Wednesday, August 3, 2016

Dòng chảy xa bờ (rip current)


Nhiều người đi biển thường chọn bơi vào vùng nước phẳng lặng mà không ngờ rằng: đây mới chính là "cạm bẫy" dẫn đến nhiều vụ chết đuối thương tâm.


Mũi tên màu đỏ là nơi có dòng chảy xa bờ (ảnh: safebee.com).
Dòng chảy xa bờ (rip current) luôn được coi là “tử thần giấu mặt” của biển cả. Mặt nước nơi có dòng chảy xa bờ thường phẳng lặng, ít sóng nên nhiều người tưởng rằng đó là nơi an toàn và di chuyển tới đó. Thế nhưng khi bơi vào dòng chảy xa bờ, chúng ta có thể ngay lập tức bị cuốn trôi ra xa.

Vậy dòng chảy xa bờ là gì?
Là một dòng nước mạnh chảy từ bờ hướng ra biển. Sóng sẽ đánh và đưa nước biển vào bờ, nhưng khi nước biển được liên tục đưa vào bờ thì chúng tập hợp lại thành một dòng đi thẳng ra biển, khi đó dòng nước này sẽ hình thành dòng chảy xa bờ.

Trong một thí nghiệm, người ta rắc chất màu sát bờ biển và quan sát thấy chất màu bị kéo ra xa bờ. Điều này chứng tỏ nơi đó dòng nước đi ngược từ bờ ra biển. Bên cạnh đó chúng ta cũng thấy rằng: nơi dòng nước đi từ bờ ra biển là vùng nước lặng, hầu như không có sóng. Đây là điều chúng ta cần lưu ý nhất về dòng chảy xa bờ để tránh gặp rùi ro.


Dòng chảy xa bờ trên biển được nhận biết bằng cách đổ bột màu.

Vì sao dòng chảy xa bờ lại nguy hiểm?
Dòng chảy xa bờ là nguyên nhân dẫn đến 80% các trường hợp cứu nạn, và chết đuối trên biển. Vận tốc trung bình của dòng chảy có thể thay đổi từ 0,5 m/s cho đến 2,5 m/s, nhanh hơn cả vận tốc bơi của một ứng viên bơi lội Olympic. Tuy nhiên, do dòng chảy xa bờ thường hẹp, có chiều ngang khoảng 1-3 m, nhiều người bơi thành thạo có thể dễ dàng thoát ra bằng cách bơi vuông góc với dòng chảy, và song song với bờ biển. Mặc dù vậy, không phải ai cũng biết tới thủ thuật trên, và thực tế nhiều người có thể bị vắt kiệt sức lực, khi cố hết sức vùng vẫy bơi ngược dòng chảy.
 
Dòng chảy xa bờ có thể gây nguy hiểm bất cứ lúc nào. Khi sóng to thì vận tốc dòng chảy xa bờ cũng nhanh hơn gây nguy hiểm hơn cho người bơi. Tuy nhiên, khi đó thường ít có người xuống biển tắm vì e ngại sóng to. Vào những ngày sóng không lớn, trái lại, người ta thường chết đuối nhiều hơn, vì có nhiều người xuống biển tắm. Khi thấy sóng không quá to, người ta thường chủ quan, và không quan tâm đến dòng chảy xa bờ. Tuy nhiên khi di chuyển vào chỗ lặng sóng, chúng ta vô tình rơi vào dòng chảy xa bờ. Dòng chảy này sẽ ngay lập tức kéo chúng ta ra xa khỏi bờ, và đưa thẳng ra biển.


Dòng chảy xa bờ thường xuất hiện ở nơi có mặt nước phẳng lặng (ảnh: NOAA).

Có 3 loại dòng chảy xa bờ:

- Dòng ngược tức thì (Flash Rip Current): dòng chảy hình thành, biến mất nhanh chóng, do mực nước biển giảm, và sóng tăng cao đột ngột.

- Dòng ngược cố định (Fixed Rip Current): hình thành do nước biển bị chắn bởi 2 đường cát, có thể tồn tại trong khoảng thời gian từ vài ngày đến hàng tuần, thậm chí hàng tháng.

- Dòng ngược vĩnh cửu (Permanent Rip Current) hình thành do địa hình vùng biển. Ở vùng biển có nhiều san hô, dòng chảy này có thể tồn tại vĩnh viễn.

Làm thế nào để nhận biết dòng chảy xa bờ?

Dòng chảy xa bờ có một số dấu hiệu đặc trưng, mà nếu quan sát cẩn thận, các nhân viên cứu cấp, và người đi biển có thể dễ dàng nhận ra. Do vậy, trước khi xuống biển, chúng ta nên đứng từ trên cao và dành khoảng 5-10 phút để nhận dạng dòng chảy xa bờ trên bờ biển mà chúng ta sắp xuống tắm. 

- Dòng chảy xa bờ có mặt nước phẳng lặng hơn, và ít sóng hơn. Nếu di chuyển vào chỗ lặng sóng thì chúng ta sẽ rơi vào dòng chảy xa bờ. Ngược lại, nơi biển có sóng bạc đầu thì chúng ta sẽ được sóng đánh đưa vào bờ. 

- Dòng chảy xa bờ có màu khác biệt so với vùng nước xung quanh, thường là sậm màu hơn và đục hơn tùy theo góc chiếu của ánh mặt trời.


Dòng chảy xa bờ có màu đậm hơn (ảnh: WHOI).

- Đôi khi chúng ta có thể thấy các mảnh vỡ hay bọt nước nổi trên mặt dòng chảy cuốn ra xa bờ và trôi ra biển. Trong khi đó, sóng bạc đầu sẽ đẩy các mảnh vỡ này vào bờ biển.

Nếu rơi vào dòng chảy xa bờ, làm thế nào để thoát?
Điều quan trọng khi bị rơi vào dòng chảy ra bờ là phải tuyệt đối giữ bình tĩnh. Nếu hoảng loạn, bạn sẽ không còn khả năng phán đoán chính xác.

Bên cạnh đó, bạn cần phải lưu ý không bơi ngược dòng nước. Nhiều trường hợp người bị nạn quá hoảng loạn và cố gắng bơi ngược dòng nước để vào bờ, do đó dẫn đến kiệt sức và chết đuối.

Nếu là người bơi giỏi, thì thay vì cố bơi ngược dòng, bạn hãy tìm cách bơi song song với bờ biển, tức là vuông góc với dòng chảy bởi đó là cách giúp chúng ta hướng đến chỗ có sóng bạc đầu. Sau khi đã thoát khỏi dòng xoáy, hãy bơi chéo góc và hướng về phía bờ.

Bơi song song với bờ biển khi bơi vào dòng chảy xa bờ (ảnh:beachsafe.org).
Nếu là người bơi yếu thì bạn hãy giơ tay lên ra hiệu trợ giúp, đồng thời giữ bình tĩnh và thả nổi để giữ sức. Ước lượng thấy dòng chảy xa bờ yếu đi, thì bạn hãy cố gắng bơi song song với bờ biển để tới khu vực có sóng bạc đầu như đã đề cập ở phần trên. 

Tuy vậy, để phòng ngữa rủi ro bất trắc có thể ập đến bất kỳ lúc nào, bạn nên tắm biển ở những nơi có lực lượng cứu cấp chuyên nghiệp, và được chứng nhận an toàn. Bên cạnh đó, cần quan sát các biển chỉ báo an toàn và trao đổi với các nhân viên cứu cấp, để biết đặc điểm bờ biển sắp xuống tắm.

Tuesday, August 2, 2016

Dưới con mắt người Nhật: “Trung Quốc chiếm trọn Việt Nam chỉ là vấn đề thời gian?
  
- Bài viết dưới đây mượn lời của một người Nhật vốn sinh sống và làm việc tại Việt Nam khá lâu. Anh bạn này có góc nhìn rất khác đối với kế hoạch xâm lược Việt Nam của Trung Quốc, đồng thời châm biếm, đả kích sự thờ ơ của một số vị lãnh đạo tỉnh thành trước mối đe dọa đặt ra cho đất nước. 

