Showing posts with label Du Lich. Show all posts
Showing posts with label Du Lich. Show all posts

Friday, August 7, 2026

KHÁM PHÁ CÂY THÁNH GIÁ KHỔNG LỒ GIỮA ĐỒNG BẰNG TEXAS

Nếu có dịp lái xe trên xa lộ Interstate 40 xuyên bang Texas, cách thành phố Amarillo khoảng 40 dặm (64 km) về phía đông, nhiều người sẽ bất ngờ khi nhìn thấy từ rất xa một cây Thánh Giá màu trắng vươn lên giữa cánh đồng. Đó là Cross of Our Lord Jesus Christ Ministries, một trong những cây Thánh Giá tự đứng lớn nhất nước Mỹ, nằm tại thị trấn nhỏ Groom, Texas, ngay Exit 112 của I-40.

Cây Thánh Giá có chiều cao 190 feet (khoảng 58 mét), tương đương một tòa nhà 19 tầng. Công trình được hoàn thành vào tháng 7 năm 1995 và có thể được nhìn thấy từ khoảng 20 dặm (32 km) trong điều kiện thời tiết thuận lợi. Theo nhiều tài liệu giới thiệu, mỗi năm có khoảng 300.000 người dừng chân tham quan, trong khi khoảng 10 triệu phương tiện đi ngang qua khu vực này trên tuyến I-40.

Điều làm nơi đây đặc biệt không chỉ là cây Thánh Giá khổng lồ. Toàn bộ khuôn viên rộng khoảng 10 mẫu Anh (hơn 4 hecta) được thiết kế như một không gian suy niệm về cuộc Thương Khó của Chúa Giêsu. Từ bãi đậu xe, du khách bước vào quảng trường trung tâm, nơi cây Thánh Giá sừng sững giữa bầu trời xanh. Bao quanh là 14 Chặng Đàng Thánh Giá, được thể hiện bằng các nhóm tượng đồng kích thước gần như người thật. Mỗi chặng tái hiện một biến cố từ lúc Chúa Giêsu bị kết án cho đến khi được mai táng, giúp người tham quan vừa đi bộ vừa suy niệm.

Tại đây, du khách có thể khám phá nhiều tác phẩm điêu khắc rất ấn tượng. Có nhóm tượng Bữa Tiệc Ly, nơi các Tông đồ ngồi quanh bàn với Chúa Giêsu; tượng Đức Mẹ bồng xác Chúa (Pietà) đầy cảm xúc; cảnh Chúa ngã dưới sức nặng Thập Giá; cảnh Chúa bị đóng đinh, cùng nhiều nhóm tượng khác được bố trí dọc theo lối đi lát gạch. Tất cả đều được sắp xếp theo một vòng tròn lớn, tạo cảm giác như người tham quan đang cùng bước đi trên con đường Thập Giá.

Ngay dưới chân cây Thánh Giá là Visitor Centre – trung tâm đón tiếp khách. Tại đây có khu trưng bày, cửa hàng lưu niệm và nhiều tài liệu giới thiệu về cuộc khổ nạn của Chúa Giêsu cũng như ý nghĩa của từng Chặng Đàng Thánh Giá. Ngoài ra còn có những bảng Kinh Thánh, các tác phẩm nghệ thuật tôn giáo và không gian để khách nghỉ chân, cầu nguyện hoặc suy niệm.

Một điểm thú vị là nơi đây không thu vé vào cổng. Du khách có thể tự do tham quan, chụp ảnh và dành thời gian cầu nguyện. Nhiều người dừng lại chỉ vài chục phút trong hành trình trên Route 66 hoặc I-40, nhưng cũng có những đoàn hành hương ở lại lâu hơn để lần lượt đi hết 14 Chặng Đàng Thánh Giá. Những đánh giá của khách tham quan thường nhắc đến cảm giác trang nghiêm, yên tĩnh và xúc động khi đi bộ quanh khuôn viên.

Đối với cộng đồng người Việt yêu thích khám phá nước Mỹ, đây là một điểm dừng chân rất đáng ghé thăm. Không chỉ là một công trình kiến trúc độc đáo, nơi đây còn kết hợp giữa nghệ thuật điêu khắc, không gian cầu nguyện và cảnh quan rộng mở của miền đồng bằng Texas. Dù là người Công giáo hay chỉ đơn giản muốn tìm hiểu về văn hóa tôn giáo tại Hoa Kỳ, du khách đều có thể tìm thấy những điều đáng suy ngẫm khi đứng dưới cây Thánh Giá cao gần 60 mét, lặng nhìn bầu trời bao la và bước từng chặng trên con đường Thương Khó của Chúa Giêsu

The Nang Nguyen


Thursday, August 6, 2026

MARSEILLE – THÀNH PHỐ CÓ “NGƯỜI MẸ” ĐỨNG TRÊN CAO

Đến Marseille, có một nơi gần như chỉ cần ngước lên là thấy: Vương cung thánh đường Notre-Dame de la Garde, nằm trên ngọn đồi cao nhất gần trung tâm thành phố. Trên đỉnh tháp chuông là bức tượng Đức Mẹ bồng Chúa Hài Đồng phủ vàng, lấp lánh dưới nắng Địa Trung Hải và có thể nhìn thấy từ nhiều nơi trong thành phố.

