Saturday, June 26, 2021

THỦ TỤC FILIBUSTER CỦA THƯỢNG VIỆN LÀ GÌ?

Cụ Biden đang gặp khó khăn lớn, khó có thể thực hiện được các chương trình vĩ đại của cụ. Lý do giản dị là thế đa số của đảng DC của cụ quá mong manh.

Tại hạ viện, DC chỉ nắm đa số có khoảng hơn nửa tá, nghĩ là chỉ cần 3-4 dân biểu DC nhẩy rào là cụ bị kẹt.

Tại thượng viện, đa số DC là đúng … zero khi cả hai đảng đều có đúng 50 ghế đồng đều. Đảng DC trên thực tế nắm đa số tại thượng viện vì Hiến Pháp dự trù nếu biểu quyết hai bên ngang nhau thì phó tổng thống có quyền bỏ lá phiếu quyết định. Hiện nay PTT là bà Kamala Harris của DC. Tuy nhiên, chỉ cần một nghị sĩ nhẩy rào là DC sẽ thua.

Phiền toái hơn nữa là thượng viện lại có cái thủ tục lạ lùng, gọi là filibuster, là thủ tục kẻ này gọi là ‘thủ tục câu giờ’ khiến dù đảng DC nắm đa số, cũng vẫn chẳng làm được chuyện lớn nào. Do đó, hiện nay, phe DC đang nỗ lực hủy bỏ thủ tục này.

Ta thử tìm hiểu cho rõ filibuster là gì để hiểu thêm về chính trị Mỹ.

Phải nói ngay thủ tục filibuster này cực kỳ quan trọng vì sẽ cản cụ Biden và phe cấp tiến DC thực hiện được những chương trình vĩ đại ‘đổi đời’ của họ. Nôm na ra, đó là cách cụ thể và hợp pháp để đảng CH chặn đảng DC và cụ Biden mang nước Mỹ lao đầu xuống hố cả nước.

Nước Mỹ là nước dân chủ nhất thế giới, cũng là nước có chế độ thượng tôn luật pháp, bất cứ chuyện gì cũng phải có luật được cả hạ viện lẫn thượng viện thông qua theo đúng túc số cần thiết trước khi tổng thống ký thành luật phải thi hành.

Ở mức hạ viện, tương đối dễ dàng hơn vì mọi chuyện đều có thể thông qua với đa số trên 50% khi đảng DC nắm đa số. Ở cấp thượng viện khác rất xa, chính vì cái thủ tục filibuster.

Tuần rồi, đảng DC đưa ra dự luật mới về bầu cử tổng thống, nhằm mục đích hợp thức hóa vĩnh viễn những thay đổi giờ chót trong cuộc bầu tồng thống vừa qua, liên quan đến việc bầu bằng thư. Trên căn bản luật mới dễ dãi hóa tối đa việc bầu bằng thư, chẳng hạn như không cần lý do chính đáng mới được miễn đến phòng phiếu, phiếu bầu bằng thư không cần nhân chứng, không cần kiểm tra chữ ký, và nhiều biện pháp khác. Đảng DC muốn dễ dãi hóa tối đa dĩ nhiên nhắm mục đích khó kiểm tra nên dễ gian lận hơn, một người có thể bầu hai ba lần, đảng có thể gửi người đi tận nhà từng người áp lực họ bầu cho đảng, thâm chí cũng có thể giúp di dân lậu bầu luôn. Dự luật mới đưa ra thượng viện bị phe CH dùng chiêu filibuster để chặn, do đó, thất bại hoàn toàn.

Filibuster là gì? Danh từ này không thể dịch chính xác vì không có tương đương trong tiếng Việt, do đó phải giải thích cho rõ.

Theo luật Mỹ ngay từ ngày lập quốc, tại thượng viện, tất cả các nghị sĩ đều có quyền phát biểu ý kiến liên tu bất tận, không bao giờ ngừng, khi tranh luận về một dự luật hay bất cứ chuyện gì khác như phê chuẩn thỏa hiệp quốc tế và bổ nhiệm nội các hay một số quan chức quan trọng. Thậm chí, chỉ có một thượng nghị sĩ không đồng ý, cũng có thể một mình ông ta, đọc diễn văn liên tục không ngừng, ngày này qua ngày khác để cản biểu quyết. Lý do có việc này là nhu cầu bảo đảm những người có ý kiến thiểu số vẫn phải được tôn trọng, vẫn phải cho họ quyền được phát biểu ý kiến, chứ không thể lấy chuyện đa số tự động chèn ép thiểu số.

Thủ tục này ban đầu ít được sử dụng, nhưng về sau, khi chính trị Mỹ càng ngày càng phân hóa, thì lại được viện dẫn ra ngày càng nhiều. Bị lạm dụng nhiều lần, đưa đến bế tắc không biểu quyết được gì, thượng viện không làm được chuyện gì, năm 1970, thượng viện ra luật tu chính, có thể chấm dứt fiflubuster, hay chấm dứt thảo luận, không cho phát biểu ý kiến nữa mà phải đi tới biểu quyết ngay, nếu có ít nhất 60 nghị sĩ đồng ý chấm dứt. Hậu quả cụ thể và thực tế là tất cả mọi chuyện, muốn được thượng viện thông qua, phải có ít nhất 60 nghị sĩ đồng ý.

Dưới thời Obama, phe CH triệt để khai thác thủ tục filibuster này để chặn TT Obama, bị coi là đang cố thực hiện những chính sách cấp tiến, thiên tả quá xa.

Thí dụ điển hình là Obamacare. Tháng 11/2009, hạ viện do DC nắm đa số, thông qua Obamacare, và tháng 12/2009, thượng viện cũng thông qua với đúng 60 phiếu DC, đủ phiếu để thoát qua cửa ải filibuster, nhưng với nhiều khác biệt so với luật hạ viện đã biểu quyết. Hai bộ luật phải được kết hợp với nhau và biểu quyết lại một lần nữa. Hạ viện sửa lại và thông qua Obamacare mới tháng 2/2010.

Thượng viện cũng phải thông qua lần nữa. Nhưng ngay trước đó có biến cố đặc biệt thay đổi hoàn cảnh. TNS Ted Kennedy bất ngờ qua đời. Tháng Giêng 2010, tiểu bang Massachusetts bầu ông Scott Brown lên thay thế. Ông này thuộc đảng CH, ứng cử dựa trên có đúng một lời hứa: bỏ phiếu ngăn không cho DC có đủ 60 phiếu để thông qua Obamacare. Một cách thực tế, có nghĩa là ngay cả dân Massachusetts, là tiểu bang cấp tiến nhất Mỹ, cũng bác bỏ Obamacare, bầu ông Brown lên để cản Obamacare.

Vì chỉ còn 59 ghế tại thượng viện, phe DC biết là sẽ không thể nào vượt qua được bức tường filibuster và Obamacare sẽ không ra đời được, nên phe DC khi đó nắm đa số kiểm soát thượng viện, cho thượng viện biểu quyết Obamacare như là một phụ đính của tu chính dự luật về Ngân Sách mới, Budget Reconciliation Act, tạm dịch là luật hòa hợp hay điều chỉnh ngân sách, mà theo Hiến Pháp, chỉ cần đa số 51 phiếu của thượng viện là có thể thông qua được. Lý do phe DC có thể viện dẫn luật ngân sách họ đưa ra là Obamacare sẽ có tác động lớn trong ngân sách, nên coi như là một chi tiêu của ngân sách. Thế là Obamacare được thượng viện phê chuẩn như một phụ đính của ngân sách với 59 phiếu DC, zero phiếu CH.

Obamacare, gia tài lớn nhất của TT Obama, đi vào lịch sử như bộ luật lớn đầu tiên được thông qua bằng cách lách luật, báo Mỹ gọi là “qua cửa sau” –thru the back door.

Quan trọng và gây khó khăn cho TT Obama hơn nhiều, là việc phê chuẩn nội các. TT Obama tái đắc cử cuối năm 2012, nhưng gặp chống đối mạnh của CH trong khi mất 6 ghế tại thượng viện, chỉ còn có 53 ghế, không đủ túc số vượt qua filibuster. Một số bổ nhiệm của TT Obama bị CH ngâm tôm qua thủ tục filibuster, không thông qua được. Phe DC lấy quyết định, biểu quyết hủy bỏ thủ tục filibuster cho việc phê chuẩn nhân viên nội các và thẩm phán liên bang, ngoại trừ thẩm phán TCPV. Việc bỏ filibuster lạ lùng thay, chỉ cần đa số 51 phiếu là được thông qua, trong khi DC có tới 53 ghế. Từ đó về sau, tất cả nhân viên nội các cao cấp và các thẩm phán liên bang đều có thể được phê duyệt với 51 phiếu, tuy mọi phê chuẩn thẩm phán Tối Cao Pháp Viện và phê chuẩn luật đều vẫn bị thủ tục filibuster chi phối, tức là vẫn cần 60 phiếu tối thiểu.

DC viện dẫn lý do filibuster đã trở thành công cụ phá rối, làm tê liệt guồng máy chính quyền trong khi tổng thống cần có quyền bổ nhiệm người của ông để làm việc. Phe CH tố cáo ầm ĩ đây là hình thức độc tài của khối đa số, bóp nghẹt tiếng nói của thiểu số đã được Hiến Pháp bảo đảm. Phe DC bất chấp, vẫn tiến hành với sự cổ võ nhiệt tình của TT Obama dĩ nhiên.

Phe DC một phần có ý giúp TT Obama, hủy hỏ filibuster trong việc bổ nhiệm nội các, một phần nữa cũng vì tự tin sảng, nghĩ rằng sau hai chiến thắng vĩ đại của TT Obama, sẽ nắm quyền vài chục năm tới, không thắc mắc gì về hậu quả ... gậy ông đập lưng ông, nếu như DC bị lọt vào thế thiểu số.

Thiên bất dung... Gian Chủ! Năm 2016, đảng CH đại thắng, chiếm Tòa Bạch Ốc, rồi cả hạ viện lẫn thượng viện, tuy CH chưa đủ túc số 60 ghế để vượt tường filibuster nếu phe DC dựng lên. Bây giờ thì hậu quả vụ DC hủy bỏ filibuster trở ngược lại đập phe DC. Nội các TT Trump được dễ dàng phê chuẩn, không có một người nào bị bác hết vì CH chiếm đa số 52 ghế tại thượng viện và chẳng ai cần 60 phiếu nữa.

Câu chuyện đến đây chưa chấm dứt. Thủ tục filibuster vẫn còn bị áp dụng trong trường hợp phê chuẩn thẩm phán TCPV và thông qua mọi luật.

Đưa đến câu chuyện thẩm phán Merrick Garland.

