Monday, September 14, 2026

Người hùng

Vào lúc 0 giờ 30 phút rạng sáng ngày 11 tháng 7 năm 2022, Nick Bostic, 25 tuổi, đang lái xe trên những con đường gần như vắng lặng của thành phố Lafayette, tiu bang Indiana. Anh vừa cãi nhau với bạn gái và đang trải qua một trong những đêm mà người ta chỉ muốn lái xe để suy nghĩ. Cửa kính xe hạ xuống, không có điểm đến cụ thể.

Rồi anh nhìn thấy một ngọn lửa nhỏ bốc ra từ một ngôi nhà trên phố Union.

Anh phanh gấp. Lùi xe lại. Rẽ vào lối dẫn vào nhà. Anh không mang theo điện thoại. Anh cố ra hiệu cho một chiếc xe đang đi ngang qua, nhưng không ai dừng lại. Anh chạy tới cửa sau ngôi nhà và hét lớn:
“Có ai ở trong nhà không? Có ai ở đây không?”

Khi lên tới giữa cầu thang, anh tìm thấy họ: một cô gái 18 tuổi tên là Seionna Barrett, một em bé 20 tháng tuổi, hai bé gái 13 tuổi và một bé gái 6 tuổi. Giữa sự hoảng loạn, khói và hỗn loạn, anh đã đưa được một số người ra sân sau an toàn trước.

Nhưng rồi Seionna bắt đầu nhìn quanh với vẻ tuyệt vọng. Khuôn mặt cô tái nhợt.

Cô không tìm thấy Kaylani, em gái mình. Bé mới sáu tuổi. Bé vẫn còn mắc kẹt bên trong.

Lửa đã lan rộng. Ngọn lửa giờ đây có thể nhìn thấy từ nhiều cửa sổ. Khói đen cuồn cuộn bốc ra khỏi ngôi nhà. Nick nhìn vào bên trong thêm một lần nữa rồi quay lại lao vào.

Anh lục tìm từng căn phòng, vừa gọi tên Kaylani. Khói dày đặc đến mức không thể nhìn thấy bàn tay trước mặt. Nhiệt độ nóng đến nghẹt thở. Có lúc anh đã nghĩ đến việc nhảy qua cửa sổ để thoát thân khi vẫn còn cơ hội.

Rồi anh nghe thấy tiếng khóc.
Tiếng khóc của một đứa trẻ.
Ở tầng dưới.
Trong phòng khách.
Một trong những khu vực nguy hiểm nhất của ngôi nhà.

Anh kéo áo thun che mặt rồi tiến về phía âm thanh. Anh nằm rạp xuống sàn và bò qua làn khói dày đặc. Cuối cùng anh tìm thấy cô bé.
Kaylani Barrett.
Sáu tuổi.
Một mình trong bóng tối.

Lúc này, việc xuống cầu thang đã không còn khả thi. Lựa chọn duy nhất là quay trở lên tầng trên, tìm một cửa sổ và nhảy xuống. Anh bế Kaylani tới một căn phòng rồi đập vỡ kính bằng chính nắm tay trần của mình. Máu chảy dọc cánh tay. Chân cô bé bị mắc vào dây kéo rèm cửa. Anh buộc mình phải giữ bình tĩnh, nhẹ nhàng gỡ ra trong khi ngôi nhà vẫn đang bốc cháy xung quanh.

Anh đặt Kaylani vào tư thế có thể bảo vệ cô bé nhiều nhất có thể rồi nhảy từ tầng hai xuống.
Cú tiếp đất rất mạnh.
Cánh tay phải của anh bị rách sâu.
Cơ thể bị bỏng.
Anh hít phải lượng lớn khói độc đến mức phải nhập viện.

Các sĩ quan cảnh sát thành phố Lafayette tới nơi đúng lúc anh rơi xuống. Camera gắn trên người họ ghi lại cảnh Nick loạng choạng bước tới, trao Kaylani cho người khác, rồi gục xuống vỉa hè và liên tục hỏi chỉ một câu:

“Con bé có ổn không? Làm ơn nói với tôi rằng con bé ổn.”

Kaylani chỉ bị thương nhẹ.
Cả năm người đều sống sót.
Nick được chuyển khẩn cấp tới bệnh viện trong tình trạng nghiêm trọng. Phổi của anh bị tổn thương. Cánh tay phải được băng bó kín. Nhưng anh đã sống sót.

Anh không muốn được gọi là anh hùng.
Anh nói với các phóng viên rằng mình chỉ làm điều mà bất kỳ ai cũng nên làm; rằng nếu chính anh bị mắc kẹt trong một ngôi nhà đang cháy, anh cũng hy vọng người đi ngang qua sẽ làm điều tương tự.

Năm 2023, Nick Bostic được trao Carnegie Medal, một trong những phần thưởng dân sự cao quý nhất dành cho lòng dũng cảm tại Hoa Kỳ và Canada. Giải thưởng này được trao từ năm 1904 cho những người sẵn sàng liều mạng để cứu người khác.

Kaylani Barrett lớn lên với sự thật rằng em vẫn còn sống vì một người xa lạ đã quyết định quay trở lại bên trong ngôi nhà đang cháy.

Nick vẫn sống ở Lafayette. Khi được hỏi về đêm hôm đó, anh thường trả lời giống nhau:”Mọi thứ đều xứng đáng.”

Đối với những ai suy ngẫm về quyết định của Nick Bostic quay trở lại khi anh đã làm nhiều hơn bất cứ điều gì người ta có thể mong đợi thì câu hỏi anh lặp đi lặp lại trên vỉa hè đã nói lên tất cả:
“Con bé có ổn không?”

Điều đó cho thấy thứ thực sự thôi thúc anh băng qua ngôi nhà đang cháy không phải là danh tiếng, không phải sự công nhận, cũng không phải một khái niệm trừu tượng về chủ nghĩa anh hùng.

Chỉ là một sinh mạng.
Chỉ là một đứa trẻ.
Chỉ là nhu cầu rất đỗi con người: được biết rằng một người khác đã sống sót. 

Fb My Lan Phạm
Đi lối này

Bài viết của Jancee Dunn

Tính đến thời điểm này trong năm, số bước đi trung bình mỗi ngày của tôi là 10.975 bước.

Mùa thu là mùa lý tưởng để đi bộ: không khí mát mẻ, màu sắc thay đổi.

Tôi đã tự hứa sẽ đi bộ một quãng đường dài mỗi ngày cho đến khi mùa ngủ đông bắt đầu.

Đôi khi tôi phải thật sáng tạo để có động lực ra khỏi nhà. Vì vậy, tôi đã nghĩ ra một vài chủ đề quen thuộc cho những chuyến đi bộ của mình. Ví dụ:

Đi bộ giải tỏa cơn giận. Hôm nọ, tôi bực mình vì phải chờ điện thoại với Sở Thuế vụ hơn một tiếng đồng hồ nên đã xỏ giày thể thao vào. Sau khi đi bộ một hồi, cuối cùng tôi bị thu hút bởi những bông hoa thược dược của nhà hàng xóm và nhận thấy cơn giận của mình đã lắng xuống. Tôi cũng luôn dành thời gian đi dạo để tận hưởng những cảm xúc vui vẻ; khi nghe tin mẹ tôi nói rằng bệnh ung thư của bà đã thuyên giảm, tôi đã có một buổi sáng đi dạo thong thả, yên bình trong công viên gần nhà và lắng nghe tiếng chim hót.

Cuộc dạo bước u sầu. Việc bước từng bước một đã được chứng minh là giúp giảm trầm cảm và lo âu. Con gái tôi sẽ vào đại học năm sau, và tôi đã cảm thấy buồn bã về điều đó rồi. Tôi thấy rằng một cuộc dạo bộ đêm, ngắm trăng và nghe nhạc Lana Del Rey trong tai nghe, cho phép tôi đắm chìm một chút trong cảm giác mất mát, vượt qua chúng phần nào, và thậm chí có thể nhìn thấy vẻ đẹp trong một số kết thúc.

Đi bộ để giải quyết vấn đề. Có điều gì đó ở việc đi bộ giúp tôi giải quyết các vấn đề của mình. Tôi và người bạn thân nhất của mình có một nghi thức: Nếu một trong hai chúng tôi đang vật lộn với một vấn đề khó khăn nào đó, chúng tôi sẽ lên kế hoạch đi bộ và cùng nhau thảo luận. Tôi ở New Jersey và cô ấy ở thành phố New York, vì vậy chúng tôi làm điều đó qua tai nghe. Chúng tôi sẽ bước đi nhanh, việc đi bộ tạo ra một chút động lực tiến về phía trước giúp chúng tôi cảm thấy tự tin và có khả năng hơn.

Walktivity

Đôi khi tôi tự hỏi: Mình có thể biến hoạt động này thành một cuộc đi bộ được không? Tôi và sếp thường đi bộ quanh khu phố bên ngoài văn phòng để kiểm tra tình hình hàng tuần. Tuần tới, tôi đã lên lịch gọi điện thoại để cập nhật tình hình với một giáo viên cũ sống ở tiểu bang khác, và tôi dự định sẽ thực hiện cuộc gọi đó trong khi đang di chuyển. Khi có thời gian, tôi sẽ đi bộ đến bưu điện thay vì lái xe.

Tôi từng hẹn gặp một người bạn quen từ thời chính quyền Clinton để ăn trưa thường xuyên. Sau khi cô ấy hủy hẹn vài lần liên tiếp, tôi (nhẹ nhàng) hỏi lý do. Cô ấy giải thích rằng tiền bạc eo hẹp và cô ấy không còn đủ khả năng ăn ngoài nhiều nữa.