Người Marseille thân mật gọi Đức Mẹ nơi đây là “La Bonne Mère” – Người Mẹ Nhân Lành. Cách gọi nghe giản dị đến mức dường như bà không chỉ thuộc về một thánh đường, mà đã trở thành một phần của gia đình Marseille.

Điều thú vị là thành phố này vốn gắn chặt với biển. Marseille là một trong những đô thị lâu đời nhất nước Pháp, suốt hàng nghìn năm sống cùng những con tàu, thương nhân, ngư dân và thủy thủ. Trước mỗi chuyến ra khơi, nhiều người tìm đến Notre-Dame de la Garde để cầu bình an; khi trở về, họ lại lên đây tạ ơn. Bởi thế, bên trong nhà thờ còn có những mô hình tàu thuyền treo lơ lửng như những lời cảm ơn được gửi lại sau hành trình vượt biển.

Và vị trí của nhà thờ cũng thật đặc biệt. Từ trên cao, một phía là Marseille với những mái ngói, phố xá và cảng cũ; phía kia là Địa Trung Hải xanh thẳm kéo dài đến tận chân trời. Thành phố bên dưới có thể náo nhiệt, tàu bè có thể đến rồi đi, nhưng “Người Mẹ Nhân Lành” vẫn đứng đó, lặng lẽ nhìn ra biển.

Có lẽ vì vậy mà Notre-Dame de la Garde không chỉ là một công trình đẹp để khách du lịch ghé thăm. Với Marseille, nơi ấy giống như một ngọn hải đăng tinh thần. Người đi xa nhìn thấy bà là biết mình đã về gần nhà; người chuẩn bị ra biển lại gửi lên đó một lời cầu mong bình an.

Marseille có nắng, có biển, có cảng cũ và những con phố rất Địa Trung Hải. Nhưng giữa một thành phố đã quen với những cuộc lên đường, thật ấm lòng khi biết rằng suốt bao năm vẫn có một “Người Mẹ” đứng trên cao, dõi theo những người ra đi và chờ họ trở về.


Tuesday, July 14, 2026

MÙ CĂNG CHẢI MÙA NƯỚC ĐỔ


Mùa nước đổ khiến những thửa ruộng bậc thang Mù Cang Chải (tỉnh Yên Bái) hiện lên với màu của đất nâu hòa quyện cùng trời xanh và mặt nước óng ánh dưới nắng vàng rực rỡ đẹp tựa như một bức tranh. Ruộng bậc thang Mù Cang Chải nằm trải rộng trên diện tích hơn 2.300 ha nhưng tập trung nhiều nhất ở 3 xã La Pán Tẩn, Dế Xu Phình và Chế Cu Nha. Đây là nơi canh tác lúa nước của người Mông và cũng là minh chứng cho sự sáng tạo trong việc canh tác lúa nước thích ứng với điều kiện khí hậu, đất đai và thủy lợi của đồng bào dân tộc miền núi.

Vẻ đẹp của Mù Cang Chải vào tháng 5-6, mùa nước đổ.

Không thẳng cánh cò bay như những cánh đồng ở vùng đồng bằng phù sa châu thổ, những thửa ruộng ở vùng cao ở Tây Bắc nói chung và Mù Cang Chải nói riêng cứ chồng lấn lên nhau từ lớp này đến lớp khác như những bậc thang bắc lên trời xanh.

Để có những thửa ruộng bậc thang, người Mông ở Mù Cang Chải phải chọn những vùng đất trên triền đồi, sườn núi có diện tích khá rộng, độ dốc vừa phải và vị trí thuận lợi để đón nước mưa, nước suối.

Mặc dù công việc khai đất và dẫn nước cho ruộng bậc thang nơi đây có khó khăn hơn nhưng bù lại, ngoài những vụ mùa bội thu, những dân tộc nơi đây còn kiến tạo nên một kỳ quan thiên nhiên kỳ vĩ.

Đó là những mảng màu đa sắc của ruộng bậc thang mùa nước đổ, đẹp tựa một bức bích họa giữa đại ngàn Tây Bắc.

Không màu mè, lộng lẫy như mùa thu, khi ruộng bậc thang Mù Cang Chải được nhuộm bởi màu vàng óng ả của sắc nắng và những bông lúa chín trĩu hạt, ruộng bậc thang vào mùa nước đổ mang một gam màu trầm, một vẻ hoang sơ, đúng chất của núi rừng Tây Bắc.

Màu vàng của đất chưa cấy, màu trắng loang loáng của nước đã đổ, màu xanh của nương mạ, màu đỏ của hoa gạo, màu bàng bạc của dòng suối chảy vắt qua giữa thung lũng cùng vô số màu sắc từ những chiếc váy áo, từ cuộc sống lao động hăng say đã làm nên những mùa xuân miền núi.

Cảnh nơi đây kỳ thực là sự kiến tạo tuyệt vời của tạo hóa. Và gương mặt ngây thơ của những đứa trẻ vùng cao cũng là những điểm nhấn thú vị tại nơi này.

