Saturday, July 31, 2021

NỖI ÁM ẢNH BẤT TẬN

Cách đây không lâu, diễn đàn này đã có bài viết bàn về việc phe ta và nhất là đám Vẹt già cũng như trẻ, vẫn còn bị ông thần Trump ám ảnh nặng, ngồi chồm hỗm trong đầu họ.

Kẻ này hy vọng đây chỉ là những dư âm còn lại nhất thời để rồi cuối cùng cũng sẽ phai nhạt đi. Nhưng lạ lùng thay, hơn 6 tháng sau khi cụ Biden vào Tòa Bạch Ốc, cái ám ảnh đó vẫn chưa tiêu tan. Khiến kẻ này phải chạy vào Wikipedia, kiểm tra lại xem thật sự ông Trump còn là tổng thống hay hết từ lâu rồi. Để rồi được Wikipedia xác nhận ông Trump đã hết làm tổng thống hơn nửa năm rồi.

Thế thì sao thiên hạ vẫn còn hết sức ồn ào bàn tán về ông ta?

Mỗi ngày kẻ này nhận trên dưới khoảng 500 cái emails, hầu hết thuộc loại vớ vẩn, mặc dù đã ‘block’ cả chục tác giả tào lao nhất. Đại đa số là emails bàn về thời sự chính trị Mỹ vì biết kẻ này chuyên viết về thời sự chính trị Mỹ. Mà bàn dưới khiá cạnh hết sức đa dạng, ủng hộ hay chống đối lung tung. Văn hoa nửa mùa cũng có, mà thô tục bẩn thỉu cũng không thiếu, fake news thì vô kể.

Cái không có gì lạ lùng là đã có rất nhiều emails của đám ‘phe ta’ theo nắm đuôi lừa, nhưng cái quái lạ thật là trong những emails đó, những ca tụng cụ Biden thì hiếm hơn tuyết mùa hè, những phân tích có chiều sâu về chính sách này nọ thì tuyệt đối có đúng zero, ngoại trừ vài bài dịch lõm bõm theo gu-gồ, loại tiếng Việt mới mà cụ Đào Duy Anh có sống lại, sẽ phải đốt tự điển của mình ngay, muốn hiểu phải thử dịch qua tiếng Mỹ lại thì may ra mới hiểu được.

Thế nhưng emails bôi bác, sỉ vả, chửi bới ông thần Trump thì nhiều hơn cát sa mạc Phi Châu. Và cũng có giá trị y chang, vẫn chỉ là đất cát.

Gần đây, đã nẩy sinh ra một luồng sóng đánh Trump mới. Đó là những công kích, bài bác dựa trên trích dẫn từ hàng loạt sách của đủ thứ tác giả vô danh lẫn hữu danh, viết đủ chuyện về ông Trump.

Tại sao bất thình lình lại có hiện tượng viết sách như lá mùa thu vậy?

Lý do bình thường là… chính trị Mỹ là vậy. Luôn luôn có cả lô nhà báo, ký giả, ký thiệt, sử gia muốn biểu diễn khả năng nhìn kính chiếu hậu, bàn những chuyện đã xẩy ra rồi. Cùng với cả lô quan chức thất sủng hay bất mãn chuyện gì đó, viết sách tự biện giải cho cái tài siêu việt của mình. Đây là chuyện thường tình, đã xẩy ra liên tục từ ngày lập quốc.

Nhưng lý do đặc biệt hơn là … ông thần Trump. Bất kể thích hay ghét, không ai có thể chối cãi được ông Trump là một thứ đá nam châm như kẻ này đã từng viết: với ông này, không ai có thể dửng dưng được, chỉ có thể căm thù đến tận xương tủy, hay tôn thờ như thánh sống thôi. Không có gì ở khoảng giữa.

Chính vì thái độ đó mà thiên hạ đã bị thu hút bởi ông Trump hơn tất cả nhân vật chính trị hay bất cứ nhân vật nào khác hay chuyện gì khác trong lịch sử Mỹ. Trong một năm khi ông Trump còn đang tranh cử, rồi bốn năm sau khi ông nắm quyền, truyền thông nói riêng và giới sách báo nói chung, đã trúng số độc đắc, tiền vào như nước nhờ viết về ông Trump, bất kể viết để khen hay để chửi. Nhiều báo trên bờ phá sản bất ngờ tiền vô ào ào vì số người mua, và số tiền quảng cáo tăng vọt như hỏa tiễn. Điển hình chính là hai tờ Washington Post và New York Times. Thoát chết nhờ có ông thần Trump để chửi!

Truyền thông Mỹ có câu châm ngôn được coi là nguyên tắc nền tảng của ngành truyền thông Mỹ là ‘bad news sell’, tức là tin xấu bán được, nghĩa là tâm lý thiên hạ nói chung thích theo dõi tin xấu, thậm chí tin công kích chửi bới, chê bai, bôi bác, chứ ít để ý đến tin tốt, tin ca tụng. Báo chí và TV Mỹ, mỗi khi có đại họa gì là mau mắn có chương trình đặc biệt loan tin không ngừng, không mệt, vì thiên hạ thích thú theo dõi những tin này. Cũng vậy, những bài ca tụng Trump thì chẳng ma nào để ý, chứ những bài khui chuyện ông ta nói tục, làm ẩu phụ nữ chẳng hạn, ôi thôi, báo không kịp in luôn. Đó là lý do phần nào giải thích việc TTDC đồng loạt đánh TT Trump một cách tàn bạo nhất: vì bán được. Báo có nhiều người đọc hơn, TV có nhiều người coi hơn, quảng cáo thu được nhiều tiền hơn. Ngay cả emails, YouTube cũng có nhiều người tò mò muốn đọc, muốn coi, tác giả kiếm được chút tiền còm. Công khai sỉ vả Trump, trong bụng cám ơn ông ta đã giúp sống qua ngày.

Ông Trump chính là con gà đẻ trứng vàng cho TTDC Mỹ. Nhưng cái mỉa mai là càng đánh ông ta thì TTDC càng thu được tiền thật, nhưng đánh quá đến độ ông mất job thì lại hóa ra đã cắt tiết con gà đẻ trứng vàng đó.
Cụ Biden thì ngược lại. Tin xấu thì hầu như không có gì vì là đồng chí đồng rận với nhau, tin xấu là tin cấm kỵ không được đăng, trong khi tin tốt thì chẳng có bao nhiêu, mà có thì ma nào buồn để ý. Cụ Biden lên nắm quyền, số độc giả báo và khán giả TV rớt như diều đứt giây, hết gió.

Làm gì bây giờ? Cố cứu sống con gà đó lại, hay ít nhất, cố tiếp hơi cho nó thoi thóp, còn hy vọng đẻ được vài quả trứng vàng nữa.

Đó chính là lý do tại sao hàng loạt sách báo viết về ông Trump tràn ngập thị trường hiện nay. Các tác giả biết rất rõ hai chuyện. Thứ nhất viết về ông Trump vẫn thu hút người đọc không ít. Thứ nhì, viết để khui những bí mật hậu trường, đặc biệt là để bôi bác ông Trump thì lại càng dễ ăn tiền hơn. Có ngu mới viết sách ca tụng ông, sẽ chẳng mấy người thích đọc.

Không kể các loại sách bá láp, hiện nay trên thị trường -qua Amazon- có bán ít nhất nửa tá sách viết về ông Trump trong thời điểm loạn đả thời bầu cử. Trong đó có vài cuốn nổi nhất:

- Frankly, We Did Win This Election: tác giả là Michael Bender, nhà báo của Wall Street Journal. Tương đối ít phe đảng nhất, ít tiêu cực nhất, nhưng vẫn sỉ vả ông Trump ra trò.

- Landslide; tác giả là Michael Wolff, là người đã viết hai cuốn sách công kích TT Trump tàn bạo nhất ‘Siege’ và ‘Fire And Fury’. Anh này là một tên gian xảo, giả bộ ủng hộ ứng cử viên Trump hết mình, tình nguyện xin vào làm nằm vùng trong ban vận động bầu cử. Sau khi ông Trump đắc cử, tiếp tục nịnh để được vào nằm vùng tiếp trong Tòa Bạch Ốc, thu thập tin tức, rồi trở mặt, viết sách bôi bác thậm tệ, kể lại những chuyện bê bối nhất trong hậu trường, dĩ nhiên chẳng ai biết anh ta thêm bao nhiêu mắm muối, thật giả.

