Showing posts with label Nhất Chi Mai. Show all posts
Showing posts with label Nhất Chi Mai. Show all posts

Monday, March 11, 2019

Dòng Sông Chảy Qua Khu Phố Việt




dong song
Sông Dorchester mùa đông tung bọt trắng.


Hôm nay trời rét lắm âm mấy độ C bỏ bao tay ra tôi cảm thấy rất rõ tê cóng khi bấm chụp vài tấm hình của Dorchester.  Tôi đi làm qua đầu đường Dorchester Avenue. Đậu xe rồi đi bộ ngang qua chiếc cầu Memorial Bridge giáp ranh giữa Dorchester với Milton. Đây là cửa ngõ vào Dorchester, thành phố nhiều người Việt định cư nhất của Tiểu bang Massachusetts.

Tấm bảng đề Welcome to Dorchester Lower Mills City of Boston chính giữa phần đường, hai bên là những tòa nhà gạch đỏ đó  là các luxury apartments ngày trước từng có một The Baker chocolate Factory. Phía bên kia đối  diện là tòa đinh thự có hàng chữ Walter Baker rất lớn với các cột đá Hy lạp trang nhã , đó là nơi công ty Walter Baker, nhà sản xuất sô cô la lâu đời nhất của nước Mỹ đấy nhé bạn.

Chiếc cầu màu xanh lục nhạt tươi sáng  như một gạch nối đẹp giữa 2  vùng đất nhất là Dorchester trái tim Việt của Boston đang mùa đông trơ trụi cây cành ,tuyết mới rơi hôm qua. Đi ngang qua cầu tôi dừng lại nhìn dòng sông chảy mạnh mẽ ,tiếng nước tuôn rào rạt qua những đá tảng ở lòng sông đoạn chảy ngang qua thành phố này. Lần đầu tiên tôi đứng lại ngắm dòng sông tên Neponset. Trước giờ đi qua xe lướt nhanh chưa từng đứng lại nhìn dòng nước với lòng sông có nhiều đá tảng vậy. Dorchester có nhiều địa hình đồi đá lắm. Dòng sông chảy mạnh mẽ đã lôi cuốn tâm trí tôi,  tôi băng qua đường tìm nơi nước chảy về .Tôi đi ngược lên theo mạch nước mà nhìn lên và rồi nhìn thấy cảnh ấn tượng cho tôi viết lại này. Dòng sông phẳng êm tại nơi  mực nước cao hơn, nhưng sẽ  chảy  xuống phần thấp hơn- hèn chi đây có tên là Lower Mills, ngang qua 1 cái đập ngăn hai phần khác nhau. Từ chỗ ấy dòng nước tuôn đổ xuống như thác. Trên đường chảy dòng sông qua 2 phần đất Milton và  Dorchester tiếp theo ,lòng sông uốn quanh những đá và cả bụi cây mọc lên  trong lòng sông, bên đá... Tôi nhìn thấy cả mấy mảnh băng tuyết trắng  bám quanh thân  cây mảnh mai hay vẫn vương bên bụi cây mặc dù dòng nước tuôn đi mạnh. Hình ảnh mấy mảnh băng tuyết trắng tinh đó  cuốn hút mắt tôi để tôi đứng nhìn nghe dòng sông ầm ào chảy qua sáng mùa đông rét cóng , có đoạn sông sủi bọt trắng xóa nhìn đẹp thật . Ơi Neponset River -cái tên nghe ngộ ngộ, hay nhỉ ,có lẽ đó là tên của thổ dân - là tên của bộ lạc Neponset Tribe-vì vùng này từng là của Native Americans (or American Indians). Dorchester cũng có Neponset avenue rộng rãi , nhà cửa thoáng đẹp.

Tôi nhìn dòng sông nước trong cuốn trôi chảy qua bên dưới thành phố, và rồi tôi  ngước lên thấy những tòa nhà cao tầng kiến trúc gạch đỏ kiểu cũ nhưng duyên dáng, cảm nhận ra một sự sinh động dưới bóng nếp  êm ả, ổn định sao mà tương phản nhưng kết hợp thành  một vẻ đẹp lạ lùng nếu không quan sát chú y sẽ không dễ nhận ra.