Vì vậy, tôi đề nghị đi dạo thay vì hẹn hò. Hóa ra, những cuộc trò chuyện và đi dạo thong thả của chúng tôi lại thú vị hơn nhiều so với việc ngồi trong nhà hàng. Tôi đã đề xuất ý tưởng này với một vài người bạn khác thay cho những buổi hẹn hò có tính phí; cho đến nay chưa ai từ chối tôi cả.
Nó tốt cho bạn.

Nghiên cứu đã chỉ ra rằng đi bộ giúp giảm nguy cơ mắc nhiều loại ung thư và bệnh tim mạch. Nó cũng cho thấy đi bộ có thể làm giảm đau lưng dưới, đồng thời giúp xương chắc khỏe và duy trì sự vững chắc của xương .

Và nếu bạn đang tìm kiếm sự kết nối, đi dạo là một cách nhẹ nhàng để bạn làm quen và gặp gỡ mọi người. Tôi nhận thấy rằng nếu ai đó có chó hoặc con nhỏ, việc bắt chuyện sẽ dễ dàng hơn nhiều.

Khi gặp một chú chó con, tôi thường hỏi: "Chú chó của bạn thường ngoan ngoãn như thế này sao?". Chắc chắn câu trả lời sẽ là "Trời ơi, không hề", kèm theo một câu chuyện về những trò nghịch ngợm.

Tôi nhận thấy trẻ nhỏ rất thích quyền lực và sự tôn trọng; việc chào hỏi chúng bằng "thưa ông" hoặc "thưa bà" kèm theo một cái cúi đầu nhẹ thường khiến chúng rất vui. Hoặc tôi có thể hỏi ý kiến của trẻ về món ăn tiếp theo tôi nên ăn (gà viên chiên và pizza là những lựa chọn hàng đầu).

Tôi thích việc đi bộ phù hợp với mọi lứa tuổi. Tôi thấy mình có thể thu thập được nhiều thông tin hơn từ con tuổi teen của mình trong một chuyến đi bộ dài, và thực tế có nghiên cứu cho thấy việc giao tiếp dễ dàng hơn khi bạn đi bộ cạnh nhau, ít nhìn vào mắt, hơn là đối mặt trực tiếp.

Bố tôi 84 tuổi và thích ghé nhà tôi ăn trưa. Trước đây, chúng tôi thường ngồi trong bếp trò chuyện sau khi ăn. Giờ thì tôi cố gắng thuyết phục ông ra ngoài đi dạo.

Tuần trước, ông ấy từ chối vì trời mưa, nên tôi nói với ông ấy rằng tôi sẽ không tiết lộ một chuyện phiếm thú vị trong gia đình trừ khi chúng tôi đi bộ vài vòng quanh khu phố.

Bố thích giả vờ rằng mình không quan tâm đến chuyện buồn, nhưng thực ra không phải vậy. Miệng ông mỉm lại vẻ không hài lòng, ông đứng dậy, đội mũ và đi về phía cửa.
--
GẶP GỠ BUỔI CHIỀU Ở BÙNG BINH NGÃ SÁU

Chiều âm u, gió lành lạnh của mùa đông dù là mùa đông Sài Gòn những ngày giáp Tết cũng khiến cho người đi đường ơn ớn ở hai tay. Xe cộ vẫn đông cứng ở bùng binh lắm ngả. Cứ nhích được từng chút. Chỗ ngả sáu này là nơi một lần tui bị choáng buổi trưa đường vắng, xe tự ngã. Từ đó tui không còn phóng năm sáu chục cây số giờ ở đường phố Sài Gòn nữa mà đi chậm hơn và cũng thường lái xe sát lề đường để tránh nguy hiểm. Hôm nay cũng thế, xe cộ chen lấn nhau, tui đi cặp hè đường trước trường Lê Lợi để quẹo Lý Chính Thắng. Và cũng nhờ thế mà tui thấy hắn. Ban đầu là tui nhìn thấy một ông lão bán bóng bay bên lề, khuôn mặt nhìn quen lắm, nhang nhác người bạn cũ từ thuở nhỏ dù giờ già hơn, hom hem hơn, móm mém hơn. Tui có một khả năng rất lạ là chuyện xưa chuyện cũ, bạn bè cũ mèm cũng không quên, gặp bạn từ thời tiểu học cách đây 60 năm, tui còn kể vanh vách nó ngồi bàn nào, cạnh thằng nào. Trong khi những chuyện mới xảy ra gần đây thì quên tuốt luốt. Tui thấy lão này giống y thằng Tùng, thằng bạn học lớp cuối tiểu học và mấy năm đệ nhất cấp ở Đà Nẵng. Tui cố chen qua mấy luồng xe, đến cạnh lão và hét lên:
- Tùng phải không? Tùng ở Đà Nẵng phải không?

Ông lão nhìn tui, ngơ ngác, e ngại, hoang mang một lát và lắc đầu:
- Anh lộn người rồi, tui không phải Tùng.

Nhưng mà cái giọng Quảng Nam đặc sệt ấy, cái giọng khào khào ấy, khuôn mặt với con mắt hơi lé kim ấy, đích thị là Tùng.

- Ông chối mần chi, tui nhìn là nhận ra ông liền. Tui là Ngọc, học chung với ông ở trường Nam.

Hắn nhìn tui với ánh mắt e dè, lo âu rồi lắc đầu:
- Tui không phải là Tùng mà. Anh lộn người rồi.

Tui ngơ ngác một lát, tự nghĩ sao mình lầm được ta. Là thằng Tùng mà.
Lúc đó dòng xe xô đẩy, tui đành rú xe đi. Nhưng vừa quẹo qua, tui dừng xe một lát, quay đầu lại nhìn hắn thì bắt gặp ánh mắt hắn đang nhìn theo tui. Thế là tui chắc hắn là thằng Tùng. Có lẽ hắn đang muốn giấu diếm thân phận, hắn đang tự ti cái nghề hắn đang làm. Hắn không dám nhận bạn bè cũ. Tui quay xe lại, túm chùm bong bóng còn xum xuê trên tay hắn:
- Ông chối nữa đi, ông là Tùng lé kim bạn học của tui. Hắn nhìn tui, ngập ngừng, khoé mắt ươn ướt:

- Sao ông nhìn hay vậy? Đã 60 năm rồi mà ông còn nhớ sao?

Tui kéo tay hắn ngồi lên xe, phố vẫn đông với đoàn xe cuồn cuộn.

*****
Với tui, thằng Tùng này có 2 kỷ niệm cũng là 2 cái ơn mà tui không quên được. Một lần đá banh ở sân vận động Chi Lăng, hồi đó chân còn bé, đá cái banh nhỏ xíu và đá chân không. Tui bị đạp cái đinh khá bự, máu chảy dầm dề, đỏ loét nhìn sợ lắm. Tùng là thằng cõng tui đến bệnh viện, hắn vừa đi vừa khóc tu tu, vừa mếu máo:
- Mi đừng chết nghe mi, tau đưa mi vô nhà thương, mi không chết mô.
Trên đường đi máu chảy ròng ròng ướt cả cái quần hắn. Hắn đợi tui băng bó, chích thuốc ngừa xong mới chạy về nhà tui kêu ba tui đến. 

Lần khác năm học đệ lục, hôm đó thầy dạy toán bệnh, tụi tui cúp luôn hai giờ sau ra biển Mỹ Khê tắm. Ham vui cả bọn nằm trên phao bị cuốn ra xa, khi phao lật thì nước đã cao hụt chân rồi, Tùng là thằng kéo tui vô, đến bờ thì hắn bất tỉnh, phải nằm bệnh viện mất 2 hôm. Do vậy mà 2 thằng tui thân nhau lắm, Ba Mạ tui cũng xem Tùng như con. Ba thằng Tùng là đại úy Biệt Động quân, cứ đi hành quân miết, mẹ hắn có sạp vải ở Chợ Cồn, gia đình khá giả, hắn lại là con một, hắn chỉ buồn vì ba hắn cứ đi biền biệt. Vui buồn chi hắn với tui cũng kể cho nhau nghe. Hồi nhỏ tui bị đòn hoài, Ba tui đánh đòn ghê lắm, cũng chỉ cái tội thả diều, vô bàu Thạc gián câu cá, bắt chuồn chuồn. Đôi lần biết tui bị đánh dữ quá, hắn đến xin lỗi Ba tui và nói xạo hắn là thằng kéo tui đi theo chứ không phải vì tui ham chơi mà về trễ.

Đến năm đệ ngũ thì tui thi vô trường Kỹ thuật, hắn vẫn tiếp tục học tiếp phổ thông. Dù không gần nhau như trước nhưng 2 thằng lâu lâu cũng đi chơi với nhau, ngồi cà phê, đi đánh bi da, đi ăn bánh bèo chén Quan thuế, bún thịt nướng Lao động. Lớn chút nữa thì 2 thằng chở nhau theo tán tỉnh mấy nữ sinh trường nữ Trung học, trường Bồ Đề, trường Thánh Tâm. Tui là thằng chuyên môn viết thư tình cho hắn, bởi hắn chẳng có chút khiếu văn chương nào. Hắn có số đào hoa nên lắm bồ bịch, có lẽ tui đã viết giúp cho hắn hàng trăm lá thư tình mùi mẫn và sến chảy nước theo kiểu truyện Quỳnh Dao và bà Tùng Long. Đến năm thi tú tài 2 thì hắn rớt, bị động viên vào trường Bộ binh Thủ Đức, tui đậu, vào Sài Gòn rồi đi học xa, không còn gặp và nghe tin hắn nữa.

