MỐI TÌNH VĨ ĐẠI !
Romy Schneider chờ Alain Delon 30 năm ròng. Ông không đến...
Tháng 8 năm 1958, trên trường quay bộ phim "Christine", chàng trai Alain Delon 22 xuân xanh lần đầu nhìn thấy Romy Schneider. Nàng đứng bên cửa sổ phòng thay đồ, vẫn bận trang phục của nữ công tước Elisabeth từ Bayern (sau này là hoàng hậu "Sissi" của đế quốc Áo - Hung) và hút điếu thuốc lá dài, mỏng. Ánh sáng chiếu rọi tạo cảm giác làn khói thuốc chuyển qua màu vàng. Delon đứng chết lặng ở lối ra vào. Và tự nhủ với mình - như ông thú nhận sau này -" tôi đã si mê nàng trước khi nàng ngoảnh đầu nhìn tôi". Romy 19 tuổi, Alain Delon 22 tuổi. Theo lẽ thường thì chỉ là chuyện rung động bình thường của các diễn viên cùng đóng phim. Nhưng chuyện xảy ra giữa họ trong 5 năm sau lại không hề bình thường ở mọi góc độ, cả trên màn ảnh lẫn trong góc khuất trái tim con người. Chuyện tình giữa họ đến giờ được coi là một trong những câu chuyện tình yêu vĩ đại nhất của thế kỷ 20. Và càng vĩ đại thì càng hiếm khi kết thúc tốt đẹp.
Romy sinh năm 1938 ở Vienne, trong một gia đình nghệ sĩ: mẹ bà Magda Schneider là ngôi sao phim nói tiếng Đức những năm 1930, còn cha bà, ông Wolf Albach - Retty cũng diễn kịch và thinh thoảng đóng phim. Cuộc hôn nhân giữa họ tan vỡ sau khi bà Magda sanh con gái Romy. Từ bé, Romy đã sống trong thế giới nghệ sĩ lạ lùng nơi những nụ cười tươi dành cho công chúng, còn nước mắt thì giấu kín đằng sau những bức tường nhà.
15 tuổi, Romy Schneider đóng vai hoàng hậu "Sissi" lúc trẻ. Phim trở thành hiện tượng phòng vé. Tiếp đó là những phần phim tiếp theo. Áo, Đức, cả Châu Âu mê mẩn cô bé với cặp mắt to và đôi núm đồng tiền trên má.
Song Romy thì lại chán ngấy với hình ảnh Sissi bọc đường. Bà muốn thử sức trong những vai nữ với tâm lý phức tạp và đời thực sự. Các nhà sản xuất phim thì lại muốn Romy chỉ là Sissi bận váy chồng cồng kềnh và cúi chào kiểu quý sờ tộc kiểu cách. Bà mẹ độc đoán - người có vai mẹ của Sissi trong phim - thì ủng hộ họ - nói với con gái "con cần phải cảm ơn họ. Người ta cho con vai diễn mà hàng triệu người mơ ước...". Cho nên, bà chỉ đóng 3 phần phim và từ chối thẳng thừng phần thứ 4. Rồi dịp may đến khi bà được đề nghị đóng trong phim "Christine". Romy đồng ý tức thì, không phải vì kịch bản hay mà vì được quay phim ở Paris, cách xa Vienne, cách xa người mẹ, cách xa các bộ trang phục cồng kềnh của vai diễn Sissi. Bà còn chưa kịp hiểu rằng Paris cho bà tự do, song đổi lại, lấy đi một cuộc sống bình an.