- I Alone Can Fix It: hai tác giả Carol Leonnig và Philip Rucker là hai nhà báo của báo chống Trump chết bỏ Washington Post, đã từng viết cuốn ‘A Very Stable Genius’ để bôi bác TT Trump

- Nightmare Scenario: tác giả là hai nhà báo khác cũng của Washington Post, Damian Paletta and Yasmeen Abutaleb mô tả TT Trump bị COVID tấn công mạnh tới gần chết chứ không nhẹ như thiên hạ nghĩ.

- Last Days: tác giả Simons Wellington là một anh vô danh, chẳng ai biết là ai. Sách này bán trên Kindle với giá mạt là $ 3.99!

Chưa hết đâu. Có tin anh Bob Woodward, tác giả hai cuốn sách sỉ vả Trump tàn tệ là Fear và Rage, đang chuẩn bị phát hành sách thứ ba, có thể vào tháng Chín tới. Anh này là người đã cùng Carl Bernstein xì những tin tối mật, đánh rớt TT Nixon qua vụ Watergate năm xưa. Dĩ nhiên ghét CH vô tả. Anh ta viết tới 3 cuốn sách về TT Buch con, 2 cuốn sách về Trump, và một cuốn sách về Obama. Các cuốn sách về Bush và Trump thì đều công kích và bôi bác tàn bạo, trong khi sách về Obama thì ca tụng nhức đầu luôn. Không cần đọc cũng biết trước cuốn thứ ba về Trump sẽ như thế nào.

Mà quý độc giả có để ý thấy chuyện gì lạ không? Tuyệt đối KHÔNG có được một cuốn nào phân tích một cách sâu xa, nghiêm chỉnh tốt xấu về những chính sách kinh bang tế thế, trị quốc, bình thiên hạ của một tổng thống hết. Chẳng có cuốn nào nghiên cứu và phân tích kinh tế tạo nên cả chục triệu jobs, chính sách thuế khóa mang về cho Mỹ cả tỷ tiền từ ngoài nước về đầu tư, chuyện chặn cả triệu di dân lậu, kiểm soát khủng bố len lỏi vào, thay đổi nền tảng tư pháp Mỹ qua việc bổ nhiệm cả trăm quan tòa bảo thủ tôn trọng Hiến Pháp, chính sách đối ngoại lo bảo vệ Mỹ trước tiên, thế cờ vây Trung Cộng, thuế quan để chặn hàng nhập Tầu công, điều đình với Bắc Hàn để tránh chiến tranh nguyên tử,… Mà chỉ toàn là bôi bác qua những chi tiết cá nhân lặt vặt. Y chang như mấy trăm cái emails tôi nhận được mỗi ngày, hầu hết toàn là loại bá láp vớ vẩn.

Tổng cộng, có thể có tới hai tá sách viết về TT Trump đã, đang và sắp phát hành. Trong đó, có thể cũng sẽ có sách của vài quan chức chống Trump chết bỏ như cựu giám đốc FBI James Comey, cựu cố vấn An Ninh John Bolton, và không biết bao nhiêu tác giả trong khối #NeverTrump hay trong giới quan chức bất mãn, mất job, bây giờ tìm cách trả thù, nhân tiện kiếm tí tiền còm.

Cả chục nhà xuất bản đang tranh nhau xuất bản loại sách này trong tinh thần cạnh tranh chết bỏ. Chẳng những cạnh tranh mạnh giữa các nhà xuất bản, mà quan trọng hơn nữa, cạnh tranh ngay giữa các tác giả. Do đó, vì nhu cầu bán sách, các tác giả đều cố nặn ra những chuyện càng bí mật và càng kinh thiên động địa càng tốt.

Tất cả những sách đó đều có mẫu số chung là nếu không phải hồi ký của những quan chức cuồng chống Trump, thì cũng là sách của đám nhà báo cuồng chống Trump, viết toàn những tin trong hậu trường, ít người biết, trích dẫn lại những câu nói của một số quan chức quan trọng nhất, có thể là một cựu bộ trưởng, một tướng lãnh, một cố vấn,… cũng có thể là trích dẫn vài câu nói của TT Trump luôn. Mà toàn là những câu nói nẩy lửa với ngôn ngữ thô bạo nhất, hay nói về những tình huống kinh hoàng nhất. Đặc biệt là chẳng có sách nào có thiện cảm gì với ông Trump. Phản ảnh loại thông tin một chiều cực đoan nhất.

Những chuyện được tung ra toàn là mô tả ông Trump trong những tình huống kinh hồn nhất, phạm những tội tầy trời nhất, chẳng hạn như đại tướng tổng tham mưu trưởng chuẩn bị quân lực ra tay chặn âm mưu đảo chánh, giữ quyền của TT Trump. Hay một bộ trưởng chửi thề vào mặt TT Trump. Hay TT Trump ra lệnh ‘bắn vỡ sọ dân’. Những loại tin với ngôn ngữ kiểu này dĩ nhiên là theo đúng nguyên tắc căn bản của kỹ thuật câu khách của truyền thông: tin hấp dẫn với tựa đề phóng đại cho giựt gân nhất. Vấn đề là chẳng ai có thể kiểm chứng được trong rừng news đó, bao nhiêu là fake?

Trước làn sóng sách báo này, tất nhiên có người sẽ hỏi “Họ viết như vậy tất nhiên phải có bằng chứng là sự thật chứ?” Hay “Họ kể chuyện ông này ông kia nói thế này thế nọ, tất nhiên phải có thật, chứ không thì mấy ông này sẽ cải chính thì sao?” Hay “Họ có thu âm các cuộc nói chuyện và phỏng vấn mà”. Hay “Họ viết bậy sẽ bị ông Trump kiện mất xác luôn”. Vân vân và vân vân…

Trước hết, nói về trách nhiệm dẫn chứng. Có người đã hỏi làm sao chứng minh những bài báo hay sách này viết láo. Câu trả lời rất giản dị: chẳng cần làm gì hết. Trong một vụ tố cáo gì đó, trách nhiệm chứng minh sự thật là phiá người tố, không phải từ phiá người bị tố, hay bất cứ ai khác muốn can dự hay tìm hiểu sự thật. Cảnh sát muốn bắt và đưa ra tòa một người vì một tội nào đó, là phải chứng minh một cách thuyết phục nhất qua những bằng chứng không chối cãi được. Nếu không chứng minh một cách thuyết phục được thì tố giác bị liệng vào thùng rác. Đó là nền tảng của công lý Mỹ. Nôm na ra, tác giả viết một cuốn sách hay một bài báo tố giác chuyện gì đó, thì phải là người chứng minh một cách thuyết phục là chuyện đó có thật, đã xẩy ra. Còn không thì cứ liệng vào thùng rác thôi.

Chứ không có chuyện người bị tố hay nhân vật thứ ba nào đó phải có trách nhiệm chứng minh sách báo nói láo.

Nhưng đó là chuyện nguyên tắc nói chơi cho vui thôi chứ thật sự chẳng ai cần biết. Những người cuồng chống hay ghét Trump có cỡ hơn nửa tổng số 330 triệu dân Mỹ, chưa kể ngoài nước Mỹ, bên Âu Châu chẳng hạn, thiếu gì người chẳng ăn cái giải gì bên Mỹ cũng lấy việc sỉ vả, bôi bác Trump làm thú vui trong lúc nhâm nhi trà Tầu ngày dưỡng già. Chỉ cần một thiểu số rất nhỏ, vài trăm ngàn người thích thú đọc những sách đó là các tác giả có bạc triệu rồi, vì những sách này, bỏ rẻ cũng bán ít ra hai ba chục đô một cuốn. Cuốn Fire And Fury bán ra tới hơn một triệu cuốn dù với giá nguyên thủy là khoảng hơn 30 đô một cuốn, mang lại cho nhà xuất bản hơn 30 triệu đô (hiện giờ đại hạ giá chỉ còn đâu 12 đô một cuốn thôi).

