Friday, September 3, 2021

NƯỚC MẮT CHẢY XUÔI.

Chu Thụy Nguyên

Mỗi lần mang cùng bè bạn mang massage chairs vào Nursing Home để làm massage free cho những người già, lòng tôi luôn trĩu nặng.

Mặc dù đang sống ở Mỹ và biết rõ rằng những người già ở Nursing Home (Việt Nam gọi là Viện Dưỡng Lão) luôn được chăm sóc chu đáo, tôi vẫn không khỏi xốn xang mỗi khi bước vào những nơi ấy.

Bạn sẽ dễ dàng nhận ra một mùi đặc trưng kết hợp bởi mùi thuốc men và mùi thức ăn của Mỹ khi tiến vào khu ở của những người già tại đây.

Tôi không khỏi chạnh lòng khi trước mắt mình những người già, tóc bạc phơ ngồi đây đó, hoặc trên những chiếc xe lăn .

Họ ngồi như bất động, cũng có người nói thì thầm, lảm nhảm trong miệng điều gì đó. Có người lặng lẽ rơi nước mắt, cũng có người òa lên khóc như chợt nhớ đến điều gì bất hạnh trong đời.

Đa phần là người Mỹ, thỉnh thoảng cũng có vài người Châu Á trong số đó có người Việt Nam.

Mỗi lần nhìn thấy họ, tôi cứ tưởng trước mặt mình là những pho tượng bất động ở những kho chứa ma-nơ-canh nào đó. Đôi mắt họ sâu hút, buồn xa xăm.

Cũng có lúc tôi có ý nghỉ họ là những chiến binh đã chiến đấu trường kỳ trên đường đời nghiệt ngã, cuối cùng đều đã thất trận, bàng hoàng cùng kéo nhau về ngồi lại chốn nầy.

Có một điểm rất chung của họ là mọi con mắt đều đổ dồn nhìn về hướng cửa thang máy mỗi khi nó bật mở.

Ngày qua ngày, họ luôn ngồi miệt mài nhìn về hướng đó với mong ước bất chợt sẽ có một ai đó, bè bạn hay người thân đến thăm.

Họ rất thích thú mỗi khi đến lượt được gọi tên lên ghế để được massage. Một phần là họ được xoa bóp những nơi mà lâu nay họ cảm thấy đau nhức, phần khác là họ có dịp để giải tỏa tâm sự với những người xa lạ, không phải là những gương mặt quá quen thuộc của các y tá.

Họ thường nói rất nhiều về họ, về gia đình, con cái họ.

Họ thường khoe những tấm ảnh chụp lúc cả gia đình họ đang hạnh phúc.

Họ khoe hình ảnh từng đứa con với thành tích học hành hoặc nghề nghiệp của chúng.

Mỗi một ngày làm việc ở Nursing Home chúng tôi đã nghe rất nhiều câu chuyện và cũng học được rất nhiều điều từ họ. Trong số rất hiếm những người Việt Nam ở Viện Dưỡng Lão nầy chúng tôi đã gặp được dì Năm.

Lần đầu tiên gặp được đồng hương tôi rất mừng, và dì Năm cũng đã mừng đến rơi lệ khi biết trong nhóm làm việc có tôi là người Việt Nam. Dì đã nắm tay tôi thật chặt, từ trên chiếc xe lăn dì ngước lên nhìn tôi mà mắt ướt đỏ hoe.

Thoạt nhìn dì Năm, đầu óc tôi tự dưng hiện về những câu ví von mà tôi đã được học lúc còn ở Việt Nam:

- Mẹ già như chuối ba hương, như xôi nếp một, như đường mía lau.

Lại cũng có câu hát nghe được như sau:

- Mẹ già như chuối chín cây
Gió lay mẹ rụng, con phải mồ côi

Mỗi lần tôi mời dì đến để massage, dì Năm luôn xem tôi như một đứa con hay đứa cháu của dì. Dì đã tâm sự rất nhiều, tâm sự hết về cuộc đời của dì.

Dì Năm là người gốc ở đồng ruộng miền tây Việt Nam. Do cuộc sống quá khó nhọc, dì lên Sài gòn tìm phương lập nghiệp rồi sau đó lập gia đình ở Sài gòn luôn. Chồng dì cũng là một người dân lao động tay chân từ miền quê Hậu Giang lên Sài gòn kiếm sống.

Cuộc sống của hai vợ chồng thoạt đầu khá vất vả nhưng họ rất yêu thương nhau. Hai người đã cho ra đời hai đứa con bụ bẫm.

Đứa con trai được đặt tên Quân, người con gái mang tên Thảo. Có hai đứa con gia đình có vui hơn thật, nhưng cuộc sống gia đình ngày càng chật vật hơn.

Chồng của dì Năm sau nầy lại sinh tật nghiện rượu nặng và tật cờ bạc. Ông đã khiến cho gia đình vốn nghèo khó lại càng chật vật hơn. Tệ hại hơn nữa là càng ngày khi rượu vào thì lời ra, ông lại sinh tật về nhà đập đồ đạc và đánh đập vợ con.

Dì Năm tuy buồn nhưng luôn cố gắng làm việc quần quật để có thể có đủ tiền nuôi cho hai con ăn học nên người.

Dì đã không nề hà bất cứ việc gì từ gánh nước mướn, giặt đồ mướn, thậm chí ở đợ cho người ta.

Năm 1978 chồng dì qua đời vì nghiện rượu, sau đó Dì vô Chợ lớn ở đợ cho một gia đình Hoa Kiều. Họ rất thương cho hoàn cảnh của dì nên khi đóng ghe đi vượt biên họ đã cho dì và hai đứa nhỏ đi theo.

Đến Mỹ, do không biết tiếng Anh, cuộc sống của dì tiếp tục tay làm hàm nhai. Tuy nhiên, dù sao đi nữa cuộc sống ở Mỹ của dì vẫn đở khổ hơn những ngày lầm than thê thãm ở Việt Nam. Dì luôn tất bật trên xứ người, làm đủ mọi việc từ lặt rau, phụ bếp nhà hang Việt Nam cho đến làm cá, chặt thịt ở chợ, miễn sao dì có thể kiếm đủ tiền lo cho hai đứa con ăn học trên xứ người.

Con của dì cả hai đều không học lên cao, đứa nào cũng cố cho xong lớp 12 rồi đi tìm việc làm.

Đứa con gái học và đi làm nails, đứa con trai học và theo một số người Việt Nam làm nghề lót sàn nhà. Năm năm sau, con gái của dì mua nhà, dì và đứa con trai về ở chung với nó.

Ngày trước lúc mới qua Mỹ, dì thuê nhà cho con cái có chổ ở với dì. Hai đứa con dì ăn ở bày bừa ra đầy nhà mỗi ngày. Dì vừa lo đi làm kiếm cơm tất bật, về đến nhà vừa lo thu vén, dọn dẹp ngăn nắp.

Từ khi con dì mua nhà, dì ở chung với chúng, mỗi ngày chúng luôn nhắc nhở, nặng nhẹ dì đủ điều, nào là phải quét nhà, lau nhà, phải đổi dép đi trong nhà….Mỗi cuối tuần khi chúng ở nhà, chúng luôn cằn nhằn dì mỗi khi chúng lau dọn:

- Má ! Ở đây là Mỹ, không phải là những ổ chuột như ở Việt Nam, má phải ăn ở cho sạch sẻ, ngăn nắp.

Mỗi năm gia đình có hai ngày giỗ, một ngày giỗ bà ngoại và một ngày giỗ ba của sắp nhỏ .

Hồi trước dì thuê nhà cho con ở, mỗi khi làm đám giỗ dì đều đốt đèn cầy, đốt nhang để tưởng nhớ đến người quá cố mà chẳng có đứa nào nói gì.

Nay ở nhà của chúng, nghe đầy lỗ tai, buộc dì phải biết kiêng, biết dè chừng.

Thay vì đốt 3 cây nhang cho người quá cố, dì chỉ đốt một cây thôi.

Tuy vậy, con gái dì vẫn chưa thấy hài lòng, nó đề nghị dì ra chợ tìm mua nhang bằng điện về cúng, còn đèn cầy thì dứt khoát không được đốt.

Đứa con gái cằn nhằn khói nhang sẽ bám trần nhà, còn đứa con trai thì lén mẹ đem vứt bó nhang thơm ngắn vào túi rác.

Dì Năm cho biết dì có tài nấu ăn ngon, các con dì từ bé đến khi lớn khôn đều mê những món ăn ngon của mẹ.

Rồi bỗng một hôm, chúng yêu cầu dì không được nấu ăn trong nhà nữa, mọi thứ cứ để chúng lo.

Chúng bắt đầu chê món ăn Việt Nam là hôi thúi. Chúng bắt đầu tập cho dì Năm làm quen với món Spaghetti, Marcaroni, Hamburger, Hot dog….Chúng yêu cầu dì phải tập xa lìa với nồi cá kho, nồi thịt kho hột vịt, món bún bò, món bánh canh cua…

Cũng kể từ hôm đó nước mắm trong nhà đã đội nón ra đi, thay vào đó là chai xì dầu hiệu Maggi. Những món ăn Mỹ bỗng trở nên xa lạ, nhạt nhẽo thế nào đó đối với dì.