TP Tối Cao Pháp Viện Antonin Scalia, bất ngờ qua đời giữa năm 2016, vài tháng trước ngày bầu cử tổng thống tháng 11/2016. TT Obama vội vã đề cử thẩm phán cấp tiến Merrick Garland. Thay thế một thẩm phán bảo thủ nặng như ông Scalia bằng một thẩm phán cấp tiến nặng như ông Garland, là chuyện CH không thể chấp nhận được.

Phe CH khi đó nắm đa số 54 ghế tại thượng viện, quyết định ngâm tôm, nêu lý do sắp sửa có tổng thống mới vì TT Obama không thể ra tranh cử nữa được, nên không cho mang việc phê chuẩn ông Garland ra biểu quyết, phải chờ tổng thống mới, bất kể người đó là ai, bà Hillary hay ông Trump. Hiển nhiên các nghị sĩ CH liều mạng đánh cá, hy vọng ông Trump sẽ thắng bà Hillary. Dù hy vọng mong manh cũng còn hơn không.

Kết quả, ông Trump đắc cử thật trước sự ngỡ ngàng của cả thế giới. Cuộc cá độ liều mạng của cánh CH đã thành công. TT Trump đắc cử, thu hồi đề nghị bổ nhiệm TP cấp tiến Garland để bổ nhiệm TP bảo thủ Neil Gorsuch. Nhưng lại kẹt filibuster vì đảng CH khi đó chỉ có đa số 52 (mất 2 ghế năm 2016), chưa đủ túc số 60 để vượt qua filibuster.

Phe DC nhất định dùng thủ tục filibuster để chống đến cùng việc bổ nhiệm ông Gorsuch vì hai lý do, thứ nhất là vì quan điểm mà phe DC tố là bảo thủ cực đoan của ông Gorsuch, và thứ nhì để trả thù việc mà phe DC tố phe CH không chịu phê chuẩn thẩm phán Garland do TT Obama bổ nhiệm.

Cả hai lý do đều không chính đáng vì tính giả dối. Ông Gorsuch năm 2006, dưới thời TT Bush con, được thượng viện phê chuẩn làm thẩm phán Tòa Phá Án khi cả hội trường đứng lên vỗ tay hoan nghênh –voice acclamation- không cần biểu quyết vì không có tới một người chống. Bây giờ thì tất cả nghị sĩ phe DC đã từng đứng lên vỗ tay lại đổi giọng, cho rằng ông Gorsuch quá bảo thủ, không đủ công tâm làm quan tòa tại TCPV.

Thế là lãnh tụ CH, TNS Mitch McConnell, dùng gậy DC đập DC, cho biểu quyết hủy bỏ thủ tục filibuster cho việc phê chuẩn thẩm phán TCPV, không cần 60 phiếu nữa mà chỉ cần 51 phiếu thôi. TP Neil Gorsuch được phê chuẩn khi đảng CH có 52 ghế.

Câu chuyện vẫn chưa xong. Vì tất cả các dự luật muốn thông qua thượng viện vẫn bị kẹt filibuster. Đưa đến ý định hiện nay của phe DC muốn hủy bỏ filibuster cho tất cả mọi biểu quyết của thượng viện, để giúp dễ dàng thông qua tất cả các chính sách và dự luật của cụ Biden. Nhu cầu này thể hiện rõ nét nhất khi các đề nghị mới của cụ Biden như gói trùng tu hạ tầng cơ sở 2.250 tỷ, gói cải thiện giáo dục 1.800 tỷ, và số tiền 1.800 tiền ‘tùy hỷ’ trong ngân sách năm nay, đều bị đe dọa chìm xuồng vì sẽ không bao giờ có đủ phiếu hậu thuẫn. Cũng như tuần rồi khi biểu quyết về dự luật bầu cử mới có đúng 50-50, không đủ túc số 60 phiếu vượt qua filibuster nên không được thông qua.

Vì nhu cầu chính trị cấp bách này, đảng DC đang cố gắng hủy bỏ filibuster. Hay ít nhất cũng sửa đổi hay giới hạn filibuster.

Việc giữ hay bỏ thủ tục filibuster thật ra trải qua cảnh... cuốn theo chiều gió, tùy theo phe nào nắm quyền. Khi phe DC hủy thủ tục này cho việc bổ nhiệm nội các để giúp TT Obama, phe CH nhao nhao đả kích. Khi phe CH đáp lễ, hủy bỏ thủ tục trong việc phê chuẩn thẩm phán TCPV để giúp TT Trump thì đến phiên DC rầm rộ la ó. Bây giờ DC nắm quyền lại, muốn hủy bỏ filibuster để giúp thông qua các chính sách cấp tiến của cụ Biden thì tới phiên phe CH ồn ào chống đối.

Tức là khi gió đổi chiều, cả hai phe đều đảo ngược quan điểm. Chỉ phơi bày ra mặt trái của chính trị Mỹ: tất cả quan điểm mà cả hai phe hô hào hay chống đối, đều có thể hoán chuyển dễ dàng khi thay phiên nhau nắm quyền, và cả hai phe đều dư thừa lập luận để bảo vệ sự thay đổi quan điểm. Và dân Mỹ, kể cả dân tị nạn chúng ta, chỉ là nạn nhân của những trò ảo thuật “nay có mai biến” này thôi. Nhắc nhở chúng ta trước khi gân cổ hò hét làm loa cho các chính khách, nên cẩn trọng hơn, kẻo bị kẹt làm con rối cho chính khách.

Theo luật hiện hành, sẽ chỉ cần 51 phiếu là đủ để hủy filibuster. Hiện nay DC có 50, chỉ cần thêm một ông bà CH là phe DC có thể hủy filibuster. Nhưng coi vậy mà không dễ chút nào. Không có một ông/bà nghị sĩ CH nào dại dột biểu quyết bỏ filibuster để cụ Biden thực hiện các chương trình thiên tả quá xa của cụ. Chẳng những vậy mà ngay trong khối DC, đã có ít nhất hai nghị sĩ công khai xác nhận sẽ chống việc hủy bỏ filibuster, là TNS Joe Manchin của tiểu bang West Virginia và bà TNS Kyrsten Sinema của Arizona. Tức là phe muốn hủy bỏ filibuster hiện nay chỉ có tối đa là 48 phiếu, nếu không phải là ít hơn.

Cuộc vận động trong hậu trường đang tiếp tục.

Hiển nhiên là nhìn đường gần, tất cả mọi bên đều hiểu cái thủ tục filibuster này rất phiền toái và còn có hại trong tình trạng phân hóa hiện nay, và sẽ khiến mọi chính quyền bị tê liệt hết, chẳng phê chuẩn hay thu hồi được luật nào, trừ phi một đảng chiếm được đa số ít nhất 60 ghế, là chuyện khó trần ai trong tình trạng nước Mỹ phân hoá ngang ngửa hiện nay.

Bù lại, nhìn đường xa thì bỏ filibuster còn nguy hiểm hơn nhiều, vì chẳng ai biết đảng nào sẽ nắm quyền khi nào, và sẽ đưa ra những dự luật quá khích nào.

Nhìn vào những diễn tiến trên, ta thấy rõ ràng chính trường Mỹ đã phân hoá đến chỗ khó có thể có được một đồng thuận nào như trước đây. Bây giờ, kiếm được đa số 60 phiếu đã thành hầu như vô vọng. Chỉ có kiếm được 51 là may, dù ai cũng biết đó là cách duy nhất có thể bớt tắc nghẽn.

Việc hủy bỏ thủ tục filibuster này đương nhiên làm giảm tư thế của khối đối lập thiểu số, khiến khối đa số có tiếng nói mạnh hơn. Về lâu về dài, khối đa số sẽ có cơ hội thống trị khối thiểu số mạnh hơn.

Những quyết định của cả hai chính đảng cho thấy cả hai bên đều có cái nhìn có thể nói là thiển cận, cần có thành quả ngay trong ngắn hạn mà không để ý đến hậu quả lâu dài. Ngày trước DC thống trị, loại CH ra, rồi CH thống trị, quét DC ra ngoài. Bây giờ DC thắng thế, quyết tâm đuổi CH về nuôi gà. Mai này, ai biết được đảng nào nắm đa số lúc nào?

Nhiều chuyên gia chính trị lo sợ việc bỏ thủ tục câu giờ này cho việc phê chuẩn các luật mới sẽ đi đến chỗ các luật, cho dù quá khích, cũng có thể được phê chuẩn dễ dàng hơn, đồng thời cũng có thể bị thu hồi dễ dàng luôn, trong khi ai cũng đồng ý luật mới nào cũng cần hậu thuẫn mạnh của cả hai đảng mà cũng cần phải có giá trị lâu dài, khó thay đổi, thì mới có ý nghĩa và giá trị.

Việc thay đổi luật sẽ có những hậu quả cực tai hại. Ngoài việc tạo bất ổng định chính trị, còn đưa đến tình trạng các tổng thống tìm cách lách, như TT Obama đã làm nhiều lần, không cho phê chuẩn các thỏa ước quốc tế như Thỏa Ước Khí Hậu Paris, Thỏa Ước Liên Thái Bình Dương TPP, và ngay cả thỏa ước kiểm tra vũ khí nguyên tử với Iran, không được quốc hội phê chuẩn và không có giá trị trói chặt chính quyền Mỹ nữa, để rồi các tổng thống có thể dễ dàng hủy bỏ, rồi tham gia, rồi biết đâu chừng lại hủy bỏ. Vì không được quốc hội chính thức phê duyệt, đã bị TT Trump thu hồi dễ dàng, rồi bây giờ Cụ Biden lại dễ dàng không kém khôi phục lại.

Trong các vấn đề đối nội, các tổng thống đã tự cho mình quyền ký sắc lệnh lung tung, bất cần ra luật. Như cụ Biden đã phá kỷ lục, trong có mấy tuần đầu đã ký một loạt hơn 50 sắc lệnh đủ loại, một số không nhỏ đang bị thưa kiện vì tính bất hợp pháp và bất hợp hiến.

Đáng tiếc thay, cách suy nghĩ này có vẻ hết hợp thời trang rồi, mà bây giờ các chính khách của cả hai đảng đều lo nghĩ đến ngày hôm nay, không ai lo lắng gì cho ngày mai hết, khác xa với những tư tưởng lớn, nhìn rất xa của những cha già lập quốc. Vì thực tế chính trị hiện đại của Mỹ là tất cả các chính khách đều phải trực diện với cử tri trong vài ba năm chứ không phải trong vài ba chục hay vài ba trăm năm, không ai rảnh nghĩ chuyện tương lai lâu dài.

Filibuster có lợi là cản đảng nắm quyền không thể một mình tha hồ múa võ Sơn Đông, nhưng bù lại, có thể đưa chính quyền đến bế tắc, chẳng còn làm gì được nữa. Vấn đề là làm sao tìm ra được một giải pháp vẹn toàn, là việc luôn luôn nói dễ làm khó.

