Showing posts with label Người Phương Nam. Show all posts
Showing posts with label Người Phương Nam. Show all posts

Thursday, July 2, 2026

Ngày Ba Mãn Kiếp 



Sau 94 năm làm người dương thế với bao hệ lụy đắng cay muộn phiền của Sinh Lão Bệnh, ba tôi giờ đây đã đến cửa Tử theo quy luật kiếp người để lại lòng tôi một nỗi mất mát lớn lao, thương tiếc không biết đến bao giờ.

Cách nay tám ngày, vào một buổi chiều, ba tôi bị nghẹt đàm khó thở, người nhà gọi xe cấp cứu đưa vào bệnh viện. Tại đây các bác sĩ chẩn bệnh, cho thử máu, chụp hình phổi, siêu âm tim. Kết quả là phổi ông có nước, huyết áp xuống thật thấp, thận đã ngưng hoạt động, tim chỉ còn thoi thóp với nhịp đập rất yếu. Họ nói với số tuổi của ông, họ không thể cứu chữa gì được, chỉ cho thở dưỡng khí và chích morphine cầm chừng cho ông đỡ đau đớn vật vã trong lúc chờ giờ ra đi. Họ đoán rằng có thể ông sẽ không qua khỏi đêm nay, hoặc đêm mai, bảo người nhà chúng tôi hãy vào gặp ông lần cuối.

Chúng tôi gồm dâu rể con cháu hối hả đổ ào vào nhà thương mong được nhìn mặt ông trong giây phút lâm chung nhưng đêm đó số ông chưa tới, ông cứ nằm thiêm thiếp, mắt nhắm nghiền, hơi thở nặng nhọc đứt quảng. Và qua ngày sau vẫn tình trạng như vậy tiếp diễn, kéo dài sự sống mong manh cho tới ngày thứ tám thì hơi thở yếu dần dần rồi bỗng như ngọn đèn đứt bóng vụt tắt phụp, chấm dứt một kiếp người. Trong tám ngày đó, trước cửa phòng ông có dán hình hai con bướm với tín hiệu cho biết đây là phòng của một bệnh nhân đang hấp hối. Mỗi ngày vào thăm ba, nhìn dòng chữ "End- OF- Life" tôi nghe lòng quặn thắt biết rằng mình sắp vĩnh viễn mất đi người cha thương yêu nhứt trên đời.

End- Of- Life Sign

Chị em chúng tôi thay phiên nhau túc trực bên giường ông ngày đêm, quý từng giờ từng phút còn được thấy, được cầm tay, vuốt ngực, lau mặt cho ông và thầm thì nói với ông vài lời sau cuối dù không biết ông có cảm nhận được gì hay không. Vợ chồng em gái tôi và hai đứa con gái lứa tuổi mười tám đôi mươi của nó, vốn là Phật tử thuần thành đã quy y Tam Bảo liên tục hộ niệm cho ông không ngừng để khi ông tắt hơi, hồn lìa khỏi xác thì sẽ được vãng sanh về nơi cực lạc. Và buổi chiều khi ông trút hơi thở sau cùng, em tôi và hai cháu vẫn nán lại tụng niệm suốt tám tiếng đồng hồ trước khi báo cho y tá để họ đem thi hài đi.

Má tôi qua đời ba năm trước bỏ lại mình ba tôi lẻ loi cô độc, sớm chiều buồn bã ngẩn ngơ mặc dù có con cháu bên cạnh thương yêu chìu chuộng hết lòng. Nỗi buồn mất mát người bạn đời cộng thêm tuổi già chồng chất, ông càng ngày càng suy yếu sinh ra đủ thứ bệnh tật. Mắt mù một bên, bên còn lại chỉ còn thấy mờ mờ, tai điếc nặng, chân cẳng cứng đơ, khó khăn lắm mới đi được vài bước trong nhà. Ông đã bị suy thận từ lâu phải gắn urinary catheter và mang túi nước tiểu kè kè bên mình, lại thêm bệnh Parkinson và Dementia. Nhiều khi ông không nhớ là má đã chết, hỏi em tôi đã cho má ăn chưa, sao không mời má xuống ăn chung với mình họặc có khi ông không biết mình đang ở đâu, bảo dẫn ông về nhà. Hoặc có khi ông nói sảng với một bà khuất mặt khuất mày nào đó rằng "Bà ơi, bà làm ơn dẫn tui đi đi, mắt tui không thấy đường, chân cẳng tui đi không được, bà làm ơn làm phước dẫn tui về đi bà" nghe mà đứt ruột.

Vì tôi không đủ sức khỏe chăm nom đỡ đần ông, em gái tôi lãnh nhiệm vụ săn sóc ông 24/24 rất là vất vả, nhứt là ban đêm, ông cứ như đứa con nít lát lát kêu réo em vòi vĩnh này nọ khiến em thường bị mất ngủ bơ phờ. Để bù lại, tôi lãnh phần nấu ăn cho gia đình em và những món riêng cho ba. Còn thằng em tôi thì có bổn phận đưa rước ba tôi mỗi khi cần đi bác sĩ hoặc vào nhà thương hay đi một dịch vụ nào đó. Lâu ngày dài tháng, nhiều khi mệt mỏi đuối sức vì cũng đã có tuổi, chị em chúng tôi vẫn phải rán hết sức mình chớ không đành lòng gởi ba vào viện dưỡng lão vì biết chắc rằng ba không thể nào xa rời con cháu, mái ấm gia đình, sống ở một nơi lạ hoắc không có người thân. Bởi ba má tôi từ trước tới nay đã quen nương tựa chung sống với gia đình vợ chồng em gái, lúc nào cũng có con cháu bên cạnh. Mà được vậy cũng nhờ ông em rể tốt bụng hiếu thảo, sẵn lòng cưu mang phụng dưỡng ba má vợ như chính song thân mình. Ngày má tôi qua đời, ông em rể khóc còn nhiều hơn chúng tôi. Bởi do cái sự gắn bó thâm tình này mà chúng tôi đã đồng lòng chung vai gánh mẹ và bây giờ lại tới gánh cha... Ba má tôi thật có phước có được người con rể hiền lành hiếu thuận hiếm có trên đời.


Mỗi lần qua thăm ba, tôi thường ngồi bên giường ông gợi chuyện xưa coi ông còn nhớ gì không. Gặp lúc ông tỉnh táo thì chuyện gì cũng nhớ, mà nhớ rành mạch mới hay. Ba nói mỗi khi nghe bản nhạc "Đèn khuya" của nhạc sĩ Lam Phương, hình ảnh người mẹ già còng lưng bên ngọn đèn khuya leo lét dưới mái tranh nghèo làm ba rất nhớ và thương bà nội. 

Hồi đó nhà nghèo con đông mà ông nội thì mang bệnh hút, làm bao nhiêu hút bấy nhiêu, không màng tới chuyện đói no của gia đình nên anh em ba phải sớm bỏ học. Bảy, tám tuổi đầu đã đi bán cà rem, đi làm tạp nhạp giúp bà nội nuôi gia đình. Riêng ba, nhờ có chí phấn đấu, vẫn cố gắng bám vào con chữ những mong sau này có một cuộc sống tươi sáng tốt đẹp hơn. Trong lớp mỗi khi thầy giáo cho làm thủ công, những thằng con nhà giàu làm biếng đều mướn ba làm, ba cũng kiếm được vài đồng cho một bữa cơm nhà nghèo. Ngoài ra, sau giờ học ba chạy vội về phụ làm lặt vặt trong lò bún, chủ cho được bao nhiêu thì hay bấy nhiêu cũng đắp đổi qua ngày.

Nhà nghèo tới nỗi mỗi đứa chỉ có hai cái quần, vá tới không còn biết cái quần nguyên thủy ra sao. Có lần ba xin bà nội mua quần mới để đi học, bà nội nói không có tiền, thôi để tết coi ông nội có đem tiền về thì bà nội sẽ mua cho ba. Nhưng khi bà nội mua được cái quần thì ba lại nói ba không cần đâu, để nhường cho em của ba cho nó mừng.

Có một ngày làm được khá tiền, ba về đưa bà nội một nửa, một nửa ba dấu lên định để khi nào bế tắc lắm thì có mà cho bà nội tiêu xài. Nhưng nhìn điệu bộ của ba, bà nội biết chắc thằng này gian dối, chắc có dấu tiền nên bà nội đánh ba mấy roi. Về sau bà nội hiểu được dụng ý của ba, bà nội ôm ba nói trong nước mắt "Con là một thằng con tốt biết lo cho gia đình mà má đã hiểu lầm con, má xin lỗi, con đừng giận má nhe con". Bà nội khóc, ba khóc, tôi ngồi nghe ba kể cũng khóc theo, thương xót cho ba tuổi thơ đã sớm tủi cực nhọc nhằn không có một ngày sung sướng vô tư.