Vùng rẻo cao của Yên Bái hiện lên với màu của đất nâu hòa quyện cùng trời xanh và mặt nước óng ánh dưới nắng vàng rực rỡ. Vào mùa nước đổ, Mù Cang Chải khoác lên mình chiếc áo mới đầy màu sắc với thời điểm lúa chín tháng 10.

Ánh nắng phản chiếu của nước quyện cùng ánh mặt trời và màu xanh của mạ non tạo nên một bức tranh đẹp mê mẩn trên những thửa ruộng bậc thang với hình ảnh bà con dân tộc Mông đang hăng say cấy hái.

Lũ trẻ con cũng tung tăng theo bố mẹ, đứa ngồi trên bờ trông em, đứa lớn thì vận chuyển mạ, đứa lại đang vắt vẻo trên cây gạo giữa thung lũng hái những bông hoa rực đỏ cuối mùa.

Huyện Mù Cang Chải có khoảng trên 62.000 dân, trong đó 91% là dân tộc Mông, còn lại là dân tộc Thái, Kinh và các dân tộc khác. Sự đa dạng về dân tộc cũng tạo nên cho Mù Cang Chải có một nền văn hóa phong phú, là sự giao thoa văn hóa giữa các dân tộc trong toàn huyện.

Bằng sự sáng tạo thông minh, đôi bàn tay cần cù, chăm chỉ, cùng sức mạnh tập thể, những người dân vùng cao đã tạo nên hệ thống ruộng bậc thang độc đáo và kỳ vĩ.

Vẻ đẹp của Mù Cang Chải.

Mù Cang Chải còn được bầu chọn vào top 10 ruộng bậc thang đẹp nhất thế giới.

Vẻ đẹp ruộng bậc thang của Mù Cang Chải.

Mù Cang Chải qua ống kính của các nghệ sĩ nhiếp ảnh Yên Bái.

Monday, June 29, 2026

DỌC ĐƯỜNG GIÓ BỤI

Mình rất thích đi chơi bằng xe vì thế giới có những cung đường đẹp tuyệt vời mà chỉ có lái xe mới thấy hết gặp hết.

Lần này ba mẹ mình sang thăm, mình đã lên kế hoạch làm một chuyến đi lang thang lên bờ tây bắc của Mỹ và dãy núi Rocky hùng vĩ mà điểm đến là công viên quốc gia Banff đẹp nổi tiếng thế giới của Canada.

Mỗi lần mình đổi công việc mới, ưu tiên hàng đầu của mình là chọn nơi mà mình có thể nghỉ vài tuần mỗi năm để về VN thăm ba mẹ mình hay dẫn ba mẹ mình đi ta bà thế giới, tiền ít chút cũng không sao.

Lần này mình nghỉ luôn 3 tuần, dẫn luôn 1 đoàn 11 người đi thăm thú bờ tây bắc Mỹ, bờ đông thì mình đã dắt ba mẹ mình đi lang thang 3 tuần từ nam lên DC, New York, Niagara Falls, Toronto, Montreal, Boston, Virginia, Atlanta đâu hơn 10 năm trước rồi.

Mình bay lên Seattle, mướn một chiếc xe van 12 chỗ lái qua Vancouver, chỉ có hãng Avis mới có xe 12 chỗ mà cho lái qua Canada thôi, mấy hãng khác không cho.

Mình ở Vancouver 1 ngày đi chơi Capilano Suspension Bridge Park, qua Granville Island ăn trưa, rồi đi thăm Stanley Park, dẫn mấy đứa nhỏ qua mua quần áo ở tiệm Stussy nổi tiếng. Mình không biết nó bán quần áo gì mà tụi nhỏ sắp hàng dài để vô mua, có người ra mới cho thêm người vô, nghe nói chỉ có Vancouver mới có tiệm này, Mỹ không có. Tới Vancouver không nên bỏ qua nhà hàng Dynasty Sea Food nổi tiếng, ngon và giá cả phải chăng.

Ngày hôm sau mình dẫn cả nhà đi phà qua đảo Victoria thăm Butchart Gardens, thế giới của các loài hoa, rồi xuống trung tâm Victoria ngắm cung điện của nữ hoàng Victoria.

Ngày thứ 3 mình lái xe lên thăm Sea To Sky Gandola, từ đó nhìn xuống bao đẹp.

Rồi mình lái thêm 8 tiếng lên Jasper National Park, cung đường Sea to Sky Highway (BC High Way 99) là cung đường đẹp nổi tiếng chạy dọc theo bở biển và xuyên qua dãy núi Rocky. Tài xế thì lái xe ngắm cảnh, hành khách trên xe thì uống rượu vang binh xập xám tới hết rượu trời tối thì ngủ, haha.

Ngày hôm sau từ Jasper mình lái xe đi thăm hồ Maligne, là một phiên bản lớn hơn, đẹp hơn của Thung Lũng Tình Yêu. Rồi mình quay về lái xe qua Banff theo Icefield Parkway, là một cung đường đẹp nổi tiếng, đi xuyên qua Jasper National Park mình ghé thăm nhiều nơi rất đẹp và không thể bỏ qua Columbia Icefield, tiếc là hôm đó trời mưa và rất lạnh nên mình không đi lên icefield.

