Showing posts with label Võ Phu. Show all posts
Showing posts with label Võ Phu. Show all posts

Wednesday, May 22, 2019

Kẻ Không Nhà Bất Đắc Dĩ





Làm lễ ra trường xong, chúng tôi trở về chung cư dọn dẹp để trả nhà lại cho chủ.  Những người bạn share phòng của tôi đã về với gia đình mấy hôm trước.  

Toàn khu chung cư giờ đây vắng vẻ và im lặng hơn mọi ngày.  Bạn bè đã đi hết chỉ còn tôi chưa dọn khỏi.  Tôi đã xin được việc làm trong phòng thí nghiệm của trường Virginia Commonwealth University, nên ở lại làm việc chứ không dọn về nhà với gia đình sau bốn năm đại học.  

Ở phòng thí nghiệm, công việc của tôi là phụ giúp cho một vị bác sĩ nghiên cứu về tế bào gốc từ dây cuốn rốn.  Trường tôi học có hai khu riêng biệt, một khu dành cho sinh viên đủ mọi ngành nghề; khu còn lại chuyên về y khoa, nha sĩ, dược sĩ, và những môn học liên quan đến khoa học tự nhiên dành cho những sinh viên học cao học hoặc tiến sĩ hoặc nghiên cứu sinh.  

Một tháng trước khi chúng tôi làm lễ ra trường.  Trong lớp luận án, Danh, một người bạn học chung với tôi hỏi tôi ra trường rồi có dự tính gì?  Tôi nói với Danh là mình đã tìm được việc làm ở trong trường rồi nên chắc ở lại đây một thời gian. Danh hỏi:

- Vậy mày ở chổ cũ hay là dọn đi chổ khác?
- Chắc tao dọn đi chứ roommates ra trường dọn đi hết.  Một mình không trả nỗi tiền thuê ba phòng của khu chung cư.
- Mày tìm được nơi nào chưa?
- Chưa, tao tính nay mai gì đó qua hỏi bên khu Little Saigon bạn bè coi sao.  Bên đó dù sao cũng rẻ hơn bên Chesterfield.  Nếu không được chắc tao tìm nhà ở off campus rồi lái xe đi làm.
- Hay là mày qua share phòng với tao đi.  Tụi mình chỉ cần chổ ngủ thôi, thuê chi căn chung cư cho tốn kém.  
- Share phòng với mày à?  Có okay không?
- Tao thuê cái den rất gần khu Little Saigon. Tuy một phòng, không bếp núc gì hết, nhưng tụi mình đâu ở trong phòng đâu mà sợ.  Tối ngày ở ngoài đường, ở library, ăn thì ăn ở ngoài thì cần gì phòng ốc. Mày qua share với tao cho vui.  Và cũng không giấu gì mày, lúc này tiệm nails của ông bà già tao ế nên ổng bã cũng cắt bớt tiền chi tiêu cho tao.  Mày share với tao, tao lấy mỗi tháng hai trăm thôi.  Tao năn nỉ mày đó.  Giúp tao nhé?

Thấy thằng bạn nài nỉ quá, tôi cũng do dự, trả lời nó:

- Ừa để tao coi lại.
- Coi lại gì nữa, chút nữa xong lớp, mày qua coi phòng luôn rồi hết mùa học dọn qua nhé.
- Vậy mày không về nhà sao?
- Không về được.  Chắc tao còn học ít nhất một năm nữa vì còn thiếu Physical and Analytical Chem.  Và tao cũng muốn apply vào MCV học pharmacy nên cũng còn ở đây dài dài.
- Ờ.  Cũng được.  
- Coi như mày hứa rồi đó nha.  Không đổi ý.  Thanks my man.

Tan học, chúng tôi về phòng ở của Danh.  Phòng này được Danh thuê lại trong một căn nhà cũ; nhà có tường vàng khè hoen ố những vết rêu đen.  Căn phòng ở tầng trệt có cửa sổ rộng.  Trước khi vào phòng là cửa chính của căn nhà.  Căn nhà này đối diện với khu Little Saigon, một khu biệt danh mà sinh viên chúng tôi đặt cho vì nơi đây rất nhiều sinh viên Việt Nam thuê ở.  Nhà có ba tầng lầu, được chủ nhân chia ra nhiều phòng nhỏ cho thuê.  Có lẽ phòng của Danh là phòng khách của căn nhà này nên không có phòng tắm và nhà vệ sinh bên trong.  Thấy tôi ngần ngừ, Danh vội nói:

- Ở đây tiện lắm, gần library, gần căng tin, gần tiệm sách, gần Student Commons, rất tiện.  
- Vậy mỗi lần dùng bathroom thì ở đâu?
- Trên lầu có nhà vệ sinh chung, mình share chung với thằng freshman đối diện.
- Mày để cho tao ở rồi chủ nhà hỏi thì sao?
- Yên tâm đi.  Chủ nhà nó đâu có ở đây đâu mà hỏi.  Nó ở khu Riverside, giàu lắm.  Please, giúp tao nha? Mày save money nữa mà...
- Ừa, cũng được.
- Thanks my man.

Dọn dẹp sạch sẽ căn phòng của mình xong, tôi qua phòng của hai người bạn xem lại lần nữa trước khi khóa cửa lại và đem trả chìa khóa cho thư ký của khu chung cư.  Tôi lái xe qua phòng của Danh thuê.  Đậu xe trước cửa nhà, tôi rinh thùng đồ dùng và áo quần của mình vào.  Danh vẫn còn ngủ, thấy tôi nó nhừa nhựa:

- Có cần tao giúp gì không?
- Trời giờ này mà còn ngủ.
- Weekend mà mày.  Tao tưởng đâu khoảng trưa mày mới qua.  Giờ mày qua rồi, chờ tao đánh răng rửa mặt rồi mình đi ăn phở nha?  Mừng mày dọn nhà mới.  Tao đãi, mày trả tiền.
- Trời đất chủ nhà mà kêu người ở thuê đãi là sao?  Không sao, tao đãi cũng được.

Danh đi một lúc, nó trở lại, đẩy cửa phòng bước vô nhìn quanh rồi hỏi:
- Đồ của mày đâu?

Tôi chỉ qua góc phòng, cạnh cửa sổ nói:

- Bên kia kìa.
- Chỉ có nhiêu đó hả?
- Ừa, tao chỉ đem cái nệm xếp nhỏ, cái mền, cái gối và thùng đồ.  Còn lại để hết ngoài xe.
- Đem vô đi, trong này còn rộng mà.  Don't worry my man...
- Được rồi, không cần đâu.  Để ngoài xe cũng okay. 
- Tuỳ mày vậy.  Đi chưa?
- Ừa, thì đi.

