Saturday, September 4, 2021

TRUYỀN THÔNG VẸT BÌNH LUẬN VỀ AFGHANISTAN

Bình thường, kẻ này không mấy rảnh nghe đám truyền thông Vẹt bàn loạn theo kiểu sỉ vả Trump chết bỏ hay nịnh bợ Biden cũng chết bỏ. Họ nói gì họ nói, đó là quyền của họ. Mà những điều họ nói thì chưa nói , kẻ này cũng đã đoán trước được rồi. Riêng tuần qua, có người bạn gửi cái link ông Đỗ Dzũng bàn loạn với ông Nguyễn Văn Khanh, nhắn tôi nên nghe cho biết vì rất tiêu biểu cho quan điểm của truyền thông Vẹt tị nạn cuồng chống Trump hay cuồng mê Biden. Tò mò, tôi cũng nghe thử.

Thất vọng hoàn toàn nhưng chẳng ngạc nhiên chút nào, vì vẫn luận điệu tung hô và bao che cho Biden, luận điệu vừa rẻ tiền, vừa phe đảng một chiều nhất, không mấy xứng đáng cho những người gọi là làm nghề truyền thông, phổ biến tin tức trung thực cho thiên hạ biết thế sự. Hai vị này phải nói là những chuyên gia siêu sách động -super activists- giả dạng nhà báo mới đúng chứ không thể nào gọi là ‘nhà báo’ trung thực được. Vì những điều họ nói sai lầm, đầy thành kiến một chiều quá nặng, nên kẻ này miễn cưỡng phải lên tiếng để cộng đồng thấy thêm được một cách nhìn khác cái nhìn của hai ông này. Ai tin ai là quyền nhận định của mỗi người.

Nói trước để khỏi bị bôi bác oan: tôi đủ lương thiện để chưa bao giờ nhận mình là nhà báo trung lập hay 'ba phải' (mượn chữ của cụ Vũ Văn Lộc), mà luôn luôn khẳng định cho rõ tôi là người viết bình luận, tức là viết quan điểm chủ quan một chiều của mình, tuy luôn luôn dựa trên dữ kiện có thật, không bao giờ dựa trên fake news.

Cuộc bàn loạn kéo dài hơn 16 phút. Kẻ tung người hứng dĩ nhiên, phe ta cả mà. Ô. ĐD mớm đạn cho ô. NVK bắn, rồi ô. ĐD liú lo khen ngợi, ô. NVK mừng hớn hở, bắn tiếp. Đại khái có vài ý chính (xin tóm lược dưới dạng chữ nghiêng), kèm theo lời bàn loạn của Vũ Linh (chữ thẳng tiếp theo).

ĐD: Nước Mỹ lần đầu tiên có được hòa bình sau 20 năm.

VL: Vâng, không sai. Nhìn vẻ mặt vui mừng hớn hở của ô. ĐD, ăn mừng ngày vui đại thắng mùa hè của Taliban thì hiểu ngay ông này đang mừng cho dân Afghan trúng số độc đắc, được may mắn sống trong thiên đàng Sharia lại, và mừng cho nước Mỹ đã có hòa bình, không đánh nhau tuốt bên kia thế giới nữa. Nhưng nếu hiểu không tham chiến ở đâu hết là nước Mỹ có hòa bình, mọi người phải vui vẻ hết, thì trong lịch sử nước Mỹ này, phải nói ngay đã có quá nhiều tổng thống hiếu sát, không thích hòa bình, cứ nghiến răng nghiến lợi mang lính Mỹ và súng đạn Mỹ đi giết người khắp thế giới. Chẳng hạn như

- TT Wilson hiếu chiến mang Mỹ vào thế chiến I, không cho dân Âu Châu vui sống hòa bình dưới chế độ quân phiệt Đức Phổ;

- TT Roosevelt hiếu chiến mang Mỹ vào thế chiến II, không cho dân Âu Châu vui sống trong hòa bình của Third Reich hay Đệ Tam Cộng Hoà của Hitler;

- TT Truman hiếu chiến mang Mỹ vào chiến tranh Cao Ly không cho dân Nam Hàn vui sống trong hòa bình dưới triều đại nhà Kim;

- Các TT Kennedy-Johnson hiếu chiến mang Mỹ vào chiến tranh VN không cho dân Nam VN sống vui vẻ trong hòa bình của CSBV.

Lần sau, thế giới có chuyện, Mỹ cứ khoanh tay ngồi yên cho nước Mỹ có hòa bình cho ông ĐD vui.

Nôm na ra, ô. ĐD là nhà báo thích bàn loạn nhưng mù tịt không hiểu tại sao lại phải có chiến tranh tại Afghanistan, tại sao có khi chiến tranh là cần thiết, tại sao hòa bình giương cờ trắng đầu hàng vô điều kiện hay vứt dép tháo chạy 3g sáng không hẳn đã là chuyện đáng vui. Nhất là tại sao 3 đời tổng thống cả CH lẫn DC, Bush con, Obama và Trump, đều không chấm dứt chiến tranh tái lập hòa bình. 

Trả lời cho ông ĐD biết: vì các TT Bush con, Obama và Trump đều có đủ tinh thần trách nhiệm, hiểu trách nhiệm của Mỹ là thứ nhất giúp Afghanistan xây dựng lại xứ sở sau khi Mỹ đánh bom tàn phá hết, và thứ nhì, Mỹ hiểu cần giúp tận diệt Taliban chẳng những để đề phòng hậu hoạn cho Mỹ, cản một 9/11 khác trong tương lai, mà cũng là để giải thoát 40 triệu dân Afghan khỏi tai ách Taliban. 

Chỉ có cụ Biden là người rất mê khẩu hiệu đầu tay của CS “yêu chuộng hòa bình” trước mũi, bất cần xây dựng lại gì, ngây thơ không tin có thể có một 9/11 thứ hai y như cụ đã không tin Taliban có thể chiếm cả nước trong hai tuần, mà cũng bất cần số phận của 40 triệu dân Afghan, nên đã "dứt khoát và can đảm" dám làm chuyện mà ba đời tổng thống trước, không ai dám làm.

Trên căn bản, cả thế giới, kể cả dân Mỹ và dân Afghan đều thấy cuộc chiến 20 năm là quá dài và đều muốn hòa bình. Chuyện bình thường. Chẳng ai điên khùng muốn kéo dài chiến tranh thêm một hai chục năm nữa, mà đến một lúc nào đó, cũng phải tìm cách chấm dứt và ra về thôi. Vấn đề là ra về như thế nào. Ra về vô trách nhiệm, bất cần hậu quả, sống chết mặc bay? Hay ra về với những bảo đảm lính Mỹ sẽ không chết thêm cho dù chỉ là 13 người, nước Mỹ sẽ không bị một cú 9/11 nữa, dân Afghan sẽ không lọt vào miệng cọp Taliban hay ISIS?

Đi vào chi tiết thì vấn đề cũng là cách thức ra về, hay chính xác hơn, đóng cửa căn cứ, mang lính và kiều dân về như thế nào để tránh rối loạn vì mất tinh thần, để tránh chết chóc giờ chót hết sức vô lý và vô duyên. Rút hay tiến quân là quyết định, hành quân như thế nào để rút hay tiến cho thành công là chuyện khác.

Rút quân theo kiểu của cụ Biden, nửa đêm 3g sáng, tắt đèn, không kèn không trống, lẳng lặng tháo chạy vứt lại quân trang, quân dụng, xe cộ, máy bay, súng ống ngổn ngang,.. là cách rút quân hèn hạ, vô trách nhiệm nhất trong lịch sử rút quân của quân sử thế giới. Đi ngược lại tất cả nguyên tắc quân sự về rút quân. Tất cả các quân nhân mọi cấp đều học qua bài học vỡ lòng ‘rút quân khó gấp vạn lần tiến quân’. Cuộc rút quân kiểu Biden chắc chắn sẽ đi vào quân sử thế giới và sẽ là bài thực tập trong tất cả các quân trường trên thế giới sau này, dưới bài học “Làm sao rút quân thảm hại nhất”. Cụ Biden dưới khía cạnh này đã thành công, 'lưu danh muôn thuở'.

Để cho các cụ hiểu rõ hơn, xin nhắc lại là mới cách đây không lâu, đã có một chiến tranh được chấm dứt, lính Mỹ rút quân về mà các cụ chẳng hay biết gì hết, vì cuộc rút quá hoàn hảo, không có một rắc rối nào xẩy ra. Đến độ TTDC phải im re không dám nhắc tới.

Đó là cuộc rút quân Mỹ từ Iraq về, dưới thời TT Trump. Và đây là tóm lược diễn tiến:

- Tháng Chạp 2019: TT Trump điều đình với chính phủ Iraq về việc chấm dứt sự hiện diện quân sự của Mỹ tại Iraq, chấm dứt một cuộc chiến đã kéo dài từ năm 2003.

- Tháng Giêng 2020, quốc hội Iraq biểu quyết một nghị quyết không có giá trị bắt buộc -non binding resolution- yêu cầu lính Mỹ và NATO ra khỏi Iraq; hiển nhiên đây là cái lý do chính thức để Mỹ và NATO rút mà không mang tiếng là bỏ đồng minh tháo chạy, khi chính đồng minh đã không muốn họ ở lại giúp nữa.

- Tháng 3/2020: quân lực Mỹ và NATO bắt đầu chuyển giao các căn cứ quân sự lại cho chính quyền Iraq.

- Tháng 4/2020: 4 căn cứ lớn nhất được bàn giao trong trật tự cho quân đội Iraq.

- Trong những tháng sau đó, tất cả các căn cứ lớn nhỏ đều được tuần tự bàn giao trong trật tự; không có một căn cứ nào lẳng lặng tháo chạy 3g sáng.

- Từ tháng 6/2020 tới tháng 2/2021: Mỹ tiếp tục điều đình với chính quyền Iraq về việc duy trì hiện diện tối thiểu của quân đội Mỹ dưới hình thức cố vấn và huấn luyện viên, cũng như các hình thức viện trợ quân sự. Trong khi đó, đã không có bất cứ một cuộc tấn công nào của đám khủng bố ISIS trước đây đã từng chiếm được cả nửa nước Iraq.

- Tháng Hai 2021: theo đúng thỏa thuận từ trước, NATO nhận trách nhiệm huấn luyện quân đội Iraq, trong đó có sự tham gia của cố vấn quân sự Mỹ. Cả chính phủ lẫn quân đội Iraq vẫn còn nguyên, không tan hàng rã đám gì hết.
Lịch trình rút quân Mỹ khỏi Iraq (theo Wikipedia)

Cụ Biden biện giải việc rút quân của cụ qua việc TT Trump đã ký hòa ước với Taliban và cụ bị trói tay, phải tôn trọng.

Việc cụ Biden ‘tôn trọng’ một quyết định của TT Trump là chuyện mới lạ, nghe thật vui tai sau khi cụ Biden ngay trong tuần lễ đầu đã xé cả hai chục sắc lệnh của ông tiền nhiệm. Ước gì cụ Biden trong những ngày tháng tới tiếp tục tôn trọng tất cả những quyết định của TT Trump.

Dù sao thì tôn trọng là một chuyện, thi hành sao cho thành công là chuyện khác như đã bàn.

Hòa ước TT Trump ký có hai điều kiện do Trump ấn định và có ghi trên hòa ước hai bên ký, là 

1) phải có những bảo đảm là Taliban sẽ không để Afghanistan làm bàn đạp cho những hành động khủng bố đe dọa đến an ninh và quyền lợi của Mỹ, và 

2) Taliban phải có thỏa thuận ‘sống chung’ với chính phủ Afghanistan, với những bảo đảm về nhân quyền tối thiểu. Nếu hai điều kiện đó không được thực hiện thì hòa ước trở thành vô giá trị. Hai điều kiện đều không xẩy ra, cụ Biden có đầy đủ lý do chính đáng và chính danh để vứt hòa ước đó vào thùng rác, nhưng cụ đã không vứt, hấp tấp tháo chạy, rồi bây giờ đổ nợ, quay qua đổ thừa tại Trump. Lịch sử Mỹ đã có bao nhiêu tổng thống trốn tránh trách nhiệm một cách hèn hạ như vậy?

