Saturday, December 6, 2014

The "USEFUL IDIOTS"


Nhân vụ GS Hồng Lê Thọ bị bắt ngày 29/11/2014

Có 1 số trường hợp người thân CS từ hải ngoại về có quan hệ cán bộ cao cấp đỡ đầu tương đối ít bị khó khăn.


Như Nguyễn Trí Dũng là Tiến Sĩ quản lý công học tốt nghiệp đại học Hitotsubashi ở Nhật Bản về VN rất sớm, thành lập và làm Giám Đốc công ty Minh Trân quận Tân Bìnsản xuất linh kiện điện tử năm 1993, trường Doanh Thương Trí Dũng, đồng thời là Chủ Tịch sáng lập Hiệp Hội Doanh Nghiệp Việt Kiều, Phó Chủ Tịch thường trực Câu Lạc Bộ Hợp Tác Việt Nhật, Phó Trưởng Ban Câu Lạc Bộ Khoa Học Kỹ Thuật Việt Kiều. Nay Dũng có cơ ngơi rộng lớn, rát hoành tráng ngay tại Sai Gòn.

Nguyễn Chánh Khê là Tiến Sĩ vật liệu và khoa học xử lý thông tin tốt nghiệp đại học Tokodai, Nhật Bản, qua Hoa Kỳ rồi về năm 2002, lập công ty chế mực in và than nano và làm Phó Giám Đốc Trung Tâm Nghiên Cứu và Phát Triển Khu Công Nghệ Cao, Sài Gòn. Khê được CTN Nguyễn Minh Triết nâng đỡ, ông nói ông có 37 phát minh được thế giới công nhận, nhưng cũng đưa ra những “phát minh lớn” đầy nghi vấn như vụ “Mực in nano”“Máy phát điện chạy bằng nước”…, không có mấy thành quả cụ thể như vẫn được truyền thông CSVN tuyên truyền nên không mấy thành công về sự nghiệp và tài chính…

Nhà cầm quyền đẩy mạnh kêu gọi người Việt ở hải ngoại về đầu tư giúp nước theo Nghi Quyết 36 của Bộ Chính Trị năm 2004. Nhưng cán bộ CS quá tham lam, nên đã có hàng trăm trường hợp người Việt ở hải ngoại về bị tước sạch, thậm chí có trường hợp bỏ mạng. 

Như ông Trần Kiêm Khiết, nguyên là SV du học Nhật Bản năm 1958 tốt nghiệp Kỹ Sư hóa nông nghiệp, rồi qua Hoa Kỳ học tiếp Cao Học làm cho Dupont Hoa Kỳ, năm 1994, về làm đại diện công ty Dupont Singapore, bị xô ngã chết từ lầu cao (tin công an nói là vì tim mạch nên té lầu, tin ông Nguyễn An Trung là tại thang máy đứt dây) ở Sài Gòn;

ông Thiện là người tỵ nạn CS buôn đồ cũ từ Nhật Bản về làm ăn bị sát hại (bắt trói và bắn chết?) tại Hải Phòng; 

bà Nguyễn Thị Hiệp từ Canada về bị tử hình gấp rút bởi tội chuyển 5,1 kg ma tuý năm 1996 từ Nội Bài đi, trong khi chính phủ Canada yêu cầu chờ đối chiếu xem bà là thủ phạm hay nạn nhân… khiến gây rắc rối ngoại giao giữa 2 nước một thời gian!

Tất nhiên, cũng có người từ hải ngoại về dùng mánh khóe làm ăn, nhưng nói chung nhà cầm quyền nắm đằng cán, họ có thề dễ dàng ra tay tước đoạt.
Một số trường hợp điển hình như:

- Tiến Sĩ luyện kim Nguyễn An Trung, sang Nhật năm 1960, cầm đầu nhóm sinh viên theo CS là “BEHEITO” (“Tổ Chức Người Việt Tại Nhật Bản Đấu Tranh Cho Hòa Bình và Thống Nhất Đất Nước”, thành lập ngày 22/6/1969) ở Nhật Bản, đầu năm 1970, từng bị Tòa Án Quân Sự Đặc Biệt Vùng 3 Chiến Thuật VNCH kết án khuyết tịch 6 năm khổ sai và 20 năm mất quyền công dân (cùng với Lê Văn Tâm và Nguyễn Hồng Quân).

Nguyễn An Trung ly dị vợ Nhật (có tin về VN lấy con gái Tướng Công An) về VN mở Saigon Auto và làm Tổng Giám Đốc, chuyên đổi tay lái ngược hàng chục ngàn xe cũ chuyên dụng nhập từ Nhật Bản, đã giúp vực dạy cả ngành giao thông xuống cấp thê thảm khi ấy (những năm 1976-90, có xe phải chạy bằng than đun trên nóc hay sau lưng, tốc độ khoảng 30 km/giờ). 

Sau cả hơn chục năm làm ăn, với khoảng 50 Kỹ Sư và 400 nhân viên, năm 1994, đột nhiên ông bị vu cho vi phạm luật pháp và nhập cảng lậu, mặc dù văn thư của TT CSVN Võ Văn Kiệt ký 3 ngày sau khi xe về tới cảng, bị giam 10 tháng. 

Khi ở trong tù, ông Trung đã viết thư kêu cứu với “Ngài Đỗ Mười”, cựu sinh viên tại Nhật như Huỳnh Mùi tại VN, Huỳnh Trí Chánh (Chủ Tịch Tổng Hội Người Việt Nam Tại Nhật theo CS)… và 1 số người Nhật cũng nhào vào cứu ông.