Chúng tôi lái xe đến tiệm phở ở khu chợ người Việt.  Ăn phở xong, chúng tôi về.  Bỏ Danh xuống trước cổng nhà rồi tôi đi tìm chổ đậu xe.  Trở về phòng, tôi thấy Danh đang chơi games trên máy computer.  Mắt không rời khỏi màn hình, nó hỏi tôi:

- Thường weekend mày làm gì?
- Thì tao chạy về NOVA dạy tiếng Việt cho mấy đứa nhỏ và tham gia sinh hoạt cộng đồng trên đó cho vui.  Nhưng tuần này dọn nhà, trả phòng, nên tao không về.  Còn mày?
- Chơi games chứ còn làm gì nữa.
- Sao mày không tìm việc làm?
- Làm gì giờ.  Không có việc gì thích hợp cả.  
- Vậy sao mày không về nhà chứ ở đây không làm gì… Không chán hả?
- Dìa làm chi cho ông bà già chửi.  Tao nói ông bà già tao ở lại học hè.
- Rồi mày có lấy lớp nào mùa hè không?
- Mấy lớp electives thì xong hết rồi, chỉ còn Physical và Analytical thôi.  
- Ờ vậy là phải chờ một năm nữa mới xong.  Mùa tới ông Silady dạy Physical dễ ẹc.
- Thì đó, tao chờ ổng dạy nên tao không lấy mùa rồi.  Ê mày có thể cho tao mượn thêm hai trăm không?
- Tao mới đưa mày hai trăm tiền nhà hôm thứ kia rồi mà.
- Tao biết.  Nhưng tao dẫn nhỏ ghệ đi dinner hết rồi.  Thứ Hai đóng tiền nhà mà tao còn thiếu hai trăm.  Mày đưa tao trước, tháng tới khỏi phải đưa.
- Cũng được, chút nữa tao ra Student Commons rồi rút cho mày.
- Thanks my man.

Ba tháng hè trôi qua.  Bây giờ cuối tháng Tám, sinh viên lục tục trở lại trường, nơi chúng tôi ở nhộn nhịp hơn.  Những ngày trong tuần, buổi sáng tôi đón xe buýt của trường đến phòng thí nghiệm để làm việc.  Trước khi đến phòng thí nghiệm, tôi ghé qua căng tin mua thức ăn sáng.  Làm việc đến trưa, tôi qua ăn trưa ở căng tin hoặc mua thức ăn ngoài đường trước cổng building tôi làm (trước cổng trường tôi làm có rất nhiều xe bán thức ăn nhanh của đủ nước từ Thái, Ấn Độ, Việt Nam, Trung Hoa, Sub...vv...vv...).  Đến chiều qua căng tin ăn tối hoặc đi ăn thức ăn nhanh bên ngoài.  Tối về tắm rửa rồi ngủ.  Làm việc đến chiều thứ Sáu, tôi mới lái xe về lại với gia đình vùng Hoa Thịnh Đốn, nơi có nhiều người Việt ở tiểu bang tôi ở, để phụ dạy tiếng Việt cho các em nhỏ và tham gia sinh hoạt cộng đồng.  

Vì mới ra trường, chưa có nhiều kinh nghiệm, nên lương bổng của tôi cũng không cao so với các bạn học những nghành nghề khác.  Ngoài ra tôi còn trả nợ tiền học, tiền bảo hiểm xe, tiền nợ thẻ tín dụng sau những năm đi học đi chơi, nên không còn dư nhiều để thuê căn hộ chung cư riêng.  Vả lại tôi độc thân ở một mình suốt ngày trong tuần ở phòng thí nghiệm, tối về chỉ cần chổ tắm rửa và đặt lưng xuống ngủ thôi nên tôi không định tìm chung cư riêng để dọn ra.  Tôi vẫn còn share phòng chung với Danh.  Tuy lúc đầu Danh chỉ lấy tiền share phòng hai trăm đô, nhưng vài  tháng sau nó nói chủ nhà đòi thêm tiền phòng lên tám trăm, nó đòi tôi thêm hai trăm tiền share phòng.  Nghe nó than thở đủ điều.  Tôi lại nghĩ dù gì mình cũng có việc làm và nó thì vẫn còn xin tiền của cha mẹ, nên tôi cũng vui chia đều tiền thuê phòng với nó.   

Mùa đông năm đó Virginia có bão tuyết, tôi không lái xe về gia đình cuối tuần mà ở lại chung cư.  Bão tuyết rơi từ chiều thứ Sáu đến sáng thứ Bảy mới ngưng.  Hai ngày thứ Bảy và Chủ Nhật chúng tôi ăn mì gói trừ cơm vì lười lội tuyết đi ra ngoài.  Sáng thứ Hai trường đóng cửa, tôi còn ngủ nướng trong phòng.  Đang ngủ ngon giấc, Danh đá vào chân tôi, gọi tôi dậy.  Nó gọi:
- Pete, thức dậy giùm tao chút.

Tôi còn ngái ngủ nỗi quạu với nó:

- Mày để tao ngủ yên có được không?
- Mày thức dậy giùm tao nhanh lên.  Landlord tới rồi kìa...
- Thì kệ landlord chứ, mày thuê phòng mày trả tiền hàng tháng có gì đâu mà sợ...
- Ờ.... Ờ.... Nhưng.... Để tao nói chuyện với mày sau.  Giờ mày giúp giùm tao, chạy lên bathroom trên lầu đi.  Ở trên đó nửa tiếng rồi xuống.

Tôi cằn nhằn:
- Thôi được rồi, mệt mày quá...

Ngồi trong phòng tắm gần nửa giờ đồng hồ thời gian dài lê thê.  Chán quá, tôi mở cửa phòng tắm đi xuống lầu.  Đi được vài bậc thang cấp, tôi thấy một người trung niên chừng bốn lăm năm mươi tuổi ra khỏi phòng của mình.  Ông ta đeo kính râm, mặc áo vest rất sang trọng bước ra từ phòng của chúng tôi.  Thấy ông, tôi chào:
- Good morning...

Ông đưa mắt nhìn tôi dò xét rồi chào lại:
- Good morning... 

Chào xong, ông mở cửa ra khỏi căn nhà.  Tôi mở cửa phòng đi vào.  Danh thấy tôi hỏi:

- Tao nói mày nửa tiếng mới ra mà ra chi sớm vậy?  
- Ở trong đó chán thấy bà.  Với lại tao đâu có đồng hồ đâu mà biết canh giờ....
- Thôi chết rồi...
- Có gì đâu mà chết.  Mày sợ gì chứ, mày thuê phòng một tháng tám trăm chứ ít gì đâu mà sợ.  Hồi tao ở bên Chesterfield cũng trả có năm trăm chứ nhiêu.
- Ờ, nhưng tại.... Tại tao nợ ông ta hai tháng tiền nhà chưa trả rồi, nên chả mới tìm tới đây đòi đó.
- Trời đất.  Tháng nào tao cũng đưa tiền nhà cho mày trước cả tuần mà sao không đưa cho người ta?
- Tại lúc này ông bà già tao cắt bớt năm trăm còn có ngàn rưỡi.
- Ngàn rưỡi một tháng là sống phè rồi mày ơi.  Mài xài gì dữ vậy?  Tao đi làm một tháng cũng lãnh được chừng đó chứ nhiêu.
- Thì tiền xăng rồi dẫn bạn gái dinner nữa chứ.
- Thì mày ít đi lại.  Một ngàn rưỡi cộng với bốn trăm tao đưa cũng ngàn chín rồi.  Mà mày còn thiếu bao nhiêu?
- Thiếu hai tháng tiền nhà.  Mày cho tao mượn trả cho thằng chả được không?  Tháng tới ông bà già tao bỏ vô tao rút ra trả lại mày.
- Tao không còn nhiều tiền vậy đâu.  Tuần tới tao mới lãnh lương lận. 
- Tao cũng còn năm trăm, mày cho tao mượn bảy trăm nữa là đủ hai tháng tiền nhà.  Hai tháng tới mày khỏi đưa tiền nữa.