Rút quân của Trump có điều kiện do Trump ấn định. Rút quân của Biden là tháo chạy 3g sáng vô điều kiện. Hay chính xác hơn, cũng có điều kiện nhưng là điều kiện do Taliban ấn định, là 31/8 là hạn chót lính Mỹ còn ở Afghanistan mà cụ Biden răm rắp tuân thủ. Khác nhau xa, rất xa.

Về cách thức, quý độc giả có thể thấy hai cách rút quân của TT Trump và của cụ Biden. Tại Iraq, dưới TT Trump, không có căn cứ quân sự nào phải lén lút tháo chạy 3g sáng, khiến cả quân đội đồng minh bị mất tinh thần, tháo chạy theo, không cần gửi thêm một người lính nào tới giữ phi trường, không có đám đông nào chạy theo máy bay trên phi đạo, không một người dân nào bám vào máy bay Mỹ đang cất cánh để rồi rớt như sung rụng, không có một trực thăng nào cất cánh từ nóc tòa đại sứ Mỹ, không có một người lính Mỹ hay thường dân nào bị đánh bom chết tại phi trường. Quan trọng hơn nữa, tại Iraq, chính quyền và quân đội Iraq vẫn còn đó, khủng bố ISIS chẳng đánh chiếm được bất cứ một tỉnh lỵ lớn nhỏ nào chứ đừng nói tới chuyện chiếm cả nước.

NVK: Cảm phục cụ Biden có tính cương quyết, và tặng cụ Biden “điểm son” vì trong vỏn vẹn 14 ngày, đã mang được hơn một trăm ngàn dân Afghan ra khỏi nước.

VL: Vâng, cụ Biden cương quyết thật, cương quyết vứt 40 triệu dân Afghan vào miệng cọp Taliban không một chút áy náy, phân vân, chần chờ, e lệ gì hết. Bốn chục triệu mạng người? Chuyện nhỏ! Suy nghĩ của ô. NVK nghe thật lạ: gián tiếp giết 40 triệu người dân Afghan khi đạp họ vào miệng cọp Taliban chẳng có gì đáng nói tới, nhưng cứu được một trăm ngàn người thì lại là “điểm son” đáng tung hô! Cho dù trong số cả trăm ngàn người được cấp tốc cho lên máy bay tháo chạy, chẳng ai kịp kiểm tra lý lịch xem có Taliban, ISIS hay Al Qaeda trong đó hay không (đừng quên Taliban trong mấy ngày trước, đã trả tự do cho cả ngàn tù khủng bố của ba tổ chức này). Tính phe đảng mù quáng khó có thể đi xa hơn được.

Về điểm son, tôi nghĩ ô. NVK quên vài điểm son, vài thành tích vô địch lớn hơn nhiều: cụ Biden trong vòng vỏn vẹn có 14 ngày đã đạt được những thành tích cực kỳ huy hoàng:

1) trói gô 40 triệu mạng dân Afghan tặng cho Taliban;

2) tặng kèm theo hơn 80 tỷ tiền vũ khí tối tân nhất;

3) biến Taliban từ một nhúm du kích trong rừng núi thành một cường quốc quân sự lớn nhất Trung Đông;

4) vắt chân lên cổ chạy, chở theo chẳng ai biết bao nhiêu tên khủng bố len lỏi vào, trong khi bỏ lại cả trăm hay cả ngàn dân Mỹ vào tay khủng bố cuồng điên Taliban, sống chết không ai biết, bây giờ lo năn nỉ xin Taliban tha cho họ;

5) vứt luôn cả uy tín và những cam kết của đại cường Mỹ vào thùng rác lịch sử. Từ giờ trở đi đố ai dám tin đồng minh Mỹ nữa?

Vâng, đó mới chính là những thành tích vượt bực, ít ai làm nổi những chuyện vĩ đại như vậy trong một thời gian vỏn vẹn có hai tuần. Đó mới là những điểm son đáng kể của cụ Biden. Cụ Khanh ơi, cụ nịnh Biden nhưng chưa đầy đủ, còn thiếu sót đấy.

ĐD: Đòi hỏi cụ Biden phải tuyệt hảo, không một sơ sót nào là vô lý khi chính quyền của cụ còn “non trẻ, mới có 7 tháng”.

VL: Ủa, quyết định rút quân là của cụ Biden chứ có ai ép buộc gì đâu? Nếu ý thức được mình còn “non trẻ” chưa đủ kinh nghiệm thì đừng nên hấp tấp lấy quyết định gì có hơn không? Chờ học hỏi kinh nghiệm thêm vài chục năm nữa để trưởng thành hơn có tốt hơn không? Nói cụ Biden còn “non trẻ” nghe thật tiếu lâm. Cụ Biden chỉ mới lăn lộn trong chính trường Mỹ có 50 năm thôi, còn non trẻ lắm. Với đầu óc của cụ Biden, chắc cụ cần một thế kỷ mới trưởng thành, hết “non trẻ”.

NVK: Tôi nghĩ chỉ trong 3 tới 6 tháng là dân Mỹ sẽ quên bẵng chuyện Afghanistan này.

VL: Thật ra, chẳng ai biết dân Mỹ sẽ quên thảm họa Afghanistan trong ba tháng hay ba tuần hay ba năm hay ba trăm năm, nhưng có điều chắc chắn là phe ta, đảng DC, đám TTDC, và đám truyền thông Vẹt tị nạn cuồng mê Biden sẽ cố gắng tối đa chôn vùi thảm họa Afghanistan càng sớm càng nhanh càng sâu càng tốt, bằng cách không nhắc lại chuyện này, lái các đề tài thời sự qua các chuyện khác, chẳng hạn qua việc đào bới lại những chỉ trích chống Trump, hay lại tung mấy củ cà-rốt trợ cấp bạc ngàn tỷ cho thiên hạ mờ mắt quên hết chuyện Afghanistan.

Ngay trong cuộc phỏng vấn, ông ĐD đã tìm cách lái cuộc nói chuyện qua đại dịch COVID khi ông ta tìm cách chạy tội cho Biden. Khi dịch hoành hành dưới thời Trump thì phe ta, từ đảng DC đến TTDC Mỹ đến truyền thông Vẹt, đều nhất tề xỉa tay đổ thừa tại tổng thống ngu dốt bất tài, vô cảm tàn ác, thủ phạm giết cả nửa triệu người. Tất cả là lỗi của tổng thống mà không một ai nói gì đến vai trò độc lập của các thống đốc. Bây giờ con cháu Delta của COVID hoành hành thì ông ĐD quên bẵng trách nhiệm của tổng thống, mà lại hoàn toàn đổ tội lên đầu các thống đốc CH. Thế mới nói tính phe đảng, bóp méo tuyên truyền đã leo lên mức thượng thừa, coi cả thiên hạ như ruồi, muốn nói gì thì nói.

Có một điều chắc chắn là dân Afghanistan sẽ KHÔNG BAO GIỜ quên được, dù ba tháng hay ba năm hay ba chục năm hay ba trăm năm, khi họ bị đầy đọa trường kỳ dưới luật Sharia, là luật tàn nhẫn nhất lịch sử nhân loại. Như dân tị nạn Việt, trốn chạy qua Mỹ gần 50 năm vẫn chưa ai quên Tháng Tư Đen. Nhưng dân Afghan nghĩ gì, lo sợ hay vui vẻ, nhớ gì hay quên gì, trong suốt cuộc nói chuyện của hai ông, không thấy các ô. ĐD và NVK bàn một tiếng nào. Who cares?

Vũ Linh

4/9/2021 
BIDEN-HARRIS, CẶP BÀI TRÙNG ĐẠI HỌA

Trong thể chế chính trị Mỹ, tổng thống và phó tổng thống ra tranh cử cùng liên danh, nhưng thiên hạ thường coi nhân vật thứ hai như … pha, chẳng ai để ý tới, phần lớn chỉ làm cảnh để câu thêm dăm ba cử tri. Chỉ trong rất ít trường hợp người ta mới muốn nhìn người phó kỹ hơn. Đó là những trường hợp người chính hoặc là quá lớn tuổi, già yếu như trường hợp ông Reagan khi ra tranh cử lần đầu đã 70 tuổi; hay trường hợp người chính có quá ít kinh nghiệm như trường hợp ông Obama ra tranh cử lần đầu với kinh nghiệm chính trị vỏn vẹn hai năm làm thượng nghị sĩ liên bang (trong đó có 2 năm làm quen với các nghị sĩ, và 2 năm bỏ đi vận động tranh cử tổng thống), và vài năm dân biểu tiểu bang Illinois.

Vai trò của người phó đứng cùng liên danh chưa bao giờ quan trọng hơn trường hợp cụ Biden. Vai phó có thể trở thành vai chính khi tim cụ Biden nhẩy mất một nhịp, hay cụ Biden ký nhầm giấy … xin từ chức!

Và cụ đã chọn bà Kamala Harris.

Nhìn lại tình trạng TT Reagan, ta thấy trường hợp cụ Biden giơ tay tuyên thệ nhậm chức vào tuổi 78, khi ông Reagan cùng tuổi đã mãn nhiệm, và sau đó không lâu bị bệnh alzheimer. Chẳng những cụ Biden già mà lại còn cực lẩm cẩm, chuyên nói nhầm, nói lộn, nói sai, có thể vì đã có triệu chứng alzheimer rồi, trong khi gia tài lại là một chuỗi quyết định sai lầm.

Như đã viết ở trên, người đứng cùng liên danh thường phải bù đắp cái thiếu hụt của người chính. Cụ Biden là một ông già da trắng của miền đông, do đó, lý tưởng nhất là một bà da đen của miền tây. Nhất là trong thời buổi thượng tôn phụ nữ và thượng tôn da đen ngày nay. Thế là bà Kamala Harris trúng số, được tuyển.

Bà Kamala có kinh nghiệm về quốc phòng, an ninh, đối ngoại, kinh tế,… ? Không, bà Kamala có đúng zero kinh nghiệm trên những vấn đề sinh tử này. Bà Kamala có thực tài, được dân chúng ủng hộ rất mạnh? Cũng không, bà Kamala đã là một trong những ứng cử viên tổng thống với tỷ lệ hậu thuẫn ít nhất, đã rút lui khi chưa có cuộc bầu sơ bộ nào trong nội bộ đảng DC.

Vấn đề là bà Kamala này, ngoài hai yếu tố đàn bà và da màu -lai đen và Ấn- thì chẳng còn yếu tố nào đáng ký lô hết. Trái lại, tất cả các thăm dò đều cho thấy dân Mỹ đa số chẳng những không phục mà lại còn phán là bà tuyệt đối không có khả năng vào Tòa Bạch Ốc, nếu chẳng may cụ Biden té ngựa bất thình lình.

Nhìn lại hai trường hợp lịch sử vừa nêu về các TT Reagan và Obama, ta thấy gì? Ông Reagan biết mình già và ít kinh nghiệm chính trị quốc tế nên đã chọn ông Bush cha. Ông này trẻ hơn nhiều, nhưng đặc biệt, cũng là một chính trị gia chuyên nghiệp chẳng những về các vấn đề quốc nội khi ông đã từng là chủ tịch Ủy Ban Phối Hợp Quốc Gia của đảng CH, cựu giám đốc CIA, mà cũng là chuyên gia đối ngoại luôn khi ông đã từng làm đại sứ Mỹ tại Trung Cộng. 