Cuộc sống bất ngờ phải lìa xa mọi thứ quen thuộc đã từng ăn sâu vào máu, vào xương tủy của mình.

Rồi một ngày nọ, trong bữa ăn chiều của gia đình, hai đứa con của dì đã cho dì biết là dì phải chuẩn bị tìm phòng để thuê, chúng sẽ lấy nhà lại để bán, vì được giá. Dì Năm đã chạy đôn chạy đáo để tìm cho ra một chổ cho share phòng.

Cuối cùng dì cũng được một bà cụ Việt Nam thương tình cho hoàn cảnh của dì, đã đồng ý cho dì về sống chung.

Kể từ hôm dì dọn ra, chỉ vỏn vẹn quần áo và giấy tờ trong một chiếc vali cở trung và hai bức ảnh của hai người thân đã quá cố.

Hai đứa con của dì cũng chẳng màng đến việc đi tìm xem mẹ mình ở đâu và sống ra sao.

Ngày qua ngày mòn mỏi, dì Năm buồn lắm, nhưng trong lòng dì cảm giác buồn các con thì ít mà lo cho các con thì nhiều.

Nằm đêm dì trằn trọc không sao ngủ được, cứ lo không biết hai đứa nó bán nhà rồi ở đâu, hai đứa nó biết ăn uống ra sao? Ngày xưa lúc chúng còn bé, hễ hôm nào kiếm được khá tiền một chút là dì vội chạy ra chợ mua món ngon vật lạ về nấu những món ngon cho con.

Bây giờ chúng bán nhà rồi đi đâu? Ai có thể nấu cho chúng những món ăn ngon mà chúng vừa miệng nhất? Thức ăn Mỹ tuy lạ nhưng nhạt nhẻo, lạ kỳ, rồi đây chúng sẽ chán cho coi! tiếng thở dài của dì vẫn hằng thườn thượt trong đêm.

Cả tháng sau đó trôi đi, Dì chẳng còn hy vọng trông thấy bóng dáng hai đứa con dì hằng yêu thương xiết bao.

Mỗi khi ra chợ gặp những người đồng hương dì thường hỏi xem có ai đã thấy hay biết hai đứa con của mình ở đâu không? Không ai có thể giúp dì giải đáp thắc mắc đáng thương nầy.

Cho đến một hôm, do quá lao lực và lo rầu thương nhớ con không ngủ được, dì đã bất ngờ ngã bệnh và bị stroke. Dì đã được những người đồng hương gọi 911 chở đi cấp cứu, dì đã bị liệt nhẹ một chi.

Sau thời gian ở bệnh viện, người ta đã không tìm ra thân nhân của dì nên cuối cùng dì đã được chở vào Nursing Home nầy để chăm sóc.

Từ ngày ấy đến nay dì đã ở đây, hằng ngày vẫn ngồi trên chiếc xe lăn, mắt luôn hướng nhìn về phía cửa thang máy.

Đôi mắt dì ngày như càng sâu hơn, hun hút, vô vọng khi bóng dáng các con dì ngày càng biền biệt xa hơn. Lần nào thấy tôi vào dì cũng rất mừng, níu chặt tay tôi hỏi dồn dập:

-Con có thấy thằng Quân, con Thảo con của dì không con? Chắc con gặp tụi nó rồi phải không con?

Tụi nó có nói chừng nào vô thăm dì không con? Tội nghiệp! Hai đứa nó ngoan lắm con! Nếu con gặp tụi nó ở đâu nhớ cho dì biết để dì xin về, đi chợ nấu ăn cho tụi nó nghe con?

Tội nghiệp cái thằng Quân nó thích ăn bún bò dì làm lắm con. Còn con Thảo, cái con nầy hổng biết sao mà nó mê món bún riêu dì Năm nấu lắm con!...
Lần khác, trước khi tôi chia tay dì ra về, dì níu chặt tay tôi nói trong nước mắt:

- Con ơi ! Làm ơn có gặp thằng Quân, con Thảo nhớ nói dùm là dì nhớ tụi nó nhiều lắm nhe con ! Nói với tụi nó cho dì gặp tụi nó một lần thôi cũng được nhe con! Hổm rày không có dì lo cho tụi nó ăn uống chắc tụi nó ốm yếu ,tội nghiệp lắm con ơi ! Sao dì lo cho tụi nó quá con ơi !...

Một lần khác dì đã tâm sự với tôi, lúc các con dì bán nhà, dì có ý định:

- Thôi con mình nó không thích mình ở làm phiền nó thì mình trở về Việt Nam, quê hương chôn nhau cắt rún của mình vậy !

Lúc đó dì chưa có đủ tiền để trở về, dì định làm thêm một thời gian nữa, dành dụm rồi về sau cũng được.

Nào ngờ, bây giờ trong hoàn cảnh nầy, dì biết rõ mọi thứ đã trở nên xa vời, thật xa vời, vuột khỏi tầm tay dì rồi. Chiếc xe lăn bây giờ ngày càng nặng nề hơn cùng với nỗi nhớ mong hai con ngày càng trì nặng trong lòng dì.

Tôi vội chia tay dì quay bước nhanh vào thang máy trước khi kịp nhìn thấy nước mắt đầm đìa trên gương mặt xương xẩu của một người mẹ Việt Nam trên xứ người. Một ngày nữa lại sắp qua đi…..

NGƯỜI MẸ CÔ ĐƠN

Phan

Sáng nay rỗi việc, tôi nhận lời ủy thác của anh bạn nhờ tôi chở một bà cụ với hai cái va li và một tấm nệm từ Dallas đi Arlington, vì xe anh không chở được tấm nệm nên anh mới nhờ tôi.

Tôi đến căn nhà mới xây (theo địa chỉ). Nhìn qua cũng biết giá trị căn nhà hơn hai trăm ngàn. Tôi nghĩ nhà đất ở đây rẻ, chứ căn nhà mới này ở Cali, hay Boston, thì bạc triệu. Người Việt Dallas giàu quá khi tôi vừa lái qua những căn nhà xập xệ của người Mễ chừng vài chục ngàn.

Xe lăn bánh, tôi không khỏi ngậm ngùi với hành trang nghèo nàn của bà cụ nhỏ thó, bệnh hoạn. Ngoài tấm nệm, hai cái va li cũ, lớn nhỏ không đều, lại khác hiệu, đủ biết chủ nhân không giàu; một bà cụ gần đất xa trời còn lỉnh kỉnh túi xách, rổ nhựa đựng quần áo chưa giặt - có cả hũ thức ăn khô gì trong đó nữa… "Người đàn bà đi cầu hôn thần chết".

Tôi đặt tên cho cụ trong tư tưởng kín bưng của mình.

Thấy cụ thở không ra hơi lúc lên xe làm tôi cũng hơi lo. Nhưng nhìn kiếng chiếu hậu thì cụ không đến nỗi khiến tôi phải đổi lộ trình vô bệnh viện gần nhất. Tôi mong đến nơi càng sớm càng tốt.

Xe ra xa lộ bon bon rồi. Cụ khoẻ lại sau cú leo lên cái xe hơi cao.

Cụ hỏi tôi:

- " Anh được mấy cháu ?" -để mở đầu tâm sự của người mẹ cô đơn trên nước Mỹ bao la… Cụ vô chuyện lòng nhẹ hều như hơi thở của cụ ban nãy…

- "…Ông nhà tôi ngày xưa là sĩ quan Phòng 7 – Tổng tham mưu. Sau 75 đi tù. Nhưng tôi nhờ được tay cán bộ lớn bảo lãnh chồng tôi ra. Tôi chỉ nói chồng tôi là người bắt điện thoại ở Tổng tham mưu ngày trước… Vì thế, ông nhà tôi về sớm, nhưng không được đi theo diện H.O là vậy! Ông ấy về sớm, nhưng buồn chán nên chết sớm…"

Bà cụ khóc trong kính chiếu hậu – thật cay đắng! Tôi nghĩ thế, nhưng không hiểu cay đắng lẽ gì? Cay đắng cho người vợ lính trong chiến tranh và hoà bình ở quê xưa, hay cay đắng cho chuyện nhờ cậy bên thắng cuộc, và hậu quả…

Cụ tỉ tê cho tôi nghe, từ băng sau xe, tiếng cụ rặt giọng bắc làm tôi nhớ mẹ tôi nhiều…

"… tôi kém phước anh ạ! Tôi có mười hai người con. Chín đứa còn ở Việt nam, ba đứa bên Mỹ. Tôi không đi ở nhà con này, con kia như anh nghĩ đâu.

Tôi đi ở thuê nhà người ta đây! Vì con gái tôi ở Arlington thì nó đang sống chung với chồng con và bố mẹ chồng của nó.

Tôi đâu ở chung được. Thằng con trai thì cũng sống chung nhà với vợ con và bố mẹ vợ của nó… Tôi cũng không ở chung được.