Vũ Linh

ĐỌC THÊM:

Dân Chủ không đủ phiếu – CNN:

Filibuster - Wikipedia:
TIN TỨC – 26/6/2021

THỎA THUẬN XÀI TIỀN
Tuần qua, tòa Bạch Ốc đã loan tin có sự đồng thuận tay ba giữa chính quyền Biden, đảng DC và đảng CH về gói trùng tu hạ tầng cơ sở.

Cách đây hơn một tháng cụ Biden đề nghị một gói trị giá tổng cộng 1.800 tỷ, ngay sau đó, phe CH đưa ra phản đề nghị với một gói trị giá có 650 tỷ là số tiền cụ Biden thực sự dành cho trùng tu hạ tầng, tuy điểm chống đối chính của phe CH là tăng thuế trên lợi nhuận công ty để trả cho kế hoạch. Sau cả tháng điều đình, cò cưa, các bên đã đồng ý ‘cưa đôi’ khác biệt, chấp nhận một gói trị giá 1.200 tỷ, trong đó có 580 tỷ dành cho trùng tu, phần còn lại dành cho quà cáp linh tinh phần lớn để mua phiếu của các thượng nghị sĩ. Quan trọng nhất, sẽ không có tăng thuế để chi trả, mà chỉ siết chặt việc kiểm soát để bớt gian lận thuế, từ đó hy vọng thu thuế nhiều hơn.

Tuy nhiên, câu chuyện vẫn chưa đi đến đâu. Cả cụ Biden và bà chủ tịch hạ viện Pelosi đều khẳng định sẽ không có gói trùng tu này nếu không có kèm theo gói cải tổ ‘dân sinh’, gọi là ‘human infrastructure’ 1.900 tỷ, là gói phe CH chống mạnh. Sẽ lại có màn trả giá trong hậu trường thôi.

HỌP MẶT BIDEN-PUTIN
Cuộc họp mặt được thổi phồng thật đình đám giữa cụ Biden và TT Putin đã gây nhiều tranh cãi. Theo Tòa Bạch Ốc thì đây đã là một thành công lớn của cụ Biden, tuy không có chi tiết rõ ràng thành công ở điểm cụ thể nào.

Trong khi đó thì các chuyên gia ngoại giao Mỹ cho rằng đây là thất bại lớn của Mỹ. TT Putin đã có dịp khoe với dân Nga ông coi cụ Biden như pha, không thèm họp báo chung với cụ Biden và cũng chẳng có thỏa hiệp hay nhượng bộ gì với Mỹ hết trong khi cụ Biden đã gỡ bõ hết mọi biện pháp cấm vận TT Trump áp đặt lên Nga. Đi xa hơn nữa, nhiều chuyên gia cho rằng cuộc họp đã chứng tỏ cho thế giới cụ Biden nhũn như con chi chi, có thể sẽ khuyến khích Trung Cộng cứng rắn hơn với Mỹ trong chính sách của họ.

Những tuyên bố của cụ Biden khuyến khích Tây Âu cứng rắn với Nga và TC đều có vẻ được Tây Âu ủng hộ một cách ẫm ờ cho có lệ, mà chẳng có biện pháp cụ thể nào được thỏa thuận hết. Điển hình là cụ Biden muốn có một tuyên cáo lên án TC đàn áp dân Ngô Duy Nhĩ, các đồng minh Tây Âu ừ à, để rồi cuối cùng ra một tuyên cáo nhạt hơn nước lạnh trong khi bà thủ tướng Đức khẳng định TC vẫn là đối tác chính trị và kinh tế quan trọng của Đức.

Cụ Biden tuyệt đối không nhắc đến chuyện các quốc gia NATO phải chịu chi thêm tiền cho quốc phòng, nghĩa là dân Mỹ sẽ đóng thuế để lo cho an ninh Âu Châu trong khi Âu Châu dùng tiền để mua quà trợ cấp cho dân Âu Châu như trước thời Trump. Dân Âu Châu không mê cụ Biden hơn mê Trump mới là chuyện lạ đáng nói.

Cụ Biden đấm ngực khoe thuyết phục được thế giới áp đặt tối thiểu 15% thuế trên lợi nhuận công ty đề chặn nạn tiền kinh doanh Mỹ chạy qua các xứ thuế thấp của Âu Châu như Ái Nhĩ Lan, Lục Xâm Bảo,… nhưng trên thực tế, đây là ý kiến của Âu Châu đưa ra mà cụ Biden đồng ý thôi. Vẫn biểu diễn màn nhận vơ mà mặt tỉnh bơ.

Tạp chí Newsweek, là tạp chí cấp tiến đã từng gọi Obama là ‘GOD’, đã chê chuyến đi của cụ Biden nhạt phèo, chẳng đạt được kết quả nào, thậm chí dân Âu Châu dường như không biết là có tổng thống Mỹ đang đi Âu Châu từ London qua Brussels qua Geneve.

Ngay sau khi cụ Biden về lại Mỹ, tin ‘quan trọng’ mà TTDC chạy tít lớn là… con chó già cưng của cụ Biden chết. Nhìn vào đây thì thấy chính trị Mỹ dưới thời cụ ngáp ngáp Biden khác rất xa chính trị Mỹ thời ông thần Trump, thích loại chính trị nào là lựa chọn của mỗi người.

Chuyến công du đã được xác nhận là một thất bại đối với dân Mỹ khi thăm dò mới nhất của Đại Học Monmouth cho thấy tỷ lệ hậu thuẫn của cụ Biden ngay sau chuyến công du đã rớt 6 điểm, từ 54% xuống 48%, lần đầu tiên rớt xuống dưới mức 50% theo Monmouth.

Tệ hơn nữa là thăm dò tại tiểu bang then chốt Iowa của báo Des Moines Register, cho thấy hậu thuẫn của cụ Biden xuống còn có 43% trong khi tỷ lệ chống leo thang lên tới 52%.

MỘT ÔNG DA ĐEN CÔNG KÍCH THUYẾT CHỦNG TỘC
Một ông da đen, Ty Smith, phụ huynh của hai đứa con học trung học, đã ra trước hội đồng học chánh một trường học tại tiểu bang Illinois, đả phá việc dạy môn ‘lý thuyết chủng tộc’ -critical race theory- vì theo ông này, môn này chỉ dạy cho con cái chúng ta thù ghét nhau chứ chẳng hàn gắn được gì hết.
Ông cho biết ông là con mồ côi, không cha cũng chẳng mẹ, nhưng tự phấn đấu nên đã có được một cuộc sống thư thả, nếu dân da trắng đàn áp, kỳ thị ông thật sự và toàn diện thì làm sao ông có thể có mặt tại trường này, với hai đứa con đang được học hành như tất cả mấy đứa trẻ da trắng khác?

GS RUFO THÁCH ĐỐ TRANH LUẬN
DĐTC mới viết bài về ‘Critical Race Theory’, trong đó có nêu lên ý kiến của giáo sư Christopher Rufo, cho đây chỉ là hình thức tuyên truyền mới của chủ nghĩa Mác, thay thế đấu tranh giai cấp bằng đấu tranh chủng tộc.

Các nhân vật cấp tiến, nhất là da đen la hoảng, công kích GS Rufo. Mới đây, ông Rufo đã thách đố chuyên gia da đen tranh cãi công khai với ông.

Một bà bình loạn gia da đen của đài MSNBC đã trả lời ông Rufo “đây là loại đòi hỏi của dân da trắng, nên tôi sẽ không thèm tranh cãi với Rufo”.

Lá bài màu da đã ngày càng được dùng làm mộc che đạn cho dân da đen, bất cứ chuyện gì cũng núp sau màu da hết. Đến cả việc tranh luận công khai cũng đã trở thành một vũ khí của dân da trắng nên dân da đen không đoái hoài tới. Mặc nhiên nhìn nhận dân da đen không có khả năng tranh luận với dân da trắng.

Trong khi đó thì một anh bình loạn của NBC lại cho rằng việc chống dạy môn Critical Race Theory chỉ là một việc nằm trong chiến dịch vận động kiếm tiền của đám bảo thủ da trắng (?!).

Như vừa viết, bất cứ chuyện gì cũng được hóa phép, biến thành một vụ kỳ thị da đen của đám thượng tôn da trắng.

TÔN VINH DÂN DA ĐEN
Trong phong trào viết lại lịch sử để tung hô dân da đen, quốc hội Mỹ đã quyết định ngày 19/6 là ngày lễ được nghỉ có lương trên toàn quốc, được gọi là ngày Juneteenth.

Ngày này năm 1865, hai năm sau khi TT Lincoln đã chiến thắng Nam quân, một ông cựu tướng Nam quân đã chính thức tuyên bố trước một đám nô lệ da đen là họ được trả tự do, hết còn là nô lệ.

Luật nghỉ lễ mới được cả hạ viện lẫn thượng viện thông qua trong tuyệt đối, không có một chính khách nào dám hó hé phản đối.

Không biết quý vị có để ý hay không. Còn nhớ khi TT Trump qua Pháp dự lễ kỷ niệm ngày đồng minh đổ bộ Pháp để đánh Hitler, vì thời tiết xấu, TT Trump không ra nghĩa trang lính Mỹ vùng bãi biển tây bắc Pháp được, TTDC ồn ào sỉ vả như tát nước. Năm nay, cũng ngày kỷ niệm lính Mỹ đổ bộ ở Pháp, cụ Biden im re không một tiếng nhắc nhở đến sự hy sinh của thanh niên Mỹ, mà lo đi Tulsa nịnh dân da đen và ban hành ngày nghỉ lễ Juneteenth. Thời đại này đúng là thời đại thượng tôn da đen thật.

Nhắc lại các cụ tị nạn: đây là thời thượng tôn da đen, chưa tới thời thượng tôn da vàng đâu các cụ ơi, đừng vội hồ hởi sảng. Mà các cụ có tung hô thượng tôn da đen cũng chẳng được ăn cái giải gì đâu.

ATLANTA TỈNH NGỦ
Cách đây một năm, ngay sau vụ đình đám George Floyd bị cảnh sát chấn cổ chết, hội đồng thành phố ra quyết nghị giữ lại một phần, không chi 73 triệu đô dành cho ngân sách của cảnh sát, theo đúng xu hướng chống cảnh sát khi đó.

Năm nay, hội đồng thành phố đã quyết định chẳng những chi tiền lại cho cảnh sát, mà lại còn tăng ngân sách cảnh sát thêm 15 triệu, tổng cộng lên tới 230 triệu đô.

Lý do ngân sách cảnh sát được gia tăng thay vì giảm như đòi hỏi, rất gián dị, người một mắt cũng nhìn thấy rất rõ: tỷ lệ giết người tại Atlanta năm 2020 đã leo lên tới con số kỷ lục cao nhất lịch sử thành phố, tăng 58%!

