Bí mật hoàng gia
Tháng 1 năm 1943, Canada đang che giấu một bí mật hoàng gia cùng một vấn đề pháp lý chưa từng có tiền lệ.
Công chúa kế vị Juliana của Hoà Lan đã chạy tới Ottawa sau khi quân Đức Quốc xã chiếm đóng quê hương bà. Khi ấy bà đang mang thai, và đứa bé trong bụng không phải một đứa trẻ bình thường. Đó là người có thể kế thừa một trong những ngai vàng lâu đời nhất châu Âu.
Nhưng một cuộc khủng hoảng pháp lý đang xuất hiện.
Nếu đứa trẻ được sinh ra trên đất Canada, luật Canada sẽ tự động công nhận em bé là công dân Canada. Và luật kế vị hoàng gia Hoà Lan, vốn cổ xưa, cứng nhắc và vô cùng nghiêm ngặt, có thể xem điều đó là lý do để tước bỏ quyền kế vị ngai vàng của đứa trẻ mãi mãi.
Các luật sư lúc ấy gần như hoảng loạn.
Việc trở về quê nhà là không thể. Tàu ngầm U-boat của Đức đang rình rập khắp Bắc Đại Tây Dương, còn cung điện hoàng gia ở Den Haag đã nằm dưới sự kiểm soát của lính Đức.
Vì thế, Canada đã làm một điều chưa từng có trong lịch sử, và có lẽ sẽ không bao giờ lặp lại nữa.
Ngày 19 tháng 1, chính phủ Canada ban hành một sắc lệnh đặc biệt. Phòng sinh tại Bệnh viện Civic ở Ottawa được tuyên bố là lãnh thổ ngoài thẩm quyền quốc gia.
Không thuộc Canada.
Không thuộc Hoà Lan.
Không thuộc bất kỳ quốc gia nào trên thế giới.
Trong vài giờ quanh thời điểm sinh nở, căn phòng ấy đơn giản không còn là một phần của Canada nữa. Một khoảng trống địa lý. Một vùng chân không pháp lý được bao bọc bởi những bức tường bệnh viện.
Và trong không gian không biên giới đầy kỳ lạ ấy, Công chúa Margriet chào đời.
Khoảnh khắc tiếng khóc đầu tiên vang lên, bà là người Hoà Lan hoàn toàn, hợp pháp và không có bất kỳ tranh cãi nào.
Không quốc tịch chồng chéo.
Không mối đe dọa nào đối với quyền kế vị ngai vàng.
Vấn đề đã được giải quyết bằng một trong những hành động ngoại giao sáng tạo nhất mà lịch sử thế kỷ 20 hiếm khi nhắc tới trong trường học.
Sau đó, căn phòng lặng lẽ trở lại là lãnh thổ Canada, và thế giới tiếp tục chuyển động như chưa từng có điều gì xảy ra.
Nhưng người Hoà Lan thì không bao giờ quên.
Khi chiến tranh kết thúc và Hoà Lan được giải phóng, 100.000 củ hoa tulip đã vượt Đại Tây Dương đến Canada như lời cảm ơn từ hoàng gia Hoà Lan.
Và rồi, dường như một món quà vẫn chưa đủ, những củ tulip ấy tiếp tục được gửi sang mỗi năm.
Cho đến tận hôm nay, mỗi năm gia đình hoàng gia Hoà Lan vẫn gửi 20.000 củ tulip tới Ottawa.
Nếu đi dạo qua thủ đô Canada vào tháng 5, người ta sẽ thấy hơn ba triệu bông tulip nở rực rỡ dọc theo kênh Rideau, trải dài qua công viên Commissioners, nhuộm cả thành phố bằng những làn sóng đỏ thắm, vàng óng và trắng tinh khôi.
Chúng không đơn thuần là hoa trang trí.
Chúng là lòng biết ơn sống mãi theo thời gian.
Mỗi bông hoa đều bắt nguồn từ một câu chuyện mà phần lớn những người đi ngang qua chưa từng biết đến.
Công chúa Margriet giờ đã 83 tuổi.
Bà vẫn thường đến Ottawa vào mùa tulip, đi dạo giữa những khu vườn tồn tại chỉ vì ngày xưa bà từng được sinh ra trong một căn phòng mà về mặt pháp lý… chưa từng thực sự tồn tại.
Có những lời cảm ơn sống lâu hơn cả những người đã trao chúng.
ST
>
No comments:
Post a Comment