Còn căn nhà mà anh đến đón tôi là nhà thằng con cả. Cả đời tôi mới ở nhà con đúng mười ngày thì phải nhờ anh đến dọn đi đây…"

- "Bác qua Mỹ lâu chưa? Trước đây, bác ở đâu?" Tôi hỏi cụ:

"Tôi qua Mỹ được 9 năm. Mỗi năm tôi ở Mỹ 9 tháng, về Việt nam 3 tháng – toàn ở mướn chứ không ở với con cái nào được, như tôi đã nói. Nhưng bây giờ tôi phải ở Mỹ lâu dài để trị bệnh.

Khổ là tôi không thể ở nhà thằng con cả được. Hôm tôi mới từ Việt nam qua, tháng trước. Tôi ở nhờ con cháu ở Apartment vì tôi bệnh quá nên cũng cần có người ở bên tôi đêm hôm. Nhưng phòng nó chật chội và phiền phức quá nên thằng cả đến đón tôi về nhà nó ở.

Tôi cũng bất đắc dĩ vì bệnh hoạn chứ đâu muốn làm phiền con cái. Nhưng buồn lắm anh ạ! Tôi ở được đúng mười ngày thì hôm nay phải dọn đi thôi.

Tôi định dọn về Houston, ở với đứa con gái của người hàng xóm với tôi bên Việt nam xưa kia. Nó hứa giúp tôi. Nhưng con gái tôi đã xin trị bệnh cho tôi ở Arlington, nên tôi phải dọn về Arlington để trị bệnh vài tháng. Không chết thì tôi dọn về Houston với con gái người hàng xóm…"

Tôi nghe tâm sự buồn nên cũng kém vui mà thưa cụ:

- " Bác lớn tuổi rồi, lại bệnh hoạn. Đâu thể xa con cái ruột của bác được, vì khi hữu sự thì ai lo cho bác. Và sao lại đi sống với người con của người bạn ở mãi Houston. Bác nên suy xét lại chuyện đó cho cảm giác của con cái bác. Các anh chị có hoàn cảnh đã khó, bác làm mẹ nên không nên… xử sự như thế! Bác hiểu ý cháu chứ! Bác ở share phòng ở nhà người dưng vì hoàn cảnh, nhưng gần con gái bác là ổn lắm rồi! "

- " Thì bây giờ tôi dọn đến ở với hai vợ chồng ông này ở Arlington. Họ đã hơn sáu mươi tuổi, nhà không con cái. Ông chồng ở nhà ăn tiền bệnh, vợ còn đi làm. Tôi cũng gần con gái tôi rồi, có gì nó chạy sang giúp tôi… Anh nói cũng phải nhỉ!"

- " Cháu xin lỗi…"

- "Anh ạ! Họ cho tôi thuê một phòng, không hạn chế sử dụng restroom anh ạ! Tôi thật mừng."

- "Bác nói sao…?"

- "Cơ khổ. Ở nhà thằng con cả, thì con trai lớn nó ở riêng phòng lớn nhất, có restroom riêng trong đó. Không ai được vào phòng nó."

- "Rồi! Thằng đó là bác sĩ hay nha sĩ?"

- "Không. Nó là dược sĩ. Nhưng sao anh hỏi vậy?"

- "Cháu đoán thôi! Bác đừng nghĩ xấu về những người tuyệt đối vệ sinh nên không chung chạ được với ai! Hiểu thế, tốt hơn cho bác. Mọi phiền não nhẹ bay… ô-kê!

- "Ô-kê. Tôi hiểu ý anh rồi…”

Cơ khổ. Còn lại hai vợ chồng thằng cả, thằng con nhỏ và tôi, bốn người xài chung một restroom.

Mỗi sáng, tôi đã chịu khó nín nhịn chờ đợi, hỏi con trai, con dâu, cháu nội đã sử dụng restroom xong chưa, rồi mới đến mình.

Thế mà thằng con cả vẫn quát vào mặt tôi chiếm dụng restroom lâu quá, chỉ vì một hôm nó đau bụng bất tử sau khi đã dùng restroom trước đó.

Tôi ở mới có chục ngày, mà sáng nào nó cũng cằn nhằn tôi đi restroom xoành xoạch suốt đêm thì nhà cửa nào chịu nổi… Tôi khổ quá! Mình bệnh hoạn, tuổi già, thật là phiền phức…"

- "Sao bác không ở bên Việt nam với con cháu đông vui. Thui thủi bên này một mình làm gì cho khổ."

- "Thì bệnh thì phải đi tìm thầy, tìm thuốc chứ sao anh. Hóa trị với xạ trị thì tiền đâu cho đủ ở bên Việt nam…"

- "Cháu không hiểu được anh con cả của bác sao lại để bác bệnh hoạn, tuổi già như thế này mà đi ra ở share phòng với người dưng? Bác có chuyện gì ai lo? Cơm nước hàng ngày ai nấu cho bác ăn, ai giặt giũ cho bác…?"

"Thì phước phần là thế! Tôi bây giờ chỉ còn cậy vào đứa con gái. Nó cũng đã sáu mươi tuổi rồi. Nhưng còn làm dâu hàng ngày. Tôi lại còn làm khổ nó miếng cơm, tô cháo, gói quần áo cần giặt giũ… Nó làm sao mà kham nổi lo lắng cho chồng con, bố mẹ chồng ngày hai bữa, lại còn mẹ ruột bệnh hoạn phải chạy tới chạy lui. Tôi định về Houston là vậy!

Tôi nghĩ mà buồn cái thằng Cả nhà tôi sướng từ bé. Nó chẳng thiếu thứ gì vì thời trẻ tôi làm ăn được lắm! Cung phụng nó đủ điều hơn người. Nó đi đại học, ra trường, thì mê con vợ nó bây giờ đó… Nó về nhà bảo tôi cưới vợ lúc gia cảnh tan hoang.

Tôi bấm bụng bảo nó, ai lại đi cưới vợ tháng bảy. Cho mợ một tháng để dọn dẹp nhà cửa, và cho qua tháng ngâu đã con. Nói thế để có thêm chút thời gian nghĩ cách cho con chứ mẹ nào từ chối được con cái chuyện nó muốn lập gia thất. Ai ngờ nó đi báo với bên nhà gái, bố mẹ nó đi vượt biên, chết hết rồi!

Có con cái nào như thế chứ! Đám cưới nó không có mặt tôi mà nó nhẫn tâm được. Nó bỏ nhà, bỏ mẹ, bỏ đàn em đi sống riêng, đến khi tôi gượng dậy làm ăn lại được thì nó mới mò về nhà, quát tháo…

Tôi làm ăn lại được thì mới có tiền cho gia đình thằng con trai với gia đình đứa con gái vượt biên, bây giờ chúng ở Arlington là vậy ! Còn thằng cả thì làm ăn khá nên cho con nó đi du học, tìm cách ở lại rồi bảo lãnh bố mẹ với em nó qua sau…"

- "Tức là thằng cháu đích tôn của bác. Anh chàng làm dược sĩ đó, sanh đẻ bên Việt nam?"

- "Phải."

- "Cháu hiểu rồi! Không có gì thắc mắc nữa! Anh ấy không giống những người trẻ sanh đẻ bên Mỹ là vậy!"

- "Cái thằng ấy làm tôi buồn còn hơn bố nó. Nó đi kiểm tra căn phòng tôi ở… Nó hỏi tôi đạo gì? Tôi nói, trên có Trời, Phật. Rồi đến Thần, Thánh…

Nó bảo tôi:

- Cái đạo của bà là đạo cô hồn, chẳng ra gì hết. Tội lỗi, tội lỗi quá!

Nó hỏi tôi đẻ chi cho lắm, để chẳng ở với ai được, rồi làm phiền gia đình nó?

- Tôi bảo:- Thời bà nào có biết kế hoạch hoá gia đình là gì đâu!

Tôi thấy phải dọn ra khỏi nhà thôi. Nhưng mấy hôm không khoẻ nên còn vướng bận để nó nói tôi, sao bà không ở bên Việt nam cho xong. Già cả, bệnh hoạn còn lết sang Mỹ làm gì… để phiền cho gia đình nó!

Tôi đi chậm vì chân tôi yếu. Tôi đâu có lết như ăn mày. Anh hiểu không, anh hiểu cái chữ lết nó làm tan nát lòng dạ tôi. Tôi đau đớn hơn ung thư nhiều…"

Nước mắt bà cụ lại chảy thành dòng trên gương mặt nhăn nheo. Làm tôi nghĩ đến cha nào con nấy. Lẽ ra người ta phải học thành nhân trước khi thành tài, thì đời nay tranh nhau lấy bằng… súc vật, để kiếm thật nhiều tiền, đi xe hiệu, ở nhà mới…

Người con cả ở nhà mới xây mà để mẹ bệnh hoạn đi ở share phòng. Cụ nói trong nước mắt:

"Nhẽ như người ta, nó cũng đưa tôi đi, sắp xếp cho tôi chỗ ăn chỗ ngủ ở nơi lạ lẫm quê người này chứ! Anh thấy đấy, anh xin số điện thoại của nó để khi anh đưa tôi đến nơi thì gọi cho nó biết. Nó bảo không cần đấy phỏng! Nhưng khi nó thấy anh chất đồ, ràng buộc cẩn thận như người chuyên nghiệp, người làm việc có trách nhiệm, lương tâm… xe anh lại tốt và mới. Thì nó xin anh số điện thoại để khi nó cần chở đồ sẽ gọi anh. Đấy…"

Biết nói gì để an ủi bà cụ hơn là im lặng chia chung nỗi ngậm ngùi của phận người.