Rồi ba nghẹn ngào nói tiếp "Nghèo đi đôi với khổ, khổ lắm con ơi! Nhớ lại cái thời hàn vi đó ba thật là buồn, lúc nào cũng thấy tủi thân, lúc nào cũng bị mặc cảm. Bởi vậy sau này làm ăn khá giả, ba bù đắp cho bà nội thật nhiều bỏ những khi đói nghèo thiếu thốn. Và khi tụi con ra đời ba nguyện không để tụi con khổ sở thua thiệt như ba ngày xưa nữa. Cũng may trời thương cho ba làm được, ba rất mừng, rất cảm ơn trời Phật".

Quả thật ba tôi là một người chồng người cha có trách nhiệm, biết thương quý gia đình, luôn chu toàn bổn phận, đã cho chị em chúng tôi một cuộc sống sung túc đầy đủ từ cái ăn cái mặc đến việc học hành. Từ nhỏ cho tới lớn, chúng tôi không hề biết đói là gì, cũng không hề có cảm giác tủi thân hay mặc cảm thua sút ai bao giờ. Tình thương của ba cho chúng tôi như núi cao sông dài biển rộng, công ơn trời biển đó chúng tôi biết lấy chi đền đáp, phụng dưỡng ba những ngày sau cuối là lẽ đương nhiên phải làm.

Nhưng giờ đây phần số ba đã tận, nợ đời ba đã trả xong, cái duyên nợ cha con với chúng tôi ở kiếp này đã chấm dứt. Đã đến lúc ba phải trở về chầu Phật tổ, không thể nào ở lại bên chúng tôi nữa rồi. Đau xót lắm nhưng chúng tôi đành gạt nước mắt để ba không nắm níu vướng bận, yên lòng thanh thản ra đi.

Ba ơi, chúng con cầu chúc ba thượng lộ bình an, yên gíấc ngàn thu bên kia thế giới. Nguyện cầu cho hương hồn ba siêu sinh tịnh độ nơi xứ Phật A Di Đà. Nếu như có kiếp luân hồi, chúng con cầu xin cho ba được đầu thai vào một gia đình khá giả để ba được sống sung sướng vui vẻ hơn, tuổi thơ của ba sẽ không bi đát như kiếp này. Thương ba suốt đời ba ơi! Xin vĩnh biệt ba của chúng con!

- Người Phương Nam

KIẾP SAU XIN VẪN LÀM CON BA



Monday, March 16, 2026

Tôi Đi Nhà Thương

Concord hospital

Tôi đã bị bệnh đau lưng hành hạ từ hơn hai mươi năm nay nhưng không dám giải phẫu, cứ rán mà chịu đựng vì sợ rủi ro có bề gì nằm xuội lơ một chỗ thì khổ hơn là chết. Nhưng mới gần đây việc đi đứng rất khó khăn, dây thần kinh bị chèn ép gây đau đớn và nhiều khi tê cứng hai bên chân không xê dịch được.

Sau khi chụp MRI, chiếu theo kết quả, bác sĩ gia đình bảo nếu không mổ thì một hai năm nữa cũng phải ngồi xe lăn vì sẽ không đi đứng nữa được. Nghe vậy bất đắc dĩ tôi phải mạo hiểm tìm gặp bác sĩ chuyên khoa thần kinh để xem họ định liệu ra sao. Ông neurosurgeon bảo với tình trạng này, sau khi đã ba lần chích steroid và thường xuyên đi chiropractor mà không thuyên giảm thì chỉ còn cách giải phẫu mới mong thoát khỏi viễn ảnh xe lăn. Ông bảo về suy nghĩ lại, nếu quyết định mổ thì gặp lại tuần sau để sắp xếp ngày giờ. Đến nước này thì tôi nhận thấy chỉ có chấp nhận mổ thôi chớ không còn chọn lựa nào khác. Và ngày 2/3 vừa qua tôi đã vào bệnh viện để mổ cột sống, Lumbar Laminectomy ("phẫu thuật cắt cung sau đốt sống thắt lưng) là quy trình giải ép thần kinh phổ biến, trong đó bác sĩ cắt bỏ một phần hoặc toàn bộ mảnh xương (lamina) phía sau đốt sống vùng thắt lưng. Mục đích là mở rộng ống sống, giảm áp lực chèn ép lên rễ thần kinh hoặc tủy sống do hẹp ống sống, thoái hóa hoặc thoát vị đĩa đệm gây ra, từ đó giảm đau chân và lưng" 

Bệnh viện Đa khoa MEDLATEC +5).

Quen với nề nếp mẹ hiền vợ thảo, trước khi vào bệnh viện, tôi làm vài món ăn mà ông xã tôi thích rồi chia ra từng phần nhỏ cất vào ngăn đá để sẵn như tḥịt kho tiêu, gà xào sả ớt, thịt kho hột vịt, một keo dưa chua, một hộp canh cải bắp và vài miếng bánh chưng để ông xã ở nhà có cái mà ăn bởi vì ông đã 87 tuổi, lại mù một bên mắt, không lái xe đã ba năm rồi thì làm sao ra ngoài ăn cho được.

Món gà xào sã ớt tiêu biểu

Cuộc phẫu thuật kéo dài hai tiếng rưởi, sau đó ra phòng hồi sức rồi về phòng nằm. Tưởng rằng vết mổ sẽ làm đau nhức lắm hay ít ra cũng lấn cấn khiến mình ngủ không được, thức cũng không yên nhưng tuyệt nhiên tôi không cảm thấy gì cả, chỉ có cảm giác say sóng buồn nôn vì ảnh hưởng thuốc mê. Tôi bỏ ăn chiều đó vì biết ăn vào sẽ nôn ra, kinh nghiệm những lần mổ trước cho tôi biết vậy. Suốt đêm đó tôi chỉ uống nước cầm chừng cho tới sáng cũng không ăn sáng luôn.

Cậu em vào thăm kể chuyện tiếu lâm chọc cười bà chị

Sáng sớm hôm sau, bác sĩ lại xem vết mổ, nói tốt, hỏi tôi có đau không. Tôi nói không đau chỉ thấy khó chịu vì vẫn chưa hết buồn nôn. Sau đó cô physiotherapist tới thăm, hỏi tôi đứng dậy được không. Tôi nói chắc được và ngồi dậy xuống giường.

Cô hỏi tiếp vậy thử bước đi xem sao. Tôi cũng đi được vài bước. Cô nói vậy là tốt quá, ca mổ rất thành công, có thể về nhà.

Lúc đó con gái tôi đã vào tới, nghe vậy nó kêu lên, mới mổ chiều hôm qua mà bữa nay cho về, má tôi còn chưa ăn được, về rồi có chuyện gì thì làm sao. Ít ra cũng phải nằm lại vài ngày để theo dõi coi có bị biến chứng gì không chớ.

Trưa đó, người ta đem lunch đến, con gái bắt tôi phải rán ăn chút xíu cho lại sức chớ hai ngày rồi không ăn làm sao hồi phục nổi. Tôi nghe lời nó ăn vài muỗng, uống chút nước trái cây. Vậy mà khoảng hai tiếng đồng hồ sau, tôi nôn thốc nôn tháo tới mật xanh. Một cô y tá đem cho tôi viên thuốc chống ói và nói nôn ra được thì sẽ khỏe lại và ăn được luôn. Tình trạng này ít ai tránh khỏi sau khi giải phẫu do phản ứng của thuốc gây mê.

Con gái đỡ tôi dậy vào phòng tắm rửa mặt, đánh răng súc miệng cho tỉnh táo rồi đưa về giường nằm nghỉ sau khi cho uống một ly nước thật ấm. Tôi thiu thiu ngủ một chút, thức dậy thấy khỏe hẳn, không còn bị choáng voáng buồn nôn nữa.

Nhưng sau ca mổ và hai ngày không ăn, cơ thể tôi đã suy yếu hoàn toàn. Nằm trong chăn kín mà bỗng dưng tôi phát lãnh, cả thân người run lên không gượng được như vừa bị trúng gió. Gọi y tá tới cho họ biết tình trang của mình, họ đo huyết áp và nhiệt độ, thấy vẫn bình thường nên họ chỉ đắp cho tôi thêm một lớp chăn. Tôi hỏi họ có Vaporub oinment để thoa cho ấm không nhưng có vẻ như họ không hiểu cái kiểu lạnh không phải ngoài tay chân mà từ trong người lạnh ra. Thời may, hai vợ chồng cậu em vào thăm, tôi nhờ thằng em chạy bay về nhà lấy cho tôi chai dầu gió. Sau hơn một tiếng đồng hồ cậu ta mới trở lại thì đã hết giờ thăm, cậu ta chỉ kịp đưa tôi chai dầu gió rồi chở vợ về. Có chai dầu trong tay, tôi thoa lên ngực, lên cổ, hai bên thái dương, hai bên đầu gối và nhờ cô y tá lấy cho một ly nước thật ấm. Uống nước ấm xong, nằm xuống kéo chăn lên tận cổ, khoảng nửa giờ sau thì dầu ấm có hiệu nghiệm giúp tôi bớt run và dần dần qua khỏi cơn ớn lạnh suýt làm tôi ngã quỵ. Nếu không có cậu em về lấy chai dầu, tôi thật không biết sẽ ra sao trong đêm đó. Đông Tây không thể nào hiểu nhau ở chỗ trúng gió trúng mưa chỉ cần dùng dầu xoa ấm cạo gió là mười phần hết bảy còn ba ngay lập tức, mà chỉ có thể gặp nhau ở chỗ mấy viên thuốc cảm chung chung nhưng chậm hiệu quả hơn xoa dầu.