Kẻ này nhiều khi gãi đầu gãi tai không hiểu được tại sao đảng DC, thường tự cao tự đại cho mình là đảng của đám dân văn minh học cao hiểu rộng, trí thức đủ kiểu, sao lại có thể u mê ám chướng đòi cắt giảm, hay thậm chí hủy bỏ luôn ngành cảnh sát được? Sao lại phải đợi đến khi con số người bị giết lên đến mức cao nhất lịch sử mới sực tỉnh, nghĩ lại thấy cảnh sát rất cần thiết?

FLORIDA RA LUẬT DẠY CHỐNG CỘNG
Thống đốc Florida, ông Ron DeSantis đã ký luật bắt các trường trung học của tiểu bang phải dạy học sinh một môn học mới về những tai họa của cộng sản – the evils of communism-.

CHUYỆN DÀI GIAN LẬN BẦU CỬ
Luật bầu cử mới gặp rắc rối
Luật bầu cử mới do phe DC soạn thảo nhằm mục đích mở rộng và áp đặt các thủ tục dễ dãi hóa tối đa việc bầu bán bằng thư đang gặp khó khăn lớn, không thông qua thượng viện được khi tất cả các nghị sĩ CH chống, đưa đến biểu quyết đúng 50-50 theo làn ranh đảng. Muốn thông qua, phải có ít nhất 60 phiếu để vượt qua thủ tục gọi là filibuster (xin xem Bình Luận tuần này).
Có tin Tòa Bạch Ốc đang coi lại vấn đề và có thể sửa lại ít nhiều sao cho đủ hậu thuẫn thông qua. Tuy nhiên, trong tình trạng hiện tại, kiếm được 10 nghị sĩ CH ủng hộ không dễ.

Hai gói trùng tu hạ tầng cơ sở và cải tổ giáo dục trị giá tổng cộng khoảng 4.000 tỷ đô cũng đang bị kẹt tương tự.

Muốn thông qua dễ dàng hơn, cần phải hủy bỏ thủ tục ‘câu giờ’ filibuster, để chỉ cần 51 phiếu hay 50 phiếu + 1 phiếu của bà PTT Kamala. Nhưng hủy bỏ thủ tục này cũng chẳng dễ dàng gì khi ít nhất hai nghị sĩ DC cùng chống với tất cả nghị sĩ CH. Đảng DC đang lo sót vó vì lo sợ đến mùa bầu cử giữa mùa năm tới, đảng CH sẽ chiếm lại đa số tại thượng viện là … tiêu.

Cụ Biden có nhiều triển vọng đi vào lịch sử như một tổng thống vào trắng tay ra tay trắng.

Dân Mỹ ủng hộ siết chặt bầu cử
Đại học Monmouth vừa công bố kết quả thăm dò theo đó hơn 80% dân Mỹ muốn cử tri đi bầu phải trình đầy đủ giấy lý lịch -ID hay identification-, có hình mỗi người.

Cử tri CH ủng hộ việc này tới 91%, cử tri độc lập 87%, chỉ có cử tri DC không hồ hởi lắm, với 62% chấp nhận.

Một nửa số cử tri muốn dễ dãi trong cách bầu bằng thư, nhưng có tới 40% muốn ngược lại. DC ủng hộ dễ dãi cho việc bầu bằng thư tới 84% trong khi bên CH chỉ có 26% ủng hộ ý kiến này.

Đặc biệt 70% muốn có luật lệ và thủ tục bầu cử đồng nhất trên cả nước, bao gồm tất cả 50 tiểu bang thay thế tình trạng hiện hữu khi các tiểu bang đều có luật bầu cử khác biệt.

Pennsylvania theo gương Arizona kiểm phiếu bầu cử lại?
Các dân biểu và nghị sĩ tiểu bang then chốt Pennsylvania đã đòi hỏi tiểu bang phải kiểm phiếu bầu tổng thống lại, y chang theo cách Arizona đang làm.

Chủ tịch thượng viện tiểu bang trên căn bản ủng hộ ý kiến, để mọi chuyện được rõ ngọn ngành, khỏi ai sau này chê trách được nữa.

Pennsylvania và Arizona là hai trong một nhúm tiểu bang then chốt đã mang chiến thắng lại cho cụ Biden, nhưng cũng bị tố gian lận tràn lan. Arizona đã bị thượng viện tiểu bang ra lệnh đếm lại phiếu của quận Maricopa là quận lớn nhất, trong đó có thủ phủ Tucson, nơi mà TT Trump bị thua sát nút.

Georgia khám phá ‘vấn đề’ lớn trong bầu cử
Trong kỳ bầu tổng thống tháng Mười Một năm ngoái, một công ty kiểm toán đã được bộ trưởng Nội Vụ tiểu bang Georgia thuê để kiểm tra việc bầu bán.

Một báo cáo mật của công ty kiểm toán mới bị xì ra cho thấy công ty này đã nêu ra hàng loạt vụ luộm thuộm, có khi sơ ý, có khi có thể là nằm trong kế hoạch nào đó, liên quan đến giá trị và tính trung thực của lá phiếu. Những vấn đề công ty này nêu lên gồm có:

- Kể một phiếu hai ba lần;

- Cất giữ phiếu không chặt chẽ;

- Vi phạm việc bảo mật cá nhân;

- Một số phiếu biến mất;

- Bất thình lình nhận một lúc quá nhiều phiếu bầu bằng thư mà không niêm phong.

Một thí dụ cụ thể được nêu ra là vào khoảng 4g chiều ngày bầu, một trung tâm kiểm phiếu nhận được cả loạt bó phiếu gửi bằng thư, mỗi bó có khoảng 2.000 lá phiếu. Trên nguyên tắc, những lá phiếu nhận được từ các phòng phiếu phải được niêm phong và đóng sỗ kỹ càng, nhưng những bó phiếu nhận được chẳng niêm phong cũng chẳng có mã số gì hết. Công ty kiểm toán cho rằng đã có quá nhiều bó phiếu bằng thư được gửi tới mà chẳng ai kiểm chứng gì.

Theo các chuyên gia, báo cáo dầy 29 trang này chưa đủ là bằng chứng gian lận, nhưng cũng đủ quan trọng để mở một cuộc điều tra kỹ lưỡng.

Georgia hủy cả trăm ngàn tên cử tri ma
Bộ trưởng Nội Vụ Georgia, ông Brad Raffensperger cho biết ông sẽ hủy hơn 100.000 tên cử tri bị coi là ‘lỗi thời’ -outdated-, vì nhiều lý do, chẳng hạn như cử tri đã dọn nhà, hay đi tiểu bang khác, hay đã qua đời.

Vấn đề đặt ra là trong số đó, đã có bao nhiêu được dùng làm phiếu giả, mượn tên để bầu bằng thư trong kỳ bầu vừa rồi. Cần ghi nhận cụ Biden thắng Georgia với hơn 12.000 phiếu, nghĩa là chỉ cần hơn 10% phiếu 'lỗi thời' trên là đã thay đổi kết quả bầu cử rồi.

Quan chức bầu cử Georgia mất job
Thống đốc Georgia Brian Kemp đã ký giấy cách chức hai viên chức tiểu bang phụ trách việc tổ chức và kiểm soát bầu cử.

Trong số các quan bị cách chức có ông Mỹ gốc Việt, Vũ Bảo Kỳ, tuy thuộc đảng CH, nhưng lại đã từng lớn tiếng chống TT Trump, tố TT Trump nói láo về chuyện Georgia gian lận bầu cử.

HẬU THUẪN CỦA CÁC NHÂN VẬT CỘNG HÒA
Hai chính khách CH đang nổi bật như những ngôi sao sáng của đảng hiện nay là thống đốc Ron DeSantis của Florida và thống đốc Greg Abbott của Texas.

Cả hai ông đã chứng minh cho cả nước thấy thành quả chống COVID hữu hiệu nhất, với tỷ lệ tử vong tương đối thấp nhất trong khi kinh tế và trường học được mở cửa sớm nhất. Ngoài ra thống đốc Florida đang là người chống mạnh phong trào nịnh dân da đen, trong khi thống đốc Texas chống việc mở toang cửa biên giới cho di dân Trung Mỹ.

Một thăm dò mới nhất trong khối cừ tri CH cho thấy TĐ DeSantis được hậu thuẫn còn nhiều hơn cả TT Trump.

HAI THƯỚC ĐO
Thành phố Evanston của tiểu bang Illinois, loại thành phố cấp tiến nhất nước, đã lấy lý do COVID đe dọa, cấm không cho biểu tình hay diễn hành nhân ngày lễ Độc Lập 4/7 năm nay. Nghe cũng tạm được, tuy có vẻ hơi quá đáng. Phòng COVID chẳng xấu mặt nào.

Cho đến khi được biết thêm tin thành phố cho phép biểu tình và tuần hành ăn mừng ngày lễ mới Juneteenth để vinh danh ngày dân nô lệ da đen thoát gông cùm, và ngày Pride vinh danh dân đồng tính.

Làm như thể COVID là đồng minh, không tấn công dân da đen hay dân đồng tính, chỉ tấn công dân yêu nước ăn mừng lễ Độc Lập thôi.

CẬU ẤM HUNTER RỬA TIỀN HAY ĐỔI CHÁC?
Chuyện lạ bất thình lình thiên hạ mới biết. Ngoài tài chơi gái, ngủ luôn cả với bà chị dâu vừa góa, tài hút sách, tài nhận job với mức lương trên trời mà chẳng cần làm gì ráo, cậu lại có tài… vẽ tranh. Chẳng biết cậu bắt đầu vẽ từ hồi nào, chính tay vẽ hay có ‘thư ký’ vẽ giùm, chỉ biết có một lô tranh được triển lãm tại New York, rồi bán đấu giá, với những giá trên trời từ 75.000 đô tới 500.000 đô một cái. Đã bán được khá nhiều, nhưng tên những người mua đều được giữ bí mật như tin an ninh quốc gia.
Đưa đến hai giả thuyết:

- Một là những người mua đấm mõm cậu để lấy ân huệ từ bố cậu, lại một sáng kiến tham nhũng mới;

- Hai là đây là cách cậu ấm rửa tiền, nhận tiền đấm mõm từ Bắc Kinh, bây giờ biến tiền đó thành tiền bán tranh, sạch sẽ, không còn mùi hối lộ nữa.

Dù sao thì việc tranh của một họa sĩ chưa bao giờ ai nghe nói đã từng vẽ, bán giá cả trăm ngàn, cho những người mua bí mật, thưa quý vị, kẻ này thấy … tanh hơn mùi chợ cá Trần Quốc Toản.