Nó nói xong, vội che miệng lại vì biết mình đã lỡ lời, nó giã lã:

- You are the best... Mày là người tốt nhất.... Cứu giùm nha?
- Gì kỳ vậy?  Tao mới đưa mày bốn trăm tuần trước cho tháng này.  Giờ đưa bảy trăm là ba tháng chứ sao có hai tháng?  Tiền phòng thuê phòng có sáu trăm mà mày nói tao tám trăm.  Thằng này xạo quá...
- Sorry my man.  Tại tao kẹt tiền nên hỏi mượn mày.  Mai mốt ông bà già tao gởi tao trả lại cho.
- Mày cứ hỏi mượn trước hoài.  Thôi được rồi để tuần tới tao lãnh lương rồi đưa cho mày tám trăm luôn.  
- Thanks my man.  Cám ơn mày nhiều...

Hôm đó là ngày sinh nhật của tiến sĩ mục sư Martin Luther King Jr., trường tôi làm việc đóng cửa nghỉ lễ, nên tôi vẫn còn ở chơi với gia đình vùng Hoa Thịnh Đốn.  Đến tối tôi mới trở về phòng.  Vừa mở cửa phòng bước vào, tôi gặp lại ông chủ nhà.  Thấy tôi mở cửa bước vô phòng, ông nhìn qua Danh và hỏi:

- Ai vậy?
- À, bạn tôi từ D.C. xuống chơi...

Ông nhìn tôi dò xét rồi hỏi:
- Hình như tôi đã thấy cậu ở đâu rồi thì phải?

Tôi cười và trả lời ông:
- Vâng, cách đây ba tuần.
- Ờ... Hèn gì...

Nói xong ông quay qua Danh và nói:

- Tôi cho cậu hết tuần này, nếu cậu còn chưa trả tiền nhà thì cậu dọn ra khỏi đây để tôi tìm người khác.

Tôi nhìn Danh, mặt nó ửng đỏ, đầu lắc lắc, mắt nháy liên hồi... Nó nài nỉ với chủ nhà.
- Xin ông thông cảm cho tôi hết tháng này.  Đầu tháng ba mẹ tôi gởi vào trương mục tôi sẽ trả cho ông liền.
- Cậu cứ nói vậy hoài, mà hơn ba tháng rồi cậu chưa trả tiền cho tôi.  Thứ Hai nếu tôi không nhận đủ số tiền hai ngàn, cậu dọn ra giùm tôi, còn không tôi sẽ gọi cảnh sát.

Nói xong ông bỏ đi ra ngoài.  Ông chủ nhà đi rồi, Danh len lén nhìn tôi, rụt rè nói:

- Sorry... My man...
- Mày không cần phải sorry tao.  Mày lo trả tiền nhà cho chủ nhà kìa...
- Man. Tại bà già tao không chịu cho thêm tiền, nên mới hụt.  
- Thì mày ăn mì gói, không dẫn ghệ đi ăn Flemmings nữa là đủ trả tiền nhà chứ gì.
- Ở đó steak ngon mà.  Khi nào nhận được tiền tao dẫn mày đi ăn một bữa.
- Tới đó rồi tính ông ơi... Lo mà trả tiền nhà cho người ta.
- Vậy mày còn tiền không, cho tao mượn?
- Mày nghĩ sao vậy?  Tao mới đưa mày tám trăm tuần trước.  Tao ở đây hết tháng ba mới đưa lại, giờ mày hỏi mượn nữa tiền đâu ra?
- Mày đi làm có tiền mà.  MCV trả mày ít lắm cũng hai ngàn một tháng.
- Thôi đi, mệt mày quá.  Đi cướp chắc.  Mày kiếm việc gì làm đi.  Làm student worker cũng được.  Lúc sophmore tao làm cũng hơn chín đô một giờ.  Mày xin làm đi.
- Man, mày giỡn hả, chín đô mà làm gì?
- Thằng này... Mệt mày quá.  Không chịu làm thì thôi.  Tao không cho mày mượn nữa.
- Không cho mượn chủ nhà đuổi ra đó...
- Là chuyện của mày.
- Bạn bè không lẽ thấy chết không cứu sao?  Đuổi ra mày cũng không tìm được chổ ở.
- Sorry, không giúp mày được nữa.  Thôi ngủ đi. Ngày mai tao còn đi làm.
- Good night man.  Suy nghĩ lại đi ráng giúp tao nhé...

Mấy ngày sau đó, xong việc ở phòng thí nghiệm, tôi không còn muốn về phòng.  Tôi cố ý tránh gặp mặt Danh vì mỗi lần thấy tôi là nó hỏi mượn tiền.  Mỗi ngày sau khi xong việc, tôi ở lại phòng thí nghiệm lên mạng trò chuyện với bạn bè, viết lách và làm thơ để giết thời gian cho đến khuya mới trở về phòng.  Sáng tôi thức dậy thật sớm để đi làm.  Có nhiều đêm tôi còn ngủ lại ở phòng thí nghiệm cho đến sáng hôm sau.  Có lẽ Danh biết tôi cố ý tránh mặt nó, nên nó cũng ngại gặp mặt tôi.  Qua đến đầu tháng hai, tôi nói với Danh rằng tôi sẽ dọn ra và trả phòng lại cho nó.  Danh hỏi tôi:

- Mày thuê phòng được chưa mà dọn đi?
- Tao chưa tìm, nhưng chắc ở trong lab một thời gian.
- Mày có chắc không?  Trong đó đâu có giường chiếu gì đâu sao mà ngủ được?
- Thì ở đây tao cũng đâu có ngủ giường.  Tao đem theo cái sleeping bag và ngủ trong office của phòng lab.
- Sorry man.  Nhưng nếu mày muốn dọn ra cũng được.  Tao nợ mày hai tháng tiền nhà tám trăm khi nào có tao trả lại mày sau.
- Thôi khỏi.  Hy vọng mày trả đủ tiền cho chủ nhà không bị đuổi ra.
- Thanks man.  Ông bà già tao mới gởi lên hai ngàn, tao trả hết bốn tháng tiền nhà rồi.  Chắc cả tháng ăn mì gói trừ cơm quá.  Mày cho tao mượn hai trăm được không?
- Hả?
- Please man... Tao trả hết tiền nhà nên không còn tiền ăn nữa.
- Sorry nha.
- Một trăm?
- Ok…Mai đi làm rồi tao rút cho mày mượn.
- Thanks my man.  Mày cứu tao đó.

Cuối tuần, tôi lái xe đến nhà trọ Danh thuê và dọn đồ của mình ra xe.  Xong, tôi lái xe đến tiệm Walmart mua một chiếc túi ngủ rồi đem cất vào cái tủ ở văn phòng làm việc cùng với vài bộ đồ và dụng cụ cá nhân.  

Cũng nên kể cho bạn đọc hiểu rõ, ở phòng thí nghiệm nơi tôi làm việc chỉ có hai người làm đó là bác sĩ tiến sĩ khoa học Dr. Balangni (boss của tôi) và tôi, người phụ tá của bà.  Bà là người gốc Malaysia có bằng hành nghề bác sĩ ở Phi Luật Tân sau đó du học tiến sĩ ở đại học Harvard.  Trong thời gian bà học tiến sĩ khoa học, bà ôn thi lại bằng hành nghề bác sĩ và trở thành bác sĩ thực tập sau khi xong bằng tiến sĩ đại học Harvard.  Sau đó bà tiếp tục học chuyên khoa về bác sĩ khoa nhi sinh thiếu tháng (Neonatal Doctor hay Neonatologist) ở đại học John Hopkins. Học xong bằng chuyên môn làm việc ở trường đại học nơi tôi làm.  

