Monday, July 20, 2026

GIỌT MÁU ĐÀO

Mỗi thứ Tư chồng tôi lại rời nhà đi từ trước bình minh. Tôi lén đi theo và nhìn thấy trong xe một cô bé có đôi mắt của đứa con trai quá cố của chúng tôi

Andrey bắt đầu rời nhà vào các ngày thứ Tư từ đầu tháng Mười.
Tiếng chuông báo thức luôn reo lúc sáu giờ kém mười lăm. Anh khẽ khàng thức dậy, mặc quần áo trong bóng tối và bảo Nina rằng anh đi giúp một người đồng nghiệp cũ tới ca làm sớm.

Mấy tuần đầu, bà không hề thắc mắc.
Họ đã sống bên nhau ba mươi bảy năm. Andrey chưa từng cho bà bất kỳ lý do gì để phải kiểm tra điện thoại hay theo dõi xem anh đi đâu.

Nhưng rồi những điều kỳ lạ bắt đầu xuất hiện.
Trong ngăn chứa đồ trên xe, Nina tìm thấy những hóa đơn từ một quán cà phê gần ga tàu hỏa. Trên ghế sau có một chiếc găng tay len của con gái — một chiếc găng nhỏ nhắn của tuổi teen. Và có một lần, chồng bà mang về nhà một tập tài liệu rồi giấu biệt vào ngăn kéo dưới cùng của bàn làm việc.

— Cái gì trong đó thế anh? — Nina hỏi.
— Giấy tờ của gara thôi em.

Anh trả lời quá nhanh.

Vào ngày thứ Tư tiếp theo, bà thức dậy sau anh năm phút, gọi một chiếc taxi và bám theo sau.
Xe của Andrey dừng lại cạnh một sân ga ngoại ô. Anh bước xuống, nhìn đồng hồ rồi mở cửa sau của xe.
Từ trên tàu bước xuống là một cô bé dáng người gầy gò, khoảng mười sáu tuổi, mặc chiếc áo khoác sáng màu. Vừa nhìn thấy Andrey, cô bé liền mỉm cười và ôm chầm lấy anh.

Nina cảm thấy tim mình như nghẹn lại nơi cổ họng.
Điều đáng nói không phải là cái ôm đó.
Mà cô bé ấy có đôi mắt của Misha.
Đứa con trai duy nhất của họ đã mất mười sáu năm trước. Khi đó thằng bé mới hai mươi hai tuổi. Đang trên đường đi chơi từ nhà bạn về vào ban đêm thì chiếc xe bị mất lái trên đoạn đường trơn ướt.
Sau đám tang, suốt gần một năm trời Nina không hề bước chân ra khỏi nhà. Andrey thì lầm lũi, chỉ biết cắm đầu vào công việc và già đi trông thấy, nhanh hơn cả bà.
Giờ đây, ngồi trong xe bên cạnh anh lại là một cô bé xa lạ có gương mặt của con trai họ.

Nina trả tiền taxi rồi bước lại gần hơn.
Andrey đưa cho cô bé một chiếc cốc giữ nhiệt màu hồng dáng cao. Cô bé mở nắp, nhấp một ngụm rồi bật cười.
Người chồng nhìn thấy Nina qua tấm kính chắn gió phía trước.
Nụ cười trên môi anh chợt tắt ngấm.
— Nina…
— Con bé là ai?
Cô bé tái mặt, vội đặt chiếc cốc vào khay để đồ trên xe.
— Cháu có thể đi ạ, — cô bé nói.
— Cháu ngồi yên đấy, — Nina đáp. 
— Người phải đi bây giờ chỉ có kẻ định tiếp tục lừa dối tôi thôi.

Andrey im lặng một hồi lâu, rồi anh rút từ trong tập hồ sơ ra vài tờ giấy.
Trên tờ giấy trên cùng có dòng chữ: "Kết quả xét nghiệm huyết thống".
Cô bé tên là Sonya.
Con bé là con gái của Misha.
Vài tháng trước khi con trai họ qua đời, bạn gái của cậu là Tatyana đã mang thai. Misha định bụng sẽ thưa chuyện với bố mẹ nhưng không kịp nữa.
— Tại sao cô ta lại im lặng suốt mười sáu năm qua? — Nina hỏi.
Andrey nhìn thẳng vào mắt vợ:
— Bởi vì chính em đã đuổi cô ấy đi sau đám tang.

Nina nhớ lại ngày hôm đó.
Tatyana đã đến trong chiếc áo khoác dạ màu đen, cố gắng nói điều gì đó, nhưng Nina đã gào lên rằng chính vì cô mà con trai bà mới phải lái xe xuyên thành phố trong đêm. Rằng nếu thằng bé không hẹn hò với cô, nó đã chẳng phải chết.
Cuối cùng, bà đã nói:
— Đừng bao giờ đến đây nữa. Cô chẳng là gì đối với tôi cả.
Tatyana đã nghe theo.

Vài tuần sau đó, cô biết mình mang thai và dọn về ở với mẹ đẻ. Cô quyết định rằng đứa trẻ không cần đến một gia đình vốn đã đổ lỗi cho cô về cái chết của Misha.
Sonya lớn lên và biết tên của bố, nhưng chưa từng được gặp ông bà nội. Mùa hè vừa rồi, cô bé tìm thấy những bức ảnh và lá thư cũ. Qua mạng xã hội, cô đã tìm ra Andrey.
— Tại sao anh không nói với em ngay từ đầu? — Nina hỏi.
— Anh sợ em sẽ lại đẩy con bé ra xa. Đầu tiên anh muốn chắc chắn đó là sự thật. Sau đó anh đi làm xét nghiệm. Và rồi những ngày sau đó, ngày nào anh cũng định bụng sẽ nói với em.

