Gà trống nuôi con
Để tui kể sơ về cái nghề nghiệp của tui. Nghề thợ hồ đó mà. Tính ra thò tay làm đến lúc nghỉ hưu là 20 năm, nên khách hàng khá đông và công việc thì đủ thứ trên đời. Điện nước, lắp ráp, tháo bỏ…. Cái gì cũng biết hết. Giờ nghỉ hưu rồi nhưng một số công trình mình đã làm, đôi khi có hư hỏng nhỏ, khi khách kêu, mình vẫn đến giúp. Lấy rẻ, đưa nhiêu thì đưa.
Dịch vụ massage của mấy cô chủ người Tầu, Hàn Quốc…, và bây giờ người Việt cũng làm nhiều, hay thuê tui làm phòng. Họ thuê căn shop, mình ngăn các phòng nhỏ vừa một cái giường. Một shop thường ngăn được năm sáu phòng. Làm sao rẻ nhất là được vì họ luôn đổi địa điểm. Hoặc sang nhượng cho người khác. Nghề này, cái gì cũng có vẻ “mới mẻ” thì khách mới vô. Khách mau chán. Vì sao? Cứ hỏi mấy ông là biết.
Shop đôi khi cũng hư hỏng vặt, toàn mấy bà mấy cô thì biết làm sao, lúc này “chú Jimmy” được gọi tới. Ngoáy chút là xong. Trả bằng … massage cũng được vì dạo này xương cốt tui cũng hay đau nhức. Ai cũng vui vẻ.
Dĩ nhiên mình phải hiểu massage không chỉ có đấm bóp mà còn phải giúp khách hàng xả stress. Gọi là từ A đến… Y. Khi set up shop nào mà họ cần thêm phòng tắm thì có thể tới …Z, nhưng đây là làm lậu, “ủ tờ” như chơi. Nói chung, mấy ông không có vợ, nhờ giúp tới Y cũng được rồi, khỏi phiền phức mà mức độ “hạnh phúc” đều giống nhau.
Chủ shop cũng phải biết kinh doanh, nghĩa là không bao giờ cho khách hàng đụng mặt nhau. (Kỳ lắm). Nếu chỉ một cửa ra vào thì khi có khách mới là lùa vô phòng trống liền rồi nói chuyện sau. Khách đã xong dịch vụ thì phải nhìn trước nhìn sau các phòng đều đóng cửa thì mới cho khách đi ra.
Ấy vậy mà cũng bị “chạm trán”.
Hôm đó tui lúi húi sửa ổ khoá cửa một shop massage khá nổi tiếng (luôn có nhân viên mới). Ngẩng đầu lên thì gặp anh A Hoà. Tui với ảnh gặp nhau hoài trong hồ bơi, tâm sự nhiều nên hiểu nhau. Hôm nay “đụng độ” ở đây nữa thì còn hiểu hơn hí hí…
Đời một người đàn ông không vợ sẽ như thế nào ở xứ Úc này. Để kể.
A Hoà là người Việt gốc Hoa. Năm nay cũng sáu bảy bó giống tui rồi. Ảnh có ăn học hồi trẻ, nghe nói học ở trường Bác Ái ở Saigon. Nên nói tiếng Việt rõ ràng. Lâu lâu đi nhảy đầm, lên hát kiểu “ca lẻ”, ảnh hát toàn nhạc Pháp. Nghe không biết là… “Tầu lai” vì rất đúng giọng Tây. Ảnh đi chơi một mình, không có vợ. Bàn ngồi của ảnh luôn đầy ắp tiếng cười vì ảnh khá duyên. Ảnh kể chuyện thì thôi, nghe không dứt vì biết nhái giọng đủ kiểu.
Đôi lúc đi chơi ở club như vậy, ảnh còn mang theo bầu bí rau cỏ hỏi ai cần thì lấy. Ảnh nói rảnh rỗi trồng đủ thứ. Bón phân, tưới nước. Thu hoạch xong còn phải đem cho vì nhà có “mình ên”, ăn không xuể.
Một lần, trong một chuyến đi chơi nguyên đoàn của hội…”bô lão”. Đi mấy ngày trời. Tui có tham gia và vô tình ngồi kế bên ảnh. Gần đó là con gái ảnh và chàng rể. Họ nói chuyện với nhau thì bằng tiếng Tầu. Xe đến Sydney, sau khi vô khách sạn nghỉ ngơi rồi mạnh ai nấy đi chơi. Tui lững thững đi cùng ảnh và một số bạn già khác ở một khu chợ người Việt, kiếm đồ ăn. Đi ngang một cái shop. Ảnh đứng tần ngần. Ảnh nói ngày xưa lúc mới đến Úc, anh làm người bán hàng (tạp hoá) ở đây. Được chủ giao trọn cửa hàng. Nhờ duyên ăn nói, nói tiếng Việt, tiếng Tầu … nên đông khách. Tui hỏi vì sao không ở đây làm ăn mà về Melbourne vậy?. Cái tật của tui “buôn chuyện”, thích nghe chuyện đời của người ta.