Dọc đường mình thấy gấu, moose, nai, sơn dương mỗi lần thấy tự nhiên có nhiều xe dừng 2 bên đường là mình biết có thú rừng bên đường nên bà con đứng coi.

Về tới Banff mình thuê nhà ở Canmore cho rẻ, rồi đi thăm hồ Louise, hồ Moraine, hồ Bow, hồ Payton, Johnston Canyon. Mỗi hồ đẹp mỗi kiểu, đẹp như tranh, không bút nào tả xiết.

Ở Banff mình sẽ mãn nhãn với suối và thác, đi đâu cũng thấy suối và thác vì xung quanh toàn là núi. Cung đường từ Banff về lại Seattle, mình luôn lái xe một bên là núi bên kia là dòng suối nước chảy cuồn cuộn, về tới hạ lưu thì thành một con sông êm ả, thung lũng nối tiếp thung lũng.

Về tới Seattle, mình ở một ngày đi lang thang thăm Pike market ăn món clam chowder trứ danh, đi thăm Chihuly Garden and Glass, nơi trưng bày cái đẹp của thủy tinh, lần này đẹp hơn 10 năm trước. Dĩ nhiên là phải ghé qua cho ba mẹ mình thăm mộ Lý Tiểu Long.

Ngày cuối cùng máy bay về bị hủy, phải ngủ ờ sân bay một đêm, rồi sáng cũng về tới nhà.

Chuyến đi coi như thành công, mình rủ ba mẹ mình năm tới đi nơi khác nữa. Ba mẹ mình tuổi ngày càng lớn, thích đi thì đi thôi, đâu cần hẹn khi nào, biết đâu lần nào là lần cuối.

Hung Truong


Friday, June 26, 2026

BANGKOK và 7 ĐIỀU KỲ CỤC…

Thái Lan có nhiều cái rất kỳ cục, chẳng giống Việt Nam chút nào.

- Điều kỳ cục đầu tiên

Mấy năm trước tôi thấy diễn ra tại Bangkok là chợ phiên gần nơi vợ chồng tôi tạm trú. Đây là cái chợ bình dân, chỉ họp chợ vào cuối tuần. Lúc 6 giờ chiều, loa phóng thanh phát quốc thiều Thái thì toàn bộ người trong chợ đều đứng nghiêm chào cờ, người đi bộ trên đường cũng vậy. Từ chị bán cá, anh hàng thịt, chú xe ôm, anh lính, người đi chợ hay thanh niên nam nữ, ông già bà lão đang đi trên đường đều đứng lại, nghiêm chỉnh chào cờ! Người dân Thái chào cờ khắp mọi nơi, trong rạp hát, công viên và những nơi công cộng khác cũng vậy…

- Điều kỳ cục thứ hai là chẳng thấy chú công an nào đứng chốt ở các ngã tư đường, chẳng có anh hùng núp bắn tốc độ. Xe cộ lưu thông trên đường với tốc độ cao, xe buýt trong nội thành phi 60 -80 km/giờ, tất cả đều có vẻ hối hả nhưng hiếm khi nào tôi nghe được tiếng còi xe. Còn tai nạn giao thông thì mấy năm nay tôi chưa từng chứng kiến, dù một vụ va quẹt nhỏ. (Người Thái nói rằng có đụng xe, nhưng ở đâu đó ở ngoại thành, nhiều sinh viên Việt Nam sống ở Bangkok một thời gian dài vẫn chưa từng thấy cảnh đụng xe giống như tôi vậy).

- Điều kỳ cục thứ ba là đôi khi leo nhầm lên chiếc xe buýt nào đó, ngồi chờ hoài tôi chẳng thấy ai buồn đến thu tiền xe, dù có lúc tôi đi chuyến dài từ 30 phút trở lên. Đôi khi tôi đi chuyến xe buýt đông nghẹt, người đứng chật như nêm và nhân viên bán vé có lẽ do mệt (hay vì bán vé quá nhiều) nên chẳng thèm len tới chỗ tôi đứng để lấy tiền vé, cho dù tôi cố gắng ra hiệu, sợ rằng tới chỗ xuống mà chưa kịp trả tiền. Họ chỉ nhìn tôi mỉm cười, khoát tay ra hiệu đi đi, khỏi phải trả tiền.

- Điều kỳ cục thứ tư là mỗi khi thấy tôi hay những người khác muốn đi bộ băng qua đường, tất cả xe lớn xe nhỏ đều ngừng lại nhường đường, cho dù phải đùn ngang đùn dọc vài chục giây.

- Điều kỳ cục thứ năm là vào siêu thị tôi chẳng thấy khu vực gởi tạm hành lý, đành phải đeo ba lô, túi xách đi lung tung khắp nơi chọn hàng, chẳng thấy nhân viên chặn xét giỏ hay đứng một góc, quăng cái nhìn cú vọ theo dõi khách đi mua hàng.