Chai dầu cứu mạng, dầu gió hiệu này tôi đã dùng từ trước 75, lúc còn ở quê nhà

Qua ngày thứ ba, tôi bắt đầu ăn lại nhưng không ăn nhiều vì thức ăn nhà thương không hợp gout với tôi tuy biết rằng rất đầy đủ dinh dưỡng. Ăn không được nhiều cũng không lo đói vì ngày nào nhà thương cũng cung cấp sáu cử ăn, sáng trưa chiều và giữa những bữa ăn chánh thì có tea time trà bánh.

Ngày thứ tư, cũng như mấy ngày trước, ăn sáng xong, y tá lại thay drap giường gối rồi giúp bệnh nhân tắm rửa họăc lau mình. Khoảng 10 giờ, physiotherapist tới hướng dẫn tôi đi đứng, nằm ngồi và quan sát từng bước đi của tôi cũng như lên xuống cầu thang với chiếc gậy "Hồng Thất Công".

Ngày thứ năm, tôi được các bác sĩ chứng cho về với đầy đủ lời dặn dò khuyên bảo. Và con gái tôi cũng đã liên lạc được với văn phòng xã hội giúp người già neo đơn đến dọn dẹp clean up nhà cửa mỗi tuần 3 tiếng đồng hồ trong vòng 6 tuần. Như vậy là quá tốt cho tôi trong những ngày chưa bình phục hẳn để có thể sinh hoạt lại bình thường.

Để có được peace of mind trong cuộc giải phẫu này, con gái tôi chọn bác sĩ tư và yêu cầu được chính ông đứng ra mổ với chi phí cho riêng ông là 10 700 dollars, bác sĩ gây mê là 4510.

Mổ thì self-funded nhưng bệnh viện thì công. Mấy năm trước tôi có đóng bảo hiểm tư cho tiền nằm bệnh viện nhưng sau mấy năm hao tốn quá mà không mổ xẻ gì nên bỏ ngang mất hơn ba chục ngàn. Bây giờ thì xin nằm nhà thương công cho đỡ tốn kém, đáng lẽ không phải đóng tiền nhưng vì mình có khả năng self-funded cho nên họ yêu cầu trả cho họ 490 dollars mỗi ngày chớ không được free như những người khác. Thôi thì cũng được đi, miễn mình được bác sĩ tư đứng ra mổ không qua thực tập sinh là tốt rồi.

Ở phòng chung với những bệnh nhân khác, tuy có hơi phiền nhưng bù lại thì thấy vui nhiều hơn khi ngày ngày tôi có dịp "coi show", chứng kiến những màn "đón người mới" như hồi ở trại tị nạn trên đảo Bidong khá thú vi.

Giường của tôi nằm ở đầu phòng, nhà tắm và toilet nằm ở đầu dãy cho nên ai vô ra gì tôi cũng biết. Đêm đầu, phòng tôi chỉ có hai người, tôi là người đầu tiên. Hai tiếng sau thì có bệnh nhân mới được đưa tới nằm đối diện với giường tôi. Bà này người Đại Hàn, người vừa tới thì tiếng nói cũng ồn ào theo luôn. Con gái tôi hỏi thăm thì ra bà này cũng cùng bệnh như tôi, mổ sau tôi một tiếng, cũng do ông bác sĩ tôi chọn. Bà bệnh này có vẻ hơi kẻ cả, phàn nàn liên miên với giọng Đại Hàn ngang ngang gàn gàn nghe rất khó chịu. Bà em đi theo thì tỏ ra chìu chuộng dỗ dành không ngớt.

Khoảng 9 giờ đêm, có một ca mổ khẩn cấp được trực thăng chở từ vùng quê Kara cách Sydney khỏang 400 cây số lên bệnh viện Concord Sydney để giải phẩu sạn thận. Cô bệnh nhân này là người thứ ba được đưa vào phòng tôi.

Đêm đầu tiên là một đêm không ngủ. Vì chưa bước xuống giường được để đi toilet nên trong đêm, cả ba bệnh nhân chúng tôi đều phải bấm chuông gọi y tá giúp, chưa kể những khi họ tới đánh thức để đo huyết áp và nhiệt độ.

Sáng lại, bà Đại Hàn em vào thăm chị mang theo đồ ăn, thế là đài phát thanh tiếng nói Đại Hàn bắt đầu hoạt động tối đa khiến con gái tôi nghe phát bực mình. Bà em nói với con gái tôi, họ đang chờ người bên nhà thương tư nào đó tới rước bà chị vì bà chị muốn nằm phòng riêng chớ không thích chung đụng với ai. Tôi không hiểu nếu dời bệnh viện khác thì nhóm bác sĩ mổ làm sao thăm bệnh mỗi ngày cho bà ta vì ông bác sĩ mổ của tôi ngoài làm bệnh viện tư ở North Sydney thì chỉ làm và dạy thực tập cho các neurosurgeon tương lai ở nhà thương Concord thôi. Nhưng đó là chuyện của họ, chắc họ phải biết mà.

Thank God, xế trưa đó hai chị em bà Đại Hàn "rời đảo", nhân viên vệ sinh vừa dọn dẹp thay drap giường gối mới thì chiều lại có bệnh nhân mới lấp vào chỗ trống. Cô này cũng dân da trắng, không biết di dân hay Úc rặt nhưng khi chồng cô vào thăm, họ nói với nhau chỉ đủ nghe như tiếng thì thầm chớ không ồn à̀o như dân Châu Á.

Sáng ngày thứ ba, khi hai cô bệnh nhân da trắng hơi khoe khỏe thì ba cái miệng nói tiếng Anh là cô gái đến từ country tên Molly, cô ở Sydney tên Alice và con gái tôi bắt đầu chit chat, trao đổi thông tin sôi nổi. Thì ra Molly bị sạn thận cấp tính, nhà thương dưới quê không dám mổ phải vận chuyển bằng Air Ambulance lên Sydney giải phẫu. Molly làm hairdresser có hai đứa con 5 và 9 tuổi. Còn Alice thì đang có bầu ba tháng nhưng phát hiện bị ung thư gì đó nên cũng phải mổ khẩn cấp.

Xế trưa ngày thứ ba, ba má Alice lại rước cô về nhà tịnh dưỡng. Đứa con lớn 2 tuổi của Alice thì được giao cho ba nó giữ riêng vì thằng nhỏ quậy quá sợ má nó không nghỉ ngơi được. Rồi trong ngày đó, Molly cũng được Air Ambulance tới chở về quê.

Tưởng đâu tôi sẽ được một mình một cõi ít nữa là một đêm nhưng chiều lại, một bà Á Châu được đưa vào chỗ Molly, bà ta không biết tiếng Anh, thấy tôi ngồi ăn dinner bên này, bà ta vẫy vẫy tay nói với tôi bằng tiếng Mandarin. Tôi lắc đầu. Bà nói "I want nurse". Biết là bà muốn kêu y tá nhưng không biết bấm remote control gọi nên tôi bấm cái remote của tôi gọi dùm bà. Khi y tá tới, bà ta luôn miệng đòi hành lý mà bà ta đem theo vào nhà thương nhưng chưa thấy người mang tới. Bà nói "my bag and phone". Các y tá đoán hiểu là bà cần lấy cái phone trong túi xách để liên lạc với người nhà. Nhưng may thay, bà chưa kịp có phone để gọi thì ông chồng bà vào tới với gà mên đồ ăn trên tay. Lát sau người ta cũng đem hành lý của bà tới giao lại bà.

Cho vợ ăn xong, ông chồng bà mon men đi lại toilet tính vô. Con gái tôi chận lại nói toilet này chỉ dành cho bệnh nhân trong phòng, còn visitors thì ra toilet bên ngoài và chỉ cho ông ta hướng đi.

Đêm đó tôi được một đêm yên tịnh ngủ thẳng giấc. Chừng giựt mình thức dậy, mở cái phone ra coi giờ thì thấy 5 giờ rưởi sáng. Nằm trên chiếc giường êm ái, bao quanh bằng những tấm rideau màu xanh bleu dịu mắt với nhiệt độ điều hòa 22 độ C, trong một không gian tĩnh lặng của một ngày chưa đến, tôi nghe trong lòng dâng lên một cảm giác bình yên khó tả mà xưa nay tôi chưa bao giờ cảm nhận được như lúc này. Không cần lo chồng, lo con, lo ăn lo uống, lo bệnh lo tật, lo ngược lo xuôi, lo xa lo gần. Thật là thần tiên thiên đàng. Đời người sanh lão bệnh tử, sợ nhứt là giai đọan bệnh. Như tôi đây, lần này mổ cột sống lưng thành công nhưng còn bao nhiêu bệnh khác đang sắp hàng, chết thì không nói gì chớ còn sống thì còn phải chữa trị nhiêu khê. Chợt nghĩ nếu được chết ngay trong giây phút này thì khỏe thân biết mấy, coi như đã trả hết nợ đời để từ đây có thể yên nghỉ thiên thu.