Ông Obama cũng ý thức được mình thiếu kinh nghiệm chính trị quốc gia và quốc tế nói chung, nên đã chọn TNS Joe Biden, một chính trị gia chuyên nghiệp đã từng làm nghị sĩ 36 năm, cho dù thành tích là câu hỏi vĩ đại. Ít ra thì cụ Biden cũng quen biết tất cả các thượng nghị sĩ, biết tính từng người, nghĩa là biết đấm mõm từng người với loại quà cáp gì.

Đó là những trường hợp thiên hạ nhìn rõ vai trò quan trọng của người phó và tinh thần trách nhiệm của người tranh cử tổng thống.

Cũng có trường hợp người chính chọn người phó hoàn toàn theo tiêu chuẩn chính trị câu phiếu, để rồi thất bại ê chề.

Như trường hợp ứng cử viên của đảng DC năm 1984, ông Walter Mondale. Ông này trước đó là phó cho TT Carter. Ra tranh cử chống TT Reagan. Vì thấy quá ít hy vọng, ông đã tung quả bom vĩ đại là lần đầu tiên trong lịch sử chính trị Mỹ, chọn đứng cùng liên danh với một phụ nữ, bà Geraldine Ferraro. Bà này chỉ có một đặc điểm duy nhất là… ‘phụ nữ đầu tiên’ trong liên danh ứng cử TT-PTT, ngoài ra không có điểm gì khác đặc biệt. Bà là một dân biểu cấp tiến, không có gì nổi bật, làm dân biểu ba nhiệm kỳ, tổng cộng 6 năm. Kết quả, liên danh lu mờ Mondale-Ferraro thảm bại, thu được đúng 13 phiếu cử tri đoàn của tiểu bang nhà của ông Mondale, là tiểu bang Minnesota, và thủ đô Washington DC, so với 525 phiếu của liên danh Reagan-Bush cha.

Nếu nói về tệ hại, có thể khẳng định liên danh Mondale-Ferraro yếu nhất lịch sử, cho đến khi liên danh Biden-Harris ra đời, chiếm giải vô địch ... dở.

Thật thế, ta thử nhìn qua và so sánh hai liên danh Mondale-Ferraro và Biden-Harris.

Trước hết, ta nhìn hai vai chính Mondale và Biden.

Cả hai ông Mondale và Biden đều từng làm phó tổng thống, đều thuộc loại cấp tiến khá nặng tuy ông Mondale cực đoan hơn cụ Biden nhiều, đều là chính trị gia lão thành trong guồng máy chính trị của đảng DC qua việc làm thượng nghị sĩ nhiều nhiệm kỳ, đều nổi tiếng là nghị sĩ lờ mờ, tuy ngồi lâu nhưng chẳng để lại dấu ấn gì cho hậu thế. Và cả hai đều được mời đứng chung liên danh tranh cử tổng thống để cân bằng liên danh: Mondale, cấp tiến miền bắc đứng chung với Carter, tương đối bảo thủ miền nam; trong khi Biden da trắng cấp tiến ôn hoà đứng sau Obama, da đen cấp tiến cực đoan.

Đó là những điểm tương đồng, nhưng nhìn kỹ, cụ Biden tệ hơn xa ông Mondale.

Trước hết ông Mondale trẻ hơn nhiều, ra tranh cử TT khi 56 tuổi, 9 năm trước tuổi hưu chính thức, trong khi cụ Biden ra tranh cử lần mới đây khi 78 tuổi, 13 năm quá tuổi hưu. Ông Mondale cũng nổi tiếng là người ăn nói hoạt bát, trôi chảy, không bao giờ nói nhầm, nói bậy, lẩm cẩm như cụ Biden. Ông Mondale cũng có tiếng là cấp tiến cực đoan rất kiên trì, không thuộc loại chao đảo như cụ Biden, mà cũng không bị ai tố là kỳ thị da đen như cụ Biden hết. Ông Mondale cũng không bị ai tố sách nhiễu tình dục như cụ Biden bị bà phụ tá Tara Reade tố. Ông Mondale có con gái bị đồn là đã bị TT dê xồm Clinton xúc phạm tình dục, nhưng cha con không có tội gì, khác với cụ Biden có ông con nổi tiếng hút sách và gái gú lung tung, kể cả ngủ với chị dâu vừa góa chồng.

Tóm lại, về quan điểm cấp tiến, về tình trạng sáng suốt cá nhân, về tuổi tác, về đạo đức cá nhân, dạy bảo con cái, cụ Biden tệ hơn xa ông Mondale.

Về vai phó, có điểm giống nhau nhưng cũng có khác biệt. Chung quy, cân bằng liên danh để thu phiếu vẫn là yếu tố then chốt nhất. Mondale lựa bà Ferraro để có người phụ nữ đầu tiên. Biden cũng vậy, lựa phụ nữ, là bà Harris, nhưng thêm điểm da đen lại Ấn nữa để có chút mắm muối cà-ri cho lạ miệng và hấp dẫn trong bối cảnh phải đạo chính trị cấp tiến, đại hòa đồng chủng tộc.

Nhưng hai bà đã có nhiều khác biệt quan trọng. Bà Ferraro là dân biểu lu mờ, ăn nói nhỏ nhẹ, lịch sự. Bà Harris là thượng nghị sĩ, cũng chẳng để lại dấu ấn gì ghê gớm tại thượng viện, nhưng tiếng tăm nổi hơn bà Ferraro vì to mồm hơn, hay nổ rất lớn, không sợ gì, kể cả việc bôi bác sỉ vả cụ Biden thậm tệ nhất mặc dù bà là bạn thân của gia đình Biden. Nôm na ra, bà Harris có tham vọng lớn và bạo phổi hơn xa bà Ferraro. Đặc biệt là bà Ferraro có cái cười kín đáo, nhẹ nhàng hơn cái cười… hô hố của bà Harris.

Bà Harris còn đặc điểm khác xa bà Ferraro ở chỗ bà Harris đã leo thang danh vọng rất nhanh, bằng phương cách… leo lên giường cụ chủ tịch hạ viện già khú đế của San Francisco, và cuối cùng đứng chung liên danh với cụ bô lão Biden. Bà Kamala rất ‘kính lão để đắc… cử’.

Tóm lại, liên danh Biden-Harris tệ hơn xa tất cả các liên danh tệ nhất từ trước đến giờ.

Nhiều cụ cuồng mê Biden dĩ nhiên sẽ phản bác, vạch ra là cái liên danh đó tệ vậy chứ cũng đã hạ liên danh Trump-Pence, đúng không? Chắc tại liên danh sau này tệ hơn nhiều? Thật ra, liên danh Trump-Pence thua không phải vì tệ hơn, mà vì nhiều yếu tố khác thường đặc biệt.

Thứ nhất, như diễn đàn này đã bàn, là yếu tố mà thiên hạ đang tranh cãi kịch liệt là gian lận bầu cử. Diễn Đàn Trái Chiều đã bàn chi tiết rồi, không cần bàn thêm, vô ích, người nào mang tính phe đảng tuyệt đối thì vẫn khư khư ôm lấy quan điểm của mình thôi, bất kể lập luận hay dữ kiện thực tế thuyết phục hay không. Điển hình là nhiều cụ Vẹt cuồng mê Biden vẫn ngu ngơ hỏi bầu bằng thư đã có cả trăm năm nay, sao bây giờ mới khiếu nại, trong khi họ nhắm tịt mắt để nhất quyết không nhìn thấy một số tiểu bang đã thay đổi hoàn toàn luật bầu bằng thư ngay trước bầu cử năm ngoái nên mới có chuyện.

Thứ nhì, là yếu tố dịch COVID đã thay đổi hoàn toàn bối cảnh chính trị Mỹ. Như DĐTC cũng đã bàn, dân Mỹ rất nhát gan và thiếu kiên nhẫn. Thấy vi khuẩn đánh tứ tung là đâm cuống ngay, mất bình tĩnh, dễ bị xoay chuyển bởi những tuyên truyền xuyên tạc, tinh thần lung lạc ngay. Cụ thể nhất là khi TT Trump lấy những quyết định đầu tiên nhằm chặn dịch, bằng cách cản du khách từ Tầu qua hồi tháng Giêng năm 2020, cụ Biden tố ngay Trump là “bài ngoại cuồng điên” trong khi TTDC lo cảnh giác coi chừng tay độc tài Trump lợi dụng thời cơ để củng cố quyền hành. Thế nhưng chẳng bao lâu sau, bài ca Trump bất tài, bất lực, bất cần đã khiến COVID giết nửa triệu dân Mỹ được đồng ca ào ạt, chẳng ai dám nhắc lại câu chỉ trích của cụ Biden hay nhận định phe đảng hời hợt của TTDC. Chỉ cần có một ly công tâm bé bằng hạt gạo cũng đủ thấy cái tính phe đảng mù quáng này. Nhưng đáng tiếc thay, cái tuyên truyền xuyên tạc này đã có hiệu quả lớn khi một số không nhỏ dân Mỹ hoảng hốt, muốn tìm ‘bác sĩ’ khác.

Liên danh Biden-Harris đắc cử không phải tài giỏi hơn Trump-Pence, mà chỉ vì dân Mỹ muốn thay đổi, liều mạng với ‘bác sĩ’ mới thôi, và trong hoàn cảnh đó, bất cứ liên danh nào khác cũng có hy vọng. Cũng không khác mấy khi dân Mỹ đụng khủng hoảng gia cư và tài chánh quá lớn đã bỏ CH, gạt người hùng McCain đi để bầu cho tay mơ Obama.

Trở về câu chuyện liên danh tệ, dù sao thì liên danh Mondale-Ferraro cũng chỉ là liên danh ra tranh cử, thất bại, không có hậu quả gì khác. Trong khi liên danh Biden-Harris đắc cử, hiện đang nắm quyền, đang lèo lái con thuyền Cờ Hoa. Với những hậu quả lâu dài chưa ai lường rõ được tuy cả hai người, thuyền trưởng và phó đều đã có dịp chứng minh tệ hại như nhau, qua hàng loạt đại họa đang dồn dập xẩy ra cho nước Mỹ, mà cao điểm hiển nhiên là cuộc tháo chạy thật thảm hại khỏi Afghanistan.

Và đó chính là thảm họa của xứ Mỹ này.

Nhìn vào cụ thuyền trưởng Biden thì đã có quá nhiều lời bàn rồi. Ai cũng biết tình trạng đầu óc của cụ như thế nào, cũng như không ai không rõ thành tích nửa thế kỷ lăn lộn chính trường của cụ đã là một trang giấy trắng, không có được tới một thành tích nào để đời, không có một luật nào mang tên cụ, không có một quyết định lớn nào mang tên cụ vào lịch sử. Trái lại, đúng như cựu bộ trưởng Quốc Phòng của TT Bush con và TT Obama, Robert Gates đã nhận định, thành tích của cụ Biden là một chuỗi dài quyết định sai lầm.

Ta đã xem qua ‘thành tích ‘ của cụ Biden tuần rồi, bây giờ nói đi nói lại về cụ thuyền trưởng lờ mờ cũng bằng thừa, thôi thì ta đổi đề tài, thử nhìn vào… thuyền phó, bà Kamala Harris xem sao.

Bà Harris là dân gốc Ấn Độ lai da đen. Ông bố là dân da đen Jamaica, là giáo sư Đại Học Stanford ở Cali, và bà mẹ là dân Ấn, chuyên gia về ung thư vú tốt nghiệp đại Học Berkeley. Cả hai bố mẹ đều tích cực tham gia các tổ chức thiên tả nặng, đặc biệt là ông bố, được coi như một giáo sư đệ tử nặng của Karl Marx. Tuy nhiên, công bằng mà nói, bà Kamala không chịu ảnh hưởng nhiều của ông bố khi bố mẹ bà ly dị năm bà Harris mới có 7 tuổi, và bà sau đó sống với mẹ, chỉ thăm viếng bố cuối tuần trong thời gian đầu mới ly dị thôi. Đã có nhiều tài liệu kết nối bà Harris với những cá nhân và tổ chức cộng sản tuy không có đầy đủ bằng chứng rõ rệt và thuyết phục, và kẻ này không muốn khai thác thêm.

