Wednesday, September 2, 2026

CON MA TRÊN ĐƯỜNG RẦY XE LỬA

Tui nhớ năm đó là năm 1973, tui đang học lớp 7 còn anh Chín tui học lớp 10 ở Sài Gòn.

Hôm đó sau khi thi HK2 xong, được nghỉ 3 ngày, anh về nhà chơi còn anh Tám thì ở lại phụ buôn bán với chị Hai. Tui mừng quính, anh Chín đi đâu tui cũng lủi thủi đi theo nghe anh kể chuyện học hành ở cái xứ Sài Gòn hoa lệ.

Chiều, cha má tui qua nhà cậu Hai đám giỗ bà ngoại. Dưới quê làm đám giỗ 2 ngày, ngày đầu cúng mâm TIÊN vào buổi chiều chỉ có người nhà, ngày sau cúng mâm CHÁNH mời khách và bà con dòng tộc. Hôm nay có anh Chín ở nhà nên cha má tôi yên tâm ở lại chơi khuya một chút.

Chiều, anh em ăn cơm xong ra ngồi dưới gốc rơm cạnh hông nhà, anh hỏi tui:
- Mầy tin trên đời có ma không út?
Tui trả lời thật nhanh:
- Hông.
Ảnh liếc tui một cái bén ngót:
- Xời, không tin mà sợ?
- Sợ thì sợ thôi, tin thì không tin. Chết là hết cha nói hoài. Mà bộ anh tin hả?
- Trước đây thì tao không tin bây giờ thì tin.
- Xạo nữa.
Ảnh ngồi bật dậy làm tui hết hồn cũng ngồi theo:
- Hỏng tin? Tao chứng kiến rõ ràng nhen mậy?
Thấy ảnh nghiêm túc quá tui đâm ra hiếu kỳ. Ảnh quay sang nhìn tui:
- Để tao kể cho mầy nghe nhen, giờ nhớ tới tao còn thấy lạnh ót.

Hôm bữa tao đi học về, trưa nắng quá trớn mình mẫy tao toàn mồ hôi, đạp xe dọc theo đường rầy xe lửa tao tìm quán nước uống bậy ly đá chanh tránh nắng. Bình thường tao không có đi đường nầy nên lạ hoắc lạ huơ. Cuối cùng tao cũng thấy một cái quán. Giữa Sài Gòn mà cái quán coi nó nghèo nàn một cái nhen. Nhưng kệ, miễn có chỗ đục nắng là được. Tao vô quán kêu một ly đá chanh, bà chủ quán độ chừng 40 tuổi à, mặt nhìn hiền lành. Trong khi chờ đợi tao bắt chuyện:
- Ở đây vắng quá bán đươc không cô?
Bả lắc đầu, giọng nói ngao ngán:
- Ế ẩm lắm cháu ơi.
Tao hỏi có mấy câu tự nhiên bả khai ra cả nùi.
- Lẽ ra cô dọn đi lâu rồi nhưng vì con gái của cô nên cô phải ở lại.
- Con gái của cô sao ha cô?
- Tính tới năm nay nó cũng đã 16 tuổi rồi. Không biết nó buồn chuyện gì mà xe lửa vừa chạy tới nó phóng ra đường ray. Vậy là bánh xe nghiến nát mình con nhỏ hốt lại không còn được một bụm. (Tao rùn mình luôn mậy, con nhỏ đó tuổi với tao). Từ đó mỗi tuần nó đều về thăm cô.
- Sao thăm được cô?
- Nó nhập vô cô rồi lấy giấy viết viết cho cô.

Tao mắc cười quá xá, bả nói chuyện trên trời dưới đất. Chắc tại nhớ con quá nên sinh ra ngớ ngẩn. Bả bưng ly nước chanh để trước mặt tao rồi nói huyên thiên về con nhỏ đó, khen nó đẹp, nó thông minh còn tao thì mắc dị ứng nó rồi đó nhen, một mẹ một con mà đi tự tử bỏ mẹ mình lại là thứ đồ bất hiểu.

Tao quậy ly đá chanh, chưa kịp uống ngụm nào thì thấy bả lau mặt lia lịa mậy. Bả vắt cái khăn bàn ướt lên cổ lau thiếu điều muốn rách mặt, vừa lau vừa nói nhanh: "nó về, nó về" rồi bả ngáp áo áo nghe rùng rợn, nghe mắc nổi da gà liền. Tao dòm mặt bả lúc nầy y chang mụ phù thủy chứ không hiền hậu như hồi nãy. Bả dòm tao, cười kỳ mậy. Tao hồn phi phách tán xách cặp vọt ra xe cắm đầu cắm cổ đạp không kịp hớp một ngụm nước. Từ đó tao cạch con đường nầy luôn.