*****
Bây giờ gặp nhau đây sau mấy chục năm không tin tức, đời mỗi đứa mỗi khác, ngồi nghe hắn kể đời hắn mà rớt nước mắt. Hắn học Thủ Đức ra, mang lon Chuẩn úy, cũng về lực lượng Biệt Động quân như Ba hắn. Nhưng dù Ba hắn chọn cho hắn một đơn vị ở văn phòng hậu cứ lo chuyện lương bổng của binh sĩ, nhưng hắn không nhận, tình nguyện về đơn vị chiến đấu, đánh nhau ra trò, mấy lần bị thương tưởng chết. Chỉ mấy năm hắn đã đeo lon trung úy và chuẩn bị nhận huy chương gì đấy thì tan hàng năm 1975. Lúc đó ba hắn đã là trung tá. Hắn đi học tập cải tạo ở miền Nam, ba hắn lại bị đưa ra Bắc. Học được hơn 2 năm rưỡi thì trong một lần đi lao động hắn trốn trại, về nhà thì mới biết mẹ hắn lấy chồng khác, bán nhà, vượt biên. 

Hắn lang thang xó chợ, làm đủ nghề để sống, lúc nào cũng sợ bị bắt. Hắn đạp xích lô, lại thấy nghề xích lô lúc nào cũng chường mặt ra phố, dễ bị tóm quá, hắn chuyển qua làm thợ cho một lò bún, suốt ngày ở trong lò, yên thân. Nhưng rồi chẳng yên thân như hắn nghĩ. Bà chủ lò bún dù đang ở với chồng đã có 2 mặt con lại si mê hắn. Một đêm bà lẻn vào phòng hắn, sức trai khỏe như voi, hắn quần bà đến mấy lần, bà ta lại càng cuồng si hắn, lẻn vào phòng hắn liên tục. Đi đêm ắt có ngày gặp ma, ông chủ lò bún phát hiện vợ mình đang cỡi trên bụng hắn, phi như phi ngựa đường trường. Hắn bị phang mấy gậy, một cú vào chân gãy ngay ống quyển, băng bột mấy tháng trời và đành từ giã lò bún, giã từ người đàn bà dâm loạn. Cũng may cho hắn, tay chủ lò bún không tố cáo hắn, nếu không hắn cũng tù mút chỉ cà tha. 

Thế là hắn lại lang thang bụi đời. Hắn không dám làm những việc phải chường mặt ra với cuộc đời vì cái án trốn trại cứ lẽo đẽo theo đời hắn. Hắn biết tin ba hắn đang học tập cải tạo ở Hà Nam Ninh mà cũng không dám liên lạc, cũng chẳng dám đi thăm. Thế rồi hắn đi lên núi, theo đám đào vàng. Làm ăn cũng khá, thời ấy chính quyền chưa siết lắm, quặng vàng nhiều, dân đào vàng cũng không nhiều nên làm ăn được. Nhưng rồi lại một lần nữa nó tiêu đời vì đàn bà. 

Thường kiếm được vàng vụn, hắn về thị xã bán cho một tiệm vàng quen. Ở tiệm có cô cháu con bà chủ, tuổi khoảng hăm mấy ba mươi, trước đó có chồng chưa thì không biết, hiện tại thì chỉ có một mình. Cũng khá xinh, mắt lúc nào cũng long lanh khi gặp hắn. Có khi lại khen hắn đẹp trai, râu tóc trông như mấy diễn viên phim Tây. Có lúc lại nắn bắp tay hắn mà khen nhìn anh khỏe quá. Thế là cái máu đào hoa của hắn nổi lên, tán tỉnh rề rà vài bận, rủ đi cà phê 2 lượt, đến lần thứ 3 là dẫn thẳng vào phòng ngủ, quất luôn. Mối tình kéo dài được chưa đầy 3 tháng, bà chủ tiệm phát hiện, bắt cưới ngay vì sợ cô cháu mang bầu. Thế là hắn có vợ. 2 vợ chồng cưới nhau xong thì thuê một căn phòng nhỏ ở trung tâm thị xã, vợ vẫn làm công cho bà chủ, hắn vẫn lên núi đào vàng. 2 vợ chồng bàn với nhau tằn tiện gom góp kiếm đủ mấy cây vàng tìm đường vượt biên. Mỗi lần ở rừng về, hắn lại nghe thiên hạ xì xào con vợ hắn lẳng lơ, đi chơi với đủ thằng dân chơi ở thị xã trong những ngày hắn vắng mặt. Hắn có hỏi vợ, nhưng vợ hắn chối, chối là phải thôi, ai lại đi khai khi hắn chưa nắm được chút gì bằng chứng. 

Một lần từ rừng về, đến tiệm không thấy vợ, về nhà thấy tủ mở, quần áo đồ đạc vợ trống trơn. Nghi ngờ vợ đã bỏ đi mang theo mấy cây vàng gom góp mấy năm, hắn tức tối cầm xà beng với cây mã tấu đến tiệm vàng hỏi chuyện. Ai cũng bảo không biết, chuyện vợ mày thì mày biết sao lại hỏi chúng tao. Hắn đập nát một chiếc xe Hon-da và một cánh cửa sắt thì công an đến dẫn hắn về đồn. Vô đồn công an là hắn teo rồi, sợ bị phát hiện là dân trốn trại, nên nó nhũn như con chi chi, hỏi đâu dạ đấy, làm gì thưa đấy, nỉ non kể chuyện bị vợ lừa, có lẽ đám công an cũng tội nghiệp cho hoàn cảnh hắn nên chỉ giữ trong đồn có 1 đêm rồi thả. 

Hắn lại làm lại từ đầu với nỗi căm hận khó nguôi. Hắn lại bơ vơ, hắn bỏ chuyện lên rừng, mò về lại Đà Nẵng. Về đến Đà Nẵng thì hắn biết tin cách đó một tháng có người bạn tù với ba hắn được ra tù, có đến nhắn tin là ba hắn đã chết ở trong trại vì thiếu ăn và kiết lỵ. Suốt mấy năm ở trại cải tạo, ông là tù mồ côi vì chẳng có ai thăm và tiếp tế. Hắn kiếm tìm mua được một cái giấy chứng minh nhân dân tên Hoàng Lê. Kể từ đó hắn là Hoàng Lê chứ không còn là Lê văn Tùng nữa. Lê văn Tùng xem như đã bị xóa sổ bụi đời, không còn ở trần gian này nữa. Hèn chi lúc gặp hắn, tui gọi tên Tùng, hắn có vẻ hoảng. Có giấy tờ nhân thân mới, hắn đi ra Bắc tìm mộ ba hắn. Nhờ có bản đồ dẫn đường của người bạn ba hắn, hắn tìm mộ cũng không khó lắm. Ngôi mộ chỉ là nắm đất lưa thưa cỏ giữa một cánh rừng, trên có một tấm ván mỏng đề tên Lê văn Định. Xin cải táng mang cốt về không được, hắn đành phải để ba hắn nằm lại cô quạnh nơi chốn xa xôi không biết lúc nào mới đem về cố quận. 

Trên đường về, ghé Hà Nội hắn lại gặp một thằng bạn khóa đàn em ở Thủ Đức. Thằng này vốn quê ở Nam Định, di cư vào Nam năm 1954 bằng tàu há mồm. Sau 75 nhờ có họ hàng, anh em làm quan lớn ở trung ương nên bảo lãnh nó, đưa về quê. Rồi lên Hà Nội, giờ đang làm bảo vệ chợ, biết hoàn cảnh của hắn, nó bảo làm ăn được lắm, hay huynh trưởng ở lại đây làm ăn với đàn em đi. Chẳng chút ngần ngừ, hắn ô kê ngay. Và thế từ hôm đó hắn trở thành tên bảo vệ chợ, suốt ngày lang thang trong chợ, thu tiền bảo kê, giữ trật tự bằng cái còi luôn gắn trên miệng. Ăn uống phủ phê, đêm nào cũng nhậu. Với quá khứ sĩ quan BĐQ hắn không kém liều lĩnh và gan dạ. Lại thêm sau khi buông súng, hắn sống đầu đường xó chợ nên hắn bộc lộ một tính cách chịu chơi, chơi đẹp với anh em, bản lĩnh với các đối tượng nên đại ca ở chợ khoái hắn lắm. Chúng cứ khen Hoàng Lê Nam kỳ chơi được.

Hơn 2 năm sống ấm êm xứ Bắc, hắn khỏe hơn, trắng trẻo mập mạp hơn, hắn nghĩ sẽ tạm sống lâu dài ở đây, sống được, lâu lâu lại nhảy xe lên Hà Nam Ninh thăm mộ ba hắn, thắp cho ông vài cây nhang, đốt cho ông mớ đô la âm phủ, hắn nghĩ chắc ông cũng vui dưới suối vàng. Thế nhưng cuộc đời nghiệt ngã lại không cho hắn yên. Bởi hắn được lòng anh em, đại ca cũng thương yêu hắn nên thằng đàn em Thủ Đức của hắn cảm thấy bị bỏ rơi vì trước đó nó là đàn em thân tín của đại ca. Thằng này bèn đi báo công an về quá khứ sĩ quan BĐQ của hắn, cũng may là nó không biết hắn là thằng trốn trại, vì chuyện hệ trọng như thế hắn giữ kín như mèo giấu cứt, chẳng bao giờ hé lộ với ai.

Một đội công an nửa đêm kéo xuống chỗ trú ngụ của anh em bảo vệ, hôm đó cả bọn đang nhậu quắc cần câu. Hắn mắc đái nên phải ra cầu tiêu tuốt ở bãi ruộng để xả nước cứu thân. Trong này đám công an nhỏ to với tay đại ca. Đại ca bảo nó lên Hà Nam Ninh thăm mộ ba hắn từ hồi sáng sớm, chưa thấy về. Một mặt đại ca sai người chạy ra ruộng báo cho hắn trốn đi. Hắn tỉnh rượu ngay tắp lự. Hắn chạy một mạch ra đường cái, đón xe chạy thẳng ra bến xe, mua vé vào ngay Đà Nẵng trong đêm, người còn sặc sụa hơi men.

