Nước Gạo Rang
Tôi tuy cũng đã có chút tuổi, nhưng sức khỏe tổng quát thì còn tương đối “ok Salem”. Chỉ có điều, cái hệ thống tiêu hóa của tôi thì từ nhỏ tới lớn vốn đã chẳng được yên thân cho lắm.
Có lẽ một phần cũng do di chứng của khoảng tám tháng sống trên vùng núi cao, nước độc, ở khu vực “giải phóng” của lòng chảo An Lão, bắc Bình Định, vào năm 1964. Từ nhỏ, tôi đã dễ bị “tháo re” hơn người bình thường, nên chuyện ăn uống lúc nào cũng phải cẩn thận. Ăn thì vẫn ham, nhưng cái bụng có chịu hay không lại là chuyện khác.
Ngoài cái tật dễ bị “Tào Tháo rượt”, tôi còn hay bị ứ hơi, sình bụng. Thành ra trong nhà, trong xe, trong túi xách, lúc nào cũng có sẵn đủ thứ, nào là Alka Seltzer, Tums, Pepto Bismol, Rolaids, đại khái là một kho “cứu viện tiêu hóa” lưu động.
Hôm kia, tự nhiên cái bụng lại nổi loạn ngang hông. Sình bụng, ấm ách, khó chịu, uống thuốc gì cũng không thấy bớt bao nhiêu. Ngay cả lon Coke, theo kiểu “remedy” truyền thống bên Mỹ, cũng chẳng ăn thua. Tôi chịu trận qua đêm, tới sáng mới “thổ tả” được một trận, sau đó mới thấy trong người nhẹ lại chút đỉnh.
Lúc đó tôi chợt nhớ tới món nước gạo rang. Có lần về lại quê nhà, con nhỏ em tôi bị Tào Tháo rượt dữ quá, một người quen liền rang gạo, nấu lấy nước cho nó uống. Vậy mà chỉ một lúc sau, nó hồi sức thấy rõ, cái bụng cũng ổn định lại khá nhanh.
Từ đó, tôi để ý và thỉnh thoảng áp dụng lại cách này mỗi khi hệ tiêu hóa bị “biểu tình”. Cách làm cũng chẳng có gì cầu kỳ. Chỉ cần rang gạo chầm chậm cho tới khi hạt gạo ngả màu vàng nâu, thơm lên, rồi đem nấu với nước như nấu cháo thật loãng. Cho vào chút muối, sau đó uống phần nước gạo rang còn ấm.
Nói cho có vẻ khoa học một chút, gạo trắng vốn là món khá hiền với đường ruột. Nó mềm, lạt, ít xơ, ít dầu mỡ, không cay, không chua, nên trong lúc bao tử và ruột đang làm mình làm mẩy, nó thường dễ chịu hơn nhiều món khác. Gạo cũng tự nhiên không có gluten, và so với một số thực phẩm dễ gây dị ứng như sữa, trứng, đậu phộng, hải sản, hay lúa mì, thì gạo thuộc loại tương đối ít “gây chuyện” hơn với đa số người.
Trong hạt gạo cũng có một số khoáng chất như magnesium, phosphorus, potassium, selenium, manganese, zinc và iron. Dĩ nhiên, không phải nhiều tới mức uống một ly nước gạo rang là thành lực sĩ, hay biến cái bụng yếu thành bao tử cá sấu. Nhưng khi mình vừa bị tháo re, mất nước, mệt người, ruột gan lộn xộn, thì một chút tinh bột dễ tiêu, một chút muối, một chút nước ấm, cộng với cái mùi gạo rang thơm thơm, cũng đủ làm cái bụng bớt phản loạn và con người thấy hồi thần trở lại.
Chỉ đơn giản vậy thôi, vậy mà với riêng tôi, nhiều lần thấy còn dễ chịu hơn cả Tums, Rolaids, Pepto Bismol, hay Alka Seltzer. Dĩ nhiên, bệnh nặng thì phải đi bác sĩ, chứ không nên ôm nồi gạo rang mà “tử thủ”. Nếu tiêu chảy nặng, kéo dài, có sốt, ói liên tục, đi ngoài ra máu, hoặc có dấu hiệu mất nước thì phải lo chữa trị đàng hoàng.
Nhưng trong những lúc bụng dạ chỉ bị trái gió trở trời, người mệt, ruột gan bất ổn, thì một ly nước gạo rang ấm, có chút muối, vẫn là một món dân gian rất hiền, rất rẻ, rất dễ làm, và với riêng tôi, khá hữu hiệu.
Nghĩ cho cùng, dân gian mình nhiều khi không có tên thuốc Tây, không có toa bác sĩ, không có nhãn hiệu quảng cáo rùm beng, nhưng lại có những món rất mộc mạc mà thực tế. Nước gạo rang là một trong những thứ như vậy, không hào nhoáng, không cầu kỳ, nhưng khi cái bụng đang làm mình làm mẩy, nó lại có thể giúp mình thấy đời bớt... chao đảo.
Bi Bep
No comments:
Post a Comment