21 NĂM ĐI QUA NỬA VÒNG TRÁI ĐẤT, EM VẪN ĐI TÌM MỘT BÓNG LƯNG NGƯỜI XA LẠ TRÊN CHUYẾN XE BUS NĂM ẤY...
Chào mọi người, hôm nay em muốn kể lại một câu chuyện có thật của chính cuộc đời mình. Một câu chuyện đã trôi qua hơn 21 năm, nhưng mỗi khi nhớ lại, em vẫn nổi da gà vì xúc động và hai tai như vẫn còn nghe văng vẳng giọng nói ấm áp năm nào.
Năm đó là khoảng năm 2005, con trai em mới 3 tuổi. Ngày còn ở Việt Nam, cháu yếu ốm liên miên, cứ viêm họng, sốt cao là lại phải vào Bệnh viện Nhi đồng. Cái cảnh ẵm bồng con xếp hàng chen chúc giữa trời nắng sài Gòn, lòng dạ người làm mẹ lúc nào cũng như lửa đốt. Đến tận bây giờ, mỗi lần nghĩ lại chuỗi ngày vất vả đó, em vẫn thấy ngao ngán và sợ hãi.
Em nhớ nhất một buổi chiều định mệnh, con lại lên cơn sốt hầm hập. Một nách hai tay, em vừa ôm chặt đứa con đang mệt lả vì bệnh, vừa xách nách mang một giỏ đồ nặng trĩu nào là quần áo, tã sữa của con để bước lên chuyến xe bus đông đúc, ngột ngạt tiến về phía bệnh viện Nhi đồng
Khi xe vừa chạy gần đến nơi, anh lơ xe hô to: "Ai xuống Bệnh viện Nhi đồng thì chuẩn bị bước lên trước, chuẩn bị xuống xe!"
Lúc đó xe đông lắm, tròng trành dằn xóc. Em luống cuống, một tay bồng con, một tay gồng hết sức bình sinh xách giỏ đồ cồng kềnh, cố lách qua dòng người để tiến về phía cửa trước. Trong lòng em chỉ có một suy nghĩ duy nhất là làm sao giữ thăng bằng để bảo vệ con không bị va quệt vào ai.
Ngay khoảnh khắc bế tắc đó, bất ngờ có một anh trai bước đến bên cạnh em cất giọng ân cần:
– "Mẹ con em xuống Bệnh viện Nhi đồng này à? Để anh giúp mẹ con em, vì bệnh viện ở bên kia đường."
Giữa cái nắng gắt và khói bụi hối hả của Sài Gòn, lời nói của anh giống như một chiếc phao cứu sinh xuất hiện đúng lúc. Nhìn dòng xe cộ cuồn cuộn qua lại như mắc cửi trước cổng viện, một mình em ôm con nhỏ thật sự không biết phải làm sao để băng qua. Anh nhìn em rồi bảo
"Đường xá đông đúc thế này rất nguy hiểm cho mẹ con em. Em cứ dịnh (vịn) vào vai anh, đưa cái giỏ xách tay anh cầm cho. Em ẵm cháu và đi theo anh qua bên đó. Xong rồi anh trở qua lại và đi chuyến tới, em cứ yên tâm lo cho cháu."
Em mừng rơi nước mắt. Anh ấy đã chấp nhận bỏ dở chuyến xe của mình, chấp nhận lỡ việc cá nhân chỉ để đứng ra làm lá chắn, che chở cho hai mẹ con người xa lạ qua đường. Suốt đoạn đường băng qua dòng xe cộ ấy, bờ vai của anh là điểm tựa vững chãi nhất giúp em bớt đi sự hoảng loạn.
.
Qua đến cổng viện, vì con đang sốt cao, em chỉ kịp vội vã nói một lời cảm ơn, rồi ôm con chạy thẳng vào trong. Khi quay đầu lại, em chỉ còn kịp nhìn thấy bóng lưng anh bước đi xa dần, hòa vào dòng người hối hả ngược xuôi bên kia đường...
Anh trai ơi, nếu anh có vô tình đọc được những dòng này.
Đã hơn 21 năm trôi qua rồi anh ạ. Hai mẹ con em sau đó đã sang Mỹ định cư tròn 20 năm. Điều kỳ diệu là từ ngày bước chân sang đây, con không còn bị viêm họng một lần nào nữa. Đứa trẻ hay đau ốm mà anh dắt qua đường năm ấy, giờ đã là một chàng thanh niên 23 tuổi cao lớn, khỏe mạnh và trưởng thành.
Thời gian quá dài, em không còn nhớ nổi gương mặt của anh ngày hôm đó, nhưng giọng nói ấm áp và bóng lưng chở che của anh thì em chưa từng quên một ngày nào. Em viết lên đây, từ phương trời Mỹ xa xôi, để gửi đến anh một lời cảm ơn sâu sắc nhất từ tận đáy lòng của một người mẹ. Em không biết anh giờ ở phương trời nào, cuộc sống ra sao, còn sống hay đã mất... nhưng em luôn cầu nguyện cho anh và gia đình luôn được bình an, gặp thật nhiều may mắn trong đời.
Em cũng muốn chia sẻ câu chuyện này đến tất cả mọi người. Cuộc sống này dù có hối hả, đôi khi khiến ta mệt mỏi, nhưng sự tử tế vẫn luôn tồn tại xung quanh chúng ta. Một việc làm tốt đẹp, dù là nhỏ bé và vô tư của một người lạ qua đường, cũng có sức mạnh sưởi ấm và đi theo cuộc đời một con người suốt hơn hai mươi năm. Xin hãy cùng em lan tỏa sự tử tế này nhé!
TRANG HUỲNH
No comments:
Post a Comment