Thấy chuyện quá bất bình, Luật Sư Nguyễn Thành Vĩnh dù đã già gần 80 tuổi đã đứng ra biện hộ cho ông. Tháng 2/1995, ra tòa sơ thẩm bị cảnh cáo, rồi phúc thẩm ngày 5/7/1995, sau phiên tòa gay cấn và rõ trắng đen ông mới trắng án, nhưng đã bị tước đoạt 118 chiếc xe trong chuyến tàu chót trị giá hơn 1 triệu đô-la Mỹ là tang vật đã bị công an tịch thu, hóa giá bán chia chác cho nhau.

Theo nhà báo Minh Tuấn làm cho Mặt Trận Tổ Quốc (sau cũng lấy vợ kế người Nhật và di dân qua Nhật) trong bài “118 Ôtô Tay Lái Nghịch Và Số Phận Của Việt Kiều Nguyễn An Trung” trên trang nhà Việt Báo:

Sau này ông Trung kể lại: Những ngày nằm trong nhà giam Chí Hòa, ông cảm thấy có những lúc tuyệt vọng. Bởi mục đích của ông chẳng có gì xấu, nhưng khi vấp rào cản của cơ chế hành chính quan liêu, ông đã phải trả một giá quá đắt…

Trong phiên tòa bào chữa cho Nguyễn An Trung, chính Luật Sư cũng khóc. Ông giơ cao quyển sách ở Nhật viết về Nguyễn An Trung trong phong trào phản chiến, giơ cao những chứng cứ rất thuyết phục về luật “bất hồi tố” và giơ cao tất cả hình ảnh về 118 xe tay lái nghịch mà UBND TP. Hồ Chí Minh vẫn đang giữ. Tất cả đều là xe ép rác, xe hút bùn. Chi tiết này đã làm “bật ngửa” tất cả các vị Thẩm Phán và Hội Thẩm Nhân Dân tham gia xét xử. Họ đọc hồ sơ vụ án và đều đinh ninh rằng ông Trung đã nhập gần như toàn bộ là ôtô con để trốn thuế và bán kiếm lời ở VN…

Phiên phúc thẩm kết thúc được vài tháng, tại kỳ họp Quốc Hội cuối năm 1995, một quan chức cao cấp của Quốc Hội gặp tôi và nói là Chính Phủ đã bị cơ quan có trách nhiệm báo cáo sai sự thật về vụ ông Nguyễn An Trung, nói rằng ông Trung chuyên nhập lậu xe ôtô 4 chỗ ngồi, nên đã có sự chỉ đạo sai trái về vụ ông Trung. Vị quan chức này nói việc xử lý oan ông Trung quả là điều rất đáng tiếc. Nhưng việc làm oan “đáng tiếc” đó không làm quan chức nào ở TP. HCM mất chức cả…

Sau ông Trung phải xin cho cả gia đình di dân qua Úc, nhưng vẫn thường xuyên ở VN làm ăn, thế nên họa vô đơn chí.

Theo Luật Sư Phan Trung Hoài trong bài “Khi Hoa Anh Đào Nở” trên trang nhà báo Lao Động ngày 1/4/2011:

Bản thân tôi cũng có được những trải nghiệm, liên đới nhiều đến nước Nhật và người Nhật, từ việc bênh vực cho ông Nguyễn An Trung – 1 Việt kiều Nhật Bản có nhiều đóng góp cho đất nước cả thời chiến tranh lẫn thời bình – trong vụ án 118 ô tô tay lái nghịch cách đây hơn 17 năm, rồi bây giờ vất vả trong hành trình tố tụng liên quan 1 khách hàng là Giám Đốc Ban Quản Lý Dự Án có sử dụng vốn ODA và chuyên gia tư vấn của Nhật Bản…

- Bác Sĩ Bùi Duy Tâm (Tiến Sĩ Y Khoa và TS Sinh Hóa, Bác Sĩ Y Học Cổ Truyền (O.M.D) và Châm Cứu, từng là Khoa Trưởng đại học Y khoa Huế, đại học Y Khoa Minh Đức…) sau 30/4/1975, bị bắt giam tại Trảng Lớn, Tây Ninh. Ông nhờ có 1 người thân làm lớn trong nhà cầm quyền mới, ngày 2/9/1975 được thả về, dạy đại học Nha Y Dược, từng cùng Trung Tướng Công An Dương Thông (Tổng Cục Trưởng Phản Gián Bộ Nội Vụ) giúp CSVN bán kho đạn Long Bình, dầu thô…

Trong 1 lần ĐT Võ Nguyên Giáp, khi đó là Phó Thủ Tướng phụ trách Khoa Học – Kỹ Thuật kiêm Chủ Tịch Ủy Ban Quốc Gia Dân Số và Sinh Đẻ Có Kế Hoạch, đến nói chuyện với giới trí thức, BS Tâm đã phải nêu lên nỗi khổ tâm là làm sao tôi có thể làm việc dưới quyền 1 người không đáng là học trò của học trò mình!?

Năm 1980, BS Tâm cùng gia đình vượt biên tới Mã Lai, qua định cư tại HK, sau đó về VN nhiều lần.

Ngày 12/4/1991, BS Tâm bị bắt, ngày 14/4/1991, nhà văn Dương Thu Hương cũng bị bắt (giam 8 tháng không xét xử, do chính phủ Pháp can thiệp mà được thả ra) vì tội “gián điệp”.