Muốn kể cho bà cụ nghe chuyện Đức Phật đi hoằng pháp, nhưng người ta không biết ngài chính là Đức Phật nên hỏi ngài:

- "Thưa ngài, Đức Phật ở đâu, làm sao tìm gặp Người ?"

Đức Phật trả lời:

- "Phật ở trong nhà bạn. Cha mẹ của bạn là Phật. Hãy trở về nhà phụng dưỡng cha mẹ cho thật tốt, là thờ phụng Phật."

Nhưng kể ra câu chuyện đó là bất nhân với bà cụ vì người nghe phải là cha con anh cả. Càng nên kể thêm những chuyện nhân quả cho những người quên học bài học làm người trước khi học thành tài để giàu có.

Phải chăng phong thổ địa dư làm nên người anh cả trong bài ca dao bất hủ:

- "Bốn con ngồi bốn góc giường mẹ ơi, mẹ hỡi, mẹ thương con nào mẹ thương con út mẹ thay thương thì thương vậy chứ trưởng nam ăn được gì đâu một trăm cái giỗ đổ đầu trưởng nam"

Thôi làm thằng anh Hai như đứa bé mồ côi theo phong thổ địa dư xứ nó, câu chuyện ngắn chữ mà dài ý, kiệm lời mà sâu xa.. Nó không tốt nghiệp đại học nào, không có bằng cấp gì… mà ai cũng xem trọng cái khí khái của nó. Chuyện kể mắc cười mà người đọc chậm nước mắt như sau:

- …một cái xe hơi bóng loáng đang chạy trên đường. Không ai biết bên trong xe có người mẹ giàu có, đang dỗ dành cậu ấm của mình ăn miếng bánh kem đi con, ngon lắm đó!

Nhưng thằng bé nhà giàu cáu gắt với mẹ vì không muốn ăn, nó bấm kiếng xe hơi xuống và ném quách miếng bánh kem xuống đường.

Trong khi thằng bé mồ côi nhanh mắt thấy được, nhanh chân chạy đến, nhanh tay xớt ngay miếng bánh lên tay mình. Phải cái xe vận tải nhanh hơn lao tới nó. Nó thì nhanh hơn thần chết là lao mình thoát thân – miếng bánh tõm xuống miệng cống. Công cốc.

Con em gái nó khóc ré lên,

- " Anh Hai thiệt tình! Làm bánh lọt xuống cống rồi lấy gì ăn?"

" Thôi nín đi em…"

Nó xoè bàn tay còn dính kem của nó ra:

- " Nè, cho em ba ngón. Anh Hai hai ngón."

Anh Cả với anh Hai khác nhau ở tư cách chứ không phải văn bằng, địa vị hay nhà, xe… Nhưng nói ra làm gì cho thêm đau lòng bà cụ…

Tôi đến căn nhà mà bà cụ sẽ ở trọ vài tháng để chữa bệnh. Tôi biết bà cụ này không chết đâu, sức khoẻ có tệ nhưng nghị lực lớn lắm! Khoẻ lại là cụ sẽ đi Houston. Linh tính tôi mách bảo về bà cụ mới gặp lần đầu nhưng hiểu cụ như thân vì tôi cũng không thích làm phiền, để khổ cho người nhà.

Con gái cụ xin nghỉ làm nửa buổi để giúp cụ dọn vô nơi ở mới. Tách xách theo túi cơm, canh nấu vội cho mẹ có cái ăn. Tội cả hai người bị hoàn cảnh hành hạ đến khổ tâm.

Đêm nay, người con khó ngủ vì lo mẹ có ngủ được không ở chỗ lạ. Trong khi sáng mai chị vẫn phải thức dậy đúng giờ để còn đi làm. Chị còn phải lo chồng con, cha mẹ chồng… thêm người mẹ ruột bệnh hoạn cũng cần bàn tay con cái giúp đỡ lúc tuổi già, đau yếu,…

Còn cụ, đên nay có ngủ không, trong căn phòng lạ, khi nghĩ tới người con cả và thằng cháu đích tôn của mình. Ai rót cho cụ ly nước sau cơn ho khan đêm khuya, hay cụ tự hứng nước mắt mình để giải khát nỗi cô đơn trên xứ Mỹ lạnh lùng.

Tôi thì không ngủ được đêm nay rồi, vì bà cụ… đúng là "má tui"!

Hoàn cảnh nào cũng chơi ngon, chơi đẹp, xả láng sáng về sớm. Tôi dọn nệm cũ trong căn phòng ấy ra, vì ông chủ nhà ăn tiền bệnh thì làm được gì, nhìn ông đi… còn chậm hơn bà cụ. Tôi bỏ nệm của cụ lên giường thẳng thớm, xách đồ vô phòng cho cụ xong xuôi. Tôi chào từ biệt để ra về. Nhưng cụ:

- " Này anh ạ ! Cảm ơn anh đã giúp tôi tận tình. Nhưng thế này, hôm qua, bạn anh có nói với tôi là một trăm đồng tiền xe. Thì đây, tôi xin gởi anh một trăm. Tôi xin gởi thêm anh hai chục… biếu anh uống cà phê, chơi thôi!"

Đúng là bà già chịu chơi, chơi tới cùng giăng mùng chơi tới sáng, nên tôi nói :

" Thôi bác cất hết đi. Coi như cháu giúp bác. Cháu không làm nghề này, chỉ vì sáng nay rảnh và xe cháu chở được tấm nệm nên cháu mới đi giùm ông bạn cháu thôi."

"Đâu thế được! Anh cầm lấy cho tôi vui. Tôi còn một việc nhờ anh giúp, là sáng nay tôi không ăn sáng ở nhà thằng cả. Bởi tôi kể chuyện ngày xưa thì cháu nội bảo là bà chẳng có chuyện gì mới để nói hay sao ? Tôi ở trong nhà từ sáng tới… sáng mai thì biết đâu chuyện mới để nói.

Tôi kể về thằng cả ngày còn bé, thì vợ nó nói nhàm quá, kể hoài… Mà giời không cho tôi câm nên tôi đói vì giận – không ăn. Tôi định bụng bảo anh chở tôi đi ăn sáng khi ra khỏi nhà. Nhưng bây giờ thì tôi mời anh đi ăn… bữa kỷ niệm với tôi. Anh chở tôi đi ăn… món gì thật ngon vào. Tôi không có nghèo đâu, còn đồng nào trong túi thì cứ tiêu đồng ấy cho nó vui vẻ. Mình đi thôi anh ạ!"
Từ chối cách gì cũng không được với bà cụ. Ra nhà hàng thì lại chưa tới giờ mở cửa. Tôi bảo cụ, bác cháu mình vô chợ rảo chơi, cho bớt nóng. Bà cụ kể chuyện đi thi quốc tịch bị rớt. Nhưng tôi cho là cụ quá giỏi tiếng Anh nên… rớt. Dù cụ đi thi quốc tịch không mất tiền vì đã tám mươi.

Nhưng lần sau đi thi lại thì bớt nói tiếng Anh… sẽ dễ đậu hơn. Vì người hỏi thấy người được hỏi trả lời được là hỏi tới, hỏi tới… Bác chỉ cần nhớ cháu dặn là bác không bao giờ nói:

- Tôi không biết – I don't know.

Mà bác chỉ nói:

- Tôi biết. Nhưng tôi quên – I know. But, I’m forgetting.

Bác quên chừng hai, ba câu là đậu liền. Vì người già có quyền quên, nhưng công dân Hoa Kỳ không có quyền không biết Tượng Nữ thần Tự do đặt ở đâu; Tổng thống đầu tiên của Hợp Chủng Quốc Hoa Kỳ tên là gì, Tổng thống đương kim là ai?…

Bà cụ thật lanh trí, chỉ cần nghe và hiểu được một từ trong câu hỏi là cụ đoán ra cả câu hỏi – và biết trả lời bằng tiếng Anh – đúng. Nên bị hỏi tới, hỏi tới, hỏi tới… rớt luôn là vậy! (Thường mấy tay phỏng vấn thi quốc tịch Mỹ nhưng là người Mễ ở Texas không có thiện cảm nhiều với người Việt thì ai cũng biết và thường nghe nói tới trong chuyện thi quốc tịch ở xứ cao bồi. Gặp người phỏng vấn mình là Mỹ đen là dễ nhất, Mỹ trắng khó hơn, nhưng công bằng. Chỉ có Mễ là không ưa Việt nam…)

Tôi đi ăn tô mì với bà cụ rồi chia tay. Biết nói gì hơn những lời chúc may mắn cho việc chữa trị bệnh tật của bà cụ. Chúc cụ chóng hồi phục, chừng nào muốn đi Houston thì gọi cho hay. Tôi không làm nghề đưa đón nhưng với bà cụ thì tôi khoái cái lối chơi xả láng trước đi, đời có bao lâu mà hững hờ…

Tôi sẽ nhớ câu:

- " Còn đồng nào trong túi thì cứ tiêu đồng ấy cho nó vui vẻ."