Mà thật ra, những người cuồng chống Trump thì đâu cần bằng chứng, đâu cần kiểm chứng, cứ nghe tin bôi bác là đủ hăm hở đọc để tự sướng rồi. Cứ liếc qua hệ thống emails của cái cộng đồng Việt tị nạn nhỏ xíu cũng đã thấy không ít người nhẩy tưng tưng tung emails về những tin giựt gân nhất trong sách này ra cho cả thiên hạ, như thể đây là những rao giảng của vài đấng tiên tri nào đó, cho dù các cụ chưa hề cầm tới chứ đừng nói tới đọc và hiểu những cuốn sách đó.

Trở lại những câu hỏi ta vừa nêu trên:

- Nếu không có thật, sao những nhân vật bị nêu danh không lên tiếng cải chính? Lý do đơn giản: tất cả đều biết sẽ rất rắc rối nếu lên tiếng, dính dáng vào câu chuyện. Sách báo Mỹ viết cả triệu chuyện mỗi ngày, dính vào chỉ mang họa. Một câu chuyện điển hình nhất. Trước đây, xẩy ra vụ TTDC làm rùm beng vụ TT Trump ra lệnh cảnh sát Washington đàn áp bằng bom cay đám biểu tình gần Tòa Bạch Ốc để sau đó ông tà tà đi bộ lại nhà thờ gần đó để khoe cuốn Thánh Kinh trong tay trước khi vào nhà thờ dự lễ. Mới đây, sự thật lòi ra là cảnh sát dẹp biểu tình theo lệnh bà thị trưởng da đen, TT Trump chẳng liên hệ gì hay là hay biết gì về câu chuyện cảnh sát dẹp biểu tình. Thế nhưng khi TTDC rầm rộ sỉ vả TT Trump về chuyện phịa này thì cả bà thị trưởng lẫn cảnh sát trưởng đều im re, chẳng ai cải chính. Chỉ vì họ không muốn rắc rối với báo chí và dư luận. Hơn nữa các sách thông thường lo trích dẫn những người ít cảm tình với TT Trump, họ có thấy lời nói của họ bị bóp méo hay phóng đại để đánh Trump thì cũng vui hơn thôi.

- Những tiết lộ đều dựa trên các phỏng vấn có thu băng mà? Các tác giả đều luôn luôn khẳng định các phỏng vấn của họ đều có thu băng hết. Là những bằng chứng thật, không có gì phịa. Vấn đề là những người được phỏng vấn hầu hết đều là ẩn danh không tiết lộ danh tánh, như vậy thì có thâu băng hay không cũng chẳng nghĩa lý gì vì cuốn bằng sẽ được bảo mật tối đa. Đó là chưa kể quý độc giả và tôi, nếu muốn kiểm chứng, xin được nghe băng, có nghe được không? Còn khuya! Quý cụ nào không tin, cứ thử liên lạc với các tác giả, xin nghe băng thử đi. Có nghe được, xin báo cho tôi biết để tôi đăng tin lên diễn đàn này. Mà thật ra, có nghe họ nói thì cũng chẳng có gì chứng minh họ đã nói thật.

- Nếu phịa, sao ông Trump không thưa kiện? Hầu hết những tác giả các sách bá láp chỉ là những tay vô danh tiểu tốt, ăn không ngồi rồi, tung tin ruồi bu để kiếm ít tiền sống qua ngày, làm sao một tổng thống lại có thể rảnh hơi đi thưa kiện chúng? Hơn nữa, tổng thống là loại ‘người của công chúng’ -public person- số một, bị công kích, sỉ vả, bôi bác như cơm ngày hai bữa, chẳng thưa kiện được ai theo luật tự do ngôn luận của cái xứ này. Cũng không khác gì cụ Biden chẳng rảnh đi kiện cáo Vũ Linh này bao giờ.

Nói chung, câu hỏi lớn nhất chính là tại sao lại có hàng loạt sách được tung ra như vậy. Câu trả lời không khó khăn lắm đâu.

Dĩ nhiên, tiền bạc là câu giải thích giản dị đầu tiên. Đi xa hơn nữa, giới cấp tiến càng ngày càng thấy cụ Biden quá yếu trong khi thiên hạ có vẻ rất sợ bà cực tả Kamala Harris, đưa đến nguy cơ rất thực tế là ông thần Trump có cơ may có thể trở lại chính trường, một ác mộng kinh hoàng hơn tận thế cho giới thiên tả. Cận kề trước mắt là cuộc bầu cử giữa mùa cuối năm tới. Nếu không có biện pháp sớm và mạnh, ông Trump với ảnh hưởng áp đảo trong đảng CH, sẽ có dịp tung ra cả loạt ứng cử viên thân ông ta, đưa đến nguy cơ họ sẽ chiếm một mảng lớn của hạ viện và có thể cả thượng viện luôn.

Nghĩa là nhu cầu triệt tiêu ông Trump và ảnh hưởng cá nhân của ông ta chưa bao giờ khẩn trương hơn bây giờ.

Tin tiếu lâm là phe DC trong hạ viện đang đệ nạp dự luật cấm ông Trump trong mọi trường hợp, không được làm chủ tịch hạ viện! Cho đến nay, chưa thấy ông Trump có nhúc nhích gì trong việc ra tranh cử dân biểu rồi sau đó tranh cử chủ tịch hạ viện nếu phe CH chiếm đa số, vậy chứ phe DC đã… cẩn tắc vô áy náy, ra luật trước đề phòng. Sợ gì mà sợ mất ăn mất ngủ đến vậy? Hơn nữa, làm sao có thể ra luật cấm một người ra tranh cử bất cứ chức vị nào nếu người đó không phải đã phạm tội hình sự nào đó? Đây là Đức Quốc Xã hay Liên Bang Xô Viết sao? Hay Cộng Hòa Xã Hội Chủ Nghĩa Cờ Hoa?

Trước đây đã tìm đủ cách không cho ông làm tổng thống trong khi các đồng minh trang mạng xã hội lo bịt miệng ông, bây giờ cấm ông làm chủ tịch hạ viện, mai này cấm ông tham gia chính trị, tới mốt sẽ ra luật cấm ông… sống luôn cho tiện.

Đó là nói về tình trạng truyền thông ‘văn minh’ hơn của Mỹ. Và ta thấy thái độ hoảng hốt, chống Trump cuồng điên có thể hiểu được phần nào trong khối dân Mỹ, đặc biệt là trong đám cấp tiến vì như diễn đàn này đã bàn nhiều lần, ông Trump chính là mối nguy sinh tử cho ý thức hệ xã nghĩa. Thế nhưng thái độ cuồng chống Trump của các cụ vẹt tị nạn thì quả là khó hiểu hơn vì chẳng ai rõ các cụ nhắm mắt cuồng điên chống Trump như vậy vì lý do gì, bị thiệt hại chỗ nào, để ăn cái giải gì. Cuộc chiến bảo thủ chống cấp tiến của dân Mỹ thật ra chẳng ăn nhậu gì tới đám dân tị nạn chúng ta hết ráo, tìm hiểu cho biết dĩ nhiên là cần thiết, nhưng sao lại phải cuồng và điên, xuyên tạc, bôi bác lung tung? Và hận thù còn hơn thù VC, vì thù ghét ông Trump nên sẵn sàng ủng hộ và vặn trẹo quai hàm để bào chữa cho đồng minh số một của giặc xâm lăng CSBV, thượng nghị sĩ Joe Biden.

Nên nhớ chẳng có tới một cụ vẹt nào có khả năng phê bình các chính sách hay các quyết định lớn nào của TT Trump hết, mà chỉ toàn là tấn công những chuyện cá nhân, lắt nhắt, vớ vẩn nhất. Tình trạng thực tế của họ vừa bi đát vừa tiếu lâm hơn. Chỉ vì khả năng của các cụ vẫn chỉ lảng vảng cỡ mẫu giáo trong chính trị Mỹ.

Giờ này mà các cụ vẫn còn loay hoay bôi bác Trump qua những chuyện bá láp cũ hơn truyện Tam Quốc Chí, hay tào lao hơn truyện Phong Thần. 

Chẳng hạn như mới tuần rồi một ‘cụ’ hùng hổ viết bài tố cáo TT Trump đóng có 750 đô thuế khi chuyện này đã được tranh cãi từ ngày trước khi COVID đánh Mỹ! 

Hay một ‘cụ’ khác viết bài tố Putin giúp Trump đắc cử năm 2016, là chuyện công tố Mueller đã điều tra trong hai năm, rồi viết báo cáo xong từ gần hai năm trước. 