CẬU ẤM KỲ THỊ DA VÀNG?
Trong một trao đổi ‘tin nhắn’ với cô em họ, con của em ruột cụ Biden, về việc cậu ấm thích gái nào, cậu ấm Hunter Biden đã viết một câu rất đặc biệt. Cậu cho biết không thích gái Á Châu, và cậu viết “No yellow”!

Cậu thích hay không thích gái Á Châu là chuyện riêng tư của cậu, chẳng ai thắc mắc. Nhưng ngôn ngữ cậu dùng, “yellow” đã khiến nhiều người Á Châu bực mình vì mang tính miệt thị sỗ sàng.

Trước đây, thiên hạ đã có dịp thấy cậu gọi dân da đen là “nigger” trong những emails cậu trao đổi với người khác.

Tóm lại, cậu Hunter miệt thị cả da đen lẫn da vàng. Vậy cậu có phải là loại… thượng tôn da trắng không, thưa các cụ cuồng mê Biden?
Chữ màu xanh là của cậu Hunter

CHÍNH KHÁCH CẤP TIẾN HẤP TẤP MỊ DÂN
Tại thành phố Fort Lauderdale, tiểu bang Florida, đã có một cuộc tuần hành ‘mừng’ những người đồng tính, chuyển giới,… Bất ngờ, một chiếc xe đã tông thẳng vào đám tuần hành, khiến một người bị chết, nhiều người bị thương. Thị trưởng DC của Fort Lauderdale mau mắn lấy điểm, lên tiếng tố cáo đây là hành động khủng bố của dân da trắng bảo thủ chống đồng tính.

Chỉ vài phút sau, cảnh sát cho biết thủ phạm lái xe là một cụ ông 77 tuổi, hội viên của một hội đồng tính. Cụ già yếu, đau chân, không đi bộ tuần hành được, nên được cho phép đi tuần hành bằng xe. Chẳng may, cụ lẩm cẩm sao đó, không kiểm soát được xe nên tông vào đám người tuần hành. Chẳng có khủng bố da trắng chống đồng tính gì ráo.

PHẢI ĐẠO CHÍNH TRỊ ĐIÊN
Một ‘nữ’ lực sĩ tên là Laurel Hubbard đã được chính thức trúng tuyển cầm đầu phái đoàn nữ lực sĩ cử tạ của Tân Tây Lan đi tham dự thế vận hội Tokyo.

Nghe cũng bình thường. Cho đến khi biết được ‘cô’ Laurel Hubbard này thật ra là … NAM lực điền, chuyển giới thành phụ nữ. ‘Cô’ ta đã được trúng tuyển sau khi hạ đo ván hàng loạt đối thủ cử tạ nữ giới thật, nhỏ bằng nửa ‘cô’ ta.

Nhiều thể tháo gia phụ nữ đã lên tiếng phản đối tình trạng hiển nhiên phản khoa học và bất công bằng này, nhưng ủy ban thế vận đã bác bỏ, theo đúng chiều hướng thời thượng tôn vinh những thành phần chuyển giới quái chiêu này.
‘Cô’ lực sĩ cử tạ Tân Tây Lan


CẬP NHẬT COVID



Tóm lược
Tình trạng dịch ngày một khả quan hơn. Tuy số người bị nhiễm và chết vẫn tăng, nhưng mức tăng trưởng đã xuống những mức rất thấp, xấp xỉ 0,2%-0,3%

Chính quyền Biden sửa mục tiêu chích ngừa
Chính quyền Biden thừa nhận mục tiêu chích ngừa đầy đủ cho 70% dân trưởng thành Mỹ trước lễ Độc Lập 4/7 sẽ không đạt được.

Do đó, đã sửa lại chút đỉnh, mục tiêu mới là ‘70% dân Mỹ trên 27 tuổi sẽ được chích ngừa ít nhất một mũi đầu trước ngày 4/7’.

Mục tiêu đã không đạt được vì khá nhiều dân thuộc giới trẻ không chích ngừa vì họ cho rằng COVID thực sự không nguy hiểm cho tuổi trẻ, chỉ là một loại cúm, có thể chữa trị dễ dàng mà không cần chích ngừa trong khi chích ngừa có thể có nhiều hậu quả phụ nguy hiểm, khó lường.

Thực tế, việc Tòa Bạch Ốc đặt ra tiêu chuẩn chỉ là chuyện màu mè chính trị, vì việc chích ngừa hoàn toàn do các tiểu bang ấn định và thực hành, chẳng liên quan gì đến Tòa Bạch Ốc.

Chính quyền Biden đánh tiếng trước?
Bà giám đốc Tình Báo Quốc Gia, Avril Haines vừa đánh tiếng cho biết có thể sẽ không bao giờ ai biết được nguồn gốc thật của vi khuẩn COVID.

Mới đây, cụ Biden, trước áp lực lớn của cả nước, đã ra lệnh cho các cơ quan tình báo Mỹ trong vòng 90 ngày phải tìm ra và báo cáo cho cụ nguồn gốc thực sự của vi khuẩn COVID, là từ dơi hay từ một công trình nghiên cứu nhân tạo của trung tâm nghiên cứu Vũ Hán bị xì ra ngoài vì tai nạn.

Ngay khi loan tin này, DĐTC đã nghi ngờ sẽ có một công trình điều tra thực, mà có thể chỉ là một loại điều tra cuội, cho có để trấn an dư luận, sau đó, có thể báo cáo sẽ không đưa ra câu trả lời nào hết, giúp xù luôn vai trò của Trung Cộng, giúp cụ Biden nối lại giao hảo thân thiện với TC. Bây giờ, lời tuyên bố của bà Haines càng tăng thêm mối nghi ngờ của kẻ này. Ta chờ xem.

FAUCI cãi lệnh Trump
Theo một cuốn sách được tiết lộ trong chương trình của bình luận gia Hannity trên đài Fox, bác sĩ Fauci đã từng cãi lệnh của TT Trump, yêu cầu ông ngưng ngay mọi yểm trợ tài chánh cho trung tâm nghiên cứu vi khuẩn Vũ Hán. Được biết trung tâm ngừa dịch CDC của Mỹ đã yểm trợ ít nhất 800.000 đô cho trung tâm Vũ Hán.

Trung Cộng mỉa mai chê Mỹ
Sau khi cụ Biden hùng hổ khoe đang giúp các nước nghèo có thuốc ngừa, Tân Hoa Xã của TC đã mỉa mai, loan tin Mỹ tặng cho xứ Trinidad & Tobago 80 lọ thuốc ngừa Pfizer, mỗi lọ chích được 6 liều, hay 3 người; tổng cộng Mỹ tặng thuốc đủ chích cho 240 người, trong khi Trinidad có 1,4 triệu dân. TC đã tặng cho Trinidad 100.000 liều thuốc, có thể chích cho 50.000 người.

Thuốc ngừa của Trung Cộng
Ba quốc gia trước đây đã tỏ vẻ lạc quan nhất trong vấn đề chống dịch COVID là Mông Cổ, Bahrain và Seychelles. Cả ba xứ đều hứa hẹn sẽ hoàn toàn sạch sẽ, không còn vi khuẩn vào mùa hè năm nay. Vì cả ba đã mua được và tràn ngập thuốc ngừa COVID của TC, gọi là ‘Sinopharm’.

Thực tế đã ‘hơi khác’.

Ba xứ này hiện nay đã trở thành ba ổ dịch lớn của thế giới mặc dù gần 70% dân đã được chích ngừa.

Giờ này mà vẫn còn có người tin TC! Dám mua thuốc ngừa dịch từ cái xứ sản xuất ra nạn dịch!

Vũ Linh

Thursday, June 24, 2021

Tri Ân Những Người Cha 

Nguyễn Thị Thêm

BỐ
Bố là người miền Bắc. Bắc kỳ 100%.

Bố dong dỏng cao, hiền và đôi khi khó tính

Tôi chẳng biết tí gì về Bố, cũng như bằng cách nào bố có mặt ở miền Nam này cho tôi gặp bố. Bố chẳng sinh ra tôi và cũng chả bỏ tí công nào nuôi tôi khôn lớn. Tôi lại không có chút huyết thống hay dây mơ rễ má gì với dòng họ của Bố.

Tôi gọi bố bằng Bố, bố gọi tôi là "cái Chín". Bố thương tôi như con gái. (Tôi nghĩ thế, chẳng biết mình có lạc quan quá không?) Từ trong sâu thẳm trái tim tôi, tôi coi bố như cha. Có lẽ vì ngày đầu tiên tôi gặp bố (lúc ấy tôi còn bé lắm) là tôi bị lạc vào cuộc tình đắm say với bánh kẹo và vô số thức ăn vặt bố bán. Bố cười, nụ cười của người cha yêu con, đôi mắt sáng tinh nghịch. Cái nhìn thật hiền và nụ cười khoan dung:

- Chúng mày muốn ăn gì thì cứ lấy mà ăn. Bố chẳng tính tiền đâu. Tự ro nhá!

Chưa có ông chủ quán nào rộng rãi như vậy. Chưa có ông bố nào tốt với con gái như thế. Chả phải tôi tham ăn mà vì đôi mắt bố ấm áp quá. Bởi vì tôi thiếu sự yêu thương thân mật nhẹ nhàng như thế trong trái tim bé nhỏ của tôi.

Bố có một đời vợ trước và có con cái riêng. Do thời cuộc vĩ tuyến 17 chia đôi đất nước. Bố lạc vợ xa con một mình trôi dạt vào Nam với nỗi buồn không thể phai nhạt. Bố gặp mẹ cũng mất chồng đơn thân nuôi đứa con gái. Thời gian chờ đợi đoàn tụ xa vời, đất nước chia cắt không biết chừng nào tái hợp. Bố và mẹ, hai mảnh ghép lỡ làng nối lại thành một gia đình. Hai người - cả bố và mẹ đều Bắc Kỳ di cư chín nút.- Mẹ đẹp não nùng, vấn khăn trần, môi cắn chỉ, mắt lá răm, nói năng nhỏ nhẹ. Mẹ là hình bóng gái Bắc chính tông sang cả và giỏi giang. Gia đình không quyền cao chức trọng mà nề nếp gia phong. Các con gái cốt cách nhẹ nhàng như công chúa.

Bố buôn bán phải chăng, ăn nói lịch sự và hay giúp người. Trốn lánh chốn thị thành hỗn tạp, bố về đồn điền cao su mở quán. Mẹ vẫn ở nhà tại thành phố Sài Gòn trong một hẻm nhỏ tại Phú Nhuận. Gia đình mở một tiệm tạp hóa nhỏ, bán gạo dầu mắm muối bánh kẹo và nhận quay tơ cho các hãng dệt trong vùng. Bố mẹ nhận con trai một người họ xa mồ côi về nuôi từ nhỏ. Hai cô con gái ra đời xinh đẹp và ngoan.

