Phiếm
Đêm nằm nghe mưa rơi lộp bộp trên mái xe. Nhớ Việt Nam, nhìn lại quá khứ của mình mà sợ. Nếu được trở lại từ đầu, chắc tôi chỉ biết nói: “Cho em xin.”
Đời lăn lộn. Sau ngày gãy súng 29/3, Đà Nẵng được tiếp quản nhẹ nhàng như lấy món đồ trong túi áo. Một chiếc jeep mui trần chạy trước, trên xe có một vị sư mặc áo cà sa, đeo súng ngắn dẫn đường. Bộ đội ngồi trên xe Molotova theo sau.
Tôi chạy bộ về Sài Gòn. Bây giờ nhớ lại, chẳng biết mình ăn uống ra sao trong quãng thời gian ấy. Ngày 6 tháng 5 về đến Sài Gòn, đường phố ngập cờ hai màu, bộ đội nghênh ngang giữa phố. Sài Gòn ngơ ngác, u buồn.
Sau ngày ấy, “đoạn đường chiến binh” bắt đầu: tù, kinh tế mới, đạp xích lô, bán kẹo kéo, gởi đu đủ, bán bột chiên, bán máy ảnh…
Vượt biên sang Mỹ, lại tiếp tục “đoạn đường chiến binh” tập hai: phụ tá rửa chén, lên rửa chén, chiên donuts, làm bánh mì, dry cleaning… Nghề nào cũng “xuống chó”, gần hết đời chưa được một lần “lên voi”.
Bây giờ về hưu, mỗi tháng nhà nước cho được 2,000$. Cảm thấy mình nhích lên được một nấc. Giờ vẫn thức khuya nhưng không phải dậy sớm. Tà tà sống. Tiền dư thì kiếm chuyến cruise nào rẻ mà đi. Vậy mà cũng đi được từ Á sang Âu, sang Trung Đông, đến cả Jerusalem.
Ngày đi làm đóng thuế thì bực tức than thở. Giờ già lãnh tiền hưu hàng tháng mới nhận ra nhà nước chu đáo. Các anh chị còn đi làm đóng thuế thì cứ vui vẻ lên. Đó chẳng qua là tiền để dành mang tên “tax”. Nhà nước sẽ trả lại cả vốn lẫn lời.
Nhi Duong
No comments:
Post a Comment