Tôi sẽ đưa cụ đi Houston khi cụ không thay đổi quyết định, vì nghĩ cho cùng những ngày ở trọ trần gian của cụ cũng chỉ còn ít ỏi như những đồng tiền còn lại trong túi thì tiêu hết đi, tiếc gì, miễn vui vẻ là được. Cũng cóc cần chừa mặt mũi cho con cái khi con đẻ tống mẹ bệnh hoạn ra đường ở tuổi gần đất hơn trời…

Phan
Tỷ phú sáng lập Google lập trang web bêu xấu vợ gốc Việt để khỏi chia tài sản.

PALO ALTO, California (NV) – Không âm thầm như hai “đại gia” Jeff Bezos (Amazon) và Bill Gates (Microsoft), vụ ly dị giữa tỷ phú Scott Hassan, 51 tuổi, và người vợ gốc Việt, Allison Huỳnh, 46 tuổi, sẽ được giải quyết tại tòa ở Santa Clara County.

Như vậy, những vấn đề ẩn khuất trong việc tranh chấp tài sản của ông Hassan và bà Allison sẽ không còn là bí mật nữa, theo nhật báo New York Times.
Hai vợ chồng ông Scott Hassan và bà Allison Huỳnh khi chưa ly dị. (Hình: Courtesy of Allison Huynh)

Năm 2014, ông Hassan, được xem là người thứ ba sáng lập ra công ty Google, gửi cho bà Allison Huỳnh một tin nhắn, thông báo cuộc hôn nhân 13 năm chung sống của “đôi ta” kết thúc và ông sẽ dọn ra khỏi nhà.

Mãi đến thời điểm này, sau bảy năm, cặp vợ chồng tỷ phú này vẫn còn trong vòng tranh chấp, kiện cáo về cách phân chia của cải với những bất động sản và những đầu tư vào các công ty kỹ thuật cao trị giá hàng tỷ đô la.


Công luận ít khi nghe đến tên Scott Hassan, nhưng theo NYT nhận xét, dù ai cũng biết Larry Page và Sergey Brin là hai người sáng lập công ty Google, nhưng nếu không có Hassan thì Google cũng chỉ là một trong vô vàn đề án kỹ thuật nằm trong thư khố của trường đại học Stanford University.

Ông Hassan là một chuyên gia kỹ thuật điện toán, chuyên giúp đỡ những luận án tiến sĩ cho các nghiên cứu sinh đại học Stanford University, đã hỗ trợ ông Page, một nghiên cứu sinh, viết lại mã lập trình nhằm nối kết các đường dẫn của những trang web.

Đồng thời, ông Hassan cũng giúp ông Brin xây dựng công cụ tìm kiếm trên mạng mà từ đó “sản sinh” ra Google.

Chưa hết, khi ông Page và Brin sáng lập Google vào năm 1998, ông Hassan mua 160,000 cổ phiếu của công ty mới thành lập này với giá $800.

Khi Google ra sàn chứng khoán năm 2004, trị giá cổ phiếu của ông Hassan tăng lên $200 triệu.

Tính cho đến nay, cổ phiếu của ông Hassan, thuộc về Alphabet, công ty mẹ của Google, có trị giá khoảng $13 tỷ.

Ông Hassan chỉ là nhà đầu tư vào Google nhưng chưa bao giờ làm việc tại đó. Ông là đồng sáng lập công ty eGroups, sau này bán cho Yahoo với giá $432 triệu vào năm 2000.

Ông Hassan gặp gỡ bà Allison Huỳnh qua bạn bè tại trường Stanford University, nơi bà Allison theo học nhờ nhận được một học bổng.

Bà Allison theo gia đình di cư từ Việt Nam sang Mỹ sau khi cuộc chiến kết thúc.
Khoảnh khắc này của ông Scott Hassan và bà Allison Huỳnh bây giờ chỉ là dĩ vãng. (Hình: Courtesy of Allison Huynh)

NYT cho biết bà Allison thôi học một vài năm trước khi gặp ông Hassan, và theo đuổi cơ hội làm giàu trong thời đại công nghệ thông tin “dot-com.”

Bà là cố vấn kỹ thuật và thiết lập trang web cho các công ty, trong đó có ngân hàng Wells Fargo.

Năm ngày trước lễ Giáng Sinh 2001, ông Scott Hassan và bà Allison Huỳnh thành hôn tại nhà thờ Little White Chapel ở Las Vegas.

Lúc đó, họ không hề đề cập hay bàn thảo đến một thỏa ước về tài sản tiền hôn nhân, và cả hai đều ít khi nào nói về chuyện tài chính, theo lời kể của ông Hassan và bà Huỳnh, NYT cho biết.


Bà Allison kể cho phóng viên NYT rằng những năm đầu chung sống, chính bà là người nuôi gia đình, vì lúc đó, ông chồng mắc nợ khoảng $60,000, nên bà phải chi trả tiền chợ, đi lại, du lịch, và nghỉ mát, ngay cả chi phí đám hỏi.

Đám hỏi này có sự tham dự của ông Page và ông Brin.

Vào thời điểm này Google chưa ra sàn chứng khoán, phải đến năm 2004, ba năm sau khi ông Hassan và bà Allison làm đám cưới.

Tuy nhiên, ông Hassan nói rằng sự thật không phải như thế, rằng ông hoàn toàn không vướng nợ nần gì cả.

Lúc đó, ông Hassan làm chủ một căn nhà ở San Francisco và sở hữu $8 triệu giá trị cổ phiếu của Yahoo và Amazon.

Bà Allison nói rằng bà phải gác lại sự nghiệp để nuôi nấng con cái và phụ giúp ông Hassan quản trị doanh nghiệp.

Chuyện rắc rối tài chính bắt đầu xuất hiện vào năm thứ tư trong đời sống hôn nhân, vào khoảng thời điểm sinh nhật thứ hai của con gái đầu lòng của ông bà.

Google ra sàn chứng khoán vào năm 2004, đến năm 2005, ông Hassan đưa ra đề nghị đưa một số tài sản cho vợ lúc này để mai sau không cần phân chia của cải chung vì hôn nhân.

Ông Hassan đề nghị đưa bà Allison $20 triệu giá trị cổ phiếu Google, ít hơn 1/10 tổng số cổ phiếu mà ông sở hữu, và chia đôi giá trị sở hữu ba bất động sản ở vùng Bay Area, bao gồm một căn nhà ở Palo Alto, một căn ở San Francisco, và một khu thương mại ở Menlo Park.

Bà Allison sững sờ, cảm thấy rất đau đớn, và bà từ chối.

Ông Hassan lập luận việc đưa ra đề nghị như thế nhằm để tiếp tục chia những thành công tài chánh khác nữa từ những dự án mới.

Một thời gian sau, cũng trong năm 2005, gia đình hai người dọn về một căn nhà lớn hơn ở một khu thượng lưu tại Palo Alto.

Bất động sản này trị giá khoảng $20 triệu, chỉ riêng diện tích ngôi nhà đã là 7,500 sq ft.

Có một điều gì đó mà ông Hassam vẫn không cảm thấy hạnh phúc, bà Allison kể với NYT.

Chín năm sau khi dọn về căn nhà ở Palo Alto, năm 2014, ông Hassan gửi tin nhắn báo chuyện ly dị và sẽ dọn ra ngoài giữa lúc bà Allison đi lo việc cho công ty MyDream, do bà sáng lập năm 2011.

“Tôi sửng sốt,” bà Allison Huỳnh kể. “Tôi nói với chồng tôi rằng anh đang đùa đó hả?”

Ông Hassan cho rằng “chuyện này đáng lẽ không có gì ngạc nhiên cho cô ấy,” bởi vì, trước đó vài ngày, họ “gây gỗ một trận lớn lắm, ngay trước mặt các con mà cô ấy cáo buộc một cách sai lạc rằng tôi không chung thuỷ.”

Về phía mình, bà Allison cho rằng: “Tôi không bao giờ nói Scott ngoại tình, tôi chỉ đặt câu hỏi tại sao anh đi đâu vắng mặt quá lâu mà không ở nhà.”

Ugly Divorce”

“Chồng tôi chơi trò ‘khủng bố,’ dùng những chiêu trò pháp lý để có lợi trong vụ ly dị,” bà Allison kể với NYT. “Anh ấy tuyên bố sẽ ‘chôn vùi’ tôi để tôi không có được một cái gì hết.”

Trong lúc luật sư của hai bên “đấu” với nhau chuyện tranh chấp tài sản, bà Allison khám phá trong tháng này một trang web mang tên allisonhuynh.com (bây giờ đã bị đóng), có hình ảnh và những đường dẫn nối với những trang mạng xã hội của riêng bà. Chưa hết, trang web còn có những đường dẫn khác liên quan đến những bản tin về bà trên truyền thông.