Qua ngày thứ tư ở bệnh viện, trưa đó thấy một chiếc xe lăn đẩy một cô bé rất trẻ như teenager vào chiếc giường kế bên tôi. Không biết cô ta bị gì mà nằm chưa nóng lưng là đã nhảy phóc xuống giường lấy quần áo đi tắm. Tôi đang ngồi trên chiếc ghế đặt cạnh bên vách phòng tắm coi youtube, thấy cô bé đi ngang qua tôi hỏi thấy con còn trẻ quá, bị gì mà vô nhà thương vậy. Cô bé cười nói con bị vấn đề thận, khi nào tiểu không thông thì vào đây cho bác sĩ đặt ống dẫn tiểu. Vì bác sĩ chưa tìm ra nguyên nhân, con cứ phải vô ra thường xuyên bệnh viện này. Mấy cô y tá ở đây ai cũng biết con hết. Còn cô thì sao. Tôi nói tôi vô mổ cột sống. Cô bé nhăn mặt nói tội nghiệp cô, chắc đau lắm hả. Tôi nói tôi cũng tưởng vậy mà không đến nỗi nào và hỏi tiếp cô bé ở Sydney hay từ đâu tới. Cô bé nói ba má con ở Newcastle cách đây 200 cây số nhưng con sống tự lập với bạn trai ở đây. Những lúc phải vô ra nhà thương thì con ở nhà ba má của bạn trai. Họ chăm sóc chu đáo, tốt với con lắm. Tôi bảo vậy cô mừng cho con.

Lát sau thì có một bệnh nhân mới nữa. Bà này cũng người Á châu, nghe nói tiếng quan thoại với chồng. Bà ta không mặc áo nhà thương mà mặc nguyên bộ đồ từ nhà đi tới và lên giường nằm đắp chăn như những bệnh nhân khác. Chưa rõ bà ta bị bệnh gì mà đêm đó bà ta ho suốt, lát lát lại chạy vào toilet khạc đàm rồn rột khiến tôi mất ngủ cả đêm.

Sáng ra là ngày cuối cùng của tôi. Sau khi bác sĩ trong equipe mổ tới thăm cho discharged, con gái tôi đi lo thủ tục ra nhà thương nhưng chờ mãi tới giờ lunch mới hoàn tất.

Lúc đó, người phát cơm trưa cũng vừa đẩy xe tới, con gái tôi nói thôi má ăn xong rồi hẳng về. Đã ở đây năm ngày rồi, nán lại thêm chút nữa cũng đâu có lâu lắc gì, không thôi người ta đổ bỏ đồ ăn đã order hôm qua của mình tội lắm.

Tôi nói với anh chàng bưng phần ăn vừa đặt lên bàn "It's my last supper". Anh ta lắc đầu bảo đừng nói vậy không tốt, last supper là chỉ sự chết. Nhưng với tôi là bữa ăn cuối ở nhà thương, tôi cho biết. Anh ta hỏi vậy hả và quay sang hỏi con gái tôi muốn ăn lunch với Mum không vì có người được discharged, ra về trước đã bỏ lại phần ăn trưa. Con gái tôi hỏi không ăn thì cũng cho vô thùng rác chớ gì. Anh ta gật đầu và mang đến. Nói tới nói lui một hồi mới biết anh ta là người Việt Nam. Con gái tôi kêu lên vậy mà nãy giờ hổng nói, đeo cái mask kín mít ai biết dân gì đâu à. Anh ta nói đùa tự nhiên khai ra làm gì, để coi hai má con có nói xấu gì tui không đó mà. Ba chúng tôi cùng cười. Một kỷ niệm ở nhà thương khó quên.

Xong bữa chúng tôi đến chào từ giã và cám ơn các cô y tá trước khi ra về. Tưởng rằng sẽ phải ngồi xe lăn cho con tôi đẩy nhưng xuống thang máy, tôi đi được ra tới phòng chờ đợi chờ con gái lấy xe tới pick up nhờ vào cây gậy "Cái Bang" và vài "chiêu thức" thọ giáo được từ physiotherapist trong mấy ngày qua.

Tôi vô cùng cám ơn các bác sĩ, y tá và bệnh viện Concord, ơn người ơn đời chứa chan không làm sao trả hết.


Người Phương Nam

Wednesday, January 14, 2026

Cháo Trắng Và Người Hoa 


Nói về cháo, có nhiều người không thích ăn cháo trắng mà chỉ thích cháo gà cháo vịt, cháo lòng, cháo hột vịt bách thảo, hay các loại cháo hải sản như cá, mực, điệp, hàu, bào ngư vv... mặc dù cháo trắng cũng có cái ngon riêng và lợi điểm đặc biệt của nó là thuần khiết chỉ gạo với nước, không mỡ màng, không nhiễm độc tố, ăn dễ tiêu, nhẹ bụng, là món lót lòng lành mạnh rất tốt cho sức khỏe, nhứt là người già.

Người Hoa từ ngàn xưa đã có tập tục ăn điểm tâm cháo trắng cho ấm dạ dày rồi sau đó muốn ăn hàng vặt gì đó bên ngoài mới ăn. Tập tục nầy cũng dễ hiểu thôi, là vì nước Tàu đông dân, nghèo đói, lúa gạo không đủ ăn nên người ta phải ăn cháo. Mà nghèo thì làm gì có cá thịt để nấu nên buộc lòng phải ăn cháo trắng mà thôi. Ăn riết rồi thành thói quen dù khi đã dư dả, ngày ba bữa có đủ cơm ăn vẫn không thể nào bỏ thói quen ăn cháo trắng. Cháo nấu theo người Hoa có hai cách, một là khi gạo vừa nở bung ra thì tắt lò đậy kín nắp để đó, hai là nấu lâu hơn cho ra nhựa, vừa nước vừa cái chớ không đặc sệt như cháo đậu xanh đậu đỏ của người Việt Nam. Ba tôi thì thích ăn cháo kiểu vừa chín, hột gạo còn búp búp nên tôi múc ra một tô trước cho ba, đậy kín lại để đó rồi nấu tiếp số còn lại trong nồi cho tới khi gạo nhừ. Lạ một điều là ba tôi cả đời khi ăn cháo chỉ thích độc nhứt cháo trắng chớ không bao giờ chịu ăn cháo nấu chung với thứ gì khác.

Sáng sớm thức dậy, việc đầu tiên của con dâu, hoặc con gái trong nhà là bắc nồi cháo lên bếp, vừa canh chừng, vừa dọn mấy món đồ mặn ra bàn, thường là những món đơn sơ, thanh đạm không tanh tưởi hay dầu mỡ mà lúc nào cũng có sẵn trong nhà như là xái pấu (củ cải ướp muối với ngũ vị hương đem phơi khô), cốn xại (cải ướp với riềng và muối đường), đậu phọng hoặc đậu đen nấu muối, trứng muối, cải Tứ Xuyên (một loại củ cải ở Tứ Xuyên bên Tàu, ướp muối và ớt bột), chao đỏ, thịt chà bông hay thịt kho khô vv...

Người nhà, trước khi ra cửa tản mác đi làm, ai cũng húp một hai chén cháo với một món nào đó trên bàn. Vì là đồ mặn nên chỉ cần gắp một hai miếng là xong bữa chớ không ai ăn nhiều tới nỗi để bị lên máu. Có người thích ăn cháo không, không cần đồ ăn hoặc xịt chút Maggi, miễn có chút cháo vô bụng là thấy sảng khoái tinh thần để bắt đầu một ngày mới làm việc .

Cải Tứ Xuyên

Thịt kho tiêu

Hột vịt muối

Xái pấu cay (củ cải muối có ớt) sản xuất từ Đài Loan


Đậu phọng nấu muối

Cốn xại

Người Hoa không chỉ ăn cháo sáng mà có khi họ nấu nhiều để ăn luôn cả ngày mặc dù trưa chiều đã có cơm. Nhớ hồi xưa, mỗi lần đi thăm bà nội, tôi thấy trên bếp lúc nào cũng có nồi cơm và nồi cháo. Tôi hỏi thiếm tôi sao chiều mà cũng nấu cháo chi vậy. Thiếm nói chú đi làm về mệt thường hay húp một chén cháo trước khi ăn cơm không thôi nuốt không vô vì không phải ngày nào cũng có nấu canh.

Hồi đi vượt biên, lúc ở trại chuyển tiếp Sungai Besi Mã Lai chờ chuyến bay đi định cư, chúng tôi có biết một gia đình người Hoa Chợ Lớn ở chung phòng, người cha sáng nào cũng lọ mọ đi nấu cháo, cháo nấu xong thì cũng gần tới giờ người ta phát cơm trưa. Mà ở đây muốn nấu nồi cháo đâu phải dễ vì là trại tạm cư như hostel nên chỉ có chỗ ngủ, phòng tắm, nhà vệ sinh chung chớ không có nhà bếp. Cơm nước thì đã có nhà thầu nấu sẵn, dân tị nạn chỉ cần lên lãnh đem về phòng ăn thôi. Không biết ông ta đi đâu tìm củi lửa để nấu hay phải móc nối với ban nhà bếp xin nấu nhờ. Hỏi ông ta sao cực quá mà bữa nào cũng phải nấu thì ông ta nói ngày nào không ăn cháo là ngày đó muốn bệnh. Vậy mới biết cháo trắng quan trọng với người Hoa như thế nào.

