Tuesday, February 2, 2021

HOÀ GIẢI HAY HOÀ TAN? 

Lễ tuyên thệ nhậm chức ngày 20/1/21, quan khách hạn chế, không có dân chúng tham dự, thay vào đó hơn 200,000 lá quốc kỳ ngay hàng thẳng lối cắm trước khán đài, như quang cảnh nghĩa trang, và 30,000 Vệ binh Quốc gia giữ an ninh, một số lớn đã quay lưng khi đoàn xe Tổng thống truyền thông đi qua! Nước Mỹ bước vào một “mùa đông ảm đạm” câu này chính ông Joe Biden từng nói! Vị Tổng thống thứ 46, trong diễn văn nhậm chức kêu gọi “thống nhất” (unity). Chúng ta hãy xem.

Lời nói có đi đôi với việc làm không, lại là chuyện khác! Một trong những lý do quan trọng khiến hơn 74 triệu cử tri bầu cho Tổng thống Donald J. Trump là ông thực hiện trên 95% những lời hứa khi ra tranh cử của mình. Lịch sử cận đại Hoa Kỳ, trong nửa thế kỷ nay, chưa một tổng thống Mỹ nào làm được điều này trong nhiệm kỳ đầu tiên: “Promises Made, Promises Kept” ngoại trừ Donald J. Trump! Cuộc bầu cử Tổng thống năm 2020 sẽ đi vào lịch sử Hoa Kỳ với nhiều vết nhơ thay vì điểm sáng, phần lớn uy tín và danh dự nước Mỹ đã tan thành khói mây!

Có những người biện hộ một cách không mấy thông minh, cho rằng Tổng thống Donald John Trump khởi kiện không có chứng cớ cụ thể, thí dụ như điều tra pháp y về hệ thống máy tính Dominion! Nếu là một quốc gia cộng sản hay độc tài, tôi không dám lạm bàn với chế độ “Luật là tao, tao là luật”. Hoa Kỳ tự hào là một quốc gia thượng tôn pháp luật không thể lập luận một cách rừng rú như thế được! 

Tại sao các Thẩm phán tại tiểu bang không cho phép điều tra pháp y máy đếm phiếu Dominion? Người còn chút suy nghĩ và lương tâm sẽ tự hỏi? Không ai có quyền đụng vào máy kiểm phiếu trừ khi được phép của toà án! Không cho điều tra, khác gì quan toà đồng loã với bọn bất lương? Luật sư Rudy Giuliani và Jenna Ellis đã có nhà khoa học cha đẻ của hệ thống dùng mã vạch kiểm hàng sẵn sàng tham dự cuộc điều tra, và ông ta chỉ cần hai tiếng đồng hồ để chứng minh sự gian lận của hệ thống Dominion. Toà không nghe! Bảo rằng ngày 20/1 đến gần, không đủ thời gian, phi lý (absurd). Tính chính danh của cuộc bầu cử là quan trọng hơn tất cả. Gian dối như thế tại sao vẫn có người tin? Báo chí, truyền hình, là câu trả lời ngắn gọn. Nói dối, nói dối, và tiếp tục nói dối điều đó sẽ trở thành sự thật! Bao nhiên người nghe CNN, MSNBC, ABC, CBS, hay đọc New York Times, Washington Post, mà chịu đi tìm hiểu sự thật đằng sau những tin tức đó? Chưa nói đến đám báo chí khốn nạn trong cộng đồng Việt, chúng cứ mang tên CNN ra hù doạ, là một số vội tin ngay!

Tin vui đến quá trễ! Ký giả Tom Ozimek viết trên nhật báo The Epoch Times ngày 27/1/2021, “The Maricopa County Board of Supervisors” Quận Maricopa, Tiểu bang Arizona, đồng chấp thuận cho phép điều tra pháp y máy kiểm phiếu Dominion để bảo vệ tính trung thực của kết quả bầu cử (Maricopa County Officials Approve Forensic Audit of Election Systems.html). Tại sao không điều tra trước ngày 20/1/21, thế lực ngầm nào ngăn cản? Nếu cuộc bầu cử thật sự minh bạch, thì cần gì phải điều tra? Chờ kết quả xong mới quay lại điều tra chuyện đã rồi. Một vở kịch tồi!

Tổng thống Abraham Lincoln từng nói, “Bạn có thể đánh lừa một vài người suốt đời, và một số người khác trong đôi lúc, nhưng không thể đánh lừa mọi người mọi lúc” (You can fool some of the people all of the time, and all of the people some of the time, but you cannot fool all of the people all of the time) 

Lịch sử sẽ không khoan dung với bọn quan toà, chính trị gia khốn nạn, truyền thông thổ tả (T4) của Hoa Kỳ trong cuộc bầu cử năm 2020, và cử tri Mỹ không phải là những người dễ quên!

A. PHÉP LẠ BẦU CỬ 2020.

Trong cuộc phỏng vấn với phóng viên Howie Carr, đài truyền hình Newsmax, ngày 20/11/20, nữ Luật sư Sidney Powell cho biết: Ông Joe Biden có ít nhất 10 triệu phiếu giả, và 7 triệu phiếu của Tổng thống Donald J. Trump đã bị đánh cắp qua hệ thống gian lận của máy Dominion. Dĩ nhiên, thông tin của Luật sư Sidney Powell cần được kiểm soát, và cách hay nhất để làm chuyện đó là các Chánh án cho phép điều tra. Bà Sidney Powell là luật sư nổi tiếng không thể nào tố cáo mà không chứng minh được, bà ấy sẽ đi tù, công lý được thực thi. Tại sao toà án không làm một việc rất đơn giản và bình thường đó? Từ chối không cho bên khởi kiện được trình bầy bằng chứng dưới ánh sáng công lý, chỉ có ở toà án chxhcn Việt Nam! Tôi không nói là mình tin Luật sư Sidney Powell, vì chứng cớ bà nêu ra vẫn chưa được điều tra công khai trước dân chúng. Nhưng, chắc chắn là tôi không thể tin quan toà vì hành động từ chối cho mở cuộc điều tra pháp y máy kiểm phiếu Dominion của họ! Có gì phải che dấu?

Đã gần hai tuần, Hoa Kỳ có vị Tổng thống không mấy chính danh ngồi tại Toà Bạch Cung, chúng ta hãy xem lời hiệu triệu “thống nhất” (unity) của ông Joe Biden có được thực thi đúng như kêu gọi không? Hay chúng ta phải nghe lại câu nói bất hủ của Tổng thống Nguyễn Văn Thiệu, “Đừng nghe những gì Joe Biden nói, hãy xem những gì ông ta làm” (xin lỗi cố T.T. Thiệu đã đổi lời).

B. CÓ THẬT LÀ “THỐNG NHẤT” KHÔNG?

Triết gia Ralph Waldo Emerson nói, "Việc anh làm vang âm đến nỗi tôi không còn nghe được những gì anh nói" (What you do speaks so loud that I cannot hear what you say). Áp dụng lời khuyên vàng ngọc này, chúng ta hãy xem chính quyền của tân Tổng thống thứ 46 có thật sự muốn đoàn kết, thống nhất như lời kêu gọi không? Những ai từng có kinh nghiệm sống với cộng sản Việt Nam sẽ không ngạc nhiên khi thấy chính sách của chính quyền Joe Biden không khác gì miền Nam Việt Nam sau ngày tháng tư đen (30/4/75). Sao y bản chính!

1▪︎ TRUẤT PHẾ CỰU TỔNG THỐNG NGAY NGÀY ĐẦU TIÊN. Giáo sư danh dự đại học Harvard, ông Alan Dershowitz, chuyên gia về Hiến pháp, một đảng viên Dân chủ, tuyên bố: “Thật là vi hiến” (It’s unconstitutional), theo ông, hiến pháp không có điều khoản nào cho phép Quốc hội được truất phế một tổng thống mãn nhiệm. (Dershowitz- Trump Impeachment Great Threat to Constitution | Newsmax.com.html). 

Trong bài diễn văn Tổng thống Donald J. Trump đọc trước hằng trăm ngàn người ủng hộ ông ngày 6/1/21 không hề có một lời khích động bạo loạn, hay khuyến khích tấn công Quốc hội Liên bang. Như mọi công dân Mỹ, ông có quyền kêu gọi sự ủng hộ trong ôn hoà, và đó là quyền tự do ngôn luận được bảo vệ bởi Hiến pháp. Khi phóng viên Newsmax hỏi, “Tại sao vẫn có những luật gia cho rằng chuyện Quốc hội đề nghị truất phế Tổng thống Trump lần hai là hợp pháp?” Ông Dershowitz mỉm cười trả lời, “Vì họ giải thích Hiến pháp theo thiên kiến và suy diễn Dân chủ”.

Giáo sư Luật tại Washington University Law, Jonathan Turley, đảng viên Dân chủ khác cũng lên tiếng “Truất phế Trump dựa vào suy diễn bài diễn văn sẽ tạo ra một tiền lệ nguy hiểm” (impeaching Trump over his speech would set a dangerous precedent). (Democrats Cannot Impeach Trump, and You Can’t Impeach Him After Leaving Office Dershowitz.html). Cả hai vị Giáo sư Luật nổi tiếng và chuyên về Hiến pháp Hoa Kỳ đều nói không hề có điều luật nào trong Hiến pháp cho phép Quốc hội xét xử một Tổng thống mãn nhiệm! Thống kê của Rasmussen cho biết 57% cử tri Mỹ cho rằng việc làm vi hiến này chỉ tạo thêm chia rẽ nước Mỹ! Nhưng hiểu theo người csVN, thì điều này mới đúng là “thống nhất".

Thượng nghị sĩ Tiểu bang Kentucky, Rand Paul, trả lời phóng viên Newsmax ngày 26/1/21, “Cuộc truất phế đã chết; chết ngay khi chúng vừa đến” (The impeachment is dead; it's dead on arrival). Theo luật, đảng Dân chủ cần 17 Thượng nghị sĩ Cộng hoà cùng tham dự, để hội đủ 2/3 TNS chấp thuận, nói rõ hơn phải có 67 TNS đồng ý truất phế. Ngày 26/1/21 Thượng nghị viện chỉ đạt được 55 phiếu thuận và 54 phiếu chống, chết ngay tại ngưỡng cửa Thượng nghị viện là thế đó. (Sen. Rand Paul to Newsmax TV Impeachment 'Dead on Arrival' in Senate | Newsmax.com.html). Cộng sản Việt Nam sau ngày 30/4/75 đã thực thi chính sách vô nhân đạo này từ 46 năm trước, tất cả nhân viên, sĩ quan Việt Nam Cộng Hoà đều đi tù. Quốc hội Hoa Kỳ, chúa đảng đa số là mụ phù thuỷ Nancy Pelosi, mang lòng hận thù cá nhân cao ngất với Tổng thống Donald J. Trump, đã có một phiên toà không khác gì “đấu tố” của csVN trong thời kỳ “cải cách ruộng đất”! Phiên toà chỉ nửa buổi, không nhân chứng, không luật sư bào chữa cho bị cáo, lợi dụng đảng Dân chủ có đa số phiếu, thêm vào 10 ông bà Dân biểu Cộng hoà phản thùng, thế là bản án được tuyên bố! Chúng luận tội một Tổng thống Hoa Kỳ như thế đó, đúng là “Banana Republic!” Vào Youtube, xem lại cảnh đấu tố trong phim “Chúng tôi muốn sống” bạn đọc sẽ thấy chẳng khác gì Quốc hội Hoa Kỳ năm 2021!

