NHỮNG BÓNG MA TRÊN DÃY TRƯỜNG SƠN
(Viết để tiễn biệt Trung úy Lê Văn Hữu, “Hữu Râu”)
Anh em mới tiễn một người bạn cũ vừa “đứt bóng”…
Trung úy Lê Văn Hữu, anh em quen gọi là Hữu Râu.
Một người từng nhiều lần bay Covey FAC trên bầu trời lửa đạn Đông Dương.
Có người hỏi:
— “Covey là gì vậy?”
— “Chỉ bay quan sát thôi mà nguy hiểm dữ vậy sao?”
Không…
Nếu chỉ là “bay quan sát”, thì đã không có nhiều phi công Covey nằm lại trên rừng già Lào, Campuchia như vậy.
Để hiểu vì sao mỗi lần nhắc tới hai chữ Covey FAC, dân Nha kỹ thuật đều lặng người đi vài giây.
⸻
Covey FAC là ai?
Covey FAC là những Sĩ quan từng thi hành những công tác, rồi nhu cầu, được tuyển chọn học khóa Covey, khi về họ thuộc toán điều không tiền sát (Forward Air Controller).
Họ đi theo những chiếc máy bay nhỏ như:
* Cessna O-2 Skymaster
* North American Rockwell OV-10 Bronco
Nhìn mấy chiếc phi cơ này nhỏ bé, bay chậm, tưởng hiền lành…
Nhưng nhiệm vụ của họ lại nằm trong hàng nguy hiểm nhất chiến tranh Việt Nam.
⸻
Bay thấp trên miệng tử thần,
Covey không bay cao như phản lực. Họ phải bay thật thấp… thấp đến mức nhìn thấy từng lối mòn, từng xe vận tải nguỵ trang dưới rừng cây Trường Sơn.
Dưới kia là cả một dàn phòng không dày đặc?
12 ly 7.
14 ly 5.
37 ly.
Súng từ dưới rừng bắn lên như mưa. Nhiều khi chiếc Covey rung bần bật vì trúng đạn. Khói lọt cả vào buồng lái. Nhưng họ vẫn phải vòng lại. Vì nếu không tìm ra mục tiêu… thì phi cơ oanh tạc phía sau như mù mắt, không biết đâu mà lần!
⸻
Khi phát hiện xe vận tải hay vị trí địch…., Covey sẽ lao xuống đánh dấu bằng rocket khói. Rồi liên lạc với các phi tuần:
— “Sandy, đây Covey…”
— “Mục tiêu ngay khói đỏ…”
— “Đánh hướng Bắc xuống Nam…”
— “Bạn hữu còn rất gần…”
Chỉ cần nói sai vài chục mét…
là bom sẽ rơi ngay đầu quân toán xâm nhập mình.
Cho nên Covey không chỉ cần gan lì.
Họ phải cực kỳ lạnh đầu và nhạy bén
Nhiều toán nha kỹ thuật kể lại:
“Nghe tiếng Covey trên đầu là biết còn hy vọng sống.”
⸻
Chưa hết, họ là Thiên thần của những toán mất tích, hay nhân viên toán thất lạc! Covey bay cả tháng trời để tìm mọi dấu vết…
Nhiệm vụ đau tim nhất của Covey… là cứu người.
Một toán thám báo 6 người bị lộ giữa rừng Lào... Địch bao vây bốn phía. Máy PRC-25 chỉ còn pin yếu.
Tiếng gọi vang trong máy:
— “Covey… tụi tôi sắp hết đạn…”
Lúc đó Covey là đôi mắt duy nhất trên trời.
Họ bay vòng ngay trên đầu địch để tìm vị trí toán bạn.
Rồi điều động:
* trực thăng bốc ra
* phản lực yểm trợ
* gunship AC-130
Có những phi công và Covey bay lì trên vùng nguy hiểm hàng giờ…
dù biết dưới kia cả rừng súng đang chờ mình.
Nhiều người bị bắn rơi.
Nhiều người không trở về.
⸻
Bây giờ Trung úy Lê Văn Hữu (Hữu Râu), cũng vừa bay chuyến cuối.
Anh em nhắc lại những ngày cũ… những lần anh Covey giữa trời đạn.
Có người nói nhỏ:
— “Mấy ông Covey gan thiệt…”
Ừ…
Gan thiệt.
Vì họ trên một chiếc phi cơ nhỏ xíu… ngay trên đầu cả một vùng chiến tranh.
Không có áo giáp dày.
Không tốc độ siêu âm.
Không hỏa tiễn tối tân.
Chỉ có đôi mắt, máy truyền tin…
và trái tim rất lớn.
⸻
Hôm qua anh em vừa chia tay Hữu Râu. Một cánh chim già cuối cùng rồi cũng khép lại giữa trời đời.
Nhưng với những toán viên nha kỹ thuật, từng nằm dưới rừng sâu nghe tiếng gọi “Covey đang tới”…
thì những phi công FAC ấy, vẫn nằm trong lòng của anh em nha kỹ thuật
Có rất nhiều Covey! Họ vẫn còn bay đâu đó…
trên dãy Trường Sơn đầy khói lửa năm xưa.
Phạm sơn liêm
No comments:
Post a Comment