Trước kia, ông xã tôi rất ghét cháo trắng vì hồi nhỏ bị kiết lỵ nằm nhà thương hai tuần lễ toàn ăn cháo trắng với muối ớn tới xương. Nhưng từ khi vào làm rể người Tàu minh hương thì bỗng nhiên "đổi tông", cháo gì ổng cũng không thích bằng cháo trắng ăn với "kèm lèo" (tiếng Tiều, có nghĩa là đồ mặn linh tinh nói chung). Chiều nào cảm thấy không có appétit, ông xã cũng kêu tôi nấu nồi cháo cho ổng rồi ổng đi bày ra đầy bàn nào là đậu phọng, cải Tứ Xuyên, xái pấu vv... Và khi ăn thì ăn một hai tô chớ không phải chén thì đủ biết cháo trắng cũng có sức hấp dẫn tới cở nào.

Theo đông y thì người lớn tuổi, buổi chiều nên ăn cháo hơn là cơm cho nhẹ bụng dễ ngủ, tôi nghĩ cũng ̣đúng vì chiều nào ăn cháo, tôi cũng thấy trong bụng như không có gì, không nặng nề như những bữa ăn cơm với đầy bàn thịt cá. Cháo trắng giúp cho tiêu hóa tốt, vì vậy mỗi khi tôi làm đồ chiên cho cả nhà ăn, tôi đều nấu thêm chút cháo trắng loãng để húp cho tiêu dầu mỡ. Ngoài ra khi trái gió trở trời, ai bị phong hàn cảm cúm, sau khi xức dầu cạo gió xong, húp vào một chén cháo nóng thì coi như đã giảm được nửa phần cơn bệnh, có khi khỏi cần uống viên thuốc nào.

Xem ra cháo trắng cũng là một phương thuốc đa năng, vừa cứu đói, vừa cứu bệnh con người rất hay và hữu hiệu. Thử hỏi có ai trong đời chưa từng ăn một chén cháo trắng những lúc mệt mỏi, bần thần, dã dượi, yếu đau, và nhứt là lúc hàn vi, gạo không đủ để nấu một nồi cơm phải không quý vị?

Người Phương Nam

Monday, December 22, 2025

Giáng Sinh Đầu Tiên Trên Nước Úc 



Ngày đầu tiên tới Úc, gia đình chúng tôi tình cờ gặp một ông bác sĩ Úc, giám đốc y tế vùng phía tây Sydney lúc ông đi thanh tra bệnh viện nơi nhóm người tị nạn được đưa đến để khám sức khỏe tổng quát. Sau lần gặp đầu, trò chuyện với ông xã tôi, ông bác sĩ cảm thấy có thiện cảm hay sao mà sau đó đã mời cả gia đình chúng tôi về nhà gặp phu nhân của ông. Từ đó, cứ thỉnh thỏang weekend, hai ông bà bác sĩ thường đưa chúng tôi du ngọan đó đây hoặc đi picnic chỗ này chỗ nọ với những bữa ăn chung như bạn thân tình chớ không chỉ là lòng thương hại bố thí cho kẻ sa cơ lạc lòai nơi đất khách.

Mùa Giáng Sinh năm đầu tiên ở Úc, chúng tôi chưa biết tập tục mừng Giáng Sinh của người Âu Mỹ ra sao, và hơn nữa vì chưa có việc làm hẳn hoi nên không có tiền mua quà và tổ chức Giáng Sinh đón Chúa hài đồng như bao người dân bản xứ. Ông bà bác sĩ tế nhị biết vậy nên đã tốt bụng chia sẻ niềm vui của đêm thiêng liêng tình thánh ấy cho gia đình chúng tôi cùng gia đình một người bạn mới quen trên bước đường tị nạn là bác sĩ L.V. Bình, thật chu đáo vẹn tòan. Cũng nhân dịp này ông bác sĩ còn mời mẹ và gia đình người em gái tới dự buổi ăn khuya để giới thiệu chúng tôi với họ. Từ những kẻ xa lạ ở hai bờ đại dương cách trở, khác biệt màu da tiếng nói, chưa một lần gặp gỡ quen biết mà bỗng dưng ngồi chung với nhau trong một bàn ăn thân mật vui vẻ, không chút kỳ thị tị hiềm, nhứt là lại vào ngay cái đêm Chúa xuống đời đem tình thương ban phát thế nhân, nếu không phải là ân thánh Chúa, vậy thì biết phải giải thích như thế nào.

Dưới gốc một cây thông tươi còn thơm mùi nhựa được trang hòang lộng lẫy bằng những đèn sao nhấp nháy và những trái châu muôn màu là những gói quà sặc sỡ đẹp mắt chất cao thành đống. Mỗi người ai cũng có quà tặng trao đổi cho nhau với những lời chúc tốt đẹp nhứt. Chúng tôi rất bỡ ngỡ, chỉ biết ngại ngùng nhận lấy chớ chẳng có gì để đáp lại ngòai sự biết ơn. Dù xưa nay tôi đã được cha mẹ dạy bảo là không được nhận không của ai một thứ gì, nhưng trong giai đọan đầu mới tới, chưa kịp an cư lạc nghiệp thì lấy đâu ra phú quý mà sinh lễ nghĩa. Thôi thì tạm thời xin chỉ nhận cho vui lòng những kẻ hảo tâm. Trong đời có ai tránh khỏi những lúc thọ ơn người khác, nhứt là một khi đã mang thân tị nạn ở xứ người, dù muốn dù không vô hình chung đã là kẻ thất thế đi gõ cửa nhà người cầu xin, xin sự sống, xin tình người. Vì vậy nếu được cho thì mình cứ nhận, cứ coi như họ đã nợ mình kiếp trước nên kiếp này phải trả lại. Rồi một ngày nào đó biết đâu mình sẽ có cơ hội đáp đền, dù không đền trả trực tiếp những ân nhân của mình thì với những ai không may lỡ vận như mình hiện tại, bởi vì chung quanh mình lúc nào cũng có biết bao kẻ bất hạnh cần được cứu giúp xót thương. Điều đáng cảm kích ở đây là tình người không vụ lợi, thi ân bất cầu báo, cho đi để nhận lại niềm vui cho chính mình theo thông điệp nhắn nhủ của Chúa. Nghe nói Canada xứ lạnh tình nồng, không biết nồng ấm ra sao nhưng tình người ở xứ Úc như thế này là đã quá sức tưởng tượng còn mong gì hơn nữa.

Ngòai gia đình ông bác sĩ nhân hậu đó còn có những người khác cũng tận tình nâng đỡ gia đình chúng tôi trong những bước đầu chập chững ở quê hương thứ hai này. Có người đến rồi đi nhanh chóng như cơn gió thoảng, nhưng cũng có người ở lại với chúng tôi một thời gian, giúp tôi đi tìm việc, đưa con tôi đi học, đi khám răng định kỳ lúc tôi và ông xã bận đi làm. Đó là bà Anne, vợ của ông ca sĩ John Mac Nally, người gốc Ái Nhĩ Lan. Tuy là ca sĩ khá nổi tiếng vào thập niên tám mươi nhưng ông sống rất đạo đức, rất ủng hộ chuyện bà vợ làm việc tông đồ. Do sự quen biết đó cho nên trong ba năm đầu ở Úc, mỗi dịp Giáng Sinh, không nhà ông này thì nhà bà nọ, gia đình chúng tôi đều đón Giáng Sinh với những người Úc có tấm lòng nhân ái bao la…

Chúng tôi hết lòng biết ơn họ và cầu xin Chúa trả ơn xứng đáng cho họ ở đời nầy và đời sau. Chúng tôi cũng nguyện với lòng sẽ noi gương tiếp nối con đường làm tông đồ của họ giúp người giúp đời theo khả năng của mình để cuộc đời nầy bớt khổ bớt sầu, và mình cũng tìm được niềm vui sống có ý nghĩa cho tha nhân.


Người Phương Nam

Saturday, December 13, 2025

Cuối Năm Lan Man Chuyện Bệnh 


Người xưa có câu “Bảy mươi chưa què chớ khoe mình lành”. Lúc còn trai tráng khỏe mạnh không ai nghĩ đến có ngày mình chùn chân mỏi gối, đau khớp xương, nhức lưng, đau vai, đau cổ, tê bại toàn thân, dở cánh tay lên không tới đầu hoặc biết đâu xui xẻo đột quỵ nằm liệt giường. Tuổi trẻ háu thắng, chuyện gì cũng thấy mình dư sức qua cầu, có thể băng rừng vượt suối, thậm chí dời non lấp biển như chơi. Còn các ông bác sĩ thì luôn vỗ ngực tự tin rằng ta đây đời nào mới bệnh.