Quay trở lại với Alain Delon. Sinh năm 1935 ở ngoại ô Paris, cha mẹ ly hôn năm ông 4 tuổi và một thời gian ông được giao phó cho cha mẹ nuôi giáo dưỡng. Cậu lớn lên với suy tư trăn trở: cha mẹ có thực sự cần mình không và ai cần mình? 14 tuổi, Alain Delon bị đuổi học. 17 tuổi, ông ghi danh làm lính thủy quân luc chiến và phục vụ ở Đông Dương, nơi Pháp tiến hành cuộc chiến giành giật thuộc địa. Ở đó, ông học được 3 điều: không sợ, không tin ai và không thể hiện sự yếu đuối. Tất cả đều là những kỹ năng sinh tồn, tuy chúng có hại trong tình yêu. Trở về Pháp năm 1956, ông làm cả chục nghề để kiếm sống từ bồi bàn, bán hàng rong đến làm phu khuôn vác. Và một lần, người quen đã đưa ông đi thử vai diễn trong phim. Các đạo diễn - và không chỉ có họ mà mọi người đều thấy - khuôn mặt này không thể quên được, với các bắp thịt giống như tạc từ pho tượng Hy Lạp cổ, cặp mắt xanh ánh lên vẻ lạnh lẽo. Alain Delon không biết diễn và chỉ có ống kính máy quay là thích ông. Lúc hẹn hò với Romy Schneider, Alain Delon chỉ có 3 vai diễn nhỏ và chưa có mối tình nghiêm túc nào tuy "con ong đã tỏ đường đi lối vào" với nhiều phụ nữ (đàn ông mà!).
Bộ phim "Christine" bấm máy vào mùa xuân năm 1957. Đạo diễn phim Pierre Gaspard Huit (1917 - 2017) đã xếp họ thành cặp: bà là con gái của một tay chơi đàn vĩ cầm, còn ông là sĩ quan trẻ. Một bộ phim tình cổ điển. Trên màn ảnh, họ phải yêu nhau, đau khổ vì yêu và xa nhau.
Cuộc sống khác với kịch bản. Những ngày đầu, Romy tỏ ra thận trọng vì bà quen với môi trường nói tiếng Đức đề cao tính kỷ luật và tuân thủ thời gian biểu chặt chẽ. Alain Delon ngược lại, sống tự do và ngang tàng, đi làm muộn, hay châm chọc, hút thuốc lá cả ở trong phòng quay, rồi ăn nói bằng ngôn ngữ chợ búa của Paris mà Romy chỉ hiểu được phân nửa. "Anh ta như con thú hoang. Đẹp trai, nguy hiểm, hành động không thể đoán trước" - sau này Romy Schneider nhớ lại. Còn Alain Delon thì sao? Ông nhận thấy ở Romy cái mà người khác không nhận ra : không phải là Sissi, không phải là con búp bê sứ, mà là một cô gái sống động đang ngạt thở trong chiếc lồng nhốt mang tên cuộc sống. Và ông muốn phá nát cái lồng này. Sau 2 tuần quen nhau, họ không rời xa nhau. Một tháng sau, Romy gọi điện cho mẹ mình báo tin mình sẽ ở lại Paris. Bà Magda giận điên người.
19 tuổi, ngôi sao điện ảnh Áo từ bỏ sự nghiệp, từ bỏ gia đình, từ bỏ đất nước để đến với nam diễn viên Pháp trong khi không có một xu dính túi, không có các mối quan hệ quen biết. Một scandal lớn. Báo chí Đức và Áo viết về Romy như thể bà đã phản bội đất nước " Sissi của chúng ta đã chạy theo một gã lạ hoắc, quen ngẫu nhiên". Mẹ bà không nói chuyện với con gái trong nhiều tháng, các nhà sản xuất thì xé bỏ hợp đồng đóng phim...còn Romy thì bất cần, vì đây là lần đầu tiên trong đời, bà cảm thấy mình là người tự do. Romy và Alain thuê một căn hộ nhỏ trên phố Messin ở Paris. Tiền gần như không có. Romy phải tự mình đi chợ, nấu ăn, giặt giũ, một điều không tưởng với tiểu thư được cơm bưng nước rót, có tài xế riêng đưa rước. Về sau bà nói " tôi hạnh phúc. Hanh phúc tột độ. Lần đầu trong đời tôi cảm thấy hạnh phúc đến vậy". Họ cùng nhau đi xem phim, đi dạo dọc bờ sông Seine, ngồi nhấm nháp cà phê ở quán rẻ tiền... Alain dạy Romy cách nói tiếng lóng Paris, Romy dạy Alain cách nghe nhạc. Chiều chiều, Romy đặt dĩa nhạc Schubert và họ ôm nhau cùng nghe dưới ánh nến bập bùng. Nhưng trong những ngày tháng ngập tràn hanh phúc này, trong lòng Romy vẫn có gì đó âu lo. Bà nhìn thấy ánh mắt của Alain Delon ngắm nghía như "lột truồng" các phụ nữ khác, giống như con thú canh chừng lãnh thổ mình. Bà muốn gạt đi những ý nghĩ vẩn vơ, song vô vọng.