Vì bà có hai văn bằng vừa là bác sĩ y khoa vừa là nhà nghiên cứu khoa học về ảnh hưởng của thai nhi thiếu tháng từ những người mẹ nghiện ngập, nên bà có hai văn phòng làm việc. Một văn phòng bên bệnh viện khoa nhi, hai là phòng thí nghiệm.  Hầu hết thời gian bà ở bên bệnh viện nên văn phòng ở phòng thí nghiệm có mình tôi làm việc.  Mỗi ngày bà chỉ ghé qua phòng thí nghiệm chừng nửa tiếng hơn để xem kết quả thử nghiệm hoặc giao việc cho tôi làm.  Việc tôi ngủ qua đêm trong phòng thí nghiệm không ảnh hưởng đến ai.  

Ở building nghiên cứu, nơi tôi làm việc có nhà tắm nhà vệ sinh nên tôi sống rất thoải mái.  Tôi ở và làm việc trong phòng thí nghiệm từ thứ Hai đến trưa thứ Sáu. Những ngày cuối tuần, tôi lái xe về nhà ba mẹ giặt giũ.  Mỗi thứ hai đầu tuần, mẹ tôi bới từng ô cơm cho tôi mang đi làm để ăn cho đỡ tốn tiền và đỡ thèm cơm nhà mẹ nấu. Tôi ở trong phòng thí nghiệm hơn một năm tiết kiệm được rất nhiều tiền thuê nhà và tôi đã trả hết tiền nợ thẻ tín dụng, tiền học.  

Còn về phần Danh, sau khi tôi dọn ra tôi không còn gặp nó nữa.  Tôi nghe bạn học cũ nói nó trở về nhà nó ở tiểu bang North Carolina và làm chủ tiệm làm móng tay rất thành công. 

Võ Phú

Tuesday, December 11, 2018

Cô Gonzalez và Chai Nước Mắm

Võ Phú


Cô Susan J. Gonzalez là cô giáo dạy môn Lịch Sử và Chính Quyền, một lớp cuối của bậc trung học. Cô khoảng hơn bốn mươi tuổi, tóc ngắn, dáng người thon gọn, hoạt bát. Cô Gonzalez người gốc Á Căn Đình. Năm đó tôi học ở lớp cô dạy. Vì mới đến Mỹ mới hơn ba năm, nên tiếng Anh của tôi còn yếu so với bạn bè cùng khóa. Thường sau giờ ra về, tôi hay ở lại để nhờ cô giải thích thêm những bài học về chính phủ Hoa Kỳ mà tôi không hiểu kịp trong giờ học. Thấy tôi siêng và chịu khó học hỏi nên cô thương, hay giúp đỡ, giải thích tường tận những bài học trong lớp.

Để hoàn tất trung học, mỗi học sinh trong trường phải làm một trăm giờ thiện nguyện. Bạn bè tôi đứa nào cũng tìm được nơi làm việc. Đứa thì giúp trồng cây trong công viên, đứa giúp việc ở thư viện, bệnh viện, viện dưỡng lão... Còn tôi, chưa tìm được nơi nào để hoàn tất 100 giờ theo yêu cầu của nhà trường.

Mặc dù đã có bằng lái xe hơn một năm trước, nhưng cả nhà tôi chỉ có một chiếc để ba mẹ đi làm. Anh trai lớn đã dọn ra ngoài sống riêng sau hơn một năm đến Mỹ. Vả lại ba mẹ đi làm suốt ngày cũng không có thời gian để đưa tôi đi làm việc thiện nguyện như bạn bè.

Chỉ còn vài tháng nữa là tôi phải nộp tất cả giấy tờ để chuẩn bị cho ngày ra trường, nhưng tôi vẫn còn thiếu 100 giờ thiện nguyện. Tôi đạp xe đi "xin việc" nhiều nơi, nhưng chỗ nào cũng nói là đã có những học sinh khác làm rồi. Hôm đó, sau giờ học, tôi đạp xe về nhà như thường lệ. Đến đầu đường lớn, tôi thấy cô Gonzalez đang đợi xe buýt. Thấy cô, tôi hơi ngạc nhiên và thắc mắc vì hầu hết các thầy cô giáo trong trường ai cũng đi xe hơi riêng, chỉ có cô là đợi xe buýt đến trường. Tôi đạp xe đến gần và chào cô: 

- Chào buổi trưa cô Gonzalez. .

- Chào Pete. Em đạp xe đến trường và về nhà à? .

- Dạ vâng chỉ thỉnh thoảng thôi cô. Thường ngày em đi xe buýt, nhưng hôm nay em phải đến trường khuyết tật xin làm thiện nguyện, nên mới đạp xe đến trường.

- Vậy à, em có cần cô giúp thêm không?

- Dạ, em chưa biết nữa. Hôm nay là ngày đầu em đến, nếu không đủ giờ em có thể nhờ cô chứ?.

- Vâng, cô hoan nghênh. À, trời đang chuyển lạnh, em nhớ mặc thêm áo... .

- Dạ cám ơn cô.

- Cô đang đợi xe buýt?  Cô không lái xe đi dạy sao?.

- Ồ, xe của cô à?  Cô tặng cho hội từ thiện rồi. .

Tôi tròn xoe mắt ngạc nhiên nhìn cô Gonzalez. Cô nhìn tôi cười và giải thích thêm:.

- Cô thấy mình không cần dùng xe và đi xe buýt để bảo vệ môi trường, Pete có nghĩ vậy không?.

- Dạ, em cũng không biết....

- Thôi em về đi, cẩn thận khi qua đường nhé..

- Dạ chào tạm biệt cô. Hẹn gặp lại cô sáng ngày mai nhé..

- Vâng, chào Pete. Gặp lại ngày mai. 

Bây giờ là cuối thu, lá vàng khô rụng đầy sân. Thân cây khẳng khiu trơ trọi. Gió se se lạnh. Đi qua những khu nhà gần trường, tôi thấy những đứa bé đang nô đùa cùng đám lá vàng được gom lại thành từng cụm. Chúng tung những chiếc lá khô ấy lên trời rồi đưa tay bắt lấy. Chiếc lá khô nhẹ bay như những cánh bướm vàng đậu lên trên tóc, áo, quần của đứa bé. Chúng cười ngặt nghẽo. Có lẽ thấm mệt, một đứa nằm trên đám lá khô, nhìn trời mây... .

Hơn một tiếng đồng hồ đạp xe, tôi mới tới nơi trường khuyết tật. Cô thư ký dẫn tôi đến giới thiệu với ông hiệu trưởng trường. Ông hiệu trưởng đưa tay ra bắt lấy tay tôi và hỏi:.

- Cậu là Pete?  Người mà tôi nói chuyện hôm nọ đúng không?  Tôi John Small. Rất hân hạnh và cám ơn cậu đến giúp chúng tôi..

- Dạ vâng, tôi là Pete. Rất hân hạnh được gặp ông Small. Rất cám ơn ông đã cho tôi cơ hội được giúp đỡ. Xin lỗi tôi có thể giúp được gì?.