Biết trước là thất bại, nhưng đảng Dân chủ vẫn làm, tại sao? Họ cố gắng tìm mọi cách, bằng mọi giá, ngăn cấm Tổng thống Donald John Trump ra tranh cử năm 2024. Đảng Dân chủ rất đoàn kết khi tấn công Trump, chúng ta hãy cho điểm cộng với họ về điều này. Nhưng sự phản bội của năm Thượng nghị sĩ Cộng hoà, mong rằng cử tri đừng quên vào lần bầu cử sắp tới: 

1) Utah, Sen. Mitt Romney. 
2) Nebraska, Sen. Ben Sasse. 
3) Alaska, Sen. Lisa Murkowski. 
4) Maine, Sen. Susan Collins. 
5) Pennsylvania, Sen. Pat Toomey. 

Chúng ta cần phải loại bỏ những dân cử vi hiến! Với những Thượng nghị sĩ chơi “luật rừng”, chúng ta quang minh chính đại dùng “luật pháp”, hẹn nhau ngày bầu cử sắp tới!

2▪︎ CẢI TẠO & KỲ THỊ ĐỐI LẬP. Tha thứ cho người viết khi phải dùng chữ “cải tạo” của VC, điều mà tôi không bao giờ muốn, nhưng chữ này diễn tả trung thực nhất chính sách kỳ thị của đảng Dân chủ khi họ thắng từ hành pháp, lập pháp, đến tư pháp qua “phép lạ” bầu cử 2020. Nữ Dân biểu AOC (Alexandria Ocasio Cortez) thuộc Tiểu bang New York từng kêu gọi cần phải lập riêng một danh sách “đen” những ai làm việc dưới quyền Tổng thống Donald J. Trump hay đảng Cộng hoà. Cô ta không đùa đâu. Dân biểu Gregory Francis Murphy, đảng Dân chủ North Carolina, đã chính thức lên án lời kêu gọi cực tả này trong website Quốc hội Liên bang, ngày 10/11/20. (https://gregmurphy.house.gov/media/press-releases/murphy-condemns-aoc-tweet-calling-trump-supporters-be-blacklisted).

Ái nữ của cố Thượng nghị sĩ John McCain, cô Meghan McCain được biết đến là một người Cộng hoà chống Tổng thống Donald J. Trump, không dấu khỏi sự phẫn nộ trên chương trình “The View” thuộc hệ thống ABC, ngày Thứ hai 25/1/21, phản đối phóng viên nổi tiếng, Katie Couric khi cô này đề nghị “lập trình lại” (deprogramming) những người ủng hộ Tổng thống Donald J. Trump. Meghan McCain thốt lên “to go to hell” với những kẻ thiên tả! Cô nói, thật là ngạc nhiên với tôi, tin rằng sự chiến thắng của Tổng thống Biden sẽ đem lại đoàn kết, những người Dân chủ sẽ cùng với Cộng hoà chung vai hướng về phía trước! Không đâu, cô còn ngây thơ lắm! Họ muốn trả thù. Lập trình lại, hay huỷ lập trình có khác gì chính sách “cải tạo” của cộng sản VN? (Meghan McCain to Katie Couric and others in Orwellian ‘deprogramming’ crowd ‘Go to hell!’.html). Ai không tin, cứ hỏi những người Việt Nam tỵ nạn cs tại Mỹ sẽ rõ! Thế hệ trẻ VN lớn lên tại Hoa Kỳ, đa số suy nghĩ giống Meghan McCain, họ chưa ở tù cộng sản, chưa phải ăn bo bo dùng để nuôi súc vật, tội nghiệp! Hãy chờ bốn năm nữa để mở mắt!

Bên tạm chiến thắng hôm nay còn ngang nhiên cắt đứt mọi nguồn sống của những ai theo Tổng thống Donald J. Trump. 

Thành phố New York huỷ hợp đồng 16 triệu với cơ sở thương mại mang tên Trump. Ngân hàng, nối đuôi nhau không làm việc với bất cứ doanh nghiệp nào từng đứng về phía Trump. 

Một nhóm sinh viên đại học Harvard yêu cầu nhà trường tịch thu bằng của Thượng nghị sĩ Ted Cruz. 

Cơ sở ấn loát sách báo không in sách của Thượng nghị sĩ Josh Hawley ... 

Luật sư đoàn Tiểu bang New York đang cứu xét việc thu hồi bằng hành nghề của Luật sư Rudy Giuliani, bà Sidney Powell và Luật sư Lin Wood cũng nằm trong danh sách bị đề nghị thu bằng hành nghề! 

Tuần báo Forbes Magazine, nhà tỷ phú Cộng hoà, Steve Forbes là Tổng biên tập (Editor in chief) cũng tham dự đánh ké, kêu gọi các doanh nghiệp không nhận những ai từng làm cho Tổng thống Donald J. Trump! Ghê tởm! Nghe có giống cộng sản Việt Nam năm 1975 không? Thống nhất (unity) ở chỗ nào? Công chức, quân nhân chế độ VNCH, cha đi tù, mẹ con kéo nhau ra vùng kinh tế mới, nhà cửa để lại cho “cán ngố”! "Nhà Ngụy ta ở, vợ Ngụy ta lấy, con Ngụy ta sai!" Nguyễn Hộ, tên cán bộ cs nằm vùng, không che dấu gì ước mơ khốn nạn của kẻ chiến thắng! Cũng may, đảng Dân chủ chưa tồi tệ đến mức này!

3▪︎ BỊT MIỆNG TRUYỀN THÔNG. Ngày đầu gập nhau trong trại tù “cải tạo” Trảng Lớn, anh em quân nhân chúng tôi tin rằng bọn lính đánh đấm ngoài mặt trận sẽ bị trả thù nặng nhất vì có nợ máu, các bạn Chiến tranh Chính trị nhẹ tội hơn, sẽ về sớm! Điều đó không đúng! Cộng sản xem các sĩ quan CTCT nặng ký không thua gì Chính uỷ trong quân đội chúng, và các anh là những người phải chuyển ra Bắc hoặc ở tù lâu hơn ai hết! Cộng sản xem vai trò tuyên truyền vô cùng quan trọng, họ đúng! Trong khi, người dân xứ tự do xem báo chí, truyền hình đơn giản chỉ là giải trí, chúng ta sai!

Trong suốt thời gian tranh cử Tổng thống năm 2020, những tay trùm tài phiệt như Mark Zuckerberg (Facebook), Jack Dorsey (Twitter), Jeff Bezos (Amazon), Tim Cook (Apple) thi nhau ngăn cản tin tức và thành quả tốt đẹp của Tổng thống Donald J. Trump! Bao nhiêu người dân Hoa Kỳ biết tin về cậu ấm Hunter Biden dựa hơi bố, lúc đó là Phó Tổng thống Joe Biden để làm ăn bất chính với Ukraine, Trung cộng và Nga? Hoàn toàn bị che kín! Nói như vậy cũng oan cho Hunter Biden, vì lợi nhuận bất chính cậu kiếm được đều phải chia 50% cho "bố già", tin tức tìm được qua chiếc computer của cậu quý tử. Thế mà cả nước bao nhiêu người biết?

Đám truyền thông thổ tả Mỹ (T4), ém nhẹm chính lời thú tội “Quid pro quo” công khai của cựu Phó Tổng thống Joe Biden tại Council Foreign Relations (https://www.youtube.com/watch?v=vCSF3reVr10). Ông đe doạ Tổng thống Ukraine nếu không sa thải công tố viên điều tra tham nhũng tại công ty Burisma, nơi cậu ấm Hunter Biden nằm trong ban quản trị, Hoa Kỳ sẽ không cung cấp 1 tỷ USD viện trợ quân sự. Đúng hay sai chưa ai biết rõ! Câu hỏi đặt ra là tại sao báo chí Mỹ không nhẩy vào điều tra? Nếu cùng sự việc, liên quan đến Tổng thống Donald J. Trump và con trai ông thì bọn (T4) sẽ làm nổ tung nước Mỹ mỗi ngày! Chúng sẽ gào lên như cha chết, mẹ chết!

Mới đây, họ còn đi xa hơn nữa, ngăn cấm chính Tổng thống Donald J. Trump ngay khi ông còn tại chức! Hoa Kỳ không có Ban Tuyên giáo như Hà Nội, qua điều luật 230, họ cho phép các cảnh sát tư tưởng: Mark Zuckerberg và Jack Dorsey siêu quyền hạn “bịt miệng” cả Tổng thống đương nhiệm, huống gì dân thường chúng ta?

Theo bản tin của Markets Insider ngày 11/1/21, Tổng thống Donald J. Trump có 88 triệu người theo dõi trên Twitter, mang lại một số lượng khách hàng khổng lồ. Ngay sau khi Jack Dorsey ngăn cấm tài khoản của Tổng thống Trump: @realDonaldTrump, cổ phiếu của Twitter rớt khoảng 12% và thiệt hại $5 tỷ USD. Con số dân Mỹ tham dự Facebook và Twitter giảm đi mỗi ngày! (https://markets.businessinsider.com/news/stocks/twitter-stock-price-president-donald-trump-permanently-banned-tweeting-2021-1-1029946778)

Không chỉ người dân Mỹ bắt đầu tẩy chay mạng xã hội Facebook, Twitter ... Các lĩnh tụ chính trị, Nga như Tổng thống Putin, Thủ tướng Đức, Angela Markel, Thủ tướng Anh Boris Johnson, Tổng thống Pháp Emmanuel Macron, và nhiều lĩnh tụ thế giới khác đều cùng nhau lên án Facebook và Twitter. Họ chẳng yêu thương gì ông Trump, nhưng đủ thông minh để thấy rõ, không thể để bọn cảnh sát tư tưởng này thống trị và hướng dẫn dư luận. Chúng hạ được Tổng thống Hoa Kỳ hôm nay, thì mai này sẽ đến phiên họ. Bạn đọc nghĩ sao, nếu mỗi ngày, người dân chỉ được xem tin trên VTV, và cả nước phải đọc báo “Nhân dân”? Hãy chia tay với Facebook, Twitter, xiết hầu bao và rút ống thở của chúng! Fox News đã bị giảm 40% số khán giả trong vài ngày , đó là quyền lực của chúng ta!

