Văn Hóa Mỹ
A. Cách đây 10 năm, khi tôi đang múc mì ống Ý cho một chú Mỹ trắng ăn mặc rất tử tế, tóc râu gọn gàng, chú cảm ơn rồi cúi gần hỏi nhỏ:
- Cái chú đang rửa khay đó có phải tên Lentz không? Bạn tui đó.
- Chú cứ lấy dĩa ra bàn ngồi ăn, hàng đông quá, chốc nữa, cháu sẽ gặp chú sau.
Khi ngơi tay, tôi vừa sà đến máy rửa khay, chưa kịp mở mồm, thì chú Lentz, đã 77 tuổi, ôm vai tôi cùng quay mặt về hướng bếp rồi kể:
- Ông đó là bạn học với tao ở UW khóa 1963-1965, cùng ra MBA, tao làm bên thượng viện, ông đó làm một bộ nào đó cũng hơn 20 năm. Bất đồng với sếp rồi bị đuổi, bị sếp ghìm toàn tiểu bang không chỗ nào trong chính phủ nhận nữa. Sau đó vợ ly dị, ông ra riêng, một thời gian sau thì ở ngoài xe. Tĩ sau giờ, tao sẽ gặp ổng.
B. Độ 6 năm trước, có một em zai khoảng 17 tuổi, to cao lắm, đến xin tôi đứng rửa bát và dọn rác từ 2 giờ đến 6 giờ. Cuối ngày, em đưa giấy cho tôi xác nhận em làm 4 tiếng để giảm bớt/thay thế thời gian "ủ tờ' của em. Tôi ký luôn 8 tiếng, để lại số điện thoại của tôi nếu quan tòa muốn gọi xác nhận.
C. Năm ngoái thôi, một chị gốc Đông Âu đến nhận dĩa cơm tối, chị nhìn thấy tôi thì muốn nán lại choàng tay ôm tôi. Tôi ngoắc tay và nói lớn tiếng để chị đi khỏi. Cách đó vài tháng, đi theo một ông luật sư bạn cũ, tôi vô tình gặp chị tại tòa án trong một vụ bạo hành gia đình, chị là người nhập cư. Sau đó, tôi kết nối chị với một hội trong nhà thờ để họ tìm chỗ ở, quần áo cho chị trong khi chờ phán quyết.
....
Theo quy định của nơi này, và tôi đã phải ký từ tháng 10 năm 2009, những điều khoản sau thì mới được làm mọi.
1. Không được phép quay phim, chụp hình những người đến ăn.
2. Không được phép hỏi danh tính những người đến ăn.
3. Không được phép chia sẻ danh tính của những người thiện nguyện với khách hàng đến ăn.
....
Vì.....họ có thể là nạn nhân của bạo hành gia đình, họ có thể đang bị truy nã, họ có thể là đối thủ của một băng đảng....và trên hết... nhân phẩm của họ cần được trân trọng dù họ đang ở trong bất cứ hoàn cảnh nào
Đó là quy định của bọn đế quốc. Đế quốc luôn cần người làm thiện nguyện, không phải để "bố thí", "phát cơm" mà đứng/ngồi ăn chung với người dưng, hiểu cuộc sống của họ, bảo vệ họ bằng mọi giá, tôn trọng nhân phẩm của họ mà không cần biết họ là ai.
Anh chị em cô dì chú bác nào thích cái quy định này của bọn đế quốc thì đến xắn tay áo, đeo tạp dề và cùng đổ mồ hôi với chúng tôi.
Luu Hien Duc
No comments:
Post a Comment