Chính BS Bùi Duy Tâm thổ lộ là đã cho Trung Tướng Công An Dương Thông rất nhiều tiền vì đã 2 lần cứu ông khỏi trại giam (bị nhà văn Dương Thu Hương thu băng đoạn tâm sự này trong lần đi chơi chung ở sông Đà).

BS Tâm về VN, bỏ ra cả triệu đô-la Mỹ mua máy móc rất hiện đại, mở phòng mạch mổ tim tại Sài Gòn. Nhưng rồi bị CSVN đội cho cái mũ “gián điệp CIA”, không đưa ra tòa nhưng yêu cầu ông để lại phòng mạch và tất cả dụng cụ, ra khỏi VN trong vòng 6 tiếng đồng hồ.

Về lại HK ông vận động chống CSVN, nhưng rồi vẫn còn muốn hòa hợp hòa giải (?) với CS, lại tiếp đón phái đoàn Phó Thủ Tướng Trương Vĩnh Trọng ngày 16/11/2009 (khi đó BS Tâm đã gần 80 tuổi) tại nhà riêng ở San Francisco, Cali…

- Tiến Sĩ toán Huỳnh Mùi, theo CS, thành viên BEHEITO từ Nhật Bản về rất sớm vào năm 1977, lập ra đại học Dân Lập Thăng Long ở Hà Nội (là đại học dân lập đầu tiên) và làm Hiệu Trưởng, khi khá vững vàng rồi thì bị truất quyền, chỉ cho làm Giáo Sư. Năm 2000, ông lập trường Công Nghệ Thăng Long và làm Hiệu Trưởng.

- Trịnh Vĩnh Bình, năm 1976, tỵ nạn qua Hà/Hòa Lan, tốt nghiệp đại học, tham gia đảng chính trị Dân Chủ Tự Do, là đảng cầm quyền cuối thập niên 1980 ở Hà Lan, là “vua chả giò”. Năm 1990, ông Bình tháp tùng đoàn doanh nghiệp Hà Lan đến VN thăm dò đầu tư rồi quyết định đóng cửa công ty chả giò ở Hà Lan, đem 2.328.250 đô-la Mỹ tiền mặt, và 96 kí vàng về đầu tư địa ốc, sản xuất nông, ngư sản…

Ông Bình thành lập công ty Tín Thành ở Sài Gòn, xuất cảng nông, thủy sản, công ty Bình Châu có nhà máy hải sản đông lạnh ở Vủng Tàu. Mua một số nhà đất ở Sài Gòn và BR/VT, dùng trên 200 hecta đất ở Bà Rịa để trồng rừng, nghiên cứu việc nuôi tôm… Xây dựng cơ sở biến chế thủy hải sản xuất cảng, với sản lượng 35% trên tổng số đánh bắt ở BR/VT, xây khách sạn 10 tầng. Sau 6 năm thành công trong kinh doanh, tài sản lên tới 6 tỷ đồng VN.

Việc kinh doanh phát đạt nhưng năm 1996, bị nhà cầm quyền và công an cấu kết với nhau hãm hại, bắt giam ở phòng cảnh sát điều tra PA-42 do Trung Tá Ngô Chí Đan làm Trưởng Phòng với lý do trốn thuế, mượn tên người khác đứng mua, kể cả tội làm gián điệp… Gia đình khiếu nại và đã có sự can thiệp mạnh mẽ của chính phủ Hà Lan.

Ngày 13/5/1998, sau khi xem hồ sơ, TT CSVN Phan Văn Khải phê và gởi qua Bộ trưởng Công An Lê Minh Hương, nguyên văn như sau: “Anh chỉ đạo cho công an Bà Rịa-Vủng Tàu xem lại trường hợp của Trịnh Vĩnh Bình. Thủ tướng Hoà Lan đã đặt vấn đề. Tôi đã hỏi trực tiếp một số đồng chí lãnh đạo tỉnh Bà Rịa-Vủng Tàu, anh Bình không có lỗi đến mức phải xử. Do anh dựa vào người trong nước, bị họ lừa gạt, làm bậy”.

Lê Minh Hương chuyển bút phê của TT Khải xuống cho Thứ Trưởng Công An Nguyễn Khánh Toàn, đề nghị giải quyết theo chỉ thị của ông Khải. 

Câu chuyện tưởng như vậy là yên, nhưng không ngờ, năm 1998, Trịnh Vĩnh Bình bị đưa ra tòa án Nhân Dân tỉnh Bà Rịa-Vủng Tàu và bị kêu án nặng nề 13 năm tù, phạt 480 lượng vàng (do khám xét công ty tịch thu) và tịch thu toàn bộ tài sản khoảng 6,2 tỷ Đồng về tội “kinh doanh bất hợp pháp” (trốn thuế) và tội lo hối lộ. Truyền thông VN cũng hùa theo công an bôi nhọ ông Bình nên ông kháng án.

Những người khác có Phó CTN Nguyễn Thị Bình, Bột Trưởng Ngoại Giao Nguyễn Mạnh Cầm, Nguyễn Dy Niên cũng đã phải can thiệp nhưng đành phải bó tay.

Ông Bình đã trả lời phỏng vấn của đài RFA như sau: Công ty tôi có một số anh em cấu kết nhau, ăn cắp một số tiền ước lượng mấy trăm ngàn đô la qua nhiều năm tháng. Sau khi bị phát hiện, họ sợ bị tù tội nên dùng tiền bạc đút lót cho công an địa phương, phòng đó là PA-42, phòng cảnh sát điều tra Vủng Tàu. Đó là Giám Đốc, Phó Giám Đốc và Trưởng Phòng Tài Chánh của tôi, thành một hệ thống ăn cắp. Bên công an nhận hối lộ, tìm cách bao che. Họ ra tay trước. Chụp mũ công ty tôi trốn thuế, khám xét công ty và bắt giam tôi.