Từ đoạn cửa ngõ vào Dorchester với những căn hộ cao cấp dù ở  trong các tòa nhà 6 tầng kiến  trúc  cũ  nhưng còn bắt mắt; ta đi tới một đoạn ngắn là công viên Dorchester Park cảnh rất êm đềm mà  tôi thường đến bởi mùa xuân hoa lá tươi xanh, còn mùa thu những con đường đi bộ chạy giữa muôn cây lá vàng rực như một rừng thu giữa thành phố. Nơi công viên này khá nhiều đá tảng to lớn như của vùng núi đồi hoang dã.

Bệnh viện Công giáo Carney- là  bệnh viện Catholic đầu tiên của New England từ 1863 lận, nằm kế bên park này; còn đối diện với công viên là nhà thờ Saint Gregory gạch đỏ thẩm  built 1865 rebuilt 1895 nay vẫn sừng  sửng đẹp mà đứng hoặc ngồi ghế nghỉ chân  nơi công viên nhìn ra đường Dorchester sẽ thấy nóc nhà thờ cột đá cao vút.

Tất cả các kiến trúc những nhà thờ khác mà  đi tiếp bạn sẽ gặp; hay các quảng trường: Baker Square, Peabody, Andrew square... Các cửa hiệu bán đồ gia dụng, các Pharmacy CVS Walgreen, nhất là các chợ Việt nam ,các nhà hàng Việt nam đều có mặt trải dài trên con đường huyết mạch giao thông chính của Dorchester là Dorchester Avenue. Người Việt nam ở tiểu bang MA này đều mong muốn về ở Dorchester, dễ dàng đi chợ Việt vì tới mấy chợ Việt nam nào là Trường Thịnh, Phú Cường, Phú Thịnh, hồi trước có Viễn Đông Market nữa. Còn muốn ăn đồ Việt có ngay phở Hoà, phở Lê, phở số 1, phở Hiền Vương, Ánh Hồng  hay phở 2000. Rồi Crawfish ở quán Chị tôi, Sea food Saigon, Thảo Ngọc, Vân Japanese hot pot, Tri Sea food; không thể quên Bánh Mì Ba Lẹ với đồ ăn đủ loại , cơm, bún . Bánh mì Hương lan bán thêm chả quế, chả có mộc nhĩ,  bánh cuốn. A, có lần  khi tôi đi ăn phở, gặp Vân Sơn Việt Thảo vào quán sau buổi show quay cảnh ở tiểu bang miền Đông Bắc. Tết mùng 1 nhiều nơi nhất là các tiệm Việt Tàu quanh  khu thuong  mai Fields Corner đốt pháo băng dài khai trương đầu năm nghe rộn rã từng bừng lắm trong không khí Xuân Tết nơi xứ tuyết khi trời lạnh giá thở ra khói. Hội chợ Tết cũng mở ở Dorchester trong một trường học hay ở khu Expo Center của South Boston.

Tới mùa xuân đi dạo biển Savin Hill thuộc khu Dorchester Reservation với con đường chạy bên biển nhiều cây mai biển Beach Plum hoa trắng xinh dáng như bon sai cố vươn ra phía biển ,đôi khi rễ của nó trồi lên trên đất cát.Có những đoạn biển này nhiều vỏ sò thế như từ khai thiên lập địa còn lại tới nay, sóng đánh vào muôn lớp vỏ  nhè nhẹ nghe êm ái như khúc nhạc lao xao.

Đặc biệt nhất là đầu tháng 6 có ngày Dorchester Day có diễn hành của cư dân thật nhiều màu sắc, vui tươi rộn rã. Những ban nhạc của các hội đoàn, Band của các trường trung học kèn thổi trống đánh rầm rộ; các đoàn thiếu nữ mặc đầm cùng một  màu tươi hay đồ thể thao nhảy múa theo nhịp còi của người trưởng đoàn.