C. KẾT LUẬN

Bản tin sáng ngày Thứ sáu 29/1/21 cho biết “San Francisco Board of Education” bỏ phiếu 6/1 thay đổi tên các danh nhân cho trường học từng mang tên George Washington, Abraham Lincoln, Franklin Roosevelt, Thomas Jefferson ... Có khác gì Việt Nam xoá tên các anh hùng dân tộc, thay vào một Lê Văn Tám anh hùng bịa đặt? Hoa Kỳ thay đổi sau ngày 20/1/21 để bắt kịp csVN chăng? (https://thehill.com/changing-america/respect/536469-backlash-after-san-francisco-votes-to-rename-lincoln-washington). Kinh thật! Chỉ cần 6 tên ngu xuẩn trong “San Francisco Board of Education” bỏ phiếu thuận là các vị anh hùng trăm năm từ nay sẽ đi vào quên lãng! Dân chủ kiểu này khác gì “tự sát”?

Tối Thứ tư, 27/1/21, thừa thắng xông lên, Dân biểu Jimmy Gomez, Dân chủ, cho biết ông sẽ đưa ra nghị quyết đề nghị trục xuất nữ Dân biểu Majorie Taylor Green, Cộng hoà, ra khỏi Quốc hội vì có báo cáo tiết lộ bà khuyến khích nổi loạn, khủng bố, và bạo lực chính trị! Lý do chính mà ông Jimmy Gomez không dám nêu ra, Dân biểu Majorie Taylor Green là người đã đệ trình Quốc hội bản luận tội Tổng thống truyền thông Joe Biden với đầy đủ bằng chứng cụ thể. 

Gomez nói: “Sự hiện diện của bà trong văn phòng [Hạ viện] đại diện cho mối đe dọa trực tiếp chống lại các quan chức được bầu và nhân viên phục vụ chính phủ của chúng ta.” Đúng quá! Jimmy Gomez đã thú nhận nỗi sợ hãi của những kẻ bất chính! Đề nghị này có thành công không? Anh chị em thân quý, Hiến pháp Hoa Kỳ quy định, cần 2/3 số phiếu của Quốc hội để trục xuất một dân cử. Hiện nay, đảng Dân chủ có 222 ghế và Cộng hoà 211, lấy đâu ra 2/3 người ủng hộ đề nghị điên khùng này?

Người cộng sản không bao giờ muốn “hoà giải” hay “hoà hợp”, đảng Dân chủ thiên tả Hoa Kỳ theo chung một nguyên tắc. Họ chỉ muốn những ai khác chính kiến phải “HOÀ TAN”. Xin đừng quên!

Nguyễn Tường Tuấn
31/1/21
10 món ăn quốc tế bạn cần thử

Cơ hội thử những món ăn mới tuyệt vời chắc chắn là một trong những điểm nổi bật khi đi du lịch nước ngoài. Nếm thử các món ăn địa phương là một cách để cảm nhận một nền văn hóa mới và hiểu sâu hơn về nó. Dù bạn chuẩn bị đi du lịch hay chỉ muốn khám phá những hương vị ẩm thực mới, đây là 10 món ăn quốc tế bạn nhất định phải thử.

10. Masala Dosa, Ấn Độ
Những người hâm mộ món ăn Ấn Độ có thể đã quen thuộc với masala. Hỗn hợp gia vị phổ biến này có thể được tìm thấy trong nhiều món ăn Ấn Độ. Tuy nhiên, trong khi bạn có thể đã thưởng thức món cà ri tẩm gia vị masala hoặc tikka masala ngon tuyệt, thì có lẽ bạn vẫn cần thử món ăn sáng phổ biến của miền Nam Ấn Độ này.

Tương tự như bánh crepe, dosas là loại bánh kếp mỏng được làm từ đậu lăng xay và gạo lên men. Masala dosa là phiên bản Ấn Độ của món bánh burrito ăn sáng. Thay vì đậu, chorizo kiểu Mexico và trứng, bạn sẽ thấy khoai tây mềm, tẩm gia vị trong một chiếc bánh kếp giòn ở bên ngoài và hơi xốp ở bên trong. Hãy thử món Masala dosa của bạn với tương ớt dừa để có một bữa sáng hài lòng.

9. Som Tam, Thái Lan
Còn được gọi là gỏi đu đủ xanh kiểu Thái, som tam là một trong những món ăn phổ biến nhất ở Thái Lan. Có sẵn từ các nhà hàng và người bán hàng rong, som tam có nguồn gốc từ vùng đông bắc của đất nước và đã phát triển theo phong tục địa phương.

Ba nguyên liệu quan trọng nhất trong món xá xíu là đường mía, lạc rang và đu đủ xanh. Đu đủ xanh - chỉ là đu đủ chưa chín - được đánh giá cao vì hương vị trung tính, tươi mát. Nguyên liệu cơ bản này được kết hợp với tỏi, ớt, nước mắm, húng quế tươi, nước cốt chanh và cà chua để tạo nên một món salad nhẹ, thơm và hơi cay. Nếu bạn thích mạo hiểm, hãy thử som tam pla ra, món ăn kèm với nước sốt cua và cá lên men.

8. Pudim de Leite Condensado, Brazil
Món ngọt Brazil này được làm từ sữa, đường và trứng. Từ "pudim" được sử dụng ở Brazil để định nghĩa một loại bánh pudding sữa đặc được nướng trong nồi cách thủy. Trong khi món tráng miệng ngày nay vô cùng phổ biến ở Brazil, nó thực sự bắt nguồn từ Bồ Đào Nha.

Trên thực tế, pudim de leite condensado được phát minh bởi một linh mục và một đầu bếp nghiệp dư tên là Manuel Joaquim Machado, người đã bảo vệ công thức này một cách chặt chẽ cho đến khi ông qua đời.

Ngày nay, các phiên bản khác nhau của món ăn có thể được tìm thấy trên khắp Châu Mỹ Latinh. Biến thể phổ biến nhất của món tráng miệng được làm bằng sữa đặc, trứng và đường. Nó có chất kem thơm ngon, có độ sệt tương tự như bánh flan.

7. Cơm gà Hàn Quốc, Singapore
Một trong những món ăn quốc gia của Singapore, cơm gà có thể được tìm thấy trên khắp đảo quốc này, thường được biến tấu. Người ta nói rằng món ăn có nguồn gốc từ những người nhập cư Hải Nam. Do đó, nhiều người sành ăn còn gọi nó là cơm gà Hải Nam. Tuy nhiên, món ăn tương tự cũng rất phổ biến ở quốc gia láng giềng Malaysia, nơi tuyên bố có phiên bản riêng của cơm.

Cốt lõi của món ăn bao gồm thịt gà luộc, cơm và nước sốt ớt tỏi và gừng.

Mặc dù thoạt nhìn món ăn có vẻ đơn giản nhưng cách làm cơm gà này chính xác lại có một nét đặc biệt - cơm chỉ nên có một chút dầu, trong khi tương ớt phải cay với một chút chua. Ở Đông Nam Á, các đầu bếp đạt được độ đặc khác thường của cơm bằng cách chiên trước trong mỡ gà và sau đó luộc với nước gà đậm đà.

6.Stinky Tofu, Đông Nam Á
Theo quy luật, chúng ta thường tránh thực phẩm có mùi khó chịu - và thông thường, phương pháp đã thử này cho phép chúng ta tận hưởng những trải nghiệm bữa ăn thỏa mãn. Tuy nhiên, đôi khi thực phẩm nặng mùi có thể thực sự ngon. Không thuyết phục? Nếu vậy, chắc hẳn bạn chưa thử món đậu phụ bốc mùi, một món đậu phụ lên men phổ biến ở nhiều nước Đông Nam Á. Ngay cả những người thưởng thức nó cũng cho rằng món ăn có mùi như vớ ướt, bẩn. Đây là lý do tại sao: đậu phụ có mùi đặc trưng do được lên men trong nước muối sữa, tôm và rau dền.

Điều đó nói rằng, hương vị của món ăn thực sự khá nhẹ và ngon.

Mặc dù phong cách chế biến có thể khác nhau, nhưng phiên bản phổ biến nhất của đậu phụ bốc mùi là chiên giòn và phục vụ với nước tương ớt. Ngoài hương vị nhẹ nhàng, kết cấu của món ăn nhẹ này khiến nó rất đáng để thử; nó giòn ở bên ngoài và mềm mượt ở bên trong.

5. Bánh mì nướng Pháp, Hồng Kông
Bạn đã ăn bánh mì nướng kiểu Pháp, nhưng không bao giờ như thế này. Ở Hong Kong, món ăn nhẹ buổi trưa này bao gồm những lát bánh mì trắng được nhúng trong sữa đặc và trứng, sau đó được chiên ngập dầu trong nhiều dầu.

Và - chờ điều này: mỗi chiếc bánh mì nướng kiểu Pháp cũng được phết bơ đậu phộng bên trong. Vì vậy, trên thực tế, bạn đang ăn một chiếc bánh mì nướng kiểu Pháp đầy bơ đậu phộng. Hãy thử nó vào bất kỳ thời điểm nào trong ngày để có một bữa ăn thịnh soạn, suy đồi.

4.Ohmi-Gyu Beef Steak, Nhật Bản
Kiểu thịt bò đặc biệt này tạo ra một số món bít tết ngon nhất ở Nhật Bản. Những vết cắt độc đáo đến từ gia súc wagyu đen Tajima. Trên thực tế, kiểu thịt bò này được phục vụ vào thời Edo như một loại thuốc chữa bệnh. Gia súc được nuôi trong một môi trường tự nhiên thanh bình, bao quanh là nước ngọt.

Trong khi đó, bản thân thịt bò tự hào có tỷ lệ vân cẩm thạch cao, điều này tạo cho nó một sự phong phú đặc biệt khó có thể đánh bại.

3.Bunny Chow, Nam Phi
Mặc dù tên của nó, bunny chow không chứa bất kỳ con thỏ nào. Từ này thực sự xuất phát từ thuật ngữ "Bania", một nhóm thương nhân Ấn Độ được biết đến với việc bán món ăn đường phố phổ biến này.

Được tìm thấy tại các cửa hàng trên khắp Nam Phi, bunny chow bao gồm một ổ bánh mì rỗng ruột với nhân cà ri thơm nồng. Thường được làm bằng đậu gà, khoai tây và rau, món ăn ngon này có thể dễ dàng vận chuyển, trở thành món ăn đường phố hoàn hảo. Công thức bunny chow ban đầu là món chay, như bạn có thể đoán. Tuy nhiên, các phiên bản sau này bao gồm các loại thịt như thịt bò và thịt cừu.