Việt kiều về nước không được quyền mua nhà đất, cho nên phải nhờ thân nhân đứng tên. Một số người bà con lật lọng, tráo trở, giật tiền, tôi ở trong trường hợp đó… Đây là vụ án mà tôi bị hàm oan. Qua một thơi gian dài, gia đình tôi, bản thân tôi và một số người binh vực công lý, đã gởi nhiều đơn khiếu nại khắp nơi, nhưng không được cứu xét. 

Cuối cùng, tôi phải dựa vào Hiệp Ước thương mại giữa VN và Hà Lan, đưa vụ tranh chấp ra Toà án Quốc Tế thuộc Liên Hợp Quốc. Sau một thời gian tại ngoại, tôi rất lo ngại cho mạng sống của mình, có thể bị bắt và bị giết, cho nên tôi phải đào thoát khỏi VN…

Đầu tháng 4/2005, ông Bình chính thức nạp đơn lên toà án Quốc Tế đòi bồi thường 100 triệu đô-la Mỹ.

Đầu năm 2000, chính phủ Hà Lan phổ biến một tập tài liệu 752 trang về vụ án của ông Bình.

GS J.J.C. Voorhoever, là 1 trong 18 thành viên của Hội Đồng Chính Phủ Hoà Lan, cựu Bộ Trưởng Quốc Phòng HL, cụu Chủ Tịch đảng Dân Chủ Tự Do mà ông là một đảng viên… tích cực đứng ra vận động.Thủ Tướng HL, Wim Kok và Bộ Trưởng Ngoại Giao Van Aartsen gởi thơ trực tiếp cho CTN Trần Đức Lương yêu cầu giải quyết vụ án Bình, đồng thời, triệu tập Đại Sứ CSVN là Đinh Hoàng Thắng lên để phản đối.

Hoà Lan tỏ thải độ cứng rắn, cắt viện trợ phát triển và nhân đạo cho VN. Trong năm 2000, có các phái đoàn của Trần Đức Lương, Nguyễn Văn An (QH), Phan Văn Khải, Nguyễn Dy Niên (NG), Nguyễn Đình Bin… đều bị chất vấn và chống đối. Báo chí nổi giận gọi họ là “Những khách không mời mà đến.”, gọi họ là“Những con vẹt chỉ biết nói mà không biết nghe.”. Trong khi đó, báo chí VN thì cho rằng các chuyến công du thành công mỹ mãn.

Bà Margareeth de Boer, Chủ Tịch Ủy Ban Ngoại Giao Hạ Viện dẫn một phái đoàn sang VN, trực tiếp gặp Bộ Trưởng NG Nguyễn Dy Niên nhấn mạnh: “Vì quyền lợi của hai nước, vụ án TVB phải được giải quyết tức khắc.”. Nhưng kết quả, Hà Lan chỉ nhận được 1 công hàm của Bộ Ngoại Giao CSVN, thông báo với nội dung là “Bắt đúng người, xử đúng tội, áp dụng đúng luật pháp.”.

Thế nhưng, ngày 4/11/2001, tại đại hội Đảng Bộ Vũng Tàu, Trung Ương Đảng cho rằng vụ Trịnh Vĩnh Bình là một vụ xử sai lầm, làm giảm sút niềm tin của nhân dân, ảnh hưởng đến đầu tư nước ngoài, vì thế, cấp trên thi hành kỷ luật đảng bộ Vủng Tàu. Sau đó, Trung Tá Ngô Chí Đan bị cách chức, tước danh hiệu Công An Nhân Dân và Nguyễn Trọng Minh bị mất chức Chủ Tịch UBND tỉnh BR/VT.

Ở Hoà Lan, một luận án Tiến Sĩ đệ nạp tại đại học Luật Khoa Den Haag, trình bày rõ ràng trường hợp đầu tư của ông Bình, dựa theo Hiệp Ước Thương Mại giữa 2 nước VN và HL ký kết năm 1994. Luận án được in thành sách với 3 thứ tiếng, Hoà Lan, Anh và Pháp. Một bản tiếng Việt được phát hành sau đó. Luận án nêu rõ luật rừng ở VN, sự lộng hành của công an VN, phép vua thua lệ làng, cuối cùng đưa người đầu tư đến tù tội và bị tịch thu tài sản.

Ngày 28/3/2005, Nghị Sĩ Jules Maaten, Quốc Hội Liên Âu (EU), từ Brussels cho biết, vụ án TVB đã gây hoang mang trong giới đầu tư ở châu Âu. Vụ án là một tác động tiêu cực đến quan hệ giữa EU và VN.

Tháng 6/2005, khi Phan Văn Khải sang thăm Hoa Kỳ, kêu gọi ngoại quốc và người Việt đầu tư vào VN, thì các cơ quan truyền thông đồng loạt loan tin CSVN âm mưu chiếm đoạt tài sản của Việt kiều Trịnh Vĩnh Bình. Đài RFA, RFI, BBC và rất nhiều cơ quan truyền thông Việt ngữ ở hải ngoại… đều phổ biến bài phỏng vấn ông Bình.

Ngày 4/12/1996, một thân nhân của TVB là Trịnh Hiền Thanh vu cáo TVB đưa hối lộ, khiến cho TVB bị bắt giam. Việc vu cáo nằm trong âm mưu của công an BR/VT. 