Tâm sự của anh như sau:

Tôi đã sinh sống và làm việc khá lâu tại đất nước các bạn, dĩ nhiên trước khi sang đây, chúng tôi đã nghiên cứu rất nhiều về văn hóa và lịch sử Việt Nam để có thể hòa nhập tốt. Cũng như các bạn, nước Nhật chúng tôi đang trải qua thời kỳ vô cùng khó khăn khi liên tục phải cảnh giác và đối phó với những âm mưu thôn tính Quần đảo Senkaku trên biển Hoa Đông của Trung Quốc. Đối với tình hình đất nước bạn hiện nay, tôi có một số đánh giá như sau:

Thói quen bành trướng của người Trung Quốc đã có từ xa xưa, quốc gia này luôn lăm le xâm chiếm nước Việt, điển hình là sự kiện An Dương Vương mất nước đã bắt đầu thời kỳ Bắc thuộc kéo dài 1000 năm trong lịch sử Việt Nam, đến khi Ngô Quyền đánh thắng giặc trên sông Bạch Đằng. Rồi thì hàng loạt cuộc chiến tranh biên giới khác kéo dài từ xưa cho đến nay, tham vọng bành trướng của người Trung Quốc vẫn cháy rực không ngừng. Quốc gia phía Nam luôn là mục tiêu mà người Trung Quốc nhắm đến, tuy nhiên các bạn không dễ dàng bị ức hiếp và xâm lược.

Từ thời xưa, người Trung Quốc đã không ngừng nỗ lực xâm phạm bờ cõi Việt Nam, điều này vẫn kéo dài cho đến ngày nay và họ sẽ tiếp bước thế hệ cha ông tiếp tục sự nghiệp bành trướng. Âm mưu của người Trung Quốc được gọi là chiến thuật “cắt lát salami”. Nghĩa là họ sẽ không cùng lúc chiếm toàn bộ lãnh thổ của Việt Nam mà là “ăn mòn” từng bộ phận, sau đó độc chiếm trọn vẹn, toàn bộ. Chiến thuật này không chỉ áp dụng tại Biển Đông – từng bước độc chiếm các bãi cạn và đảo nhỏ, củng cố yêu sách chủ quyền Trung Quốc trên Biển Đông, mà còn được áp dụng trong âm mưu xâm lược trên đất liền Việt Nam.

Kế hoạch “tích tiểu thành đại” của Trung Quốc gồm nhiều hành động nhỏ: từ việc thâu tóm và biến các công ty Việt Nam thành công ty Trung Quốc, tăng cường sự hiện diện của người Trung Quốc tại Việt Nam; cho tới việc đẩy mạnh đầu tư lớn trên khắp đất nước, đặc biệt là khu vực Quảng Trị đến Thừa Thiên Huế – nơi hẹp nhất theo chiều Đông-Tây của dải đất hình chữ S (bề rộng chỉ khoảng 40km).

Việc di dân âm thầm xâm nhập vào lãnh thổ Việt Nam là bước nhỏ tạo bàn đạp để người Trung Quốc đồng hóa cũng như gây nhiễu trật tự xã hội tại đất nước các bạn. Trên dải đất hẹp nhất của Việt Nam, họ muốn dần thay thế người Việt bằng người Trung Quốc nhằm phục vụ cho âm mưu chia cắt Việt Nam và mưu chiếm Biển Đông. Bởi vì từ căn cứ quân sự Du Lâm của Trung Quốc trên đảo Hải Nam đến Cửa Việt (Gio Linh, Quảng Trị) của đất nước các bạn chỉ khoảng 320 – 350km theo đường chim bay. Do đó, họ dễ dàng thực hiện âm mưu chia cắt hai miền Nam Bắc trên cả về đường bộ lẫn đường biển.

“Mất đất là mất nước”, người Trung Quốc đã lợi dụng điểm này để thực hiện âm mưu xâm lược của họ. Cách đây không lâu, họ không tiếc tay chi mạnh tiền thuê đất đầu nguồn trồng rừng của Việt Nam nằm ở cả ba miền Bắc – Trung – Nam với thời gian thuê dài hạn là 50 năm. Những vùng đất đầu nguồn đều có ý nghĩa chiến lược rất quan trọng đối với Việt Nam, việc dễ dàng cho Trung Quốc thuê đất sẽ tạo điều kiện thuận lợi cho họ thực hiện mưu đồ “xâm chiếm”.

Nhật Ký Biển Đông: Biển Đông Rối Như Tơ Vò

Đào Văn Bình

Đại hội đề cử ứng cử viên của hai đảng vừa hoàn tất, cuộc bầu cử tiến vào giai đoạn mới với những cuộc đối đầu trực tiếp giữa Ô. Trump và Bà Clinton. Giữa những vấn đề nóng bỏng của đất nước như di dân, kinh tế trì trệ, nợ công chồng chất, lo sợ khủng bố…Đảng Dân Chủ đang phải đối đầu với vụ tai tiếng- bà chủ tịch Ủy Ban Trung Ương Đảng - thay vì đứng trung lập và công bằng giữa các ứng cử viên của đảng - đã thiên vị Bà Clinton và triệt hạ Ô. Sanders trong suốt thời gian tranh cử sơ bộ khiến bà phải từ chức. Trong khi đó, nước Mỹ bỗng nổ ra cuộc khủng hoảng màu da tưởng chừng như đã được hàn gắn khi nước Mỹ có một tổng thống Da Đen.

Sau vụ một cựu chiến binh Da Đen đã từng phục vụ tại A Phú Hãn dùng súng bắn tỉa giết chết năm cảnh sát Da Trắng tại Dallas, Texas; Tình hình căng thẳng tới mức khiến Tổng Thống Obama đã phải dùng hình thức đối thoại theo kiểu “Town Hall Meeting” giữa cảnh sát và người Da Đen để hàn gắn vết thương… thì vào ngày 17/7/2016, một cựu chiến binh thủy quân lục chiến lại bắn chết ba cảnh sát, làm bị thương ba người ở Baton Rouge, Louisiana. Câu hỏi đặt ra ở đây là:

-Người Da Đen có nhiều hành vi bạo động, nguy hiểm khiến cảnh sát phải mạnh tay?

-Cảnh sát Da Trắng thô bạo, kỳ thị, giết người bừa bãi khiến gây phẫn nộ trong cộng đồng người Da Đen?

Tỉnh hình mỗi lúc mỗi nguy kịch.Tổng Thống Obama phải cương quyết. Hai Đảng Cộng Hòa và Dân Chủ bây giờ là Bà Clinton và Ô. Trump không được khai thác những biến cố bi thảm để kiếm phiếu 

- Bà Clinton bênh vực người Da Đen để kiếm phiếu của người Da Đen. 

- Ông Trump bênh vực cảnh sát để kiếm phiếu của cảnh sát. 

Hai bên phải đặt quyền lợi tối thượng của đất nước lên trên đó là: Hòa Giải và Đoàn Kết giữa người Da Đen và Da Trắng. Phải cương quyết duy trì luật pháp nhưng điều tra và truy tố ngay tất cả những cảnh sát giết người vô cớ hoặc lạm quyền. Nếu không, nước Mỹ sẽ phải đối đầu với thảm họa nội chiến giữa lúc nguy cơ khủng bố mỗi lúc mỗi gia tăng. Đây là lúc Ô. Obama thi hành trách nhiệm của mình với đầy đủ quyền hạn của tổng thống Mỹ để cứu vãn nước Mỹ - mà lúc ông vừa ra tranh cử năm 2008, Đảng Dân Chủ và báo chí ủng hộ Đảng Dân Chủ đã ví ông là Abraham Lincoln tái sinh.

Cuộc thăm dò của ABC News/Washington Post ngày 17/7/2016 cho biết, ”83% dân chúng Mỹ nói rằng vị tổng thống sắp tới của Hoa Kỳ phải đặc biệt tập trung vào việc cải thiện mối quan hệ về chủng tộc.” (A vast 83 percent of Americans say the next president should place an “especially major” focus on trying to improve race relations.) 

Nhật Ký Biển Đông hai tuần cuối Tháng Bảy ghi nhận những biến chuyển quan trọng như sau:

Tình hình thế giới:
-Tin Tổng Hợp ngày 18/7/2016: Sau cuộc đảo chính bất thành, khoảng 8000 nhân viên cảnh sát, 6000 binh sĩ Thổ bị bắt, một số đào tẩu qua Hy Lạp xin tỵ nạn, 21000 giáo chức bị cho nghỉ việc, khoảng 1600 khoa trưởng các đại học công, tư cũng bị ép phải từ chức. Tổng Thống Erdogan đổ lỗi cho Hoa Kỳ đứng đằng sau cuộc đảo chính cho dù không có bằng chứng cụ thể nào. 