Hay ‘cụ’ khác nữa tìm ra được TT Trump chửi rủa “598 người”, có trời biết là những ai và làm sao đếm được. Hay quái dị hơn là Trump đòi bắt nhốt tướng tổng tham mưu trưởng và cả lô tướng tá khác để đảo chánh, tiếp tục nắm quyền. Hay siêu hơn nữa, Trump bị tố là Hít-Le tái sinh! 

Nhóm tự đấm ngực là trí thức, Tố Sảng giờ này vẫn nhai lại chuyện TC cấp đặc quyền thương hiệu cho Ivanka tuy im lặng như tờ về chuyện cậu Ấm Hunter nhận bạc trăm triệu của TC, hay tố Trump đi đánh gôn bao nhiêu lần mà im re về chuyện bà Michele Obama dắt cả gia đình và bạn bè đi du lịch Âu Châu bằng công quỹ. 

Một anh khác, có vẻ ‘sáng tạo’ hơn, cố viết lại lịch sử, để bôi bác TT Trump chẳng dính dáng gì đến việc giúp sáng chế và phân phối thuốc ngừa COVID, mà tất cả đều do công vĩ đại của cụ Biden, khiến kẻ này thắc mắc chính cụ Biden đã chích ngừa khi Trump còn là tổng thống thì cũng là công của cụ Biden luôn sao?

Rồi mới đây lại lôi ra chuyện Trump trục xuất dân tị nạn Việt.

Thật là thảm hại, đáng buồn cho tình trạng cuồng của một số dân tị nạn! Cũng không vui gì khi thấy trình độ trí thức và tri thức, hay trình độ văn hóa nói chung của các cụ cuồng chống Trump, trong đó không ít vị luôn luôn viết tên mình với cả lô bằng cấp, như bác sĩ, y sĩ, dược sĩ, nha sĩ, tiến sĩ, thạc sĩ, luật sĩ, báo sĩ, funds sĩ, tướng tá sĩ, võ sĩ, nhân sĩ, … Chẳng mấy ai khoe bằng… binh sĩ.

Những loại tố giác đó cũng cho thấy rõ tình trạng Trump vẫn ngồi xổm trong đầu của các tác giả và độc giả, mà đáng buồn hơn nữa, cũng cho thấy rõ đám người đó khinh thường thiên hạ như thế nào khi tung những sách hay bài viết vô giá trị đến vậy, mà vẫn có người đọc và quảng bá giúp.

Vũ Linh

Friday, July 30, 2021

Xem bói






Điểm yếu chí mạng của Hoa Kỳ

30/07/2021

Các tiêu đề của Wall Street Journal hôm nay kêu gọi sự chú ý đến một điểm yếu lớn của Mỹ: Đặt tình yêu tiền bạc lên trên đất nước.

Dòng tiêu đề có nội dung: “Huawei của Trung Quốc thuê nhà vận động hành lang của phe Dân chủ Tony Podesta”. Điều này thoạt nghe có vẻ không khiến nhiều người chú ý. Vì vậy, hãy để tôi giải thích: Ông Tony Podesta là anh trai của John Podesta. Ông John là một cựu chiến binh chính trị lâu năm ở Washington của Đảng Dân chủ. Ông từng là Tham mưu trưởng của Tổng thống Bill Clinton, là người gây quỹ thiên tài cho Đảng Dân chủ và thành lập Trung tâm tư tưởng theo khuynh hướng tự do cho phe Cấp tiến của Mỹ ở Washington. Ông là cố vấn cấp cao cho Tổng thống Biden với gần như có quyền vào Phòng Bầu dục bất cứ lúc nào.

Tất cả những điều này làm cho mối quan hệ anh em của Tony trở thành một thứ có giá trị rất cao. Ý tôi là, một thông điệp có thể truyền từ môi anh ấy đến miệng ông John và sau đó đến Tổng thống trong vài giây nếu không muốn nói là nửa giây.

Trước đây ở Mỹ, việc cố gắng lợi dụng các mối quan hệ cá nhân cấp cao chỉ vì mục đích kiếm tiền thấp kém sẽ bị coi là hành vi không phù hợp. Đó không chỉ được xem là cách cư xử kém mà còn là nhân cách cá nhân tồi, giống như việc bán linh hồn của một người chỉ đơn thuần để có được lợi lộc bẩn thỉu. Nó được nhìn nhận là điều đáng ghê tởm và là điều mà những người có tự trọng đơn giản là sẽ không làm.

Sau khi rời Tòa Bạch Ốc, Tổng thống Ulysses S. Grant sống trong cảnh túng quẫn và hấp hối. Để hỗ trợ tài chính cho bản thân và gia đình, ông đã viết “Hồi ký cá nhân của Ulysses S. Grant”. Ông chết vì ung thư vòm họng ngay sau khi hoàn thành bản thảo. Tổng thống Harry Truman đã từ chức Tổng thống để trở về ngôi nhà rất khiêm tốn của mình ở Missouri. Ông không có lương hưu của chính phủ và sống bằng tiền tiết kiệm khiêm tốn và các khoản đóng góp từ bạn bè. Cả ông và bất kỳ người thân nào của ông đều không lấy tiền để đổi lấy các nỗ lực vận động chính trị.

Huawei trên danh nghĩa là một tập đoàn độc lập của Trung Quốc sản xuất thiết bị viễn thông và các thiết bị công nghệ cao khác. Trên thực tế, người sáng lập và giám đốc điều hành của nó là một cựu sĩ quan cấp cao trong Quân đội Giải phóng Nhân dân (PLA) và công ty có quan hệ chặt chẽ với Đảng Cộng sản Trung Quốc (ĐCSTQ). Thật vậy, nó hoạt động thực sự như một doanh nghiệp nhà nước. Đây là một trong những tập đoàn công nghệ cao hàng đầu của Trung Quốc được trợ cấp và thúc đẩy mạnh mẽ bởi Bắc Kinh.

Khi trở thành người vận động hành lang cho Huawei, ông Tony Podesta cũng đang trở thành người vận động hành lang cho chế độ Trung Quốc và cho ĐCSTQ, những người có mục tiêu và giá trị gần như hoàn toàn trái ngược với các mục tiêu và giá trị của Mỹ. Ông ta không chỉ biến mình thành một đặc vụ nước ngoài ở Mỹ, mà còn tự biến mình thành một đặc vụ nước ngoài cho một quốc gia có âm mưu muốn phá hoại và thay thế các giá trị, quyền lực và ảnh hưởng của Hoa Kỳ. Nói tóm lại, anh ta đã tự biến mình thành kẻ phản bội đất nước.

Đây cũng không phải là một trường hợp thiểu số. Các tập đoàn và CEO lớn của Mỹ cũng đang bước trên con đường mà ông Podesta đang đi. Để lách luật của Mỹ về việc xử lý dữ liệu khách hàng, Apple đã thực hiện một thỏa thuận về việc nhượng quyền sở hữu hợp pháp dữ liệu khách hàng của mình cho một tập đoàn nhà nước Trung Quốc. Nếu bạn là khách hàng của Apple, bạn có thể ngạc nhiên khi biết rằng khi chưa được sự đồng ý của bạn, Apple đã cung cấp tất cả dữ liệu về bạn cho Bắc Kinh.

Khi xuất hiện tại Washington và làm chứng trước Quốc hội, CEO Tim Cook của Apple tự giới thiệu mình là người đứng đầu một tập đoàn của Mỹ. Trên thực tế, ông ta đang làm việc cho Bắc Kinh chăm chỉ hơn rất nhiều so với làm việc cho nước Mỹ.

Sau đó là Phố Wall. Gần đây, ĐCSTQ đã ngăn chặn các tập đoàn công nghệ lớn của Trung Quốc như Alibaba và Didi niêm yết trên sàn chứng khoán Mỹ. Đây rõ ràng là cách ĐCSTQ cho thấy những nhà lãnh đạo giàu có của các tập đoàn tư nhân Trung Quốc mới là người thực sự nắm quyền. Hệ quả là giá trị của các công ty này và của nhiều tập đoàn có liên quan đã sụt giảm nghiêm trọng và nhiều nhà đầu tư tư nhân đã phải gánh chịu những thiệt hại nặng nề.

