Từ Guam Đến Camp Pendleton – Một Cuộc Gặp Gỡ Bất Ngờ
Ở đảo Guam, ba tôi và bác K cùng đứng xếp hàng, người trước kẻ sau, để chờ xem ngày giờ nào gia đình mình được đưa vào “đất liền”. Trước đó, lần đầu tiên tôi nghe chữ mainland – “đất liền” – là khi đi khám bệnh. Sau khi khám xong, tôi được cấp một tờ giấy chứng nhận, trên đó có ghi: “OK for mainland.” Lúc ấy, hai chữ mainland đối với tôi nghe vừa lạ lẫm vừa có một ý nghĩa đặc biệt: đó là nơi chúng tôi sẽ tiếp tục cuộc hành trình của mình.
Gia đình bác K được sắp xếp đi về hướng Đông, trong khi gia đình tôi lại đi về hướng Tây.
Thời gian ấy, người tị nạn được đưa từ Guam vào Hoa Kỳ bằng nhiều phương tiện khác nhau. Một số người đi trên những phi cơ vận tải quân sự C-141, một số khác được đưa đi bằng máy bay của các hãng hàng không dân sự.
Những chuyến bay dân sự từ Guam vào đất liền thường ghé Honolulu International Airport để tiếp nhiên liệu rồi tiếp tục ngay hành trình. Nhưng chuyến bay có gia đình tôi lại gặp trục trặc kỹ thuật gì đó, phải ở lại Honolulu để sửa chữa. Vì thế, tất cả chúng tôi – những người tị nạn trên chuyến bay – được đưa về một khách sạn để nghỉ qua đêm. Cả một phi hành đoàn cũng ở lại khách sạn này.
Đến bàn tiếp tân, cô nhân viên hỏi gia đình chúng tôi cần bao nhiêu phòng. Ba tôi trả lời:
“Eight.”
Ý ba tôi là gia đình có tám người.
Nào ngờ, họ đưa cho chúng tôi tám phòng!
Cầm cả một mớ chìa khóa, tám người chúng tôi lục tục đi tìm phòng mà vừa buồn cười vừa ngỡ ngàng. Cuối cùng, chẳng ai muốn chia nhau ra cả, nên cả gia đình chỉ sử dụng có hai phòng -ăn thông nhau.
Sáng hôm sau, sau khi mọi người dùng điểm tâm tại khách sạn, xe buýt đưa tất cả ra phi trường để tiếp tục cuộc hành trình. Lần đầu tiên trong đời, chúng tôi nhìn thấy những bãi biển Hawaii – nhưng không phải từ trên bờ, mà từ cửa sổ máy bay nhìn xuống.
Theo những tài liệu tôi đọc được sau này, những người đi bằng C-141 được đưa đến El Toro Marine Corps Air Station. Còn gia đình tôi đi bằng máy bay của Pan Am, nên đáp xuống Los Angeles International Airport – LAX.
Khi máy bay hạ cánh, ai cảm thấy lạnh và cần cái mền đã dùng trên máy bay thì được phép mang theo. Lúc ấy, có lẽ chẳng ai nghĩ nhiều đến chuyện đó. Nhưng sau này nhớ lại, tôi thấy cái mền nhỏ bé ấy thật quý giá – bởi chẳng bao lâu nữa, chúng tôi sẽ phải đối mặt với một cái lạnh hoàn toàn khác.
Từ LAX, chúng tôi được đưa bằng xe buýt về Camp Pendleton, một căn cứ Thủy quân lục chiến nằm cách phi trường Los Angeles khoảng 90 dặm về phía nam. Đêm hôm đó trời lạnh hơn tôi tưởng rất nhiều. Camp Pendleton nằm giữa vùng đồi núi và sa mạc, nên ban ngày nóng, nhưng khi màn đêm buông xuống thì cái lạnh trở nên buốt giá.
Rời Honolulu vào buổi sáng, đến Camp Pendleton thì trời đã tối.