2. Pastéis de Nata, Bồ Đào Nha
Pastéis de nata, còn được gọi là bánh trứng sữa của Bồ Đào Nha, là món ăn ngon, phong phú được tìm thấy trong nhiều tiệm bánh trên khắp Bồ Đào Nha. Mặc dù chúng có thể được làm ở nhà, nhưng rất đáng để thử những món do một thợ làm bánh thực sự người Bồ Đào Nha làm. Món tráng miệng truyền thống tuy đơn giản nhưng lại nâng lên một tầm cao mới khi được thực hiện bởi một chuyên gia.

Bánh tart được làm từ vỏ bánh ngọt mỏng, bơ, trứng, sữa và đường. Chúng là những món tráng miệng ngọt ngào, không phức tạp - là món ăn thoải mái hoàn hảo. Nếu bạn có cơ hội thử chúng, hãy nhớ ăn chúng ngay lập tức; chúng tốt nhất khi còn ấm và mới ra khỏi lò.

1.Chicken Muamba, Trung Phi
Được nhiều người coi là món ăn quốc gia của Angola, gà muamba là món ăn thoải mái hoàn hảo. Món hầm thơm này được làm từ thịt gà, dầu cọ, tỏi, đậu bắp, hành tây, bí đao và ớt cay. Thịt gà thường được ướp trước, dẫn đến hương vị đậm đà thấm vào toàn bộ món ăn. Như với hầu hết các món hầm, muamba gà có thể được thay đổi để phù hợp với sở thích của bạn, chẳng hạn như thay thế khoai tây hoặc bí đỏ cho bí ngô.

Miếng Thịt Heo Ngày Tết ..

Nguyễn Thị Thanh Dương


Càng gần đến tết buổi sáng gío càng hiu hiu và se se lạnh, cái lạnh hanh khô làm bâng khuâng và nao nức lòng người. Tết đến, mùa Xuân về.

Cửa hàng cà phê của tôi nằm đối diện nhà máy Z751 cũng nao nức mở hàng từ sáng sớm như thường lệ và chỉ đóng cửa sau chiều 30 tết cho đến ngày nào công nhân nhà máy đi làm lại thì cửa hàng tôi mở cửa ngày ấy

Anh Tê quanh năm là người mở hàng cho tôi.

Anh đạp xe từ Xóm Mới xuống vùng Hạnh Thông Tây, khoảng hơn 7 giờ là anh đã có mặt ở hàng tôi mặc dù nhà máy của anh 8 giờ mới bắt đầu làm việc.

Sáng nay cũng thế, anh Tê ngồi vào cái bàn góc tường để có chỗ dựa lưng và ngắn gọn gọi:

- Ðen nhỏ.!

Tôi bưng ra ly cà phê đen nhỏ nóng hổi, anh bỏ vào thìa đường cát và nếm thử:

- Hôm nay cà phê được đấy, ngon hơn hôm trước.

Cà phê của tôi thường bị khách hàng chê nghe quen tai rồi. Nghe lời khen của anh tôi giật mình ngạc nhiên, cà phê hôm nay cũng như hôm qua, như những ngày trước không hề thay đổi. Chắc là hôm nay lòng anh Tê đang phơi phới yêu đời vì gío Xuân về nên anh cảm thấy ly cà phê ngon hơn, khác lạ hơn?

Tôi không dám nói ra sự thật sợ làm mất đi của anh niềm vui bé nhỏ không mất tiền mua này

Anh Tê gật gù:

- Cô cứ giữ loại này đi, loại trước họ pha cà phê với hột điệp rang hay bắp rang nhiều qúa uống chẳng ra mùi vị cà phê gì cả. Loại này chắc pha chế ít hơn.

Tôi nói lửng lơ:

- Thời buổi bao cấp này nằm mơ thì may ra mới có cà phê nguyên chất anh Tê nhỉ. Vì các hàng cà phê như tôi chỉ đi lấy mối ở những tiệm cà phê họ rang xay pha chế sẵn. Có trời mới biết họ đã pha chế những gì vào cà phê.

Và tôi bào chữa cho cà phê của mình:

- Hàng cà phê của tôi bán gía bình dân cho công nhân nhà máy, loại cao cấp thì ai đủ tiền mà uống. Thời buổi gạo muối là chính ly cà phê chỉ là hàng thứ yếu.

Anh Tê lấy gói thuốc lá Hoa Mai bẹp dúm trong túí ra châm lửa một điếu thuốc, vừa rung đùi hút thuốc lá vừa nhâm nhi hụm cà phê, chuyện trò:

- Hôm nay nhà máy có phân phối thịt heo tiêu chuẩn tết đấy cô Bông, 29 tết rồi còn gì. Tôi được một ký cho ?mẹ nó? kho trứng.. Con đông cần nhất nồi thịt kho trứng cầm cự trong 3 ngày tết

Tôi đoán đã không sai, anh Tê đang hào hứng nghĩ đến cái Tết. Tôi vui vui:

- Thế thì chiều nay tôi phải đón mua lại vài ký thịt, làm món thịt đông, món thịt kho trứng để ăn tết. Tiêu chuẩn hộ dân chỉ nửa ký mỗi hộ thấm vào đâu.

Những công nhân nhà máy có người vẫn bán lại những tiêu chuẩn của mình, từ hàng thực phẩm đến hàng tiêu dùng..Họ là nhà khá gỉa chê thịt tiêu chuẩn không tươi ngon hoặc nghèo mạt rệp nhưng cần tiền phải nhịn ăn nhịn dùng bán đi. Tôi bán hàng ở đây nên quen biết nhiều công nhân viên nhà máy và thuận tiện mua lại những mặt hàng này.

Anh Tê là thợ hàn trong lục quân công xưởng và được lưu dụng lại. Sau 1975 trại quân cụ này đổi tên là nhà máy Z751.

Không biết cái vóc dáng nhỏ con gầy gò của anh là bẩm sinh cha mẹ sinh ra hay vì nhiều năm anh làm nghề hàn lao lực, hít mùi khí, muì khói, mùi lửa mà không tươi tốt con người lên được. Anh có mái tóc dày đã thế anh còn để dài bờm xơm phủ cả trán và gáy trông anh càng héo hon thêm.

Anh Tê là khách hàng uống cà phê lâu năm, anh hơn tôi 5-6 tuổi nên anh và tôi thân tình như anh em, có lần tôi hỏi thẳng:

- Anh Tê để mái tóc dài bù xù cho ra vẻ văn nghệ sĩ hay là??

Anh cũng trả lời thẳng chẳng cần dấu diếm chi:

Hay là tiết kiệm tiền hớt tóc chứ gì? Ðúng thế đấy cô Bông ơi, vài tháng hớt một lần cho đáng.

Tôi được thể hỏi thêm câu nữa:

- Tại sao anh cứ mặc hoài một cái áo màu xanh? anh yêu màu xanh thơ mộng hay là??

- Tiết kiệm chứ thơ mộng gì cô Bông ơi, tôi có vài ba cái áo mặc đi làm, cái áo xanh vải kaki bền nhất nên được mặc nhiều nhất.

Thế nên hình ảnh anh Tê còm ròm, mái tóc dài phủ gáy và mặc áo màu xanh đã qúa quen mắt với tôi, anh có đạp xe cách xa nửa cây số tôi cũng nhận ra anh.

Anh Tê có biệt tài đánh cờ tướng, anh nổi tiếng là tay cao cờ của vùng Xóm Mới. Anh mê đánh cờ tướng như người ta mê gái đẹp, rượu ngon..

Ở xóm tôi cũng có ông mê cờ tướng và cao cờ như anh Tê. Ðó là ông Vị,

Hai tâm hồn đồng điệu đã nghe danh nhau, đã tìm gặp nhau. Ðiểm hẹn là quán cà phê của tôi.

Bàn cờ đầu tiên coi như buổi ra mắt để xem tài nghệ của nhau

Sau đó họ đánh cờ ăn tiền cho hào hứng chứ thì giờ đâu mà đánh chơi. Hai người ngồi vào bàn cờ là quên hết trời đất xung quanh.

Tài cán anh Tê và ông Vị ngang ngửa nên kẻ được người thua cũng ngang ngửa thay phiên nhau.

Có hôm anh Tê thua trắng mấy bàn đã hết tiền túi còn phải trả thêm ông Vị cái lốp xe đạp tiêu chuẩn công nhân tiên tiến anh vừa được mua trong nhà máy với gía rẻ. Thế là chiếc xe đạp của anh mai mốt có mòn vỏ thì anh mua lốp chợ đen mà thay vào.

Có hôm anh Tê thắng cuộc, tiền mặt từ trong túi ông Vị bay vào nằm căng túi anh Tê, anh nhảy phóc lên xe đạp về còn ông Vị thì lủi thủi lê bước về xóm mà trong lòng chắc còn cay cú .

Khi anh Tê và ông Vị khai trận cờ tướng, dần dần rất nhiều người bu quanh để hồi hộp theo dõi từng quân cờ dưới bàn tay hai đấu thủ, cùng căng thẳng, cùng reo vui hay thất vọng theo quyết định từ trong mỗi bộ óc của hai danh thủ cờ tướng.

Tôi bán thêm được nhiều ly cà phê và thuốc lá và tôi bỗng thấy hãnh diện vì cửa hàng của tôi là điểm hẹn của anh Tê ông Vị và của nhiều người đến xem màn đấu cờ.. Tôi phục vụ hai danh cờ rất tận tình.

Thời gian bắt đầu đánh cờ là sau khi anh Tê tan sở lúc 4 giờ chiều, thay vì về nhà thì anh tấp vào hàng tôi, ông Vị có hẹn trước sẽ ra đúng giờ không phí phạm tí thời gian nào.

Những buổi đánh cờ kết thúc sớm thì bảy tám giờ tối, muộn thì chín mười giờ đêm, hàng quán tôi cũng rộn rịp theo giờ giấc của họ.

Có lần hai cao thủ đang đánh cờ thì cúp điện, dĩ nhiên tôi vội đi châm đèn dầu nhưng anh Tê và ông Vị đã không kiên nhẫn chờ đợi nổi, họ bật quẹt gaz lên soi bàn cờ để đi mỗi nước cờ, cứ thế cho đến khi tôi mang chiếc đèn dầu ra .

Chiều nay tan sở tôi thấy những công nhân ai cũng xách một xâu thịt mặt tươi như hoa vì tết gần đến và vì có miếng thịt trong tay.