Tuy nhiên, các nhà lãnh đạo lớn của Phố Wall như ông Steve Schwarzman của Blackstone và ông Ray Dalio của Bridgewater Associates tiếp tục nói với các nhà đầu tư toàn cầu rằng tương lai của họ là ở Trung Quốc. Tệ hơn nữa, nhiều quỹ hưu trí, không có bất kỳ kiến thức đáng kể nào về thực tế của chế độ Trung Quốc hay không, nhưng lại đang tự động phân bổ một phần đáng kể danh mục đầu tư của họ cho các khoản đầu tư vào Trung Quốc, do đó thúc đẩy và tăng cường hiệu quả các nỗ lực của ĐCSTQ nhằm thay thế Hoa Kỳ và các đồng minh trong thế giới tự do với tư cách là các quốc gia lãnh đạo toàn cầu.

Phía trong các xác ướp ở Bắc Kinh và Moscow, ông Mao và ông Lenin có lẽ đang cười.

Ông Clyde Prestowitz là một chuyên gia về châu Á và toàn cầu hóa, một nhà đàm phán thương mại kỳ cựu của Hoa Kỳ và là một cố vấn của tổng thống. 

Ông là trưởng phái đoàn thương mại đầu tiên của Mỹ tới Trung Quốc vào năm 1982 và từng là cố vấn cho các Tổng thống Ronald Reagan, George HW Bush, Bill Clinton và Barack Obama. 

Là cố vấn cho Bộ trưởng Thương mại trong chính phủ TT Reagan, ông Prestowitz đã đứng đầu các cuộc đàm phán với Nhật Bản, Hàn Quốc và Trung Quốc. 

Cuốn sách mới nhất của ông Prestowitz là “Thế giới đảo lộn: Trung Quốc, Hoa Kỳ và cuộc đấu tranh giành quyền lãnh đạo toàn cầu”, được xuất bản vào tháng 1/2021.

Clyde Prestowitz/ chuyn ng Lê Minh
Source:vietluan.com.au
Nhật ký. A lô bác sĩ ơi!

Tuấn Khanh

18-7-2021

Tháng 7 này, dù không phải là tháng âm, nhưng chắc cũng sẽ là một tháng đầy khó khăn với bác sĩ Phan Xuân Trung, hiện đang làm việc tại Trung tâm Medic, Quận 10, hay còn gọi là Trung tâm Hòa Hảo ở Sài Gòn.

Khó khăn, là bởi giữa giòng truyền thông về covid-19 phát đi của nhà nước với thông điệp rất rõ: phải sợ hãi và biết vâng lời, thì Bác sĩ Phan Xuân Trung đang có những ý kiến khác biệt. Ông lên tiếng thường xuyên trên trang facebook của mình khiến ngày càng nhiều người quan tâm, thậm chí các đài quốc tế cũng gọi phỏng vấn. Đơn giản, ông đòi hỏi những phân tích khoa học, và để đối phó với covid-19 là những giải pháp khoa học, chứ không thiên về mệnh lệnh chính trị.

Nỗ lực của ông, đang khiến nhiều người nhớ về bác sĩ Lý Văn Lượng (Li Wenliang) trong những ngày đầu bùng phát đại dịch ở Vũ Hán, Trung Quốc. Nhưng hơn thế, có vẻ như ông Trung đang là người phát động cho một chiến dịch bất tuân dân sự trong lòng xã hội, nhân danh lời thề Hippocrates, quyết không bỏ rơi bệnh nhân.
Ảnh chụp màn hình trang Facebook bác sĩ Phan Xuân Trung

Kiểu nói của ông bác sĩ này, chắc không dễ làm mấy nhà lãnh đạo xuôi tai. Viết trên facebook, ông Trung bày tỏ “Dân Nam tánh tình bộc trực, thấy trái tai gai mắt thì lên tiếng. Nói rồi thì bỏ qua, không ghim gút”. Ông không ghim. Nhưng có người khác ghim – mà ghim dữ nữa. Vì vậy mà kể từ hôm 18-7, trên mạng bắt đầu xuất hiện những đợt tấn công ồ ạt, nặc danh bởi các “chiến sĩ thông tin”. Nội dung chửi bới, cắt xén, gạch hình ảnh… của ông nhìn vô cùng quen thuộc. Thậm chí nhiều người trùng tên Phan Xuân Trung cũng bị các nhóm tấn công nhảy vào chửi loạn xạ theo lệnh, mà không phân biệt nổi nơi nào là chính chủ.
Ảnh chụp màn hình

Rõ ràng, khó khăn phần nhiều của đợt chống dịch thứ 4 này, từ chủ trương của thủ tướng Việt Nam, là “phải bảo đảm ổn định sản xuất, và chống dịch thành công”. Nghe thì cũng có lý, nhưng khi vào thực tế, việc phải đưa người đi lao động thời dịch giã để giữ vững kinh tế chế độ, đã khiến xã hội không thể giãn cách hoàn toàn, con số người nhiễm dịch tăng vùn vụt, khiến người bị lây nhiễm rơi vào tình thế của “giặc dịch phải bị chống”. Các cuộc cách ly gắt gao, các biện pháp truy vết dai dẳng, rồi báo chí kết tội, lên án những người nhiễm bệnh… khiến xã hội trở nên vô cùng căng thẳng, kể từ sau đợt nghỉ dài 30-4 và 1-5 năm nay.

Từ đầu tháng 7, những ý kiến của bác sĩ Trung lan dần trên mạng. Dựa vào những con số thống kê người mắc bệnh và người chết ở Việt Nam, ông liên tục nhắc phía nhà nước rằng không thể học bài học đóng cửa, dồn dân như kiểu Vũ Hán, mà nên nhìn vào các số liệu khoa học của tình hình Việt Nam. Nhất là ở Sài gòn.

Một trong những lời nhắc nhở của ông với chính quyền Thành Hồ, được các “chiến sĩ thông tin” trích dẫn và rủa sả ghê gớm, là ông phản đối việc đưa trẻ em 3 tuổi, 5 tuổi… đi vào khu cách ly mà không có cha mẹ. Phía báo chí một chiều thì lại còn đưa những hình ảnh và sự kiện như một kiểu cảm động vì các em bé này “ý thức chấp nhận hy sinh, khó khăn vì đại cuộc từ tuổi nhỏ”. Không thể nào hiểu nổi.

Trước đó ít ngày, bác sĩ Trung có bày tỏ rằng nếu cứ nói thẳng như vậy, chắc không ai nghe, mà đời ông lại còn gặp khó khăn về sau nữa, nhưng biết làm sao bây giờ nếu thấy chướng mắt mà im lặng. Kiểu nói đó không chạy đâu được. Dân miền Nam, y chang!

Và cũng với cái giọng miền Nam thẳng thừng không gạt bà con, lời kêu gọi của ông đã chọc giận các “lực lượng yêu nước bằng mồm và bàn phím” trên mạng. Nguyên văn là “Tôi yêu cầu chính quyền trả các cháu bé F1, F0 về với gia đình ngay lập tức. Không nhân danh bất cứ điều gì để bắt các cháu bé vô trại cách ly. Không giường nằm, không bác sĩ, sốt không có thuốc, đói không có cơm! Một sự vô cảm đáng kinh tởm!”

Ngay lập tức, trang Chính trị Việt Nam trên facebook bắn phát đạn lớn, kêu gọi công an thu thập chứng cứ và khởi tố bác sĩ Phan Xuân Trung ngay lập tức. Hàng trăm lời bình được điều động vào hưởng ứng, reo hò như đêm giữa ban ngày. Quái. Đất nước gì mà lúc nào cũng có giai cấp đấu tranh ngồi chồm hổm chờ sẵn, reo hò đòi đưa người vào tù. Cái gì cũng réo tên công an vào cuộc!