Ngoại Trưởng John Kerry sau cuộc họp với các lãnh đạo Âu Châu đã cùng NATO, Âu Châu cảnh báo Thổ Nhĩ Kỳ hiện đang đi “quá xa” trong việc vãn hồi trật tự, lợi dụng đảo chính để đàn áp dân chủ. Và hành động bắt giữ hàng ngàn binh sĩ, quan tòa và cảnh sát sẽ có hậu quả với NATO. Ông John Kerry không nói rõ hậu quả như thế nào nhưng có thể là “trục xuất” Thổ ra khỏi NATO. Thông thường, nếu đảo chính thành công, để chinh phục nhân tâm, lãnh đạo mới thường chỉ loại bỏ hoặc giết hoặc truy tố một số đứng đầu hay trung thành với chế độ cũ, kỳ dư thì tha vì họ chỉ là cấp dưới phải thi hành mệnh lệnh của cấp trên. Nhưng nếu đảo chính thất bại thì sẽ là một cuộc thanh trừng đẫm máu vì nghi ngờ…riêng Thổ lại lợi dụng để đàn áp phe đối lập hầu thiết lập một chế độ độc tài, một “bàn tay sắt” và gán cho những người tham gia đảo chính là “khủng bố”. Hiện nay cuộc thanh trừng đã lên tới mức báo động. 

Tin mới nhất cho biết Ô. John Kerry đe dọa trục xuất Thổ ra khỏi NATO. Các cụ Việt Nam nói không sai, “Càng cay nghiệt lắm càng oan trái nhiều.” 

Vào ngày 19/7/2016, một nhật báo lớn của Thổ Nhĩ Kỳ đi một cột nói rằng Hoa Kỳ lên kế hoạch đảo chính tuần vừa qua là để giết Tổng Thống Erdogan? (A column in a major Turkish daily claims the United States planned last week's failed coup and tried to kill Turkish President Recep Tayyip Erdogan.)

Theo tôi nghĩ, dù CIA có nhiều thủ đoạn can thiệp, lật đổ kinh hoàng mà ngày xưa Miền Nam gọi là “bàn tay lông lá” nhưng giữa lúc tình hình Trung Đông rối beng, Ô. Obama không thể có kế hoạch giết Ô. Erdogan - nhất là vào lúc cả nước đang diễn ra cuộc tranh cử tổng thống và bốn tháng cuối của nhiệm kỳ. Có thể Ô. Erdogan điên rồi chăng? Ô. John Kerry đòi Thổ trưng bằng chứng ngoài việc gán cho một giáo sĩ lưu vong hiện đang sống tại Philadelphia cầm đầu cuộc đảo chính. 

Theo Newsmax ngày 25/7/2016, Thổ Nhĩ Kỳ bắt giam 42 ký giả khiến Liên Hiệp Âu Châu phải lên tiếng báo động về Ô. Erdogan và cho rằng trong đoản kỳ cũng như trong trường kỳ Thổ khó lòng trở thành hội viên của tổ chức này. Tổng số người bị thanh trừng đã lên tới con số 60,000 người.

-Business Insider ngày 18/7/2016: “Theo thông tấn xã Tasnim, Ba Tư vừa nhận đợt giao hàng đầu tiên hệ thống hỏa tiễn phòng không S-300 từ Nga.” Hỏa tiễn S-300 có khả năng bắn hạ hỏa tiễn và máy bay tàng hình.

-AP ngày 19/7/2016: “Các giới chức Libya nói rằng nhóm chiến binh Hồi Giáo đã bắn hạ một phi cơ trực thăng của Pháp ở phía đông Thành Phố Benghazi, giết chết hai lính biệt kích trên máy bay.”

-International Business Times ngày 22/7/2016: “Nhà cầm quyền Bắc Kinh kêu gọi hòa bình sau khi Ấn Độ triển khai 100 xe tăng T-72 tại Ladakh khu vực biên giới với Trung Quốc và viện dẫn rằng biên giới Ấn-Hoa hiện luôn luôn ổn định và nói thêm Ấn Độ cần tiếp tục giải quyết tranh chấp lãnh thổ qua thương lượng. Thế nhưng Ấn Độ đã đưa xe tăng tới đây để đáp trả sự gia tăng hiện diện quân sự dọc biên giới.

-AFP ngày 23/7/2016: “Nhà Nước Hồi Giáo (IS) xác nhận đã tiến hành hai vụ nổ xé banh một đám đông thuộc hệ phái Shiite Hazaras đang tụ tập biểu tình tại Thủ Đô Kabul, giết chết ít nhất 80 người và làm bị thương 231 người và là vụ đánh bom giết chết nhiều người nhất tại thủ đô của A Phú Hãn kể từ năm 2001.

Năm 2001, để trả thù vụ tấn công khủng bố vào World Trade Center, Hoa Kỳ cùng đồng minh NATO đã tiến hành cuộc tấn công vào A Phú Hãn, lật đổ chính quyền Taliban đã dung chứa khủng bố và không chịu giao nạp Osama bin Laden. Cuộc chiến kéo dài đã 15 năm. 

Tính tới năm 2014 Hoa Kỳ đã tiêu phí khoảng 2000 tỉ đô-la cho cuộc chiến, 2356 lính Mỹ chết…mà tương lai cuộc chiến còn mờ mịt, không thấy chiến thắng, rút lui thì không được và đất nước A Phú Hãn biến thành một “lò nướng thịt” khổng lồ. 

Theo VOA tiếng Việt ngày 25/7/2016, “Liên Hiệp Quốc cho biết đã thu thập tài liệu về hơn 5.000 trường hợp thương vong của thường dân Afghanistan, trong đó 1.600 người thiệt mạng chỉ trong vòng 6 tháng đầu năm nay, tăng 4% so với năm 2015.

Vào ngày 6/7/2016, xuất hiện bên cạnh Bộ Trưởng Quốc Phòng và tướng Tham Mưu Trưởng Liên Quân, Tổng Thống Obama tuyên bố Hoa Kỳ sẽ duy trì 8400 binh sĩ tại A Phú Hãn thay vì 5,500 như dự trù vì tình hình A Phú Hãn vẫn rất nguy hiểm. Nhưng quân đội Hoa Kỳ sẽ không can dự vào các cuộc hành quân lớn trên bộ nữa mà tập trung vào vai trò cố vấn, huấn luyện và phương thức giải quyết cuộc xung đột tại A Phú Hãn phải thông qua chính trị -tức đàm phán với Taliban. Không biết cuộc mật đàm Mỹ-Taliban đi tới đâu để Mỹ có thể rút lui êm thắm khỏi bãi lầy này. 

Theo AP ngày 30/7/2016, Taliban đã đánh chiếm được một quận quan trọng thuộc phía nam của Helman là nơi trồng thuốc phiện sau một cuộc giao tranh dữ dội giết chết 17 cảnh sát và làm bị thương 10 người khác.”

-Miami Herald ngày 25/7/2016: 

Vào ngày hôm nay Thứ Hai 25/7/2016, Tổng Thống Phi Luật Tân Duterte đơn phương tuyên bố ngưng bắn với phe nổi dậy cộng sản và lệnh ngưng bắn có hiệu lực ngay lập tức, đồng thời kêu gọi đối phương cũng làm như vậy để chấm dứt nhiều thập niên xung đột đẫm máu và tái tục các cuộc hòa đàm.” 

Thế nhưng vào ngày 28/7/2016, Ô. Duterte đe dọa hủy bỏ cuộc ngưng bắn sau khi có tin phe nổi dậy cộng sản đã giết một phòng vệ dân sự và làm bị thương bốn người khác. Theo Washington Post ngày 30/7/2016, Tổng Thống Duterte đã rút lại lệnh đơn phương ngưng bắn khi phe cộng sản không chịu tuyên bố một lệnh ngưng bắn tương tự.