- Điều kỳ cục thứ sáu là nhiều gian hàng chất đầy hàng hóa, bày bán cạnh đường đi mà chỉ có một người trông coi, bán hàng. Nói thật, hàng hóa để như thế, nếu nhám tay thì chôm chỉa rất dễ dàng, người chủ không hề hay biết.

- Điều kỳ cục thứ bảy là đi xe ôm, xe đò đôi khi cũng phải đứng xếp một hàng dài. Làm cái gì cũng phải đứng xếp hàng, thậm chí đi toa-lét công cộng cũng phải… xếp hàng!

Ôi thôi, Thái Lan còn nhiều cái kỳ cục lắm, chẳng giống Việt Nam chút nào...!!!

VƯƠNG TRUNG HIẾU.



Tuesday, June 9, 2026

Paris dưới những nhịp cầu

Mỗi viên đá của Paris đều là một trang lịch sử.” – Victor Hugo

Ai đến Paris mà chưa một lần ngồi trên một chiếc thuyền trôi theo dòng Seine, có lẽ đã bỏ lỡ một cách nhìn rất khác về thành phố này. Ngồi trên đó, người ta có cảm giác như đang mở một cuốn sách. Mỗi cây cầu hiện ra rồi trôi qua như một trang được lật nhẹ. Trong dòng kể ấy, những cây cầu không còn chỉ là nơi nối hai bờ, mà trở thành những dấu câu – lúc dừng, lúc ngắt, lúc chuyển giọng. Chúng không nói, nhưng giữ nhịp cho câu chuyện. Đi dưới những nhịp cầu ấy, người ta không chỉ đi qua Paris trong không gian, mà còn đi qua cả thời gian của nó.

KỲ 1

Nơi câu chuyện bắt đầu

Bateau-mouche – Từ một cái tên… đến một cách kể chuyện

Khi người hướng dẫn hỏi vì sao những chiếc thuyền này được gọi là “bateau-mouche”, nhiều du khách đoán rằng đó là vì chúng giống những con ruồi bay trên mặt sông. Câu trả lời nghe có vẻ hợp lý – nhưng lại không đúng.

Thực ra, cái tên ấy không liên quan gì đến ruồi. Nó đến từ La Mouche, một khu vực đóng tàu ở Lyon từ thế kỷ XIX. Từ đó, “bateau-mouche” trở thành một cách gọi chung cho những chiếc thuyền du ngoạn. Nhưng khi đến Paris, cái tên ấy dường như mang thêm một ý nghĩa khác: không chỉ là phương tiện, mà là một cách nhìn thành phố.

Trên dòng sông Seine có 37 cây cầu, nối hai bờ phải – trái và những hòn đảo giữa dòng. Mỗi cây cầu được xây trong một thời kỳ khác nhau, mang theo dấu vết của thời đại mình. Vì thế, khi con thuyền trôi đi, người ta không chỉ di chuyển trong không gian, mà đang đọc lại lịch sử – từng lớp một, lặng lẽ nhưng chính xác. Con thuyền rời bến. Câu chuyện bắt đầu từ nơi Paris lần đầu tiên nối lại với chính mình.

Pont Neuf – cây cầu cổ nhất ở Paris lại mang tên “cầu mới”

Pont Neuf – nơi Paris bắt đầu liền lại

Con thuyền rời bến ở trung tâm thành phố. Chẳng bao lâu, Pont Neuf hiện ra – giản dị, thấp, kéo dài qua dòng nước như một nhịp thở đều.

Có một nghịch lý: đây là cây cầu cổ nhất ở Paris, nhưng lại mang tên “cầu mới”. Khởi dựng năm 1578 dưới triều Henri III, và hoàn thành vào khoảng 1607 dưới Henri IV.

Trước khi cây cầu này tồn tại, việc sang sông không hề dễ dàng. Dòng Seine khi ấy là một ranh giới rõ rệt – chia đôi hai bờ, và sâu hơn, chia đôi cả những tầng lớp xã hội. Henri IV muốn xoá đi khoảng cách đó. Ông cho xây một cây cầu rộng, thoáng, và quan trọng nhất: không cho phép dựng nhà trên cầu.

Quyết định này, tưởng như đơn giản, lại là một thay đổi lớn. Lần đầu tiên, một cây cầu không bị lấp kín như một đường hầm, mà mở ra – để ánh sáng đi qua, để tầm nhìn không bị chặn, để con người có thể nhìn thấy dòng sông, và nhìn thấy nhau.

Pont Neuf từ đó trở thành nơi nhạc công, người kể chuyện, người bán hàng rong cùng xuất hiện – gặp nhau, trò chuyện, và mang nghệ thuật vào giữa đời sống thường ngày. Pont Neuf không chỉ nối hai bờ. Nó làm cho Paris, lần đầu tiên, trở thành một.

Nhưng khi thành phố lớn dần, việc nối lại không còn là đủ. Paris bắt đầu được sắp xếp lại.