Hắn lại thất nghiệp, sống lang thang như thằng ăn mày. Bạn bè cũng còn, bà con cũng rải rác nhưng hắn ngại. Đang sa cơ thất thế, hào quang của một thời gia đình danh giá, giàu sang đã qua rồi. Gặp người quen chỉ khiến cho người ta thương hại, chẳng ích gì. Có khi người ta lại rủa thầm: Ai giàu ba họ, ai khó ba đời. Bởi vậy nên hắn cố tránh người quen, bè bạn. Có mấy chỗ thân tình lắm lúc đối đế quá hắn mới ghé qua kiếm bữa cơm hay một đêm ngủ ngắn. Suốt ngày lê chân đi tìm việc. Cuối cùng hắn cũng nhận được một chân tài xế lái xe tải chở hàng biên giới Lào Việt. Được công việc thơm như mít này cũng có bàn tay đàn bà. 

Hôm hắn đến công ty vận tải này, hắn gặp tay giám đốc người Nghệ An. Tay này từ chối hắn và bảo chỉ nhận người cùng quê. Hắn tiu nghỉu đứng lên định về thì bà vợ xuất hiện. Một cô gái trẻ, đẹp, có vẻ thực quyền hơn ông chủ. Khi nghe hắn muốn kiếm việc, cô chủ nhìn hắn từ đầu đến chân. Râu ria có vẻ giang hồ, cái miệng cười nhếch mép khinh bạc, con mắt lé kim rất duyên, thân hình cường tráng. Cô ấy duyệt. Và hắn trở thành tài xế xuyên biên giới. Những chuyến hàng toàn đồ lậu: thuốc lá Samit, 3 số 5, Jet, đồ nhựa Thái Lan và đôi khi còn có cả thịt thú rừng quý hiếm. Sau thời gian nắm đường đi nước bước, mỗi chuyến hắn cũng ké thêm vài thùng hàng, cô chủ chắc biết nhưng cũng lơ cho hắn kiếm ăn thêm. Hắn để dành một tài sản kha khá, lại tính chuyện vượt biên. Hắn muốn qua Mỹ không phải khát khao xứ Mỹ như lần trước, hắn chỉ muốn gặp mẹ hắn một lần, một lần rồi thôi. Để nghe mẹ hắn sẽ nói gì, để hắn biết cho rõ tại sao mẹ hắn lại đối xử với ba hắn, với hắn tàn tệ thế.

Vẫn đều đều những chuyến đi vượt biên giới, chất lính BĐQ cộng với năm tháng giang hồ đã biến hắn là thằng có bản lĩnh, sống chết với anh em nên cánh lái xe quý và nể hắn lắm. Chuyến nào cũng kiếm được mấy chỉ vàng, hắn cũng dự định dành dụm mua chiếc xe, làm ăn riêng, chẳng lệ thuộc ai và hy vọng sẽ làm giàu. Nhưng người tính chẳng bằng trời, có lần cô chủ đòi đi theo chuyến hàng vì cô bảo đây là chuyến hàng đặc biệt, phải có mặt chủ hàng để thuận việc làm ăn. Nhưng hắn thì biết rõ cô chủ xinh đẹp đang muốn gì nơi hắn.

Thế là trong suốt chuyến đi, con thú bị giam hãm bấy nay trong người hắn được dịp cháy bùng lên, cháy ngùn ngụt. Hắn và cô chủ lái xe thì chớ, còn rảnh giờ nào là quấn lấy nhau, một bên sức trẻ thèm khát, một bên là thằng đàn ông mạnh mẽ như núi rừng, nóng rực như lò than đang cháy. Không biết có phải vì hơi hám của chuyện gối chăn như người ta thường bảo đen bạc đỏ tình không? Lúc về, chuyến hàng bị chận ở hải quan biên giới,bị tịch thu lại còn bị kết án buôn lậu hàng cấm. Hắn và cô chủ bị giải về Nghệ An. Cô chủ lắm tiền biết chỗ chạy chọt, thoát nạn. Hắn thân cô thế cô, bị đổ hết tội, kết án mấy năm. Nằm trong tù, hắn ngoan ngoãn chấp hành tốt nội quy, sống lặng lẽ dưới cái lốt của tên Hoàng Lê nào đó nên được đặc xá, phóng thích sớm hơn thời gian kết án. Cũng may trước đây làm được bao nhiêu hắn thu vén gởi ngân hàng, nên vốn liếng của hắn cũng chẳng sứt mẻ gì.

Cầm giấy ra trại, hắn cũng chưa biết làm gì, thuê cái phòng nho nhỏ, sáng sáng ra ngồi quán cà phê, nhìn phố xá, chào người quen, lang thang mấy tháng trời như thế. Với cái quá khứ tù tội, cũng chẳng dễ để kiếm việc làm lương thiện. Hắn tìm mối vượt biên. Lần đầu bãi ở cửa Đại, bể ngay phút đầu. Lần hai chạy ra Thuận An ngoài Huế, nửa đêm đi thuyền nhỏ ra thì bị biên phòng dí, súng nổ ì xèo, hắn và mọi người chạy trối chết, có mấy người bị bắt, hắn trốn thoát được nhưng cũng bị mất ít vàng chồng trước, tàu lớn đến giờ hẹn không chờ, chạy thoát được đến Hồng Kong. Hắn về lại Đà Nẵng, gom góp món tiền còn lại cũng được gần 20 cây vàng, bỏ vô Sài Gòn làm lại cuộc đời.

Vào Sài Gòn, hắn nghĩ phải an cư mới lạc nghiệp được nên đi kiếm miếng đất, xây cái nhà, mọi việc tính sau. Thế là suốt ngày đi làm thợ hồ, rảnh rỗi hắn đi tìm mua đất. Được cò giới thiệu miếng đất ở Thủ Thiêm, hơn trăm mét mà chỉ có mấy trăm triệu, hắn vừa ý lắm. Nhưng hắn nghe phong phanh vùng này đang có kế hoạch quy hoạch. Để chắc ăn, hắn ra hỏi ủy ban.Phòng nhà đất của quận bảo hắn khu vực đấy ngoài ranh, quy hoạch chẳng ảnh hưởng gì, thế là hắn chồng tiền, nhận đất, mua bán có giấy tờ đàng hoàng. Hắn xây cái nhà nho nhỏ 2 phòng ngủ, cắc củm mua vài cây hoa, mấy giò lan, xây cái hồ cá be bé trước hiên nhà, vui thú với cỏ cây. Từ thằng phụ hồ, sơn nước, hắn tiến lên nhận thầu xây những căn nhà cấp 4, thu nhập cũng không đến nỗi nào. Hắn mừng vì cuộc sống đã ổn định, đã đến gần tuổi 60, hắn chỉ mong ổn định và chẳng còn sóng gió. Và do vậy hắn không dám dính với người đàn bà nào, hắn nghiệm ra đời hắn mà dính với đàn bà là có chuyện, nên cố tránh xa. Làm thợ xây dựng, thầu khoán, dù chỉ là anh thầu nhỏ cũng không thể thiếu rượu chè, gái gú. Nhưng hắn chỉ ăn bánh trả tiền với đám gái bia ôm hay gái làm nghề, tránh xa mấy chị em đang thèm khát đàn ông.

Nhưng rồi số phận bất hạnh vẫn đeo đẳng đời hắn. Trong một lần đang xây cất nhà, giàn giáo bị sập, một thằng lính của hắn vỡ sọ chết, hắn bị một cây sắt đâm thủng phổi, thập tử nhất sinh mấy tháng trong bệnh viện, tưởng chết. Hắn sút gần 20 kí, người bắt đầu teo tóp, chân cũng không vững nữa. Hắn về nằm dưỡng bệnh tại nhà. Thu nhập không còn, hắn dự định sửa căn nhà, xây thêm mấy phòng làm nhà trọ cho công nhân và sinh viên. Dự định chưa thực hiện thì hắn nhận được giấy báo nhà và đất hắn đang sở hữu phải bị giải tỏa vì nằm trong vùng quy hoạch. Hắn lên quận, quận bảo kế hoạch quy hoạch đã được thay đổi, vùng hắn ở sẽ giải tỏa trắng. Hắn làm dữ lắm, cãi cọ dữ lắm nhưng chẳng được gì. 

Thế rồi một buổi sáng, lúc hắn đang nằm thở dốc vì vết thương hành hạ và tràn dịch màng phổi, chính quyền đem xe ủi ủi sạch nhà hắn. Hắn đứng dậy không nổi, người ta khiêng hắn ra bờ hè và đánh sập nhà hắn. Hắn gào thét và bất tỉnh. Cũng chẳng ai để ý hắn trong mù mịt bụi khói. Đến khi hắn tỉnh dậy, căn nhà hắn chỉ còn là đống gạch vụn, hoang tàn như vừa bị bỏ bom. Những giò lan mất hút, hồ cá không còn thấy, chỉ còn bụi mù và tiếng than khóc dậy trời của những người dân, tiếng ầm ì của những chiếc xe ủi. Thế là hắn mất nhà. Hắn chẳng còn chi nữa. Thân tàn, bệnh tật. Hắn có ý định tự tử. Hắn che tạm cái lều trên miếng đất tan tành của hắn, sống qua ngày. Và trong phút tuyệt vọng hắn viết đơn tố cáo chính quyền cướp đất của dân rồi uống mấy chục viên thuốc ngủ, nhưng hắn chưa tới số chết, người ta phát hiện hắn ngất ngư, chở hắn vô bệnh viện súc ruột, và thế là hắn vẫn sống, sống trong nỗi tuyệt vọng khốn cùng.