Tháng 3 năm 1959, Alain và Romy tuyên bố đính hôn. Ảnh chụp họ đăng trên các báo Châu Âu: bà bận đầm trắng đơn giản, còn ông trong bộ vest đen. Cả hai rực sáng, một cặp đôi lý tưởng. Nhưng đời có chữ "ai ngờ".
Sự nghiệp của Alain Delon đi lên như diều gặp gió, ông trở thành ngôi sao chính của điện ảnh Pháp. Ảnh ông phủ kín trang bìa các báo, các đạo diễn xếp hàng chờ ông gật đầu tham gia phim, còn phụ nữ thì khỏi nói...Không ai còn để ý đến Romy. Ở Pháp, người ta chỉ nhắc đến bà là " vợ chưa cưới của Alain Delon". Các vai nghiêm túc bà muốn tham gia đều bị từ chối vì giọng Pháp lơ lớ của bà. Bóng ma "Sissi" như theo đuổi bà, đi thử vai bị từ chối bà đành về nhà chờ Alain Delon.
Mà Aiain Delon lặn mất tăm cả ngày, vì phải quay phim, phải dự các buổi tiệc, phải làm việc với các nhà sản xuất. Ông về muộn, người sực mùi nước hoa lạ và mùi khói thuốc lá. Romy không gây gổ, không to tiếng, chỉ lẳng lặng pha cà phê cho Alain và về phòng ngủ. Vì bà yêu, vì bà tin là đám cưới sẽ làm Alain thay đổi. Nhưng không có đám cưới nào.
Hè năm 1963, Alain Delon làm quen với Nathalie Barthelemy, một nữ người mẫu cao ráo, cân đối với đôi mắt mèo. Và như mọi lần, tất cả đều biết mối quan hệ, chỉ Romy là biết sau cùng.
Một chiều về nhà, Romy nhìn thấy mẩu giấy xé ra từ cuốn sổ tay, trong đó Alain Delon viết rằng mình rời đi "và sẽ tốt cho cả hai". Và vì rằng Alain sinh ra không phải là người dành cho cuộc sống gia đình .
Mẩu giấy nằm trên bàn bếp ăn, cạnh ly cà phê mà họ cùng uống mỗi sáng. Ly cà phê còn ấm. Romy không khóc, không vật vã đau khổ, bà chỉ ngồi bó gối trên sàn nhà cho tới sáng. Khi cô bạn gái tới nhà chơi, Romy chỉ nói "đã đi".
Tháng 8 năm, Romy ở lại một mình ở Paris, không vai diễn, không bạn trai, không tổ quốc. Bà 25 tuổi và có cảm tưởng cuộc sống đã kết thúc.
Nhưng cuộc sống vẫn tiếp tục. Bà thở hắt, dẹp bỏ những suy nghĩ tiêu cực và bắt đầu cuộc sống từ đầu. Vào giữa những năm 60, bà quay trở lại với điện ảnh. Không phải với tư cách "vợ chưa cưới của Alain Delon" mà là một nữ diễn viên nghiêm túc, đóng vai những phụ nữ có cuộc sống nội tâm phức tạp. Bà trở nên sống động, có phần ngang tàng hơn.