Đến ngày 24/6/2002, Trịnh Hiền Thanh thú nhận bằng văn bản là y đã vu cáo cho TVB. Hiền Thanh chết vài năm sau đó do bịnh tiểu đường.

Nhưng mới đây, ngày 7/4/2011, Trưởng Cục Thi Hành Án Dân Sự tỉnh BR/VT tên Trần Văn Mười cùng Lê Huy Hoàng và Hoàng Anh Linh bị bắt giam về tội “Lợi dụng chức vụ quyền hạn trong khi thi hành công vụ.”. 3 người bị bắt đã vi phạm nghiêm trọng trong vụ án Trịnh Vĩnh Bình.

Ngày 15/10/2003, ông Trịnh Vĩnh Bình đã chính thức nhờ Tổ Hợp Luật Sư Covington Burling, có trụ sở ở Anh và Hoa Kỳ, đứng ra kiện nhà cầm quyền VN đòi bồi thường 100 triệu đô-la Mỹ, ông TVB ký quỹ 150.000 đô-la Mỹ.

Đầu tiên, LS Thomas Johnson, đại diện cho ông Bình gởi thơ cho Viện Trưởng Viện Kiểm Sát ND Tối Cao VN là Hà Minh Trí, đề nghị dàn xếp giữa hai bên. Nhưng nổ lực dàn xếp kéo dài gần 2 năm không có kết quả.

Tháng 5/2004, ông Bình chính thức nạp đơn lên Tòa Án Quốc Tế thuộc Liên Hợp Quốc và tòa dự trù sẽ mở phiên tòa xét xử tại Stockholm, thủ đô Thụy Điển vào cuối năm 2005.

 Phía CSVN, cũng đã ký quỹ 150.000 đô-la Mỹ để nhờ Tổ Hợp LS Pháp Glide Loyrette Rouel, có văn phòng tại Hà Nội. Tòa Án Quốc Tế thông báo sẽ mở ra xét xử từ ngày 4-12/12/2005. 

3 tuần lễ trước phiên xử, Tổ hợp LS Hoa Kỳ tăng số tiền đòi bồi thường lên thành 150 triệu đô-la Mỹ theo thời giá mới. Nhưng tòa tuyên bố tạm hoãn, vì lý do 2 bên thỏa thuận dàn xếp bên ngoài tòa. Chính những văn bản và tài liệu chính thức của các quan chức VN đã xác nhận TVB vô tội. Cụ thể là bút phê của TT Khải, NT Nguyễn Dy Niên thừa nhận với quan chức Hoà Lan “Có sự sai sót trong vụ án TVB và hứa sẽ yêu cầu các cơ quan chức năng điều tra lại.”.

Ông Trịnh Vĩnh Bình đã giữ lời hứa với nhà cầm quyền VN là không tiết lộ số tiền mà VN bồi thường, nhưng có tin là khoảng 100 triệu đô-la Mỹ. Thực ra là bọn quan tham địa phương ngụy tạo hồ sơ, lừa bịp cả Chính Trị Bộ nên mới xử vụ án quái lạ như vậy, và cuối cùng nhà cầm quyền CSVN vừa mất mặt, vừa mất rất nhiều tiền!

Nhà cầm quyền đã từng quá ê mặt sau vụ Vietnam Airlines khi đơn phương phá hợp đồng với văn phòng LS Ý Manizio Liberato bị kiện năm 1994 nên phong tỏa các trương mục trên toàn Âu Châu, năm 2009 đã phải trả 5,2 triệu Euro (tương đương 7 triệu đô-la Mỹ). Hai vụ này cũng như vụ Saigon Auto của Nguyễn An Trung gây tai tiếng tầm vóc thế giới, thể hiện lối làm việc gian manh, cẩu thả, vô trách nhiệm của nhà cầm quyền CSVN.

- Tiến Sĩ ngư nghiệp Huỳnh Trí Chánh (Chủ Tịch Tổng Hội Người Việt Nam Tại Nhật theo CS, kiêm Chủ Tịch “Hội Chống Bá Quyền Trung Quốc”), du học Nhật Bản năm 1963, từng là thành phần lãnh đạo trong BEHEITO, tổ chức cướp TĐS VNCH tại Tokyo đêm 30/4/1975 nhưng không thành (khi đó có 24 sinh viên theo CS bị cảnh sát Nhật bắt giữ). Khi về VN chia sẽ nhưng kinh nghiệm học hỏi ở NB, nhưng nói chuyện thẳng thắn có ý phê bình nhà cầm quyền, không đúng đường lối nên đã từng bị công an giữ thông hành (hộ chiếu).

Ngày 22/1/1990, khi Đông Âu sụp đổ và Liên Xô nguy ngập, ông Chánh từng cùng hơn 700 Việt Kiều thân CS khác khắp nơi trên thế giới ký tên trong “Tâm Thư” (có tất cả 4 bản khác nhau) yêu cầu đảng và nhà nước CSVN chấp nhận dân chủ hóa… Trong “Tâm Thư” có đoạn:

… Kêu gọi các nhà lãnh đạo hiện nay của VN, vốn đã có công lớn trong cuộc đấu tranh giành độc lập và thống nhất đất nước, hãy vì quyền lợi tối cao của dân tộc, sớm cải tổ hệ thống chính trị hiện có bằng cách :

1. Thực sự tách rời các định chế của Nhà nước ra khỏi bộ máy chính đảng để cho Nhà nước thu hồi trọn vẹn những quyền lập pháp, hành pháp, tư pháp của mình, để cho không một ai cũng như không một tổ chức nào có thể đứng trên và chi phối Nhà nước.

