Tổng thống John F. Kennedy
Wikimedia
Các bác sĩ từng nói ông sẽ không sống nổi đến tuổi 40. Nhưng ông trở thành Tổng thống ở tuổi 43 và gần như không ai biết điều đó đã phải trả giá như thế nào.
Nhìn từ bên ngoài, John F. Kennedy dường như là người được cuộc đời ưu ái mọi thứ.
Tốt nghiệp Harvard. Tác giả sách bán chạy ngay trước tuổi 24. Điển trai, giàu có, xuất thân danh giá và bước đi trong cuộc sống với sự tự tin của một người chưa từng nghi ngờ vị trí của mình trong thế giới này.
Nhưng những bức ảnh không bao giờ cho thấy một người đàn ông trẻ tuổi có cơ thể đã suy yếu từ khi còn nhỏ.
JFK bị bệnh gần như suốt cuộc đời. Ông mắc sốt tinh hồng nhiệt khi còn bé. Gặp các vấn đề tiêu hóa mãn tính khiến cơ thể gầy yếu nghiêm trọng. Dị ứng nặng. Một cột sống luôn gây đau đớn dai dẳng. Và những căn bệnh bí ẩn khiến các bác sĩ bối rối suốt nhiều năm. Khi học tại Harvard, ông dành nhiều thời gian trong bệnh viện hơn là nhiều bạn học của mình dành cho việc học.
Ông sớm học được cách mỉm cười trước đau đớn. Tiếp tục tiến lên. Và tuyệt đối không để cơ thể quyết định giới hạn cuộc đời mình.
Năm 1941, ông cố gắng gia nhập Hải quân Hoa Kỳ. Quân đội từ chối vì lưng ông bị tổn thương quá nặng. Kennedy đã dành nhiều tháng tập luyện tăng cường thể lực cho đến khi đủ điều kiện vượt qua cuộc kiểm tra sức khỏe. Ông muốn phục vụ đất nước. Cơ thể nói không. Ông vẫn làm được.
Ngày 2 tháng 8 năm 1943, Kennedy chỉ huy tàu tuần tra PT-109 tại quần đảo Solomon thì một khu trục hạm Nhật Bản đâm vào trong bóng tối và cắt đôi con tàu. Cú va chạm hất ông vào buồng lái, khiến chấn thương lưng vốn đã nghiêm trọng càng nặng hơn. Hai thủy thủ thiệt mạng. Những người còn lại lênh đênh giữa vùng biển đầy cá mập, xung quanh là nhiên liệu nổi trên mặt nước có thể bốc cháy bất cứ lúc nào.
Kennedy bơi suốt năm giờ đồng hồ để tập hợp những người sống sót. Một thủy thủ bị bỏng nặng và không thể tự bơi. Kennedy ngậm dây áo phao của người đó bằng răng và kéo anh ta qua biển khơi trong suốt bốn giờ để tới một hòn đảo gần đó.
Bốn giờ liên tục. Cắn chặt dây áo phao bằng răng.
Trong khi chính ông đang mang một chấn thương lưng nghiêm trọng mà sau này phải trải qua nhiều cuộc phẫu thuật.
Trong sáu ngày tiếp theo, ông dẫn dắt đồng đội di chuyển giữa các đảo, tìm kiếm cơ hội được cứu sống, giữ tinh thần cho mọi người trong khi che giấu nỗi đau của bản thân. Khi được tìm thấy, ông đã gầy rộc và đau đớn tột độ.
Ông được trao Huân chương Hải quân và Thủy quân lục chiến.
Nước Mỹ ca ngợi một anh hùng chiến tranh.
Nhưng không ai biết cuộc chiến đã để lại trong cơ thể ông những tổn thương không bao giờ hồi phục.
Năm 1947, khi đang là dân biểu, Kennedy ngã quỵ trong một chuyến công tác tới Anh. Các bác sĩ chẩn đoán ông mắc bệnh Addison — một căn bệnh nguy hiểm khiến tuyến thượng thận không sản xuất đủ hormone. Nếu không điều trị, căn bệnh này có thể gây tử vong.
Các bác sĩ bảo gia đình hãy chuẩn bị tinh thần cho cái chết của ông và dự đoán ông chỉ còn sống thêm vài năm.
Kennedy bắt đầu điều trị hormone hằng ngày.
Và tiếp tục làm việc.
Trong thập niên 1950, tình trạng lưng của ông ngày càng xấu đi cho đến khi cơn đau trở nên không thể chịu đựng nổi. Năm 1954, ông trải qua ca phẫu thuật cố định cột sống đầy nguy hiểm. Bệnh Addison khiến hệ miễn dịch suy yếu và nguy cơ nhiễm trùng luôn rình rập.
