Cuộc gặp không hẹn trước của những người con Hội An nơi đất khách
Chú tôi, Trương Duy Hào, là một người con sinh ra và lớn lên trên mảnh đất Hội An. Cũng như bao nhiêu người cùng thế hệ, đến một giai đoạn của cuộc đời, chú rời Hội An để mưu sinh.
Sau nhiều năm bôn ba, chú định cư tại Hoa Kỳ, mang theo trong tim hình bóng của một thị xã nhẹ nhàng, đầm ấm và những ký ức không bao giờ phai nhạt.
Nơi đất khách, những người con Hội An vẫn luôn tìm về với nhau. Họ không hẹn mà gặp, cùng ngồi lại bên một tách cà phê hay một bữa cơm đậm hương vị quê nhà. Mỗi người là một thế hệ, mỗi hoàn cảnh, một con đường đời khác nhau. Có người rời quê từ khi còn rất trẻ, có người đã đi qua gần hết cuộc đời mới tha hương. Mỗi câu chuyện đều chất chứa biết bao vui buồn và hy vọng.
Nhưng khi gặp nhau, mọi khoảng cách dường như tan biến. Chỉ cần nhắc đến Chùa Cầu, sông Hoài, những con phố nhỏ, tiếng rao quen thuộc hay một món ăn của quê nhà, ánh mắt ai cũng sáng lên. Những kỷ niệm tưởng chừng đã ngủ yên theo năm tháng lại ùa về như mới gặp nhau ngày hôm qua.
Họ kể cho nhau nghe về những ngày thơ ấu, về mái trường cũ, về những người hàng xóm thân thương, về những ngày mưa gió bão lụt, Có những người bạn đã không còn, có những con đường đã thay da đổi thịt, nhưng tình yêu dành cho quê nhà thì vẫn không hề thay đổi.
Có lẽ, quê nhà không chỉ là nơi sinh ra cắt rốn, mà còn là nơi, để thương để nhớ, để trở về và để mỗi khi nhắc đến, lòng lại bồi hồi. Dù ở bất cứ nơi đâu trên thế giới, những người con Hội An vẫn luôn mang trong mình niềm tự hào về mảnh đất đã nuôi dưỡng tuổi thơ và tâm hồn.
Cuộc hẹn của những người con xa xứ không chỉ là một buổi gặp mặt. Đó còn là cuộc hội ngộ của ký ức, của tình đồng hương và của tình yêu quê nhà chưa bao giờ vơi cạn. Chính những cuộc gặp ấy đã giúp họ hiểu rằng, dù thời gian có trôi qua bao lâu, dù cuộc đời có đưa mỗi người đến những chân trời khác nhau, thì hai tiếng Hội An vẫn luôn là sợi dây vô hình gắn kết tất cả trở về với nhau.
Ngồi lại với nhau nhớ lại từng tiếng rao từng món ăn lúc về khuya, hột vịt lộn với cây đèn dầu heo hắc nơi cuối phố, tiếng chè lục tàu xá văng vẳng bên góc đường, tiếng bánh chưng vọng từ bên kia con phố, ôi những tiếng rao càng về khuya làm cho tất cả những cô chú đang cuối đầu bên trang sách vở chợt bồi hồi, xếp lại tập sách chạy ào ra gọi í ới. Có những buổi trưa hè oi ả gọi nhau ra sông tắm mát, rồi ai về nhà nấy, ngồi bên mâm cơm chén mấm dưa dĩa rau luộc nhưng lại chứa chan biết đến dường nào. Đó là những gì mà tôi đuoc nghe các cô chú của tồi kể lại, ngày ấy Hội An sao mà hiền hoà và dể thương đến thế.
FB Bao Ly
No comments:
Post a Comment