Vậy mà mới khỏang bốn mươi, khi xương cốt bắt đầu thoái hóa là trong người đã nghe rục rịch hết rêm chỗ này tới ê ẩm chỗ nọ, như chiếc xe cũ xài lâu phải hao mòn máy móc. Một ông bác sĩ lúc đi vượt biên mới ngòai ba mươi, khi định cư yên ổn, định học lại lấy bằng để hành nghề ở xứ người nhưng dự tính chưa thực hiện thì khám phá ra mình bị bướu não, thế là chán nãn ngã lòng buông trôi mọi mơ ước. Một ông bác sĩ chuyên khoa về bệnh cao huyết áp thì chấm dứt cuộc đời trong viện dưỡng lão vì tai biến mạch máu đầu. Họăc một thể tháo gia hay võ sĩ ngày nào cũng tập luyện không ngừng thế mà về già lại bị stroke nằm ngay đơ như khúc gỗ vô tri. Một cô dentist mới buớc vào tuổi bốn mươi đã phải mổ hai bên hip vì tư thế ngồi trong lúc làm việc bào mòn xương hông.

Bệnh tật không chừa, không nể một ai, già trẻ bé lớn, sang hay hèn, giàu hay nghèo, hễ có sinh là có lão, có bệnh để cuối cùng rồi tử. Trong bốn chữ sanh lão bệnh tử, chắc ai cũng sợ nhứt là chữ “bệnh”. Bệnh là một tai họa ghê gớm ác độc mà tạo hóa bắt con người phải gánh chịu như một lời nguyền. Nó hành hạ thể xác lẫn tinh thần con người dần mòn, ngày nầy qua ngày nọ, đau đớn nhức nhối khó ở trong người. Ăn không được, ngủ không yên khiến người ta mất hết sinh lực để làm việc và cảm thấy không còn lạc thú gì nữa trên đời. Người giàu còn đỡ, có thuốc men trợ giúp, người nghèo thì phải chịu đựng sống ngắc ngỏai lây lất chờ chết nhưng nếu chưa tới số, muốn chết cũng chết không được, khổ nói sao cho xiết!

Có một ông nọ, có phước mà không biết, xưa nay chưa từng bị bệnh gì trầm trọng ngọai trừ cảm cúm. Ông ta cũng không từng đau răng nên khi thấy người ta nhức răng ôm mặt nhăn nhó thì cười cho là người ta không giữ vệ sinh mới bị vi trùng đục thủng răng, hoặc nghe ai nói sáng phải đo đường chiều đo máu thì ông ta nói tại họ không chịu tập thể dục, ăn uống vô độ mới ra nông nổi tiểu đường, cao máu, cao mỡ hay đau tim suy thận, vv…

Cho tới một ngày ông ta bỗng dưng bị tê nhức cả hai cánh tay từ cùi chỏ xuống tới bàn tay, nhức đến đổi không ngủ được, muốn tập thể dục cũng dở tay không lên, lái xe thì dẹp luôn vì bàn tay tê cứng không cầm được vô lăng. Thế rồi ông ta mới đi gặp bác sĩ. Bác sĩ nói là do thấp khớp (arthritis), nhiều người trên 50 đã có triệu chứng này, ông tới tuổi 75 mới bắt đầu bộc phát là may phước lắm đó. Bác sĩ cho thuốc uống giảm đau. Uống năm ngày chưa thuyên giảm, ông ta lại chạy ra tìm bác sĩ hỏi sao không thấy bớt để ông ta có thể lái xe đưa cháu đi học. Bác sĩ nói ông mới bị lần đầu cho nên ông thấy khổ sở như vậy chớ bệnh này là common ở người lớn tuổi, chẳng có gì nghiêm trọng, từ từ sẽ bớt thôi.

Thì quả thật có bớt, nhưng đã nói là xe cũ thì máy móc rỉ sét, hao mòn, hư hết chỗ nầy thì qua tới chỗ khác, vá chỗ nầy thì xì chỗ kia. Khi phát giác ra là túi mật không còn họat động và còn bị sạn lấn cấn bên trong, đau thấy mấy ông trời, ông ta mới tá hỏa đi gặp bác sĩ chuyên khoa. Tình cờ gặp một người bạn cũ, ông bạn nầy nói không cần giải phẩu đâu, ông về mua khóm xây nước uống một lúc là sạn sẽ tan hết thôi. Trời đất quỷ thần ơi! uống tới tan được mấy cục sạn 8mm thì chắc bao tử cũng lũng luôn. Bà vợ phản đối la um sùm nói khẩn cấp như vậy thì giải pháp tốt nhứt là mổ quách cho xong, hơi đâu mà nghe ba cái bài thuốc vớ vẩn vô căn cứ. Vậy mà ông ta cũng ôm cái bụng đau ghé chợ mua hai trái khóm đem về quăng đó rồi nằm mẹp. Tới chiều tối, nhắm chịu không nổi nữa, ông ta mới kêu thằng con kêu ambulance chở vô nhà thương. Ở nhà thương, người ta làm vài cái test rồi tuyên bố phải giải phẩu lập tức, nói đáng lẽ ông phải vô sớm hơn, mấy cục sạn đó đã chận nghẹt cuống túi mật, nếu không giải phẩu ngay thì ruột gan phèo phổi của ông sẽ bị nhiễm trùng lung tung, chừng đó thì very complicated khó mà chữa.

Một chị bạn bị ung thư từ năm 45 tuổi, may sao nhờ chữa trị kịp thời không bị di căn, sống được thêm được 16 năm. Trong thời gian đó, chị dùng thuốc đúng liều, tập thể dục đều đặn, ăn uống kiêng cử theo lời khuyên cho người mắc bệnh ung thư và đi tái khám định kỳ. Về tinh thần thì chị tu tập, thiền hành buông xã hết mọi sự cho tâm hồn thư thái, an lạc. Đó cũng là một phương pháp hữu hiệu giúp đẩy lùi bớt bệnh tật.

Vậy mà trong lần tái khám sau cùng, bác sĩ lại phát giác ra mầm ung thư của chị tái xuất hiện, bác sĩ đổi hết thuốc nầy đến thuốc nọ cho chị nhưng không ngăn được sự phát triển nhanh chóng hoành hành khiến chị hết sức đau đớn, cứ phải chích morphine cầm chừng cho giảm đau. Nhưng từ morphine lại đưa đến những biến chứng khác như rối lọan hệ tiêu hóa, hệ tuần hòan và tinh thần thì bất định, ngày đêm cứ đờ đẫn vật vờ với ảo giác liên miên.

Cứu cánh sau cùng của chị là join vào chương trình clinical trial để thử thuốc mới mặc dù không biết hiệu quả ra sao, lại còn bị nhiều side effect hành hạ kinh khủng. Trước kia chị yêu đời, thích làm đẹp bao nhiêu thì bây giờ chị buồn nãn thất chí bấy nhiêu. Trước kia chị cũng lên mạng, cũng viết bài, làm slide show, làm youtube gởi tặng bạn bè nhưng bây giờ không còn tâm trí sức lực đâu mà tiếp tục. Nhưng dù sao cũng phải tận nhân lực trước khi tri thiên mệnh. Nghe chị kể bệnh mà thương chị quá nhưng chẳng biết làm sao hơn là giúp lời cầu nguyện. Biết làm sao khi sự sống chết của con người không được do chính cá nhân người đó định đọat mà là ở số mệnh đã mang theo từ lúc ban sơ chào đời.

Rồi mới đây ông em rể của tôi, người có cuộc sống rất lành mạnh, không cà phê thuốc lá rượu chè, ăn uống điều độ kỷ lưỡng, lại siêng năng tập thể dục mỗi sáng trước khi đi làm bất ngờ bị phán là bị bệnh ung thư mà lại là ung thư thời kỳ cuối mới oan mạng. Khởi đầu ông em cảm thấy sao mình hay mỏi mệt lạ thường, lúc nào cũng uể oải không muốn làm gì cả trái ngược với trước kia rất năng động, không bao giờ chịu ngồi không. Và bụng thì cứ bị đau dữ dội từng cơn mà cái đau rất lạ không giống như đau ruột hay bao tử. Đồng thời trong lúc đó, ông em lại phát hiện có vài mụt hạch xuất hiện trên ngực, trên cổ, dưới nách, sau ót. Ông vội đi bác sĩ gia đình thì được gởi đi chụp CT Scan cả vùng bụng. Kết quả, gan, bao tử. túi mật không bị gì cả mà trong tuyến tiền liệt thấy có một cái bướu khá to. Bác sĩ gia đình chuyển ông em qua bác sĩ chuyên khoa về tiết niệu nhưng phải chờ waiting list khoảng hai tuần. Do đó, con gái ông em mới đưa ba cháu vào nhà thương xin cấp cứu. Sau khi thăm khám xong, bác sĩ tiết niệu cho biết cái hạch đó to khoảng 8mm có thể là tuyến tiền liệt bị ung thư giai đoạn cuối nên mới lan ra khắp người. Họ nói phải làm biopsy rồi mới biết ra sao. Mà muốn làm biopsy cũng phải chờ lên list tới phiên mới được.

