MỘT MÓN QUÀ VÔ GIÁ
Tôi vừa được chị tôi gởi cho một cuốn sách cũ, của ba tôi để lại. Bao lâu nay nằm khuất trong góc tủ thờ và không có ai cần hay để ý. Đúng là "Thứ người này bỏ đi lại là bảo vật của người khác."
Nhân một cuộc nói chuyện điện thoại, tôi có kể với chị là tôi muốn tìm mua vài cuốn tự điển cũ, chị tôi chợt nhớ là chị có thấy một cuốn trong tủ thờ nhưng là cuốn nào, để chị coi lại và nếu tôi cần chị sẽ gởi cho tôi. Đúng là DUYÊN!
Tôi cầm trong tay mà rơi nước mắt. Cuốn sách được tái bản lần 3 vào năm 1957, trẻ hơn tôi 2 tuổi.
Tôi còn có thể mường tượng chỗ của nó trong tủ sách của ba tôi.
Ngày xưa, khi còn nhỏ tôi bị “bắt buộc” phải ngủ trưa. Tôi luôn lén bò vào phòng viết của ba tôi, khiêng nhẹ mấy cuốn truyện tàu ( Tam Quốc, Thuỷ Hử, Phong thần, Chung Vô Diệm ….nhiều lắm, bìa da mạ chữ vàng, cả một tủ). Tấn cao cái gối ôm cho không ai thấy, rồi rút mình len lén đọc cho đến đúng giờ “được thức dậy”.
Lúc đó tôi nhỏ xíu, ốm nhách, núp sau cái gối ôm bự là coi như an toàn.
Đó là lý do mà má tôi luôn dẫn tôi theo mỗi khi bà coi hát Bội! Do thuộc tích Tàu, tôi sẽ kể cho bà nghe diễn tiến của tuồng hát. Hồi đó tôi cũng thích coi hát Bội lắm. Những buổi hát cúng giỗ Đức Tả Quân hầu như tôi đi coi đủ.
Sau này, khi bắt đầu tuổi thích ăn “ô mai” thì tôi chỉ còn mê say kệ sách của chị tôi. Thôi thì đủ thứ mọi tác phẩm của các tác giả đương thời.
Ngồi nhớ lại kỷ niệm xưa của cuộc sống cũ mà lòng tôi đau không kể xiết.
Ba Má tôi đã đi xa, anh chị em phân tán. Ai giờ cũng tóc trắng đầu, còn được thấy nhau bao lâu nữa?
Rồi sẽ trôi đi, bắt đầu một kiếp sống khác.
Cho nên, là con là cháu; là anh chị em; là vợ là chồng; là cha là mẹ; là bằng hữu của nhau trong kiếp này xin hãy quý trọng, bởi biết ta có còn gặp lại nhau ở kiếp sau? Tất cả tùy vào Duyên và Nghiệp.
Lê Ngọc Túy Hương
Tháng 6/2026
No comments:
Post a Comment