Dorchester xưa là đất của người thổ dân Indians và người da đen Africans mà nên có những đoàn diễu hành người ta mặc trang phục rất đặc trưng của dân tộc họ, có những bộ đồ kết hình tượng chim , thú ở nón ở thân áo xòe rộng rất cầu kỳ rực rỡ nhiều màu sắc tuy trông rườm rà khá nặng, họ đi trong tiếng trống kèn hào hùng rộn rã, họ bận những bộ đồ độc đáo đi bộ đường dài mấy cây số dưới nắng hè nóng chói suốt một ngày tập trung và diễu hành qua những con phố chính và đường Dorchester ave để đóng góp cho sự kiện quan trọng của thành phố hàng năm. Một ngày diễu hành thật đông vui đặc sắc phấn khởi cho người dân vùng Dorchester - một trong 23 vùng lân cận của  Boston, neighborhoods of Boston- tham dự  và  thưởng ngoạn.

Cũng không thể nào thiếu và quên nói là đoàn diễu hành của người Việt Dorchester Boston, đoàn các phụ nữ mặc áo dài và khăn vành vàng, đeo băng ron chéo qua ngực màu vàng có 3 sọc đỏ, đoàn cầm quốc kỳ vàng VNCH theo sau là các xe jeep chở các cựu quân nhân Việt Nam Cộng Hoà trong quân phục oai nghiêm.

Các quan chức dân biểu của chính quyền hành pháp thì cũng nhân dịp này đi cổ động, chào hỏi bắt tay người dân với các bảng hiệu to tướng đề tên của các ứng cử viên hay chức vụ hiện tại sẵn sàng cho mùa bầu cử sắp tới. Các chú hề mũi đỏ mặc đồ xiếc cũng đi diễu hành sà vào đám đông đang đứng ngồi ở bên lề làm trò cười nói ,bắt tay trẻ con, kẹo được tung ra lia ra , có các xe hoa mà người ta cầm tung, quăng từng nắm kẹo cho trẻ em và người lớn  dưới đường.

Có một cảnh tôi rất thích và còn nhớ mãi đó là đoàn vài người phụ nữ Mỹ trắng ngồi trên các xe đạp 1 bánh cao nghệu như các xe đạp xiếc vậy mà họ vừa đạp xe trong trang phục áo thun quần jean xanh cũ, tay cầm sáo thổi các bài dân ca Mỹ nghe thật là hay; phong thái họ trông  ngầu ngau , hay hay, đúng chất Mỹ phóng khoáng chân chất.

Bên kia đường đi dạo biển đẹp Dorchester đó là trường Đại học UMass, với Campus mênh mang, xa kia là JFK building màu đá hoa cương đen soi bóng xuống vịnh biển xanh yên  với bảo tàng John F Kennedy và Library. Nếu bạn không muốn dạo biển nữa thì có thể leo lên đồi cây , đi đến thăm các Bảo tàng Commonwealth tri ân các quân nhân và nữ quân nhận phục vụ trong các cuộc chiến tranh Vietnam War, Southwest Asia, War of Terror, Iraq hay vào Kennedy Institute có 2 hàng cột đá mỗi bên 25 cái đứng đều dàn chào  đón  du  khách  trên 1 cột khắc tên 1 tiểu bang Hoa kỳ, bên trong Viện có nơi họp hội chính quyền, dân biểu ...với kiến trúc sang trọng tường sơn vàng chanh ,hoa văn đèn kết trên vòm, thảm hoa xanh biển những hàng ghế vòng tròn, bên ngoài có gallery tranh của dòng họ Kennedy.

Theo tôi được biết có thời kỳ trước đây nói đến Dot- nick name của Dorchester là người ta sợ ,ái ngại đi đến hay ở vì nhiều vụ bắn súng ,ẩu đã thanh toán nhau của người da đen, có những con đường  các  khu nhà vô cùng cũ kỹ rệu rã, rác nhiều không hốt dọn. Người ta bảo hồi đó có những nhà cho không nhưng  không ai dám lấy, không muốn sống nơi bất ổn quanh đó. Vậy mà người Việt nam mình dần dần tiến đến mua nhà lấn sâu dần vào vùng Dorchester, người da đen thổ dân" chạy"- dạt ra để người Việt nhập vào. Người  Việt Nam đi đến đâu thì mở tiệm Nail đến đấy : các Nail salon Nail apply mọc lên phải không; người Việt nam mua nhà mở tiệm tạp hóa mở chợ ,lập văn phòng dịch vụ bảo lãnh khai thuế , tiệm gửi tiền về Việt nam, tiệm hoa .Các văn phòng luật sư, bác sĩ, nha sĩ, địa ốc,  trạm  tàu chính subway and bus station, bảo hiểm xe cộ, tiệm uốn tóc, trường dạy Nail- lái xe, phòng vé máy bay, sửa computer, gởi hàng về Việt nam... bao nhiêu dịch vụ thương mại đều chọn Dorchester Ave để làm nơi giao dịch phát triển cho cộng đồng VN xứ này