Tôi cũng hớn hở đợi chờ và hỏi mua thịt nhưng không ai bán, hôm nay tôi vô duyên, có lẽ ai đó đã chặn mua thịt heo của công nhân từ ngay cổng nhà máy nên chẳng đến lượt tôi. Thế thì chiều nay 29 tết hay sáng mai 30 tết tôi phải mua thịt heo chợ đen tha hồ bị bà hàng thịt chém giá ..

Anh Tê quẹo xe đạp vào cửa hàng tôi, miếng thịt heo một ký lô của anh treo tòn ten ở tay lái xe trông thật hấp dẫn, chốc nữa vợ anh sẽ vui mừng đón nhận miếng thịt này

- Sao chưa về còn vào đây uống thêm ly đen nhỏ hả anh Tê?

Anh dựng chiếc xe đạp vào khuất một góc sân:

- Hôm nay chúng tôi có hẹn?

- Ôi, tưởng gần tết anh tạm nghỉ cờ về nhà với vợ con chứ?

Anh cởi miếng thịt và đưa cho tôi cùng với nụ cười:

- Nhờ cô cất miếng thịt trong thùng đá cho tươi, tôi có về trễ mẹ nó cũng không xót xa miếng thịt, tôi làm vài ván rồi về nhà. Tết và cờ tướng không ảnh hưởng gì đến nhau.

Ông Vị ung dung ra đến. Những cặp tình nhân hẹn hò nhau cũng chưa chắc đúng giờ đúng hẹn như hai ông cờ tướng này.

Bàn cờ nhanh chóng được bày ra, khách hàng cũng dần dần bu quanh bàn cờ. Không biết có ma lực gì người ghiền đánh cờ đã đành, mà người xem cũng ghiền luôn.

Chiều nay anh Tê là người thua đậm, cuộc cờ kết thúc sớm vì anh Tê không còn tiền để chơi tiếp. Anh Tê não nề đứng dậy, khi dắt xe đạp anh nói với tôi:

- . Miếng thịt heo tôi gởi cô đã thuộc về ông Vị rồi, chốc cô đưa cho ông ấy.

Anh Tê đạp xe đi. Ông Vị đến bên tôi:

- Hôm nay tôi gỡ được mẻ thua lần trước, tôi chẳng cần miếng thịt heo này, tôi bán lại cho cô, cô cứ trả bằng giá từng mua là được dù lúc nãy hắn tính với tôi miếng thịt đắt gía lắm, tôi đang thắng nên nhường hắn chẳng kỳ kèỏ

Tôi mừng rỡ trả tiền miếng thịt cho ông Vị. Thế là tôi đã mua được một ký thịt gía rẻ bất ngờ..

Nhưng niềm vui trong lòng tôi chợt tắt ngúm khi nhớ đến vẻ mặt hí hởn của anh Tê lúc sáng khoe sẽ được tiêu chuẩn ký thịt này cho vợ kho trứng ăn tết, vẻ mặt tươi hơn hớn lúc nãy khi anh nhờ tôi cất miếng thịt vào thùng đá cho tươi, là anh vẫn mong muốn sẽ mang miếng thịt về nhà cho vợ.

Tôi lại nhớ đến vợ anh, đã quen vợ anh như thế nào.

Tôi ở Hạnh Thông Tây thì đi chợ Hạnh Thông Tây, nhưng thỉnh thoảng tôi vẫn đạp xe đi chợ Xóm Mới vì khoảng cách không qúa xa, chỉ hơn một cây số.

Sáng hôm Chủ Nhật tôi vừa đến đầu chợ Xóm Mới đã gặp cái dáng còm ròm với áo xanh quen thuộc của anh Tê bên một phụ nữ bán chuốị trên chiếc xe đẩy.

Tôi đã dừng xe lại và hỏi thăm anh Tê, anh cho biết bao lâu nay vợ anh bán chuối kiếm thêm tiền cùng với lương công nhân của anh mới đủ nuôi con. thời gian này vợ mang thai đứa con thứ tư, để phụ vợ bớt nhọc nhằn những ngày chủ nhật hay ngày nghỉ nào anh cũng đi theo vợ bán chuối, đẩy xe chuối cho vợ

Hàng chuối là một chiếc xe đẩy tự chế có 3 bánh xe, trên mặt bày la liệt những nải chuối tiêu, vì không có mặt bằng bán hàng trong chợ nên mới có loại ?cửa hàng di động? như thế này

Chị bán chuối thu tiền anh đẩy xe chuối kẻo đứng lâu một chỗ bị công an phạt..

Tôi quen chị Tê từ đó, rồi mỗi khi đi chợ Xóm Mới tôi đều tìm hàng chuối xe đẩy của chị Tê để mua chuối ủng hộ chị cũng như anh Tê đã uống cà phê ủng hộ hàng tôi suốt mười mấy năm qua.

Hình ảnh chị Tê đôị chiếc nón là, mặc cái áo dài tay khoác ngoài để tránh nắng và gío bụi, bụng chị mang thai mấy tháng đã to lề mề đẩy xe chuối vòng vòng khắp mấy con đường quanh chợ Xóm Mới luôn làm tôi lao xao trong lòng chút cảm thương dù tôi cũng có nỗi chât vật của riêng mình.

Như một chiếc lò so bật dậy tôi vội vàng chạy ra thùng đá lấy miếng thịt treo vào tay lái xe đạp và đạp hối hả đuổi theo anh Tê sau khi đã nhờ bà hàng xóm trông hộ cửa hàng .

Tưởng anh đã đi khá xa nào ngờ tôi vẫn thấy anh Tê đang còng lưng đạp xe phía trước, tôi lao nhanh đến bên anh và chặn đầu xe, cả hai cùng dừng xe đạp lại.

- Sao anh Tê đi chậm thế? chắc thua cờ không còn sức đạp xe về nhà hả?

- Thắng thua là thường tình, chẳng qua là xe đạp tôi nãy giờ bị tuột xích mấy lần nên ì ạch mãi ?

Tôi nhìn chiếc xích xe đạp của anh, nó chùng xuống như cái võng lỏng le hèn gì không tuột xích mấy lần và hai cái vỏ xe của anh đã cũ mòn như con người anh.

Anh Tê đọc được ý nghĩ trong đầu tôi, anh giải thích:

- Hôm tôi thua cờ ông Vị phải bán đi cái vỏ xe, nhưng vài hôm sau tôi thắng lại, tiền vào nhà khó như gió vào nhà trống, có bao thứ cần tiêu thế là vẫn chưa thay được cái vỏ xe mới.

Tôi lấy miếng thịt từ tay lái xe tôi treo vào tay lái xe anh:

- Trả lại anh miếng thịt heo này.

Anh Tê ngạc nhiên:

- Ơ hay, tôi đã bảo cô là tôi gán miếng thịt này cho ông Vị rồi mà. Miếng thịt đã thuộc về ông Vị.

- Bây giờ miếng thịt thuộc về tôi vì ông Vị đã bán cho tôỉ

Không để anh hỏi han thêm tôi hạ giọng năn nỉ:

- Anh Tê, chiều nay tôi đã mua được mấy ký thịt của công nhân rồi nên không cần miếng thịt này nữa anh mang về cho chị làm món kho trứng ăn tết nhé...

Anh Tê cương quyết từ chối:

- Tôi cám ơn lòng tốt của cô nhưng tôi biết cô bán từng ly cà phê đen, từng ly trà đá, từng điếu thuốc lá lẻ sao tôi có thể nhận không ký thịt của cô được.

Tôi năn nỉ tiếp:

- Ðúng thế, nhưng tôi không nghèo thêm nếu không có miếng thịt này. Bao nhiêu năm anh là khách hàng cà phê quen thuộc của tôi coi như đây là món qùa tết tôi thưởng cho anh có được không?

- Không được, cô có là thủ trưởng, là giám đốc nhà máy của tôi đâu mà thưởng công cho tôi. Cô đừng?hoa mỹ thế.

Tôi cũng cương quyết:?

- Vậy thì tôi biếu chị Tê và các cháu nhờ anh mang về giùm nếu không tôi nhất quyết không để anh ra về đâu.

Nhìn vẻ mặt và giọng nói cương quyết của tôi anh Tê hơi ngần ngừ, tôi bồi thêm:

- Anh yên chí đi miếng thịt này ông Vị bán cho tôi với gía rẻ, bây giờ tôi phải về bán hàng, chả lẽ đứng đây giằng co với anh mãi à..

Nói xong tôi quay đầu xe đạp lại và đi luôn một lèo, anh Tê không có chỗ mà kêu ca từ chối nữa..

*****************************
Năm 1991 gia đình tôi xuất cảnh sang Mỹ, tôi đã biệt tăm tin tức anh Tê.

Mỗi khi Xuân về tết đến tôi đi chợ đứng bên quầy thịt ê hề hay lúc ngồi bên mâm cỗ thịt thà đầy đủ thỉnh thoảng tôi lại chạnh lòng nghĩ đến miếng thịt heo ngày tết của anh Tê thời kỳ bao cấp sau 1975 khi xưa.

Nguyễn Thị Thanh Dương

 Người Sè Goòng Giờ Ở Đâu

Đỗ Thành

Cũng tình trạng giống như Hà Nội, sau 1954, số người xưa cũ Hà Nội lãng phai dần. Vì lý do này hay lý do khác, thời thế thế thời, nên đã có biết bao thay đổi xảy ra.

Tuy đường phố Hà Nội vẫn như cũ, thậm chí các bảng hiệu đắp xi măng chưa kịp tẩy xóa hết, nhưng chắc chắn những con người đã từng sinh sống và làm ăn ở đó không còn trụ lại nhiều.

Hà Nội vẫn còn làng nhàng những ký ức ngày trước, có thể người ta đôi khi còn nhắc đến cà phê Nhân ở phố Cầu Gỗ, gánh phở Tư Lùn ngoài rào trường Nguyễn Trãi, hay hàng bánh tôm bà Béo ở Bờ Hồ, song đích thực tìm lại được những người đó hẳn là quá khó.

Sè Goòng cũng không tránh được sự nhốn nháo do thời cuộc đẩy đưa. Những ngày cuối tháng Tư 75, người Sè Goòng thất sắc, ào ào rủ nhau chạy loanh quanh. Người lên Lăng Cha Cả, kẻ vào Tân Sơn Nhất, anh chạy ra Bạch Đằng, chị vào trong Tân Cảng, đông, rất đông, thi nhau leo rào vào khuôn viên tòa Đại sứ Mỹ ở Thống Nhất. Lúc ấy chưa hẳn tất cả nắm rõ sự tình đầu đuôi, nhưng ai cũng cố tìm cho mình, cho gia đình một sinh lộ mà không biết vì sao nữa.

Để rồi những phút cuối cùng đám đông ê chề thất vọng vì không sao leo lên được một chiếc trực thăng, một con tàu lớn hay nhỏ, một khoang phi cơ, đành ngơ ngác quay về, coi như chịu trận. Kết thúc cuộc chiến tranh, đầy đường của cải vứt tràn. Chẳng ai buồn nhặt, hốt, vì tất cả xem như không còn giá trị đích thực.