Ông hiệu trưởng vừa đi vừa nói:

- Cậu đi theo tôi, tôi sẽ dẫn cho cậu xem qua những lớp học và sẽ giải thích sơ cho cậu hiểu.

Ông dẫn tôi đến xem phòng học. Đã qua giờ học, nên tất cả học sinh đều về nhà hết. Lớp học vắng, không người. Ông hiệu trưởng nói với tôi:

- Vì giờ học của các em cũng gần giống giờ học của cậu, nên tôi nghĩ, cậu có thể giúp các thầy cô giáo sắp xếp lại phòng học và photocopy những bài học cho các em ngày mai. Cậu làm được chứ?.

- Dạ vâng, tôi làm được.

Mỗi tuần tôi làm ở trường khuyết tật thứ ba và thứ năm, mỗi ngày hai tiếng vì trường đóng cửa vào lúc sáu giờ chiều, nên không đủ một trăm giờ thiện nguyện. Tôi nói với cô Gonzalez và nhờ cô giúp. .

Chiều thứ Sáu cuối tuần, cô hẹn vài người bạn cùng khóa lớp 12 với tôi, những người bạn học trong lớp cô dạy, đến khu nhà dành cho người vô gia cư (homeless shetlter) để chuẩn bị buổi ăn tối.  Bây giờ là cuối thu, trời đang chuyển sang đông, chỉ mới bốn giờ mà trời sập tối, sương mờ lãng đãng sau cơn mưa phùn nhỏ hạt. Đợi chúng tôi đến đủ, cô dắt chúng tôi đến giới thiệu với người nhân viên phục vụ, ông William Marks. Ông Marks là nhân viên phục phụ chính trong shelter. Ông dẫn chúng tôi đi quanh shelter và giới thiệu cho chúng tôi biết sơ qua về khu nhà này. Đi đến phòng ngủ, chúng tôi thấy những chiếc giường đơn được chất chồng lên nhau, xếp thành nhiều hàng dọc ngang, trông cũng gọn gàn tươm tất. Lúc này chỉ mới hơn bốn giờ chiều, nên căn phòng vắng hoe, không người. Một người bạn trong nhóm hỏi:.

- Nhiều giường ngủ vậy, nhưng sao không có đồ đạc cá nhân vậy ông Marks?.

- À, đồ cá nhân họ mang theo trên người. Tối mới về đây ngủ..

- Họ được ở đây lâu không ông?

- Thường thì những người ở đây từ một vài tuần. Chúng tôi không đủ phòng để cho họ ở lâu. 

- Bây giờ mình qua nhà bếp nhé?

Dẫn chúng tôi đến nhà bếp, ông Marks nói với cô giáo Gonzalez:

- Chúc vui nhé cô Gonzalez.

- Vâng, cám ơn ông nhiều lắm, ông Marks ạ.

Ông Marks đi khỏi, cô Gonzalez, lấy tất cả mọi thứ từ những thùng giấy cạt ton ra và nói với chúng tôi:.

- Các em lấy tất cả mọi thứ từ trong thùng ra và để trên bàn này giúp cô.

Bốn đứa chúng tôi, hai nam hai nữ, phụ giúp cô đem những thứ trong thùng giấy ra chất hết trên bàn. Xong, cô bảo chúng tôi phân loại ra. Rau, củ, quả, một bên, đồ lon một bên, đậu và đồ khô một bên. Lúc tôi lấy những thức ăn trong thùng giấy ra mới để ý là hầu hết những thức ăn này gần hết hạn. Tôi hỏi cô giáo Gonzalez:

- Cô Gonzalez ơi, sao cô lại mua những món đồ gần hết hạn dùng vậy?

Cô nhìn tôi, cười rồi nói:

- Không, Pete, những món này là người ta đem tới tặng cho shelter để chúng ta nấu buổi tối cho những người vô gia cư ăn hôm nay đó.

- Ồ, cám ơn cô.

Cô đi một vòng xem tất cả các món trên bàn và nói với chúng tôi:.

- Hôm nay cô trò mình sẽ làm món rau xà lách trộn, spagetti thịt gà và rau cải, đậu ninh, và món tráng miệng là trái cây nhé?

- Dạ... .

Chúng tôi đồng thanh. Cô chỉ chúng tôi làm việc. Đứa thì lặt rau. Đứa rửa trái cây, gọt trái cây. Còn cô thì nấu nước luộc mì Ý. Chúng tôi vừa làm vừa nói đủ thứ chuyện trên trời dưới đất. Trong lúc luộc mì, cô xào thịt gà và rau cải để trộn với mì Ý.

Chuẩn bị buổi ăn tối cho người vô gia cư xong, cô chỉ chúng tôi sắp xếp để chuẩn bị múc thức ăn cho những người vô gia cư. Chúng tôi mỗi đứa mỗi khâu để múc thức ăn. Ba người bạn tôi đứng trước lấy rau diếp sà lách, múc đậu ninh, gắp mì. Còn tôi đứng sau cùng để múc nước sốt đổ lên đĩa mì. Cô Gonzales đứng trong bếp xem có cần thêm muỗng nỉa thì cô sẽ giúp. .

Đúng bảy giờ tối, chúng tôi kéo cánh cửa sổ nhà bếp lên để phục vụ buổi tối cho người vô gia cư thì thấy họ đã xếp thành một hàng dài tận lúc nào. Tôi đoán cũng khoảng năm mươi người. Mỗi người đã cầm sẵn trên tay một cái dĩa và một cái chén giấy để nhận thức ăn. Khi nhận thức ăn ai cũng cười nói vui vẻ và cám ơn chúng tôi ríu rít. Một người đàn ông cỡ sáu mươi tuổi, hỏi tôi:.

- Bạn có nước mắm không?.

Tôi cười và trả lời ông ấy:

- Xin lỗi tôi không có nước mắm....

- Cậu là người Việt phải không?

- Dạ phải.

- Người Việt sao không có nước mắm?  Ăn đồ ăn mà không có nước mắm không ngon phải không?.

Tôi cười. Ông ta lấy dĩa thức ăn của mình và rời khỏi vì phía sau những người khác đang hối ông đi. Lo lu bu phục vụ thức ăn cho những người vô gia cư rồi sau đó phụ cô dọn dẹp lau chùi bếp núc nên tôi quên bẵng chuyện ông Mỹ hỏi xin tôi nước mắm để ăn với mì Ý. Cho đến thứ Sáu tuần sau, lúc chúng tôi phục vụ món cơm chiên, gặp lại ông. Ông lại nhắc tôi:.

- Hôm nay cậu có nước mắm không?.

Tôi không biết trả lời sao với ông Mỹ nọ thì cô Gonzales chạy vào bếp, lấy ra chai nước mắm còn chưa khui đưa cho ông. Tôi há hốc mồm nhìn cô giáo mà quên mất cám ơn. Một phút sau tôi mới lấp bấp nói:.

- Dạ cám ơn cô Gonzales. Mà nước mắm ở đâu cô có sẵn vậy?.

Cô nhìn tôi, nháy mắt, cười và nói:.

- Tuần trước, cô nghe ông ta hỏi, nên cô đã vào chợ Á Đông mua một chai để trong bếp. Cô biết ông ta sẽ hỏi khi gặp Pete vì biết cậu là người Việt. .

- Ồ ... Cô hay quá..

- Kìa, khéo đổ thức ăn. Thôi Pete làm đi, khi nào xong sẽ nói chuyện..

- Dạ, cám ơn cô..