Rồi hội người già Senior Kit Clark, Sara thành lập cho người già có chỗ hội họp sinh hoạt hằng ngày,Tết đến có liên hoan.

Housing cho người gia có mấy địa điểm nằm ngay trên Dorchester Avenue hay rất gần đường này. Dorchester  House là 1 khu y tế clinic đã được xây dựng phục vụ chủ yếu cho người Việt với nhiều y tá dược tá,  bác sĩ,  người tiếp nhận cuộc hẹn...là người Việt. Chính trong này có lớp yoga miễn phí do cô giáo Việt chỉ dẫn, tôi cũng có lúc tham gia vào các sáng thứ 2 và thứ 5 từ 9 am.

Và một nơi ai cũng từng nghe dễ tìm dễ đến là Việt- Aid hàng ngày có nhiều lớp sinh hoạt cho cả người lớn như hội họp lớp khiêu vũ,  lớp học mua nhà lần đầu tiên...hoặc nhờ giúp học thi quốc tịch nhờ người dẫn đi lăn tay làm hồ sơ các loại ,bảo lãnh.  Tết có buổi lễ Tất niên và chúc xuân múa lân, ăn uống, có các cuộc lễ giỗ tổ Hùng vương  hay họp đồng hương. Còn các lớp cho trẻ thì không thể thiếu Trung tâm Việt ngữ Văn lang đủ các trình độ khác nhau dạy và giữ gìn tiếng Việt đến thế hệ con cháu sau này. Có thêm lớp Vỏ Vovinam, Bình Định; rồi nơi giữ trẻ, preschool Âu cơ,  lớp tutor sau giờ học cho học sinh lớp 3-7. VietAID thành lập từ 1994 tại số 42 Charles st với mục đích " xây dựng một cộng đồng người Mỹ gốc Việt mạnh mẽ và biến Fields Corner thành một khu phố sôi động, đa dạng " thực sự đã đạt được thành quả như vậy. VietAID viết tắt của Vietnamese American Initiative for Development Inc. - Đúng với ý nghĩa khởi đầu cho sự phát triển người Mỹ gốc Việt nơi đây.

Thành phố Dorchester bất ổn đã dần khá lên đẹp ra nhờ cộng đồng người Việt nam đó. Người Việt Nam cũng mát tay bạn nhỉ - bởi vì người Việt chăm chỉ chí thú lo làm ăn, xây dựng nhà cửa ,quan tâm lẫn nhau, có nền tảng gia đình mạnh mẽ, đóng góp nền văn hóa bản sắc Việt cho nơi quê hương thứ 2 này bên cạnh các cộng đồng khác tại Hoa kỳ. Dorchester đã thịnh vượng lên, yên ổn hơn nhiều. Nhà cửa Dorchesster bây giờ rất nhiều người Việt làm chủ hay  thuê, họ muốn sống ở đây, giá nhà cũng tăng vọt gấp chục lần ! Dorchester có nhiều cảnh nhiều nhà cổ- history house lắm ,mổi ngày tôi được khám phá thêm những nơi đẹp của Dorchester như hôm nay ngắm sông Neponset mùa đông nước chảy tuôn ào ạt manh mẽ qua các ghềnh đá ở lòng sông đoạn qua thành phố.

Tôi liên tưởng người Việt nam nói chung hay người Boston Dorchester nói riêng sức sống tiềm tàng vượt qua chướng ngại khó khăn nơi xứ lạ quê người để tồn tại vươn lên,  có khác gì mạch sống dòng chảy của dòng sông qua mùa đông rất khắc nghiệt ,thời tiết giá rét tê liệt mọi sự .Cảm ơn Nê pong xét -Neponset River cái tên thật ngộ, đáng yêu để gọi.