Ngoài ra, trang web này còn đăng lại những câu chuyện đời tư và những tranh chấp pháp lý trong nghề nghiệp của bà Allison cách đây 20 năm. Những tài liệu này vốn đã không còn tìm thấy trên internet vì đã quá lâu.

Trang web allisonhuynh.com giấu tên người thành lập, nhưng cuối cùng bà Allison cũng khám phá ra được “thủ phạm.”


Tên đầy đủ của chồng bà Scott Wendell Hassan.

Ông Hassan thừa nhận đã lập ra trang web allisonhuynh.com bởi vì bực dọc khi luật sư phía người vợ tung ra những câu chuyện chỉ mang tính một chiều về ông.

“Tôi vẫn biết làm như thế là không đúng và cuối cùng chỉ làm chuyện của gia đình tôi um sùm trên công luận và càng thêm căng thẳng,” ông Hassan viết trong email gửi đến NYT.

Cuối cùng, chuyện phải đến đã đến, năm 2015, hai ông bà bắt đầu ly thân, và tờ hôn thú bị xé năm 2020.

Cả hai đồng ý cùng chia đều quyền chăm sóc ba đứa con ở tuổi thiếu niên.

Tuy nhiên, vụ tranh chấp tài sản lại càng thêm phức tạp khi khối tài sản liên quan đến hàng chục thực thể công ty khác nhau, đầu tư vào hàng mấy chục công ty khác nhau.

Chưa hết, các công ty này và ông Hassan lại làm chủ vài chục bất động sản lớn nhỏ khác nữa.

Bà Allison Huỳnh cuối cùng hoàn tất văn bằng cử nhân tại đại học Stanford University vào năm 2020.

Bà cho biết trang web mà người chồng cũ lập ra để bôi nhọ bà làm ảnh hưởng đến uy tín của bà khi bà đang phát triển một công ty mới, trong đó có ứng dụng trò chơi Adoraboos, nhằm mục đích giúp trẻ em hiểu hơn về kỹ thuật “blockchain” và tiền điện tử.

Ông Hassan bây giờ nghĩ rằng “có thể chúng tôi chỉ không đồng ý với nhau chia tài sản như thế nào là công bằng,” và tin chắc là ông không để bà Allison trắng tay.

“Chúng tôi sẽ đi đến giải pháp là bà Allison sẽ có một tài sản đáng kể,” ông Scott Hassan viết trong email gửi cho NYT.

SÀI GÒN NGÀY PHONG TỎA THỨ NĂM MƯƠI BẢY

Lại một ngày như mọi ngày, một hôm như mọi hôm. Khi Thủ tướng, Bí thư thành phố đã có cái nhìn khác về đại dịch và dân đang mong sẽ sớm có một chiến lược khác để chống dịch. Chống dịch chứ không diệt dịch vì đó là điều chẳng có ai, chẳng có nước nào thực hiện được. Loài người phải sống chung với nó và nó sẽ trở thành một căn bệnh truyền nhiễm như những căn bệnh khác. Dân đang mong sẽ không còn dây giăng, không còn hàng rào dây kẽm, không còn chốt chặn, không còn khu cách ly, không còn hoảng sợ, không còn phải xin ăn mà được sống bằng ngành nghề và đôi tay lao động của mình. Và điều chắc chắn là mỗi người sẽ tự rút ra cho mình những bài học từ cơn đại dịch. Ngay nhà nước cũng sẽ rút ra nhiều kinh nghiệm từ việc đối phó với dịch. Con virus đang tràn lan, các con số của thành phố này sẽ giảm dần, nhưng chắc sẽ tăng lên ở các tỉnh thành khác. Chính phủ sẽ thấy rằng những chính sách duy ý chí, phong toả, cách ly sẽ không còn hiệu quả nữa. Càng phong toả, con số nhiễm bệnh càng cao. Càng cách ly, con số tử vong càng nhiều.

Ngày hôm qua, ông Nguyễn Huy Nga, nguyên cục trưởng Cục Y tế dự phòng, Bộ Y tế cho rằng nên có hình thức riêng cho người tiêm đủ mũi. Và ông đưa ra suy nghĩ "Chả nhẽ tiêm 2 mũi vắc xin xong rồi cũng... nằm nhà?". Từ câu hỏi ấy, ông Nga nói rằng người đã tiêm đủ 2 mũi vaccine có nguy cơ mắc virus thấp hơn nhiều lần so với người chưa tiêm, nếu có mắc thì tải lượng virus cũng thấp hơn và tình trạng lâm sàng cũng nhẹ hơn, nguy cơ làm lây lan cho người khác cũng ít hơn.

Tuy nhiên, chỗ nào cũng giãn cách, giới nghiêm giống nhau nên mọi người đành ai ở đâu ở yên đấy. Đúng ra, người đã tiêm đủ mũi vắc xin và áp dụng 5K có thể đi làm, buôn bán, học tập trở lại. Hàng quán, tiệm ăn, chợ búa, nhà hàng nên cho mở cửa có kiểm soát. Người dân không những bị tù hãm lâu ngày mà còn phải kiếm ăn. Có lẽ giữa tháng hoặc cuối tháng, chính quyền nên bắt đầu nới lỏng cho người dân bắt đầu những sinh hoạt bình thường.

Đến lúc này, cũng chẳng cần lưu tâm đến số người nhiễm bệnh nữa vì kinh nghiệm cho thấy gần 80% người nhiễm đều không triệu chứng hay triệu chứng nhẹ sẽ qua đi theo đúng chu kỳ của bệnh. Đa số người chết là người già và có bệnh nền. Do vậy nên tập trung vào thành phần này. Khi toàn thành đạt được tỷ lệ trên 70% được tiêm chủng đủ 2 mũi, cũng là lúc chúng ta có thể an tâm về dịch.

Trong năm 2020, hơn 122 nghìn người Việt tử vong vì ung thư. Mỗi năm ước tính có 182.563 ca mắc mới và 122.690 ca tử vong do ung thư. Cứ 100.000 người thì có 159 người chẩn đoán mắc mới ung thư và 106 người tử vong do ung thư. Số người chết do ung thư ở Việt Nam cao thứ 50 thế giới.

Mỗi năm, Việt Nam có khoảng 200.000 người tử vong do các bệnh tim mạch, cao hơn cả số tử vong do ung thư. Bệnh tim mạch hiện là một trong những nguyên nhân gây tử vong hàng đầu và số người mắc căn bệnh này ở lứa tuổi trẻ ngày càng tăng.

Trong 6 tháng đầu năm 2021, do những hạn chế không ra đường vì dịch, tai nạn giao thông giảm về số vụ, số người chết và bị thương. Tuy nhiên, số người chết vẫn lên đến 3.192 người. So với những năm trước chưa có đại dịch, đây là con số giảm rất nhiều. Trung bình hàng năm Việt Nam có hơn 10.000 người chết vì tai nạn giao thông.

Con số tử vong vì giao thông giảm nhưng có lẽ con số người chết vì ung thư và tim mạch hàng năm sẽ không giảm. Cho đến hôm nay, số người chết vì virus ở Việt Nam đã là 12.138 ca, chiếm tỷ lệ 2,5% so với tổng số ca mắc và cao hơn 0,4% so với tỷ lệ tử vong do Covid-19 trên thế giới (2,1%). Trong đó số ca tử vong tại TP HCM chiếm 80,7%. Số liệu tử vong của thành phố từ ngày 22.8 đến 30.8 như sau: 22.8: 340, 23.8: 292, 24.8: 266, 25.8: 242, 26.8: 287, 27.8: 271, 28.8: 256, 29.8: 245, 30.8: 335. Như vậy, con số tử vong ở thành phố vẫn chưa giảm từ khi bắt đầu giới nghiêm toàn thành. Cơ bản theo các chuyên gia y tế đánh giá là bởi thiếu nhân lực và thiết bị. Người nhiễm dịch chưa được theo dõi và chăm sóc kịp thời nên dễ đưa đến diễn biến xấu.

Làm một so sánh giữa số người chết vì virus Vũ Hán từ khi có dịch đến nay, ta sẽ thấy số lượng người tử vong cao so với thế giới nhưng so với người chết vì ung thư thì chỉ mới 1/10 và so với tim mạch cũng chỉ 0,5%. Thế nhưng vì đại dịch, những người mắc bệnh ung thư và tim mạch không được chăm sóc và điều trị như bình thường nên có con số tử vong cao nhưng không ai lưu ý. Những người đi cấp cứu vì bệnh trở nặng cũng dễ chết hơn vì nhiều bệnh viện không tích cực cứu chữa hoặc từ chối. Con số này cũng không ít. Tất cả bệnh viện công, tư tập trung vào virus mà lơ là với những căn bệnh thông thường. Đó cũng là một nguy cơ.