Trong quá trình hồi phục, có hai lần một linh mục Công giáo đã làm nghi thức ban phép lành cuối cùng vì người ta nghĩ ông sắp qua đời.
Ông vẫn sống sót.
Và khi còn chưa thể đi lại bình thường, ông cùng Ted Sorensen viết cuốn sách “Profiles in Courage” (Những chân dung về lòng dũng cảm). Cuốn sách xuất bản năm 1956 và giành giải Pulitzer.
Một người đàn ông đã hai lần được chuẩn bị cho cái chết lại viết nên một cuốn sách đoạt Pulitzer về lòng can đảm trong khi đang học cách đi lại từ đầu.
Đến năm 1960, khi tranh cử Tổng thống, Kennedy phải sử dụng từ mười đến mười hai loại thuốc mỗi ngày.
Cortisone để điều trị bệnh Addison.
Thuốc giảm đau cho lưng.
Kháng sinh cho các đợt nhiễm trùng mãn tính.
Testosterone.
Thuốc chống co thắt cho các vấn đề tiêu hóa.
Ngày của ông bắt đầu bằng thuốc, kết thúc bằng thuốc và tiếp tục với thuốc trong suốt khoảng thời gian ở giữa.
Ông luôn đeo một đai lưng cứng để giữ cơ thể thẳng đứng dù phải chịu sự khó chịu thường trực. Ông sử dụng nạng khi ở nơi riêng tư nhưng không bao giờ xuất hiện với chúng trước công chúng. Các nhiếp ảnh gia được yêu cầu không chụp lại những khoảnh khắc cho thấy sự yếu đuối về thể chất của ông.
Thế giới nhìn thấy sự trẻ trung.
Sự lôi cuốn.
Một vị tổng thống năng động chơi bóng và tràn đầy sức sống.
Nhưng sau cánh cửa đóng kín, Kennedy đôi khi không thể tự ra khỏi giường nếu không có người giúp đỡ.
Ông ngâm mình trong nước nóng để giảm đau.
Nhận các mũi tiêm trong ngày chỉ để có thể hoạt động bình thường.
Các mật vụ đôi khi phải hỗ trợ ông khi lưng bị co cứng trong những sự kiện công khai.
Rồi tháng 10 năm 1962 đến.
Khủng hoảng tên lửa Cuba.
Mười ba ngày mà thế giới tiến gần chiến tranh hạt nhân hơn bất kỳ thời điểm nào khác trong lịch sử.
Kennedy ngồi ở trung tâm của cuộc khủng hoảng ấy — bình tĩnh, lý trí và quyết đoán — điều hướng cuộc đối đầu nguy hiểm nhất của thời đại.
Trong khi đang chịu những cơn đau dữ dội.
Dùng nhiều loại thuốc.
Và đôi khi gần như không thể ngồi hết các cuộc họp quyết định số phận của hàng triệu con người.
Thế giới nhìn thấy một vị tổng thống tự tin đối đầu với Khrushchev.
Họ không nhìn thấy người đàn ông trở về phòng riêng rồi gục xuống vì kiệt sức.
Ngày 22 tháng 11 năm 1963, Kennedy bị ám sát tại Dallas.
Ông mới 46 tuổi.
Sau khi ông qua đời, toàn bộ sự thật về tình trạng sức khỏe mới dần được hé lộ.
Những loại thuốc.
Những đau đớn được che giấu.
Và ý chí phi thường cần có mỗi ngày chỉ để hoạt động bình thường — chứ chưa nói đến việc lãnh đạo quốc gia quyền lực nhất thế giới trong những năm tháng căng thẳng nhất của Chiến tranh Lạnh.
Các bác sĩ từng bảo gia đình chuẩn bị cho cái chết của ông khi ông mới ngoài hai mươi tuổi.
Ông trở thành Tổng thống ở tuổi 43.
Ông đối mặt với nguy cơ chiến tranh hạt nhân khi gần như không thể đứng vững.
Ông cứu đồng đội giữa Thái Bình Dương bằng cách bơi hàng giờ liền với một cột sống bị tổn thương nặng.
Ông bệnh tật hơn bất kỳ ai tưởng tượng.
Và mạnh mẽ hơn rất nhiều so với những gì cơ thể ông đáng lẽ có thể chịu đựng.
Những bức ảnh cho thấy sức sống, sự tự tin và vẻ ung dung.
Chúng không bao giờ cho thấy cái giá mà ông phải trả chỉ để đứng dậy và bước vào khuôn hình.
Nguồn: My Lan Pham
No comments:
Post a Comment