Mấy ngày sau tuyết đổ tiếp, tôi lại đến bên dòng sông đứng nhìn những lớp tuyết phủ trắng đầy trên các tảng đá to nâu rêu bám dày ở lòng sông và bên các cụm bụi cây nơi  khúc sông trên cao đổ xuống  Lower Mills. Cảm nhận sức tuôn trào của nó đã truyền cho tôi cảm hứng viết lên bài  này về thành phố Dorchester dù tôi không ở đây mà ở thành phố kế cận. Theo Wikipedia viết thì địa danh Lower Mills là từ sự kiện Israel Stoughton một si quan chỉ huy, colonial commander gốc Anh đã cho xây nhà máy xay xát đầu tiên khoảng 1630 nơi sông Neponset để xay nghiền bắp; chỗ ấy giờ là khu quận tài chánh Dorchester _- Milton, gần vị trí những tòa nhà của nhà máy Chocolate sau đó được xây nên.

Rồi mùa Xuân sẽ trở lại sau mùa đông tàn úa khó chịu, tôi sẽ đi theo đường Columbia road tới Blue hill ave để vào xem Franklin Zoo vì xuân về ngàn cây trổ lá non đẹp trong khuôn viên rộng lớn của Sở Bách Thú vùng Dorchester nầy, có rất nhiều động vật quý hiếm để coi như Lạc đà trắng, hưu cao cổ, hổ trắng, hổ vàng,  sư tử, đà điểu, ngựa vằn, vịt Uyên ương màu lông sặc sỡ, chim trĩ xanh biếc, hạc trắng, công múa xòe đuôi, lộng lẫy khoe màu bên mấy cây đào hoa màu hồng sen rất đẹp. Và sẽ ghé lại Neponset coi nước mùa xuân nó có tràn trề dâng cao hơn ngập các đá ở lòng sông không, nơi thành phố Dorchester trái tim của người Việt Boston Massachusetts.

Nhất Chi Mai

Monday, August 6, 2018

Nhìn Biển Boston, Nhớ Biển Việt Nam





Nước Mỹ bắt đầu lo bầu cử giữa nhiệm kỳ. Sáng nay tôi dậy sớm, 4 giờ. Những ngày đi làm nhân viên bầu cử tôi thường dậy thật sớm, ăn uống, sửa soạn đi cho kịp; để đến đúng giờ bắt đầu là 6 giờ sáng.

Mới hơn 5 giờ. Còn quá sớm, tôi đi ra biển. Biển cách nhà khoảng 15 phút đi bộ. Biển sớm mai có nhiều mây xám nhưng đã hé ánh bình minh tươi hồng. Hải âu tụm bầy bên bờ cát. Biển sớm chưa vào hè thực sự; mấy hôm nay trời se không khí lành lạnh, hơi mùa Xuân vẫn còn.

Biển vắng vẻû, chỉ có hai chiếc xe truck chạy tới lui xa xa.  Xe lái trên cát làm gì sớm mai nhỉ? Đến gần hơn tôi biết đó là xe đang dọn sạch rong vỏ sò tấp vào bờ cát sát mặt biển. Xe này cào dồn, gom rồi đổ vào xe kia để đem rác đi  cho bãi cát sạch tinh tươm. 

Tôi đi dọc bờ biển hít không khí mát mẻ mùi rong biển tươi, ở  sát bờ rong dồn ứ lại khá nhiều, đang dập dờn theo từng con sóng nhẹ. Mặt biển êm đềm. Mùa này hay mùa hè muốn gặp Hải âu phải đi sớm vì trưa chiều nhiều người ra biển đi dạo, đánh bóng chuyền đông đúc; chim tránh bay đâu hết, muốn ngắm hay chụp ảnh hơi khó kiếm.

