Ba tôi không bị đày tận miền Bắc và để tôi có thể sống những năm tháng của một thằng con trai tuổi mới lớn trong sự hướng dẫn của Ba tôi như tôi có mặt trong cuộc đời con trai tôi bây giờ.

“Ủa Ba, nãy giờ con kể chuyện Ba có nghe không Ba mà sao con không thấy Ba hỏi chuyện con?”, cô con gái một lần kéo tôi ra khỏi những suy tư.

Thằng bé Justin trên chiếc xe đạp BMX, chạy dọc theo các "vận động viên", như một thành viên chuyên nghiệp của một ban tổ chức một cuộc thi chạy nào đó, lại la lên "Water, people?", "Ba, nước không Ba?".

“Có, ba có nghe mà. Ba thích nghe tụi con kể chuyện lắm”, tôi trả lời các con.

Thật vậy, với sự khác biệt trong văn hóa, trong các phương pháp dạy dỗ giữa gia đình Việt Nam và nhà trường hay những đoàn thể nơi các con tham gia sinh hoạt, tôi luôn muốn gần gũi các con để hiểu chúng hơn, để có thể hướng dẫn chúng tốt hơn. Và tôi cũng học được từ các con rất nhiều điều mới mẻ, như cách phản ứng, cách suy nghĩ, rất khác với thế hệ sinh ra và lớn lên ở Việt Nam như thế hệ chúng tôi.

“Ba, Danny đổi ý không theo học ngành y nữa Ba. Nó sẽ theo học vềâm nhạc.”, Christine vừa kể vừa cố gắng duy trì hơi thở khi chạy.

“Âm nhạc? Theo ba, để theo đuổi ngành này cần phải có tài năng lắm. Nó gần giống như đi vào một con đường rất hẹp mà người đi có nhiều khả năng sẽ mắc kẹt, rồi ở vào tình trạng tấn thoái lưỡng nan. Con thấy đó, rất ít ca sĩ hay nhạc sĩ gốc Á châu nói chung hay Việt Nam nói riêng thành công trong thị trường Hoa Kỳ. Theo Ba, Danny nên suy nghĩ lại”, tôi hào hứng cho con biết nhận xét của mình.

“Dạo này Danny có nhiều chuyện buồn trong gia đình. Ba Mẹ nó không có để ý đến nó gì hết. Nó phải tự lo hết mọi thứ. Âm nhạc giúp nó cân bằng hơn, bình yên hơn.”, con gái tôi tỏ rõ lòng cảm thông và sự bảo vệ trước quyết định của bạn nó.

“Mà Ba à, học ngành âm nhạc đâu phải chỉ có trở thành ca sĩ hay nhạc sĩ thôi đâu Ba. Kỹ sư âm thanh kiếm được nhiều tiền lắm đó Ba.”, con bé cười lớn tiếng rồi dần tăng tốc chạy.

Và cũng nhờ nói chuyện với các con mà tôi quên đi sự mệt mỏi, có thể chạy với con lâu như vậy. Nhưng cũng chỉ qua khỏi vòng thứ 6 thì chân cẳng tôi đã có dấu hiệu muốn đuối sức.

“Ba, ráng lên Ba. Ba hứa chạy 7 vòng với con đó. Thôi Ba chạy từ từ nha. Con phải chạy theo đồng hồ của con.”, nói xong cô con gái tôi phóng nhanh về phía trước, bỏ tôi lại phía sau.

Trong cuộc đời chúng ta, có lẽ ai cũng có lúc cần được tiếp sức, nhất là vào những thời điểm khó khăn, chí ít về mặt tinh thần, những lúc quá mệt mỏi, chỉ còn chực chờ bỏ cuộc. Tôi lại nhớ đến hai chữ "Làm Gương" của Ba tôi. Tôi không thể nào bỏ cuộc, dù tôi có phải lết về đích. "Nhanh lên Ba, nhanh lên Ba, Ba thua Christine rồi," thằng bé Tin vừa chạy xe đạp cạnh tôi, vừa "thông báo". Tôi nhìn thằng bé vừa nói, vừa khua tay, vừa lắc đầu ra vẻ ông cụ non thật buồn cười, nhưng chẳng còn sức để mà nhép miệng. 

Khi đó, tôi chỉ còn biết nhìn theo cách bóng xanh xanh phía trước mặt mà cố gắng tiếp tục cuộc hành trình.