Bà Harris không phải là chính trị gia chuyên nghiệp. Bà là luật sư, leo thang sự nghiệp nhanh một cách kỷ lục vì sau khi học xong đại học, công khai làm vợ bé cho ông Willie Brown, chủ tịch hạ viện tiểu bang Cali. Ông Brown khi đó đã 60 tuổi, có vợ và con, và bà Harris 29 tuổi, nhỏ hơn ông Brown 31 tuổi. Cái đảng DC trước đây sỉ vả ông Trump vô đạo đức đủ kiểu chỉ vì chuyện 'ăn bánh trả tiền' một lần, nhưng lại nín khe về chuyện bà Kamala dùng giường ngủ làm thang xây dựng sợ nghiệp chính trị. Tính phe đảng khi nào thì mới có thể trắng trợn lộ liễu hơn?
Ông này tặng ngay cho bà Harris hai cái job béo bở nhất trong hai ủy ban của đảng DC trong hạ viện, bất kể bà không phải là dân biểu mà cũng chẳng có kinh nghiệm chính trị gì. Sau đó, ông Brown trở thành thị trưởng San Francisco, giúp bà Harris vào làm công tố của thành phố, coi như cái thang leo tiếp lên chức bộ trưởng Tư Pháp Cali.

Cuộc tranh cử tổng thống năm 2020 này là một đại họa cho bà Harris. Trước đó, tên tuổi của bà khá nổi, vì bà leo thang sự nghiệp rất nhanh, ăn nói thao thao bất tận, lại có ‘ngoại hình’ khá. Tuy nhiên, khi ra tranh cử, chỉ đạt được đâu một hai phần trăm ủng hộ trong chính nội bộ đảng DC, vì tên của bà hoàn toàn xa lạ với dân ngoài Cali.

Nhưng bà đã mau mắn tìm ra cách nổi hơn người, khi trong cuộc tranh luận đầu tiên trên TV giữa gần hai chục ứng cử viên DC, bà đã phạng cụ Biden ra trò, công khai chỉ mặt, tố cụ là kỳ thị da đen hạng nặng khi cụ chống việc bắt học sinh đi học bằng xe buýt -busing- và giúp TT Clinton ra luật trừng phạt thanh niên da đen quá nặng tay như vừa bàn. Tên tuổi bà nhẩy vọt lên hàng đầu ngay.

Nhưng chỉ là lửa rơm khi ngay sau đó, dân Mỹ thấy bà chỉ là trống rỗng kêu to, méo mó nghề nghiệp, chỉ giỏi tố cáo người khác vì kinh nghiệm công tố, nhưng không có ý kiến xây dựng gì, và chiều sâu chính trị không có gì ngoài việc ủng hộ những chương trình đồ xộ tốn bạc chục ngàn tỷ của cánh cực tả trong đảng DC đưa ra. Hậu thuẫn của bà rớt nhanh hơn diều đứt giây hết gió, bà trở thành người đầu tiên rút lui khỏi cuộc chạy đua vào Tòa Bạch Ốc năm 2020.

Thế nhưng oái ăm thay, sau đó bà lại trở thành ngôi sao số một trong cuộc chạy đua làm phó cho cụ Biden. Vì bà có hai yếu tố then chốt mà cụ Biden nói riêng và cả đảng DC đang bám víu vào như cái phao để khỏi chết chìm. Đó là yếu tố phụ nữ và da đen, dù chỉ là lai. Mà trong đám chính khách phụ nữ da đen, bà Kamala lại là người tương đối khá nhất.

Trong thời gian hơn sáu tháng qua, trong tư cách phó tổng thống, bà Harris đã gặp thất bại nặng, bị chỉ trích rất nhiều chuyện. Dưới đây là một vài chuyện đáng kể lại.
Thiên tả nặng

Theo tạp chí cấp tiến Newsweek, bà Kamala Harris là thượng nghị sĩ thiên tả nhất thượng viện, hơn xa cả cụ xã nghĩa Bernie Sanders.

Bà Kamala chủ trương:

- Cấp bảo hiểm y tế ‘miễn phí’ tương tự như Medicare cho người cao niên hiện nay cho tất cả mọi người sống trên đất Mỹ, kể cả di dân bất hợp pháp;

- Tăng thuế lợi tức tối đa trên giới ‘nhà giàu’ mà không định nghĩa cho rõ thế nào là ‘giàu’.

Cơm không lành, canh không ngọt với cụ Biden
Đã có báo loan tin cụ Biden đang khá bực mình với những sai sót của bà phó, nhất là khi Đệ Nhất Phu Nhân Jill Biden thù ghét bà Kamala ra mặt, đặc biệt là sau khi bà Kamala đã công khai sỉ vả cụ Biden là kỳ thị da đen và lem nhem tình dục với bà Tara Reade. Ngay cả cụ Biden cũng không hồ hởi lắm, nhưng đã bị bắt buộc phải lựa một phụ nữ da đen đứng cùng liên danh vì nhu cầu bầu cử.

Việc bà công khai nhục mạ ông bạn thân Biden, rồi sau đó, cả hai người lại ngồi chung liên danh cho thấy cả hai đều không có nguyên tắc đạo đức hay tự trọng tối thiểu nào, mà cả hai đều sẵn sàng làm tất cả mọi chuyện để đạt được tham vọng cá nhân.

Bị cụ Biden ‘đì’
Trên nguyên tắc, các tổng thống đều giao cho các phó tổng thống một số trách nhiệm đặc biệt, để một phần nhấn mạnh ưu tiên của tổng thống, và phần khác, ‘gây dựng’ kinh nghiệm và giúp tạo thành quả cho PTT để sau này, vị này sẽ ra tranh cử TT kế vị.

Việc đầu tiên cụ Biden trao cho bà Harris là trách nhiệm giải quyết vụ khủng hoảng di dân đang tràn vào Mỹ. Cụ Biden giới thiệu như bà là một thứ siêu thống soái phụ trách toàn bộ vấn đề. Chỉ khiến bà Harris xanh mặt, vội vã cải chính bà chỉ lo giải quyết khủng hoảng di dân dưới khiá cạnh ngoại giao, đi nói chuyện với các quốc trưởng Mễ và các xứ Trung Mỹ thôi chứ không dính dáng gì đến chuyện giải quyết khủng hoảng biên giới với cả triệu di dân đang tràn qua biên giới Mỹ-Mễ hay các biện pháp cụ thể và thực tế cản họ. Ai cũng biết vụ khủng hoảng di dân là viên thuốc độc chẳng có bọc đường gì ráo, ai dính vào chỉ có từ chết tới chết, do đó cụ Biden đã thân tặng cái job này cho bà phó Harris.

Giới hạn hay không, bà Harris cũng chẳng làm nên trò trống gì. Cả ba tháng sau khi được bổ nhiệm, bà mới học xong bài vở, đủ để đi Guatemala và Mexico. Mà vẫn thất bại. Tới Guatemala, bị TT xứ này công khai hạch tội vì chính sách của Mỹ tuyên bố vung vít khiến dân Trung Mỹ nghĩ cụ Biden muốn hoan nghênh di dân Trung Mỹ vào. Trong khi dân Guatemala chào đón bà Kamala bằng biểu ngữ “Kamala, Go Home!”. Tới Mexico, được tiếp đón lịch sự hơn nhưng đi tay không, về tay không.

Tin mới nhất, theo đài Fox News, bà Kamala mới khám phá ra bà đã bị cụ Biden ‘mượn tên’ để ra tranh cử, bây giờ đắc cử rồi thì coi bà như một thứ ‘của nợ’, không cho bà xuất hiện quá nhiều và chỉ giao cho những công tác hạng bét như đi VN khánh thành văn phòng CDC tại Hà Nội. Trong khi cụ Biden và cả nội các bù đầu với khủng hoảng Afghanistan, thì bà Kamala đã bị giấu nhẹm, không ai biết bà đang ở đâu, làm gì.

Quản trị nhân viên lủng củng
Câu chuyện là trong ban tham mưu, cố vấn và phụ tá của bà, đang có ‘nội chiến’ lớn khi các quan chức này tranh cãi lung tung, đánh nhau chí chóe mất trật tự trong ‘hệ thống quân giai’. Nguyên nhân từ bà chánh văn phòng Tina Flournoy muốn khẳng định quyền hành của mình, ra lệnh và chỉ huy tất cả, kể cả các phụ tá và cố vấn cao cấp nhất.

Bà xếp Kamala nhì cảnh đấu đá rối loạn này mà mù tịt không biệt giải quyết ra sao. Tình hìng chỉ lắng dịu khi cuộc nội chiến này nhẩy tràn lan lên các mặt báo, khiến cả đám phải tự sửa.

Miệt thị dân quê
Bà phó Kamala Harris, trong một nỗ lực bênh vực luật bầu cử dễ dãi tối đa của đảng DC đang đề nghị, đã than phiền việc đòi hỏi phải gửi bản sao của căn cước khi xin phiếu gửi bằng thư, sẽ gây khó cho dân sống trong vùng thôn quê, ngoài các tỉnh lớn. Bà cho rằng dân quê khó có thể tìm ra được tiệm Kinko để làm photocopy. Kinko là chuỗi tiệm chuyên bán văn phòng phẩm, in và chụp bản sao tài liệu.

Ngay sau lời phát biểu này, cả ngàn người đã tuýt công kích bà Kamala chẳng có khái niệm sơ đẳng nào về ‘thôn quê’ Mỹ vì chưa bao giờ bước chân tới, từ trước đến giờ chỉ biết sống trong cái tỉnh vĩ đại như San Francisco hay Washington DC. Họ khiếu nại vùng quê Mỹ không phải là rừng rậm mọi rợ, và việc chụp hình bản sao chẳng có vấn đề gì tại bất cứ vùng quên nào của Mỹ hết như bà Kamala tưởng.

Nhận định của bà Harris bị Fox News chê là hoàn toàn vô ý thức chính trị.

Không được cảm tình của dân
Một thăm dò của công ty Trafalgar cho biết 64% dân Mỹ cho rằng bà Kamala chưa sẵn sàng để làm tổng thống.

Cử tri của đảng CH nhận định gắt gao hơn khi gần 89% cho rằng bà Kamala chưa sẵn sàng, trong khi 43% cử tri đảng DC cũng nghĩ như vậy.

Theo đài truyền hình phe ta, NBC, bà Kamala là phó TT có tỷ lệ hậu thuẫn thấp nhất trong lịch sử chính trị cận đại của Mỹ.


Cá nhân
Bỏ qua thành tích leo lên giường, bà Kamala có thành tích cá nhân rất đặc biệt là có cái cười cực kỳ phản cảm. Nhất là mỗi lần bà hơi bí, chẳng hạn bị hỏi một câu hỏi khó, bà bất thình lình cười hô hố chẳng giống ai hết, bị báo Mỹ gọi là ‘cackle’. Theo tự điển, ‘cackle’ cũng là tiếng kêu cắc cắc cắc cắc của gà tây.

Chuyến đi VN
Không ai hiểu rõ lý cớ nào đã khiến cụ Biden gửi bà Kamala đi VN.