Bateau Mouche trên sông Seine

Pont Saint – Michel và những lớp sóng lịch sử

Không xa Pont Neuf, Pont Saint-Michel nối bờ trái – khu Latin – với Île de la Cité, trung tâm lịch sử của Paris.

Đây là nơi Paris bắt đầu. Từ một hòn đảo nhỏ giữa dòng Seine, thành phố dần mở rộng ra hai bờ. Trên đảo vẫn còn đó những công trình như Notre-Dame de Paris, tòa án, và những dấu vết của quyền lực từ nhiều thế kỷ trước. Bên phía bờ trái là khu Latin, nơi có những trường đại học lâu đời như Sorbonne. Ở đó, sinh viên từ nhiều nơi trên thế giới đến học, mang theo những cách nghĩ khác nhau.

Những quán cà phê nhỏ, những hiệu sách cũ, những con phố hẹp quanh trường – tất cả tạo nên một không gian nơi việc đọc, suy nghĩ và tranh luận diễn ra mỗi ngày. Ở những nơi như Café de Flore hay Les Deux Magots, những cuộc trao đổi có thể kéo dài hàng giờ – về văn chương, triết học, hay chỉ đơn giản là một ý kiến không đồng tình. Không phải cuộc tranh luận nào cũng đi đến kết luận. Nhưng chính việc nói ra, phản biện, rồi tiếp tục suy nghĩ đã trở thành một phần của đời sống ở đây.

Trên thân Pont Saint-Michel, có hai lớp ký ức cùng tồn tại.

Từ dưới thuyền nhìn lên, những chữ “N” hiện ra rõ ràng, lặp lại dọc theo lan can – đều đặn, trang trọng – dấu ấn của Napoléon III, thời kỳ Paris được cải tạo theo quy hoạch của Georges-Eugène Haussmann: mở rộng, làm thẳng các con đường, và giúp người ta dễ nhìn, dễ đi lại hơn.

Ở bên hông cầu, một tấm bia nhỏ tưởng niệm những người Algérie bị sát hại tại Paris ngày 17 tháng 10 năm 1961, trong một cuộc biểu tình đòi độc lập. Nhiều người đã bị đàn áp và bị xô xuống dòng Seine.

Không cùng một vị trí. Không cùng một cách hiện diện. Một dấu ấn dễ nhìn thấy. Một ký ức lặng lẽ hơn. Dòng Seine vẫn chảy như nhau qua cả hai.
Pont Saint-Michel – Chữ “N” hoàng gia của Napoléon III, do Cabat chạm khắc

Pont des Arts – khi tình yêu có hình dạng

Con thuyền tiếp tục trôi, và rồi Pont des Arts hiện ra – nhẹ, mảnh, như treo lơ lửng trên mặt sông. Một cây cầu dành cho người đi bộ, nối giữa khu vực bảo tàng Louvre và Institut de France – nơi quy tụ những học viện lớn của Pháp, như một khoảng nghỉ giữa hai không gian của nghệ thuật và tri thức.

Cây cầu này được xây dựng vào đầu thế kỷ XIX, dưới thời Napoléon Bonaparte. Ban đầu, nó là một trong những cây cầu kim loại đầu tiên ở Paris – nhẹ, thanh – mang tinh thần của nghệ thuật hiện đại, khác hẳn những cây cầu đá nặng nề trước đó. Qua nhiều lần hư hại và chiến tranh, cây cầu hiện nay là phiên bản được xây lại vào những năm 1980, nhưng vẫn giữ lại tinh thần ban đầu: một cây cầu dành cho người đi bộ.

Chính trên cây cầu này, một phong tục ra đời – không ai biết bắt đầu từ đâu. Những cặp tình nhân viết tên mình lên ổ khóa, khóa lại, rồi ném chìa xuống dòng Seine, như thể tình yêu, một khi đã khóa lại, sẽ không còn cách nào thay đổi.

Không ai biết những cặp tình nhân ấy sau này ra sao. Nhưng điều chắc chắn là số lượng ổ khóa thì ngày một nhiều. Từ vài chiếc ban đầu, rồi hàng trăm, hàng nghìn – cho đến khi cả thế giới dường như cùng đổ về đây, gửi gắm niềm tin của mình lên lan can cầu. Một niềm tin rất giản dị: nếu có thể khóa lại, thì có lẽ tình yêu sẽ bền hơn.

Cho đến khi cây cầu không chịu nổi.

Năm 2015, hàng chục tấn ổ khóa đã được tháo bỏ. Không phải vì người ta không còn tin vào tình yêu, mà vì cây cầu không thể mang theo tất cả những gì con người muốn giữ lại. Lan can sắt được thay bằng kính. Những ổ khóa biến mất. Cây cầu trở lại nhẹ như trước – có lẽ nhẹ hơn cả những lời hứa từng được treo lên đó.

Và có lẽ, chính ở đó, người ta hiểu ra một điều: tình yêu, nếu còn, không cần phải khóa lại. Nhưng Paris không chỉ là nơi của cảm xúc.
Tấm bia tưởng niệm những người Algérie bị sát hại tại Paris ngày 17 tháng 10 năm 1961

Pont au Change – nơi mọi thứ có thể được định giá

Con thuyền trôi chậm, rời khỏi Pont des Arts nhẹ tênh phía sau, như rời khỏi một đoạn cảm xúc riêng tư – nơi con người từng cố giữ lại điều không thể giữ. Chỉ một khúc sông ngắn, không gian đã đổi khác.

