Sunday, July 5, 2026

Thầy Tôi

(Mấy hôm nay, trang Facebook Giai Thoại Đất Cổ Hội An đăng 2 câu chuyện về Miếu Quảng An và Thầy giáo Cần nhận được nhiều bình luận là những giai thoại tưởng nhớ kính yêu Thầy. Chợt nhớ ký ức của chính mình để góp thêm vào giai thoại về người Thầy kính yêu.)

THẦY GIÁO CẦN – BIẾT TIẾNG ANH, RÀNH TIẾNG PHÁP.

Tôi được học lớp 5/2 trường Nam Tiểu học Hội An niên khóa 1967-1968 (tương đương lớp 1 hiện nay), là lớp được Thầy Phạm Phú Cần dạy dỗ.

Đầu năm 1968, sự kiện Tết Mậu Thân làm 2-3 phòng học Lớp Nhất bị pháo kích sụp đổ hoàn toàn, trường lớp toang hoang. Để không gián đoạn việc dạy đỗ, Trường được bố trí giảng dạy tạm vào các buổi chiều tại Trường Nữ Tiểu học Hội An trong lúc chờ Tiểu đoàn 102 Công binh chiến đấu VNCH xây dựng tái thiết.

Cuối một buổi chiều 1968, có môt máy bay UH-1 của lính Mỹ hạ cánh trên Sân vận động Hội An, lớp học của chúng tôi có 2 cửa sổ nhìn thấy, tất cả học sinh hiếu kỳ hướng mắt xem máy bay mà lơ là không nghe Thầy giảng dạy. Thầy không quở trách mà lẳng lặng bỏ ra khỏi lớp, đi thẳng ra máy bay “xí la xí lô” với mấy người lính Mỹ, lát sau Thầy vào lớp và tất cả học sinh được nghỉ sớm, Thầy dẫn dắt cả lớp ra xem máy bay và vui đùa cùng những người lính Mỹ, ai dạn dĩ cứ sờ mó leo trèo lên càng máy bay, máy bay cứ nổ máy và chong chóng cánh quạt vẫn gầm rít xoay nhẹ trên không, Thầy vẫn đối thoại với họ rất nhiều. Thật là một giờ học dã ngoại trực quan lý thú.

Hết giờ học, chia tay với máy bay cả lớp ra về, Thầy lên xe đạp, chiếc xe đạp sườn ngang và thói quen của Thầy là đặt chân lên pédal nhấp chân mấy bước rồi choàng chân còn lại qua xe để ngồi lên yên, chẳng may hôm đó lúc choàng chân thì mông quần của Thầy rách toạc mà Thầy vẫn không hay biết, nhóm học sinh nhìn thấy la ó lên giữa đường:
- Thầy, Thầy... quần Thầy rách đít

Thầy dừng xe và nhỏ nhẹ:
- Lần sau thấy vậy cứ gọi là “Mười giờ” (Rồi Thầy ôn tồn giải thích) “Mười giờ” Tiếng Pháp gọi là “Đít dzơ” (Dix heure). Nói vậy Thầy sẽ tự hiểu và che đậy.

Câu chuyện là một ký ức khó quên với người Thầy kính yêu.

Dong danke


No comments:

Blog Archive