Bà gặp lại Alain Delon khi cùng đóng phim La Piscine của đạo diễn Jacques Deray. Họ gặp lại nhau sau 6 năm xa cách. Và đạo diễn bắt họ thể hiện một cặp đôi sắp tan vỡ. Các cảnh quay được thực hiện ở miền Nam Pháp trong thời tiết nóng nực. Romy bận đồ tắm, da rám nắng, tóc ướt sũng vì nước. Bà trở nên tự tin hơn, nguy hiểm hơn, một phụ nữ biết cái giá của sự mất mát. Và Alain nhìn bà, không rời mắt. Họ không diễn mà thể hiện nỗi đau thật sự của hai con người yêu nhau nhưng không thể chung sống. Bộ phim có tiếng vang lớn và Romy khẳng định mình là ngôi sao điện ảnh của Châu Âu. Và tất nhiên, sau đó là cả đống những lời đề xuất đóng phim.
Romy tìm cách xây dựng lại cuộc sống riêng. Năm 1966, bà lấy chồng là đạo diễn và diễn viên người Đức Harry Meyer. Ông nhiều tuổi hơn, thông minh và từng trải. Tháng 12/1966, Romy hạ sinh con trai David. Và những tưởng bà cuối cùng tìm thấy cuộc sống bình yên, song cuộc hôn nhân không thành. Vì sự nghiệp đi xuống, Harry trở nên trầm cảm, hay giận dữ và cả ghen với cô vợ ngôi sao. Romy phải phân thân, vừa đóng phim, vừa đi lại giữa Paris và Berlin, giữa vai trò một diễn viên và vai trò của một người vợ. Năm 1975, họ ly dị. Tháng 4 năm 1979, Harry tự tử trong căn nha ở Hamburg. Romy biết tin này từ báo chí khi đang quay phim. Người trang điểm kể lại rằng lúc đó các ngón tay Romy trở nên trắng bệch, cố bám vào thành ghế.
Sau đó, bà kết hôn với Daniel Biansini, một người làm nghề thư ký, trẻ tuổi hơn, không tham vọng. Cuối năm 1975, Romy sinh con gái Sara. Những tưởng có cuộc sống bình yên, nhưng lại không vì đúng là người nổi tiếng không thể sống chung với người bình thường. Vì bất đồng, họ chia tay năm 1981.
Trải qua thời gian, qua các cuộc hôn nhân, qua các vai diễn, qua những đêm mất ngủ, Romy chỉ giữ lại duy nhất bức ảnh chụp chung với Alain Delon bên bờ sông Seine. Trong ảnh bà cười, nghẹo đầu, còn Alain Delon nhìn bà như thể thế giới này không còn ai.
Đến cuối những năm 1970, Romy Schneider trở thành nữ diễn viên được yêu thích nhất Châu Âu. Các đạo diễn nói rằng bà biết cách thể hiện những điều không thể, như đóng vai im lặng trong khi khán giả nghe được hết.
Cuộc sống cá nhân không thành và Romy bắt đầu uống rượu, âm thầm uống, ban đầu một ly, sau là một chai rồi hai chai. Bà uống thuốc an thần để ngủ được và thuốc tăng lực để tỉnh giấc. Bà gọi cho bạn bè giữa đêm, nói câu được câu mất, nhiều khi chỉ cầm ống nghe, không nói gì. Đôi khi bà khóc, qua đầu dây bên kia, người ta chỉ nghe thấy tiếng thở của bà.
Ngày 5/7/1981, con trai David của bà bị thanh sắt đâm khi vượt qua hàng rào ở ngoại ô Paris. Cậu không qua khỏi. Khi nhận được tin báo về cái chết của con trai, bà không hét lên, không khóc, mặt trắng bệch như có ai tắt đi ngọn lửa sống bên trong. Bà không ra khỏi nhà trong nhiều tháng, không ăn, cân nặng sụt chỉ còn 45 kg và tóc thì bạc trắng. Bà mới 42 tuổi mà nom như 60 tuổi.
Biết tin, Alain Delon ghé nhà thăm bà. Ông vào nhà và thấy bà ngồi trong ghế cạnh cửa sổ. Theo những người chứng kiến, lần đầu tiên họ thấy Alain Delon không nói được câu nào. Ông chỉ ngồi bên cạnh, cầm tay bà. Ngồi vài giờ rồi ông rời đi. Bà ở lại một mình.