Trong lúc chờ làm biopsy tuyến tiền liệt theo ý bác sĩ tiết niệu, một bác sĩ về quang tuyến cho làm PET Scan, nói phương pháp nầy rất hữu hiệu để nhận diện ung thư. Kết quả là những mụt hạch dưới ngực, dưới cổ, dưới nách, sau ót đều là ung thư, còn cái bướu trong tuyến tiền liệt thì không thấy dấu hiệu báo động. Có thể đó cũng là một cái hạch như những cái hạch đang nổi khắp châu thân. Thế là tất cả việc chữa trị đều tập trung vào những mụt hạch. Sau khi làm biopsy một cái hạch, bác sĩ chuyên khoa ung thư cho biết bệnh nầy là ung thư hạch bạch huyết (Lymphoma) giai đoạn thứ tư đã vô tới xương là thời kỳ cuối. Bác sĩ nói có thể chữa được nhưng hy vọng rất mong manh. Và rồi họ đã lập tức tiến hành làm chemotherapy cho ông em đợt đầu thử xem có hợp thuốc không để ba tuần sau lại tiếp tục.

Giờ đây thì chỉ biết cầu trời khẩn Phật cho nạn khỏi tai qua. Tôi thật sự không hiểu nổi, Phật dạy ở đời phải ăn hiền ở lành, tu tâm dưỡng tánh, sống đạo đức ngay thẳng, làm việc thiện giúp đời thì sẽ tránh được bệnh tật tai ương. Nếu vậy thì gia đình ông em rể đây đã hội đủ điều kiện để được miễn trừ. Cả nhà bốn người từ cha mẹ tới hai đứa con, người nào cũng là Phật tử đã quy y tam bảo, hai vợ chồng đã về hưu, ngày thì đi làm công quả cho chùa, đêm về tụng kinh cầu phước cầu an cho bá tánh. Vậy thì tội tình gì mà đức Phật nở lòng gieo oan trái đau thương phán cho ông em một cái án nặng nề không sao đỡ nổi.

Đời người nếu như không bị chữ bệnh ám thì sẽ thấy được thiên thường. Khốn thay đó là một giai đọan diễn biến tất nhiên trong cuộc hành trình của kiếp người không thể nào tránh khỏi.

Vậy nên, nếu ai có niềm tin ở đấng thiêng liêng của mình thì hãy cầu nguyện cho mình có sức chịu đựng cho đến giây phút lâm chung. Riêng tôi, kinh nhựt tụng của tôi là cầu xin cho tất cả mọi người trên thế gian này bất cứ ai tới ngày mãn kiếp cũng được đặc ân ra đi trong giấc ngủ êm đềm bởi suốt một kiếp làm người ai cũng đã chịu quá nhiều thống khổ điêu linh!. Lời cầu xin này thiết tưởng không có chi là quá đáng nhưng không biết ông trời trên cao có nghe thấy hay không mà viện dưỡng lão vẫn đầy dãy những kẻ già nua bệnh tật kéo lê kiếp sống đọa đày, sống ngắc ngoải khổ đau hơn là chết !! Thương sao kiếp người!!


Người Phương Nam




Sunday, November 16, 2025

Chuyện Hàng Xóm 

1. Cô Dâu

Xóm nhỏ chín căn của tôi tuần rồi đón về một cô dâu mới. Cô dâu còn trong tuổi teen, ăn chưa no lo chưa tới, mới học xong high school, đang phân vân chưa biết chọn ngành gì khi vào đại học.

Ngày xưa, nữ thập tam, nam thập lục, chuyện cưới gả đều do gia đình đặt để, không thể nào cãi lệnh mẹ cha, bởi vì áo mặc sao qua khỏi đầu. Nhưng thời bây giờ, muốn mặc cái áo pull-over thì đương nhiên phải tròng từ trên đầu kéo xuống và muốn cởi ra cũng phải từ dưới dở qua khỏi đầu. Chuyện hôn nhân ngày nay là do chính người trong cuộc quyết định. Kết hôn hay không là tùy ở đôi lứa yêu nhau chớ không phải theo ý cha mẹ. Ngày nay, chuyện kết hôn đối với bọn trẻ như là nightmare, là đồng nghĩa với no more freedom, no more fun, no more life enjoyment, having a lot of responsibilities mà bọn nó cố tránh né trì hõan, chậm chừng nào tốt chừng nấy để được thong dong tự tại theo đuổi mục đích, sự nghiệp riêng của mình hay tự do bay nhảy vui chơi cho đến bao giờ thỏa mãn chán ngấy mới quay đầu về tìm bến nghỉ... dưỡng già.

Vậy mà cô dâu chú rể ở đây thì trái lại, chưa tới tuổi thành niên nhưng đã gấp gáp làm đám cưới, hăm hở dắt nhau đi ký giấy chung thân để được sống chung một mái nhà hôm sớm đi về có nhau.

Đôi uyên ương này quen nhau đã gần 10 năm từ khi mới học lớp 8 high school. Mỗi ngày sau khi tan học, hai đứa dắt nhau về nhà làm homework chung, ăn tối chung với gia đình chú rể. Mỗi cuối tuần nhà chú rể có tổ chức ăn uống vui chơi gì thì cũng có cô dâu tham dự, đi đâu hai đứa cũng đi chung như hình với bóng. Cô dâu ở nhà bạn trai nhiều hơn ở nhà mình. Không biết con cái nhà ai mà cha mẹ dễ dãi cho con sống theo lối Úc, ăn dầm nằm dề ở nhà bạn trai tới tối mịt mới về. Nghĩ cũng lạ! Nhưng có lẽ là do tiền duyên của hai đứa nó chưa dứt nên mới tái hợp ở kiếp này.

Tuần rồi hai đứa đã được gia đình cho làm đám cưới linh đình trọng thể, khách khứa đến chung vui với tụi nó rất đông, đa số là bạn học của tụi nó, quậy tưng bừng. Hai đứa còn đi học, chưa có việc làm, làm gì có tiền xây tổ ấm riêng nên sau đám cưới là đi thẳng về nhà chồng một nước cho ba má chồng bảo bọc nuôi ăn nuôi ở.

Ngày xưa con gái về nhà chồng làm dâu "sặc máu" nhưng thời nay nhứt là ở Úc làm gì có chuyện làm dâu. Con dâu này ở nhà chồng như ở nhà nó, chỉ ăn no rồi lo đi học chớ không rớ tay đến chuyện gì trong nhà cả, nói chi đến cái chuyện làm dâu dâng cơm hầu nước cha mẹ chồng, mà ngược lại má chồng đi làm về phải lẹ lẹ săn tay áo vô bếp nấu cơm cho con dâu và con trai ăn. Không biết vài năm nữa con dâu có biết điều hơn chút nào hay không chớ bây giờ thấy má chồng nó bắt đầu cực hơn lúc chưa cưới dâu về. Cũng may ba má chồng nó chỉ có một thằng con trai duy nhứt nên cũng rán chịu khó hy sinh cho con mình nó vui trọn vẹn.

Cặp ba má chồng này 20 năm về trước cũng là một đôi bạn học, vừa ra trường high school là vội đi làm, dành dụm tiền để xây tổ uyên ương, 18 tuổi là đã có thằng con này. Nghe má chồng nó kể lại, khi thằng con chào đời, hai vợ chồng nuôi con cực quá, mất tự do, lại ngủ không đủ, hai đứa cự lộn thiếu điều giết nhau. Không dè 20 năm sau, thằng con noi gương cha mẹ lập gia đình sớm, rồi đây có con, không biết ai sẽ nuôi con cho tụi nó đi học. Má chồng nó còn trẻ măng mới có 38 mùa hạ, còn tung tăng ham vui lắm, weekend nào cũng party với karaoke tới nửa đêm, làm sao chịu an phận ngồi một chỗ giữ cháu. Thấy tụi nó vô tư quá cũng phát ớn dùm! Chắc là cô dâu phải nghỉ học ở nhà trông con thôi. Má ruột cô dâu thì chắc chắn là không babysit rồi vì má cô dâu là một ca sĩ lại kiêm thêm cái job làm radio đài tiếng Việt.

Chờ coi! Rồi cũng xuôi theo tự nhiên đâu vào đó, như cha mẹ chồng nó vậy thôi!

2. Con Dâu

Chiều nay đi làm về, má chồng cô dâu đem qua cho tôi tấm hình chụp chung hôm tiệc cưới và một hộp bánh trung thu làm quà trung thu sắp tới.

Hỏi thăm về cô dâu, má chồng nói:
- Dạ bây giờ tụi nó chưa có khả năng ra riêng, con biểu tụi nó cứ ở chung với tụi con, khi nào học xong có việc làm hẳng tính. Nhà con chỉ có hai vợ chồng và thằng con trai, tụi nó mà dọn ra thì hai đứa con cũng buồn. Thôi kệ, có thêm con dâu về ở cho vui nhà vui cửa. Thấy thằng con vui là mình vui rồi. Hơn nữa, tụi nó ở chung thì con vẫn còn có thể săn sóc cho thằng con mình như lúc nó chưa cưới vợ. Lúc trước, đêm nào thằng nhỏ cũng phải đưa con nhỏ này về, bây giờ cưới rồi thì ở đây là nhà nó, khỏi mắc công đưa tới đưa lui.