Ngoài các phân tích liên tục cập nhật, và đưa ra giải pháp kêu gọi chính quyền Thành Hồ không nên sa lầy vào phương pháp chống dịch tốn kém và ít hiệu quả như hiện nay, bác sĩ Phạm Xuân Trung vài lần dấy động tâm can giới y bác sĩ, khi nhắc rằng bối cảnh Sài Gòn hiện nay, nhà cầm quyền đang vận động toàn bộ nguồn lực y tế chỉ để chống dịch, đang bỏ rơi quá nhiều các bệnh nhân khác, vốn cũng trong tình cảnh ngặt nghèo. Hơn nữa, việc giãn cách bất chấp mọi vận hành tự nhiên của xã hội như đi khám bệnh, đưa người đi cấp cứu, điều trị… sẽ khiến xã hội bị bịt mắt trước toàn cảnh thực tế, chỉ biết chạy với tình trạng mệnh lệnh duy ý chí.
Ảnh chụp màn hình

Lời kêu gọi thứ nhất, hôm 10-7, ông viết 

Hiện nay do lockdown toàn thành phố, nhiều cơ sở y tế đóng cửa khiến cho người bệnh bị bỏ rơi. Tôi kêu gọi quý đồng nghiệp vì danh dự và trách nhiệm của Thầy Thuốc hãy sẵn sàng đến nhà giúp bệnh nhân. Quý đồng nghiệp hãy ghi số phone, chuyên khoa và khu vực mình ở lên facebook, zalo để dân chúng gọi khi hữu sự… Đây là lời kêu gọi khẩn thiết đến quý thầy thuốc. Hãy giúp dân bằng cả trái tim”.

Lời kêu gọi này không chỉ đánh động tình cảm giới y bác sĩ, mà cả còn cả người đọc quan tâm. Trang Fanpage có tên Giúp nhau mùa dịch, với hơn 70.000 người tham gia đã trở thành nơi các bác sĩ, y tá, nhân viên y tế ghi danh tình nguyện cho kết nối, liên lạc, nhận đi đến nhà người bệnh.

Một người đưa lại tin này, nói mẹ của anh phải chạy thận 2 lần/tuần trước phong tỏa, gần như tuyệt vọng vì không được đến bệnh viện nữa, khi có các bác sĩ nhận đến nhà giúp, không khác gì như chết đi sống lại. Một người khác nói họ cũng không khác gì, người nhà của họ đang ngoi ngóp lâu nay vì không sao lấy máu để đem đi bệnh viện xét nghiệm INR (chỉ số đông máu), do người nhà bị tai biến liệt nửa người.

Chuyện cứu người thôi, nhưng cũng đâu dễ qua các kiểu kiểm soát, chận phạt ở Sài Gòn. Dù nói rõ tính cần thiết và chính đáng. nhưng nhiều y, bác sĩ bị phạt tiền, hoặc bị đuổi về. Lên tiếng, cũng lại là bác sĩ Phan Xuân Trung. Ông viết 

Dân thì bị hạn chế ra khỏi nhà! Ai bệnh thì cứ nằm chờ chết thôi! Chính quyền đang làm gì vậy?”

Thật ra, khi chép lại câu chuyện này, mục đích chính của tôi là nói về một người dám lên tiếng. Sống trong lòng một nhà nước độc tài, việc lên tiếng thẳng thắn và khác biệt, đồng nghĩa sẽ đánh mất nhiều thứ về sau. Nhưng nếu thiếu những tiếng nói như vậy, Việt Nam hay Sài Gòn sẽ nhạt nhẽo. Và thiếu những con người như vậy, người Việt cũng sẽ hèn mọn trong bình đẳng ngu muội.

Nếu không có bác sĩ Phan Xuân Trung lên tiếng, những y, bác sĩ khác có sống với tinh thần lương y của mình không? Tôi đặt hỏi như vậy với bác sĩ Nguyễn Đại, một người bạn của tất cả gia đình tù nhân lương tâm và TPB-VNCH, người vẫn rong xe chạy tự nhiên khi có người đau yếu gọi tên. Ông cười hà hà và nói, rằng lương tâm thúc mình lên đường, chứ đợi ai.

Quả vậy. Không có bác sĩ Trung, chắc chắn hàng ngàn y, bác sĩ khác cũng có chọn lựa đúng của mình. Nhưng nếu có sự lên tiếng ấy, những con người đang sống với lời thể Hippocrates sẽ không thấy cô đơn. Họ được giới thiệu cho thấy rằng lương tâm, vẫn là ánh sáng soi đường giữa dòng đời chằng chịt những mệnh lệnh, thời Sài Gòn phong tỏa.
Nghĩ mình hai thứ tóc

Sau một đêm mưa gió tơi bời, ta thức dậy với ý nghĩ nghe đã quen: thì ra mình vẫn còn đây, chưa “sao” cả! Khi ra trước sân, nhìn thấy rất nhiều lá vàng khô còn ướt đẳm nước mưa rơi đầy khắp nơi. Chỉ có lá vàng mới rơi rụng; tất cả lá xanh đều còn đủ trên cây!.. Tuổi “cổ lai hy” rồi mới biết quan tâm đến lá vàng! Đó cũng là “qui luật” sao?

Ta đang chứng kiến cảnh xác con bướm to bằng hai ngón tay được khoảng chục con kiến đưa về cõi vĩnh hằng của nó. Kèn trống, cờ xí, tụng niệm hoàn toàn không có nên cuộc tiễn đưa diễn ra thật im lặng. Đây có phải là lúc “hư vô” đang hiện ra quanh cái xác chết của đời một con bướm? Hay đây là sự im lặng cần cho một kẻ đã vì cuộc đời mà lìa đời? Có người bảo khi sống, con bướm không chịu tạo nghiệp nên nay đám tang chẳng có ma nào đi tiễn cho một đoạn đường – trừ chủ nhà là ta cũng do tình cờ mà gặp.

Có người lại bảo trước đây đám kiến lửa này “mắc nợ” con bướm nên giờ phải nai lưng già ra mà khiêng về tới tận nơi nào chúng thích chứ không phải cõi vĩnh hằng nào cả!

Ta vừa ăn sáng và uống cà phê ngay trước hiên nhà. Trời mưa nhiều nên lạnh. Ta mặc thêm áo gió, nhìn chung quanh đang chờ nắng lên thật to. Rồi nắng cũng phải lên đúng vào giây phút bừng sáng của nó. Như tiếng chuông chùa bên kia sông tới giờ công phu phải vang lên nhằm nhắc nhở con người sống từ bi để tạo nghiệp...

Cây lá, rác rưới rơi đổ tơi bời và ngổn ngang đầy một sân. Tuổi già rồi nên đành mặc kệ chúng ra sao cũng được để ta khỏi phải uống thuốc khoẻ sau khi cố ra tay quét dọn. Nhưng này, tối nay chắc trời lại mưa to gió lớn theo việc làm có sẵn của tạo hoá đã bao đời nay. Rồi ta lại phải đi dọn dẹp nữa sao? Đã biết đó là qui luật rồi mà sáng nào cũng diễn đi diễn lại cảnh “quét lá đa” ấy!? Ta mỉm cười nhưng không biết cười ai và cười vì điều gì! Nghĩ cũng vui vui... 

Rồi ta lại đưa mắt nhìn quanh mãi vẫn không sao thấy được “một nhành mai” trong bài thơ “Cáo Tật Thị Chúng” của Mãn Giác Thiền sư! Cành mai trắng ấy là cuộc đời này với tất cả những hỉ nộ ái ố vốn là bản tính con người xưa nay... Nếu trời đất vẫn mưa gió, bão bùng nữa, sáng mai ta sẽ lại ra sân tìm cho mình “một cành mai” khác của mưa gió và của cuộc đời già nua và bệnh hoạn của ta ...

Khi chợt nhớ chuyện xác con bướm, ta thấy bọn kiến đang tìm cách đưa con bướm lọt vào cái khe gạch chỉ rộng bằng ba cây tăm ở ngay dưới bậc tam cấp ta ngồi. Ta đã biết hang ổ của bọn kiến lửa rồi! Chúng không ở đâu xa nên có gì rơi rớt ra là có chúng ngay tức thì! Và, con kiến đâu cần phải suy nghĩ này nọ chi cho vừa mệt xác lại vừa mất thời gian! Có thể với thân hình nhỏ xíu của nó như vậy nên đối với chúng, thời gian là to lớn, vĩ đại biết bao nên chúng phải biết quí trọng từng giây phút của thời gian đang trôi lặng lẻ qua cuộc đời mình?

Đã tới nửa đêm lại rồi! Ta đang chờ cơn mưa to như đêm qua. Ta sẽ vui vẻ đón nhận nó như một người bạn thân thiết nào trong đời. Rồi sáng mai ta lại gặp cảnh đàn kiến đưa tang có thể là một con sâu hay xác một con chim nào bị mưa gió dập vùi về “cõi vĩnh hằng” của nó... Không có cái chết nào khác nhau – kể cả ta trong nay mai!.. Bất ngờ, ta nghe tiếng chuông chùa bên sông lại thong thả buông từng tiếng vang vọng trong không gian vắng lặng của một đêm sâu buồn cô tịch ...