Tôi cúi nhặt một vài nhánh rong biển có cả  trái trông dễ thương lắm, và tôi nhớ lại những ngày trước tuổi 20 hồi còn học ở Đại học Cần Thơ. Năm thứ hai, lớp sinh viên chúng tôi được đi thực tế thu mẫu vật ở Hà Tiên, về phân loại và định danh Tên- Loài- Chi, học biết thêm thực động vật ngoại cảnh ngoài các mẫu ngâm ở phòng thí nghiệm. Chúng tôi chuẩn bị áo quần, tiền, đồ ăn, vật dụng cho một tuần xa nhà đi về miền biển Kiên Giang. Xe khởi hành từ Cần Thơ về đến thị xã Rạch Giá dừng lại nghỉ ngơi, bạn của tôi có gia đình sống ở Rạch giá, mẹ và chị của bạn đêm trái cây nước ngọt tặng biếu cho đoàn.

Cả đoàn nghỉ ngơi ăn uống ngủ qua đêm tất cả cùng một nơi đông vui, hơn 50 người cả sinh viên và thầy cô giảng dạy. Những buổi sớm mai thức dậy rất sớm hình dáng những ngọn núi đen sẫm bao quanh khu vực ở đó tôi có thể thấy cả  khi chiều tôi xuống hay sớm mai trong ánh lửa bếp nấu ăn. Các bạn nữ dậy rất sớm chia nhau cắt gọt, xào nấu thức ăn đủ cho một ngày dài đi thực tế, chiều tối mới về.  Những khuôn mặt bạn bè trẻ măng ngái ngủ nhưng vẫn vui tươi trong ánh lửa nhiều nhóm đang nấu nướng; tiếng cười nói, ôi ky niệm ngày trẻ trung bên thầy bạn, bên trường lớp...

Sau khi ăn sáng thu dọn mọi thứ xe lên đường đến các nơi biển cần để thu mẫu vật cây, rong, lá, hoa và con. Có ngày chúng tôi phải lội qua một khu rừng sác mọc đầy đước. Đi chân trần thôi vì sandal nào chịu nổi đất mặn, sình lầy lún. Mệt, đau chân vẫn vui thích. Buổi trưa có ngày dừng lại giữa thiên nhiên cả đoàn ăn trưa dã ngoại nơi đó. Buổi xế chiều có thêm màn tắm biển.

Tôi cũng nhớ một buổi chiều đến một xóm biển, người dân đem cho cá và ốc biển họ đánh bắt. Những con ốc biển vỏ sắc cam vàng rất to và nặng; tụi bạn làm sạch ,luộc lên, cắt lát chấm muối tiêu chanh, thịt ốc biển giòn ngọt.

Chúng tôi được chở đến Hòn Phụ Tử vừa hái nhặt thực vật biển vừa chụp hình kỷ niệm thắng cảnh Hà Tiên. Biển của đất nước mình cảnh đẹp; ngày ấy xa rồi đã mấy mươi năm còn trong tâm trí nhớ thương...

Biển ở đây nước lạnh, tôi rất ít tắm biển chỉ đi bộ đi dạo thường thôi. Dọc bờ biển những con đường mát bóng cây, cỏ xanh tươi. Người trẻ người già đi bộ chay bộ  đông vui, nhất là buổi chiều và cuối tuần. Có bài báo ở Việt nam nói đi ra công viên sáng hay chiều chỉ thấy người già tập thể dục đi bộ. Tuổi trẻ Việt nam ngày nay không siêng năng luyện tập thể lực. 

Tháng Sáu rồi, đã qua mùa hoa Mayflower nở dọc bờ biển South Boston. Hoa nở đẹp nhất là khi nở rộ, ôi một trời hoa trắng tinh bên triền cát gần đường đi bộ trông ra biển xanh. Dù một vài cây đứng riêng hay cả cụm thấp đều đẹp dáng và hoa. Hoa năm cánh nhỏ trắng xinh, nhụy vàng, giống hoa mai trắng nhưng cánh nhỏ mỏng hơn. Tháng Năm nào tôi cũng tìm về bên biển ngắm hoa Mayflower nơi này, tôi đặt cho hoa tên hoa Mây, vì hoa nở trắng như mây và lại nở vào tháng Năm - May.