-AP (Tokyo) ngày 25/7/2016: 

19 người chết và tối thiểu 20 người bị thương trong một cuộc tấn công bằng dao tại một cơ sở dành cho người khuyết tật phía tây Tokyo- một vụ giết người tập thể thật hiếm hoi tại Thành Phố Sagamihara, Nhật Bản. Một thanh niên 26 tuổi, cựu nhân viên của cơ sở - nghi can của vụ thảm sát đã tới nạp mình tại sở ảnh sát. “

Thật lạ lùng! Nhật Bản là quốc gia văn minh vào bậc nhất thế giới với một dân tộc đầy tự trọng và tinh thần kỷ luật, sao có thể xảy ra một vụ thảm sát kinh hoàng như vậy? Phải chăng thế giới đang đi vào một kỷ nguyên đầy chia rẽ, hận thù, bạo động, cộng thêm với đời sống mỗi lúc mỗi khó khăn, căng thẳng cho nên con người dễ “nổi điên”. Có khi càng văn minh, tiến bộ lại càng điên khùng và mất nhân tính trong khi đó bộ tộc hoang sơ lại ngây thơ, chân chất. Mà khi đã nổi điên rồi thì bạo động và giết người là phương thức để thoát khỏi cơn khủng hoàng tinh thần đó. Cho nên có thể nói, dù chúng ta có sống ở Cung Trời mà Tâm chúng ta còn Động thì vẫn có thảm sát như thường. Nếu muốn Cung Trời bình yên thì ngay bây giờ chúng ta phải tu sửa thế nào để Tâm mình không còn Vọng Niệm, tức tâm hồn nhẹ nhàng của một vị Thiền Sư, tâm hồn trong trắng của một bé thơ. Cung Trời ví như một tấm vài nệm trắng tinh. Nếu chân ta lấm bùm mà bước lên… thì tấm vải nệm đó cũng trở thành lấm lem. Bây giờ tâm địa còn hung dữ mà cầu nguyện lên Cung Trời thì thật tội nghiệp cho Cung Trời, sẽ phá nát Cung Trời.

-Newsmax ngày 30/7/2016: Trong bài báo nhan đề “Thù hận gia tăng giữa Thiên Chúa Giáo và Hồi Giáo” (Growing Animosity Between Christianity and Islam) tác giả đã nhận định như sau: 

Cả Thiên Chúa Giáo lẫn Hồi Giáo đều có nguồn gốc từ Trung Đông (Palestine). Do tình cờ của lịch sử, hầu hết những xung đột ngày hôm nay lại đểu tập trung ở vùng này. Trong bối cảnh đó, Thiên Chúa Giáo và Hồi Giáo – hai tôn giáo lớn nhất hoàn cầu đang nhanh chóng tiến tới thù hận lẫn nhau.” (Both Christianity and Islam have emanated from the Middle East. It is an accident of history that much of today’s conflicts are centered in that very region. And it’s in this context that Christianity and Islam, two of the world’s great religions, are rapidly approaching open hostility toward each other. )

Đây là một bài báo dám nhìn thẳng vào vấn đề. Chống khủng bố hay kiến tạo dân chủ hay bảo vệ nhân quyền chỉ nói lên phân nửa của sự thật. Sâu thẳm bên trong nó hàm chứa sự thù hận giữa Thiên Chúa Giáo và Hồi Giáo. Thù hận như thế nào bắt nguồn từ đâu, xin để các nhà nghiên cứu và các sử gia lên tiếng. Có một điều quan trọng là các quốc gia Á Châu và Nam Mỹ nếu muốn sống yên thì không nên dính líu vào cuộc chiến tranh tôn giáo này. Những sự kiện mới đây cho thấy, các quốc gia trong khối NATO can dự vào các cuộc chiến tranh Iraq, Syria, A Phú Hãn và Lybia như Pháp, Bỉ, Đức…đều đã “nếm mùi” khủng bố.
- Reuters ngày 30/7/2016: “Nhân vật đứng đầu văn phòng chính trị của Taliban có trụ sở ở Qatar đã viếng thăm Bắc Kinh từ 18-22/7/2016 và đã có cuộc họp với các giới chức Trung Quốc. Một viên chức cao cấp của phái đoàn nói rằng, 

Chúng tôi đã thông báo cho phía Trung Quốc biết về sự chiếm đóng của các lực lượng xâm lăng và những cuộc thảm sát của họ đối với dân A Phú Hãn. Chúng tôi yêu cầu các giới chức lãnh đạo Trung Quốc giúp chúng tôi đưa vấn đề này ra trước các diễn đàn quốc tế và giúp chúng tôi lấy lại tự do từ những lực lượng chiếm đóng.

Chưa biết Hoa Lục sẽ đóng vai trò thế nào trong cuộc xung đột tại A Phú Hãn trong khi Tổng Thống Obama nói rằng cuộc xung đột phải được giải quyết qua đường lối ngoại giao.

Tình hình Syria:

-AP ngày 20/7/2016: “Một nhóm phiến quân do Hoa Kỳ đỡ đầu được gọi là “ôn hòa” nói rằng họ sẽ cho mở cuộc điều tra chuyện một em bé 10 tuổi bị chặt đầu được chiếu trên hệ thống liên mạng vì cáo buộc làm gián điệp và cho rằng đây chỉ là hành động cá nhân chứ không phải chính sách của cả nhóm.” 

Tin mới nhất cho biết Mỹ đã cắt viện trợ cho nhóm này sau khi đoạn băng thu hình chặt đầu em bé khủng khiếp được tung ra.

-CBS News ngày 26/7/2016: “Vào ngày Thứ Ba 26/7/2016, quân đội của chính phủ Syria đã kêu gọi phiến quân vứt bỏ vũ khí và ra hàng khi họ tiến chiếm được khu vực mới ở tây bắc ven thành phố Aleppo, xiết chặt vòng vây khu vực thị tứ của phe phiến quân nơi 300,000 dân sinh sống. “ 

Theo AFP ngày 30/7/2016, Bộ Quốc Phòng Nga loan báo mở thêm bốn hành lang nhân đạo (humanitarian corridors) để dân chúng thoát ra khỏi thành phố đang bị bao vây. Tin tức cho biết khoảng 169 người dân đã thoát ra ngoài bằng hành lang này, 69 phiến quân đã hạ vũ khí và 59 người đã được điều trị các vết thương. Tổng Thống Assad cũng ban hành lệnh ân xá cho các phiến quân đầu hàng, giao nạp vũ khí cho chính quyền trong vòng ba tháng.

Nếu phần còn lại của Aleppo thất thủ, số phận của phe nổi dậy coi như đã an bài, chấm dứt cuộc nội chiến kéo dài năm năm và chỉ còn lại cuộc chiến giữa quân chính phủ và Nhà Nước Hồi Giáo. Có thể Mỹ cũng sẽ âm thầm chấp nhận một giải pháp như vậy để hợp tác với Nga hầu tiêu diệt Nhà Nước Hồi Giáo? Lật đổ Ô. Assad hay tiêu diệt ISIS, cái nào quan trọng hơn và cái nào cần làm trước? Chỉ có hai giải pháp thôi mà đôi khi chọn một cũng rất khó. Giống như đánh Xóc Đĩa chỉ có hai cửa Chẵn-Lẻ mà nhiều con bạc cháy túi. 

Vào ngày 30/7/2016, Huffington Post có bài viết nhan đề, “Syria Không Phải Cuộc Chiến Của Hoa Kỳ” (Syria Is Not America’s War To Fight) đã viết, 

Hoa Kỳ cần chấp nhận một chính sách trước hết là không làm hại. Đứng ngoài cuộc chiến. Không tạo thêm thảm kịch. Nhận dân tỵ nạn trốn chạy để tìm mạng sống. Trợ giúp nhân đạo cho những ai có thể giúp được. Đó là kế hoạch mà dân chúng Hoa Kỳ có thể hãnh diện.” (The U.S. should adopt a policy of first do no harm. Stay out of the conflict. Don’t add to the tragedy. Accept refugees fleeing for their lives. Provide humanitarian aid to those within reach. That would be an agenda of which Americans could be proud.)

Tình hình Biển Đông:

-Tòa Đại Sứ & Tổng Lãnh Sự Hoa Kỳ tại Việt Nam (Đà Nẵng ngày 15/7/2016) :” Chương Trình Hợp Tác Thái Bình Dương 2016 (Pacific Partnership 2016) đã khởi động/mở đầu sáng nay, 15/7/2016 ở Thành Phố Đà Nẵng, Việt Nam, năm thứ ba liên tiếp, với sự tham gia của Tàu Bệnh Viện Hoa Kỳ USNS Mercy (T-AH 19) và tàu Hải Quân Nhật Bản, JSDS Shimokita (LST-4002). Năm nay, Tàu Bệnh Viện Khánh Hòa của Hải Quân Việt Nam cũng cùng tham gia. Đây là lần thứ 7 trong vòng 11 năm sự kiện này đã diễn ra tại các tỉnh, thành phố của Việt Nam.”
-AP ngày 16/7/2016: “Sau khi tiếp xúc với Thủ Tướng Lý Khắc Cường trong Thượng Đỉnh Á-Âu tại Mông Cổ, Thủ Tướng Hunsen trong một bản công bố cho biết Trung Quốc sẽ viện trợ 600 triệu Mỹ Kim để hỗ trợ cho cấu trúc bầu cử, giáo dục và y tế của Cambodia. Đổi lại Cambodia sẽ hỗ trợ cho Trung Quốc trên các diễn đàn quốc tế.” 