Sau khi múc thức ăn cho những người vô gia cư ăn xong, chúng tôi cùng ăn tối chung với mọi người. Hôm nay cơm chiên hơi lạt, mọi người xịt thêm nước tương. Cô Gonzales hỏi tôi:.

- Pete có dùng cái này không?

- Dạ vâng, cám ơn cô.

Tôi mỉm cười và nhận chai nước mắm từ tay cô. Trong lúc ăn tối, cô kể cho chúng tôi nghe chuyện của ông Mỹ nọ. Và vì sao ông lại biết đến một đất nước nhỏ bé ở bên kia bờ đại dương với món nước mắm Việt.

Võ Phu

Monday, November 26, 2018

Người Khách Đầu Tiên





Mùa hè năm đó tôi mười lăm tuổi.  Gia đình tôi được ba tôi bảo lãnh qua Mỹ gần một năm trước. Nghỉ hè ở nhà buồn chán, tôi đi lang thang trong xóm xin cắt cỏ thuê.  Với chút ít tiếng Anh học ở trường trong năm học qua, tôi nghĩ mình đủ để nói cho những người hàng xóm hiểu. 

Nghĩ là làm, tôi đi dạo quanh xóm, hễ thấy nhà nào có vườn cỏ tốt là tôi gõ cửa xin cắt thuê.  Đi gần mười nhà, nhưng nhà nào cũng lắc đầu từ chối không cho tôi cắt cỏ. Chắc tại tôi nhỏ con và chẳng có máy cắt, nên chẳng ai nhận?  Khi đi đến gần cuối xóm, chán nản, tôi quay về.  Trên đường về, không về theo lối cũ, mà tôi đi bọc qua một lối khác. Ở cuối một con đường, tôi thấy một căn nhà nhỏ với vườn cỏ cao gần đến đầu gối.  Tôi lại gõ cửa cầu may.

Sau vài phút chờ đợi, một người ông Mỹ trắng già ra mở cửa. Tôi vội nói với ông ta rằng vườn nhà ông cỏ tốt quá, tôi có thể giúp ông cắt cỏ và dọn dẹp vườn tược.  Ông nhìn tôi từ đầu đến chân rồi ông hỏi:

- Cậu là người Việt à?

- Dạ vâng, tôi là người Việt. 

Ông ta nói một câu tiếng Việt lơ lớ với tôi:

- Bạn khoẻ không?

Tôi mỉm cười và hỏi lại:

- Ông nói được tiếng Việt à?

- Không, tôi chỉ nói được chút chút cho vui thôi.

- À, mà cậu nghĩ cậu có thể giúp tôi được không?  Cậu có máy cắt cỏ không?

- Dạ không.  Thưa ông.  Tôi ở chung cư phía trên kia, khu Edsall Gardens. Tôi không có máy cắt. Nghỉ hè tôi ở nhà không đi học, nên tìm việc gì đó để làm.

- Thế cậu tên gì? Còn tôi tên Bill Shawn.

- Dạ tôi tên Pete.

- Tên Việt của cậu chứ?

- Dạ, không.  Tên Việt của tôi là Phú. 

- Phew?  Có phải đánh vần là P.H.U. với một cái dấu gạch ở trên đầu không?

- Dạ đúng vậy.  Dấu sắc.  Ông cũng biết viết tiếng Việt nữa sao?

- Không đâu.  Tôi có học chút chút, nhưng tiếng Việt khó quá, nhất là các dấu, nên tôi chỉ biết vài chữ mà toàn là những chữ bậy không.

- Dạ...

Ông già Mỹ cười một tràng rồi nhìn tôi gật đầu và nói:

- Thôi được, vậy cậu lấy bao nhiêu?

- Dạ tôi cũng không biết nữa vì đây là lần đầu của tôi, nên ông cho bao nhiêu cũng được nếu như ông cho tôi dùng máy của ông?

- Vậy cậu biết dùng máy chứ?

- Dạ cũng không, nhưng tôi nghĩ mình sẽ dùng được. 

- Thôi được rồi, cậu đi theo tôi.

Ông già Mỹ dẫn tôi ra sau vườn, nơi có nhà kho nhỏ.  Ông mở khóa, kéo chiếc máy cắt cỏ ra, và nói:

- Lâu rồi tôi cũng không dùng nó. Cậu giúp tôi lấy bình xăng đằng kia và đổ vào đây nhé?

Sau một lúc chỉ dẫn của ông, tôi cũng thành thạo cách dùng máy cắt cỏ.  Ông bỏ vô nhà và nói:

- Khi nào cậu xong, cho tôi hay để tôi trả tiền công cho cậu nhé.

- Dạ cám ơn ông đã cho tôi làm công việc này.

- Ừa, không có chi đâu.  Thôi cậu cắt đi.

Nói rồi ông bỏ vô nhà. 

Hơn một giờ đồng hồ trôi qua, tôi cũng cắt xong mảnh vườn.  Xong việc, tôi quét dọn sân nhà ông thật sạch rồi đem máy cắt cỏ cất vào nhà kho, khóa lại và cầm chìa khóa theo.  Tôi gõ cửa. 

Ông ra mở cửa cầm theo chai nước suối đưa cho tôi và nói:

- Này… Cậu uống đi.

- Dạ, cám ơn ông.  Đây là chìa khóa nhà kho của ông.

- Còn đây là tiền của cậu.  Cậu cho tôi xin số phone của cậu khi nào cần tôi sẽ gọi cho cậu nhé.

Ông đưa tôi giấy bút và tôi viết số phone của nhà mình cho ông.  Sau đó nhận tiền và chào ông tôi về.  Lần đầu kiếm được tiền bằng sức lao động của mình, tôi vui lắm. 

Trên đường về nhà tôi luôn miệng hát líu lo và tủm tỉm cười.  Tôi thấy hôm nay là một ngày đẹp trời nhất mặc dầu mồ hôi ướt đẫm cả áo.  Mở cửa chung cư, tôi khoe với thằng Út:

- Út nè, anh mới có job đó.  Anh làm được hai mươi đô.  Có thấy anh ngầu không?

- Thiệt hả? Mà anh làm gì?

- Nè, tiền nè... thấy chưa?  Tao cắt cỏ cho người ta.  Chút nữa tao dẫn mày qua chợ Ames mua bắp rang và nước ngọt về uống cho đã luôn chịu không?

- Dạ... Hay giờ mình đi được không?

- Ừa cũng được.

Hai anh em cùng nhau cuốc bộ qua bên kia đường mua bắp rang và nước Coca Cola.  Sau một năm sống ở Mỹ, giờ tôi không cần phải đạp xe thật xa để đến chợ của người Việt gốc Hoa, chợ Đông Nam Á, để mua nước ngọt uống mỗi khi thèm nữa.  Tôi chỉ cần cuốc bộ qua bên kia đường là sẽ có một siêu thị bán hàng tạp hóa, chợ Ames (giống như chợ Walmart bây giờ). Ngoài mua bắp rang và chai nước ngọt Coca Cola ra, tôi còn mua cho em tôi một hộp bút chì màu và tôi một cái quần Jean.  Thế là hai mươi đô của tôi cũng gần hết, nhưng tôi vui lắm.  Hai anh em về nhà ăn bắp rang và uống nước ngọt suốt cả ngày, bỏ cả cơm chiều. 

Sau lần cắt cỏ đó, tôi có thêm kinh nghiệm dùng máy cắt, nên tôi đạp xe đi xa hơn để tìm thêm việc làm. 