Ảnh kể xong, tui bán tin bán nghi, ngồi đờ người ra. Ảnh thúc cùi chỏ vô mình tui:
- Tin tao đi, tao nói thiệt đó.
- Sao hỏng ráng uống hết ly nước?
- Xời, mầy ngon vô đó uống, tao chạy thục mạng còn hồn vía đâu mà nước nôi.

Nói chuyện một hồi trời tối hu, hai anh em không dám vô nhà đốt đèn, tính nán chờ cha má về luôn nhưng ngồi ngoài gốc rơm muỗi cắn mà lại càng sợ ma hơn. Cuối cùng hai đứa bậm gan vô nhà, không thấy đường mò cái hộp quẹt (lúc đó chỗ tui chưa có điện), ảnh kêu tui qua nhà bà Ba xin lửa mồi đèn. Tui te te đi nhưng với điều kiện anh phải đi theo.

Sau khi đốt đèn, đốt nhang bàn thờ ông nội xong, chưa kịp làm gì thì bỗng dưng ảnh hai tay nắm lấy hai tay tui, nhìn tui lom lom, mắt long lên sòng sọc, giọng nói rin rít the thé như hồn ma bóng quế:
- Tao đâu phải là anh mầy đâu? Tao là con nhỏ 16 tuổi ở đường rầy xe lửa nè. Anh mầy còn thiếu mẹ tao tiền ly đá chanh đó.

Trời đất quỷ thần ơi, tui xém đái trong quần. Không biết ảnh giỡn hay là thiệt. Tui giật mạnh tay ra và quên mình sơ ma, vọt thật nhanh ra sân khóc hụ hụ rùm trời đất. Ảnh hoảng hồn chạy ra ôm vai tui:
- Trời ơi anh giỡn chơi, không có gì đâu. Thôi đi vô nhà.
Tui te te đi theo, vừa đi vừa khóc tức tửi:
- Làm anh gì kỳ, về méc cha nà,
- Đừng méc, hỏng chơi vậy nữa đâu.
- Hộc máu đi?
- Thề gì vậy mà thề? Mốt tao đi rồi có ở nhà đâu mà nhát ma?

Chiều tối hôm sau, má phát hiện ra hết dầu lửa bèn sai anh em đi tiệm. Nhà tui cách tiệm gần cả 700m nên trên đường đi anh em nói đủ thứ chuyện trên đời. Anh kêu ở nhà với cha má phải ngoan cho cha má vui, anh nói con đông nhưng cha thương tui nhất vì tui là con út và sẽ ở với cha má lâu hơn anh em khác. Đang vui vẻ cảm động vậy đó mà tới chuyến về, ai biết nhà tui cũng đều ngán con đường vô lúc đó, đoạn vạt mả có cây gội lớn chà bá, chung quanh cây cối rậm rạp và nhiều chuyện ma ly kỳ xuất phát từ đây. Vậy mà đi ngang chỗ đó, tui đang ôm cánh tay anh và đi thật sát vì sơ mà ảnh nỡ lòng nào:
- Tao đâu phải anh của mầy đâu, tao là.,.
Mới tới dó, tui buông tay anh ra, cắm đầu cắm cổ vừa chạy vừa khóc:
- Về méc cha nà.
Tui khóc rần rần làm ảnh đâm hoảng chạy đuổi theo:
- Nói nghe nè, nói nghe nè
- Hông!
Gần tới nhà, ảnh cũng dí theo kịp, kéo tay tui đứng lại:
- Nói nghe nè. Là tao tập cho mầy dạn dĩ thôi. Trên đời làm gì có ma. Tao muốn mầy có kỹ niệm đẹp về tuổi ấu thơ của mình ai dè nhát quá trời.
Tui thúc thích:
- Ngụy biện. Về méc cha đập cho tàn đời Thảnh khùng luôn.
- Cha đánh tao mầy vui lắm hả? Nhà có 2 anh em, tao đi rồi mầy nhớ, mà mầy méc cha tao còn ở nhà cũng không chơi với mầy, mầy cũng Tàn đời Thảnh khùng.
Tui làm thinh, suy nghĩ, anh nói cũng phải, nhưng mà:
- Làm anh mà chơi gì kỳ
- Hổng chơi vậy nữa đâu.
- Canh lúc trời tối hu nhát không hà.
- Ta nói không nhác nữa.
- Hộc máu đi?
- Hộc máu! Yên tâm rồi hén? Không méc cha hén?
Tui chúm chím cười. Hết giận...
Nghĩ lại, con nít dễ thương ghê.
Anh em của tui mấy năm trước đó

Le Nguyet

No comments:

Blog Archive