Căm Bốt đi với Trung Quốc vừa có tiền, vừa được Trung Quốc che chớ vừa làm đối trọng với Việt Nam. Ai dám nói Ô. Hunsen không khôn ngoan? 

Vào ngày 18/7/2016, theo ABC News, “Ô. Labor Tom Malinowski - Phụ Tá Bộ Trưởng Ngoại Giao Hoa Kỳ đặc trách nhân quyền đã tới Căm Bốt và có cuộc họp với Ngoại Trưởng Ouch Borith sau hơn một tuần xảy ra cái chết của nhà báo Kem Ley- người kịch liệt chỉ trích chính phủ đương thời. Báo cáo của cảnh sát Căm Bốt cho biết hung thủ thú nhận giết Ô. Kem Ley là do quỵt nợ nhưng người ta tin rằng vụ này có động cơ chính trị.”

-Business Insider ngày 16/7/2016: “Trung Quốc kêu gọi Nhật Bản đừng can dự vào những tranh chấp ở Biển Đông khi tham dự hội nghị thưởng đỉnh khu vực- diễn đàn mà Bắc Kinh ra sức lôi kéo các quốc gia hỗ trợ lập trường của Trung Quốc sau khi có phán quyết của tòa án quốc tế. Sự đối đáp giữa Thủ Tướng Lý Khắc Cường và Thủ Tướng Shinzo Abe gây lo ngại về những căng thẳng tại vùng biển tranh chấp sau khi Tòa Trọng Tài Thường Trực phán quyết chống lại Trung Quốc. Bên lề Thượng Đình Á-Âu của khoảng 50 quốc gia họp tại Ulan Bator, Mông Cổ - Ô. Lý Khắc Cường yêu cầu Ô. Abe hãy ngưng kích động và can dự vào vấn đề Biển Đông.”

- Tạp Chí Forbes ngày 17/7/2016: “Trung Quốc cho phổ biến hình ảnh một oanh tạc cơ có khả năng chở bom nguyên tử bay gần Bãi Cạn Scarborough. Đây là một chuỗi những hành động mới nhất của Hoa Lục báo hiệu khả năng một cuộc chiến với Hoa Kỳ - Hoa Lục trên lãnh thổ Phi Luật Tân.” 

Và theo AP, Trung Quốc ra lệnh phong tỏa một vùng tại Biển Đông để tiến hành một cuộc tập trận ngay sau khi có phán quyết của tòa Hague. Thế nhưng trưởng phòng hành quân của Hải Quân Hoa Kỳ cho biết HKMH của Mỹ vẫn tiếp tục có mặt tại Biển Đông.

- VOA tiếng Việt ngày 19/7/2016: “Ngoại Trưởng Philippines cho hay chính phủ nước ông đã bác bỏ đề nghị của Trung Quốc để thảo luận về vụ tranh chấp lãnh thổ trong Biển Đông, bởi vì Bắc Kinh sẽ không cho phép phán quyết do Toà Trọng Tài đưa ra hồi tuần trước được coi như là căn bản cho các cuộc đàm phán.”

Đúng vậy, phán quyết của Tòa Hague phải là căn bản pháp lý cho mọi cuộc thương thảo nếu có với Bắc Kinh. Nếu Đường Lưỡi Bò đúng thì cả Biển Đông thuộc về Trung Quốc rồi thì còn bàn cãi gì nữa? Theo tôi nghĩ, tranh chấp Biển Đông chỉ có thể giải quyết dứt khoát một lần, nếu như Hoa Lục và các quốc gia như Việt Nam và Phi Luật Tân cùng nhờ tòa án quốc tế về luật biển phân định lằn ranh. Và điều kiện tiên quyết mà Việt Nam có thể ngồi chung với Trung Quốc để thảo luận là: Trung Quốc phải trả lại Hoàng Sa lẫn Gạc-Ma cho Việt Nam. Thương thảo với Trung Quốc mà không đặt vấn đề Hoàng Sa là chính thức từ bỏ chủ quyền của Việt Nam trên các hòn đảo này. Trước khi bàn tới “ba cái lẻ tẻ” hãy tập trung nỗ lực lấy lại Hoàng Sa trước -vấn đề trọng đại của đất nước. 

Ngày 26/7/2016, Ô. John Kerry cho biết Hoa Kỳ sẽ hỗ trợ việc tái tục những cuộc thảo luận song phương giữa Hoa Lục và Phi Luật Tân và đã tới Manila. Tại đây ông tuyên bố, “Trung Quốc và Phi Luật Tân cần mở một trang sử mới và tiến hành những cuộc thương thảo về những khu vực tranh chấp ở Biển Đông.”

- AP ngày 20/7/2016: “Phó Tổng Thống Joe Biden nói chuyện với thủ tướng Úc Đại Lợi và một số nhà lãnh đạo khác vào ngày 19/7/2016 để tái khẳng định nỗ lực gia tăng sự hiện diện tại Châu Á Thái Bình Dương và duy trì địa vị cường quốc Châu Á của Hoa Kỳ.” 

Sở dĩ ông phó phải đi “thuyết khách” vì sau khi có phán quyết của Tòa Trọng Tài Thường Trực về Biển Đông, Hoa Kỳ đã khuyên các quốc gia Đông Nam Á không nên có thái độ khiêu khích hoặc làm mạnh quá khiến Úc Châu lo ngại là Hoa Kỳ nhượng bộ hoặc thỏa hiệp với Hoa Lục tại Biển Đông.

- Reuters ngày 21/7/2016: “Năm tàu đánh cá dong buồm tiến tới hòn đảo duy nhất mà Đài Loan hiện đang chiếm giữ ở Biển Đông để bày tỏ thái độ phản đối phán quyết Hague nói rằng Ba Bình chỉ là bãi đá (rock) chứ không phải đảo cho nên quyền hạn đối với khu vực tài nguyên phong phú chung quanh bị giới hạn (trong vòng 12 hải lý). Trang trí bằng cờ Đài Loan, tàu mang theo trứng, mì gói, rời cảng ở miền Nam cho chuyến hải hành kéo dài một tuần lễ tới “Đảo” Ba Bình cách xa 1000 hải lý (1600km).

Nhận Định:

Vào ngày 25/7/2016 theo tin AFP từ Vạn Tượng, “Các quốc gia Đông Nam Á vào ngày hôm nay đã né tránh trực tiếp chỉ trích Bắc Kinh là quốc gia đã tuyên bố chủ quyền gần như toàn bộ Biển Đông trong một bản tuyên bố nhạt nhẽo (diluted statement) sau những ngày bất đồng ý kiến - đã giúp cho siêu cường Trung Quốc một chiến thắng ngoại giao. Mười thành viên của ASEAN đã né tránh để cập tới phán quyết của tòa án được Liên Hiệp Quốc hỗ trợ - bác bỏ tuyên bố chủ quyền của Trung Quốc khiến Bắc Kinh phẫn nộ.”

Sự kiện cho thấy Hoa Kỳ chỉ có ảnh hưởng lên một số quốc gia riêng lẻ như Việt Nam, Phi Luật Tân, Tân Gia Ba chứ không thể ảnh hưởng tới tổ chức ASEAN bởi ba lý do:

Thứ nhất, mọi quyết định của ASEAN phải đạt đồng thuận 100%, một quốc gia không đồng ý là không thể có bất cứ quyết định gì.

Thứ hai, do vừa là láng giềng khổng lồ, vừa có tiền, Hoa Lục đã “mua” được một số quốc gia như Thái Lan, Lào, Căm Bốt cho dù Ô. John Kerry đã nỗ lực vận động kêu gọi ASEAN đoàn kết để chống lại Trung Quốc.

Thứ ba, lập trường “xìu xìu ển ển” của Mỹ tại Biển Đông khiến một số quốc gia Đông Nam Á không tin tưởng vào Mỹ. Bằng cớ vào ngày 25/7/2016, Ô. Obama đã gửi cố vấn tối cao về An Ninh Quốc Gia Susan Rice qua Bắc Kinh để gặp Ô. Tập Cận Bình. Trong buổi gặp gỡ, Bà Susan Rice nói, 

Sự lệ thuộc lẫn nhau giữa Hoa Kỳ và Trung Quốc có nghĩa là sự thành công của Trung Quốc cũng là quyền lợi của Hoa Kỳ và rằng hai quốc gia đã chứng tỏ hai bên có thể làm việc với nhau trên một số vấn đề lớn của toàn cầu chẳng hạn như sự biến đổi khí hậu.” (Meeting Xi, Rice said the U.S. and China's interdependence meant that China's success was also in America's interest, and said the two nations have demonstrated that they can work together on major global issues such as climate change.) 