Tôi gật đầu phụ họa :
- Ờ vậy là phải đó, chớ nếu tụi nó dọn ra rồi thì mình coi như mất thằng con. Vì nếu ở riêng, tụi nó phải tự lo lấy cuộc sống của tụi nó, biết chừng nào mới có dịp về thăm mình. Họa may mình có làm cái gì ăn kêu nó thì nó mới về. Bữa nọ đi shop, bác nghe một bà di dân người Ý đang nói chuyện với người bạn. Bạn bà hỏi bữa nay cuối tuần, con cái bà có đứa nào về thăm bà không. Bà Italian nói "today me sick, me no cook, no cook, no eat, no come". Ý bà nói là bữa nay bà bịnh, không có nấu ăn, không có ăn thì con không tới. Nghe người mà nghĩ đến ta, sao đúng y chang hòan cảnh chung của những người cha mẹ có con ra riêng quá! 

Còn một chuyện khác cũng vui lắm, có một ông Úc làm kỹ sư trong hảng của cậu em bác, thằng con ổng mới học lớp 9 một hôm về nói với ổng là nó phải nghỉ học đi kiếm việc làm vì con bồ nó có bầu. Nghe nó nói ổng giựt mình tá hỏa la lối nó một hồi rồi nói "Thôi mày chờ nó đẻ đi, nếu má nó không nuôi thì bồng về tao với má mày nuôi cho tụi mày đi học tiếp, chớ mới lớp 9, tụi mày nghỉ học rồi làm gì ăn, còn phải nuôi con nữa, thiệt là con nít ăn chưa no lo chưa tới mà đòi làm người lớn!"
Vậy đó, mình thương con thì phải ráng giúp đỡ cho tụi nó lúc đầu cho nó đỡ chới với!

Con dâu này thật là có phước, ở nhà chồng mà như ở nhà má ruột, tự do tự tại muốn làm gì thì làm, ngủ tới giờ nào thì ngủ. Bữa nào con dâu không có giờ học sớm thì cứ “nướng” thả dàn, tám chín giờ cũng chưa thấy mở cửa sổ. Còn má chồng nó sáng nào cũng dậy sớm, bảy giờ rưởi là tấm sáo cửa sổ trên lầu đã được vén qua một bên để trang điểm rồi đi làm.

Má chồng lại chịu chơi, cuối tuần thường có màn họp bạn hoặc gia đình, chị em cả thảy chín đứa, cứ xoay vòng mỗi tuần đi một nhà cũng đủ vui cả đời. Con dâu đã từng “nhập bọn” đi theo từ hồi mới làm bạn gái với thằng con nhà này nên bây giờ không có gì bỡ ngỡ, chơi hết mình như má chồng nó. Lo gì trời nắng, lo gì trời mưa, tới đâu hay tới đó, rồi thì cũng đi làm, cũng có nhà cửa xe cộ như ai!

Xã hội này bình đẳng, chỉ cần sống vui, không cần ai trọng vọng nể vì, không cần phải tranh danh đọat lợi, cũng không cần địa vị quyền uy hay nhiều tiền nhiều của. More money more blood, càng cao danh vọng càng nhiều gian nan chớ chắc chi có thời giờ hưởng thụ cuộc sống, chắc chi có hạnh phúc thật sự trong lòng!

3. Cháu Nội Đầy Tháng

Hồi nào tới giờ, tôi chưa đi cái party nào mà gần nhà như lần nầy. Gần tới nổi không cần đi ra đường lộ mà chỉ bước qua cái driveway bên kia là tới nhà hàng xóm để dự tiệc đầy tháng đứa cháu nội đích tôn của chủ nhà.

Thằng cháu nội chào đời ngày 25 tháng 12 năm 2014 tới bữa nay là tròn một tháng. Hai vợ chồng hàng xóm của tôi tổ chức đãi tiệc mừng đầy tháng cháu nội tại nhà, mời bà con bạn bè gần 100 người, đặt 10 bàn, từ trong garage ra tới vườn sau, mướn đầu bếp chuyên catering cho các đám tiệc tư gia tới nhà nấu nướng rình rang như nhà hàng. Ban thợ nấu gồm hai vợ chồng và hai người phụ bếp. Thực đơn gồm có gỏi đu đủ tôm thịt bánh phồng tôm, bánh hỏi thịt quay, Singapore spicy crab, Mongolian beef, cơm chiên, cá chưng, lẩu thập cẩm và chè tráng miệng.

Hai vợ chồng người chef, ông này có biệt danh là Bảy Thọ (7 Thọ) đã từng làm chef trong Sheraton hotel, Israel trước khi định cư ở Úc, hiện tại chuyên catering cho các đám tiệc tư gia (Trường Thọ mobile master chef)


Mừng đầy tháng cháu nội mà không thấy thằng cháu đâu hết, chỉ thấy người lớn cụng ly ăn uống tưng bừng và đám nhỏ chạy giỡn rùm beng ầm ĩ nhảy jumping castle. Hỏi bà nội cháu đâu thì bà nội nói là má cháu mới cho bú xong, đã bồng lên lầu ngủ. Có người hỏi ông nội sao mới có bốn mươi mà đã có cháu nội rồi. Ông nội cười ruồi nói là do di truyền, cha truyền, con nối gương cha đó chú bác ơi! Có người hỏi thằng ba của baby chớ con mày có khóc đêm không thì nó nói là I wonder why he is so qiuet! (con hổng biết sao mà nó ngủ êm ru hà!). Vậy là mày trúng số rồi đó nghe con. Nó mà khóc đêm tụi bây khỏi ngủ thế nào cũng gây lộn!

Không biết năm sau tới thôi nôi có "lôi đầy tháng" nữa không. Nếu đầy tháng thêm đứa nữa thì tội cho ông bà nội cháu quá. Cha mẹ nào cũng thương con, khi con chưa đủ lông cánh để bay thì nhà cha mẹ vẫn là chiếc tổ ấm cúng êm đềm cho đàn con trú thân nương náu...

4. Ra Riêng

Bốn năm sau, đôi trẻ lại cho chào đời thêm một bé gái. Lại nghe tiếng khóc oe oe bên nhà hàng xóm và ông bà nội lại ca tiếp điệp khúc nuôi cháu như nuôi con, trang trải hết mọi việc giúp con và dâu mình. Cháu nội trai từ khi 3 tuổi đã cho đi nhà trẻ một tuần ba ngày tập cho quen dần để mai mốt còn đi học.

Thằng con sau khi vào đại học đôi ba năm thì tìm được một việc làm tốt nên cũng đã đi làm. Nhận thấy ở chung với ba má hơi chật chội vì bây giờ đã có tới hai đứa con cho nên hai vợ chồng nó xin ba má nó ra riêng, mướn nhà ở gần đó cho tiện việc gởi con hằng ngày.

Bà nội hai cháu làm ở một chemist, mỗi ngày ra về 3 giờ đi rước cháu ở trường rồi về nấu ăn cho con trai chiều lại rước con thì take away về nhà ăn luôn thể.

Thằng cháu nội rất khôn lanh, từ khi biết nói đủ, nó nói tía lia tối ngày, miệng không lành da non. Chuyện gì nó cũng hỏi, hỏi vặn vẹo đủ thứ tới ông nội nó phát chóng mặt luôn. Nó thương bà nội nó hết biết, mỗi chiều khi ba nó tới rước về, nó leo lên xe gài seat belt xong còn ráng thò đầu ra cửa sổ nói với bà nội nó "Bye grandma, I love you, I love you grandma" và cứ một câu như thế lập lại cho tới khi xe ba nó khuất sau cái cua quẹo để ra đường lộ mà ở đây tôi vẫn còn nghe văng vẳng thấy mà thương.

Khi cháu nội gái được ba tuổi thì con dâu lại có bầu thêm lần nữa, không biết vì tụi nó thích nhiều con hay bị "accident". Tiền mướn nhà một tuần là hết 750 đô. Còn tiền điện, tiền ga, tiền điện thoại, tiền quần áo, ăn uống lung tung, tôi nghĩ tới còn thấy lo mà coi bộ tụi nó không lo chút nào.

Rồi ngày qua ngày tháng qua tháng, sau mười năm, hai vợ chồng thằng con nhà hàng xóm đã có tất cả hai trai một gái.

Thằng anh năm nay đã 11 tuổi. Đứa em gái kế thì lên 7, còn thằng nhóc bây giờ lên 3. Tới đây thì tôi nghĩ chắc tụi nó phải bớt vô tư mà nghĩ kỹ tính xa. Con cái nó càng ngày càng lớn, nhu cầu càng nhiều càng cao, càng hao càng tốn. Ba má tụi nó chỉ có thể giúp tụi nó tới một mức độ nào thôi chớ làm sao theo tới tới hoài cho nổi...

Đã biết chuyện gì rồi cũng có giải pháp. What will be will be...! Vậy mà sao tôi cứ lo xa lo dùm thiệt là vô duyên hết sức!!

Người Phương Nam


Blog Archive