Ai đã từng chạy bộ chắc cũng dễ dàng nhận ra điều này. Những vòng cuối cùng của hành trình bao giờ cũng là đoạn đường khó khăn nhất, mệt mỏi nhất và khiến cho nhiều người chạy bỏ cuộc nhất. Khi mà thân xác không còn muốn tiếp tục, thì tinh thần luôn đóng vai trò quyết định. Người có tinh thần mạnh mẽ khác với người có tính buông xuôi cò lẽ là vào những lúc như thế này.

Các con tôi đón tôi với dấu hiệu chữ L (Loser) bằng tay giơ cao trước mặt, rồi chúng cùng phá lên cười. Có lẽ chúng thấy bộ mặt tôi đáng thương quá nên sau đó chúng lại "an ủi" tôi bằng những cái vỗ vai cùng lời khen tặng "good job, Dad!".

“Tụi con biết Ba luôn dành hết thời gian lo cho tụi con trong tất cả khả năng của Ba. Khi các con lớn, Ba sẽ rất buồn nếu như có đứa nào vì bận tâm đến Ba mà bỏ qua những cơ hội trong sự nghiệp. Cố gắng mà học, và đem sự hiểu biết của mình phụng sự xã hội. Hãy bay cao, bay xa nhất có thể cho thỏa chí của người thanh niên sống trong xã hội tốt đẹp này. Tụi con nhớ không?”, nói với các con như vậy mà trong lòng thoáng nỗi buồn khi nghĩ đến ngày các con sẽ rời xa vòng tay tôi.

Và tôi tự nhủ sẽ cố gắng là người bạn đồng hành của các con, cho đến khi chúng không còn cần mình nữa.

Nguyễn Khánh Vũ

Wednesday, July 23, 2008

Không Cho Phép Mình Quên  

NGUYỄN KHÁNH VŨ 
Việt Báo Thứ Sáu, 7/18/2008, 12:02:00 AM

Bài số 2355-16208431-vb6180708
Tác giả đã tham gia Viết Về Nước Mỹ từ năm đầu. Bài viết mới nhất của ông thể hiện quan điểm của thế hệ một rưỡi của người Mỹ gốc Việt, trả lời câu hỏi “Vì sao tôi chống Cộng”. Tựa đề được đặt lại theo nội dung bài viết. M0ong bạn Vũ tiếp tục viết.
***
Tôi tên Nguyễn Khánh Vũ, kỹ sư điện toán cho một công ty bên Arizona. Đã tham gia với bài "Nước Mỹ và tôi" vào năm đầu tiên,  và mới nhất là bài "Nước Mỹ và vợ tôi".
Nhiều người cho rằng chiến tranh đã kết thúc hơn 30 năm rồi, vả lại Việt cộng cũng thay đổi rồi, sao lại chống? Với tôi, những bài học, những kinh nghiệm thương đau mà thế hệ Cha Anh đã có với Việt cộng nhắc tôi phải cảnh giác luôn luôn.

Bài học số 1: Việt cộng giết người Quốc gia ngay trong thời kỳ phôi thai kháng Pháp, đánh Nhật, vì Việt cộng muốn cướp quyền lãnh đạo đất nước, để có thể toàn quyền làm tay sai cho cộng sản quốc tế trước kia, và nay cho quan thầy Trung cộng.

Bài học số 2: Trong những kỳ cải cách ruộng đất, Việt cộng đã giết biết bao người dân vô tội, giết ngay cả những người mà có lẽ chẳng bao lâu trước đó đã hào phóng bỏ ra vàng, tiền của đóng góp trong các cuộc quyên góp cho Việt cộng.

Bài học số 3: Ký kết ngưng bắn với Việt cộng chưa ráo mực thì Hồ Chí Minh xua ngay quân giết hàng ngàn đồng bào miền Nam vô tội trong Tết Mậu Thân.

Bài học số 4: Việt cộng xé ngay bản hòa đàm Paris mà chúng chỉ vừa ký.

Bài học số 5: Trường học Cai Lậy, nơi bao trẻ thơ đang ê a bên trang sách, sao lại là mục tiêu pháo kích của Việt cộng? Sao Việt cộng lại nhẫn tâm  bắn vào hàng ngàn đồng bào vô tội đang trốn chạy "giải phóng quân" trên đại lộ kinh hoàng?

Bài học số 6:  "Nhà nước thông báo để nhân dân đừng tin vào các tin đồn thất thiệt. Nhà nước sẽ không đổi tiền". Và việc đổi tiền, thực chất là một cuộc ăn cướp tài sản của người dân miền Nam, được tiến hành chỉ một ngày sau đó. Đây là một nhóm thổ phỉ cai trị, chứ không phải là một nhà nước pháp trị. 500 đồng tiền Việt Nam cộng hòa đổi lấy 1 đồng tiền Hồ. Việt cộng có cái gì để mà đổi?