Lềnh khênh vứt khắp nơi nào là quần áo trận, giày, vũ khí, va ly Samsonite, xe Honda, Vespa, xe đạp, thậm chí cả ô tô, vì chủ nhân đã bỏ đi đâu đó, hay ê chề chẳng còn muốn vác về lại nhà. Trải qua nhiều tháng năm tiếp theo, người Sè Goòng tự ên tìm cho mình một phương cách đi khỏi thành phố.

Người trở lại quê, người dấm dúi sắm thuê thuyền vượt biển, hay bị chuyển về sống các vùng kinh tế mới. Người cũ Sè Goòng thưa thớt dần, có người ra đi biền biệt 40 năm, có người lâu thật lâu không thấy quay về thành phố, để rồi chẳng một ai biết rõ hiện giờ họ ở nơi đâu?

Thản hoặc đôi khi bất chợt có người từ đâu đến hỏi thăm về một cư dân nào đó đã sống ở phố này, nhà này, thì cũng ít ai biết để cung cấp một vài tin tức cỏn con. Đại để chỉ kháo với nhau "hình như nhà ấy dọn đi rồi", hay tỏ ra không biết gì cả.

Bây giờ, nếu có một người Sè Goòng nào đã lâu không về thăm lại thành phố chắc sẽ ngạc nhiên và lạ lẫm biết bao. Bởi vì Sè Goòng thật sự thay đổi hoàn toàn khác. Phố xá rộng ra, nhà cửa cao lên, cầu treo cầu vượt nhằng nhịt, đường cao tốc tràn đầy, thậm chí các tên đường cũng nghe lạ hoắc.

Đối với khách, giờ muốn hỏi thăm hẻm ông Cọp, hay đường này đường kia mang tên ngày trước, có khi sẽ phải đón nhận sự hờ hững, vì những người tuy mang tiếng là cư dân thành phố hiện giờ, nhưng họ không nghe, không biết vì họ hoàn toàn là người mới đến sau 75.

Hiện người ta đã quen với những tên Trần Đình Xu, Võ Thị Sáu, Nguyễn Văn Trỗi, Võ Văn Tần để đâu còn nhớ đến có một thời đó là đường Trương Minh Giảng, Trần Quí Cáp, Hiền Vương v.v... Thậm chí, nếu người ở thành phố cũ giờ có muốn tìm lại những nơi thân quen, xưa đã gửi gấm nhiều kỷ niệm thì cũng khó, hay không còn thấy lại được. Bến đò Thủ Thiêm, thương xá Tax, hành lang Eden, hiệu sách Xuân Thu, nhà sách Vĩnh Bảo, nhà hàng Brodard, Pagode, chợ Vườn Chuối, chợ Cầu Kho, chợ Thiếc, tất cả đều phế mất, đổi tên, hay quên bẵng, còn nói chi những cái tên nghe thân yêu như Cây Mai, Da bà Bầu, Cây Quéo thì lại càng bặt vô âm tín.

Có người đặt câu hỏi vậy thì người Sè Goòng giờ ở đâu? Lớp họ đã ra đi khắp các phương trời, hoặc gửi thân nơi biển cả, sau những lần "đường đi không đến", hoặc là họ gặp nạn bị cướp, hiếp và bắt mất tích từ những năm nảo năm nào từ bọn hải tặc, để giờ không còn rõ họ sống chết ra sao.

Một số trải năm tháng cơ cực tuổi đời đã phủi tay từ giã trần gian trở về với cát bụi, yên nghỉ giấc thiên thu, hay vẫn còn nán sống nơi những miền nào đó ngay trên đất nước. Có người chợt một hôm nào được hỏi "hồi xưa ở Saigon, anh/chị làm gì, sống ra sao thì cũng nghe người ấy thờ ơ, dường như mình không phải là người Sè Goòng cũ".

Nước phèn, đồng ruộng, dầm mưa giãi nắng đã làm cho bao sắc nét của Saigon biến đi. Tóc trở nên cứng còng, da đen nhẻm và tay chân nhiều vết chai cứng. Đối với họ, chắc Saigon là một dư âm xa tít tắp, dù họ còn đang sống ngay trên quê hương mình mà vẫn thấy lạc lõng làm sao.

Nhiều người cũng quên mất xuất xứ, bởi vì cuộc sống "ngày bán mặt cho đất, tối bán mặt cho trời", rồi trải qua bao phũ phàng sóng gió, chính họ cũng đánh rơi cái căn cước sống một thời ở Sè Goòng đi và chỉ còn mang máng thấy hình như mình đã bị gạc ra ngoài sổ sách của nơi cũ.

Thản hoặc có một hôm nào bất chợt được làm một chuyến trở lại chốn trước kia, họ cũng sẽ ngơ ngẩn tự hỏi có phải đây là Sè Goòng cũ chăng! Tôi thuộc vào hàng ngũ một trong những người như thế.

Theo trí nhớ và hiểu biết của tôi, dân nước tôi đã có đến 3 lần sống chuyển vùng, suốt từ thế kỷ 20 đến giờ. Đầu tiên là những người được nhà nước Phú Lang Sa gọi mời đi "tân thế giới". Họ được tuyển mộ làm phu cho các đồn điền cao su do người Pháp mới mở khắp miền Đông Nam Bộ.

Có người tham gia một mình, có người đem theo cả vợ con, có ngưởi rủ rê nhau cả làng, cả họ vào sống chung cho có tình đông hương, đồng khói. Bố tôi là một trong những người được mộ đi khai phá, cạo mủ ở nơi đồn điền mới lập đó.

Dần dần những địa danh Xa Cam, Xa Cát, Bù Đăng, Bù Đốp, Hớn Quản, Bà Rá, Lộc Ninh, Quản Lợi kéo dài thành một chuỗi liên hoàn tài sản và nguồn lợi khổng lồ cho những quan tham gia việc mở đường đi lập nghiệp bày ra.

Những người phu như thế có thể sẽ lưu cữu mãn đời với cái nghề bạc bẽo, bán thân cho sốt rét ngã nước, chết dấm chết dúi và bị lãng quên đi. Một số lanh tay lẹ chân, có óc tháo vát, thông minh, khéo léo thì nhẫn nhục làm, tích cóp dần đồng ra đồng vào và thoát ra về Sè Goòng đổi đời sống kiểu khác.

Dần dần họ thành những hạt giống, ăn nên làm ra, đầu tư vào một số ngành nghề : guốc mộc, chạm trỗ, đồ gỗ, buôn bán để gây cơ sở và lôi kéo bà con, quen biết, người làng vào sinh sống đông thêm cho có bè có bạn. Có những khu phố rặc toàn người Bắc, như quanh quanh các con đường gần chợ Bến Thành, họ sống với nghề kim chỉ, rao mời tơ lụa Hà Đông, sản xuất bánh kẹo, bán hàng ăn, chụp ảnh, cũng để lại được ít tiếng tăm và sự tin cậy.

Cũng từ những bước đầu tiên đó, họ lập hội tương tế để cưu mang nhau, hoặc để tựu họp vào các ngày lễ truyền thống của làng, chia sẻ với nhau niềm vui nỗi buồn nơi đất mới. Họ lấy tên làng làm danh xưng của hội, hoặc họ lấy tên miền để gọi cho hội có vẻ bề thế hơn. Có một dạo người ta nghe các tên như Giác Quang tương tế, Bắc Việt tương tế, Phù Lưu Tương Tế, Vũ Bản Tương Tế (hay cái tên riêng biệt Nhà sách Vĩnh Bảo chẳng hạn).

Đến khi người Pháp thua trận Điện Biên Phủ phải rút đi, Hiệp ước Geneva chấp thuận chia đất nước thành 2 miền, chờ 2 năm sau sẽ có tổng tuyển cử thì lại một phen nhốn nháo di cư. Người Hà Nội có 300 ngày để chọn lựa nơi sinh sống của mình.

Tiếng là tự do chọn lựa muốn ở đâu thì ở, nhưng khi có bóng dáng chính trị đổ xô vào thì chuyện đi hay ở không dễ dàng như ta tưởng. Càng gần ngày hết hạn thì con đường 5 càng có những trạm kiểm soát gắt gao. Người ta dùng tình cảm ràng buộc nhau, hoặc ve vãn, hoặc gây khó khăn để hạn chế bớt số người gánh gồng rủ rê nhau tếch.

Những chuyến tàu há mồm, những chuyến vận tải cơ bay dồn dập, người ta choàng cho sự kiện đó cái tên "di cư 54", hẳn nhiên cũng không khỏi bị kèm theo hay đánh giá mỉa mai, như chỉ có tứ Công mới bỏ quê hương đất nước như thế. Người ta gói gọn 4 Công để ám chỉ: Công giáo, Công An, Công chức và Công nợ.

Ai nói cứ nói, ai dèm cứ dèm, nhưng một đi là cứ đi. Có người cũng vì tiếc căn nhà mới tậu hay còn thân nhân đau ốm thì ở lại, cứ tự nhiên. Lại một lần Sè Goòng giang tay ra đón, thu vén nơi ăn chốn ở, điều tiết việc ổn định gia cư. Những địa danh mới được đặt ra như Cái Sắn, Hố Nai, Tầm Vu, Gia Kiệm hoặc những cái tên kèm một loạt chữ Tân đứng đầu (Tân Bùi, Tân Hà, Tân Phát v.v...)

Bẵng đi 20 năm trôi theo nhau, chiến tranh vẫn ùng oàng, nhưng vết thương dần dần kín, tuy cái sẹo thì không sao xóa được. Người Sè Goòng hào hiệp, bao dung, khó giúp nhau lấy thảo. Những ngày đầu còn rải rác khích bác, cà khịa nhau, chọc trêu nhau kiểu "Bắc Kỳ dzốn, ăn rau muống...", thế nhưng chẳng mấy chốc đã hòa tan vào nhau đến đỗi lằn ranh ngăn cách tự dưng bị lu mờ.

Người Sè Goòng chính thống không còn hiềm khich mà thậm chí người mới nhập cư cũng thấy mình bị loãng ra và loáng thoáng hình dáng Sè Goòng đã ngự trị trong người lúc nào chả biết nữa. Có người cũng đã tập dẻo giọng trêu đùa nhau : cô Hai, chèn ui, cô ngộ chi ngộ ác, giờ mà nghe cô câu dzọng cổ, chắc tui uên mất đường dzìa, cô ui!

Có thể từ bản chất dễ dãi, ít câu mâu và sẵn lòng giúp đỡ, nên người Sè Goòng chủ động chóng xóa đi bờ vực ngăn cách giữa người Nam và Bắc Kỳ.