Vào các ngày thứ Tư, Sonya lên thành phố để học các lớp ôn luyện. Tàu đến rất sớm, còn gần hai tiếng nữa mới đến giờ học. Andrey đón cô bé, đưa đi ăn sáng rồi chở đến trường.
Chiếc bình giữ nhiệt màu hồng là do anh đặc biệt mua cho những chuyến đi này. 

Nina vừa nghe vừa không thể rời mắt khỏi Sonya.
Cô bé có thói quen cắn môi của Misha mỗi khi lo lắng. Và cả một vết sẹo nhỏ gần lông mày — y hệt vết sẹo của con trai bà sau một lần ngã xe đạp.
— Mẹ cháu có biết cháu ở đây không?
Sonya gật đầu.
— Mẹ không cấm ạ. Mẹ chỉ bảo cháu đừng hy vọng rằng ông bà sẽ đón nhận cháu.
Những lời ấy còn khiến Nina đau đớn hơn cả một lời buộc tội.
Chính bà đã khiến cho đứa cháu nội của mình phải lớn lên trong tâm thế sẵn sàng bị từ chối.
— Thế Tatyana đâu rồi?
— Mẹ ở nhà ạ. Mẹ bận đi làm. Cháu sống cùng mẹ.
— Bây giờ cô ấy có nghe máy được không?
Sonya bấm số rồi đưa điện thoại cho bà.
Nina nghe thấy một giọng nói quen thuộc và phải mất một lúc mới thốt nên lời.
— Tanya, mẹ Nina đây.
Đầu dây bên kia bỗng trở nên im lặng.
— Tôi biết rồi.
— Mẹ phải xin lỗi con.
— Sau mười sáu năm sao?
— Phải. Muộn màng, nhưng mẹ vẫn phải nói.
Tatyana không tha thứ cho bà ngay lập tức. Cô nói rằng mình đã một mình nuôi con khôn lớn suốt ngần ấy năm, phải trả lời những câu hỏi của con về bố, và luôn sợ rằng một ngày nào đó Sonya sẽ tự đi tìm những người rồi sẽ lại đuổi con bé đi một lần nữa.
— Mẹ không xin con phải quên đi chuyện cũ, — Nina trả lời. 
— Chỉ xin con đừng bắt mẹ phải giả vờ như Misha không hề để lại giọt máu nào trên đời này nữa.

Sau cuộc trò chuyện, cả ba người cùng đến một quán cà phê nhỏ.
Sonya ngồi đối diện, hai tay ôm lấy chiếc bình và kể về ước mơ thi vào ngành trung cấp thú y. Nina vừa lắng nghe vừa nhận ra ở cô bé lúc thì là hình bóng của con trai mình, lúc lại là một con người độc lập, trưởng thành hoàn toàn xa lạ.
Bà đã không gọi cô bé là cháu nội ngay trong ngày đầu tiên.
And Sonya cũng không gọi bà là bà nội.

Mấy tháng đầu, họ gặp nhau một cách dè dặt. Nina sợ hỏi những câu thừa thãi. Sonya đôi khi không trả lời tin nhắn. Tatyana chỉ đến cùng với con gái và luôn giữ vẻ cảnh giác suốt một thời gian dài.
Nhưng rồi dần dần, trong nhà đã xuất hiện một bức ảnh của Sonya. Rồi đến chiếc bàn chải đánh răng trong phòng tắm. Kế đó là đôi dép đi trong nhà dưới gầm giường căn phòng nhỏ, nơi Misha từng nằm ngủ ngày xưa.

Một ngày mùa đông, đích thân Nina đã lái xe đi đón chuyến tàu sớm.
Sonya bước vào xe, mở chiếc bình màu hồng và nhấp một ngụm.
— Ngọt quá bà ạ, — cô bé nói.
— Bố cháu ngày xưa cũng suốt ngày cằn nhằn là bà bỏ nhiều đường đấy.
Sonya im lặng một lát, rồi mỉm cười:
— Bà nội ơi, lần sau cho cháu một thìa thôi nhé.
Nina quay mặt ra phía cửa sổ để cô bé không nhìn thấy những giọt nước mắt của mình.
Bà không thể mang con trai trở lại.
Và Sonya cũng không phải là liều thuốc chữa lành cho vết thương lòng cũ kỹ.
Nhưng bên cạnh bà giờ đây đã có một con người bằng xương bằng thịt để yêu thương — không phải để thay thế cho Misha, mà là để yêu thương cùng với ký ức về anh.

Giờ đây, vào các ngày thứ Tư, Andrey không còn phải lén lút rời nhà nữa.
Họ cùng nhau đi đón Sonya. Nina chuẩn bị đồ ăn sáng, Andrey lái xe, và trên khay để đồ của ô tô luôn là chiếc bình giữ nhiệt màu hồng đựng đầy trà nóng.

Đôi khi, quá khứ quay trở lại không phải để làm ta đau thêm một lần nữa.
Mà là để hỏi xem, liệu lần này ta đã sẵn sàng mở rộng cánh cửa lòng mình chưa.

(LĐH* st & dịch)

No comments:

Blog Archive