Hắn cùng một số nạn nhân bị cướp đất kéo nhau ra Hà Nội. Họ nghĩ phải ra kêu cứu tận trung ương may ra. Hắn sống vất vưởng ở vườn hoa Mai Xuân Thưởng mấy năm, bệnh lên cơn thì vào bệnh viện, khỏe thì lại ra làm dân oan. Thế nhưng, hàng kí lô đơn, rồi hàng chục kí lô đơn gởi đi mà không tiếng vọng.Chẳng có cơ quan, đoàn thể nào trả lời cụ thể cho họ, trong lúc đó những người cướp đất của hắn thì càng ngày càng lên chức, ngôi vị, ghế ngồi càng lúc càng vững chải hơn.

Họ lại kéo về mảnh đất xưa. Người thì lợp mái lều sống tạm. Người thì thuê phòng ở tiếp tục kêu oan. Hắn cũng vậy, sau mấy năm làm dân oan không ai trả lời, lại trở về mái lều trên mảnh đất cũ không còn phải của mình, ngày ngày lê thân bệnh hoạn đi bán vé số nuôi thân. Có người mách bán bong bóng có lời hơn, hắn chuyển qua bán bong bóng. Gần đây, báo chí truyền thông nói nhiều về nỗi oan khiên của người dân Thủ Thiêm. Một số lãnh đạo đã tiếp xúc với dân. Hắn hy vọng cuối đời sẽ có một chốn yên thân. Hắn mong kết thúc sẽ như hắn mong.

******
Hắn ngồi kể chuyện đời hắn mà hắn tỉnh như kể chuyện của người nào khác. Chốc chốc lại rót đầy ly bia, uống cái ực rồi kể tiếp với cái giọng khàn khàn, đều đều. Tui ngồi nghe, chẳng nói câu gì chỉ đốt thuốc liên tục nghe chuyện đời hắn. Hắn nói đến đó thì lặng im, ngồi nhìn ra khoảng trống trước quán như một kẻ không hồn. Tui cũng lặng im, đau đớn với những nghiệt ngã mà hắn đã trải qua. Từ cậu công tử con nhà giàu đến lão bán bóng bay hôm nay là một cuộc đời. Một cuộc đời của 1 con người, chẳng ai biết được tương lai. Số phận của con người lại gắn liền với số phận của một dân tộc. Nỗi đau của đất nước chi phối cuộc đời của mỗi cá nhân. Hắn, tui và tất cả mọi người đều như vậy. Và mỗi cá nhân lại chịu chi phối của phần số đời mình.

Khoảng lặng im rồi cũng trôi qua, tui nắm chặt tay hắn:
- Thôi thì, tất cả cũng đang qua, đời tau, đời mi rồi cũng sẽ qua. Bây giờ tau tính ri, mi về ở với gia đình tau, tau thu xếp cho mi một phòng, ban ngày mi muốn làm chi, mua bán chi là việc của mi, tối mi về với tau. Khi nào vụ đất đai của mi giải quyết, lúc đó tính sau.

Hắn nhìn tui, con mắt lé kim lim dim đầy những nếp nhăn:
- Không được, tau không thể làm cho sinh hoạt gia đình mi xáo trộn, tau lại bệnh hoạn liên miên, nhà mi sẽ khổ với tau lắm. Tau cám ơn mi đã không quên thằng bạn cũ nhiều bất hạnh này, được vậy là tau đã sướng lắm rồi.

Cả 2 lại lặng im. Cả 2 lại rót đầy ly và đốt thêm điếu thuốc. Đêm đã về khuya. Đường đã bắt đầu vắng. Quán cũng lần lượt thưa khách. Tui bảo hắn:
- Thôi rứa cũng được! Mi không về nhà tau ở cũng được, nhưng tau sẽ thuê cho mi 1 căn phòng ở gần nhà tau, có chi chạy qua chạy lại cho gần. Khi nào đất mi xong thì lại tính. Khỏi bàn nữa. Uống ly nữa rồi về.

Hắn bảo:
- Ờ rứa đi, nhưng có chuyện này tau nghĩ nãy chừ, chừ mới nói, tau muốn nhờ mi, bác sĩ bảo tau bị viêm gan siêu vi C, lại thêm vết thương trong phổi, chắc cũng sống không bao lâu nữa. Nếu mi biết tau chết, mi đem tau đi thiêu rồi rải tro xuống sông, mi giúp tau lần cuối vì tau chẳng còn ai. Nhưng mà nhớ, có ghi tên tuổi tau, có vái cho tau thì nhớ vái tên Lê văn Tùng, không phải Hoàng Lê nghe mi, nhớ chưa? Trung úy BĐQ Lê Văn Tùng, con Trung tá BĐQ Lê Văn Định. Nhớ rứa nghe. Được rứa là tau đội ơn mi lắm.

Tui gật gật đầu, nắm chặt tay hắn, thấy nghèn nghẹn nơi cổ. Hắn có vẻ đã say, tui cũng không đứng vững nữa. Ra đến sân, tui gỡ chùm bong bóng thả lên trời, những chiếc bong bóng đủ màu bay lấp lóa dưới ánh đèn. Bỗng dưng hắn ôm lấy tui, khóc rưng rức. Từ lúc gặp hắn cho đến giờ, giờ hắn mới biểu lộ tình cảm bằng nước mắt. Tui cũng ôm lấy hắn và cũng khóc. Nước mắt hắn ướt đẫm vai tui và nước mắt tui ướt nhòe vai hắn.

Gió và sương xuống lành lạnh. Đèn đường vẫn rực sáng. Chỉ còn 3 tuần nữa là Tết.

Đỗ Duy Ngọc

Nhân Bất Học Bất Tri Lý | 13.09.26




BẠN BIẾT TRỘM VÍA TỪ HỒI NÀO?

Mấy năm gần đây, Toàn nghe câu này ngày càng nhiều ở Sài Gòn, rồi xuống tới miền Tây, lan qua miền Đông.

Trộm vía, em bé dễ thương quá!
Trộm vía, con chị ngoan ghê!
Trộm vía, bé ăn giỏi quá!

Dù cá nhân Toàn nghe thì bản thân hơi chướng khí âm binh một chút, nhưng thôi, miền Nam mình sính lạ xưa nay cũng đâu phải chuyện gì mới. Chỉ là Toàn tự hỏi, hồi nhỏ ở miền Nam xứ mình có nghe ông bà, cha mẹ nói trộm vía đâu?

Nghiên cứu chữ nghĩa thì thấy đây là cách nói quen thuộc ở miền Bắc. Người miền Bắc nói trộm vía thì không có gì lạ, ngôn ngữ vùng miền mà. Câu này gắn với quan niệm về hồn vía, thường được đặt trước lời khen, nhất là khen con nít, để tránh lời khen trở thành điều không may.

Người miền Nam trước giờ cũng kiêng quở, cũng tin hên xui, cũng có chuyện hồn vía chớ đâu phải không. Chỉ có điều là cách nói khác. Thấy một đứa nhỏ bụ bẫm, trắng trẻo, dễ thương, người Nam nhiều khi không khen thẳng.

Trời đất, thằng nhỏ gì coi thấy ghét!
Con nhỏ gì xấu dữ vậy trời!
Cái mặt coi ghét hông!

Người địa phương khác nghe không biết thì tưởng chê thiệt, nhưng thiệt ra là cưng muốn chớt. Đó là kiểu nói ngược rất quen trong lời ăn tiếng nói miền Nam. Thương thì nói ghét, đẹp thì giả bộ nói xấu, vừa là cách biểu lộ tình cảm, vừa có cái ý đừng khen thẳng quá, coi chừng quở.

Còn chuyện cầu may, vùng đất phương Nam này cũng có những chữ rất quen như lấy hên, lấy may.

Mua giùm tui một tờ lấy hên.
Bán mở hàng cho chị lấy hên.
Đầu năm làm chuyện này lấy hên.

Lấy hên, lấy may không hoàn toàn đồng nghĩa với trộm vía. Một bên thiên về cầu may, mong chuyện thuận lợi. Một bên thường đi với lời khen để tránh điều không lành.

Giờ thì bán được miếng đất cũng trộm vía, da đẹp cũng trộm vía, bán hết nồi nước lèo cũng trộm luôn vía.

Riết rồi Toàn cũng tự hỏi, ủa hồi trước người miền Nam mình mừng chuyện làm ăn thuận lợi thì nói gì?

Hên quá.
May quá.
Ơn trời.
Nhờ ông bà độ.

Nói để cùng hiểu rồi tự giác ngộ, không có kỳ thị hay ghét gì chữ nghĩa vùng miền. Chỉ là những cách nói vốn không quen với nhiều thế hệ người miền Nam đang xuất hiện ngày càng dày, trong khi những câu đậm chất miền Nam như coi thấy ghét chưa, xấu dữ hông, thương mà nói ngược, cưng mà làm bộ chê, lại nghe ít dần, tiếng nói mỗi vùng sẽ bớt đi một chút màu sắc riêng.

Tục ngữ phong dao Việt Nam có câu "để lâu cứt trâu hoá bùn".

Rồi biết đâu mai mốt bà ngoại nói:
Trời ơi, cái thằng nhỏ gì coi thấy ghét quá!
Nó lại tưởng bà ngoại đang ghét nó thiệt.

Toan Cao

Đi chơi

Chị tên là Lài, 70 tuổi.

Cả cái Bệnh viện Bệnh Nhiệt Đới này, không ai không biết cô điều dưỡng Lài. Gần 40 năm. 40 năm chị ở trong những căn phòng mà người ta chỉ đi ngang đã đủ sợ.

Chị đã từng thức trắng nhiều đêm bên giường một cậu thanh niên 19 tuổi bị uốn ván, co giật hết cơn này đến cơn khác như con tôm. Chị đã từng ôm một em bé sơ sinh của một sản phụ HIV khóc ngất, tắm cho nó, dù đồng nghiệp trẻ ái ngại đứng xa. Rồi những năm dịch Covid, chị là người xung phong vào khu cách ly đầu tiên, mặc bộ đồ bảo hộ nóng như nung, phải viết tên mình bằng bút lông lên lưng áo. Người ta sốt 40 độ, mê sảng gọi mẹ ơi khi hấp hối, chị lại nắm tay họ. Họ nói chị mát tay. Chị cứu nhiều người thập tử nhất sinh trở về từ cõi chết, nhưng chưa bao giờ nghĩ một ngày nào đó chính mình sẽ cần ai đó cứu.