Thật lạ đời! Mình qua tận nơi chúc mừng sự thành công của Trung Quốc và coi sự thành công đó cũng là “lợi ích” của chính mình, mà lại đi “xúi” đàn em chống lại Trung Quốc thì cũng giống như ông tướng bỏ chạy rồi ra lệnh cho binh sĩ dưới quyền tử thủ.

Chính vì thế mà khi Ô. Obama tuyên bố kế hoạch “Xoay Trục” năm 2012 tại Đối Thoại Sangri-La Tân Gia Ba nhưng sau đó “đánh trổng bỏ dùi” khiến các nhà bình luận thế giới nói rằng Ô. Obama đã gửi đi một tín hiệu rất mù mờ (a mixed signal) không ai hiểu Mỹ muốn gì cả.

Thực ra thì cũng dễ hiểu thôi. Hiện nay Hoa Kỳ đang ở vào thế “tiến thoái lưỡng nan”. Tiến thì phải đụng độ quân sự với Trung Quốc mà đụng độ với Trung Quốc cũng có nghĩa là hai bên cùng chết. Mà lùi thì mất hết. Mất Biển Đông trước, mất Á Châu sau và Hoa Kỳ lúc đó lui về thế thủ và không còn giữ được địa vị siêu cường nữa. Vì tính không ra cho nên Hoa Kỳ cứ “xìu xìu ển ển” là như vậy.

Ngoài ra, theo Reuters ngày 28/7/2016, “Bộ Quốc Phòng Trung Quốc cho biết Nga và Hoa Lục sẽ tổ chức cuộc tập trận chung tại Biển Đông vào Tháng Chín và nói rằng những cuộc tập trận nhằm gia tăng sự hợp tác và không nhắm vào bất cứ quốc gia nào.” Đối với các nước nhỏ, khôn ngoan nhất là khoan động thủ, nhất mực cảnh giác và chờ xem tình hình diễn biến như thế nào.

Sự hung hăng bất chấp luật pháp quốc tế của Hoa Lục, việc hợp tác hải quân Nga-Hoa, thái độ dè dặt của Mỹ, sự không thống nhất trong nội bộ ASEAN làm cho tình hình Biển Đông đã phức tạp lại còn phức tạp hơn. Và có thể rồi đây Hoa Lục cũng vẫn tiếp tục theo đuổi con đường bành trướng lãnh thổ bởi vì: Một nước nhỏ mà không tuân thủ lập pháp quốc tế hoặc vi phạm luật pháp quốc tế thì sẽ bị các siêu cường “bẻ cổ” ngay. Nhưng siêu cường có “ngồi xổm” lên luật pháp quốc tế thì cũng “huề cả làng” rồi lâu “cứt trâu hóa bùn”, mọi việc đều êm xuôi, coi như không có chuyện gì xảy ra.

Quy luật của thế giới Ta Bà này muôn đời vẫn là “Cá lớn nuốt cá bé”. Cho nên một số “cá bé” muốn không bị bắt nạt phải có bom nguyên tử là như vậy. Miền Nam trước đây có câu nói rất bình dân nhưng rất thâm thúy: “Xin đừng hỏi tại sao”.


Đào Văn Bình
(California ngày 31/7/2016
Không có gì là không thể buông bỏ được

https://thanhnientudo.files.wordpress.com/2016/08/img_3907.jpg?w=700
Có một người đàn ông với vẻ mặt khổ sở hỏi một vị hòa thương: “Thưa thầy, có một số thứ và một số người, tại sao con lại không thể buông bỏ được!”
Vị hòa thượng nói: “Không có gì là không thể buông bỏ được”
Người đàn ông kia lại nói: “Có những thứ và những người mà con hết lần này đến lần khác đều không buông bỏ được!” 
Vị hòa thượng liền bảo người đàn ông kia cầm cái chén lên rồi ngài rót nước trà vào chén. Hòa thượng rót đến tận lúc nước trà trong chén đã trào ra ngoài. Người đàn ông kia lập tức thấy nóng không chịu được liền buông tay và đặt chén trà xuống.
Lúc này vị hòa thượng lại nói: “Trên đời này không có gì là không buông bỏ được, chỉ cần ngươi cảm thấy bị đau, ngươi sẽ tự bỏ xuống được thôi.”
Quả thật:
Khi chúng ta đã có công danh, thì liền thấy khó buông bỏ được công danh;
Khi chúng ta đã có tiền tài, thì liền thấy khó buông bỏ được tiền tài;
Khi chúng ta đã có tình yêu, thì liền thấy khó buông bỏ được tình yêu;
Khi chúng ta đã có sự nghiệp, thì liền thấy khó buông bỏ được sự nghiệp.
Tất cả những điều này khiến chúng ta không buông bỏ được là bởi vì trong lòng chúng ta còn có suy nghĩ và mong tưởng về chúng, còn bị chúng hấp dẫn. Hay là bởi vì hành vi của đối phương còn chưa động chạm đến ranh giới của sự chịu đựng. Nói chung là vì chúng còn chưa khiến bản thân chúng ta bị đau nhức đến mức phải buông bỏ.
Ví dụ như khó buông bỏ được tình yêu là bởi vì trong lòng chúng ta còn có hy vọng và mong đợi rằng trong tương lai sẽ có cải biến, trong lòng vẫn còn bị tham dục cản trở.
Những người thiếu quyết đoán thường hay nghĩ trước nghĩ sau nên cầm lên cũng chậm mà buông bỏ cũng chậm. Nếu như người đó trải qua một lần biến cố to lớn, hay khi cận kề cái chết sẽ có thể khiến họ thay đổi.
Khi chúng ta đối với một thứ hay một người nào đó, mà có cách suy nghĩ nhìn nhận thông thoáng hơn, xem nhẹ hơn thì việc buông bỏ cũng dễ dàng hơn.
Chúng ta sở dĩ bị rơi vào đau khổ, là bởi vì trong lòng còn có nhiều dục vọng. Mỗi ngày, chúng ta đều phải suy nghĩ về những thứ dục vọng ấy thì đương nhiên là sẽ thấy mệt.
Cũng giống như việc chúng ta mua sắm đồ đạc cho một căn nhà mới vậy. Lúc ban đầu vì để thỏa mãn nhu cầu hay sở thích nên chúng ta đều muốn mua thật nhiều thứ. Nhưng nhiều năm sau này, chúng ta sẽ phát hiện thấy ngôi nhà này đã bị chồng chất quá nhiều thứ, thậm chí cả những thứ không sử dụng đến. Lúc đó, chúng ta có suy nghĩ rằng sẽ bỏ đi một vài thứ nào đó, nhưng, bỏ đi thứ gì đây? Cái gì cũng thấy có ý nghĩa, có kỷ niệm, vứt bỏ đi thứ gì cũng không đành nên rốt cuộc lại lưu giữ lại.
Cuối cùng, cái nào chúng ta cũng không nỡ bỏ đi, thế là chúng ta đành phải chấp nhận sinh sống ở một không gian nhỏ hẹp, bức bối mà thôi.
Nhưng nếu như có một ngày nào đó, căn nhà của chúng ta bị mưa dột khiến những thứ đó bị ướt, hay là chúng đã bị rách nát thì chúng ta lại dễ dàng vứt bỏ ngay.
Điều này chính là “thật sự đau đớn thì sẽ tự nhiên buông bỏ!”.
Trong cuộc đời, có rất nhiều thứ chúng ta nên buông bỏ, nếu như chúng ta cứ lưu luyến chúng thì sẽ khiến chúng trở thành một loại ràng buộc, hãy dũng cảm buông bỏ để được tự do tự tại!
Mai Trà biên dịch

Bún Cây Dừa 

Hiệu bún Cây Dừa xem có vẻ là Việt ta, nhưng thực ra chủ là Tàu, chỉ làm ở xứ Việt thôi.

Bún tươi Cây dừa nhãn hiệu dưới đây đã bán các chợ Tàu,Việt, ở San Jose, California, là bún có chất plastic, sợi bún rất trong trắng, luộc xong dán thử không dính, đốt cháy như đốt bao nylon, hay plastic. Xin bà còn cẩn thận khi mua để ăn.