Mùa thu năm 1981, Romy trở lại đóng phim. Bà đóng trong phim "The Passerby" về một phụ nữ chịu nhiều mất mát trong trại tập trung của Đức quốc xã. Đạo diễn Jecques Ruffio nhớ lại không phải chỉ dẫn gì, bà đến và quay phim ngay. Không phải là một nữ diễn viên mà là con người thật, con người biết thế nào là mùi đau khổ. Phim ra mắt tháng 4 năm 1982. Các nhà phê bình đánh giá đây là phim hay nhất trong sự nghiệp điện ảnh của bà.
Song bà không kịp đọc các bài phê bình. Ngày 28/5/1982, người ta tìm thấy bà chết trong căn nhà ở phố rue Barbet-de-Jouy. Nguyen nhân cái chết được công bố là do tim ngừng đập. Song thực ra, tim bà đã ngưng đập từ ngày 5/7/1981, ngày con trai bà qua đời.
Khi người ta thông báo về cái chết của Romy, Alain đang đóng phim. Nghe tin, ông cởi áo khoác, máng lên chiếc ghế ngồi và lẳng lặng rời đi. Ông trả tiền cho tang lễ, đưa xác bà về từ nhà xác vì chồng cũ Daniel Biansini từ chối làm điều này. Ông mang tới những bông hồng trắng, loại hoa mà Romy yêu thích và đặt chúng vào quan tài bà. Ông đứng trước mộ bà ở nghĩa trang Boissy-Saint-Leger với đôi mắt đẫm lệ. Và đây có lẽ là lần đầu tiên ông khóc trước mặt mọi người. "Bà là tình yêu của đời tôi" - ông nói với báo giới sau lễ tang.
Alain trải qua cuộc sống gian khó, ông cố dựng bức tường trong người, ngăn cách tâm hồn mình để không ai biết chuyện xảy ra bên trong. Chỉ có duy nhất Romy phá thủng bức tường chắc chắn này. Trước bà, ông cảm thấy yếu ớt, cởi mở và sống thật hơn. Không ai đọc được tâm hồn của Alain Delon, ngoại trừ Romy. Trong một phỏng vấn hiếm hoi, Alain Delon thừa nhận "tôi đã thực hiện một lỗi lầm không thể sửa được trong đời. Tôi biết lỗi lầm này. Và bà cũng biết".
Họ đôi lúc cũng găp nhau. Một nhân viên nhà hàng nhớ lại "họ ngồi đối diện nhau và gần như không ăn gì. Bà xoay xoay khăn lau trong các ngón tay, còn ông nhìn ra cửa sổ. Ngồi trong khoảng 10 phút thì bà rời đi. Ông trả tiền hóa đơn và ngồi lại một mình khá lâu".
Hai người yêu nhau, không thể đến với nhau vì ai cũng sợ phải nắm giữ hạnh phúc thật chặt.
Trên mộ Romy Schneider bao giờ cũng có hoa tươi là những bông hồng trắng. Không ai tiết lộ nhưng ai cũng biết của ai.
Alain Delon sống thọ. Cuối đời, ông sống cô độc với bầy chó yêu. Ông giữ lại duy nhất bức ảnh chụp chung thời trẻ với Romy bên sông Seine. Khi đã già, ốm yếu, ông thừa nhận " Romy là người phụ nữ duy nhất tôi yêu thực sự. Tôi làm bà đau đớn. Một sai lầm không thể tha thứ. Bà đã tha lỗi cho tôi. Còn tôi không bao giờ tha lỗi cho mình".
Alain Delon mất ngày 18/8/2024 ở tuổi 88. Họ được an táng ở những nơi cách xa nhau. Romy ở Pháp, cạnh con trai David, còn Alain Delon ở Thụy Sĩ bên cạnh các con chó yêu. Khi mất, giữa họ vẫn có khoảng cách...
St
No comments:
Post a Comment