Cuộc di cư hàng triệu người có làm xáo trộn phần nào cuộc sống yên ả của miền Đồng Nai, Bến Nghé, bước đầu cũng có xảy ra dăm ba cuộc xô xát cỏn con, thế nhưng vốn tính mau hòa hợp, lằn ranh trên tự nhiên khép gần lại và xóa bỏ hồi nào không hay.

Thậm chí những gia đinh định cư nơi Tân Mai, Cái Sắn, Dốc Mơ, Tầm Vu lần lần còn được chính bà con sở tại cưu mang, giúp dựng lên những căn nhà, hay chỉ vẽ cho đường đi nước bước trong việc mưu sinh, hoặc phục hồi các nghề truyền thống.

Một dạo, loại chiếu Bát Tràng, gỗ Vụ Bản hay bánh gai Hàng Than cũng đã chen chân vào sinh hoạt ẩm thực và đời sống của miền Nam. Những cánh đồng cò bay thẳng cánh lần lần xóa đi những lằn ranh chia cách và mặc nhiên trở thành tình nghĩa đồng bào thương yêu và lo lắng cho nhau.

Đất lành chim đậu, cái nắng Sè Goòng làm nhạt phai chuyện nói móc, xỏ xiên nhau, cơn mưa sông Tiền sông Hậu làm phai đi giọng nói cưng cứng miền ngoài. Sự tiếp xúc tự nhiên làm cho tình làng nghĩa xóm tự ên kết tụ, lòng người miền Nam hào phóng vốn dĩ đã quen.

Người Bắc Kỳ hết còn lạ về nghĩa cử truyền thống miền Nam, nhà nào ở miệt vườn cũng đều đặt sẵn cái khạp chứa nước và cái gáo dừa có cán ở đầu hè để trưa nắng bạn làm đồng ngoài kia từ ruộng bước lên có ngay hớp nước uống vô dễ thấy mát ngọt mà tan đi nỗi mệt nhọc.

Sinh hoạt hằng ngày khiến cho người hai miền càng ngày càng sát lại gần hơn, chẳng mấy chốc sự ghẹo trêu nhau bị mất đi hồi nào cũng chẳng biết. Rồi tình cảm nảy sinh, gió mát trăng thanh, những bữa nhậu, những câu hò, vọng cổ làm cho ruột gan nhau thấm đậm tình người.

Cuộc di cư hàng triệu người một sớm một chiều bỗng tan đi chớp nhoáng. Đã có những cuộc tình đẹp thiệt đẹp nảy sinh, trai Bắc chọn gái Nam vì các cô hiền từ, ngoan, biết chiều chồng, giỏi bếp núc, và có giọng hò, thả câu lý, ca vọng cổ mượt mà hết xảy. Ngược lại anh trai Nam chọn chị Bắc vì cái nết hay làm, chịu đựng, hy sinh, sẵn sàng gánh vác công lênh nhà chồng như chính nhà mình.

Chả thế mà chiều chiều đã có những chiếu rượu dưới gốc cây ô môi để nghe các cô em Nam Bộ rỉ rả câu tình lang lả lướt, và khối anh Bắc cũng mon men học bằng được món luyến láy của cách nói lối để vào câu Vọng Cổ Dạ Lang hay Vọng Cổ Hoài Lang rất ngọt ngào.

Ai dám cả quyết lòng mình không rung động khi nghe các nường thỏ thẻ gọi mời: anh Hai ui, có mệt dzô nghỉ chút cho phẻ, gồi đi típ. Và giữa bộn bề của cuộc sống, ai chẳng sẽ chùng lòng khi nghe câu lửng của cô em: nếu có thương nhau, anh dzìa thưa cha thưa mẹ, đừng để em mỏi mòn chờ đợi nhe anh.

Báo sao các ông nhà thơ, nhà văn không thấy mình rạt rào vì đất nước Sè Goòng? Ta đã từng ngẩn ngơ vì câu hát nghe như giọng hò văng vẳng: Nhà Bè nước chảy chia hai; ai dzìa Gia Định, Đồng Nai thì dzìa. Hoặc : nắng Saigon em đi mà chợt mát, bởi vì em mặc áo lụa Hà Đông...

Cho đến nay, dù vật đổi sao dời thì mỗi lượt có dịp đi ngang Kẻ Sặt, Phương Lâm, Lâm Hà, Bình Phước ta vẫn còn bắt gặp dấu ấn của một thời người Bắc chuyển vùng vào sinh sống trong Nam. Ở những địa phương đó ít nhiều họ cũng góp phần vào dựng xây kinh tế và nét văn hóa đặc thù của cái nôi sông Hồng nơi mảnh đất đã rộng tay đùm bọc, cưu mang.

Có nhiều người đơn giản nghĩ rằng đề cập đến Sè Goòng là chỉ khoanh vùng vào một địa giới cỏn con cũng đổi thay tên gọi trải qua thời thế. Chẳng hạn có người đã nhắc tới tên Sài Côn của một vương triều nào đó, có người ám chỉ vùng đất mới được khai phá vòng vòng quanh những khu phố được dựng xây từ những năm cuối thế kỷ 18, sau khi người Pháp chiếm Nam Kỳ.

Riêng với tôi, Sè Goòng không chỉ hẹp như vậy, bởi vì tuy địa danh Saigon được khoanh vùng trong tâm tưởng là như thế, nhưng khi nói về người Sè Goong giờ ở đâu thì ta phải hình dung ra cái nghĩa rộng lớn vô cùng.

Bởi vì nhiều người vì lẽ này hay lý nọ giờ không còn ở lại nơi đất nước mà phiêu bạt khắp các nơi thì trong trí óc họ Sè Goòng là tất cả, là Bến Tre, Cà Mau, Long Khánh, Bạc Liêu, là bến Bạch Đằng, cầu Ba Cẳng, là Phước Tỉnh, Phú Xuân v.v... và v.v... của những đêm hồi hộp nằm ém chờ chạy ồ ra biển, hay ngay cả Tân Sơn Nhất đĩnh đạc lên chuyến bay ra đi.

Trong những cuộc chuyển vùng bất đắc dĩ đó, phải nói cuộc tháo chạy 75 là vô cùng bi thảm. Dư luận rêu rao lên án về một sự phản bội gì đó, về những sự khiếp sợ không rõ ràng, bởi vì chính thực những người xô đẩy nhau trốn chạy, hay đành ở lại cũng không hiểu nguyên do đã có lúc khiến họ hãi đến vậy.

Bây giờ có người xa Saigon đã 40 năm tròn, có người vẫn đi về năm một vài bận, nhưng Sè Goòng vẫn nằm đâu đó trong suy nghĩ của từng cá nhân. Con số hằng triệu người phân rải rác ở khắp nơi, chỗ nào mở rộng lòng nhân từ giơ tay cứu vớt họ, tạo cho họ một cơ hội sống, giúp họ lập lại cuộc đời từ bước đầu.

Thấm thoắt giờ đã hình thành thế hệ 2 hoặc 3 của những người ra đi đó. Nơi đất tạm dung, họ đã có cuộc sống ổn định, con cái học hành đến nơi đến chốn, có công ăn việc làm, có tư hữu, có đóng góp công lao mọi mặt vào dòng chính. Một vài nơi họ còn lưu lại nhiều dấu tích về một nền văn hóa của dân tộc vì họ nghĩ rằng các vật thể này nói lên lòng biết ơn của họ với quê hương tạm dung.

Phần lớn họ đã thành công dân của nước sở tại, thụ hưởng mọi quyền lợi như dân dòng chính. Có thể đời sống họ có khác đi, họ Tây hơn, Mỹ hơn, Úc hơn, song một phần hồn của họ vẫn chưa sao quên đi SAIGON của một thời đã sống.

Đối với họ SAIGON vẫn là một ký ức chưa phai nhạt. Người ta có thể đùa gọi trệu tên của miền đất hồi nào, hoặc Sè Goòng, hoặc Sài Ghềnh, hoặc Sầu Thành, hay gì gì khác, nhưng nhất định lảng vảng những chiều thứ Bảy tay trong tay dạo phố, lần đầu tiên trao nụ hôn tình, hay một lần chờ đón nhau nơi cổng trường thì chắc chắn họ vẫn chưa quên.

Có một điều lạ khiến người viết băn khoăn là bất kỳ cuộc di dân chuyển vùng nào cũng bắt nguồn từ phía Bắc dồn vào Nam mà ít khi thấy ngược lại. Kể cả từ khi phong trào mộ phu đi tân thế giới, khổ chứ có sướng gì đâu thì việc ra đi vẫn là từ con đường ấy.

Phải chăng vì Sè Goong có một sự vẫy gọi âm thầm nào đó mà không ai có thể dùng lời lẽ để phân tách ra được. Thôi thì cứ biết thế đi, vì dẫu có sao thì SÀIGÒN vẫn là một phần của giải đất hình chữ S kia mà.

                                                                 Đổ Thành 

TỔNG TUYỂN CỬ TẠI HOA KỲ GIÚP TÔI MỞ RỘNG TẦM MẮT

...Bụi trần ai đã lắng xuống sau cuộc tổng tuyển cử tại Hoa Kỳ. Hãy để tôi ghi lại theo sự hiểu biết của mình:

* Bốn năm trước, tôi chưa bao giờ nghi ngờ tin tức trên các kênh truyền thông dòng chính. Lần này tôi theo dõi sơ bộ của đảng Dân Chủ và cuộc bầu cử tổng thống, đồng thời tìm hiểu sự dối trá và trích dẫn câu từ một cách thiên kiến của hầu hết các kênh truyền thông dòng chính đã biến các bản tin thành ra bản tuyên truyền một chiều.

* Bốn năm trước, tôi nghĩ rằng hầu hết các chính trị gia ở Washington DC tham gia chính trị vì mong ước của mình về chính trị, họ đều hết lòng vì dân vì nước...Bốn năm sau tôi thấy rằng họ đều đấu đá với nhau vì quyền lợi đảng phái, vì lợi ích riêng, vì cá nhân.

* Bốn năm trước, tôi nghĩ mọi người đều bình đẳng trước pháp luật...Giờ tôi mới biết chứng cứ phạm tội có thể bị cơ quan pháp luật che dấu kỹ lưỡng, phạm tội hay không không quan trọng mà truy cứu hay không mới là quan trọng.

* Bốn năm trước,  tôi nghĩ cuộc bầu cử ở Hoa Kỳ là thiêng liêng và tôi tự hào vì mình được đi bầu...Bốn năm sau tôi mới biết rằng cử tri không quan trọng mà quan trọng là người kiểm phiếu. Một trận bóng đấu gây tranh cãi cũng phải điều chỉnh bao nhiêu là góc quay video khác nhau để điều tra và phân xử, nhưng gian lận bầu cử rợp trời dậy đất lại không được tòa thụ lý.