Khi nhà nước yêu cầu các bệnh viện tư tham gia điều trị người nhiễm dịch, các bệnh viện tư nhân đồng tình nhập cuộc ngay. Nhưng rồi, thời gian kéo dài, nhiều bệnh viện tư đuối sức. Ông Đặng Văn Thanh, Tổng giám đốc Bệnh viện Đa khoa Nam Sài Gòn, cho biết rằng để phục vụ công tác điều trị, bệnh viện huy động 300 nhân viên, chi tiền mua 50 máy oxy liều cao và máy thở, hóa chất xét nghiệm... Trong đó, mỗi máy thở 600-800 triệu đồng, máy oxy liều cao 150 triệu và đang đặt một máy ECMO với giá khoảng 5 tỷ đồng...

Ông Thanh cho biết, chi phí điều trị F0 tùy vào mức độ bệnh, loại thuốc điều trị, vật tư y tế, trong đó có những mũi thuốc giá lên đến 10-15 triệu đồng. Trung bình một bệnh nhân nhẹ mỗi ngày bệnh viện chi khoảng 5-10 triệu đồng; người nặng phải vào điều trị chăm sóc tích cực (ICU) hết 20-50 triệu đồng, có bệnh nhân nằm 1-2 tháng. Nếu nhà nước không có chính sách hỗ trợ, các bệnh viện tư đành phải đóng cửa vì mang lắm nợ nần. Nên chăng những bệnh nhân được điều trị tại các bệnh viện tư, là nơi phòng ốc tốt hơn, giường nằm khá hơn, chăm sóc kỹ hơn thì cũng nên tính đến việc thu phí với sự hỗ trợ của bảo hiểm xã hội và nhà nước. Có như vậy, các bệnh viện tư mới tiếp tục trên con đường dài được.

Nhiều bạn bè của tôi nhắn tin thèm ăn ổ bánh mì thịt quá. Ổ bánh dòn, thịt đo đỏ có chút mỡ, chan miếng nước sốt, hành, ngò, dưa leo. Hay ổ bánh mì với heo quay da dòn xắt nhỏ. Hay là ổ bánh mì bì Ngọc Xuyến. Hay là chơi một chảo trứng với thịt nguội ở Hòa Mã nhỉ? Ôi chao là thèm. Mấy tháng rồi chỉ ăn bánh mì nướng lại, bánh không ngon thì nhét chi vào ăn cũng không ngon. Giải toả là chạy mua một ổ bánh mì liền, đứng ăn tại chỗ, ngon phải biết .

Hôm nay khớp và gout lại hành, đau nhức xương, không ngồi dậy đi được. Viết vài chuyện cho qua một ngày. Dừng tại đây thôi.

3.9.2021
Sài Gòn lockdown ngày thứ năm mươi bảy.

DODUYNGOC

Wednesday, September 1, 2021

CHUYỆN BUỒN VACCINE!

Facebook Huy Pham

Khi phát hiện hầu như tất cả tin tức trên truyền thông báo chí “chính thống”, trên các mạng xã hội “tự do ngôn luận” đều là những lời dối trá, chúng ta phải làm gì? Thật ra khi chúng ta sinh ra và lớn lên đã quen với quá nhiều dối trá, nhiều đến mức dối trá được nâng lên tầm văn hóa nghệ thuật. Con người đã quen nói dối với người khác, với chính mình đến nỗi họ không còn đủ tư duy để có thể cảm nhận hay nhìn ra sự thật. Đôi lúc người ta nói dối vì một lý do nào đó và cuối cùng họ lại tin vào chính những lời nói dối của họ, cứ nghĩ - tưởng – suy luận đó là sự thật!

Nasreddin sống trong một thị trấn nhỏ ngoại thành, sau buổi sáng làm việc mệt mỏi, ông ta cần chút thời gian nghĩ trưa nhưng mấy đứa trẻ hàng xóm chơi đùa quá ồn ào bên ngoài khiến ông ta không thể chợp mắt. Bực mình suy nghĩ một hồi, Nasreddin chợt nghĩ ra một kế, ông ta bước ra ngoài nói với mấy đứa trẻ:

- Các cháu có biết chiều này nhà Vua có buổi đại tiệc miễn phí không?

- Thiệt hả Bác? – Một vài đứa trẻ nghi ngờ nhìn Nasreddin và hỏi

- Cháu có bao giờ thấy Bác nói dối đâu. À, các cháu phải đi gấp chứ số người tham dự có giới hạn, nếu trễ sẽ không được tham dự. À mà phải mặc đồ thật đẹp mới được cho vào – Nasreddin bình thản giải thích

- Đúng, Bác Nasreddin chưa bao giờ nói dối . – Một đứa trẻ quay đầu nói với mấy đứa còn lại.

Thế là bọn trẻ ngưng chơi chạy ngay về nhà, thông báo với những người trong nhà, những người này lại báo tin với người quen ở thị trấn kế bên, cứ thế tin tức lan truyền rất nhanh…

Khi bọn trẻ đã bỏ đi, Nasreddin cười thầm đắc ý, đi vào trong chợp mắt được khoảng 30 phút, lại phải tỉnh giấc bởi tiếng ồn bên ngoài … Ông ta mở cửa, thấy đông người ăn mặc rất đẹp như đi dự tiệc. Họ vội vã đi về hướng Kinh thành, ông ta chặn một người hỏi:

- Này anh bạn, có chuyện gì vậy?

- Ủa, bạn không biết sao? hôm nay nhà Vua có niềm vui gì đó nên đãi tiệc miễn phí cho mọi người. – Người đó vừa hỉ hửng đáp lời vừa vội vã bước đi.

Nasreddin cười cười ngập ngừng nhìn đoàn người mỗi lúc một đông, họ từ những thị trấn bên cạnh, trong đó có một vài người quen. Nasreddin chào hỏi:
- Anh bạn, lâu quá không gặp, anh có chuyện đi đâu mà gấp gáp vậy?

- Bác Nasreddin à, bộ Bác đi đâu mới về à? sao bác có thể không biết gì cả được chứ, thường những tin tức từ Kinh thành Bác là người biết trước mà. Hôm nay nhà Vua có đãi tiệc miễn phí có giới hạn người nên chúng tôi phải đi gấp, có gì nói chuyện với bác sau. – Người đó trả lời xong quay mặt bước tiếp.

Nasreddin suy nghĩ một hồi, bắt đầu ngần ngừ nghĩ thầm “Kỳ lạ! sao ai ai cũng nói như vậy, tuy mình chỉ nói đùa với bọn trẻ nhưng biết đâu được có thể là một sự trùng hợp, biết đâu hôm nay Nhà Vua có đãi tiệc miễn phí!” Tự dưng bất thình lình ông ta cắm đầu chạy một mạch vào nhà, vội vã thay quần áo đẹp, rồi hòa mình vào đám đông vội vã bên ngoài hướng về phía Kinh thành…

Chuyện là vậy, đôi lúc một lời nói dối được lặp đi lặp lại nhiều lần và được đám đông xem đó là một sự thật hiển nhiên thì nó có thể khiến chúng ta lầm tưởng đó là sự thật, thật sự! Không biết trên con đường đời của bạn, bạn có bao giờ gặp phải “ổ gà” này chưa? Tôi thì thấy nhiều, có lúc vấp nhưng thường thì tránh được.

Trong cuộc sống bây giờ nói chung hay trong cuộc chiến hiện tại nói riêng, có quá nhiều dối trá đến mức chúng ta khó nhìn ra đâu là sự thật. Ở đây tôi chỉ muốn nói đến “dịch bệnh” và “vắc xin”.

Bạn có biết, cho đến bây giờ vẫn chưa có bất cứ một Tổ chức Y tế hay Phòng thí nghiệm nào trên thế giới dám cả gan liều mạng đứng ra tuyên bố đã có mẫu virus Covid-19 phân lập, vậy làm thế nào để nghiên cứu vaccine chống lại sự lây truyền của virus đó? Bạn thử suy nghĩ và trả lời, bạn sẽ hiểu.

Thôi, để tôi liệt kê một vài lời nói dối tiêu biểu nhất:
- Covid vẫn lây lan khi bạn không có triệu chứng

- Các xét nghiệm PCR cho bạn biết bạn có bị nhiễm hay không

- Vaccine ngăn bạn nhiễm covid hoặc làm cho bạn nếu nhiễm sẽ nhẹ hơn

- Vaccine giúp bạn tăng khả năng miễn dịch để chống lại các biến thể Delta và Lambda

- Miễn dịch vaccine mạnh hơn miễn dịch tự nhiên

- Nếu không tiêm vaccine, bạn có nguy cơ mắc bệnh và chết vì covid rất cao

- Vaccine cung cấp khả năng miễn dịch cho covid tốt hơn vitamin D, kẽm và Ivermectin

Chỉ chừng đó cũng đủ để bạn quay cuồng chóng mặt. À cái này bạn phải tự tìm hiểu, còn nếu bạn đã “tìm” mà vẫn chưa “hiểu”, bạn có thể cmt để tôi cố gắng đả thông kinh mạch dùm cho bạn xem sao, chịu không?

Để bắt đầu câu chuyện, tôi xin kể vài sự việc xảy ra tôi đã chứng kiến, chỉ là chuyện năm ngoái ở Mỹ.