Nghe tiếng hài nhi khóc
Ta nghĩ về mùa Xuân
Nghĩ mình hai thứ tóc
Chưa hiểu hết vô thường!

Nguyễn Như Mây
Chuyện Bây Giờ Mới Kể

27/07/2021
Cánh Chuồn Chuồn

Kỳ thị
Trước Noel năm 1990, Đệ Thất Hạm Đội Hải Quân Hoa Kỳ trên đường đi từ Nhật Bản ra vịnh Persian tham dự chiến dịch Bão Sa Mạc, có vớt được hai ghe vượt biên ngoài khơi Nha Trang. 6 chiến hạm ghé vào căn cứ Hải Quân ở vịnh Subic, Phi Luật Tân lấy tiếp tế và chuyển giao người vượt biên tị nạn Cộng Sản cho Cao Ủy Tị Nạn Liên Hiệp Quốc.

Chưa chuyển giao nên những người vượt biên phải ở lại trên chiến hạm không được phép xuống bờ. Đám lính Mỹ gốc Việt kéo đến thăm và làm thông dịch viên.

Vừa mới thoát hiểm, vừa mới thở được không khí tự do, nhóm người vượt biên Công Giáo tỏ ý muốn đi lễ ngày Chúa Nhật. Khâm phục lòng tin của họ!

Trình bày ý nguyện của họ với hạm trưởng và hạm phó - dể dàng, vui vẻ chấp thuận. Chuyện nhỏ!

Chạy đến nhà thờ trong căn cứ, trình bày ý nguyện của họ với vị linh mục - dễ dàng, vui vẻ chấp thuận. Chuyện nhỏ!

Dân tị nạn không đến được nhà thờ thì nhà thờ sẽ đến với họ.

Sáng Chúa Nhật, vị linh mục Thiếu Tá Tuyên Úy lên tàu, đi một vòng thăm hỏi, chúc mừng những người vượt biên tị nạn CS.

Buổi lễ được làm ở sân đáp trực thăng - đuôi tàu. Bàn ghế đầy đủ. Có nhóm lính khá đông của hạm đội biết tin nên ghé đến dự lễ chung thay vì đi lễ nhà thờ trong căn cứ.

Khi đang phụ vị linh mục sắp xếp bàn thờ, chuẩn bị trong đầu từ ngữ để thông dịch cho buổi lễ thì người vợ của một chủ ghe vượt biên ngoắc tay, tỏ ý muốn nói chuyện.

-Chị cần gì?
-Em ơi! Em có thể đổi vị linh mục này được không?
-Tại sao vậy, chị?
-Tụi chị muốn Cha Mỹ, còn Cha Phi làm lễ không có linh.

Lạy Chúa!

CCC/July 2018

Anh là người Việt Nam?
Tàu về quân cảng Yokosuka, Nhật Bản - nhà của Đệ Thất Hạm Đội Hải Quân Hoa Kỳ.

Trực xong, đói bụng, ngứa chân, nên tôi chạy ra phố trước căn cứ kiếm sushi hay bánh canh để ăn tối.

Đường phố về chiều, chỉ có vài người bộ hành vội vã bước chân.

Đang tà tà, thả hồn theo cảnh thì bên tai chợt nghe.

-Anh là người Việt Nam?

Đừng giỡn với tôi nghen! Trời mới chạng vạng mà ham vui rồi!
Không tin vào lỗ tai của mình, tôi đứng lại lắng nghe.

-Anh là người Việt Nam?

Có tiếng hỏi thiệt! Giọng nữ nhẹ thì thầm, thều thào!

Tôi đưa mắt nhìn quanh, tìm nơi phát xuất của giọng nói. Phố xá với những ánh đèn vàng mờ, vắng tanh. Xa xa có một vài người bộ hành.

Nhìn quanh quẩn tôi chỉ thấy một người nữ da trắng, nhỏ nhắn, bận đồ đen đứng dựa cửa một quán rượu. Cô ta đang nhìn tôi.

Đoàn xe sắc, thọ, tưởng, thức trật đường rầy bạo nghen! Thân tôi đang ở Nhật, mắt tôi thấy người da trắng, mà lỗ tai tôi nghe tiếng Việt.

Không biết vì thiếu ngủ, thiếu cơm, hay thiếu rượu mà bộ não của tôi đình công, không chịu làm việc. Phải khó khăn lắm tôi mới mở được miệng, hỏi một cách ngập ngừng, dò dẫm, không mấy tự tin.

-Em đang nói chuyện với anh?

-Anh là người Việt Nam? Cô gái da trắng kia có lẽ không tin lời tôi nên hỏi lại.

-Đại khái là vậy! Tôi không nở lòng nào nói tôi là người Mỹ với một cô gái chưa quen biết.

-Anh là người Việt thứ hai, em gặp ở đây! Em mừng quá! Thiếu điều cô ta nhảy cẫng lên. Nét vui mừng hiện rõ trên mặt.

-Em là con lai. Mẹ em mới bảo lãnh cho em qua đây. Cha em làm trong căn cứ nhưng ổng đi theo tàu rồi. Hồi ở Việt Nam, em sống với bà ngoại ở Tuy Hoà. Mẹ em muốn có tiền gởi về bà ngoại, nên xin cho em làm việc ở đây. Em ...

Tôi đưa hai tay lên ra dấu chận lại.

-Bên đây em không cần phải khai lý lịch ba đời. Chuyện gì từ từ rồi kể.

-Gặp anh, em mừng quá! Mời anh vô đây uống bia.

-Để một chút nữa. Anh phải đi ăn tối trước đã. Em ăn tối chưa? Lúc này tôi vẫn còn ham vui với rượu thịt.

-Em ăn rồi! Anh đi ăn nhanh, sớm về lại. Em chờ!

Vì sao cô ta biết tôi là người Việt là chuyện khác, nhưng tôi sẽ không kể đâu.

CCC/Nov 2019

Quậy nhưng không run!
Tháng bảy, 1995. Tàu vào quân cảng Sembawang, Singapore để dự một sự kiện lớn. Có đại sứ Hoa Kỳ và nhân viên tòa đại sứ đến dự, nhờ vậy mà tôi gặp được thằng Hùng, đại úy Biên Phòng (US Coast Guard), được biệt phái qua Singapore làm việc trong tòa đại sứ.

Biên phòng Hoa Kỳ mà làm việc ở Singapore? Tôi có thắc mắc đó nhưng bận công việc nên không rảnh để hỏi.

Không nói chuyện được nhiều nên tôi và Hùng hẹn nhau đi ăn tối - hy vọng có thời giờ nói chuyện thêm.

Sau ca trực, tôi rủ thêm ba thằng bạn trên tàu, hai đại úy da trắng và thằng thiếu úy Li đi ăn tối chung. Thằng Li là người Mỹ gốc Việt Hoa Chợ Lớn; không biết đi vượt biên bán chính thức lúc mấy tuổi mà nó không nói được tiếng Việt, còn tiếng Hoa thì lớ lớ.

Đi taxi đến tòa đại sứ thì thấy thằng Hùng đang đứng ngoài cổng chờ. Thằng Hùng qua Mỹ từ năm 75, nên không rành tiếng Việt; chúng tôi dùng tiếng Mỹ để nói chuyện với nhau.

Tôi không nhớ tòa đại sứ Mỹ nằm ở khu nào mà xung quanh toàn biệt thự to lớn và rất vắng vẻ.

Trời chạng vạng, đường vắng ít xe, không có hàng quán, chúng tôi đành đi bộ tà tà kiếm taxi. Đi được một lúc thì thấy phía trước có ánh đèn sáng, chúng tôi lần bước đến.

Đến nơi thì thấy “bỏ đảng sang giàu - bảng đỏ sao vàng”, có bảng đề chương trình gì đó bằng tiếng Việt (lúc đó không để ý, nên bây giờ cũng không nhớ luôn). Nhìn lại thì chỉ có một mình tôi nói tiếng Việt - cho nên khi có người nữ tiếp tân bước đến chào, tôi nói.

