GIỚI THIỆU TÁC GIẢ
Nguyễn Phúc Hậu rời Việt Nam năm 1981 khi mới mười bảy tuổi, trên một chiếc ghe chở hàng cùng 58 người khác để tìm đường đến tự do.
Cuộc hành trình tưởng chỉ kéo dài vài ngày đã trở thành ba mươi ngày lênh đênh trên Biển Đông. Giữa đói khát, bão tố, tuyệt vọng và những lần tưởng như không còn cơ hội sống sót, ông cùng những người trên ghe đã kiên trì tìm mọi cách để tiếp tục hành trình. Cuối cùng, 55 người được cứu và đưa đến Kota Kinabalu, Malaysia.
Sau những tháng ngày tại trại tị nạn Pulau Bidong, rồi Sungei Besi và Trung tâm Tiếp nhận Người Tị nạn Bataan ở Philippines, ông được định cư tại Hoa Kỳ và bắt đầu lại cuộc đời gần như từ con số không.
Tại Mỹ, Nguyễn Phúc Hậu vừa học tập, vừa thích nghi với một ngôn ngữ và xã hội hoàn toàn mới. Ông theo đuổi ngành kỹ thuật và dành hơn bốn thập niên làm việc trong ngành hàng không, trong đó phần lớn sự nghiệp gắn liền với Bell Helicopter. Từ một cậu bé tị nạn mười bảy tuổi không biết tương lai sẽ đưa mình về đâu, ông đã trở thành một kỹ sư và có cơ hội đóng góp vào những chương trình hàng không thế hệ mới.
Sau khi nghỉ hưu năm 2026, Nguyễn Phúc Hậu dành thời gian viết lại câu chuyện mà ông đã mang theo trong ký ức suốt hơn bốn mươi lăm năm.
PERSEVERE – 30 Ngày Trên Biển Đông không được viết để kể về một cá nhân phi thường. Đây là ký ức của một người bình thường đã sống qua một giai đoạn phi thường của lịch sử — và là lời tri ân dành cho những người đã cùng ông bước lên chiếc ghe năm ấy, những người đã đưa tay cứu giúp trên đường đi, những người ông gặp trong các trại tị nạn, và những người đã cho ông cơ hội bắt đầu lại cuộc đời trên một quê hương mới.
Ông viết cuốn hồi ký này với một mong ước giản dị: lưu lại câu chuyện cho gia đình, cho những người Việt Nam từng đi qua hành trình tị nạn, và đặc biệt cho các thế hệ con cháu sinh ra sau này — để các em hiểu rằng tự do mà mình đang có đã từng được đánh đổi bằng những cuộc chia ly, những hy sinh, và đôi khi bằng cả mạng sống của một thế hệ đi trước.
Với Nguyễn Phúc Hậu, PERSEVERE không chỉ là tên của một cuốn sách.
Đó là bài học ông đã mang theo từ tuổi mười bảy:
Khi vẫn còn hy vọng, đừng bao giờ bỏ cuộc.
Một lần nữa, tác giả xin chân thành cảm ơn tất cả độc giả đã dành thời gian đồng hành cùng câu chuyện này, từ những trang đầu tiên cho đến dòng chữ cuối cùng. Sự đón nhận, những lời chia sẻ và những ký ức mà quý độc giả gửi lại chính là một phần ý nghĩa của hành trình PERSEVERE.
Cuốn sách khép lại ở đây, nhưng cuộc đời của cậu bé mười bảy tuổi năm ấy vẫn còn rất nhiều câu chuyện chưa được kể.
Từ những ngày đầu đặt chân lên nước Mỹ với hai bàn tay gần như trắng, những năm tháng học hành, lập nghiệp, xây dựng gia đình, cho đến hơn bốn mươi năm gắn bó với ngành hàng không — đó có lẽ là một hành trình khác.
Eric Nguyen
No comments:
Post a Comment