2. Thiết lập một nền dân chủ đa nguyên, thực sự bảo đảm an toàn cá nhân và các quyền tự do ngôn luận, báo chí, hội họp, lập hội, lập đảng… nhằm tạo điều kiện cho mọi người Việt Nam, không phân biệt quá khứ, chính kiến hay tôn giáo, tham gia luận bàn và, đặc biệt thông qua tuyển cử tự do, làm và kiểm tra việc nước.

3. Ngay trước mắt, mở ra cuộc đối thoại thành tâm với toàn thể xã hội, để toàn dân bàn định một cương lĩnh hành động và đề ra những biện pháp cấp bách đặt nền tảng cho một chế độ thực sự lấy dân làm gốc…

Chính vì vậy nên đã có lúc tên ông bị ghi vào sổ đen không cho nhập cảnh. Ông đã nói ý rằng họ từ trong rừng ra nên dùng “luật rừng”!

Ông Chánh từng tuyên bố ở TĐS CSVN tại Tokyo khi Liên Xô sụp đổ: “Bây giờ VN mới thực sự được độc lập.”.

Tuy ngày 30/6/2007, ông là 1 trong 19 người Việt kiều được Đại Sứ Quán Việt Nam tại Nhật Bản tổ chức trao Bằng Khen của Bộ Trưởng Ngoại Giao và Chủ Nhiệm Ủy Ban Người Việt Nam Ở Nước Ngoài nhưng không được tin dùng và bản thân ông cũng thấy chán ngán! Những chuyện của ông Chánh bề ngoài có vẻ Việt Kiều yêu CS nhưng có dịp ở gần mới biết.

- KS Nguyễn Vĩnh Trường du học Nhật Bản năm 1972, về VN mở trường Nhật Ngữ Sakura ở Sài Gòn năm 1989, với tên ban đầu là Trung Tâm Văn Hóa Việt-Nhật, là trường chính quy đầu tiên thuộc loại này. Khi trường phát triển có khoảng 700 học sinh thì bị Thành Ủy nói phải đưa cho nhà nước quản lý, thế là giáo viên Nhật quá giận bỏ đi, trường cũng tan. Sau ông Trường đã phải mất nhiều công sức lập lại. 

- Thạc Sĩ kinh tế Nguyễn Trung Trực (sau lấy Trịnh Vĩnh Trinh, em Trịnh Công Sơn) ở Úc, năm 1989, bắt đầu đầu tư Ngân Hàng Thương Mại, Bảo Hiểm Prudential, địa ốc, phân phối xe du lịch, xe máy, hàng tiêu dùng… Năm 1997, Nguyễn Trung Trực bị cơ quan an ninh tỉnh Bà Rịa-Vũng Tàu khởi tố về hành vi “vận chuyển trái phép hàng hóa qua biên giới”, năm 1998, bị xử tù 5 năm. Có tin cho là Trực xin hoãn án rồi bỏ trốn. Năm 2008, sau khi cùng Bộ Trưởng Kế Hoạch – Đầu Tư Võ Hồng Phúc đi Hoa Kỳ trở về thì Trực bị bắt tại phi trường Tân Sơn Nhất, mà cho là sau 6 năm trốn lánh. Rốt cục Trực đã phải chạy chọt nên cũng chỉ bị giam vài tháng rồi thả ra.

- GS Nguyễn Đình Hoan ở Hoa Kỳ về mở trường Trường Quốc Tế Hà Nội (liên doanh giữa Trung Tâm Công Nghệ Giáo Dục – Bộ Giáo Dục và Đào tạo và Công ty ISD của Hoa Kỳ) dạy bậc tiểu và trung học bằng Anh ngữ… Sau 10 năm hoạt động đã bị bắt bỏ tù năm 2006. Trong tù vẫn ngày ngày nghe loa phát lời kêu gọi về đầu tư, giúp nước.

- Nguyễn Gia Thiều ở Pháp, về đầu tư, kết hôn với hoa hậu Hà Kiều Anh, làm Giám Đốc công ty Đông Nam. Năm 2005, bị bắt, kết tội “buôn lậu” và “trốn thuế” với bản án 20 năm tù và phạt số tiền 98,2 tỷ đồng, tịch thu tài sản, được ân xá năm 2009. Kết cục, cuộc tình đã tan nát (đã ly dị), mất tiền và lãnh tội…

- Trần (Văn) Trường, bỏ 40 công đất (1 công = 1.000 m2) đi tỵ nạn, nổi tiếng sau khi về Hà Nội vài lần, từng tiếp xúc với Thiếu Tá công an Dương Ngọc Tiến làm tại báo Công An TPHCM, rồi trở qua treo cờ CSVN và hình Hồ Chí Minh ngay tại cửa tiệm ở ngay khu Bolsa, Little Saigon, Cali, năm 1999… bị người Việt biểu tình chống suốt 53 ngày, có lúc lên tới khoảng 20.000 người. Sau này khi về nước làm ăn, Trần Trường được Thiếu Tá Tiến đón cho ở 1 căn nhà thuê tại Hà Nội 3 tháng trước khi về Đồng Tháp nuôi cá.