Thứ nhất, chỉ cho bà phó đi đã khiến chính quyền VC bất mãn, bị coi là khinh thường VN, do đó, VC đã đáp trả ra trò. Trước hết, giờ chót kiếm chuyện thông báo có vấn đề y tế gì đó mà chẳng ai biết là gì để hoãn chuyến bay lại ba tiếng, cho bà Kamala ngồi chờ tại phi trường Singapore, để rồi cho phép đi, tới nơi 10g tối. Sau đó, cho một thứ trưởng vô danh ra đón tại phi trường chở thẳng về khách sạn. Rồi ngày hôm sau, hạ nhục bà bằng cách bắt bà đi ra đài tưởng niệm McCain, đặt vòng hoa tưởng niệm các ‘chiến sĩ yêu nước đã bắn hạ giặc lái McCain’. Rồi bà Kamala được đưa vào diện kiến chủ tịch Phúc Niểng. Bà Kamala trả bài, cổ võ cho liên minh chiến lược giữa Mỹ và VN, nhưng ông Phúc Niểng đáp lễ, nói VN sẽ không liên minh với bất cứ xứ nào để chống lại bất cứ xứ nào khác. Một ngày trước khi bà Kamala tới VN, báo Quân Đội Nhăn Răng tung ra một bài sỉ vả Mỹ tàn tệ không thua gì những bài báo thời ‘chống Mỹ cứu nước’ năm xưa.

Nói chung, chẳng những chuyến công du đi VN trật bét thời gian tính, bị hoàn toàn khỏa lấp bởi dịch Delta đang tấn công VN tàn bạo, trong khi Mỹ bối rối lo tháo chạy khỏi Afghanistan, mà còn là một thất bại ngoại giao khổng lồ, khi bà Kamala bị VC ‘giỡn mặt’ như dế.

Chung cuộc thì ta thấy cái đại họa là bà Kamala tuyệt đối không có khả năng làm tổng thống. Chỉ nghĩ đến trường hợp đặc biệt, bà tổng thống Kamala ngồi trước dàn computer để lấy quyết định nhấn nút bắn bom nguyên tử hay không là kẻ này toát mồ hôi hột. Đến độ phải miễn cưỡng mỗi tối phải thắp nhang cầu cho cụ Biden có đủ sức khỏe để ngồi tiếp trong Tòa Bạch Ốc.

Cái sơ hở tai hại mà cũng là mỉa mai lớn nhất của thể chế dân chủ Mỹ là ở điểm đó. Các vị ra tranh cử tổng thống đều lựa những người yếu kém thua xa mình để bảo đảm khó bị mất job. Đi đến tình trạng một ông Biden yếu kém đã chọn một bà phó còn tệ hơn xa.

Thế thì bây giờ, ta phải làm gì? Cách hay nhất là ngồi chờ thay thế cả hai người vào năm 2024. Trong khi chờ đợi chuyện đó xẩy ra, thì chỉ còn một cách là khóa tay cả hai người, bằng cách bầu cho đảng CH thắng, chiếm đa số tại cả hạ viện lẫn thượng viện năm tới, để cụ Biden hay nếu bà Kamala thay thế cụ, cả hai sẽ chẳng làm được chuyện hại độc nào cho nước Mỹ hết.

Vũ Linh

Đọc thêm:

Bà Kamala Harris tuyệt đối bất tài – New York Post:

Những thất bại của bà Kamala Harris – Fox News:

Bà Kamala Harris gặp khủng hoảng – Washington Examiner:

Friday, September 3, 2021

GIẢI MÃ THUẬT NGỮ “COVFEFE”

Huy Pham

Không biết các bạn đã nghe đến từ “covfefe” chưa? Tôi nghĩ nếu ai đã theo dõi Trump từ ngày ông ta trở thành TT chắc đã nghe nói tới. Có nhiều người đã giải thích về ý nghĩa của nó, làm thế nào để biết được cách giải thích nào là chính xác nhất, đó là một câu hỏi hoàn toàn không đơn giản. Không biết các bạn có dám cùng tôi tham gia trò chơi tra tìm ý nghĩa của từ “covfefe” không? Nếu dám, vậy chúng ta bắt đầu câu chuyện…

Ngày 30/5/2017 Trump đăng trên twitter một câu ngắn nói về “covfefe” quá khó hiểu và đầy ẩn ý khiến twitter rơi vào tình trạng hỗn loạn, thiên hạ ồn ào và giang hồ dậy sóng. Vậy thông điệp thật sự của Trump ở đây là gì? Chúng ta xem lại bài đăng của Trump: hình [1] trong phần comment và thử suy ngẫm ý nghĩa của từ “covfefe”, không biết bạn có khám phá ra điều gì không?

Tweet này đã trở thành chủ đề được nói đến nhiều nhất trong ngày hôm đó, Trump không những không trả lời hay giải thích, mà còn trêu chọc những người bị ám ảnh bởi câu chuyện bằng cách đăng tiếp một câu khác vào cuối ngày, xem hình [2] trong phần comment. Cuối cùng khoảng 4 tiếng sau đó, Trump xóa bài đăng.

Kể từ ngày Trump đăng thông điệp trên, người ta cố tình diễn giải sai lệch bởi không hiểu được, nhất là những người cánh tả và giới “tinh hoa” có cơ hội để chế nhạo giễu cợt ông ta đủ điều bằng nhiều cách diễn đạt khác nhau, chủ yếu là kết luận ông ta viết bị sai lỗi chính tả, nếu bạn muốn biết điều này chỉ cần tra từ “covfefe” trên google thì sẽ rõ. Nguyên cớ chính là từ “covfefe” chưa có trong bất cứ một cuốn tự điển nào tại thời điểm đó.

Trước hết chúng ta cần biết ý kiến của Trump sau tweet này ra sao? Sau nhiều ý kiến trái chiều và bất chấp phản ứng tiêu cực liên tục của báo chí, Trump vẫn lập luận rằng bài đăng không phải là một sự nhầm lẫn mà có thể có một ý nghĩa sâu sắc. Trump đã đặt câu hỏi cho mọi người “Làm sao bạn biết đó là một sự nhầm lẫn?”, ông còn yêu cầu thư ký báo chí của mình khi đó là Sean Spicer nói với mọi người rằng sự kết hợp các chữ cái trong từ “covfefe” có ý nghĩa đối với một nhóm người có hiểu biết đặc biệt, thậm chí hai năm sau kể từ ngày đăng bài đó, ông vẫn luôn tự bảo vệ mình

Kể từ sau bài đăng của Trump, thuật ngữ “covfefe” được nhắc đến rất nhiều như một “cơn sốt”, đã truyền cảm hứng cho nhiều câu chuyện bất ngờ đến kỳ lạ:

- Đại diện đảng Dân chủ Mike Quigley đưa ra Đạo luật COVFEFE (Communications Over Various Feeds Elictronically for Engagement), nhằm sửa đổi và mở rộng Đạo luật hồ sơ Tổng Thống PRA (Presidential Records Act), bạn có thể xem chi tiết về PRA @ nguồn sau:
yêu cầu Cơ quan Lưu trữ Quốc gia NARA (National Archives and Records Administration) lưu trữ không chỉ bài đăng của TT trên tài khoản chính phủ @POTUS chính thức, mà còn bất kỳ bài đăng nào trên mạng xã hội do TT chia sẻ, thúc đẩy trách nhiệm giải trình và tính minh bạch của chính phủ. Đạo luật COVFEFE được thông qua vào tháng 6/2017, bạn có thể xem chi tiết hơn ở các nguồn sau:

- Văn phòng Sáng chế và Nhãn hiệu Hoa kỳ USPTO (United States Patent and Trademark Office) đã nhận được hơn 30 yêu cầu nhãn hiệu có chứa từ “covfefe”, nhưng đây là vấn đề nan giải, cuối cùng Jason Rosenberg, đối tác của Alston & Bird’s IP Trademarks & Copyrights Practice Group, đã ngồi lại với IPWatchdog để thảo luận xem ai thực sự sở hữu quyền đối với “covfefe”, nhưng không có được kết quả. 

Theo Rosenberg, không ai có thể thực sự sở hữu một từ. Tuy nhiên, nếu một từ được sử dụng làm nhãn hiệu - nghĩa là nó được sử dụng để xác định một sản phẩm hoặc dịch vụ cụ thể - thì chủ sở hữu nhãn hiệu có thể ngăn cản người khác sử dụng nó để bán các sản phẩm hoặc dịch vụ tương tự. Ví dụ: công ty Apple không sở hữu từ “apple”, nhưng họ chắc chắn sở hữu nhãn hiệu Apple cho máy tính và thiết bị di động. Với số lượng đơn đăng ký nhãn hiệu cho nhãn hiệu “covfefe” - 34 đơn tính đến ngày 28 tháng 6 - khó có khả năng bất kỳ người nào trong số những người nộp đơn đó có thể hoàn toàn độc quyền sử dụng thuật ngữ này. Vì vậy, chính xác thì làm thế nào để ai đó có được quyền nhãn hiệu đối với một từ như “covfefe”?

- Nhà soạn nhạc Peter Underhill sáng tác bản nhạc Fughetta ‘covfefe’, xem hình [3] trong phần comment.

Đó chỉ là ba trong số nhiều vấn đề liên quan đến từ “covfefe” kể từ ngày nó được “hạ sinh” trong bài đăng của Trump. Bây giờ chúng ta trở lại cuộc tra tìm ý nghĩa của “covfefe”.

Mãi cho đến bây giờ chưa thấy một ai diễn đạt đầy đủ ý nghĩa câu nói đó của Trump, bởi đa số mọi người không thể nắm bắt được mật mã của từ “covfefe”, nói cách khác là người ta không thể hiểu được thực ra từ “covfefe” muốn nói lên điều gì? Lý do là hầu hết mọi người đều đi nhầm đường, sai ngả, lệch hướng hoặc không đúng địa chỉ. Người ta cứ mãi tìm kiếm trong tự điển, trong văn học, ngôn ngữ học, tôn giáo hay tìm kiếm trên mạng, v.v.. nhưng lại quên mất một con đường khác đơn giản hơn nhiều, đó là một đường mòn mất dấu, một ngả rẽ bất ngờ, một lối tắt ít ai ngờ tới, một hẻm nhỏ đã bị lãng quên, vậy con đường đó là gì?

Chúng ta thường nhìn một vấn đề bằng những suy luận cao siêu và cố tình làm cho nó thêm phức tạp. Tại sao chúng ta không thử nghĩ ngược lại sẽ thấy mọi thứ đơn giản hơn rất nhiều.

Để tôi cho bạn một ví dụ, đây là câu chuyện đạt giải viết truyện ngắn về Sherlock Holmes, một thám tử tài ba nổi danh với khả năng quan sát, suy luận logic thần sầu khi điều tra các vụ án, trong tập truyện trinh thám nổi tiếng của nhà văn Arthur Conan Doyle.

Sau một thời gian làm việc quá căng thẳng, Sherlock Holmes và bác sĩ Watson quyết định dành vài ngày nghĩ ngơi thư giản bằng cách đi dã ngoại. Họ dựng lều ngủ tại một bìa rừng, bên cạnh dòng suối trong xanh mát rượi. Nửa đêm, Sherlock Holmes đột nhiên đánh thức bác sĩ Watson và hỏi:

- Watson à, anh thử nhìn và thấy có điều gì kỳ lạ không?

- Đâu có gì lạ? – Vị bác sĩ mắt nhắm mắt mở đáp lời.

- Anh nhìn kỹ đi, thử suy luận xem sao? – Holmes hỏi đầy ẩn ý và có vẻ triết lý.