Đi bộ dọc biển mà ngắm hoa có những cây dáng như Bonsai. Vịnh South Boston êm ả, ôm một vòng cung tròn thoai thoải, có mấy nơi được đặc ân thiên nhiên vịnh biển ăn sâu vô đất liền như Boston.

Tháng Bảy là tháng nóng nhất nơi đây, những ngày nhiệt độ lên quá cao đi ra biển thế nào cũng thấy các xe cảnh sát đứng chặn ở các ngả đường vào bờ biển hay các chỗ đậu xe dọc bờ biển này; vì sao- có lẽ vì muốn nhắc nhở bảo vệ người đi tắm biển phơi nắng suốt ngày hay nhiều ngày hè sẽ có nguy cơ mắc ung thư da.

Có khi tôi ra biển buổi trưa hè, thấy có những người phụ nữ ăn mặc nói năng lịch sự đến đưa cho các tờ giấy flyer và bảo có văn phòng ở đằng kia sẵn sàng tư vấn cho các câu hỏi về bảo vệ da, chống ung thư da nếu bạn muốn tham khảo ý kiến và thêm kiến thức sức khỏe hãy ghé vào. 

Bên kia biển, cách một con đường lái xe là công viên và đồng cỏ xanh nơi có nhiều sân bóng hay sân chơi cho trẻ, sân vận động. Tháng Năm qua đã hết mùa hoa Bồ Công Anh vàng rực rồi sau đó đổi qua những hoa đầu gồm một cụm bông trắng nhiều hat dính tơ dễ bứt theo gió thổi bay rải khắp nơi chốn, đồng rộng.

Nhiều người thích loại hoa bình dị nầy bởi nó như biểu tượng của sự cho đi, ban rải, trải lòng hào hiệp đến muôn nơi... Nơi đây đúng là một thiên đường cỏ hoa,  có những bầy ngỗng trời gặm mầm cỏ non. Tới mùa lạnh kéo bay đâu hết khi mùa xuân hè lại xuất hiện trên đồng rồi bay theo đàn ào xuống biển tắm nghịch hay bay vụt qua biển vịnh xanh, tiếng kêu vang xa vọng lại. Nước Mỹ là thiên đường của những ai yêu thiên nhiên thích đời sống thơ mộng. Tôi nhớ câu nói của thi sĩ triết gia Phạm Công Thiện: chúng ta chỉ cần một chút thơ mộng một chút tình người đùm bọc nhau... Tôi yêu xứ sở này nhiều lắm. 

*
Yêu xứ xở quê hương mới, nhưng làm sao có thể không nhớ thương về Việt Nam. Cố hương mình có nhiều cảnh biển nguyên sơ nên thơ lắm nhưng biển Việt không còn nguyên vẹn trong sạch nữa. Những Formosa những nhà máy đổ chất thải ra biển hay những con sông mang trong mình nước thải từ các cơ sở sản xuất, hoá chất đều đổ ra biển đâu có xử lý nước thải thực sự hiệu quả hay không xử lý luôn. Than ôi sự ô nhiễm giết dần sự trong lành, sự sống của biển Việt nam. Các công ty nước ngoài đầu tư sản xuất, lợi bất cập hại về kinh tế đang giết dần mòn ,phá hoại môi trường sống thuỷ sinh hay cả nghề cá của ngư dân Việt nam . Mấy ai dám ăn cá hay tiêu thụ các sản phẩm từ hải sản như nguyên thủy từ xưa?  Hệ lụy của những chính sách sai lầm,vô cảm, cạn cợt,tham lam trục lợi của những người cầm quyền chóp bu đã và sẽ gây nhiều tai hại đến nhiều thế hệ cùng sự tồn vong của dân tộc, sự phồn vinh của đất nước mà cha ông đã hy sinh ,gầy dựng bao đời. 

Ở đây đi trong dòng người chạy bộ đi dạo ngắm cảnh  bình minh đẹp bên biển, những người trẻ người già vui thanh thản những ngày sau khi làm về, hưởng thụ đời sống hàng ngày làm tôi nhớ Việt nam người dân mình khốn đốn khổ sở với môi trường và xã hội nhiều lắm...