Tôi dùng chiếc xe đạp cũ của ba để lại sau khi ba mua chiếc xe Mercury khi cả nhà chúng tôi đoàn tụ từ một năm trước.  Sau một năm sống ở Mỹ, hai người anh trai tôi cũng mua được một chiếc xe cũ để lái đi học và đi làm, nên chiếc xe đạp cũ đó giờ là của riêng tôi. 

Tôi yêu thích chiếc xe đạp lắm.  Tôi dùng nó để đi học và đến nhà một người bạn chơi.  Vào một dịp cuối tuần, thằng bạn rủ tôi và một đám bạn học chung trường đạp xe dạo trong công viên.  Khi hai chúng tôi đạp đến nơi hẹn, một vài đứa nhìn chiếc xe đạp mà tôi đang đi, chúng cười ngặt nghẽo.  Chúng nó gọi tôi là thằng bê đê vì chiếc xe mà tôi đang đi là một chiếc xe đạp nữ.  Tôi nghe vậy thắc mắc hỏi tụi nó:

- Ủa xe đạp mà cũng phân biệt nam hay nữ nữa hay sao?

Một đứa trong đám bạn trả lời:

- Mày nhà quê quá, xe đạp nam khác với nữ.  Xe đạp nam sẽ không bao giờ có cái yên bọc lông mềm như của mày.  Mày coi xe đạp của tụi tao nè, có chiếc nào giống xe của mày không?  Nhìn như vầy mới là xe đạp của boy. Chắc mày là bê đê nên mới đi xe của con gái...

- Nhưng tao thấy nó êm và đạp nhẹ lắm.  Mà làm tại Nhật đó nha. Thôi kệ nó nam hay nữ cũng mặc miễn sao có xe đạp đi chơi là được rồi. 

- Mày quê quá, ở Mỹ mà nói chuyện như ở Việt Nam mới qua vậy...

- Ừa thì tao cũng mới qua mà...

Cả đám bạn cười hí hố.  Tôi mặc kệ tụi bạn nói cười, nhưng với tôi chiếc xe đạp đó là cả một gia tài.  Lần đầu trong đời tôi có được một chiếc xe đạp để đạp đi chơi vòng vòng trong xóm mà không cần phải hỏi mượn ai.  Muốn đi chơi lúc nào cũng được, không cần phải sợ trả lại đúng hẹn hay nơm nớp lo sợ mỗi khi té ngã làm trầy sướt.

Tôi đạp xe đi xa hơn đến những nhà xa khu chung cư tôi ở hơn để tìm thêm việc cắt cỏ thuê.  Sự kiên nhẫn của tôi cũng được đáp lại với gần mười nhà cho tôi dùng máy cắt cỏ và dụng cụ làm vườn để dọn dẹp vườn tược cho họ. 

Hai tuần sau khi tôi cắt cỏ ở nhà ông Mỹ già, tôi lại nhận được điện thoại của ông.  Lúc ông gọi điện thoại, tôi không có ở nhà.  Lúc về, tôi nghe anh trai tôi nói lại rằng có một ông Mỹ nào gọi cho tôi.  Tôi tìm số và gọi lại mới biết là ông Shawn gọi nhờ tôi sang nhà cắt cỏ giúp. 

Lần này, do đã quen với công việc, tôi nói với ông rằng tôi có thể tự làm được. 

-  Ông cứ an tâm. 

Đang cắt được nửa chừng thì máy hết xăng, tôi vào nhà gõ cửa và nói với ông. 

Ông trả lời:

- Cậu chờ tôi để tôi đi mua thêm xăng về cho cậu.

Trong lúc chờ đợi ông mua xăng, tôi ở nhà ông dọn dẹp vườn trước và chiết những cây bông cúc ra trồng ở hai hàng dọc lối đi vào nhà.  Khi ông đem bình xăng về, thấy tôi trồng hoa, ông hỏi:

- Cậu cũng biết trồng hoa nữa sao?

- Dạ tôi cũng biết chút chút.  Tôi thấy chỉ có vài ba khóm cúc mọc thưa thớt, nên tôi đã chiết ra trồng cho đủ hai hàng dọc lối đi.

- Thôi cậu nghỉ tay chút đi và chờ tôi nhé?

Ông vào nhà lấy cho tôi chai nước suối và nói:

- Cậu uống nước đi, để tôi làm cho cậu miếng bánh mì.

- Dạ không cần đâu ông Shawn ạ.

- Cậu đừng ngại.  Chờ tôi nhé.

Tôi uống xong ngụm nước và tiếp tục công việc trồng hoa của mình để chờ ông trở ra. 

Lúc ông trở ra, trên tay ông cầm một cái dĩa, trên có lát bánh mì sandwich với vài ít thịt nguội và những lát dưa chuột muối chua.  Tôi ra sau vườn rửa tay và ăn bánh mì.  Trong lúc tôi ăn, ông kể chuyện ngày ông còn trẻ cho tôi nghe. 

Ông kể rằng hơn hai mươi năm trước, lúc ông còn là lính trong quân trường, ông có đến Việt Nam.  Đôi mắt ông nhìn xa xăm, chắc ông đang nghĩ lại những chuyện xưa, rồi thở dài, kể tiếp.  Ông kể cho tôi nghe những chuyện đời lính của ông.  Ông nói ông sống ở Việt Nam gần năm năm rồi quay trở lại Mỹ.  Ông nói với tôi rằng, người Việt Nam rất hiền hòa và dễ mến.  Ông kể  nhiều chuyện, nhưng hồi đó tiếng Anh của tôi chỉ hiểu được những từ ngữ thông dụng và chỉ nhớ được có bấy nhiêu.  Sau khi nghe ông kể chuyện xong, tôi xin phép ông tiếp tục cắt cỏ và dọn dẹp sân vườn. 

Lần này tôi có nhiều kinh nghiệm cắt cỏ, tỉa cỏ, và làm vườn, nên khi xong việc ông trả cho tôi bốn mươi đô la thay vì hai mươi đô la như lần đầu ông thuê tôi làm việc. Tôi cám ơn ông và đạp xe về nhà.

Sau hai lần cắt cỏ, ông dặn tôi, cứ cách hai tuần một lần hãy đến vườn nhà ông để giúp ông cắt cỏ.  Khi nào xong việc hãy gõ cửa để ông trả tiền.  Ông sẽ không khóa cửa nhà kho mà chỉ móc khóa hờ cho gió khỏi làm cửa mở ra.  Tuy ông nói vậy, nhưng lần nào ông cũng ra gặp tôi và tiếp chuyện cùng tôi.  Ông Bill Shawn là người khách đầu tiên của tôi trong công việc đầu tiên trên đất Mỹ. 

Hết mùa hè, sang thu, tôi lại giúp ông dọn dẹp lá khô trong vườn.  Mùa đông thì giúp ông cào tuyết.  Hễ ông gọi tôi là tôi đến giúp.  Tôi giúp ông cắt cỏ làm vườn được ba năm.  Sau đó tôi tạm biệt ông để đi đại học xa nhà. 

Trước khi nhập học, tôi có gọi với ông Shawn và nói với ông rằng vài tuần nữa tôi sẽ vào đại học và không thể giúp ông cắt cỏ hoặc dọn dẹp sân vườn được.  Ông nghe tôi nói vậy, ông chúc mừng cho tôi và hỏi:

- Vậy cuối tuần này, cậu có thể giúp tôi dọn dẹp trước khi cậu nhập học không?