- Được … - Watson nhìn lên bầu trời đêm lấp lánh tinh tú, nhìn Holmes một lát, suy nghĩ một hồi rồi nói tiếp:

- Bầu trời đêm nay thật đẹp, vũ trụ mênh mông bao la vô tận có hàng tỷ tỷ ngôi sao, trong đó sẽ có hàng ngàn ngôi sao giống như hành tinh chúng ta, chắc chắn trong hàng ngàn ngôi sao đó sẽ có một vài hành tinh tồn tại sự sống giống như trái đất chúng ta…

- Watson à, sao anh ngốc thế, lều của chúng ta đã bị một thằng cha láu cá nào lấy mất rồi – Sherlock Holmes đáp với vẻ hơi bực bội phát cáu.

Đó bạn thấy không, con người chúng ta hay nghĩ vấn đề quá xa xôi phức tạp, chúng ta cần phải thực tế và đơn giản như cách suy nghĩ của Sherlock Holmes, tuy rằng đôi lúc ông ta cũng gặp phải những trường hợp khó hiểu…

Cơ quan điều tra hình sự ở Pháp mời Sherlock Holmes sang để giúp điều tra nguyên nhân của ba cái chết có bộ mặt đang mỉm cười, bởi trong hồ sơ vụ án có nhiều điều khả nghi, không hợp lý. Khi ông ta đến, người cảnh sát hình sự trả lời câu hỏi của Holmes về nguyên nhân về mấy cái xác chết:

- Đây là Pierre, ông ta chết ngay sau khi biết mình trúng số độc đắc

- Đây tỷ phú Dufour, ông ta chết khi nghe tin Tòa án cho ly dị vợ mà không chia tài sản – Cảnh sát hình sự quay sang xác chết thứ hai và nói.

- Còn đây là Vincent, ông ta bị chết vì sét đánh – Cảnh sát nói về xác chết thứ ba

- Hai xác chết trước thì có thể hiểu được nụ cười, nhưng còn cái xác thứ ba, ông này cười cái gì? – Thám tử Sherlock Holmes hỏi.

- Tại ông ta tưởng mình đang được chụp hình, thưa thám tử. – Cảnh sát giải thích

Bởi vậy để nhìn ra vấn đề, đôi lúc chúng ta phải chọn cách nhìn đơn giản theo kiểu “trẻ con” một chút. Điều này khiến bạn khó hiểu và khó tin, vậy các bạn thử đem từ “covfefe” hỏi mấy đứa học sinh cấp II thử tụi nó trả lời như thế nào? Rất ngạc nhiên và bất ngờ câu trả lời là giống một công thức hóa học. Đây chính là chìa khóa của vấn đề!

Vậy chúng ta thử viết lại từ “covfefe” theo cách diễn đạt của môn hóa học xem sao:

covfefe => CoVFeFe

Vậy ở đây CoVFeFe là công thức hóa học của một hợp chất được tạo thành từ ba nguyên tố sau:
-Cobalt = Co
-Vanadium = V
-Iron = Fe

Sau khi lăn lộn chết lên chết xuống, tra tìm trong ngành hóa để cố gắng tìm ra “giấy khai sinh” của từ “CoVFeFe”, tôi tình cờ phát hiện thật ra chúng đã tồn tại từ rất sớm, sớm hơn dự đoán của chúng ta về nó. Thật ra CoVFeFe là một hợp kim được tạo thành bởi ba nguyên tố trên với thành phần như sau:
-Cobalt (Co-49%)
-Iron (Fe-49%)
-Vanadium (V-2%)

Với sự khác nhau về thành phần và cấu tạo của ba nguyên tố trên, ta có các hợp chất với các công thức tuyến tính (linear formula) khác nhau như: CoVFe, VcoFe, FeCoV, v.v…

Vậy hợp kim CoVFeFe có gì đặc biệt? đây là một hợp kim có từ tính mềm với mật độ từ thông cao nhất (highest flux density) so với bất kỳ hợp kim lõi sọc (stri core) nào, lý tưởng cho việc sử dụng trong lõi băng và từ tính lõi trong nhiều công nghệ cải tiến. Các nam châm làm sạch các tạp chất từ 5G hoạt động ở mức độ ion. Điều này giữ cho oxy không bị cạn kiệt, khiến cho sóng vô tuyến tần số cao (mnWave) trở nên vô hại. 

Nếu 5G có thể gây hại cho môi trường của chúng ta và tất cả những người sống trong đó, thì CoVFeFe là công nghệ đang được triển khai để bảo vệ chúng ta khỏi các mức sóng vô tuyến tần số cao nguy hiểm này. Hơn nữa nó cũng mang lại nhiều tiến bộ công nghệ sáng tạo cho tương lai của chúng ta, bao gồm cả du hành vũ trụ, khiến tín hiệu trở nên vô hại.

Thật ra hợp kim của ba nguyên tố trên đã được American Elements sản xuất một số vật liệu có độ tinh khiết cực cao (lên đến 99,99999%) tuân theo các tiêu chuẩn thử nghiệm ASTM (American Society for Testing and Materials) hiện hành, theo thông số kỹ thuật tùy chỉnh theo yêu cầu, trong các ứng dụng thương mại, nghiên cứu và các công nghệ độc quyền mới tuân theo tiêu chuẩn của MSDS (Material Safety Data Sheets)

Nếu giả sử chúng ta thích mơ mộng đi xa hơn nữa, du hành về quá khứ xa xôi, chúng ta sẽ biết thuật ngữ ‘covfefe’ là một thuật ngữ trong ngôn ngữ Antediluvian có nghĩa là “In the end we win”. Nó thường được sử dụng bởi các con trai của Adam để chống lại những hành động xấu xa của những kẻ sa ngã đã khiến con người lạc lối.

KẾT LUẬN
Như vậy thật ra Tổng Thống Trump đã biết trước mọi kế hoạch và hoạt động khủng bố sinh học covid-19 của DS Cabal nên dường như đã đi trước một bước trong cuộc chơi… CoVFeFe!

Chính DS Cabal lên kế hoạch kích hoạt 5G có thể gây hại cho môi trường của chúng ta và tất cả những người sống trong đó (chuyên đề này tôi sẽ chia sẻ chi tiết trong một bài viết khác), khiến cho chúng ta bị bệnh và sợ hãi hoặc có thể dẫn đến cái chết, để thực hiện chương trình tiêm chủng vaccine cho việc kiểm soát con người và lọc dân số cho kế hoạch ‘New world order’ cũng như diệt chủng loài người, thì hợp kim CoVFeFe là một công thức hóa học được tìm ra bởi Q+Trump để hóa giải giống như một công nghệ được sử dụng để bảo vệ chúng ta khỏi mức mmWave nguy hiểm của sóng 5G.

Mặt khác tính đến năm 2019, các tháp 5G của Mỹ đã được nâng cấp lên tháp chữa bệnh Tesla 432 Hz. Ban đầu chúng được tạo ra bởi 1% và Deep State để kiểm soát và gây ảnh hưởng tiêu cực lên sức khỏe chúng ta, nhưng Trump và Q+ đã biến chúng thành tháp Tesla.

Chúng ta nên nhớ một điều: không có ngôn từ hoặc biểu hiện vô nghĩa nào có thể thoát ra từ một con người có trí tuệ siêu phàm như Sir Donald Trump!

Đó chính là lý do POTUS đã đăng về ‘COVFEFE’ như một hình thức tuyên chiến công khai với DS Cabal dưới dạng mã hóa chính trị.

Bây giờ chắc các bạn đã hiểu quá rõ về ý nghĩa của từ ‘covfefe’, vậy chúng ta có thể chia tay được rồi chứ ha?

TÌNH THIÊN THU

Tranh: Theo em về Huế - Đinh Cường

Năm tôi mười sáu, mẹ mời về nhà một ông thầy nổi tiếng bói tên. Ông ta không tráp, không sách, không quẻ. Đồ nghề của ông ta chính là đôi mắt. Đôi mắt có ánh nhìn cứng lạnh như mũi khoan thủng thỉnh đục từng mẩu đời cho đến khi lộ số phận. Ba người ngồi một dãy nhưng ánh mắt của ông ta chĩa vào chị Ái:

- O tên chi?

- Dạ ... Ái.

- Đời O lộ cả trong cái tên: Ái là yêu. O yêu thiệt dễ sợ!

Ông bỏ lửng ở đó, quay qua mẹ tôi:

- Tên bà?

- Dạ ... Lội.

- Lội suốt đời phải không? Vì mẹ, vì chồng, vì con ...

Mẹ tái mặt còn tôi ghé tai chị Ái:

- Bói rứa em bói cũng được. Căn cứ vào tên mà suy diễn. Vả lại mạ nói đàn bà mấy ai không khổ.

- Ừ, mụ non nói có lý. Thầy nói tau yêu dễ sợ ... Nhưng tau có trái tim đông lạnh, sức mấy!

Đôi môi đỏ mọng trề ra rồi chủ nhân trái tim đông lạnh đứng dậy, nhưng không bỏ đi vì câu nói tiếp theo của ông thầy:

- Sáu, bảy tuổi nhà bà có tai biến, bắt đầu nếm mùi cực. Tuổi trăng tròn phải lưu lạc. Chồng con không ra chi. Đôi chân bà là đôi chân biết khóc, luôn dầm trong nước, "ướt" suốt đời. Đưa nó ra đây!

Mẹ tôi líu ríu chìa chân ra. Đôi chân in dấu số phận. Chỗ chai, chỗ sần, chỗ lõm, chỗ nhô xương, móng hư, móng trụi ... Dấu vết lầm than lấm tấm như lệ ứa.

Chị Ái ngồi xuống hình như bị lực hút của ông thầy. Hình ảnh bà ngoại điên đẹp tuyệt trần đứng cởi quần rũ hiện ra trong nắng. Bà tôi điên khi mẹ tôi lên tám, vẫn đẹp lạ lùng cho đến khi chết. Tôi còn nhớ bà ngoại hay nói một mình, phì cười và cởi quần rũ. Động tác nào của bà cũng tự nhiên, duyên dáng ... Đúng là mẹ đã đi ở từ năm mười ba để lấy một món tiền chữa bệnh cho bà mẹ điên. Đôi mươi về lấy một anh thợ hớt tóc nghèo. Khoảng mười năm bệnh lao cướp mất chồng ... Vâng, cuộc đời mẹ, thầy tóm trong mấy câu mà đúng đến sởn da gà! Cả đôi chân mẹ, suốt đời chui rúc lặn lội sao ông ta nhìn thấy và gọi tên nó thật đúng - Đôi chân biết khóc!

Chị Ái có vẻ hoang mang. Tôi nghe chị lẩm bẩm: "Chân vợ ổng cũng rứa thôi. Đàn bà mà!". Thế nhưng tôi thấy chị lén nhìn chân mình.

- O tên chi?

Ánh mắt ông thầy xỉa vào tôi. Vẫn cái ánh mắt dễ sợ ấy.

Lập tức con bé "cắc cớ" trong tôi xúi tôi nói láo:

- Tên Dần ạ!

Bà chị bụm miệng cười còn ông thầy tỉnh bơ cắm ánh mắt vào tôi bắt đầu khoan:

- O khổ vì không giống cọp. O hiền và đa cảm đa mang. Hiền là thiệt, thương là khổ. Hay thương nhưng lại dễ bị người ta ghét. Trái tim đa cảm của o tự vệ bằng những cái gai - bướng bỉnh, lạnh lùng, kênh kiệu, khó gần ...

Sau bữa bói tên, những người đàn bà trong nhà tôi dường như khổ hơn. Mẹ hay nhìn "đôi chân biết khóc". Tôi xù gai tăng cường bảo vệ trái tim yếu đuối bằng thành trong lũy ngoài và thề tránh xa mấy lão vừa xoi vừa bói. Chị Ái trông như vô sự vì trái tim chị vẫn "ngủ đông"! Cô giáo mới ra trường đẹp như hoa khôi nhưng lạnh như nước đá vẫn chưa có bồ dù lượn lờ quanh chị cả tá. Loại lì lợm lăn xả vào nhà, chị lấy chổi quét. Loại ngang lứa, chị bảo "hỉ mũi chưa sạch". Loại chững chạc, chị thưa cụ ...