Ở đây mà lòng nhớ nghĩ về những vấn nạn cố hương "ta phải làm gì đây - cho Việt nam," đó là một câu hỏi nhức nhối tâm trí ; nên ta cứ "canh cánh niềm xứ sở nhớ đêm đêm."

Cái gọi là nhà nước xã hội chủ nghĩa và Quốc hội Việt Nam đang đòi thông qua luật Đặc khu kinh tế 99 năm cho Trung quốc; đó là con đường tử sẽ đến cho Văn hóa- toàn vẹn lãnh thổ của đất nước mấy ngàn năm Văn hiến ; độc đáo bản sắc từ chữ viết -tiếng nói, ẩm thự , văn thơ, truyền thống gia tộc, cảnh sắc lịch sử.. v.v. Tất cả đều nằm trong sự quyết định còn mất của một nhóm người của Dảng Cộng sản, nhắm mắt ,hèn hạ chịu sự chỉ đạo của đàn anh lớn Trung Hoa để giữ ghế quyền lực, để vơ đầy túi tham.

Ôi, đất nước hơn 90 triệu dân vốn hiếu học thông minh không thua người xứ khác, liệu bạn có mãi chấp nhận những người điều hành vậy quyết định số phận dân tộc không? Đôi khi có người nói: tôi không quan tâm chính trị. Nhưng cũng còn điều này: nếu bạn không quan tâm chính trị bạn có thể bị cai trị bởi những thằng ngu dốt.

Đất nước mình rồi sẽ ra sao? dưới chế độ độc tài lãnh đạo, dối trá, mị dân, hô khẩu hiệu thì nhiều. Tôi sợ một ngày dòng dõi con Rồng cháu Tiên dân tộc ta bị đồng hoá, vì người Tàu tràn sang ngày càng nhiều ở các thành phố sầm uất, đẹp êm đềm như Hội An, Nha trang... Rồi đây họ sống, lập gia đình với người Việt sanh con lai Tàu -Việt. Ừ, áo dài Việt nam nay đã có những kiểu áo dài cách tân như áo xẩm bán ở các chợ các cửa hiệu thời trang. Tôi không bao giờ mua mặc áo đó. Tôi không ăn những món Tàu sốt xì dầu, nhiều bột ngọt, nhiều dầu mỡ chiên.

Đất nước mình lòng người đã chán ngán hiện tình xã hội tận cùng, từ lâu. Để bao nhiêu người mơ tưởng đến nước ngoài, đi ra khỏi nước học và sống. Trong khi lòng ta yêu tha thiết từng địa danh- cảnh sắc làng xóm hiền lành, bà con quen thuộc ,góc phố xưa, ao nhà vườn rau, yêu dòng sông bãi biển dọc Việt nam; lòng ta nhớ thích món ăn quê, bài hát dân ca, tiếng nói trầm bỗng ông bà cha mẹ thầy cô dạy cho.  Vì vận nước nên ta phải ra đi! Phải chăng cộng Nghiệp của dân tộc Việt nam quá nặng nên khổ hết nạn nọ đến nạn kia?. Hay người Việt nam không biết, không chịu tìm ra con đường đi cho chính mình, cho dân tộc mình? Người Việt nam dễ dãi dễ thỏa mãn, an phận, không sâu sắc, không nhìn xa trông rộng?

Nghĩ đến đó lòng ta đau như cắt phải không bạn, thương dân mình còn lắm lênh đênh; điêu linh từ hồi chiến tranh đến giờ hòa bình mà đâu có bình an ! Ai tìm cho ra lối thoát cho đất nước Việt nam , tự chúng ta hay phải nhờ vào lực lượng đồng minh, những người bạn hỗ trợ ?

Bao giờ Việt nam có được những con người sáng suốt tận tụy vì dân tộc như thủ tướng Lý Quang Diệu của Singapore,  như Minh Trị Thiên Hoàng của Nhật dẫn đường chỉ đạo vì dân vì nước. Tự mỗi người Việt nam nên nỗ lực chính mình hơn nữa, và cố tìm cho ra câu trả lời cho tương lai dân tộc Việt, biểu hiện tình yêu thương xứ sở quê hương phải không ?

Nhất Chi Mai

Blog Archive