Phía trước, Pont au Change hiện ra: nặng, thẳng, gần như nghiêm nghị.

Tên của nó bắt nguồn từ những người thợ đổi tiền từng tụ họp ở đây. Một nơi mà giá trị không còn là lời hứa, mà là thứ có thể cân, có thể đếm, có thể đổi. Nếu Pont des Arts là nơi người ta khóa lại tình cảm, thì nơi này từng là chỗ mở ra những cuộc trao đổi khác: tiền bạc, quyền lực, lợi ích.

Pont des Arts và những chìa khóa tình yêu

Vào thời Trung cổ, những người đổi tiền đứng ngay trên cầu, đặt bàn nhỏ và làm việc giữa dòng người qua lại. Ai muốn đổi tiền, phải dừng lại, mặc cả, rồi chấp nhận tỷ giá ngay tại chỗ. Có lúc, chỉ một bước chân sang bên kia cầu cũng có thể đổi thành một con số khác.

Sự chuyển tiếp không đột ngột, nhưng rõ ràng. Từ gỗ sang đá. Từ nhẹ sang nặng. Từ những lời hứa vô hình sang những thứ có thể định giá. Con thuyền lướt dưới nhịp cầu, và câu chuyện của Paris cũng đổi giọng.

Ở Pont des Arts, người ta tin vào sự vĩnh cửu của cảm xúc. Ở Pont au Change, người ta hiểu rằng mọi thứ – hoặc gần như mọi thứ – đều có thể được định giá.

Nhưng có lẽ chính sự gần nhau của hai cây cầu này mới nói lên điều quan trọng: trong cùng một thành phố, trong cùng một dòng chảy, con người vừa sống bằng trái tim, vừa sống bằng lý trí.

Và Paris – bằng cách đặt hai cây cầu ấy cạnh nhau – không chọn bên nào, mà giữ lại cả hai.

Một câu chuyện chưa dừng lại

Con thuyền vẫn trôi. Những cây cầu phía sau dần lùi lại, nhưng câu chuyện của Paris không kết thúc ở đó. Mỗi cây cầu vừa đi qua chỉ là một chương mở đầu. Và phía trước, dòng Seine vẫn còn tiếp tục.

Ở phần tiếp theo, con thuyền sẽ đi xa hơn – không chỉ qua không gian, mà qua những lớp thời gian dày hơn của thành phố. Paris, lúc này, không còn chỉ là nơi của những cuộc gặp gỡ hay cảm xúc. Nó bắt đầu hiện ra qua những dấu vết của quyền lực, của biến động, của ký ức, và cả thi ca.

Những cây cầu phía trước mang những câu chuyện khác:

Pont Marie – nơi người ta thì thầm những điều ước, như một niềm tin nhỏ giữa dòng chảy của thời gian.

Pont Alexandre III – rực rỡ và phô bày, như một thời kỳ Paris muốn đứng ở trung tâm thế giới.

Pont de la Concorde – nặng và lặng, mang theo ký ức của cách mạng và những đổi thay không thể đảo ngược.

Pont de Bir-Hakeim – thẳng và cứng, nơi thành phố bước vào hiện đại, và đôi khi, vào cả những giấc mơ.

Và Pont Mirabeau – nơi mọi câu chuyện dường như chậm lại, để nhường chỗ cho thi ca và ký ức.

Pont au Change – Bên phải là Ile de la Cité, trung tâm lịch sử của Paris; bên trái là khu vực bờ phải (Rive Droite) với các công trình hành chính và thương mại. Phía sau cầu có thể thấy tòa nhà Théâtre du Châtelet.

Trần Thị Trúc Tiên

*
Nếu muốn xem hình ảnh đầy đủ của những chiếc cầu trên sông Seine ở Paris cùng những danh lam thắng cảnh chung quanh thì xin mời xem video sau đây (tiếng Pháp):

Paris Au fil de la Seine

Sunday, April 5, 2026

Các "Vườn Hoa Địa Đàng" Đẹp Nhất Thế Giới

Khi ghé thăm những vườn hoa này, hẳn du khách sẽ cảm thấy như đang lạc vào "vườn địa đàng".

Nếu là người đam mê các loài hoa và thích đắm mình vào khung cảnh tự nhiên thơ mộng thì hẳn những khu vườn hoa dưới đây sẽ khiến bạn mê mẩn, níu giữ bước chân bạn mỗi dịp ghé thăm.

1. Khu vườn Butchart, Canada

Tọa lạc tại thành phố Victoria, khu vườn Butchart (Butchart Gardens) là điểm du lịch hấp dẫn nhiều du khách yêu thích thiên nhiên trên thế giới. Trải rộng trên diện tích 20ha, Butchart Gardens là tổng thể gồm nhiều khu vườn tuyệt mỹ (vườn hồng, vườn kiểu Ý, vườn kiểu Nhật...) khiến du khách liên tưởng tới cảnh thần tiên của "vườn địa đàng".