Tháng 2/2005, vợ chồng anh bán nhà, đem khoảng 200.000 đô-la Mỹ về VN, đầu tư 7 tỷ đồng mua 33 công đất dựng nhà, nuôi cá, được báo Công An phỏng vấn…

Anh ta từng la lớn với cán bộ và công an ức hiếp anh: “Dẹp hết tụi này mi đưc. Dẹp hết tụi này mi đưc. Làm ăn như con c. vậy đó. Chuyên môn hà hiếp dân. Chém chết mẹ tụi bay hết… Tôi thy đủ rõ hết ri. Chính quyn phải lo cho dân, ch không la gạt dân như thế này… Ly đất của người ta mà không cho biết gì hết, vừa ăn cướp, vừa la làng khổng? Chính quyền gì kỳ vậy?…”.

Trần Trường từng bị chủ nợ thuê “xã hội đen” đánh trọng thương. Sau anh bị “lừa”, tước đoạt hết, rồi vợ hóa điên và bỏ anh. Bây giờ giấc mơ của anh ta là làm “HCM Thời Đại” (“Bác Hồ Thời Đại”, ý anh ta là làm lại cuộc cách mạng đã bị phản bội!) để diệt bọn cán bộ CS hủ hóa, làm sai lời HCM...

Ngày 8/4/2011, tòa án huyện Lai Vung, tỉnh Đồng Tháp do ông Trần Văn Nhã làm Chánh Án đã xử thu đất (trị giá khoảng 30-40 tỷ đồng hay 150.000-200.000 đô-la Mỹ) của anh mà anh vắng mặt, sau đó anh kháng cáo. Anh lên diễn đàn Paltalk kể lể, than khóc, kêu gọi hải ngoại đóng góp vào quỹ của anh để giúp anh chống tham nhũng, có lúc phẫn chí, anh đã nói với mọi người là muốn tự tử!

Trần Trường làm ăn cụt vốn, đi nhiều diễn đàn trên Paltalk Internet xin tiền và vay tiền cả năm trời mà hầu như không kết quả. Ngày 8/5/2012, bí quá, trước lời thách thức và sẽ cho 10.000 đô-la Mỹ của anh “Ba”, anh đã chặt gần lìa 1 đốt/lóng ngón giữa tay phải trước ống kính webcam cho mọi người trên diễn đàn Người Việt Bàn Luận Chính Trị Xã Hội xem, để chứng tỏ sự “quyết tâm và thành thật” của anh ta! Phải đi nhà thương khâu, vết thương mất 3 tuần mới lành. Vì ngón tay không đứt nên anh “Ba” không trao tiền.

Ngày 31/5/2012, khoảng 30-40 công an và an ninh… cưỡng chế phá căn nhà khá bề thế, thu đất và đuổi Trần Trường đi, trong lúc anh đang tuyệt thực, tuyệt ẩm để phản đối và hát cải lương ca tụng HCM… Người nhà dùng máy video thu hình thì bị tước đoạt.

Sau đó thì Trần Trường sống trong căn nhà lá với hình HCM treo trên vách và dùng nickname “Bác Hồ Thời Đại” trên Paltalk.

Ngày 13/11/2012, Trần Trường về lại Hoa Kỳ lần thứ 2 để kiếm tiền về VN “đấu tranh” và vận động lấy lại tài sản bị mất ở VN sau 8 năm về sống và làm ăn tại VN. Nên anh đã có buổi họp báo do nhà báo Lê Bình, Câu Lạc Bộ Báo Chí Bắc Cali giới thiệu, ở nhà hàng Hội An, San Jose, Cali, với sự giúp đỡ của ông Nguyễn Xuân Tùng (nickname “Văn Lang” trên Paltalk). Có gần 20 người dự, khoảng 1/2 thuộc giới truyền thông, trong khi trên Paltalk có khoảng 250 người nghe. 

Dịp này, mở đầu Trần Trường đã “thành thật” xin lỗi cộng đồng vì việc treo hình HCM và cờ CS trước đây, nhận là việc làm thiếu ý thức ấy đã đụng chạm vào nỗi đau đớn của người Việt hải ngoại. Sau đó Trần Trường kể lại nguyên do làm ăn thất bại tại VN phải bán cả nhẫn cưới, răng vàng, phải mò ốc, bắt cua để sống… và trả lời các câu hỏi.

Khi phóng viên Nghê Lữ của Cali Today hỏi vậy bây giờ anh có đả đảo HCM, đả đảo đảng CSVN không thì Trần Trường trả lời: “Nếu nói đả đảo HCM, đả đảo đảng CSVN để xóa đi những di biệt, thù hận, thông cảm và thương lòng của tôi. “Đả đảo HCM, đả dảo đảng CS.” tôi sẵn sàng nói. Tôi đang nói và đã nói.”.

Khi Trần Trường dùng từ “bác Hồ” thì bị nhiều người phản đối, nói phải gọi là “thằng Hồ”, Trần Trường xin lỗi là nói theo thói quen trong nước… 

Khi có người đặt vấn đề phải dứt khoát Quốc Gia hay Cộng Sản thì ông Nguyễn Xuân Tùng hỏi: “Trần Trường có sẵn sàng quỳ xuống xin lỗi đồng bào không?”, 

Trần Trường cho hay: “Được” và cho hay: “Tâm hồn tôi đã về với Việt Nam Cộng Hòa, tôi sẵn sàng quỳ xuống xin lỗi những người VNCH về những gì tôi đã làm sai. Nhưng thân xác tôi, tôi phải sống ở trong nước… nhờ anh em VNCH cho tôi cái phao.”.