Chúng tôi lớn lên chiến tranh càng ác liệt. Việt Cộng pháo kích lung tung bất kể tọa độ đúng sai. Pháo vào nhà dân nhiều hơn vào đồn lính. Bố dẹp quán về lại thành phố với vợ con

Tính bố hay nói đùa, kể chuyện ý nghĩa thâm thúy dạy đời. Bố không câu nệ nghèo giàu, nhưng bố đặc biệt dặn dò con gái:

- Bố không bao giờ chấp nhận con rể người Nam, chúng mày nhớ đấy. Trai Nam chỉ ham chơi, nhậu nhẹt, bạc tình.

Thế đó! Câu nói chắc như đinh đóng cột làm con gái bố đau lòng. Mấy cái đuôi lòng thòng người Nam vào nhà làm quen con gái bố là bố tìm cách đuổi khéo. Khéo đến độ các chàng chỉ đành cúi chào trong đau khổ và chẳng bao giờ dám quay trở lại.

Bố nấu ăn rất ngon. Lâu lâu bố lại trổ tài chiêu đãi cả nhà một bữa đặc biệt. Bố làm giả cầy ăn một lần là nhớ mãi cả đời. Bố làm dưa chua, thịt luộc chấm nước mắm đơn giản mà ăn quên thôi. Vào mâm cơm, bố ngồi ghế giữa, các con, cháu ngồi xung quanh. Mời qua một lượt cả nhà mới dám cầm đũa. Nhưng bố chưa gắp thì chả ai dám ăn. Bố gắp một món gì đấy rồi bảo:" Thế ăn nhá!" Vậy là rào rào đũa chén múa may, cơm canh xì xụp. Bố dừng ăn húp chén canh là cả nhà nhìn theo rồi từ từ gác đũa. "Mời bố, mời mẹ, mời cả nhà con thôi!" Bố đứng lên qua ghế mây ngồi uống trà, chúng tôi thu vén mâm bát. Bữa ăn hoàn tất, vén khéo.

Có một lần, trong khi đang ăn, một đứa cháu vô tình đánh rắm. Bố đang gắp thức ăn đột nhiên dừng đũa. Bố nói:

-" Cái lỗ mũi có tí ti thế này mà còn nghe thối. Cả mâm thức ăn to đùng như thế tội nghiệp chúng biết bao nhiêu.

Xong bố đứng dậy bỏ chén cơm dở dang bước qua ghế uống trà. Mọi người nhìn nhau, tội nhân cúi mặt nước mắt hoen tròng. Bữa ăn tạm ngưng trong sự sượng sùng của mọi người. Từ đó về sau không ai dám tái diễn sự vô phép lần nữa trong bữa ăn khi có bố.

Mẹ yêu bố lắm, lúc nào cũng muốn bố vui. Nếu bố ăn món gì ngon và khen mẹ thì y như rằng mẹ sẽ nấu mấy hôm liền. Một hôm bố nói:

- Bố may mắn lấy được mẹ chúng mày. Bà ấy thật thà như đếm. Bố chỉ khen món nộm này một lần mà bà ấy cho cả nhà ăn gần cả tuần, ăn đến sợ. Hình như bà ấy phạt bố hay sao ý. Từ nay về sau bố chả dám khen bà ấy một tiếng. Bà đừng giận tôi không khen bà nhá.

Rồi bố ngồi cười tủm tỉm, trong khi mẹ thẹn đỏ cả mặt. Xấu hổ với con cháu. Bà nguýt bố một cái ra trò rồi vùng vằng đi lên thang gác chắc là để khóc ấm ức một mình:

- Khen với chả khen! Tôi lo cho ông thế mà ông còn mắng tôi. Từ nay tôi chả bận tâm tới ông làm rì nữa.

Nói thế thôi chứ hôm sau mẹ lại hỏi bố:" Hôm nay ông thích ăn gì để tôi đi chợ."

Càng về già bố càng ít nói, lặng lẽ nhiều hơn. Bố ăn uống không bao nhiêu lại quên trước quên sau, vừa ăn xong lại than thở bị bỏ đói. Trước kia bố làm nhiều nghề để sinh nhai: buôn bán, hớt tóc, sửa đồng hồ... Bây giờ đồng hồ ở nhà đang chạy bố cũng tháo xuống để sửa. Bố loay hoay làm đến đau lưng mỏi cổ. Các bộ phận tháo ra bố sắp ngăn nắp rồi không biết để đâu. Anh cả thấy vậy, ra chợ trời khuân về vài cái đồng hồ hư cho bố mày mò. Bố vừa có việc làm đỡ buồn mà đồng hồ tốt trong nhà khỏi bị bố phá hỏng.

Một góc cái gác nhỏ chứa đầy đồ nghề của bố. Một lần tôi ghé thăm bố vui lắm:

- Cái Chín xem nè! cái đồng hồ này bố sửa gần xong rồi nhá.

- Cái này còn thiếu một tị tị nữa là nó chạy tốt.

- Còn cái này bố tìm hoài chả thấy cây kim chỉ giờ nó nằm chỗ nào.

Tôi nắm tay bố, kéo bố ngồi xuống:

- Bố ngồi nghỉ mệt, con đấm lưng cho.

Tôi bóp đôi vai gầy của bố. Đôi vai gánh cả giang san, vác cả gánh nặng gia đình. Đôi vai đã còng xuống nặng nề mỏi mệt. Bàn tay bố mềm mại, nhăn nheo. Tôi hỏi bố:

- Bố có thương con không?

- Sao chả thương, chúng mày cũng là con của bố.

- Con người Nam. Sao bố lại thương con.

- Hỏi nhảm! Mày là con gái, chả ảnh hưởng rì tới hạnh phúc cả đời con gái bố.

- Nhưng con trai miền Nam vẫn có người tốt mà bố!

- Ừm! Bố chả tin, nhưng đành chịu. Chúng lấy ai giờ bố cũng chả có sức mà cản. Bố già rồi có sống mãi được đâu.

Bố tôi ( mà không, bố con nhỏ bạn thân của tôi. Tôi chỉ là con bá vơ của bố) ông đâu có biết bởi quyết định khắc khe ngày xưa mà bạn tôi và người yêu nó (người Nam) phải chia tay trong đau khổ. Người ấy đã ôm khối tuyệt tình vì định kiến Bắc Nam, tình nguyện vào Thủ Đức. Anh ấy đã nằm xuống vĩnh viễn trong trong một tai nạn khi đi tập huấn. Nước mắt của tôi và nhỏ bạn ràn rụa khóc cho cuộc tình của nó và đau xót một kiếp người.

Bạn tôi ở vậy tới năm nó hơn 35 tuổi mới lấy chồng. Chồng nó chọn lại cũng là dân Nam kỳ giá sống. Ngày đám cưới, Bố không phản đối hay đuổi khéo nữa mà chỉ lặng yên nhìn chăm chăm chú rể. Khói nhang ngày cưới bao phủ bức hình của Bố trên bàn thờ gia tiên. Tôi lầm thầm nói với bố:

- Yên chí đi Bố ơi! Anh chàng Nam kỳ này yêu con gái bố thật lòng. Hai đứa nó sẽ hạnh phúc đến răng long đầu hói.

BA BẢY
Tôi gọi ông ấy bằng Ba Bảy và vợ ông ấy là Má Bảy.

Ba Bảy là dân Biên Hòa Nam kỳ chính gốc. Tính tình và cách sống của ông khác một trời một vực với ông Bố tôi viết ở trên.

Ông sống ở miệt vườn nên căn nhà tắm no trong bóng mát các cây ăn trái xanh tươi. Ba Bảy tôi một thời tung hoành ngang dọc, hào phóng rộng rãi. Con ruột một bầy, con nuôi nhiều lắm.

Ba Bảy mê đánh cờ, thích ngồi quán cà phê cà pháo. Sáng sớm là ông thay bộ đồ đàng hoàng, áo bỏ thùng bệ vệ đi ra cửa.

- Ba Bảy đi đâu mà sớm vậy? tôi hỏi con gái ông?

- Ổng đi ra quán ngồi đồng.

- Ngồi đồng? Bộ ổng thích coi đồng bóng hả?

- Mày hỏi ngu ơi là ngu. Ổng đi uống cà phê

- Sao mày nói đi ngồi đồng?

- Tại vì ổng ra đó ngồi tới trưa mới dìa ăn cơm. Tao hỏi mày, ly cà phê có chút xíu, ực hai cái là hết. Vậy mà ổng ngồi đó cả buổi trời.

-Ừa hé! Ổng ngồi đó uống một ly cà phê chắc chủ quán phải châm mấy bình trà. Ba Bảy bàn chuyện thời sự hả?

- Thời sự cái con khỉ khô. Ổng tán dóc thì có.

Con nhỏ bạn tôi tính tình giống Ba lẫn giống má. Dân Nam kỳ có sao nói vậy. Tếu tếu, vui vui không kiêng kỵ gì hết.

- Ổng thì đi ngồi quán tán dóc, chút xíu nữa tới phiên má tao đi xè.

- Má Bảy đi xè gì?

- Lại hỏi ngu nữa, bả đi xè là đi điều binh khiển tướng đó.

- Bộ má Bảy đi nghe đọc truyện Tam Quốc Chí hả?

- Tam Quốc Chí cái gì. Bả đi đánh tứ sắc với mấy bà xóm trên.

À! thì ra vậy, tôi hiểu rồi. Má Bảy đi đánh tứ sắc, có tướng sĩ tượng, xe pháo mã đây mà. Đánh tứ sắc là phải xòe bài ra như cái quạt rồi lựa cặp đôi. Tôi không biết đánh, nhưng thích nhìn mấy má xòe bài, chọn bài và quăng bài xuống chiếu thật mạnh thích thú. Khi thắng mấy má cười hỉ hả lắm. Tay gom cả mớ lá bài trộn lẫn với nhau rồi sắp lại rất điệu nghệ.

Tôi và nó còn đang nói xấu bà già, thì má Bảy miệng nhai trầu bỏm bẻm từ trong phòng ngủ bước ra.

- Hai đứa bây ăn sáng chưa? Chị Ba mày có luộc bắp để dành sẵn đó. Con Chín ở nhà chơi, má đi công chiện.

Má Bảy vừa nhai trầu vừa nói, cái khăn rằn lau qua một lượt cái miệng. Môi má đỏ tươi xinh đẹp nhưng không hẳn là nhờ cổ trầu. Má đẹp như lai tây, da trắng, môi đỏ, má hồng. Giai nhân xóm vườn quê tôi một thời đó nha.