Mẹ tôi đe ở góa, chị bảo:

- "Thầy bảo con lụy vì yêu, ở góa hết lụy".

Mẹ im lặng ân hận. Còn tôi rủa thầy xem mặt bói tên!

Chị Ái không ở góa. Chị lấy chồng muộn khi mẹ tôi đã qua đời, ở tuổi băm. Tôi tò mò nhìn người làm nóng trái tim mùa đông và khiến cái đầu ngang ngạnh của chị đầu hàng. Trong ảnh anh ta trẻ hơn chị và trông quen quen. Chị viết trong thư chị rất hạnh phúc, đến nỗi thỉnh thoảng chị cứ muốn hét lên với ai đó rằng chị hạnh phúc lắm lắm ...

Một ngày, tôi nhận một bức điện khẩn từ thành phố Hồ Chí Minh: "Chị cần em. Thu xếp vào với chị gấp".

Tôi gặp chị tại phòng hồi sức của một bệnh viện. Chị già đi, gầy rộc hốc hác. Đôi mắt đen toát lên ánh lửa dữ dội của kẻ đang quyết đấu. Nằm mê man bất động trên giường lủng lẳng dây ống là chồng chị. Mặc năm tháng và biến đổi, tôi vẫn nhận ra đó là thằng Chuột!

Thằng Chuột thua chị Ái ba tuổi, lớn hơn tôi một tuổi nhưng không ai gọi đứa quanh năm làm thuê gánh mướn, không cha không mẹ bằng anh! Thằng Chuột thường ở trần khoe chỗ lõm trên vai, nơi chiếc đòn gánh luôn đè nặng từ khi cha mẹ nó chết vì trúng mìn khi xăm tìm phế liệu. Nó bảo đó là chỗ đựng tiền nuôi em. Hồi đó em nó còn nhỏ, gánh thuê nó phải dắt em theo. Gánh xóm nào gửi em xóm ấy. Trông nó gánh nước thật buồn cười. Quang gánh e dài hơn nó và nước thì lưng lửng thùng. Thế nhưng có việc gì người trong xóm cũng gọi nó vì nó siêng năng, thật thà và rất thương em. Nó hay gửi em nó ở nhà tôi. Con bé la lết chơi, thấy cái gì cũng cho vào miệng. Tôi lén lấy cục đường đen kho cá trong chạn cho nó còn chị Ái đem con bé nhem nhuốc gầy gò ra bể nước "đánh bóng". Tắm rửa xong xuôi gói trong chiếc áo cũ rộng thùng thình, trông con bé rất ngộ. Thằng Chuột cảm động lắm. Nó thường nán lại chẻ giúp đống củi, buộc cái chổi hoặc chữa cái gì đó ... 

Mùa mưa, nước trời lai láng, thằng Chuột chuyển qua bán kẹo gừng. Thỉnh thoảng gửi em và trả công cho chị em tôi mấy cái kẹo. Viên kẹo như chiếc bánh ú nhỏ xinh, tẩm bột cho khỏi ẩm, sực nức mùi gừng. Chị Ái thường lè lưỡi liếm sạch lớp bột rồi mới ngậm. Chúng tôi nói chuyện bằng cái giọng ngọng nghịu bởi viên kẹo trên lưỡi. Những ngày mưa dầm thúi đất ấy, anh em thằng Chuột là tia nắng. Bốn đứa chơi trò bán buôn hoặc vợ chồng. Chị Ái thường đòi làm vợ thằng Chuột để ăn kẹo gừng. Còn tôi thích làm mẹ con Bẹp, em nó. Thằng Chuột lại thích trò dạy học. Nó bảo nó nhất định nuôi em nó thành cô giáo!

- Sao vậy chị?- Tôi bối rối hỏi trống.

- Ảnh xuống vét cái giếng cho xóm ... trèo lên ngã vật ra mê luôn. Nằm ở trên một tuần, chị chuyển vào đây - Giọng chị Ái khô khốc. Mắt chị nhìn dán vào cái hình hài bất động trên giường.

- Bác sĩ bảo sao?

Chị không trả lời, bọc người bệnh bằng ánh mắt da diết mênh mông.

Chị nhận ở tôi mọi sự giúp đỡ ngoại trừ thay chị ngồi bên ... anh. Tôi cứ lướng vướng với tiếng "anh" ấy! Chị Ái không rời anh quá mươi lăm phút. Hình như chị sợ anh mở mắt khi không có chị hoặc chị biết thời gian anh còn đấy không bao lăm và chị chắt chiu từng phút còn lại. Tôi không hề thấy chị đặt lưng xuống giường. Ngày đêm chị ngồi bên giường người bệnh, làm các động tác chăm sóc một cách tỉ mỉ, bọc anh trong cái nhìn trĩu nặng yêu thương. Khi chị mệt quá, chị ngủ gục trong khoảnh khắc rồi tỉnh dậy hoảng hốt. Tôi biết chị sợ Tử thần. Thi thoảng lão lại tạt qua. Khi lão hiện diện phút giây dài đằng đẵng, cả nắng cũng ốm và đến người khỏe mạnh như tôi cũng cảm thấy khó thở. Lão dửng dưng ghé nhìn anh và thằng bé mười bảy lún phún ria mép, bị chấn thương sọ não vì đua xe nằm cùng phòng. Ánh mắt nghiệt ngã của lão làm tôi ớn lạnh. 

Hồi nhỏ, cả nhà bảo tôi bị nhiễm vi rút TT (vi rút tưởng tượng). Tôi sợ đến phát khóc khi chứng kiến một con bé bị xe tông chết khi băng qua đường. Dòng xe ngưng chảy. Con bé nằm lộ như con búp bê bị quẳng ra đường. Đến lúc ấy tôi mới biết rằng người ta vẫn có thể chết khi còn rất trẻ. Chị Ái bảo có một lão mặc áo choàng đen, mang bị gậy. Lão sờ vào ai là lấy đi hồn vía của người đó bỏ bị. Từ đó ngủ với mẹ và chị, tôi chen vào giữa, trùm chăn kín mít. Tôi sợ lão thấy tôi. Còn bây giờ, tôi cứ như kẻ vô hình trong mắt lão! Lão vẫn nhìn chòng chọc chồng chị Ái và cái thằng lún phún ria mép ấy. Khi chị Ái thiếp đi vì mệt trong khoảnh khắc, tôi thay chị lắng nghe tiếng tí tách của từng giọt sống mỏng mảnh truyền vào người bạn cơ cực thời thơ ấu và canh lão. Bây giờ tôi thấy lão mà lão không thấy tôi!

Có một lần gánh đầy bể nước, thằng Chuột gãi đầu cố ngập ngừng đề nghị:

- Tui không lấy tiền công gánh nước, dán bì, chẻ củi ... chi tui cũng làm không công hết ... chị dạy con Bẹp học với!

- Răng mi không dạy em? - Tôi cong cớn hỏi.

- Tui biết có ba chữ: O tròn như quả trứng gà, Ô thời đội mũ, Ơ đà mang râu. Con Bẹp học hết ba chữ nớ rồi!

Chị Ái cười ngặt nghẽo:

- Té ra mi mù chữ. Để tau dạy cho. Học phí tau tính bằng kẹo. Mỗi buổi hai cái kẹo gừng. Thằng Chuột gật đầu lia lịa.

Khi con bé học, thằng Chuột nuốt lén chữ đực chữ cái vào bụng, thế mà biết đọc trước cả em nó. Thấy nó sáng dạ, chị Ái bày luôn cho nó để được dịp kéo tai và bắt nó gọi bằng sư mẫu. Đồ đệ không những để dành kẹo gừng mà còn sẵn lòng để sư mẫu sai vặt từ chuyện hái ổi, hái dừa, đánh nhau đến chuyện làm thủ công, tìm lá thuộc bài, bắt chuồn chuồn, ếch nhái cho chị em tôi lấy điểm. Chị Ái mười bảy, mười tám, thường có đuôi quẩn chân, thằng Chuột lại vác thiết bản đòn gánh hộ tống chị. Khi chị Ái thôi dạy, trình độ văn hóa lôm côm của thằng Chuột khoảng lớp ba và tai nó hết nguy cơ thành tai lừa!

Thế mà trong hồ sơ bệnh án ghi: Lê Chuột, 35 tuổi. Nghề nghiệp: Kỹ sư. Hôn mê sâu vì khí độc dưới lòng giếng. Chuyển từ bệnh viện Đắc Lắc ...

Người ta đã chuyển anh ấy ra khỏi phòng đặc biệt để nhường chỗ cho những kẻ còn hy vọng. Y học hầu như đã bất lực nhưng chị Ái vẫn không đầu hàng. Nữ trang, tiền bạc, hết sạch, chị thế chấp nhà và mảnh đất trồng cà-phê ở Đắc Lắc vay ngân hàng một số tiền lớn duy trì cho anh điều trị ở bệnh viện. Tình yêu và niềm hy vọng vẫn rừng rực trong mắt chị. Tôi thường bắt gặp chị ôm anh như truyền cho anh sinh lực của mình, thầm thì nói với anh như anh nghe được, tắm anh bằng những nụ hôn đẫm nước mắt. Chị gầy nhanh, tinh lực chỉ còn trong đôi mắt hõm sâu. Bác sĩ điều trị bảo tôi khuyên chị đem anh về nhưng tôi và họ đều không thuyết phục được chị. Chị còn tiền trang trải và vẫn tin anh sẽ mở mắt nhìn chị.

- Thế chị gọi thằng Chuột bằng anh lúc nào? - Một đêm tôi buột miệng hỏi.

- Khi lấy nhau.

- Thế chị ... thích ... hắn lúc nào? Hồi ấy ...

- Ừ. Hồi đó chị chỉ nhớ tới hắn khi có việc gì sai hắn ... Khi chị quên mất hắn từng có mặt trên đời thì hắn bỗng hiện ra. Chị nhận một lá thư chữ rất đẹp. Hắn báo em hắn học năm cuối ngành sư phạm. Còn hắn đã tốt nghiệp bổ túc văn hóa phổ thông Trung học, đang đợi kết quả thi vào đại học. Hắn xin phép ghé thăm ...

Em không tưởng tượng nổi chị ngạc nhiên thế nào đâu khi đứng trước hắn. Một người đàn ông thực sự - từng trải, phong trần và đẹp! Chị bối rối không dám gọi hắn là ... thằng Chuột nữa. Từ đó theo với những chuyến tàu hắn hay xuất hiện bất ngờ với những món quà thời thơ ấu. Gói kẹo gừng chị thích, chùm keo ngày xưa chị bắt hắn lội qua ao bẻ, con sóc bằng xơ mướp mà chị em mình từng giành nhau, bó hoa dại toàn thứ tụi mình chơi đồ hàng ... Hắn làm chị ngỡ thời gian không có thực và chị vẫn ở cái thuở be bé ấy! Hắn ít nói, hay làm. Đến chỗ chị có gì hư cũng xắn tay sửa. Có khi hắn còn xách nước ... Hắn đang là sinh viên năm thứ nhất ngành cơ khí ... Xí nghiệp nơi hắn làm công nhân cho hắn đi học ... Tần tảo, vất vả hơn mụ đàn bà ... - Giọng chị Ái rã ra từng mảnh.

- Rứa hắn tỏ tình với chị ra răng? Tôi tò mò.

- Không nói chi cả. Cứ lẳng lặng tận tâm tận tụy. Cũng như ngày nhỏ, có hắn chị cảm thấy vui và yên tâm. Có một lần hắn giáp mặt anh chàng đang theo đuổi chị. Anh ta ngồi lâu ơi là lâu. Hắn thay cái đèn neon trên bàn chị cũng lâu như thế. Sau đó lấy chổi quét nhà xoèn xoẹt ...