Hình ảnh dưới đây:

http://pppre.s3.amazonaws.com/3b2f3c0302db5674/a/046e4b27ee2a42f48056f755921d7e26.jpg

http://pppre.s3.amazonaws.com/3b2f3c0302db5674/a/9e559476c735416f8cb7cf135bf2c756.jpg
Bình Thuận mùa thanh long “héo”


By Hỷ Long - July 22, 2016

Thời tôi đi thi đại học ở Sài Gòn, đi ngang qua tỉnh Bình Thuận, tự dưng thấy lạnh người bởi cái nghèo ở đây, thỉnh thoảng chỉ thấy vài ngôi nhà lụp xụp, xập xệ bên đường, nhà nào khá một chút thì có thêm cái xe bò, cái chuồng bò. Mọi thứ phơi ra trước mắt. Bẵng đi gần mười năm, khoảng 2005, tôi vào Sài Gòn, hai bên đường là những ngôi nhà ngói đỏ tươi, nhìn cũng mừng, lại thấy rưng rưng bởi những vựa thanh long dã chiến của các chủ vườn, những núi thanh long mát mắt bên vệ đường. Rồi hơn mười năm sau, trở lại Bình Thuận, tôi phải rùng mình vì nhà cao cửa rộng, những vựa thanh long to lớn… của người Trung Quốc!

Thân phận trái thanh long

Khác với trái thanh long trước đây 100 năm mà người Pháp đã mang sang Việt Nam trồng thử nghiệm, thanh long thời đó hiếm như con lai trên quê hương mới. Trái thanh long bây giờ lại mang thân phận con nuôi ngay trên bản xứ, bị ngoại bang rẻ rúng, chà đạp, và vắt kiệt sức.

Mùa thanh long ở các huyện Hàm Thuận Bắc, Hàm Thuận Nam, Bắc Bình, La Gi, Tuy Phong… năm nay tuy trúng đậm nhưng lại thất bại. Bởi vì tụi Tàu nó chơi điếm quá, còn bọn Việt gian thì đầy rẫy từ cán bộ đến thằng nhà buôn nên nông dân phải chết héo!”

Câu nói bâng quơ của một người ngồi cùng chuyến xe đến Bình Thuận cứ ám lấy tôi. Mà không ám làm sao được khi bạt ngàn thanh long, trái tươi mẩy, từ ruột trắng đến ruột đỏ, trái nào trái nấy tựa như con heo đất đỏ tươi, lại trở thành điều thê thảm, mệt mỏi cho người trồng ra nó.

Nếu như trước đây trái thanh long mang lại niềm hứng khởi cho người nông dân bao nhiêu thì bây giờ, trái thanh long ẩn chứa tủi nhục và uất nghẹn bấy nhiêu. Ông Vạn, một chủ vườn thanh long ở Hàm Thuận Nam, tức tưởi:

“Bây giờ trồng nho hay trồng thanh long chi rồi cũng chết hết!”.

“Chết là chết làm sao hả bác? Vì thời tiết, hay giá thành, mùa vụ hay là bởi thứ khác?”
, tôi hỏi.

“Từ chết tới chết. Mọi năm chưa có người Trung Quốc qua đây tác oai tác quái thì mình sống được. Còn bây giờ nó qua, cắm rễ ở đây rồi, thì làm gì được nữa. Nói chung là bây giờ mình sống trong thời lãnh chúa rồi. Nó làm lãnh chúa, còn mình làm nô lệ cho nó”.

“Nghĩa là sao ông?”

“Trước đây thanh long không trồng nhiều như bây giờ, giá cả ổn định. Một người trồng vài thửa thanh long, biết mình sẽ thu nhập dao động từ bao nhiêu tới bao nhiêu tiền. Bởi trừ chi phí phân tro, điện nước, công cán ra rồi, nếu giá thanh long tăng thì trúng đậm, nếu giá không tăng thì cũng không đến nỗi thua bởi thị trường có chừng vậy rồi. Chỉ thất bại khi thanh long không đậu trái thôi. Còn bây giờ thì khác”.

“Khác thế nào vậy thưa ông?”.


“Từ ngày hai cha con ông Phú, ông Quí người Tàu sang đây làm ăn, rồi nhờ mấy tay người Việt đứng tên mua đất, bây giờ những tay người Việt đó thành tôi tớ của hai cha con nhà Phú Quí, chúng nó có đến cả chục hecta đất ven quốc lộ 1A. Chúng nó mở đến ba vựa thanh long lớn nhất đất Bình Thuận này, bên cạnh đó là hai vựa lớn nữa của một nhóm người Trung Quốc khác. Các vựa Kiên Kiên, Nga Minh, Tâm Hường, Xuân Tình, Hoàng Ân và nhiều cơ sở khác đều là của tụi nó, Cả Bình Thuận có 26 vựa thanh long thì tụi nó nhúng vòi vào trên 20 vựa, những vựa còn lại chết đứng, phải đóng cửa. Ðến nước này thì bọn nó thả sức ép giá mình”.

Ép giá như thế nào hả ông? Sao chính quyền lại không can thiệp, vì luật đâu có cho việc này?”.

“Thực ra thì chính quyền cố tình làm ngơ thôi. Mà tôi nói nghiêm túc, chính quyền đã ăn tiền của bọn này. Chứ không ăn tiền thì làm sao sờ sờ trước mắt, nó lộng hành như vậy mà vẫn không bị hề hấn gì? Rồi thỉnh thoảng nó dắt bọn quan chức ở đây đi nhà hàng, quán xá, chơi với nhau như răng với môi. Rõ ràng là có tay trong tay ngoài rồi!”.


Ngồi trầm ngâm, không nói gì thêm, ông rút thuốc ra hút, phà khói, rồi kể tiếp:

Hồi xưa chỉ có người Việt mở vựa, trái thanh long không bất ổn. Sau này bọn nó qua, xúi bà con trồng thật nhiều, mà nó sai bọn chính quyền xúi. Có nghĩa là nó cho tiền bọn chính quyền để bọn này một mặt không ủng hộ trồng lúa, đóng thủy lợi, ruộng khô khốc, một mặt bà con trồng thanh long trên ruộng lúa. Rồi thì bọn Tàu nâng giá thanh long lên thật cao. Vậy là người ta xúm nhau trồng thanh long vì không còn cơ hội nào khác”.

“Tôi cũng vậy, không thể bỏ ruộng không, trồng lúa thì thua lỗ quá nặng nên chỉ còn hy vọng vào cây thanh long. Nhưng đâu yên, mình vừa trồng xuống thì bọn chính quyền đến phạt mỗi sào 5 triệu đồng. Chúng nó dọa không nộp thì sẽ đưa vũ trang đến phá bỏ thanh long vì mình sử dụng đất sai mục đích. Lỡ trồng rồi, không lẽ phá. Cuối cùng nhắm mắt nhắm mũi mà đóng, tụi nó có chức có quyền mà, mình đấu sao nổi!”


“Giờ thanh long tràn lan thì nó tha hồ ép giá. Chỉ có bọn chính quyền và bọn Tàu mới trúng vụ thanh long này, còn nông dân thì thua trắng máu!”.

Ưu tiên cho Trung Quốc
Tôi sang một huyện khác. Trời nắng nóng, trước mặt như có một màn hơi nước chập chờn, chao đảo, tôi có cảm giác như đi qua sa mạc. Ghé vào một vựa thanh long giả bộ hỏi mua “vài tấn” đưa ra Hà Nội. Có hai người trong vựa, một Tàu, một Việt. Người Việt ra, không chào hỏi khách mà yêu cầu tôi cất máy ảnh đi, và hỏi:

Vào đây có chuyện gì không?”.

“À, tôi muốn hỏi thăm mua giá sỉ một ít thanh long về Hà Nội bỏ mối cho mấy bà bán rong”.

“Mua thanh long sao lại mang máy ảnh, nhà báo hả?
”, tay người Việt hỏi tôi, với giọng đe nẹt.

Không, tôi đi du lịch, mà cũng đi hỏi mua thanh long để bán lại, tôi cần mua một chục tấn giá sỉ để bỏ mối vì tôi có cửa hàng trái cây ngoài Hà Nội. Các anh có thể cho tôi giá mềm nhất không?”.

“Xin lỗi nha, ở đây chỉ mua bán với Trung Quốc chứ không mua bán với người Việt!”.