Dường như, tất cả mọi loài hoa trên thế giới đều hội tụ khoe sắc nơi đây, từ những bông hoa hồng, thược dược, cúc nhỏ và giản dị... đến những bông hoa lan, hướng dương vươn cao đón ánh Mặt trời.



Một điểm đặc biệt nữa là dù cho có dịp ghé thăm Butchart vào bất kỳ thời điểm nào, bạn cũng sẽ choáng ngợp bởi cảnh sắc "không bao giờ ngủ" của những sắc hoa nơi đây. Mùa xuân, hè đến là lúc để hàng ngàn bông hoa ở Butchart khoe sắc, tạo thành một vườn hoa rực rỡ sắc màu.



Mùa thu sang, sắc vàng của những tán lá cây khiến du khách choáng ngợp. Còn mùa đông, Butchart cũng không hề ngủ, hàng trăm loài thực vật khác vẫn tiếp tục vươn lên mạnh mẽ, tỏa hương sắc tuyệt diệu.

2. Vườn Exbury, Anh


Nằm ở công viên quốc gia New Forest, Hampshire, Anh, khu vườn nổi tiếng Exbury thuộc sở hữu của gia tộc Rothschild có sức quyến rũ kỳ lạ đối với bất cứ ai yêu sự lãng mạn và rực rỡ của những bông hoa sắc màu.



Mỗi khi hè sang, khu vườn Exbury lại rực rỡ với sắc hồng, đỏ của hoa đỗ quyên, hoa trà... bao phủ cả một khoảng không gian rộng lớn. Trải dài trên một vùng có diện tích khoảng 81ha, khu vườn Exbury không chỉ là một điểm du lịch yêu thích của nhiều người mà còn là khu nghiên cứu thực vật của các nhà khoa học.

3. Vườn Keukenhof, Hoà Lan


Nằm tại Lisse, một thị trấn nhỏ ở phía Nam Amsterdam (Hoà Lan), vườn Keukenhof được nhiều người biết đến là một trong những vườn hoa tulip đẹp nhất trên thế giới. Với khoảng 7 triệu hoa tulip thuộc 100 giống khác nhau, vườn Keukenhof đủ sức lay động, làm mê mẩn bất cứ du khách nào có dịp ghé thăm nơi đây.



Thời gian đẹp nhất để ngắm hoa tulip là vào cuối tháng 4 và đầu tháng 5, đây cũng là thời điểm diễn ra lễ hội hoa Keukenhof lớn nhất thế giới trong tiết trời tuyệt đẹp của mùa xuân châu Âu.



Với những ai yêu thích tulip, nếu có dịp hãy một lần ghé qua Keukenhof - thiên đường hoa tulip để cảm nhận vẻ đẹp muôn màu của hàng ngàn loài hoa được trồng xen kẽ, tạo thành những bức tranh nghệ thuật đáng kinh ngạc.

4. Vườn Nong Nooch, Thái Lan

Tọa lạc ở Pattaya, Thái Lan, Nong Nooch là một trong số ít công viên thực vật nhiệt đới lớn của Đông Nam Á. Ban đầu, đây chỉ là một khu đất hoang nhưng được vợ chồng bà Nong Nooch mua lại năm 1954 để làm khu trồng trọt. Tuy nhiên, sau một chuyến du lịch nước ngoài, bà đã quyết định biến nó thành khu vườn nhiệt đới với cây cảnh, hoa.


Sau nhiều năm xây dựng, Nong Nooch đã trở thành điểm du lịch hấp dẫn, và được mở cửa đón khách từ năm 1980 với tên chính thức là Suan Nong Nooch. Trong khuôn viên vườn hiện nay có đến 20.000 họ cây nhiệt đới được sưu tầm từ hơn 50 quốc gia khác nhau.



Các khu vực cây cảnh được sắp xếp tỉ mỉ và tỉa gọt đẹp mắt, công phu. Hình dạng, kích thước của các loài cây đã tạo nên vẻ đẹp độc đáo, rất riêng cho khu vườn.

5. Vườn bách thảo Singapore

Được thành lập vào năm 1859 và kể từ đó, vườn bách thảo Singapore thu hút hàng triệu lượt khách du lịch ghé thăm mỗi năm bởi vẻ đẹp tinh khôi của nó.


Với diện tích 54ha, vườn bách thảo Singapore là nơi hội tụ của nhiều loài hoa cỏ nhiệt đới quý hiếm, đặc biệt là phong lan với gần 60.000 bông hoa lan đủ mọi sắc màu đua nở. Hàng năm, nhiều cây lan lai ghép có màu sắc rực rỡ và độ bền cao liên tục được bổ sung vào bộ sưu tập đầy ấn tượng này.



Dặc biệt, vườn bách thảo Singapore cũng là trung tâm nghiên cứu lai tạo các giống cây công nghiệp cho thế giới như hoa hồ di hay cao su ba lá...


 các giống cây công nghiệp cho thế giới như hoa hồ di hay cao su ba lá...

Blog Archive