- Thì hồi nớ chị từng biểu hắn làm rứa để đuổi khách - Tôi cười.

- Nhưng hồi nớ chị chỉ là con ranh 16, 17. Khi anh ta về, hắn bảo:

- Cô có nhớ cái đòn gánh dùng làm thiết bảng bảo vệ cô ngày xưa không? Tui ... còn giữ đấy! Lần sau ... tui đem theo nhé!

- Bảo vệ kiểu ấy chắc sư mẫu ế! - Chị trợn mắt.

- Ai chê tui lấy! - Hắn lầm bầm trong miệng.

Anh ấy mỗi ngày chết đi một tí. Như chiều cứ tà dần và không ai ngăn được mặt trời lặn. Tôi trở lại với chị vì con Bẹp ngày xưa anh vắt kiệt cả thanh xuân vun bón thành cô giáo dạy toán vào với anh có một tuần rồi bay ra dạy cours. Anh trở thành bệnh nhân lâu nhất khoa, một bệnh nhân đã tàn hy vọng mà bệnh viện đã nhiều lần ngỏ ý đuổi về. Những lúc ấy chị Ái trở thành một kẻ quyết đấu. Nước mắt, sức mạnh dữ dội của tình yêu, cả tiền bạc nữa hỗ trợ chị ...

Anh đã nằm hết tháng thứ ba. Nhìn chị Ái tôi thấy sợ. Những gì liên quan đến con bệnh, chị khắc cốt ghi tâm còn mọi thứ đều lơ đãng. Chị mất dần khả năng ăn ngủ. Thế nhưng chị không có vẻ bất hạnh. Hoàn toàn hiến dâng mình cho kẻ khác xem ra cũng là một thứ hạnh phúc.

- Chị còn nhớ cái lần tụi mình tắm sông không?

- Nhớ.

Chị òa khóc. Tôi để mặc. Nước mắt sẽ kéo chị trở lại với cõi người đau khổ. Chị Ái rủ tôi tắm sông. Chị muốn thử nghiệm hiệu quả việc cho chuồn chuồn cắn rốn. Xuống nước chúng tôi vẫn đeo cứng phao. Cuối cùng chị Ái bảo: "Đồ rệp. Ngó tau bơi nì!". Chị thả tay, hí hửng quẫy đạp vài cái rồi không thấy đâu cả. Tôi thất thanh kêu cứu. Một bóng người lao vút đến, lặn xuống và túm lấy mái tóc dài của chị Ái lôi lên. Tôi nhận ra thằng Chuột. Thằng Chuột đem chị lên bờ vác ngược chị chạy. Sau đó hắn đặt chị xuống và để hai tay trên ngực chị ấn lên ấn xuống. Lập tức tụi đứng coi ré lên: " Thằng Chuột bóp vú con Ái?". Chị Ái tỉnh lại nghe thế, hất tay hắn rồi co cẳng đạp giữa tiếng reo hò khoái chí của tụi nhỏ. Hắn lắp bắp: "Tui thấy họ cứu người chết đuối làm vậy mà!". Nhưng tụi kia vẫn ré: "Thằng Chuột dê! Thằng Chuột dê!". Hắn xấu hổ bỏ đi. Chị Ái lườm theo. Chẳng đứa nào coi việc hắn cứu chị Ái đáng phải cám ơn.

- Sau này anh ấy bảo anh ấy lo nên đi theo, luẩn quẩn gần đó. Còn chị bị mạ quất cho mấy roi vì tội đạp người cứu mình. Mạ bảo: "Đồ vô ơn. Không có hắn mi thành ma rà rồi!". Chị trả thù mấy roi bằng nghỉ chơi với hắn. Hắn năn nỉ: "Tui sợ cô thành ma rà mới làm thế! Tui không dê!"- "Tau mà thành ma rà mi tắm tau dận nước". - "Cũng được!" - "Rứa mi không sợ làm ma ư?" - "Cô làm ma, tui cũng thích làm ma"...

Hồi ấy sao chị quá quắt ngoa ngoắt thế không biết? - Chị Ái cười rơi nước mắt rồi nhìn anh thì thầm - Anh ấy nghe đấy! Anh ấy thích nhắc chuyện ngày xưa lắm?

Giờ chị có thương anh ấy mấy cũng không bù nổi tình thương và lòng quý trọng anh ấy dành cho chị. Anh ấy bảo hình bóng chị đã động viên anh ấy ngoi lên từ đáy cuộc đời. Trong giấc ngủ cũng đau đáu ước mơ vượt lên số phận. Thỉnh thoảng chị nhận một món quà tự làm ngồ ngộ, dễ thương đến nỗi chị cứ đem khoe ... Bao giờ cũng kèm một câu: "Tôi đang chạy cho kịp. Hãy đợi tôi!". Chị cứ tưởng của một thằng man man nào đó ... Anh ấy ra trường, hai đứa chị lấy nhau. Nếm mùi vị nghèo gần trọn đời nên sợ lắm. Gì cũng làm, làm quần quật để tạo dựng cơ nghiệp, để chị sung sướng. Chị sống với ảnh được năm năm hai tháng bốn ngày. Kể 4 năm yêu nhau là chín năm. Kể cả lúc anh ấy là "thằng Chuột" và cả sau này, lúc anh ấy đã ra đi. Vậy là cả đời. Hai đứa chị sinh ra là để hợp nhất với nhau ... Chị nói với tôi nhưng vẫn nhìn anh và tôi có cảm tưởng anh ấy đang nghe chị. Ngay cả lúc này vẫn không thấy chị bất hạnh. Yêu là thế sao? Là cuộc đời này tỏa sáng vào cuộc đời khác và người đó trở nên tốt hơn, mạnh hơn? Nếu thế thì quả tôi chưa yêu và được yêu bao giờ!

- Nhọc nhằn lắm mới có ngày hôm nay. Thế mà cứ chuốc vạ vào thân, lận khổ trong người. Giếng của người ta mắc chi mà! - Tôi đau lòng buột miệng.

- Đi đêm lắm có ngày gặp ma. Em coi nì - Chị giở tấm ra đắp chân anh. Một bàn chân bị mất ba ngón.

- Sao thế? - Cái giá của một lần cứu một thằng bé chạy lúp xúp theo trái banh rớt trên đường ray khi tàu đang vào ga. Khi khối sắt khổng lồ sầm sập lướt qua, tim chị như bị nghiến ... Chị cầm tay anh ấy trước, vào lúc đó!

- Thế chị yêu vì anh ấy tốt hả?

- Vì tất cả.

- Chị có hối tiếc vì yêu muộn không?

- Không, có lẽ chị yêu anh từ sớm lắm, từ hồi còn là con bé ngoa ngoắt mà chị không ý thức đó thôi. Anh ấy là mối tình của cả đời chị. Là đầu. Là cuối. Là duy nhất.

- Chị có biết anh ấy ... sắp chết? Tôi thì thầm.

- Anh ấy chỉ đi trước thôi và anh ấy sẽ đợi chị. Bao giờ anh ấy cũng đợi chị.

Khoa hội chẩn và quyết định thứ hai tới cho anh về. Họ trưng bày những chứng cứ y học để cho chị Ái thấy đã vô vọng và không nên mất công sức, tiền bạc nữa. Hãy để thân thể bất lực của anh an nghỉ. Chị Ái bỗng trở nên ngoan ngoãn.

Thứ hai có ý nghĩa là còn một ngày một đêm nữa. Chị Ái xin chuyển anh vào một phòng nhỏ, được ở một mình với anh và tự chị sẽ rút ống thở ra khỏi anh. Khoa đồng ý. Hai mươi bốn giờ ấy, phòng bệnh trở thành phòng của đôi tình nhân sắp vĩnh biệt nhau. Không! Tạm biệt nhau. Tôi bứt lén một ít lan dại mầu tím trong bồn cỏ bệnh viện cắm vào ly nước. Rằm cho ánh trăng - hào phóng, lênh láng phủ lên muộn phiền, tiều tụy, chết chóc ... Cửa khép. Chị ở trong ấy cùng anh. Tôi ngồi ngoài cùng lão. Lão đã đến. Không chuông mà văng vẳng tiếng chuông gọi hồn. Không áo quần mà có tiếng sột soạt. Không hơi thở mà vẫn thấy khí lạnh ... Tôi lắng nghe tiếng tí tách của từng giọt thời gian và tôi khóc. Còn lão điềm nhiên đợi xong chuyện. 

Họ nằm bên nhau. Chị Ái ôm cổ anh thủ thỉ. Mơ hồ như tiếng vọng. Nhẹ như gió thoảng. Trăng sáng đến rợn ngợp, càng khuya càng sáng. Đêm không đen, đêm nhờ trắng. Trên cái nền trắng của hư vô ấy, tôi thấy tình yêu, khổ đau, sự sống, cái chết nắm tay nhau khiêu vũ dưới trăng. Tôi dí mắt vào cửa kính. Lão cũng thế. Đêm múc trăng dội xuống họ. Gương mặt tái nhợt của anh gối trên cánh tay ngà của chị tôi ngời ngợi ánh trăng. Tôi có cảm giác hàng mi anh run rẩy khi chị hôn mắt, tay anh khẽ khàng động đậy khi chị ôm anh và tôi nghe ... lão thở dài! Đêm cạn đáy, tiếng thì thầm bặt. Có lẽ họ đã thiếp trong tay nhau. Tôi thấy lão len lén đi xuyên qua tường.

Khi lão trở ra với cái bị phồng to. Tôi thấy rõ ràng lão quệt nước mắt. Lão lướt qua tôi như làn gió lạnh, nhanh đến nỗi tôi không kịp cảm ơn. Phải, tôi muốn cảm ơn: "kẻ thù" của chị tôi, người đã đánh bại chị sau ba tháng đối mặt. Cảm ơn lão đã bền lòng đợi chị thiếp ngủ để làm nhiệm vụ. Chị tôi hẳn không đủ sức rút những giọt sống cuối cùng ra khỏi nửa sinh mệnh của chị. Cám ơn lão!

Khi tôi và người bác sĩ trực bước vào, hai người vẫn ở trên giường. Gương mặt anh thanh thản trong giấc vĩnh cửu. Gương mặt mệt mỏi và nỗi đau dồn nén trăm ngày của chị dãn ra trong giấc ngủ đầu tiên trên giường sau bao đêm trắng, ở bên anh. Trăng đã ra khỏi phòng lâu lắm rồi nhưng một mảnh tai tái ngủ quên trên tóc chị, trắng như khăn tang cho đến hết đời chị tôi! Những gì diễn ra sau đó dường như không liên quan đến chị nữa. Người ta bảo lạy, chị lạy. Dìu đến lò thiêu, chị đi ... Nhưng chị chẳng ăn nhập gì đến khung cảnh tang tóc chung quanh. Có lẽ chị không cảm thấy mất anh vì anh vẫn tồn tại trong chị. Đêm đầu tiên về lại nhà mình, nằm trên chiếc giường đã trở thành mênh mông, chị nằm một phía, phía kia có anh. Khuya chị bật dậy. Tôi nghe chị gọi: "Anh, anh ở đâu? Em không thấy tay anh". "Anh ở đây, em!" - Tôi nghe tiếng đáp.

Tôi rón rén trở lại giường mình. Ngày mai tôi yên tâm trở về. Không sợ chị đơn độc. Không sợ chị yếu đuối. Có lẽ tôi lại mất việc. Nhưng tôi sẵn sàng bắt đầu lại. Tôi đã học nhiều điều trong hơn tháng kề cận họ. Đời rộng mênh mông bởi tôi đã nhìn ngắm nó dưới góc độ vĩnh cửu.

Quế Hương

Blog Archive