-Tụi tôi đến từ tòa đại sứ Mỹ.

-Mấy anh đứng đây chờ một chút. Nói rồi cô gái đó quay lưng đi.

Một vài phút sau, một người đàn ông bận đồ Tây bước ra.
-Mấy anh đến từ tòa đại sứ Hoa Kỳ?

-Đúng vậy! Tôi nói thật 100%, vì tụi tôi mới lội bộ đến từ tòa đại sứ. Ai muốn hiểu sao thì hiểu.

-Mời mấy anh vào!

Tôi ra dấu cho mấy thằng bạn đi theo người đàn ông đó. Bước qua cửa thì vào một tòa sảnh (nhà hội nghị) rộng lớn, có sân khấu, có bảy tám bàn VIP và hơn chục hàng ghế. Có khoảng mươi người trung niên nam nữ Việt Nam ăn mặc sang trọng đang đứng trò chuyện, họ quay nhìn chúng tôi - một đám trẻ ăn bận lôi thôi, áo thun, quần xà lỏn. Có thể đây là lần đầu những người nói giọng Bắc đó thấy những thằng Mỹ trắng, Mỹ vàng.

Có lẽ chúng tôi là khách VIP nên được sắp ngồi bàn “hạng nhất cải lương” - bàn đầu ngay chính giữa và sát sân khấu.

Quay lại nhìn thì thấy mấy người kia ngồi vào những hàng ghế phía sau, còn mấy bàn VIP chung quanh không có ai ngồi. Trên bàn có sẵn đồ nhắm (chả giò, chả cua, cá viên chiên, v.v...) và mười chai bia. Trúng mánh!

Hên là sau vài lời giới thiệu ngắn ngủi gì đó là màn trình diễn áo dài Việt Nam và sắc phục phụ nữ thiểu số - Cầm, Dao, Thái, Mông, Mèo.

Ngồi chung với mấy thằng bạn nơi đất khách, miệng uống bia, nhai đồ nhắm chùa, mắt nhìn người mẫu áo dài thướt tha, cà nhõng qua lại trước mặt, tai nghe nhạc nền “Những nhịp cầu tre” - thiên đàng hạ giới có thật!

Nếu không đi chung với mấy thằng bạn thì có lẽ tôi phải chạy ra khu Geylang sớm! (Ai có ở và rành Singapore thì biết tôi đang nói gì).

Màn trình diễn quá đẹp, quá hay, phong cách phục vụ chu đáo, lịch sự - mỗi lần tôi xin thêm bia hay đồ nhắm, họ đều vui vẻ đem tới.

Chỉ tiếc là chương trình khá ngắn! Nếu kéo dài bốn năm tiếng như chương trình Paris by Night thì chúng tôi sẽ không tốn tiền uống bia tăng hai ở mấy quán rượu trên đường Orchard.

Cuối chương trình, tôi hỏi xin lên sân khấu chụp hình chung với mấy người mẫu.

-Các anh cứ tự nhiên.

Và như người Hà Nội, tôi với hai thằng bạn Mỹ trắng leo lên chụp hình chung với mấy người mẫu. Còn hai thằng Mỹ vàng (Hùng và Li) có thể do có chiều cao khiêm tốn nên không chịu lên đứng gần mấy người mẫu.

Khi ra về chúng tôi còn được tặng năm cái nón lá.

Trong lúc đứng chờ taxi, tôi nói chuyện với mấy người nói giọng Bắc nọ thì họ cho biết đó là đêm tập dượt nên không có mời khách dự.

Hú hồn! Quậy nhưng không run! Stirred, not shaken!

Nhìn gái trong lúc uống bia rất có hại, tới bây giờ tôi vẫn không biết thằng Hùng làm công việc gì trong tòa đại sứ Hoa Kỳ ở Singapore.

CCC/03/2020

Cuộc đời sắc sắc không không,
Thôi thì ta hãy hết lòng với nhau.

Cánh Chuồn Chuồn
Memorial Day 2021

Thursday, July 29, 2021

Quốc hội Mỹ nỗ lực làm luật để chặn Trung Quốc thâu tóm đất nông nghiệp

Đức Thiện•Thứ Năm, 29/07/2021

Cả hai Đảng Dân chủ và Đảng Cộng hòa tại Hạ viện liên bang Mỹ đều đang rấy lên quan ngại về việc Trung Quốc gia tăng mua đất nông nghiệp trên khắp nước Mỹ. Các nhà lập pháp Mỹ đang nỗ lực làm luật để ngăn chặn Bắc Kinh dùng chiến thuật mới này để gây ảnh hưởng tới nền kinh tế Mỹ.

Các dân biểu lưỡng đảng đang thúc đẩy ban hành một sửa đổi dự luật, trong đó cấm Trung Quốc mua mới đất nông nghiệp Mỹ và cảnh báo việc Trung Quốc mua đất nông nghiệp sẽ gia tăng ảnh hưởng của họ lên hệ thống lương thực Mỹ, đặt ra rủi ro về an ninh quốc gia.

Dân biểu Dan Newhouse (Đảng Cộng hòa, tiu bang Washington) nói rằng thực trạng Trung Quốc mua nhiều đất nông nghiệp Mỹ “đang đẩy chúng ta hướng tới độc quyền đất nông nghiệp tại Mỹ do Trung Quốc sở hữu”.

Trước việc Trung Quốc đã mua tới 200.00 mẫu Anh (800.000 km2) đất nông nghiệp Mỹ, Dân biểu Dan Newhouse gần đây đã soạn thảo một sửa đổi bổ sung vào dự luật chi tiêu nông nghiệp. Điều khoản sửa đổi này nhằm ngăn chặn các công ty do Đảng Cộng sản Trung Quốc (ĐCSTQ) kiểm soát một phần hoặc toàn bộ mua mới đất nông nghiệp Mỹ.

Dân biểu Dan Newhouse nói rằng đề xuất của ông được lưỡng đảng ủng hộ và đã được Ủy ban Phân bổ Ngân sách Hạ viện thông qua.

Tuy nhiên, một số dân biểu Đảng Dân chủ đang cố gắng loại bỏ đề cập thẳng tên ĐCSTQ trong dự luật.

Dân biểu Grace Meng (Đảng Dân chủ, bang New York) nói rằng đề xuất sửa đổi luật của ông Newhouse sẽ “đóng đinh tinh thần thù hận người châu Á vốn đang gia tăng tại Mỹ”.

Dân biểu Newhouse phản bác ý kiến của đồng nghiệp Grace Meng và chỉ ra rằng: “Hơn thập nien qua, chúng ta đã chứng kiến Cộng hòa Nhân dân Trung Hoa gia tăng đáng kể việc thâu tóm các tài sản loại này ở Mỹ, đặc biệt là trong nông nghiệp. Và theo tôi, đó là minh chứng rõ ràng cho thấy rằng, trong khi chúng ta còn có thể, chúng ta nên làm tất cả những gì chúng ta có thể để ngăn chặn điều đó”.

Ông Newhouse cảnh báo rằng với việc để Trung Quốc mua các tài sản nông nghiệp Mỹ và ngày càng bén rễ vào nền kinh tế Mỹ, thì người Mỹ cuối cùng “sẽ bị phụ thuộc vào ĐCSTQ về sản phẩm nông nghiệp trên chính đất nước chúng ta. Chúng ta không muốn điều đó xảy ra. Chúng ta muốn ngăn chặn xu hướng đó”.

Ông Newhouse nói thêm rằng hiện nay chỉ 6 tiểu bang có luật hạn chế Trung Quốc liên quan đến nông nghiệp và ông cho rằng thực tế đó cho thấy điều cực kỳ cần thiết là chính quyền liên bang Mỹ phải ban hành luật để ngăn chặn Trung Quốc, ĐCSTQ chi phối ngành nông nghiệp Mỹ.

Đề xuất sử đổi luật của dân biểu Newhouse dự kiến sẽ được đưa ra bỏ phiếu tại toàn Hạ viện vào cuối tháng này. Hiện chưa rõ phiên bản dự luật này tại Thượng viện ra sao. Khi được lưỡng viện thông qua, dự luật sẽ được chuyển tiếp tới Tổng thống Biden ký thành luật chính thức.

Đức Thiện (Theo Just the News)
nguồn trithucvn.org.

Blog Archive