Saturday, August 15, 2026

"Sự Nổi Giận" hèn hạ của những kẻ thất bại.

Lắm lúc, người ta tự đặt ra những câu hỏi đến đau lòng cho chính mình rằng: "Tại sao lại như vậy...?". Tại sao những kẻ, từng đánh đổi bằng mạng sống, để chạy trốn CNCS, CNXH nay lại nhìn nó bằng sự triều mến và nâng niu như những chú búp bê đáng yêu? Những kẻ đã từng sỉ nhục ông HCM đến cạn tàu ráo máng, nhưng nay lại thờ ông này trên đầu? Những kẻ đã từng hô hào chống Cộng và bảo vệ Cờ Vàng thì nay lại giẫm đạp lên Cờ Vàng một cách không thương tiếc, lá cờ mà sự tồn tại của nó không chỉ là một phần của lịch sử mà còn bao gồm cả một phần của cuộc đời và cả xương máu của chính họ? ...

Bạn gọi họ là gì? Tôi gọi họ là "Cộng Đồng Cờ Vàng Lật Lọng".

Tôi luôn nghi ngờ vào lòng bác ái của nhân vật "Bác Hồ" nhưng tôi tin ông ta phải là một lãnh tụ mưu lược. Tôi chưa từng nghĩ ông Hồ là một vị "Cha Già Dân Tộc" nhưng với tôi, ông ta chính là "Cụ Tổ" của chế độ đó. Tôi từng phản biện về trách nhiệm lịch sử của nhân vật "Bác Hồ" nhưng cũng chưa từng chửi rủa ông ta như đám "Cờ Vàng Lật Lọng" này đã từng. Tôi không tin CNCS, CNXH có đủ sự thông thái, có đủ trí tuệ để có thể kinh ban tế thế, có thể, tạo ra sự thịnh vượng cho đất nước, nhưng tôi tin họ không ngu đến mức nghe lời khuyên hoặc sử dụng những kẻ "Cờ Vàng Lật Lọng" như là những "Tác Nhân Đột Phá" .

Những kẻ "Cờ Vàng Lật Lọng" như: Hoàng Duy Hèn, Ngô Củi, báo Người Vẹt Cali, Asia Freedom for Việt Nam ..., những kẻ ranh ma đến mức "bốc mùi" này lại ngây thơ tin rằng họ, những kẻ từng chửi rủa cs như đập búa vào mặt, nay lại có thể tranh thủ được sự tin tưởng của cs? Chơi trò "lật lọng" với cs khác nào chơi đúng trò chơi với "cha đẻ" ra nó? ...

Không, đám "Cờ Vàng Lật Lọng", họ đủ khôn để không tin mình có thể tranh thủ được lòng tin của cs. Họ không bán linh hồn vì niềm tin. "Lòng thương hại" là thứ duy nhất đám người này tin là có thể gặt hái từ cs mà họ vẫn nổ lực làm chỉ bởi ...?
Đám người này là những kẻ thất bại!

Luồn cuối và giận dữ là hai trạng thái tâm lý dễ hiểu của những kẻ ranh ma khi sa vào cơ nhở.

"Con Quỉ Dữ CS", trước đây trong ngôn ngữ của họ bổng chốc trở nên đáng yêu, cho dù bọn họ hiểu rằng "chú búp bê" đó chỉ là một thứ Kumathon, búp bê đã được yểm bùa, và sự đáng yêu tìm ẩn đầy rủi ro luôn tồn tại như một cơn ác mộng kinh hoàng. Họ đã chọn bước vào ác mộng chỉ để lúc bừng tỉnh, trong hơi thở dồn dập của cơn hoảng loạn, họ vẫn còn nhận ra nó vẫn còn có thể chỉ là ác mộng mà chưa trở thành thực tế tuyệt vọng cho họ.

Hoảng loạn trong ác mộng, tìm con đường sống bằng cách phủ định chính bản thân mình, bọn họ phải tìm cách trút giận vào thực tế để tìm kiếm sự cân bằng tâm lý.

Không còn ai tin họ, không còn ai nghe họ, không còn ai cảm thấy sẵn lòng cho sự bám víu như "đĩa đói" của họ..., sự lạnh nhạt đến gần như vô vọng dành cho cơ chế sống bám khiến cho bọn họ phải cư xử một cách vô nhân đạo với chính mình. Điều này buột họ phải tìm cách mất nhân tính với một ai đó.

Donald Trump, đúng rồi, chính ông ta! Bọn họ lao vào tấn công Trump như một con mãnh thú tìm cách sinh tồn khi sa cơ thất thế. Họ đặt điều, bịa chuyện để hạ nhục Trump theo cách mà dân hàng tôm cá cũng phải gọi bằng cụ. Họ thành khẩn ao ước một cái chết cho Trump còn hơn cả sự thành kính khi hồi hướng công đức cho các bậc sinh thành ra họ.

Sự giận dữ dành cho Trump tiến gần đến bản năng sống còn. Họ xem cái tên Donald Trump và âm thanh của nó như là tiếng gọi hồn ai oán cho môt thời hoàng kim của cú lừa đảo dân chủ "vĩ đại". Họ xem Trump và những thứ thuộc về ông ấy như là những tội ác, thứ đã gieo rắc sự chết chóc cho những âm mưu bỉ ổi nhất của họ, thứ như là luồng ánh sáng chói lòa soi rọi từng góc khuất đen tối của tham nhũng, của bạo lực, của gian lận, của lừa gạt ..., vốn là những lằn ranh đỏ không thể chạm tới đối với những thường dân.

Khi sự bỉ ổi được nâng cấp thành kỹ năng sống còn thì chúng ta phải khẳng định đã và đang có một cộng đồng thất bại như vậy, cộng đồng "Cờ Vàng Lật Lọng", cho dù điều đó có thể làm cho bạn và cả tôi đôi lúc cảm thấy chạnh lòng.

(Lưu ý: "Cờ Vàng Lật Lọng" chỉ là phần ung nhọt nhỏ, ít ỏi nhưng ồn ào, trong cộng đồng người Mỹ gốc Việt tỵ nạn cs, những người vẫn luôn xem Cờ Vàng là đại diện cho một phần lịch sử đầy hãnh diện của người dân MNVN)

Bao Nguyen

No comments:

Blog Archive