Ảnh kể rằng hồi buôn bán ở đây, có gặp một chị. Người xứ Cần Thơ. Chị này nấu chè, nấu xôi. Đem bỏ mối ở các tiệm như của ảnh. Sáng sớm bỏ hàng vô, chiều tối đến kiểm, hàng bán được thì lấy tiền. Hàng… ế, đem về hoặc … mời “A Hoà” ăn giùm. Ăn riết ngán luôn.
Nhưng nhìn cô “Cần Thơ” thì không ngán. Ảnh lúc đó chưa vợ, mà tánh thích con gái Việt cơ. Tui hỏi “gái Tầu” khó kiếm lắm hả? Ảnh nói hoàn cảnh của ảnh đặc biệt. Tui lại hỏi tới…
Ảnh vượt biên qua Úc từ những năm tám mấy. Mang theo một cháu gái nhỏ mới hai tuổi.
“Nhỏ mà anh Jimmy thấy trên xe, là cháu chớ không phải con ruột.”
Cha cháu là anh ruột của ảnh. Trên đường vượt biên lộn xộn. Ảnh bế cháu lên thuyền trước, anh chị kia bị lọt lại và tai nạn khiến mất tích. Kể như đã chết. Đem cháu ruột qua Úc, làm giấy tờ là con ảnh, nên xem như ảnh có con mà không có vợ.
Gà trống nuôi con. Ảnh bùi ngùi kể cảnh khổ. Một thân một mình đi làm, gởi cháu. Đón về lo ăn uống tắm rửa. Rồi cháu đến trường. Cháu lớn. Ảnh nói tuổi trẻ của ảnh gắn với cháu. Không dám lấy vợ mà cũng không ai chịu lấy. Thời đó phụ nữ hiếm lắm. Không ai chịu lấy một ông có… con nhỏ. Mà ảnh cũng sợ cảnh mẹ ghẻ “cháu” chồng. Nên ở vậy luôn.
“Tình đầu” của ảnh là cái cô “Cần Thơ” đó. Đẹp gái, giỏi giang. Cũng lỡ một đời chồng và chưa có con. Hai người lâu lâu có hẹn hò. Tuy vậy ảnh biết cổ không thương ảnh. Chỉ muốn… tiền thôi. Lúc nào gặp ảnh cũng hỏi mượn tiền. Nói làm ăn cũng bị thiếu chịu gì đó. Mà ảnh thương cổ nên không ngại. Có dư chút đỉnh cũng “góp vốn” cho nàng.
Sau này mới biết nàng mê “bấm máy”. Làm được bao nhiêu tiền cúng vào mấy cái máy hết. Nên ông trước bỏ. Nàng gặp ảnh thì tiến tới. Cũng vì cần tiền bỏ vô máy thôi. Chớ nấu ăn giỏi như chị ấy, không cờ bạc thì giàu mấy hồi.
Chị ấy nợ nần rồi không đóng hụi chết gì đó. Người ta cứ tìm ảnh hỏi han vì chị đã trốn đi nơi khác. Ảnh quê quá. Cũng bỏ đi tiểu bang khác. Nên về Melbourne là vậy.
Xứ này cứ đi làm hãng rồi về nhà nuôi con. Thời gian qua nhanh lắm. Khi cháu lớn, lập gia đình rồi Jimmy chồng. Ảnh còn lại một mình với tuổi đã lớn. Lúc này ở vậy luôn cho rồi. Thật ra, trừ phi về xứ lấy vợ đem qua, chớ kiếm người ở chung một nhà khó lắm. Thôi thì con người đôi lúc thiếu thốn cái gì đó thì “tự xử” cho xong. Hoặc nhờ “dịch vụ” xử giùm. Thân phận đàn ông là vậy.
Ảnh nói ảnh còn một chuyện buồn. Tui hỏi thương ai hả?. Không!. Vợ chồng đứa cháu không chịu sinh con dù hai đứa đi làm lương khá cao. Ảnh nói nếu phải nuôi cháu lần nữa, ảnh vẫn muốn….Tui an ủi, tụi nhỏ bây giờ khi thấy đủ điều kiện mới chịu có con…
Jimmy đi chơi, góp nhặt chuyện đời kể hầu quý vị. Đọc xong xin một like an ủi nghe!
Jimmy Nguyen
No comments:
Post a Comment