Chị có một đứa con gái duy nhất. Chồng mất sớm. Chị ở vậy nuôi con. Ngày nó lấy chồng, chị khóc như mưa, vừa mừng vừa tủi. Chị dồn hết tiền dưỡng già mua cho nó căn nhà nhỏ cho vợ chồng nó ra riêng. Chị nghĩ, sau này già, mình chỉ cần một góc nhỏ trong nhà con gái, nghe tiếng cháu ngoại bi bô là quá đủ.

Rồi chị bị Parkinson. Đầu tiên chỉ là run tay. Rót nước hay đổ ra ngoài. Sau đó là quên. Chị quên tên những người mới quen. Chị quên mình phải mua cái gì khi ra chợ. Bác sĩ nói đó là sa sút trí tuệ tuổi già, cộng thêm âp lực của những năm tháng làm việc căng thẳng.

Con gái đón chị về ở chung, "cho tiện chăm sóc". Chị mừng lắm.

Những ngày đầu, chị cố gắng không làm phiền. Chị dậy sớm quét cái sân. Nhưng tay run, cây chổi quơ quạng làm bụi bay mù mịt. Con gái mắng: "Để đấy con làm! Mẹ làm rồi lại phải dọn lại".

Chị lủi thủi vào bếp, muốn vo gạo nấu cơm. Nhưng chị quên, nước tràn ra lênh láng. Chị luộc bó rau, quên để lửa cháy đen thui cái nồi. Con rể đi làm về, thấy bếp khét lẹt, bực dọc: "Mẹ. Lại nữa rồi..."

Bữa cơm, là cực hình. Tay chị run run, cầm cái muỗng xúc cơm rơi vãi cả ra bàn, ra áo. Đứa cháu ngoại 5 tuổi cười chế giễu. Đứa 8 tuổi bĩu môi: "Bà ăn dơ quá, con không ngồi gần bà đâu". Nó đứng dậy bưng chén qua chỗ khác. Cả nhà cười vang, mắng nó hỗn. Tưởng như là đùa. Chị thì cúi gằm mặt, run run nhặt từng hạt cơm rơi bỏ vào chén mình, nuốt mà nước mắt chảy ngược vào trong.

Đêm đêm, chị nằm trong căn phòng nhỏ cuối nhà, nghe tiếng con gái nói chuyện điện thoại với bạn: "Tao stress quá mày ơi. Bà già lú lẫn quá, ở chung mệt mỏi kinh khủng. Cứ như trông thêm một đứa con nít. Muốn đi đâu cũng không dám đi." Chị kéo tấm chăn mỏng lên trùm đầu. 40 năm chị chăm bao nhiêu người dưng không một lời than vãn. Giờ chị chỉ thèm một tiếng "Mẹ cứ để đó, không sao đâu" một cách dịu dàng.

Sáng hôm đó, con gái thấy chị lúi húi lau lại cái bàn thờ. Chị quên, dùng luôn cái khăn lau bếp. Con gái bực quá, lỡ lời: "Trời ơi là trời! Chịu hết nổi rồi. Bà đừng làm gì nữa, bà cứ nghỉ ngơi dùm cái đi, chơi đi cho nó khỏe !"

Chị ngẩng lên. Chị chỉ nghe được loáng thoáng:
Trời ơi... Chịu hết nổi...Đi chơi đi.

Chị giận. À, ra là vậy. Nó không cần mình nữa. Mình ở đây chỉ làm gánh nặng. Người ta đuổi khéo mình rồi.

Chị không giận. Người già lú lẫn, nghĩ đơn giản như vậy. Chị nghĩ, thôi đi thì đi. Đi cho tụi nó rảnh rang. Đi chơi, như nó bảo.

Chị mở cổng. Con đường trước nhà nắng chang.
Chị đi. Đầu trần. Không biết đi đâu. Cứ thấy đường là đi. Qua hai cái chợ, qua cây cầu. Người ta thấy một bà già run rẩy, đi lững thững thì tránh ra. Có lúc chị đứng lại giữa ngã tư, không nhớ mình từ đâu tới, sẽ đi đâu, chị định quay về nhưng không nhớ nhà mình ở hướng nào. Trí nhớ của chị như một tấm kính vỡ, mỗi mảnh chỉ soi được một chút quá khứ.

Chị nhớ hồi con gái chị 5 tuổi, sốt siêu vi, co giật, chị cõng nó chạy bộ từ khu tập thể vào bệnh viện lúc 2 giờ sáng, mưa tầm tã. Chị nhớ khi nó đậu đại học, chị đã bán chiếc nhẫn cưới duy nhất để mua cho nó chiếc laptop.

Giờ thì nó bảo mình đi chơi đi. Nó không cần mình nữa.
Chị đi đến chập tối. Chân sưng vù. Đói lả. Chị ngồi bệt xuống lề đường trước một tiệm tạp hóa, phờ phạc.

Ở nhà, đến 7 giờ tối không thấy mẹ đâu, con gái chị mới hốt hoảng. Ban đầu còn nghĩ bà đi loanh quanh đâu đó. Đến 8 giờ, gọi không ai nghe máy - vì chị có mang theo điện thoại đâu - cả nhà mới tá hỏa đi tìm. Con rể chạy xe máy khắp xóm. Cháu ngoại khóc ré : "Bà ngoại đâu rồi?"

Người ta tìm thấy chị lúc gần 10 giờ đêm, nhờ một người quen thấy chị ngồi co ro ở cách nhà gần 4 cây số, bên lề đường. Chị đã sốt hâm hấp, mê sảng, miệng cứ lẩm bẩm: "Mẹ đi chơi... mẹ đi cho tụi con rảnh..."

Con gái chị lao tới, ôm chầm lấy tấm thân gầy guộc run rẩy của mẹ, khóc nức nở. Lần đầu tiên sau bao nhiêu năm, nó ôm mẹ nó chặt như vậy.

"Mẹ ơi, con xin lỗi. Con không có đuổi mẹ. Con chỉ muốn mẹ nghỉ ngơi thôi. Con lỡ lời. Sao mẹ lại nghĩ vậy hả mẹ ơi..."

Chị Lài mở mắt, ngơ ngác. Chị không nhận ra con gái mình ngay. Một lúc sau chị mới khẽ nói, giọng thều thào: "Mẹ... mẹ có làm phiền con không?"

Câu nói đó làm đứa con gái vốn mạnh mẽ, lanh lợi, gục hẳn xuống, khóc như một đứa trẻ. Nó đã quên mất một điều. Mẹ nó từng là một người đàn bà kiêu hãnh, giỏi giang, được bao nhiêu bệnh nhân mang ơn. Mẹ nó đã từng là cả một bầu trời chở che cho nó. Rồi khi bầu trời đó già đi, bị thủng lỗ chỗ, nó lại mang chính những lỗ thủng của thời gian đó ra để chê trách, để thở dài.

Người già, họ không cần nhà cao cửa rộng. Họ không cần sơn hào hải vị. Cái họ sợ nhất không phải là bệnh tật, không phải là cái chết. Mà là một ngày tỉnh dậy, chợt nhận ra mình đã trở thành người thừa trong chính ngôi nhà của mình, của con mình. Họ run rẩy không chỉ vì Parkinson, mà vì sợ mình lỡ làm rơi hạt cơm sẽ bị ghét bỏ, bị chế giễu. Họ quên không chỉ vì tuổi tác, mà vì không còn ai kiên nhẫn để ngồi nghe xem họ đã nhớ những gì. Họ chẳng còn ai ngoài con cháu, những người họ đã yêu thương cả đời. Một mai, khi họ đi chơi thật, đi một chuyến rất xa, không bao giờ trở lại nữa, lúc đó có muốn nói lời xin lỗi, thì cũng đã quá muộn rồi.

Và tiếng "đi chơi đi" hôm ấy, sẽ thành một nhát dao cứa mãi trong tim những người ở lại.

Thi Anh

ĐỂ NHỚ ĐẾN EM NGÔ ĐÌNH THẨM.

MỘT BÀI VIẾT NHẬN THỨC VỀ ĐẠI DỊCH COVID CỦA MỘT BẠN TRẺ Ở VN

(Bài viết Khá dài nhưng xứng đáng đọc để hiểu giới trẻ VN không phải tất cả đều là trẻ trâu trà sữa ngu ngơ).

Cuối cùng thì sau cả chuỗi thời gian từ sự im lặng dài hơi đến việc chỉ đăng hình ảnh cá nhân đi chơi công viên hoặc ăn nhậu trà sữa linh tinh, rồi còn post clip hát hò karaoke nhảm nhí thì cũng có bạn FB hết nhịn nổi cơn ức chế mà chuyển thành bức xúc mắng rằng:

“Dịch bệnh đang hoành hành như vậy, đời sống mọi người bị giam lỏng đang thê thảm vậy, tại sao lại vô cảm, thờ ơ và vẫn vui vẻ cười đùa, góp thêm phần làm cho bầu không khí tang thương mất tôn nghiêm đi vậy ?!

Câu hỏi rất hay, vì có ai đó đã từng nói trên đời không có câu hỏi dở, chỉ có câu trả lời ngu thôi. Nên bây giờ xin trả lời chung để mọi người nhận xét trình độ ngu của mình đến cỡ nào.

