Monday, May 25, 2026

CÔ THIỆT LẠ !

Năm tui đi học đánh Tennis, ông thầy dạy tui vốn là một người chơi và dạy Tennis ở Sài Gòn từ trước 1975. Không chỉ là Huấn luyện viên Tennis, ông thầy còn là một Vũ sư, dạy nhảy đầm. Chính vì vậy nên cái dáng đánh banh, những đường banh của ổng cứ dịu dàng, ẻo lả, nhưng không dễ ăn dễ đỡ đâu nhe.

Khi tui học tới phần giao bóng, giữa trưa nắng 11, 12 giờ, sân không mái che, ổng cho tui tập phát bóng một mình, ổng không cần đỡ. Ổng ngồi trong mát uống cà phê đá. Tui nhớ một xe banh cũ tui đếm được tất cả 103 trái. Và tui phải tập giao đủ 103 lần nhân đôi.

Nắng nóng, mệt...khiến tui giận thầm ông thầy. Giận ổng, tui không nói. Tui lầm lì “đập” banh. Chỉ sau một tháng tập, tui giao bóng tốt. Và ông thầy nói: “người ta học đánh thuận tay, trái tay dễ hơn học giao bóng, cô ngược lại, cái khó cô tiếp thu nhanh hơn”. Ông thầy nói thêm: CÔ THIỆT LẠ !

Năm tui đi học lái xe hơi (1993) ông thầy dạy tui đã có 22 năm trong nghề. Thuở đó đóng tiền học giờ. Xe tập lái là xe Jeep từ chế độ cũ để lại, vô-lăng nặng bà cố luôn. Xe có thiết kế một thắng phụ dưới chân ghế phụ ông thầy ngồi, kế bên tay lái. Ông thầy cho xe ra mặt đường luôn. Từ bãi xe ở đường Nguyễn Kim Q10, trước sân vận động Cộng Hòa theo sự hướng dẫn của ông thầy, tui lái xe ra Q1, tập lái khi đường xe đông, khi lên cầu. Và cũng không ít lần tui làm tắc đường vì xe chết máy. Nhưng khi học de, tui de ngọt xớt, không đụng chướng ngại vật bao giờ. Ông thầy thường cho tui tập de xe vào cổng nhà một Linh mục ở nhà thờ ngã 6. Tui de các kiểu rất tốt, không làm tắt máy xe như khi chạy đường trường, và cái chính là chưa hề làm sập hàng rào nhà “ông Cha”. Kkkkk...

Giống như ông thầy Tennis, ông thầy dạy lái xe cũng nói tui CÔ THIỆT LẠ! Học de khó hơn học lái vậy mà cô có vẽ chuyên nghiệp khi de hơn khi lái. Xưa giờ chắc hay cho nguời ta de lắm phải không? Ông thầy bồi thêm câu hỏi: Cô có đẻ ngược hông vậy? Tui trả lời: tui đẻ ngang. Bác sĩ phải mổ bụng Má tui bắt tui ra. Tui được sinh mổ. Má tui không đẻ ngược và tui cũng chưa từng cho ai “de” bao giờ.

Tui THIỆT LẠ, phải không? Lạ từ khi còn đi học: học Toán để làm Thơ. Hay cười với bạn nhưng chỉ khóc với mình.

Bữa nay rảnh nên lải nhải dăm điều, nhớ gì viết đó. Các lão gia, lão bà, các soái ca soái tỷ, các tiểu muội tiểu đệ vào đọc cho vui. Có chiếu cố cho tui 1 “lai” để làm kỷ niệm. Đừng rầy rà gì tui. Đừng nói tui nhiều chiện nha. Tui chỉ có chiện nhiều thôi. Hehe.

Hết!

Chi Le




No comments:

Blog Archive