- Dạ, vâng tôi sẽ đến khoảng xế chiều ngày thứ Bảy ông nhé?

- Vâng, được, tôi chờ cầu chiều thứ Bảy.

Đó là một buổi xế chiều giữa tháng tám, khi ngọn gió nồm thổi vào hong ấm cơn mưa của đêm trước. 

Nước bốc hơi, trời hanh hanh nắng.  Những khóm cúc mà tôi trồng hai bên lối đi của ba năm trước đã dày kín, lá xanh mượt mơn mởn sau cơn mưa.  Hai hàng cúc giờ đây đã mọc ra những nụ hoa nhỏ li ti chờ đến mùa thu để đơm hoa.  Tôi đến gõ cửa và đợi ông Shawn.  Trong lúc chờ, tôi đưa mắt nhìn hai khóm cúc.  Dường như chúng đang vẫy tay chào tôi khi ngọn gió nồm thổi ngang? 

Mặc dầu là cuối hè, nhưng nhờ có cơn mưa hôm qua, nên khí hậu không oi nồng và nóng bức như mấy tuần trước.  Trời chỉ hanh nắng và gió. Mùa hè ở Virginia, khi trời nóng liên tục hơn một tuần, trời sẽ đổ mưa. Những cơn mưa như trút nước sẽ làm khí hậu dịu lại và cái nóng được xua tan...

Ông Shawn ra mở cửa đón tôi. Ông cười và hỏi:

- Tôi rất mừng có cậu. À mà, cậu đi học trường nào?  Trong tiểu bang này hay đi xa hơn?

- Dạ không, tôi sẽ học ở VCU, cũng không xa lắm.

- Vậy à?  Con trai tôi cũng học ở đó khi cậu ấy học undergrad.  Giờ nó làm việc và có vợ con ở Boston, nên ít về nhà là vậy.  Thôi, tôi để cậu làm việc, xong rồi mình nói chuyện tiếp.  Cậu làm việc nhé, tôi đi lại đây chút sẽ quay lại.

- Dạ vâng, chào ông.

Tôi ra sau vườn, nơi có cái nhà kho nhỏ chứa máy cắt cỏ và dụng cụ làm vườn. Tôi tháo ổ khóa ra và móc vào thành cửa rồi kéo xe cắt cỏ ra.  Tôi xem lại xăng nhớt của máy trước khi cắt.  Xong, tôi giựt cho máy nổ và làm công việc cắt cỏ của mình như mọi lần. 

Cắt cỏ và dọn dẹp ở vườn sau xong, tôi đi vòng lên vườn trước và nhổ bỏ những bụi cỏ xung quanh hai hàng cúc.  Đó cũng là lúc ông Shawn về đến nhà.  Ông nhìn thấy tôi đang nhổ bỏ những bụi cỏ dại nơi hàng cúc, ông cười và nói:

- Này cậu xem, sắp tới mùa thu rồi, chúng sẽ trổ hoa.  Nhờ có cậu mà hai hàng cúc nhà tôi được đẹp rực rỡ mỗi khi mùa thu tới.  Hàng xóm tôi thấy thích lắm, nên họ cũng bắt đầu trồng hoa trước vườn.  Tôi định nhờ cậu trồng thêm những màu khác, nhưng mà thôi.  Màu vàng của hoa cúc cũng rực rỡ lắm rồi.  À, mà cậu sắp xong việc chưa?

- Dạ cũng gần xong rồi ông ạ.  Chỉ cần nhổ bỏ mấy bụi cỏ dại này, gom chúng lại, bỏ vào thùng rác là xong.

- À, mà cậu có đi coi trường lần nào chưa mà chọn VCU?

- Dạ chưa ạ.  Nhưng, tôi chỉ nộp đơn vào ba trường, một trường từ chối, hai trường đã nhận.  Trong hai trường, tôi thích VCU hơn, nên tôi đã quyết định đi trường đại học này.

- Vậy khi nào thì cậu đi?

- Dạ thứ Tư tuần tới vì thứ Năm sẽ có buổi student orientation.

- À ... Chúc cậu đi học vui nhé.

- Dạ cám ơn ông.  Giờ tôi cũng làm xong rồi.  Tôi xin phép ông.

- Vâng, cậu rửa tay đi rồi vào nhà gặp tôi.

Sau khi gom đống cỏ lại và bỏ vào thùng rác, tôi ra sau nhà rửa tay.  Tôi trở vô nhà gặp ông Shawn.  Ông chỉ vào chiếc ghế sofa, nói:

- Cậu ngồi đó chờ tôi chút.

Ông Shawn vào bếp và trở ra với chiếc dĩa trên tay, trên có cái bánh muffin, và nói:

- Cậu ăn đi.  Ăn xong rồi về. 

- Dạ cám ơn ông. 

Ông nhìn tôi ăn hết cái bánh muffin, rồi ông đến bàn lấy tấm ngân phiếu, đưa cho tôi.  Ông nói:

- Đây là tiền công của cậu.

Khi thấy ông cầm tấm ngân phiếu, tôi hơi thắc mắc vì trong bao năm nay ông đều trả cho tôi bằng tiền mặt mỗi lần tôi cắt cỏ cho ông.  Ông là vị khách đầu tiên của tôi.  Và tôi chưa bao giờ ra giá cắt cỏ hay dọn vườn cho mỗi tôi giúp ông như những nhà khác mà tôi làm.  Lần đầu ông trả tôi hai mươi đô, lần thứ hai bốn mươi đô, và mỗi lần sau đó đều ba mươi đô trong suốt ba năm qua.  Nên lần này tôi thấy ông đưa tấm ngân phiếu, trong lòng tôi có chút thắc mắc.  Khi nhận tấm ngân phiếu từ tay ông tôi mới biết đó là tấm money order với một số tiền khá lớn đối với tôi.  Năm trăm đô la.  Tôi nhìn số tiền, nhìn ông, rồi nói:

- Ông Shawn ạ, hình như ông đưa lộn thì phải.  Đây là năm trăm đô la lận.

- Ừa, tôi biết, nhưng không sai đâu.  Đó là quà tôi dành cho cậu trước khi cậu đi đại học.  Tôi rất cám ơn cậu đã giúp tôi dọn dẹp sân vườn và chăm sóc chúng ba năm qua.  Chúc cậu may mắn việc học nhé.  Tôi có thể ôm cậu từ biệt không?

- Dạ vâng.

Tôi đi đến, ôm ông và từ biệt.

Trên đường đạp xe về lại chung cư, cảm giác tôi lâng lâng như đi trên mây vì nhận được một số tiền lớn từ một người khách.  Cảm giác này cũng giống như lần đầu tôi nhận hai mươi đô của ông cách đây ba năm trước.

Cả ngày hôm đó tôi cứ thấp thỏm đứng ngồi không yên để chờ ba mẹ và mấy người anh em của tôi về để khoe món quà mà ông Shawn đã tặng cho tôi. 

Với số tiền dành dụm trong ba năm cắt cỏ và làm thêm việc ở viện dưỡng lão, tôi đạp xe đến ngân hàng Wachovia, mở trương mục để dùng khi đi đại học. 

Số tiền cũng đủ cho tôi dùng trong hơn một năm đầu học đại học xa nhà. 

Võ Phu

Blog Archive