Ba Má Tôi Đã Đánh Hải Tặc Giữa Biển Đông
Có những đêm trên biển Đông, bóng tối không chỉ đến từ sóng gió… Mà còn đến từ lòng người.
Chiếc ghe gỗ chở hơn bốn mươi mạng người lặng lẽ rời bờ trong đêm. Không ai dám khóc lớn. Không ai dám quay đầu nhìn lại quê nhà lần cuối. Chỉ có tiếng máy ghe phành phạch và tiếng sóng đập vào mạn gỗ như nhịp tim run rẩy của những con người đang đánh cược mạng sống để tìm tự do.
Trong khoang ghe chật hẹp ấy có một gia đình ba người.
Người cha tên Tư.
Người mẹ tên Hạnh.
Và cô con gái nhỏ mới mười hai tuổi tên Linh.
Linh ôm chặt con búp bê cũ đã sờn chỉ, ngồi nép vào lòng mẹ. Con bé không hiểu hết hai chữ “vượt biên,” chỉ biết ba má nói:
“Qua tới bển… con sẽ được đi học, được sống yên ổn.”
Suốt ba ngày lênh đênh, biển tương đối yên. Mọi người bắt đầu nuôi hy vọng.
Cho đến buổi chiều hôm đó. Khoảng gần hoàng hôn, từ xa xuất hiện một chiếc tàu lạ.
Một người đàn ông trên ghe chết lặng:
“Hải tặc Thái…”
Cả ghe lập tức chìm trong hoảng loạn. Mấy người đàn bà ôm con bật khóc. Có người quỳ xuống cầu nguyện. Người tài công run tay đến mức không giữ nổi bánh lái.
Chiếc tàu kia lao tới nhanh như cá mập ngửi thấy máu.
RẦM!
Hai tên hải tặc nhảy phốc sang ghe vượt biên, tay cầm dao dài và cây sắt. Mùi rượu, mùi mồ hôi và ánh mắt thú dữ khiến ai cũng lạnh sống lưng.
Chúng lục tung đồ đạc, giật vàng, xé túi xách. Một người đàn ông chống cự liền bị đập vào đầu ngã gục.
Rồi ánh mắt của một tên dừng lại nơi bé Linh. Con bé sợ đến cứng người, ôm chặt mẹ.
Tên hải tặc bước tới, cười ghê rợn.
Người mẹ lập tức kéo con ra sau lưng:
“Đừng đụng tới con tôi!”
Tên kia quát lớn rồi chụp lấy cánh tay Linh.
Con bé hét lên.
Tiếng hét ấy như xé nát mặt biển chiều hôm đó.
Người cha lao tới đầu tiên.
Ông Tư không có vũ khí. Chỉ có đôi tay trần của một người cha. Ông đấm thẳng vào mặt tên hải tặc khiến hắn lảo đảo. Nhưng tên còn lại lập tức vụt cây sắt vào lưng ông.
BỐP!
Ông ngã quỵ. Máu trào nơi khóe miệng.
“Ba!” Linh gào khóc.
Nhưng người mẹ lúc ấy như hóa thành người khác.
Bà Hạnh chụp lấy cây chèo gãy dưới sàn ghe rồi lao tới.
“Muốn giết thì giết tao trước!”
BÀM!
Cây chèo quật trúng vai tên hải tặc.
Hắn không ngờ một người đàn bà gầy gò lại dám chống trả dữ dội như vậy.
Bà đánh thêm cái nữa. Rồi thêm cái nữa. Tóc bà rối tung trong gió biển. Hai tay run lên vì sợ, nhưng vẫn đứng chắn trước mặt con gái.
Tên hải tặc chửi thề rồi lao tới bóp cổ bà.
Ngay lúc đó, ông Tư từ dưới sàn ghe bật dậy, ôm chầm lấy chân hắn kéo ngã xuống.
Cả chiếc ghe hỗn loạn.
Tiếng la hét.
Tiếng khóc.
Tiếng sóng đánh dữ dội.
Một người trên ghe liều mạng xông vào phụ giúp. Rồi thêm vài người đàn ông khác cùng nhào tới.
Hai tên hải tặc thấy chống cự quá dữ nên cuối cùng bỏ cuộc. Chúng nhảy trở lại tàu mình, trước khi phóng đi giữa biển chiều đỏ như máu.
Chiếc ghe im lặng đến rợn người.
Ông Tư nằm thở dốc, lưng đầy máu. Bà Hạnh quỳ ôm con gái run bần bật.
Linh khóc nấc:
“Má ơi… con sợ…”
Người mẹ ôm chặt con vào lòng:
“Không sao đâu… má ở đây…”
Đêm đó, không ai ngủ.
Ngoài biển tối đen, nhiều người lặng lẽ khóc vì biết mình vừa thoát khỏi địa ngục.
Linh nằm giữa ba má. Con bé thấy tay ba vẫn còn run. Vai má còn bầm tím.
Nó khẽ hỏi:
“Ba má… hồi nãy không sợ hả?”
Ông Tư nhìn con gái rất lâu.
Rồi người cha khàn giọng:
“Có chứ…”
“Vậy sao ba má vẫn đánh họ?”
Bà Hạnh vuốt tóc con bé, nước mắt rơi xuống má con:
“Vì dù có chết… ba má cũng không để ai chạm tới con.”
Nhiều năm sau, khi đã định cư nơi đất khách, Linh vẫn không quên buổi chiều trên biển năm ấy.
Người ta thường hỏi tại sao cô luôn cúi đầu thật lâu mỗi khi nhắc đến cha mẹ.
Bởi chỉ mình cô hiểu…
Có những anh hùng không mặc quân phục.
Không có huy chương.
Không ai biết tên.
Nhưng giữa biển Đông đầy máu và nước mắt năm đó…
Một người cha và một người mẹ Việt Nam đã dám lấy thân mình chống lại hải tặc để giữ mạng sống và nhân phẩm cho con gái mình.
Phạm Sơn Liêm
No comments:
Post a Comment