Con nhỏ bạn tôi nhìn theo dáng má Bảy đi ra cổng

- Công chiện gì? Đi đánh bài thì nói phứt cho rồi. Ổng đi uống cà phê, bả đi xè. Cái nhà có chưn nó cũng đi theo luôn. Tao với mày ra vườn hái trái cây ăn rồi mình cũng đi chơi.

Nói xong nó lôi tay tôi đi. Cửa nhà vẫn mở rộng. Nói theo kiểu miền Nam là " Giao nhà cho ông táo coi chừng" Tôi với nó leo cây hái trái ăn thỏa thích. Một thời thanh bình nhà không cần đóng cửa, cây trái không có người canh chừng. Mọi người sống với nhau thân thiện.

Ba Bảy tôi to con, đẹp trai nhưng hiền lắm. Ông có dáng dấp một con người từng trải và am hiểu sự việc. Ra ngoài gặp bạn bè ông nói năng lưu loát, nhận thức chính trị sâu sắc. Mỗi lời nói của ông đều có giá trị. Con cái ông rất khâm phục tư cách của cha và coi ông như tấm gương học hỏi. Điều lạ là khi về nhà ông rất ít nói. Con nhỏ bạn tôi tía lia: " Má tao nói cả ngày còn chỗ nào cho ba tao xen vô". Thật sự là ông chịu khó làm thinh khi má Bảy tôi mở đài. Bà nói càng nhiều, ông càng làm thinh, cười cười như nghe bả kể chuyện đời xưa hay chuyện khôi hài. Dưới mắt ông, má Bảy tôi chướng cỡ nào ông cũng không hơn thua. Bả là vậy, cái miệng bô lô ba la nhưng trong bụng tốt lắm. Sống với nhau lâu dài, ông hiểu tánh vợ, tánh con. Ba Bảy tôi một mực chung tình với vợ và rất thấu hiểu khoan dung con cái. Ông là một người chồng, người cha tốt.

Quan niệm về hôn nhân gia đình, ông rất thoải mái:" Thương ai thì cưới. Nam Trung Bắc gì cũng là người Việt Nam" Con cái sinh ra và lớn lên tự nhiên như cây cối trong vườn. Sống vui vẻ, tự do bén đất bén rễ đâm chồi phát triển.

Không như suy nghĩ của Bố (người Nam hư hỏng, nhậu nhẹt, bài bạc, không lo gia đình), ba Bảy không nhậu nhẹt say xỉn hư đời. Ông uống rượu rất có nguyên tắc và biết dừng lại đúng lúc. Rượu là lễ nghĩa, Rượu là giao tình, một ly rượu nhỏ nhưng giá trị của nó không thể đo lường.

Ba Bảy không giàu, nhưng ông hào phóng. Ai có khó khăn đến nhờ là ông vét tới đồng bạc cuối cùng để giúp. Cuộc đời ông nâng đỡ không biết bao nhiêu người, kết thân tình với bao nhiêu người. Người trang lứa, ông kết thành bạn, người nhỏ đáng con cái ông kết làm cha con. Đồng tiền đối với ông chỉ là phương tiện để sinh sống.

Bởi sinh ra và lớn lên ở miền Nam no đủ, dường như ba Bảy tôi không bận tâm nhiều lắm về sinh kế. Có thể nói ông thiếu thốn nhiều hơn dư dã, nhưng ông sống thoải mái nhàn nhã cả cuộc đời. Không chắt chiu dành dụm hay chi li tính toán như người ta, ông có tiền là xài thoải mái, ra quán ra tiệm cà phê cà pháo, hết tiền tính sau. Ông trời cho ông cuộc sống sung sướng như vậy. Năm nào khó khăn hình như trái cây được mùa thắng lớn để giải quyết nợ nần. Khi nào túng quẩn lại có một người hay một cơ hội cân bằng tất cả.

Cái tính tiêu xài rộng rãi, hào phóng của người miền Nam đã di truyền đến với tất cả các con của Ba Bảy. Đó là điều đại kỵ theo nhận định ông Bố miền Bắc của tôi. Sự đời oái oăm tếu không chỗ nói. Ông tơ bà nguyệt cắt cớ se duyên, con nhỏ bạn thân Sài Gòn của tôi lấy anh trai con nhỏ bạn thân miệt vườn này. (Ba đứa chúng tôi là bạn thâm tình từ hồi nhỏ xíu. Chúng tôi được chấp nhận coi cha mẹ nhau như cha mẹ mình và tới đời con chúng tôi cũng vậy) Có nghĩa là ba Bảy tôi và ông Bố Bắc kỳ là sui trai sui gái.Tôi làm dâu phụ trong ngày đám cưới. Tôi nghĩ trong đầu hai ông sui không biết có chịu cụng ly mừng cho đôi trẻ hay không?

Tôi tin Bố tôi đã thấy mình sai trong suy nghĩ tỵ hiềm Nam Bắc. Bởi vì thằng con rể miền Nam giá sống của Bố cực kỳ cưng vợ, lo cho vợ từng bữa ăn, giấc ngủ. Anh ấy không hề uống rượu, không đánh bài và bây giờ cũng đã bỏ hút thuốc. Hơn 40 năm hôn phối, họ sống rất hạnh phúc và yêu nhau như thuở ban đầu. Con nhỏ bạn tôi giờ sướng lắm, được chồng lo mọi việc, thoải mái đi du lịch khắp nơi.

BA TÔI
Ba tôi người Trung 100%. Là người Bình Định chính gốc.

Bà nội tôi từng là con gái nhà quan, được cung phụng cưng chiều nên không biết sự vất vả kiếm cơm như thế nào. Khi ông nội tôi mất, bà nội tôi bơ vơ một nách 3 đứa con không biết phải xoay sở ra sao. Ba tôi là con cả phải bỏ học đi làm nuôi mẹ nuôi em. Sau đó theo chân người dì vào Nam lập nghiệp.

Ba tôi lùn lùn, chân tay rắn chắc.(dường như người Bình Định đều có tạng người như vậy) Ông không vui tính và khéo nói như bố, cũng không cà phê cà pháo sống thoải mái như ba Bảy. Trong ông là sự cần cù chắt chiu và nhẫn nại. Vào Nam khi còn nhỏ, biết mẹ và em cần mình nuôi dưỡng, ông làm bất cứ việc gì người ta mướn để kiếm tiền. Đồng tiền ông gửi về là mồ hôi kham khổ, là hiếu thảo và trách nhiệm.

Ba tôi là người chính trực và ngay thẳng. Cả đời ông không hề làm điều gì trái với lương tâm. Ông dạy chúng tôi tính lương thiện và trung thực. Dạy chúng tôi sống có trước có sau, biết đền ơn, đáp nghĩa, lấy đạo đức sống ở trên đời.

Ba tôi không nói đùa với con cái, không gần gủi chơi thân với con như những người cha khác. Ông không gửi cho chúng tôi cái nhìn yêu thương ngọt ngào mà là sự tin cậy và kính trọng tuyệt đối.

Tôi có thể nói đùa với ba Bảy hay với Bố nhưng tôi chưa bao giờ dám làm điều đó với ba tôi. Ông nghiêm khắc chững chạc nên anh em chúng tôi thường rúc vào thế giới riêng của mình để vui chơi suốt tuổi ấu thơ. Tình thương của ông đối với vợ con kín đáo và sâu sắc đến độ dường như có sự cách biệt.

Không biết bắt đầu từ lúc nào, nhưng từ khi tôi có nhận thức, ba tôi đã được hưởng một chế độ ưu đãi đặc biệt nhất trong gia đình.

Mâm cơm tươm tất má tôi dọn ra cho ba, nói theo kiểu miền Nam là "Cơm ngon, canh nóng, thức ăn bĩ bàng" Ông ngồi ăn một mình như một thượng khách. Ông gác đũa, bước qua ghế sofa là trên bàn đã có sẵn thức ăn tráng miệng, hộp tăm xỉa răng và một bình trà. Ba tôi bước vào phòng tắm là má tôi đã pha sẵn một thau nước ấm bằng nhôm thật to cho ông dùng. Khăn tắm và quần áo treo sẵn trong đó. Ông tắm xong bước ra là má tôi vào thu vén. Bao nhiêu năm như vậy, từ lúc tôi còn bé đến lúc tôi trưởng thành. Từ khi má tôi còn trẻ đến lúc má tôi là một bà già ăn trầu ngoáy. Bà vẫn phục vụ ba tôi cúc cung, trân trọng. Đừng nói riêng về má tôi mà tất cả người vợ nào của ba tôi đều lo lắng phục dịch cho ông tươm tất và tận tình như vậy.

Chúng tôi thuở còn bé chưa khi nào được ngồi chung mâm với ba tôi. Chúng tôi được má sắp đặt ăn riêng không khuấy rầy ông dùng bữa. Trị chúng tôi má phát cho mỗi đứa một cái roi tùy theo số tuổi, phải tự mình giữ kỹ. Khi có lỗi má kêu nằm xuống là phải vội vàng đi lấy roi rồi nằm xuống. Cái roi gát ở mông để cho má dạy, má đánh. Má tập chúng tôi tự lo vệ sinh cá nhân từ khi mình còn nhỏ. Chuẩn bị đi tắm phải sẵn sàng khăn, quần áo. Đồ dơ phải gom lại để tập trung giặt. Giặt xong phơi khô phải tự mình xếp và gói lại gọn ghẽ. Cái bao giấy đó, má phát cho mỗi đứa một cái bên ngoài ghi tên mình. Mỗi đứa con có một hộc tủ riêng ngăn nắp không tranh giành và cũng không được tự động mở hộc tủ người khác. Đi học, cô thầy đánh có chảy máu, gãy răng cũng là lỗi của mình. Gây lộn là lỗi chung, hai anh em đều bị đánh đòn. Tham ăn là thói xấu phải bỏ. Anh em phải thương yêu đùm bọc lẫn nhau...

Dạy con ngoan, học giỏi, lễ phép là bổn phận của má tôi. Nhưng để cho con sợ và vâng lời là oai nghiêm của ba. Chỉ cần ông nhìn và đằng hắng một tiếng là không đứa nào dám trái ý. Má tôi thường đánh và dạy con điều hơn lẽ thiệt. Ba tôi không hề đánh một đứa nào, ông chỉ nhận xét, kêu lại, chỉ cái ghế bảo ngồi xuống đó rồi ông nhẩn nha nói. Giọng Bình Định chậm rãi, trầm và nhấn mạnh điểm quan trọng làm chúng tôi nuốt từng lời từng chữ. Sợ ông đến nói không ra lời.

