Saturday, June 20, 2026

World Cup 2026: Chuyện Giá Vé, Chuyện Chính Trị Và Ai Mới Là Người Thu Tiền?

Khi trái bóng World Cup 2026 bắt đầu lăn trên các sân vận động hiện đại nhất nước Mỹ, một cuộc tranh luận khác cũng bùng nổ bên ngoài sân cỏ. Không phải về chiến thuật, cầu thủ hay ứng viên vô địch, mà là về giá vé, chính trị và đặc biệt là Tổng thống Donald Trump.

Báo chí cánh tả lâu nay vốn không thiện cảm với TT. Trump đã nhanh chóng tìm thấy đề tài. Họ cho rằng World Cup 2026 đang trở thành biểu tượng của sự tham lam, của chủ nghĩa dân tộc và của một nước Mỹ không còn thân thiện với thế giới.

Bài viết gây chú ý nhất thuộc về ký giả Nancy Armour trên USA Today, với nhận định rằng nước Mỹ đã “đánh mất World Cup ngay từ đầu” bởi lòng tham và sự thù địch. Theo lập luận này, giá vé quá cao và chính sách nhập cư cứng rắn đã làm tổn hại tinh thần của ngày hội bóng đá lớn nhất hành tinh.

Nhưng câu hỏi đặt ra là: Ai thực sự quyết định giá vé World Cup?
Câu trả lời không phải Nhà Trắng.
Cũng không phải Quốc hội Mỹ.
Và càng không phải chính quyền các thành phố được đón chào với sân banh đù điều kiện…
Người quyết định chính là FIFA.

Từ trước đến nay, FIFA luôn là kiểm soát toàn bộ hệ thống bán vé tại các kỳ World Cup. Chủ tịch FIFA Gianni Infantino đã nhiều lần khẳng định, việc định giá vé được thực hiện sau quá trình nghiên cứu kéo dài, với sự tham gia của nhiều chuyên gia kinh tế và thể thao. Toàn bộ nguồn thu từ vé cũng thuộc về FIFA để tái đầu tư cho các liên đoàn thành viên trên toàn thế giới.

Nói cách khác, các nước chủ nhà chủ yếu cung cấp sân vận động, hạ tầng giao thông, an ninh và công tác tổ chức. Quyền quyết định giá vé không nằm trong tay họ.

Điều đáng chú ý hơn là World Cup 2026 đánh dấu lần đầu tiên FIFA áp dụng rộng rãi mô hình “dynamic pricing” – giá vé thay đổi theo nhu cầu thị trường. Đây là phương pháp mà các giải thể thao chuyên nghiệp tại Mỹ như NFL, NBA hay MLB đã sử dụng từ nhiều năm qua.

Lý do FIFA đưa ra khá đơn giản.
Nếu vé được bán với giá cố định quá thấp, phe vé sẽ mua sạch chỉ trong vài phút rồi bán lại với mức giá gấp nhiều lần. Khi đó, khoản lợi nhuận khổng lồ không chảy vào bóng đá mà rơi vào túi chú ba đầu cơ.
Vì vậy FIFA lựa chọn thu phần giá trị gia tăng ấy cho chính mình thay vì để thị trường chợ đen hưởng lợi.

Có thể đồng ý hoặc không đồng ý với chính sách đó.
Nhưng rất khó để quy trách nhiệm cho chính quyền Mỹ.
Bởi chính phủ Mỹ không bán vé.
Không định giá vé.
Không thu tiền vé.
Và cũng không nhận phần chia doanh thu từ vé.

Nếu phải chỉ ra tổ chức hưởng lợi nhiều nhất từ World Cup, cái tên đó không phải Washington mà là FIFA.

Con số doanh thu các kỳ World Cup đã nói lên điều đó. Qatar 2022 mang lại gần một tỷ đô la Mỹ tiền bán vé. Với quy mô mở rộng lên 48 đội và số trận đấu nhiều hơn chưa từng có, World Cup 2026 được dự báo sẽ tạo ra doanh thu ở mức kỷ lục.

Trong khi đó, thực tế tại các sân vận động lại không giống với bức tranh u ám mà nhiều nhà phê bình mô tả.

Từ Los Angeles đến Seattle, từ Atlanta đến Dallas, hàng chục nghìn khán giả vẫn lấp đầy khán đài. Những trận đấu có đội tuyển Mỹ góp mặt thu hút lượng người xem khổng lồ. Cộng đồng nhập cư, người hâm mộ bóng đá và người lao động vẫn xuất hiện đông đảo trong bầu không khí lễ hội.

Điều đó cho thấy một thực tế đơn giản: giá vé cao là vấn đề đáng tranh luận, nhưng chưa đủ để làm mất đi sức hút của World Cup trên đất Mỹ.

Có thể chống TT. Trump.
Có thể không đồng tình với chính sách của ông.
Đó là quyền của báo chí trong một xã hội dân chủ.
Nhưng nếu muốn tranh luận công bằng, cần phân biệt rõ giữa FIFA và chính phủ Mỹ, giữa chính trị và bóng đá, giữa cảm xúc cá nhân và các dữ kiện thực tế.

World Cup 2026 là sân chơi của FIFA.
Luật lệ do FIFA đặt ra.
Giá vé do FIFA quyết định.
Doanh thu chủ yếu chảy về FIFA.
Còn nước Mỹ, xét cho cùng, chỉ đang làm điều mà họ luôn làm rất giỏi: cung cấp những sân vận động hàng đầu thế giới, một hệ thống tổ chức quy mô lớn và hàng triệu khán giả cuồng nhiệt.

Đó cũng là lý do vì sao FIFA vẫn luôn xem nước Mỹ là một trong những địa điểm hấp dẫn nhất để tổ chức những sự kiện thể thao lớn nhất hành tinh.

Phạm Sơn Liêm


No comments:

Blog Archive