Trước hết phải nói, mình không thích dùng từ “dịch bệnh”, covid với chả cô vét. Mình gọi hiện trạng ngày hôm nay là DỊCH HỌA. Dịch bệnh thì đã hiển nhiên thấy rõ, nhưng còn tai họa từ Trung cộng lớn hơn thì dường như nhiều người lại dễ dàng quên. Cúm “Tàu cộng” là tên gọi đầy đủ và phản ánh chính xác, chân thực nhất dành cho cái bóng ma vô hình đã hù dọa cả thế giới một cách gian tà và hèn nhát, từ đó làm rơi rớt xuống biết bao nhiêu cái mặt nạ đạo đức và lòng tử tế của con người che đậy suốt bấy lâu nay.

Vài quan điểm cá nhân về cúm Tàu cộng của mình:

- Nguồn gốc thực sự của con cúm Tàu cộng theo mình chính là “sản phẩm nhân tạo” được nghiên cứu và xổng chuồng ra từ phòng thí nghiệm sinh học Vũ Hán. "Con dơi tế thần oan ức” ở chợ động vật cách phòng thí nghiệm này vài chục km đã không thể hoàn thành “nhiệm vụ chính trị" được giao phó khi mà sau nó chẳng có thêm con dơi hay bất kỳ 1 con vật hoang dã nào khác phát tán “virus tự nhiên” như báo cáo, ngoại trừ từ “loài con người bị nhiễm” và phát tán/ lây lan ra cho cả thế giới.

Câu hỏi của mình:
1. Virus cúm Tàu cộng có thực sự là 1 biến thể tự nhiên của virus bệnh Sars trước đó vào “thời gian thử nghiệm” của nhiệm kỳ obama?
2. Nếu câu 1 đúng, điều kiện môi trường và các yếu tố tự nhiên nào đã tác động để sản sinh ra biến thể covid-19 như hiện này?
3. Vì sao nó có thể tồn tại, phát triển và lây lan ra cho khắp thế giới, tức là lây nhiễm phổ thông trong tất cả các điều kiện về khí hậu, môi trường, thời tiết, nhiệt độ khác biệt, thậm chí đang trái ngược nhau, nhưng cùng một lúc xảy ra trên khắp 50 tiểu bang và gần như toàn cầu?!

Nó nguy hiểm vì lây nhanh và khó nhận ra hơn cúm thường, nhưng không nguy hiểm đến mức phóng đại khủng khiếp như những gì truyền thông đã thổi phồng vì mưu sâu kế hèn có chủ đích, thiếu vắng sự minh bạch, thậm chí thiếu luôn đạo đức của con người.

Cần phải hiểu rằng, số người bị virus gây chết thật sự và số người tử vong khi trong cơ thể họ đang có dương tính cúm là hoàn toàn khác biệt.

Ví dụ : Ông A ung thư giai đoạn cuối, chỉ còn sống được vài tuần, rồi ông nhiễm virus cơ thể suy yếu nhanh hơn nên chết sớm hơn dự đoán. Bà B đang khỏe mạnh, bị lây nhiễm họ nặng viêm phổi rồi bị virus hủy hoại nội tạng và qua đời. Anh C mang virus Tàu cộng trong người nhưng không thấy có triệu chứng gì, 1 hôm anh bị đụng xe chết, xét nghiệm thấy dương tính. Chị D bị bệnh máu loãng, lên bàn mổ ruột thừa thì sốc thuốc mê và ra đi, kết quả xét nghiệm cũng cho thấy chị có dương tính với virus Tàu cộng.

Rõ ràng bản chất vấn đề trong những tình huống nêu trên là hoàn toàn khác nhau, nhưng số liệu thống kê đã được áp đặt có mưu tính từ trước để gộp chung vào nguyên do tất cả các trường hợp nêu trên chết bởi virus Tàu cộng.

Sự hiểm độc, lưu manh, đê tiện của con người rõ ràng là kinh hoàng và nguy hiểm hơn mọi loài virus hay thiên tai, dịch bệnh trên đời. Thậm chí, những kẻ cầm quyền lãnh đạo mặt dày tráo trở còn nghiễm nhiên tước đoạt tên gọi đúng thứ tự của con virus, thật là 1 lối hành xử bưng bô cá nhân phản khoa học.

Câu hỏi thắc mắc tiếp tục:
4. Nếu ông Trump không thắng trong cuộc tranh cử 2016, liệu sẽ có hay không sự xuất hiện của virus cúm Tàu cộng theo phương án ABC leo thang có xếp đặt thứ tự mà ai đó gọi chúng là “các mũi tên còn trong bao đựng trên”…

5. Anthony Faucy, WHO đã phản ứng “không ngạc nhiên” như thế nào khi những thông tin đầu tiên về dịch bệnh được họ công bố một cách cẩu thả, chậm chạp vờ vịt?!

6. Ngoài Tập Cận Bình, những ai là kẻ đã nỗ lực góp bàn tay lông Lá vào việc bí mật ra lệnh cho lây nhiễm và lan truyền virus này ra khắp thế giới, đến khắp các viện dưỡng già, nhất là những nước, những tiểu bang có lãnh đạo theo đảng DC?!

7. Những cổ đông cọp beo lớn nhất của các công ty dược phẩm sản xuất ra vaccine này là ai? Fauci, Bill Gates, và …v.v… có bao nhiêu phần trăm cổ phần của họ trong tập đoàn thuốc ma quái, bạn google hay duckduckgo, chúng cũng không ngại che giấu giùm tài sản của họ.

8. Tại sao sau khi các loại vaccine ra đời, được ký kết hợp đồng sản xuất và phân phối ra khắp thế giới xong xuôi, thì phương thuốc ký ninh mới được các khoa học gia công nhận là nó có khả năng kiềm chế virus, trong khi trước đó nó đã bị lên án dữ dội, thậm chí các bác sĩ tuyến đầu và cả tổng thống Trump đã bị đấu tố, bị khoá miệng vì nó?!

9. Vì sao khi tổ chức giải đấu bóng đá Euro, không 1 lãnh đạo quốc gia châu Âu nào mở miệng đề cập hay dọa dẫm đến dịch bệnh cho dân chúng và cầu thủ, họ bỗng nhiên đồng loạt quên lãng con cúm cùng một lúc cả tháng như vậy ?! Trong khi tới nay họ vẫn đang gọi là trong tình trạng đại địch.

- Virus Tàu cộng chính là “vũ khí sinh học” được nghiên cứu để thảm sát và hủy diệt bớt dân số trên diện rộng có nhắm tới các mục tiêu nhất định là gen của những người da trắng (Âu Mỹ) và da đen (Trung Mỹ) đa số. Nó ít nguy hiểm hơn đối với các sắc dân thiểu số khác, nhất là người da vàng, và Trung Quốc cũng là sắc dân da vàng.

10. Số người già chết ở Mỹ và châu Âu là vô cùng lớn theo số liệu thống kê. Còn trên thực tế, những cuộc biểu tình “đốt, đập, cướp bóc, phá hủy ôn hoà” của BLM, Antifa, OFA (organization for Action của obama),... kéo dài hàng nhiều tháng trời, tập trung hàng chục ngàn con người la hét trên đường, họ còn phong tỏa cố thủ tự trị cả một thành phố, ăn uống, dựng lều, tiểu tiện, lôi thôi, nhếch nhác, bệ rạc cùng nhau … vậy mà không nghe thấy có kẻ nào nhiễm bệnh chết ở đó cả, như vậy là sao?

11. Mặc dù năm ngoái chưa có vaccine và thuốc đặc trị, nhưng không thấy lãnh đạo chính trị cao cấp của Quốc gia, đảng phái nào bị thiệt mạng do virus Tàu cộng, dù nhiều người trong bọn họ thực sự đã nhiễm bệnh và đã khỏi nhanh chóng, họ cũng chẳng tuân thủ mặt nạ hay giãn cách đám đông công cộng với nhau. Vì sao? Con cúm rất sợ các chính trị gia và nể sợ lãnh đạo đảng phái lừa đảo này nên nó né tránh?!

12. Tình hình bệnh dịch hiện tại ở Trung Quốc như thế nào? Tại sao không còn nghe ai đề cập đến nó nữa? Họ không dám hỏi hay sợ uy của Tập, nơi cho họ mượn chỗ để “tạo ra nỗi sợ hãi cho dân chúng để cai trị, để đạt được mục đích thuận lợi chính trị cho Đảng phái ích kỷ tham nhũng đang có nguy cơ bị dân chúng “walkaway” không muốn bầu cử cho họ nữa.

- Ở châu Á cũng có những quốc gia phải nhận thương vong nặng nề trong dịch họa này, cụ thể là Ấn Độ. Và chẳng riêng gì ở châu Á, tất cả các số liệu thống kê về hậu quả của dịch bệnh đều thực sự mù mờ, lúc sai, lúc đúng, lúc “vô ý” ghi nhầm cả chục ngàn ca chết dưới thời ông Trump, lúc “vô ý” xoá đi che giấu cả chục ngàn ca thời ông Bảy?!

Tổng số người nhiễm bệnh, tổng số người khỏi bệnh, quy trình điều trị thế nào, tổng số người thiệt mạng, tổng số người không thể sống lâu thêm vì bệnh hiểm nghèo dù có nhiễm virus hay không,... tất cả những con số này đều đã bị cắt gọt xếp đặt lại phần trình tự, diễn biến thực tế mà ở đó mới phơi bày bản chất thực của vấn đề.

Câu hỏi:
13. Ấn Độ chết nhiều, nhưng liệu có phải do virus hay do cách ăn ở, sinh hoạt và tư duy mê muội tại các vùng nông thôn thiếu văn minh? Nghe xúi giục bôi trét phân bò, uống nước tiểu bò, vứt xác người chết xuống dòng sông Hằng là nguồn cung cấp nước cho cộng đồng... chẳng phải là cách truyền dịch bệnh và tự sát thương dân số hiệu quả nhất hay sao?