- Có vài gia đình đã đăng ký qua mạng lấy hẹn cho việc thử covid-19, nhưng vì bận rộn công việc họ quên mất cuộc hẹn, một tuần sau đó họ nhận được kết quả gửi qua thư tất cả thành viên trong gia đình đều có kết quả dương tính! Bạn có bao giờ suy nghĩ được tại sao có chuyện quái đản như vậy không?

- Có vài gia đình có người thử với kết quả dương tính và có triệu chứng, được cách ly hai tuần tại phòng riêng trong nhà nhưng vẫn tiếp xúc với người trong nhà tuy có hạn chế, tại sao tất cả những người còn lại hoàn toàn không bị nhiễm? Bạn có thấy một điều gì đó hơi kỳ lạ không?

- Có vài người đã tôi biết đã từng làm việc chung với nhiều người bị nhiễm nhưng họ hoàn toàn không bị sao, tức là không có triệu chứng gì cả, hiển nhiên phải hiểu là họ không chấp nhận đi thử. Bạn có thể giải thích hợp lý điều này được không?

- Vào thời điểm báo chí truyền thông tuyên bố là đỉnh của dịch bệnh, nói đúng hơn kể từ khi covid-19 xuất hiện, chúng ta hoàn toàn không thấy có bất kỳ một ai bị bệnh cúm mùa, không lẽ con virus cúm lại quá sợ hãi con virus covid-19 nên biến mất khỏi giang hồ? Bạn có cảm giác điều gì đó khác thường không?

=> Tôi nghĩ bây giờ bạn đã hiểu “covid-19” và “dối trá” có liên hệ “bà con” với nhau rồi chứ?

Trước khi tiếp tục, tôi xin đăng lời tâm sự từ một trong những chuyên gia vi rút hàng đầu thế giới, Tiến sĩ Judy Mikovitz: 

Covid là một nhóm các triệu chứng, không phải bệnh. Khi bạn xét nghiệm “dương tính” với Covid, bạn thực sự chỉ đang xét nghiệm dương tính với cảm lạnh thông thường. Khi hầu hết mọi người bị sốt cao, cơ thể của họ thực sự đang chống lại vi khuẩn từ khẩu trang Covid mà họ đeo cả ngày và các mầm bệnh được tiêm vào cơ thể bằng chế phẩm Covid. 

Toàn bộ đại dịch đều dựa trên những lời ngụy biện và số liệu thống kê bịa đặt, vì vậy chúng ta phải xem xét những lời nói dối lớn nhất được tạo ra, như một loại vi rút tổng hợp trong phòng thí nghiệm, rồi lan truyền khắp nơi bằng cách tuyên truyền, giống như một bản cập nhật đại dịch "tin tức nóng hổi" trên TV.” (Note: Bạn phải nhớ để tìm hiểu sự thật, bạn phải cố tránh tìm kiếm trên Google nếu có thể)

Bạn có biết hiện tại có rất nhiều các học giả, bác sĩ, nhà khoa học và nhà miễn dịch học đang đẩy mạnh việc phơi bày sự thật về “đại dịch” và vạch trần các mũi tiêm giả, các xét nghiệm giả hầu như luôn luôn cho kết quả dương tính và “các giao thức an toàn” giả đang khiến chúng ta đau đớn, cũng như việc cấu kết giữa các cơ quan chính phủ, tập đoàn Y Dược, hệ thống trường học và hơn hết là khu liên hợp công nghiệp y tế đã dàn dựng kịch bản “đại dịch covid-19 và vaccine” để thực hiện kế hoạch diệt chủng loài người.

Bạn có biết con cái của giới “tinh hoa” như Rockefeller, Bill Gates, Tom Hanks, … chưa bao giờ tiêm bất cứ một loại vaccine nào cả không? Điều này cho bạn một kết luận nào đó chứ?

Bạn có biết một đoạn ghi âm phơi bày sự thật về Trung tâm Kiểm soát và Phòng ngừa dịch bệnh Hoa kỳ CDC (Centres for Disease Control and Prevention) đã tạo cơ sở dữ liệu quốc gia bí mật về các hộ gia đình có trẻ em chưa được tiêm chủng và có kế hoạch “KIDNAP” về mặt y tế cho tất cả trẻ em đó? Vậy thử suy nghĩ bạn cảm thấy có điều gì mờ ám hay không?

Bạn có bao giờ suy nghĩ …
- 1938 tại nước Đức, Gestapo yêu cầu mọi người Đức phải có giấy tờ để có thể đi đây đi đó.
- 1975 tại VN, CS bắt buộc mỗi khi bạn đi đâu đến đâu bạn phải có giấy đăng ký tạm trú tạm vắng.
- 2021 tại nhiều quốc gia trên thế giới, chính phủ đòi hỏi bạn phải cần “hộ chiếu vaccine” giống như một giấy thông hành để vào nhà hàng, siêu thị, quán bar, câu lạc bộ, khách sạn, đi máy bay,… trong khi vaccine ở đây là một thứ thuốc chưa qua kiểm nghiệm, gấp gáp thử nghiệm, vội vàng sản xuất và “chỉ dùng trong trường hợp khẩn cấp”. Không biết bạn có đủ can đảm để chấp nhận tiêm loại vaccine như vậy vào cơ thể hay không? Và bạn thử làm một phép so sánh, không biết bạn có bị ám ảnh bởi chữ “Holocaust” không?

Sự thật về vaccine là một câu chuyện quá dài, tôi không thể tóm tắt hết cho bạn trong một bài viết, hay là để từ từ tốt hơn, bởi nếu viết ra hết không chừng bạn sẽ bị “đầy hơi”, “khó tiêu”, “trúng thực”, “ngộ độc sự thật”, hay một cái gì đó đại loại như vậy!

Vậy nếu bạn hỏi tôi, có nên tiêm vaccine không thì sao?

Vì tôi yêu bạn cho nên khó nói và không dễ trả lời có lẽ! À mà đau khổ bạn chịu, hạnh phúc bạn hưởng, u mê do bạn, thức tỉnh từ bạn,… sự chọn lựa là ở chính bạn, bạn phải tự quyết định lấy, một quyết định “sinh – tử”, không ai có thể xía vô, đúng không? Điều tôi có thể làm là chúc bạn may mắn để có được một quyết định sáng suốt và dễ dàng, chỉ vậy thôi!

Hay là để tôi trả lời kiểu khác bằng cách kể chuyện…

Chủ nhật, một chủ nhật buồn… sau một cuộc phong tỏa vì covid-19, nhà hàng đã được mở cửa trở lại, vắng khách ế ẩm, bởi người ta vẫn đang bận rộn và lo lắng chuyện đăng ký tiêm vaccine. 

Có người hạnh phúc vì đã được tiêm vaccine và đang hồi hộp chờ đợi mũi tiêm kế tiếp giống như đang chờ đợi người yêu. 

Có người tự hào đã được tiêm đến mũi thứ ba, tự hào giống như đã tốt nghiệp một bằng cấp chuyên ngành nào đó. 

Có người buồn bã khi thấy cái danh sách quá dài để có thể đến phiên mình, buồn bã như mất đi một thứ gì đó quý giá. 

Có người không quan tâm cho mấy, tiêm cũng được không tiêm cũng được, đường nào cũng chết. 

Có người bị những người thân cấm cản nói rằng vaccine là độc hại nhưng vẫn quyết định đi tiêm, nói rằng “ai cũng tiêm không lẽ mình không tiêm” thấy sao được. 

Có người tuyên bố không tiêm, chỉ nói đơn giản “khi nào Chúa gọi thì đi”,… 

Một anh chủ một nhà hàng rãnh rỗi, không ngừng nghiên cứu đã đọc rất nhiều bài viết về độc hại của vaccine, thật giả quá khó phân biệt, đang do dự chuyện có nên tiêm vaccine hay không, tình cờ một người bạn cũ là một bác sĩ nổi tiếng ghé nhà hàng đặt món ăn. Đúng là buồn ngủ gặp chiếu manh, anh ta mừng rỡ bắt chuyện hỏi han vồn vã:
- Anh bạn còn nhớ tôi chứ?

- Nhớ chứ, thấm thoát đã hơn 10 năm rồi, công việc nhà hàng ra sao? – Vị bác sĩ hỏi thăm.

- Mọi thứ tệ hại như anh đã thấy, ai cũng vậy anh à, thôi quên chuyện làm ăn đi anh, cho tôi hỏi … - Anh chủ nhà hàng nhìn quanh xem khách đang ăn trong nhà hàng, rồi ghé tai thì thầm với vị bác sĩ

- Anh à, theo hiểu biết và kinh nghiệm của anh, thật ra vaccine có độc hại hay không?

- Anh có bao giờ nói rằng đồ ăn trong nhà hàng của anh là không ngon hay không? – Vị bác sĩ suy nghĩ một lát rồi nhỏ nhẹ miễn cưỡng đáp lời.

Vậy các bạn đã hiểu ra vấn đề rồi chứ ha?

Xin hẹn gặp lại các bạn trong một Tiếu ngẫu luận khác về chuyện vaccine đã làm đổ vỡ không biết bao nhiêu mối quan hệ trong gia đình.


Blog Archive