Chúng tôi được đưa vào những căn lều bạt để ở tạm. Không lâu sau, có người mang đến phát cho mỗi người một cái áo jacket nhà binh. Có lẽ lúc đầu họ phát những cái áo đúng cỡ, nhưng khi những cái cỡ nhỏ không còn nữa thì ai nhận được cái nào cứ mặc cái ấy – chẳng cần biết người lớn hay trẻ con.
Miễn là có áo để mặc cho ấm.
Mấy đứa em tôi lúc ấy mới tám, bảy và năm tuổi. Những cái jacket quá khổ phủ dài xuống tận gót chân, trông vừa tội nghiệp vừa buồn cười. Với bọn trẻ, cái áo jacket không chỉ là áo mà gần như còn là một chiếc mền, quấn kín cả người để chống lại cái lạnh.
Trong lúc chúng tôi còn đang loay hoay sắp xếp xem ai nằm cái ghế bố nào, đồ đạc để ở đâu, thì bỗng có một phụ nữ lớn tuổi vén tấm màn lều bước vào. Bác mang theo thêm mấy cái áo jacket, có lẽ là của một gia đình nào đó vừa rời trại. Những người rời trại thường để lại áo jacket, không mang theo.
Và rồi, một điều hoàn toàn không ai ngờ tới đã xảy ra.
Người phụ nữ ấy chính là bác Th, một người hàng xóm của gia đình tôi ở Sài Gòn. Nhà bác nằm ngay đối diện nhà tôi.
Thật khó tin! Ở Sài Gòn, hai gia đình là hàng xóm của nhau; vậy mà giữa một vùng đất xa lạ bên kia nửa vòng trái đất, gia đình bác lại ở ngay trong cái lều đối diện với lều của gia đình tôi.
Bác kể rằng khi nghe có một chuyến xe buýt vừa đưa thêm người tị nạn mới đến trại, nên bác mang những cái áo jacket còn dư sang cho chúng tôi. Và rồi, hai gia đình bất ngờ gặp lại nhau ở nơi mà chẳng ai từng nghĩ mình sẽ đặt chân đến.
Một cuộc gặp gỡ giữa đất khách quê người – bất ngờ đến mức chúng tôi gần như không tin vào mắt mình.
Bác cũng cho biết, sau khi gia đình tôi rời Sài Gòn, bác H – một nhà báo – nói với bác rằng nhà tôi đã đi rồi. Về sau, chúng tôi nghe lời đồn rằng bác H là “người nằm vùng”. Tôi không biết thực hư câu chuyện ra sao, nên chỉ ghi lại như một điều mình đã nghe kể.
Gia đình tôi được xếp ở Trại 4 của Camp Pendleton, một căn cứ của Thủy quân lục chiến Hoa Kỳ. Như tôi đã nói, Camp Pendleton nằm giữa những vùng đồi núi và sa mạc, nên khí hậu nơi đây rất khắc nghiệt: ban ngày nóng, ban đêm lạnh.
Sau này, tôi đọc được rằng các binh sĩ Thủy quân lục chiến cùng những người tình nguyện đã dựng khoảng 1.000 lều bạt và 140 nhà vòm tiền chế chỉ trong sáu ngày để đón người tị nạn.
Một thời gian sau, chúng tôi còn được nghe nhắc nhở không được mang thức ăn vào lều. Người ta sợ mùi thức ăn sẽ thu hút rắn rít từ những vùng đồi chung quanh bò vào lều.
Cuộc sống trong trại cứ thế trôi qua, giữa những cái lều bạt, những cái ghế bố, những cái jacket rộng thùng thình và những đêm lạnh giá. Chúng tôi đã đi qua một chặng đường rất dài – từ Sài Gòn, qua Clark Air Force Base (Phi Luật Tân), Guam, rồi Honolulu, Los Angeles và cuối cùng là Camp Pendleton.
Khoảng một tháng sau, gia đình tôi lại lên đường.
Lần này, điểm đến là Tacoma, tiểu bang Washington.
Và đó cũng là nơi một chương đời mới của gia đình tôi bắt đầu.
(Trích từ tùy bút 50 năm- Những Mảnh Vụn Hồi Ức)
Linh Vang
No comments:
Post a Comment