14. Indonesia cũng là quốc gia có số lây nhiễm và tử vong vì virus Tàu cộng này rất cao, lối sống và sinh hoạt của người Indo như thế nào? Trình độ khoa học kỹ thuật, tầng khai sáng, năng lực vận hành xã hội của lãnh đạo họ ra sao? Có bị phụ thuộc chuỗi cung ứng vào Tàu cộng không?

- Hiện tại Việt Nam đối diện số ca nhiễm bệnh gia tăng với mức độ chóng mặt. Nhưng nhìn lại thì con số tử vong thống kê từ đầu dịch bệnh đến nay lại cũng chỉ hơn chút ít số người chết vì tai nạn giao thông trong 1 ngày. Số ca nhiễm thì vẫn tiếp tục được bổ sung đều đặn, nhưng rõ ràng là có sự khoanh vùng và chọn lựa khu vực để con cúm “hoạt động” theo chỉ đạo từ một thế lực vô hình…

Câu hỏi thắc mắc:
15. Việt Nam có phương thuốc đặc trị nào mà đạt được hiệu quả dập dịch thần kỳ như vậy? Chỉ sau khi các công ty nước ngoài “chịu hết xiết và hủy hợp đồng không đền bù để dọn đi khỏi VN, thì con cúm “biến mất”!?

16. Điều kiện môi trường, cơ sở vật chất y tế của Việt Nam nằm ở tầm mức nào, có giá trị tới đâu trong mặt bằng chung thế giới?

17. Giãn cách xã hội liệu có phải là biện pháp dập dịch virus hiệu quả? Có phải phong tỏa Wuhan là một động tác giả cho hiệu lệnh “triệt tiêu kinh tế toàn cầu” để cả thế giới “bắt chước theo Wuhan”?!

18. Tại sao số ca nhiễm gia tăng chóng mặt mà số người chết thì không gia tăng nữa?

19. Tại sao người ta không công khai cách thức và liệu trình điều trị cho những người đã khỏi bệnh để toàn dân VN có thể tự bảo vệ, điều trị cho mình khi mắc bệnh?

- Như vậy, rõ ràng đã có “cái gì đó không bình thường” ở đây. Một sự không bình thường đến từ những toan tính và mưu đồ trục lợi.

Chúng ta đã được thấy những đoạn clip mô tả cảnh những chiếc xe cứu trợ thực phẩm, rau củ tự phát bị ngăn chặn, buộc phải quay đầu ngay tại cửa ngõ vào thành phố. Chúng ta đã được thấy những ngôi chợ truyền thống bị dẹp bỏ quyết liệt, thậm chí các tiệm tạp hóa nhỏ của hộ gia đình cũng bị buộc phải đóng cửa không ân xá, vi phạm là phạt nặng, thậm chí trấn áp khốc liệt như hình ảnh 1 chị ở Đồng Nai bị khiêng quẳng lên xe như gà lợn vậy. Chúng ta cũng được thấy những cánh đồng rau ở Lâm Đồng, dưới miền Tây không thể thu hoạch vì lệnh cấm. Nhưng chúng ta cũng được thấy giá cả các mặt hàng thực phẩm nhu yếu ở 1 hệ thống cửa hàng bách hóa phủ sóng toàn thành và toàn quốc leo thang vùn vụt không cần kiểm soát. Mà sau đó người ta còn tìm ra cái công văn của doanh nghiệp này yêu cầu các đối tác cung cấp hàng hóa thực phẩm phải giảm giá 50% để hỗ trợ "cùng cả nước vượt qua đại dịch" nữa.

Câu hỏi:
20. Điều gì đang thực sự xảy ra? Là dịch họa cúm Tàu cộng, hay dịch họa cúm tiền Tàu cộng?

21. Số ca nhiễm bệnh được công bố chắc chắn ít hơn so với thực tế vì nhiều nơi, nhiều người không có đủ điều kiện để kiểm tra, xét nghiệm. Còn số tử vong thì sao, là chính xác hay ít hơn hay nhiều hơn so với những gì thực sự đã diễn ra?

22. Xóa sổ toàn bộ các điểm tập trung đông người như chợ búa, cửa hàng, quán xá … để rồi dồn tất cả mọi người chen chúc vào 1 nơi mua thực phẩm duy nhất là siêu thị, liệu có giúp ngăn chặn hay thực tế còn gia tăng hơn nữa nguy cơ lây nhiễm, khi mà chắc chắn người chưa lây nhiễm với người đã nhiễm (dĩ nhiên là họ không biết) trước hay sau cũng sẽ gặp nhau tại 1 chỗ như vậy?

23. Đợt 30/4, 1/5 vừa rồi cửa ngõ ra vào thành phố Sài Gòn kẹt cứng, 2 điểm lớn nhất là Vũng Tàu và Đà Lạt cũng kẹt xe, ùn tắc cả ngày trời. Tiếp theo sau đó là chương trình “bỏ phiếu bầu cử", rồi giải đá banh,... nhưng tại sao chỉ có Sài Gòn bị nặng nề nhất và phong tỏa lâu nhất?!

Phải chăng, nếu tiến hành khoanh vùng và xét nghiệm hàng loạt, thì nơi nào cũng sẽ thất thủ, nhất là Đà Lạt, Vũng Tàu đông đúc khách tắm biển. Liệu có phải nơi nào nhiều hãng xưởng nước ngoài tập trung làm ra nhiều tiền nhất thì được con cúm “ưu ái” ?!

- Mình không coi thường dịch họa, nhưng cũng không dễ dãi để kẻ khác lừa bịp và xỏ dây dắt mũi mình. Mình tự hỏi, phân tích xem những hành động nào là phù hợp và hiệu quả nào để ngăn chặn bệnh dịch lây lan, ngăn chặn những hành vi, toan tính vô đạo đức như bòn rút, ăn có trên xác chết đồng bào hoạn nạn. Còn nhiều nhiều những câu hỏi thắc mắc nữa, mà mỗi người đều có thể tự hỏi với chính bản thân mình, chẳng hạn như:

1. Liệu các biến thể theo sau này của virus Tàu cộng, có phải là biến thể tự nhiên qua quá trình sinh tồn trong môi trường hay là nó vẫn là những phiên bản cập nhật nhân tạo đến từ 1 phòng nghiên cứu nào đó bên Trung Quốc sử dụng như một loại vũ khí triệt hạ phe đối lập?

2. Các tập đoàn dược phẩm khổng lồ trên thế giới, liệu có thực sự muốn tiêu diệt con víu này hay họ vẫn cân nhắc nuôi dưỡng nó lâu dài như con vịt đẻ trứng vàng đáp ứng lòng tham và tài khoản kếch xù của họ?!

3. Dịch bệnh đáng sợ, hay lòng dạ và mưu đồ của con người đáng sợ ?

4. Tại sao không một bác sĩ nào công bố liệu trình điều trị dành cho những người nhiễm bệnh tự chữa trị tại nhà mà lại lùa hết họ vào những trung tâm, những bệnh viện?

5. Bao nhiêu người đã bị nhiễm virus và đã tự chữa trị để vượt qua?
- Mình không chống đối quyền sợ hãi của mọi người. Mình cũng tôn trọng quyền tự bảo vệ bản thân của bất cứ ai. Vì thế mình cũng tuân thủ tuyệt đối những nguyên tắc, giải pháp, hành động mà mọi người cho rằng nó có ích, hiệu quả cho cộng đồng.

Chỉ là với riêng bản thân mình thì con covid này chẳng có gì nghiêm trọng cả. Từ đầu dịch bệnh đến giờ, mình vẫn không tích trữ thứ gì, không giành giật mua bán với ai và thậm chí cũng chẳng giao tiếp ai luôn cho khỏe lỗ tai. Mình ăn những gì mình có, ngày 3 bữa cũng tốt, 2 bữa cũng chẳng sao, 1 bữa thì hơi đói nhưng vẫn khỏe. Còn nhiều gạo thì ăn cơm, còn ít thì ăn cháo, ít nữa thì khuấy lên thành nước bột húp chung với rau củ. Rau thì tự trồng ở những chỗ chúng có thể mọc được trong khuôn viên nhà.

- Mình rất thương và trân trọng những y bác sỹ, những tình nguyện viên đang từng giờ từng phút vật lộn đến kiệt sức ở tuyến đầu. Nhưng ở góc nhìn cá nhân, mình đánh giá rằng tất cả họ đã bị thúc đẩy vào 1 giải pháp thiếu sáng suốt và phi thực tiễn, 1 giải pháp họ đặt tên là “khoa học” để vắt kiệt sức lực và thiện tâm của họ, củng cố vị thế và vỗ béo những kẻ thủ đoạn. Nhiệt tình trong tâm thế mù quáng vô minh là 1 nỗi thống khổ cho thể xác, tinh thần lẫn những duyên nghiệp sâu xa hơn nữa. Lỗi không phải ở họ!

Không chỉ chuyện dịch họa lần này, mà còn mọi thứ trong cuộc đời diễn ra xung quanh bạn nữa. Chẳng hạn có bao giờ bạn tự hỏi vì sao nước ta nhiều tượng đài như thế hay chưa?

Hãy lặng lẽ quan sát, giữ tâm thật bình tĩnh, nhìn thật rõ, cảm nhận đâu mới là những con quỷ đầu sỏ ẩn nấp trong bóng tối và sau những lớp mặt nạ cùng trang phục tu hạnh từ thiện đạo đức thơm tho bấy lâu nay.

Chúc mọi người thâm tâm an lạc trong DỊCH, bình tĩnh trong HỌA và sáng suốt minh mẫn để tự khai mở Tuệ Căn.

Mình đi chuẩn bị post thêm hình selfie gây ói cho mọi người tiếp đây =)))))))

(Copy&Edited từ fb một bạn trẻ tên Ngô Đình Thẩm tại VN. Bạn này đã mất cách đây 2 tuần vì bạo bệnh. RIP Ngô Đình Thẩm)


Blog Archive