Anh em dòng lớn chúng tôi ông dạy như vậy. Nhưng với đứa con ngỗ nghịch ông cũng trừng trị nặng tay. Em trai tôi -con người dì ghẻ- nó lợi dụng dì tôi cưng con, ba tôi không ở gần, nó lêu lỏng chơi với bạn xấu. Nó lê la ở đồn lính Mỹ rồi học hư ăn cắp tiền. Ba tôi nghe tin, dạy đôi ba lần không được. Ông bắt em tôi về. dùng xiềng cột vào chân giường khóa lại. Dì tôi khóc xin thế nào ông vẫn cứng lòng. Sau cùng ông tháo xiềng đem nó về giao cho má tôi. Ông cho đi học nghề để thoát khỏi sự cám dỗ của đám bạn hư.

Đối với ông má tôi là người vợ ông nhất mực tin cậy. Cả ba dòng con ông tin tưởng giao quyền cho má tôi dìu dắt dạy dỗ. Ba tôi không khắt khe trong quan niệm hôn nhân các con. Riêng má tôi dặn dò tôi thật kỹ:" Không được lấy chồng người Trung nhất là con một. Làm dâu họ khổ lắm con ơi!" Có lẽ cái roi má tôi dùng để nhịp nhiều hơn đánh đau nên tôi đã không sợ. Tôi đã làm trái lời khuyên vàng ngọc của mẹ già.

Ba tôi tính bảo thủ: "Nam trọng, nữ khinh" nên ông không bao giờ làm những việc thuộc về nhà bếp của đàn bà. Cả đời ông chưa bao giờ đụng đến cây chổi quét nhà thì nói chi đến thay tã cho con."

Ba tôi mê đá banh và thích hoạt động thể thao. Dưới tay ông là một đội banh với cầu thủ hùng hậu. Ông từng là đoàn trưởng Thanh Niên Cộng Hòa ngày xưa nên uy tín ông khá lớn. Ông là người đầu tiên ở làng dám sắm xe moto phân khối lớn. Chiếc xe đen to kềnh, tiếng máy nổ vang rền oai không chỗ chê. Ông ngồi trên đó uy nghi và đẹp trai khiến bao nhiêu người ngưỡng mộ.Tôi thường được ba tôi cho ngồi trước bình xăng, các anh tôi ngồi phía sau để ba chở đi chơi xa.

Ba má tôi thời trẻ làm ăn buôn bán lớn. Bán rượu có ba tăng của Pháp. Tiền giấy 100$ bộ lư giao dịch là thường. Ba tôi có xe ngựa và nài riêng để chở ông đi giao thiệp. Cho nên ba tôi tứ đổ tường đều biết. Bài bạc ông có thử qua, có chơi lớn nhưng giới hạn không ảnh hưởng đến ngân quỹ gia đình. Uống rượu một vài ly nhỏ để thưởng thức, không bao giờ để say. Ông có nhiều bồ với ba bà vợ chính thức. Ông có thử á phiện ( ông nói như thế) vì ông giao thiệp và kết bạn với thương gia người Tàu. Nói chung ông từng trải và già dặn trong cuộc sống.

Ba tôi thích chơi lớn. Ông dám bỏ tiền mua dàn máy hát về cho cả xóm nghe vọng cổ. Thuở đó dàn máy này mắc tiền và sang trọng lắm. Máy quay bằng dây thiều, dĩa màu đen khá to. Kim được gắn vào cổ máy tròn tròn có thể xoay xoay được. Ông quay dây thiều hết mức, xoay xoay cái đầu máy có gắn cây kim. Nhẹ nhàng đặt cây kim xuống dĩa hát. Giọng ca của những nghệ sĩ tài danh vang lên mùi tận mạng. "Tình Anh Bán Chiếu, Ông Lão Chèo Đò" với tiếng hát đệ nhất danh ca Út Trà Ôn. " Nhớ Mẹ, Võ Đông Sơ, Bạch Thu Hà"" tiếng hát ngọt như mía lùi của Hữu Phước rồi tiếng hát Thanh Nga, Út Bạch Lan, Thành Được, hề Văn Hường...vang lên mùi mẫn ở sân nhà tôi. Bà con cô bác ngồi trong nhà, trước hàng ba vừa hút thuốc, ăn trầu vừa nghe cải lương. Mỗi khi nghe nghệ sĩ kéo hơi nhựa nhựa là ông vội vã vào quay tiếp dây thiều.

Thấy bà con ngồi trong bóng tối lù mù quá. Ông đi Sài Gòn rinh về cây đèn măng xông. Cây đèn bơm bằng dầu hôi, có miếng vải trắng trắng bên trong. Khi bơm đủ hơi, mồi một chút lửa là đèn phựt lên sáng trưng. Ánh sáng xanh mát bao phủ cả sân nhà. Sau này mỗi khi nhà ai có tiệc lớn hay tang ma đều đến mượn cây đèn này của ba tôi.

Trước sân nhà ba tôi cũng làm một hòn non bộ khá to để nuôi cá tai tượng. Ông nói nuôi lâu năm đầu cá sẽ có ngọc trong đó. Nhưng ngọc đâu không thấy, mấy lứa tai tượng khiến ba tôi tốn rất nhiều tiền.

Ba tôi là người có chí lớn, nhưng rất tiếc nhà nghèo học vấn không nhiều nên ông không có sự nghiệp gì đáng kể. Cuộc đời ông qua nhiều thăng trầm khổ cực nên ông dốc chí nuôi cho con ăn học nhất là con trai. Ông thật thà, chăm chỉ và nhiệt tình làm việc hết sức mình. Ba tôi là người tài xế kỳ cựu trong đồn điền cao su từ lúc mới thành hình đến lúc chính quyền CS tiếp thu.

Ông đã dạy cho nhiều thế hệ trở thành tài xế. Dạy cho cha rồi dạy cho con, đôi khi tới đời cháu cũng cầm vô lăng lái xe. Ông là cội tùng che chắn cho chúng tôi. Ba dòng con yêu thương đùm bọc nhau vượt qua bao sóng gió.

Người chồng giàu nghị lực và uy nghiêm ấy đã lần lượt tiễn đưa ba người vợ mình vào quan tài. Đã một lần tre già khóc măng non tiễn đưa con trai lớn mình vào lò thiêu. Ông đã sống hết cuộc đời mình bằng trái tim yêu thương mềm yếu vì bị tình lụy. Sau cái chết bình yên của bà nội tôi, ông giác ngộ về cuộc sống vô thường. Khi má tôi mất, tôi đi định cư nước ngoài, con cháu ổn định cuộc sống, ông đoạn ái ly gia nhất tâm vào chùa quy y sám hối. Ông đã tìm cho mình cuộc sống cuối đời bình thản, an vui theo kinh kệ.

Tôi đã kể về ba người đàn ông tôi kính trọng và gọi bằng cha trong mùa Father's Day năm nay. Mỗi người cha của tôi mang dấu ấn đặc biệt của ba miền Bắc Trung Nam từ tính tình đến cách sống. Mỗi người cha dạy cho tôi một cái nhìn nhân sinh quan khác nhau. Con gái như tôi lại lôi cha mình ra làm đề tài quả thật không phải. Nhưng đó là những gì tôi nhìn về cha mình, thế hệ vẫn còn vướng víu vào quan niệm: " Phụ xử tử vong, tử bất vong bất hiếu" Chúng tôi trưởng thành được đi học, bắt đầu giao tiếp với nền văn minh nhân loại nên hay nhìn vào sự thật để đánh giá vấn đề.

CHA CỦA CÁC CHÁU TÔI
Các con trai của tôi bây giờ cũng đã làm cha. Những người cha ở xứ sở văn minh tự do khác với người cha ngày xưa nhiều lắm.

Người cha (như các con trai tôi) được ưu tiên ở bên vợ tại phòng sanh để biết sự đau đớn, nguy hiễm vô vàn của phụ nữ khi cho ra đời một sinh mạng. ( Ngày xưa ba tôi không bao giờ bước vào phòng phụ nữ sinh con. Nơi ô uế đàn ông không nên vào.) Bây giờ sinh bao nhiêu đứa con là sự thỏa thuận và thông cảm của cả hai vợ chồng. Ngày xưa phụ nữ như là một cái máy đẻ "Đông con nhiều cháu, phúc đức vô cùng".

Con trai tôi đi làm về là chăm con. Thay tã, tắm rửa, cho ăn và cùng vợ thức đêm chăm sóc con. Ngày xưa...không có đâu. Việc đó của người mẹ.

Dù làm đến chức gì chăng nữa, đàn ông ngày nay vẫn vào bếp cùng vợ nấu ăn, rửa chén, giặt đồ. Căn nhà là của chung, mọi người đều có bổn phận đóng góp và làm việc. Đây là bổn phận không ai phụ ai. Nếu không muốn làm thì mướn Osin. Phụ nữ cũng phải làm việc, cũng vất vả cả ngày ở công sở. Ngày xưa...còn lâu. Đàn ông không làm những việc của đàn bà, đàn ông phải lo việc đại sự. Đôi khi đại sự ấy là ...đi nhậu.

Người cha ngày nay là người bạn thân thiết của con. Gần gũi dắt dìu con khi học lẫn chơi đùa. Cha có thể ở nhà chăm con cả ngày để vợ được thoải mái đi shopping hoặc đi chơi với bạn. Tình yêu đôi lứa là tạo cho nhau niềm vui và hạnh phúc. Hy sinh cho nhau cũng là một nghĩa vụ của người chồng. Ngày xưa ư? Thôi đừng hỏi...còn lâu.

Kinh tế gia đình, tiền lương ngày nay là ngân quỹ chung. Mỗi người đều được sử dụng một cách minh bạch. Nhiều khi người chồng còn giao cho vợ toàn quyền nắm giữ ngân sách gia đình. Ngày xưa phụ nữ thường ở nhà chăm con không được đi làm nên cuộc sống lệ thuộc vào người chồng. Tiền bạc do chồng nắm giữ nên đàn ông có quyền hạn tuyệt đối.

Khi vợ chồng không còn tình yêu hay vì lý do gì đó, cả hai quyết định chia tay. Gia sản chung phải chia đôi, người chồng có bổn phận chu cấp cho vợ và con theo lệnh tòa và luật pháp hiện hành. Ngày xưa khi ly hôn, người vợ bị đuổi khỏi nhà với hai bàn tay trắng, nỗi nhục nhã không phải riêng mình mà cả gia tộc còn bị mang tiếng xấu.

Ngày Father's Day những người cha của tôi, cha của con tôi đều đã trở về cát bụi. Họ là hoài niệm trong ký ức những người còn sống. Tôi viết bài này để lật lại trang ký ức của mình và tri ân họ. Tri ân những người cha đã cho tôi nhiều ân sủng. Tri ân người chồng từng là lính bảo vệ đất nước và cho tôi một mái ấm gia đình.

Happy Father's Day các bạn và các con.

Chúc tất cả các người cha có một ngày tri ân Cha thật vui và hạnh phúc.

Nguyễn Thị Thêm
Father's Day 2021

Blog Archive