Vậy có vựa nào mua bán với người Việt, nhờ mấy anh chỉ giùm tôi!”.

“Không có đâu, các vựa ở đây thu mua hết, mang đi Trung Quốc, cũng có đưa ra Hà Nội nhưng có đầu mối ngoài đó rồi, không bán cho bò lạc được, làm ăn có hội có thuyền cả!”.

Nói xong cười có vẻ đắc chí, cầm ly trà đá giơ lên ra dấu hỏi tôi có uống không, tôi lắc đầu, hỏi tiếp:

Vào trong vườn mua được không?”.

“Làm chi có chuyện đó, ở đây vườn phải mang đến vựa bán nếu bán sỉ, còn lẻ vài chục ký thì tự bán được. Bởi vì mượn tiền của vựa mua phân thuốc, vựa đã cho mượn tiền để trả tiền điện, tiền nước, phân thì vựa bán nợ, giờ bọn nó phải tới đây bán cho vựa chứ!”.

“Nếu bán cho bên ngoài thì sao anh?”.

Thì nghỉ trồng luôn, trị tội ngay! Làm ăn đâu có giỡn chơi vậy được. Mấy thằng bên ngoài vào đây mua là bị xử ngay, do vậy mà anh em ở đây mới có hội có thuyền, mới làm ăn được chứ!”.
Nghe đến đây là đủ thông tin, tôi bỏ đi ra. Nịnh bợ kẻ ngoại bang đến thế là cùng, lừa đồng bào mua phân nợ để đến vụ thanh long lại tính tiền phân từ 120% đến 150% giá thị trường. Rồi ép giá thanh long, tới vườn phỉnh bà con hái vài tấn mang tới vựa với giá 30 ngàn đồng một ký lô. Nhưng khi mang thanh long tới, thằng Tàu lại đứng ra lựa chừng vài chục ký để mua với giá 30 ngàn đồng, còn lại thì mua 10 ngàn đồng. Người nông dân chỉ còn biết ngậm nước mắt mà bán cho nó, chứ nếu không bán thì cũng chẳng có vựa nào mua bởi chúng nó cùng một giuộc!

Một khi người Việt, từ trung ương xuống địa phương đều có những con người tự nguyện làm chó săn cho ngoại bang như vậy thì đất nước này, không chỉ riêng trái thanh long chín héo mà trái tim con người cũng chẳng còn chút máu tươi!

Thủ tướng “chống tham nhũng” Nguyễn Xuân Phúc và hai căn biệt thự tại Mỹ


"...Vậy là đã rõ, ngay trước Đại hội Đảng 11, Thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc đã chuẩn bị sẵn sàng cuộc sống cho mình và gia đình tại Mỹ dưới sự giúp đỡ của Đặng Văn Thành. Câu hỏi cuối cùng dành cho Ban Nội chính TW, Ủy ban Kiểm tra TW là: Mục đích của ông Phó Thủ tướng khi mua 2 căn biệt thự tại Mỹ?, và một câu hỏi ngỏ, tại sao Đặng Văn Thành, Đặng Hồng Anh thoát khỏi vụ bê bối tại Sacombank, Sacomreal?..."

Thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc cùng bầu đoàn thê tử
trong chuyến công cán bằng tiền nhà nước đến xứ
sở tự do kết hợp thăm hai căn biệt thự của gia đình
Đến giờ này, ai cũng đã biết Thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc và gia đình đang trực tiếp sở hữu khối tài sản hàng nghìn tỷ đồng tại Việt Nam, chưa tính những tài sản bằng cổ phiếu, kim cương và những bất động sản ở Mỹ, Singapore mà gia đình Thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc nhờ “anh chị em kết nghĩa” đứng tên hộ, điển hình là 2 căn biệt thự tại thành phố Anaheim (quận Cam, tiểu bang California, thành phố nổi tiếng với công viên giải trí Theme Park) mà chúng tôi đang thông tin đến bạn đọc. Qua đó, nhiều câu hỏi được đặt ra: Ông Phúc sở hữu những tài sản gì tại Mỹ và từ bao giờ? Ai quản lý giúp ông những khối tài sản này? Và quan trọng nhất, mục đích của ông khi chuẩn bị sẵn các cơ ngơi tại Mỹ?

Việc chuẩn bị cơ ngơi tại Mỹ của ông Nguyễn Xuân Phúc được bắt đầu từ năm 2005, khi ông còn đương chức Chủ tịch UBND tỉnh Quảng Nam kiêm Ủy viên Ban Kinh tế Ngân sách Quốc hội Khóa 12 và đang chạy về Trung ương với chức Phó Tổng Thanh tra Chính phủ. Nhiệm vụ đứng tên này được giao cho gia đình người em kết nghĩa, đại gia Đặng Văn Thành (Sacombank) mà trực tiếp cô công chúa mía đường Đặng Huỳnh Ức My, ái nữ của Đặng Văn Thành, người được Nguyễn Xuân Hiếu (quý tử nhà Phó Thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc) gọi thân mật là “chị ba”.

Vợ chồng Thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc, vợ chồng Đặng Văn Thành cùng công chúa mía đường Đặng Huỳnh Ức My tại tiệc hấp hôn đình đám của vợ chồng Đặng Văn Thành

Căn biệt thự thứ nhất tại Mỹ của Thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc đã được mua ngày 3/6/2005 với giá 790 nghìn USD (khoảng 17 tỷ đồng, giá 2014 đã trên 1 triệu đô la Mỹ), tọa lạc tại số636 South Halliday street, Anaheim, CA 92804.


Căn biệt thự tại số 636 South Halliday Street, Anaheim, CA 92804 được Thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc mua từ năm 2005






Đối diện căn biệt thự của Thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc
tại Mỹ là công viên, thảm cỏ xanh mướt
Căn biệt thự thứ hai tại Mỹ được ông Nguyễn Xuân Phúc mua ngay trước thềm Đại hội Đảng 11 nằm cùng thành phố Anaheim, tọa lạc tại số 7556 East Calle Durango Street, Anaheim, CA 92808 cũng do nhà Đặng Văn Thành đứng tên ký hợp đồng ngày 18/10/2010 với giá 575 nghìn USD (khoảng 12,3 tỷ đồng).

Căn biệt thự thứ 2 của Thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc tại số 7556 East Calle Durango Street, Anaheim, CA 92808

Thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc chuẩn bị cả hồ bơi gia đình phía sau căn biệt thự sang trọng này
Thực ra, Thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc đã tính toán việc xây dựng căn cứ tại Mỹ từ hàng chục năm trước khi đưa quý tử Nguyễn Xuân Hiếu vào TPHCM học trường Quốc tế (2005) đến khi đi du học Mỹ (2009). Từ đó đến nay, cậu quý tử Nguyễn Xuân Hiếu được bố nuôi Đặng Văn Thành bảo bọc từ A-Z, thậm chí tại Tập đoàn Thành Thành Công thành lập ra một tổ công tác do Ức My trực tiếp điều hành phụ trách cung phụng cho “cu Bin” (tên thân mật của Nguyễn Xuân Hiếu), thời gian ở Mỹ của Hiếu chủ yếu là chơi game, tiệc tùng và tán gái, ngay cả bài tập ở trường cũng được tổ công tác làm giúp.

Bằng lái xe tại Mỹ của Nguyễn Xuân Hiếu, quý tử của Thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc ghi rõ địa chỉ căn biệt thự 636 South Halliday street, Anaheim, CA 92804



Thời gian du học tại Mỹ của quý tử Nguyễn Xuân 
Hiếu chủ yếu là chơi game, tiệc tùng và tán gái 
cùng các quý tử nhà đại gia Đặng Văn Thành
y là đã rõ, ngay trước Đại hội Đảng 11, Thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc đã chuẩn bị sẵn sàng cuộc sống cho mình và gia đình tại Mỹ dưới sự giúp đỡ của Đặng Văn Thành. Câu hỏi cuối cùng dành cho Ban Nội chính TW, Ủy ban Kiểm tra TW là: Mục đích của ông Phó Thủ tướng khi mua 2 căn biệt thự tại Mỹ?, và một câu hỏi ngỏ, tại sao Đặng Văn Thành, Đặng Hồng Anh thoát khỏi vụ bê bối tại Sacombank, Sacomreal? Ngoài ra, không biết lương ông Phó Thủ tướng thường xuyên hô hào quyết liệt chống tham nhũng có đủ trả cho tiền thuế hàng năm tại Mỹ cho các căn biệt thự trên không?


Blog Archive