Lời cảm ơn
Chiều nay, trên đường về, tôi ghé lại tượng Đức Mẹ như một thói quen nhỏ của riêng mình.
Trời Sài Gòn vừa chạm ngõ hoàng hôn. Những hàng cây đứng lặng trong gió chiều. Vài người ngồi trên những chiếc ghế đá, vài người bước vào rồi lặng lẽ ra về. Mọi thứ diễn ra rất nhẹ nhàng, rất bình yên.
Tôi ngồi xuống một góc quen thuộc và nhìn lên tượng Mẹ.
Không biết từ khi nào, những khoảng lặng như thế này lại trở nên quý giá.
Có lẽ vì cuộc sống mỗi ngày đều quá vội.
Ai cũng có công việc phải làm.
Ai cũng có những điều phải lo.
Ai cũng mang trong lòng những câu chuyện mà không phải lúc nào cũng nói ra được.
Vậy nên đôi khi, chỉ cần có một nơi để ngồi yên vài phút cũng đã là một món quà.
Tin Mừng hôm nay nói về Kinh Lạy Cha.
Một lời kinh mà rất nhiều người đã thuộc từ khi còn nhỏ.
Càng lớn lên, tôi càng nhận ra điều đẹp nhất trong lời kinh ấy không phải là những lời mình xin, mà là việc mình được gọi Thiên Chúa là Cha.
Và có một câu trong Tin Mừng hôm nay khiến tôi dừng lại khá lâu:
“Cha anh em đã biết rõ anh em cần gì, trước khi anh em cầu xin.”
Đọc đến đó, tôi thấy lòng mình nhẹ đi rất nhiều.
Bởi có những lúc chúng ta không biết phải cầu nguyện điều gì.
Có những điều không thể diễn tả hết bằng lời.
Có những nỗi niềm chỉ lặng lẽ giữ trong tim.
Nhưng thật bình an khi biết rằng Chúa đã hiểu tất cả từ trước khi mình cất tiếng.
Khi gọi Ngài là Cha, tôi hiểu rằng mình không đi một mình trên hành trình này.
Những ngày vui có Chúa đồng hành.
Những ngày khó khăn cũng có Chúa đồng hành.
Những lúc mạnh mẽ có Chúa đồng hành.
Và cả những lúc mệt mỏi nhất, Ngài vẫn ở đó.
Ngồi trước Đức Mẹ chiều nay, tôi chợt nghĩ rằng cuộc sống thật ra không cần quá nhiều điều để trở nên hạnh phúc.
Một sức khỏe đủ để làm việc.
Một gia đình để yêu thương.
Một mái nhà để trở về.
Một vài người chân thành bên cạnh.
Và một trái tim vẫn còn biết hy vọng.
Có những điều khi đang có, chúng ta xem là bình thường.
Đến khi nhìn lại mới thấy đó là những hồng ân rất lớn.
Nhìn lại chặng đường đã qua, tôi cũng nhận ra cuộc đời mình đã nhận được nhiều hơn những gì từng nghĩ.
Có những điều mình đã cầu xin.
Có những điều mình chưa từng cầu xin.
Nhưng bằng một cách nào đó, Chúa vẫn âm thầm sắp đặt và dẫn dắt mọi sự theo cách tốt nhất.
Vì vậy chiều nay, tôi không xin thêm điều gì.
Tôi chỉ muốn dành một chút thời gian để nói lời cảm ơn.
Cảm ơn vì những điều đã qua.
Cảm ơn vì những người đã gặp.
Cảm ơn vì những niềm vui nhỏ bé mỗi ngày.
Cảm ơn vì những thử thách đã giúp mình trưởng thành hơn.
Và cảm ơn vì những điều tốt đẹp vẫn đang âm thầm hiện diện trong cuộc sống này.
Và cũng xin Mẹ cầu bầu cùng Chúa cho tất cả chúng ta.
Cho những ai đang mang trong lòng một nỗi lo được thêm bình an.
Cho những ai đang mệt mỏi có thêm sức mạnh để bước tiếp.
Cho những ai đang lạc hướng tìm lại được niềm hy vọng.
Cho những ai đang hạnh phúc biết trân trọng những gì mình đang có.
Chiều đang dần khép lại.
Ngọn đèn dưới chân tượng Mẹ vẫn sáng.
Tôi đứng lên ra về với một tâm hồn nhẹ hơn lúc đến.
Và tôi tin rằng, khi lòng mình đủ bình an, cuộc sống cũng sẽ trở nên dịu dàng hơn rất nhiều.
Thương chúc mọi người một buổi tối an lành.
Nguyện xin Chúa và Mẹ luôn đồng hành, gìn giữ và nâng đỡ mỗi gia đình trong mọi nẻo đường của cuộc sống
Tinh Ca
No comments:
Post a Comment