Bài học số 7:
-  "Ngày mai em sẽ chở các con đến đây thăm anh", Mẹ tôi bịn rịn chia tay Ba tôi sau khi chở Ba tôi đến địa điểm tập trung "cải tạo".
- "Em về ráng lo cho Thầy Mẹ và các con. Đêm nay chắc chắn anh sẽ bị đem đi nơi khác. Và em cũng đừng mong anh sẽ về sau 10 ngày", Ba tôi căn dặn.
- "Nhưng… cách mạng thông báo tập trung 10 ngày mà", Mẹ tôi trả lời.
Ôi thương thay cho người dân hiền lành, thật thà đất nước tôi. Và chắc đâu đó ở Hà nội, đã có một nhóm người ngồi cười khoái trá.

Trên đây là một ít trong số những bài học "cơ bản" mà tôi luôn tự nhắc mình và “không bao giờ cho phép mình quên.”

Có nhiều người cho rằng Việt cộng đã thay đổi rồi. Với tôi, Việt cộng chỉ là một loài tắc kè dỏm và hạ cấp. Nó thay đổi màu để tồn tại, để tiếp tục lừa bịp, che đậy cái bản chất bất biến của chúng là tàn ác và đê hèn. Với những người cùng một dòng máu Việt thì chúng chẳng chừa một hành vi bẩn thỉu nào, nhưng với kẻ thù phương Bắc, kẻ thù mà ngàn năm trước cha ông ta đã chỉ mặt đặt tên, thì chúng lại quì gối. Khi đọc bản tin Giang Trạch Dân vào tắm ở Đà nẵng, rồi vào Saigon gặp mặt hoa kiều Chợ Lớn, sau đó mới bay ra Hà nội để gặp bọn đàn em ở Ba Đình, lòng tôi sôi sục căm hờn, tủi nhục. Với cái thằng Tàu phù này, Việt Nam xem chừng chỉ là cái ao làng của nó. Khi đọc bản tin thấy đám du khách Trung cộng phất cờ, đón đuốc thế vận trên đường phố Saigon trong khi những người dân Việt bị cô lập, bị đẩy ra xa, tôi biết rằng tôi vẫn còn sáng suốt. Tôi vẫn thấy rõ cái tồi tệ, xấu xí của Việt cộng dù đang được che đậy dưới một cái áo màu mè bên ngoài của một con tắc kè. Việt cộng đã thay đổi?
Tôi may mắn có một người cha sáng suốt với những phân tích sắc bén, thuyết phục. Ông luôn là người đầu tiên tôi tìm đến để tham khảo và hỏi ý kiến khi nghe hoặc đọc thấy những biến động nào trong xã hội. Là một cựu quân nhân trong quân lực Việt Nam Cộng Hòa, ở tuổi ngoài 70, ông vẫn canh cánh trong lòng chuyện vận mạng đất nước. "Muốn chống cộng mình phải hoặc là có tiền hoặc là có quyền", Ba tôi nói. Và trong tình thế không có cả hai, ông vẫn chống cộng theo cách riêng. Ông hun đúc tinh thần yêu nước cho con cháu trong gia đình qua các câu chuyện kể, qua những nhận định tình hình, nhắc nhở con cháu tỉnh táo trước những mưu chước của Việt cộng. Ông nhắc con cháu dành chút thời gian thắp một nén nhang, đặt một ít hoa, nơi đài chiến sĩ Việt-Mỹ nhân ngày Chiến Sĩ Trận Vong. Ông cố gắng đến với các cuộc biểu tình  nghiêm túc trong cộng đồng. "Mình đến dù không làm được gì nhưng mình phải đến để thể hiện chính kiến của mình, đồng thời động viên anh em", Ông thường nói như vậy. Ông đến với các buổi ra mắt sách có liên quan đến lịch sử, đến quân đội và luôn ủng hộ mua sách từ những đồng tiền ít ỏi Ông nhận được hàng tháng. Tôi được nghe rất nhiều lần từ những người bạn của Ông, từ sơ giao đến thân tình, "Mỗi lần gặp anh, tôi hiểu ra nhiều vấn đề quá".

