CÓ ĐỊNH VỀ VIỆT NAM SỐNG KHÔNG?
Bấy lâu nay, tôi thấy vài người lên youtube chê nước Mỹ rậm rề....Những điều họ chê là vì qua Mỹ phải....đi làm, chứ không sáng cafe, chiều hàng quán như ở VN.
Có lần một người bạn Mỹ trong chuyến đi truyền giãng có ghé VN và họ ngạc nhiên là ngày thường mà hàng quán đông nghẹt người khác với bên Mỹ quán đông người chỉ có cuối tuần vì ngày thường ai cũng phải đi làm.
Nếu chỉ là chuyện trên FB thì tôi không ngồi gõ những dòng này. Chuyện khiến tôi phải nói, phải trả lời vì có bạn hỏi tôi " Có nhớ VN không ? Có muốn về sống nơi đó không ? ....".
Tôi sẽ trình bày và trả lời câu thứ 1.
Nhớ VN không ? Nhớ chứ. Vì nơi đó giữ gìn tuổi thơ thật đẹp của tôi. Nơi đó, là tình yêu đầu đời, tình đầu tinh khôi và thơm như mùi giấy mới của một nàng con gái. Nơi đó là gia đình. Là nơi người đàn ông từ xa trở về, bước tới, là vợ, là chồng, là thương yêu nâng niu tôi như quả trứng trên bàn tay của ông ấy cho đến hôm nay. Nơi đó còn những người bạn tôi thương. Nơi đó là một cái gì rất quý trong trái tim tôi.
Có muốn về đó sống không ? Đây là câu hỏi thứ 2 và tôi trả lời rất dứt khoát KHÔNG.
Cũng câu trả lời này, tôi không đem chính trị vào đây. Tôi chỉ trình bày những gì thực tế.
Trước tiên, trong lòng tôi khi trả lời KHÔNG là vì không ai bỏ chốn BÌNH YÊN để về nơi đó.
Nơi, mà xã hội bung bét. Nơi, một miếng thịt, một cọng rau, một con cá không biết đã tẩm những chất độc gì trong đó. Một ly cafe, một miếng bánh họ đã nhào nặn cái quái quỷ gì bên trong....
Chúng tôi ở xứ Mỹ đã quen những nề nếp. Ra đường, đi đúng luật giao thông. Và, dĩ nhiên " có làm mới có ăn " trong một xã hội thiện lương và nhiều cơ hội mở ra cho con người tham gia học hành thành đạt và cống hiến.
Ngoài ra, mặc dù chúng tôi có cực nhọc đi làm, nhưng những đồng tiền lương thiện đó đưa chúng tôi lên cao hơn để chúng tôi vươn mình trong một đất nước tân tiến được thế giới tôn là bậc nhất của hành tinh.
Đến một tuổi quá già yếu không thể đi làm được nữa thì lúc ấy tôi hưởng trọn những ưu đãi của Chính phủ cộng thêm những đóng góp của tôi từ xưa tới giờ để được chăm sóc một cách trân trọng....
Tại sao chúng tôi phải trở về ?
Thuy Vi
No comments:
Post a Comment