* Bốn năm trước, tôi tự hào về quyền Tự Do Ngôn Luận của nước Mỹ, người dân thực sự có thể chửi bới cả tổng thống... Bốn năm sau,  chính trường và các công ty công nghệ lớn đã khiến tôi run sợ: đối với vị tổng thống Donald Trump, người ta chỉ có thể phản đối chứ không được tán thành, nếu không sẽ bị bịt miệng, khóa tài khoản và còn phải cẩn thận sợ bị trả thù về sau.

* Bốn năm trước, tôi nghĩ dựa vào hệ thống Tam Quyền Phân Lập của Hoa Kỳ là rất ổn định và đáng tin cậy...Bốn năm sau tôi nhận ra rằng sự vận hành của hệ thống này nên dựa vào những quan chức và công dân khiêm tốn có lòng kính Chúa và có đức tin. Sức mạnh của Hoa Kỳ là dựa trên đức tin và sự suy tàn của Hoa Kỳ cũng bắt đầu từ việc từ bỏ đức tin, càng xa rời đức tin càng mau chóng suy bại.

* Bốn năm trước, tôi nghĩ ngọn tháp hải đăng Tự Do sẽ không bao giờ tắt và tôi nghiễm nhiên hưởng thụ điều đó... Bốn năm sau, những lời của Tổng Thống Reagan đã làm tôi bừng tỉnh:

" ...Tự Do chỉ còn cách một thế hệ nữa là tuyệt chủng. Chúng ta không có cách nào truyền lại Tự Do cho con cháu nhờ huyết mạch. Chúng ta phải chiến đấu vì nó, bảo vệ nó và trao nó lại cho thế hệ tương lai và con cháu chúng ta cũng phải làm như vậy. Nếu không, một ngày nào đó chúng ta sẽ nói với con cái của chúng ta và con cái của chúng trong những năm tuổi xế chiều rằng:" Hoa Kỳ đã từng được Tự Do như thế nào." ....

Tỉnh dậy sau giấc ngủ say, tuy thống khổ nhưng tôi không hối hận. Tôi vẫn chọn sống một cách thanh tịnh. Giờ đây tôi bắt đầu suy ngẫm là tôi đã không nỗ lực nhiều cho tự do của đất nước này thì dựa vào điều gì tôi có thể yên tâm tận hưởng nó...Đã đến lúc phải làm gì đó cho bản thân mình, cho con cháu mình để còn có thể được làm Người Tự Do...

.........💔🇺🇲💔🇺🇲💔🇺🇲

Tác giả:  Blogger Bỉ Lân Nhi Cư
Biên soạn:  Ngọc Lựu ( Trí Thức Việt Nam)

Monday, February 1, 2021

01FEB21: MYANMAR ĐẢO CHÁNH VÌ GIAN CỬ, CQ BIDEN NỔI GIẬN

ĐẢNG DÂN CHỦ ĐANG NGỒI TRÊN HIẾN PHÁP VÀ CÔNG LÝ

… “Đảng Dân chủ và một vài thành viên Đảng Cộng hòa “phản trắc” không bao giờ thấy điều này xảy ra”...

Vào ngày các thượng nghị sĩ tuyên thệ nhậm chức bồi thẩm đoàn trong phiên tòa luận tội TT Donald Trump, các thành viên của đảng Dân Chủ, và kẻ thù của TT Trump đã phải chịu một sự sỉ nhục lớn.

Điều đó đã xảy ra khi TNS Rand Paul kết thúc cuộc luận tội bằng cách hỏi một câu hỏi mà các đảng viên Dân chủ đang lo sợ.

Thượng nghị sĩ tiu bang Kentucky-Rand Paul đã có một bài phát biểu lan truyền trên trang website phổ thông trên thế giới, khi ông nêu ra quan điểm buộc phải bỏ phiếu để Bác Bỏ cáo buộc của đảng Dân chủ là vi hiến vì TT Donald Trump đã mãn nhiệm.

Thượng nghị sĩ Rand Paul trích dẫn trực tiếp bài phát biểu của Donald Trump từ cuộc biểu tình ngày 6/1, để chứng minh trong bài phát biểu của TT Trump kiếm không ra được một chữ nào Kích Động tấn công tòa nhà Quốc Hội. Đây là điều mà đảng Dân Chủ, một số thành viên đảng Cộng Hòa “phản trắc, và giới truyền thông báo chí cánh tả không muốn nêu ra và nhìn nhận sự thật.

TT Trump đã thể hiện rõ ý định của mình bằng cách yêu cầu những người ủng hộ biểu hiện “một cách hòa bình và yêu nước" tại trước tòa nhà Quốc Hội trong ngày 6/1 vừa qua.

Sau khi xác nhận rằng sự thật về phía TT Trump, thượng nghị sĩ Rand Paul đưa ra mốt số ví dụ về việc các đảng viên Đảng Dân chủ sử dụng ngôn từ thô bạo dẫn đến các vụ ám sát và bọn thổ phỉ đã khủng bố các đảng viên Cộng hòa trên đường phố. Một lối dụng ngữ ác ý, thâm hiểm và “đoạt từ cưỡng lý” áp đặt tội lỗi lên TT Trump.

Ông Rand Paul ví dụ một người ủng hộ Bernie Sanders loạn trí tìm cách thủ tiêu và ám sát 20 thành viên Đảng Cộng hòa - trong số đó có Rand Paul - sau khi Sanders tuyên bố rằng những người Cộng hòa muốn bãi bỏ Obamacare là tội giết người. Như vậy, đây có phải là kích động không? Ngôn ngữ bạo động của Bernie Sanders ác độc, ghê tởm, kinh hoàng nhưng không có bất cứ ai lên án ông ta, ngược lại TT Trump khơi dậy lòng ái quốc của người dân thì gọi là Kích động? thật là điều sằn bậy, và đáng khinh bỉ!

Thượng nghị sĩ Rand Paul nói thêm: “Không một đảng viên Đảng Dân chủ nào thành thật hỏi liệu [Thượng nghị sĩ] Bernie Sanders có xúi giục kẻ xả súng suýt giết Steve Scalise và huấn luyện viên tình nguyện hay không. Kẻ xả súng gần như kết thúc một vụ thảm sát - tôi đã ở đó - bởi vì tên giết người này tin vào những luận điệu sai trái do Bernie Sander và các đảng viên Dân chủ khác đầu độc và tiêm nhiễm, chẳng hạn như "Kế hoạch chăm sóc sức khỏe của Đảng Cộng hòa cho những người không có bảo hiểm là bạn sẽ chết".

TNS Rand Paul lưu ý rằng tên sát thủ thậm chí còn hét lên "Tao giết tụi mày, giết tụi mày là cách tao chăm sóc sức khỏe cho tụi mày" trước khi nổ súng vào những người Cộng hòa không có khả năng tự vệ.

Thượng nghị sĩ Rand Paul đã điểm măt đích danh một số đảng viên Dân chủ Cory BookerMaxine Waters kêu gọi đảng Dân chủ đối mặt truy quét những người ủng hộ TT Trump. Như vậy điều đó có dẫn đến việc kích động bạo lực xem xét những hậu quả thực tế rất nguy hiểm mà ông Rand Paul và vợ phải đối mặt hay không?

TNS Rand Paul đặt vấn đề: “Sẽ không có đảng viên Đảng Dân chủ nào hỏi liệu [Thượng nghị sĩ] Cory Booker, Maxine Waters có kích động bạo lực hay không khi kêu gọi những người ủng hộ quý vị rằng “Nếu bạn nhìn thấy một thành viên của chính quyền TT Trump tại một nhà hàng, tại một cửa hàng bách hóa, tại một trạm xăng hay bất kỳ nơi nào , hãy tạo ra một đám đông, và tấn công họ. Đó không phải là kích động, là xúi giục hay sao? "

TNS Rand Paul kể lại một đám khủng bố Black Lives Matter hù đọa và tấn công anh và vợ khi họ trở về khách sạn vào đêm Đại hội toàn quốc của Đảng Cộng hòa. Cảnh tượng kinh hoàng đã được ghi lại trên video và nếu cảnh sát không có mặt để bảo vệ thì đám cuồng loạn, côn đồ này có thể nhảy tới vồ lấy, xé xác tay chân của vợ chồng tôi rồi.

“Vợ tôi và tôi bị xô đẩy, bao vây và la hét bởi cùng một đám bạo loạn cuồng điên BLM này, mà chính hai thượng nghị sĩ Dân Chủ- Booker và Maxine đã tuyên truyền và cổ súy cho bạo loạn hơn nữa. Thật kinh hoàng khi có một đám người đe dọa giết bạn, chửi bới bạn và bắt bạn làm con tin theo đúng nghĩa đen cho đến khi cảnh sát đến giải cứu bạn. Đêm đó chúng tôi đã bị đám đông hành hung, tôi không chắc liệu chúng tôi có sống sót dù có cảnh sát bảo vệ hay không. Nhưng không có đảng viên Đảng Dân chủ nào đề nghị luận tội Booker và Maxine vì những lời tuyên truyền bạo lực của họ. Đây mới khẳng định là ngôn ngữ bạo động, kích động cho sự bạo loạn, giết người. Vậy tai sao không ai luận tội họ”, Paul nói thêm.

Cáo buộc kích động này giống như hành động ngụy tạo sự kiện rằng TT Trump có dính líu đến chính phủ Ukraine và sự thông đồng với Nga. Đáng lý ra các đảng viên Dân chủ thực sự phải chịu tội với những tội ác mà họ cố tình cáo buộc một cách ác độc, thâm hiểm gán ép cho TT Donald Trump đã phạm phải.

Bài phát biểu của Thượng nghị sĩ Rand Paul đã gây chú ý trên các trang website phổ thông ở Hoa Kỳ và thế giới. Ông là một đảng viên Cộng hòa thực sự bước lên và chống lại sự giả dối của đảng phái mà đảng Dân chủ đang cố gắng tạo nên, và ác độc thâm hiểm cố ý gây chia rẻ trong quốc hội này.

Nếu luận tội TT Donald Trump (và nhất là luận tội một cách vi hiến khi TT Trump không còn tại chức), thì hãy luận tội tất cả thành viên của đảng Dân Chủ, đó mới là điều thực tiễn mà toàn dân Hoa Kỳ muốn thấy được sự thật, và muốn thấy được hiến pháp của Hiệp chúng Quốc còn được duy trì.

Rồi đây, những kẻ tìm đủ mọi thủ đoạn ngồi trên công lý, sẽ có ngày ngồi trên Đoạn Đầu Đài…

Chúng ta chờ xem !

| phan nguyên luân |… thực hiện

Blog Archive