Tôi luôn cố gắng theo Ba tôi tham gia các cuộc biểu tình nghiêm túc trong cộng đồng. Tôi phụ giúp giảng dạy Việt ngữ cho các em nhỏ với hy vọng góp một bàn tay phá vỡ cái nghị quyết 36 mà Việt cộng đã và đang cố gắng thực hiện tại hải ngoại qua sách báo, qua các chương trình ca nhạc của chúng. Tôi tranh thủ giờ ăn trưa trong công ty, để viết bài và tham gia tranh luận trên các diễn đàn với cố gắng "giành dân, lấn đất" với Việt cộng trên mạng điện toán. Tôi luôn mua băng gốc các chương trình ca nhạc, các tài liệu lịch sử để ủng hộ các trung tâm, các cơ sở có đường hướng chống Cộng rõ ràng. Tôi cố gắng giải thích cho các con tôi khi chúng thắc mắc về lá cờ máu chúng thấy trong sách báo.

Bạn bè tôi, có người cho tôi chống cộng cực đoan. Là người Việt nên tôi vẫn nhớ Ông Bà ngày xưa có dạy "một câu nhịn, chín câu lành". Tôi cũng cho mình là một người Công giáo kiên định và vâng phục. Chúa tôi có dạy rằng "Nếu có kẻ tát con má bên phải, con hãy đưa má bên trái cho kẻ đó tát".  Kính thưa Ông Bà, Việt cộng ngày xưa đày Ba con nơi rừng sâu, chỉ thả về khi Ba con khập khễng trên đôi nạng gỗ với một bệnh án sống thêm được vài tháng là hết. Mấy chị em con bị xếp vào hàng cuối cùng trong xã hội vì "trúng" đủ mọi "tiêu chuẩn" của Việt cộng, dân Bắc di cư-đạo Công giáo-con Ngụy quân Ngụy quyền. Ngày xưa Việt cộng gọi chúng con là đĩ điếm bám chân đế quốc thì nay là "khúc ruột ngàn dặm", một khúc ruột mà hàng năm có thể gửi về trong nước gần 10 tỉ tiền đế quốc. Bao nhiêu đồng bào nghèo lê lết sống bên Cambodia hay còn kẹt lại ở Philippines, bao nhiêu công nhân làm tôi mọi khắp nơi, bao nhiêu cô gái bán thân khắp vùng Đông Nam Á, thì sao không là "khúc ruột"? Trước, Việt cộng giết dân miền Bắc trong "cải cách ruộng đất", chôn sống dân miền Trung trong Mậu Thân, đày đọa, thủ tiêu quân cán chính miền Nam sau ngày "giải phóng", nay Việt cộng lại tiếp tục cướp đất của bao người dân thấp cổ, bé miệng, tiếp tục tàn phá quê hương, phá bỏ đạo đức làm người. Người dân đã chẳng những "một nhịn", mà trăm ngàn "nhịn", mà "lành" vẫn không thấy. Ông Bà kính, làm sao có "lành" với quỷ? Lạy Chúa, Việt cộng đánh đồng bào con thê thảm trong "cải cách ruộng đất". Việt cộng chôn sống đồng bào con trong Tết Mậu Thân. Việt cộng đánh gia đình con và biết bao gia đình miền Nam tan nát sau "ngày giải phóng". Việt cộng đẩy đồng bào con ra biển Đông và hàng ngàn người đã bỏ mình, đã ô nhục, nhơ nhớp dưới tay hải tặc. Nay Việt cộng tiếp tục đánh phá các cộng đồng hải ngoại, nơi chúng con đang xây dựng lại cuộc sống mới cho thế hệ mai sau. Lạy Chúa, chẳng những cả hai má chúng con đã để cho Việt cộng tát, mà toàn thân, lục phủ ngũ tạng cũng tang thương. Thì nay xin Chúa cho con theo câu "có lúc con phải hiền như con trừu, có khi con phải khôn ngoan như con rắn". Tôi có cực đoan không khi tôi chống Cộng hay Việt cộng đã thay đổi chăng?
Tôi sẽ còn chống cộng ngay cả khi Việt cộng không còn trên quê hương tôi. Ngày quê hương thanh bình, tôi sẽ về lại vùng quê Mỹ Tho hiền hòa, mở một ngôi trường dạy học cho các em nhỏ. Và lồng trong những bài học Việt văn, toán học, tôi chắc chắn sẽ kể cho các em nghe những tội ác của Việt cộng, nhắc cho các em những kinh nghiệm thương đau của cha ông, với một hy vọng các em sẽ không bao giờ để cái chủ nghĩa quái thai này xuất hiện một lần nữa trên đất nước thân yêu dưới bất kỳ hình thức nào.
Tôi viết bài này trong niềm tưởng nhớ người Chú, người Cậu, những sĩ  quan anh dũng của quân lực Việt Nam cộng hòa hy sinh trong cuộc chiến, những đứa em và bà con xa gần chết trên biển Đông,  vì lý tưởng tự do.

Blog Archive