Trần Trường bị chất vấn, nhưng phần lớn trả lời lòng vòng, mâu thuẫn, nhất là khi bị hỏi về “đạo đức” HCM mà Trần Trường cho là “tài giỏi” và đảng CS có “người tốt”…

Mục đích chính của Trần Trường trong chuyến này là để gây quỹ để về VN “đấu tranh”. Ông Trần Trường nói rằng: “Nếu đòi đất lại thành công, Trần Trường sẵn sàng cắm cờ vàng VNCH trên mảnh đất của ông tại tỉnh Đồng Tháp.” để chuộc lại lầm lỗi mà ông gây ra năm 1999… Trần Trường dự trù 3 tuần sau về VN nhưng rồi bệnh tim tái phát phải nhập viện…

Ngày 14/11, chính ông Nguyễn Xuân Tùng nói về cuộc họp báo này trên Paltalk thì “Trần Trường thất bại.”. Qua đầu năm 2013, Trần Trường vẫn chưa về VN mà ở lại HK làm việc.

- Giới văn học như GS TS Nguyễn Hưng Quốc (tên thật là Nguyễn Ngọc Tuấn), Trưởng Ban Việt Học đại học Victoria, Úc, là nhà phê bình văn học, sau nhiều lần về VN đã viết cuốn “Văn Học Việt Nam Dưới Chế Độ Cộng Sản” (thuần tuý văn hóa phi chính trị),dù có chiếu khán do TĐS CSVN cấp, nhưng đến 2 lần bị chặn tại phi trường không cho vào. Đó là 1 lần dẫn sinh viên Úc đi du khảo thực tập năm 2005 tại phi trường Tân Sơn Nhất và 1 lần được mời về tham dự hội thảo do trường Đại Học Mở Hà Nội (Hanoi Open University) và Đại Học Monash, Úc mời về thuyết trình với đề tài “Quan Điểm Từ Á Châu: Vai Trò Của Ngôn Ngữ Và Giáo Dục Đa Văn Hóa…” năm 2009 tại phi trường Nội Bài. Nhân viên an ninh không cho biết lý do cụ thể, chỉ nói là “Nhà nước Việt Nam không hoan nghênh anh vào Việt Nam.”, cả khi ông được mời về Việt Nam, chớ không phải tự ý về, kể cả khi đã có visa vào Việt Nam.
Biên bản trục xuất Nguyễn Hưng Quốc.

Giới văn nghệ như ca sĩ Khánh Ly, được đài TV NHK của Nhật Bản mời thu phóng sự “Khánh Ly, Tiếng Hát Của Sự Đoàn Tụ, giờ chót mới được cấp chiếu khán về VN, nhưng cảnh sinh hoạt với Trịnh Công Sơn… ở VN phải do nhân viên nhà nước CSVN quay. Đài TV NHK đã chọn chiếu cuốn phim đúng vào ngày 29/4/1997. 

Sau này, năm 2014, Khánh Ly về hát kiếm tiền tại Hà Nội 2 lần (có tin là thù lao 50.000 đô-la M/1 lần), lần đầu khá đông khách, nhưng lần sau chỉ độ 1/2 rạp… Vân Sơn thuộc trung tâm Vân Sơn, ông Tô Văn Lai thuộc Thúy Nga… cũng gặp rắc rối như tịch thu video vừa quay với giấy phép hay bắt giam bầu Huỳnh Trinh Thuần ở Úc khi về làm việc tại VN.

Năm 2005 và 2007, Thiền Sư Thích Nhất Hạnh cùng hàng trăm đệ tử về VN cả mấy tháng, gặp CTN Nguyễn Minh Triết, đi thuyết pháp công khai… TS Thích Nhất Hạnh đã bỏ ra khoảng 1 triệu đô-la Mỹ lập tu viện Làng Mai – Bát Nhã ở Lâm Đông… sau đó năm 2009, tất cả 400 tăng ni xuất gia bị đàn áp dã man, đuổi đi và tài sản bị Thượng Tọa Thích Đức Nghi (từng từ VN qua Pháp xin theo phái “tiếp hiện” của Thích Nhất Hạnh) chiếm đoạt hết. TS Thích Nhất Hạnh vẫn chỉ lên tiếng ở hải ngoại không cứu giúp được gì cho đệ tử.

Năm 2009, LM Trần Công Nghị ở Hoa Kỳ, chủ biên trang nhà VietCatholic News, cũng được cấp chiếu khán, nhưng khi về đến phi trường Nội Bài thì bị chặn lại không cho vào…

- Năm 2011, chị Ca Dao sinh sống tại Pháp, đã nhiều lần về VN, nhưng lần này về thăm mẹ già bệnh, dù TĐS tại Paris đã cấp chiếu khán nhưng khi tới phi trường Tân Sơn Nhất thì bị cấm không cho vào với lý do làm việc cho đài RFA.

- Tháng 7/2012, tòa án Philadelphia, HK, xử vụ án Nexus Technologies, một công ty kinh doanh xuất khẩu của 3 anh em ruột người Mỹ gốc Việt họ Nguyễn ở Philadelphia, tiểu bang Pensylvania, Hoa Kỳ.
Vụ này liên quan đến an ninh và quốc phòng HK, vì hàng xuất khẩu lậu từ HK vào VN bao gồm những thiết bị kỹ thuật điện tử quân sự hiện đại, lên đến mấy chục triệu đô-la Mỹ, như: trang thiết bị để vẽ bản đồ dưới mặt biển, thiết bị dò, tháo gỡ bom mìn, dò tìm các loại hóa chất, phụ tùng trực thăng, thiết bị viễn thông lắp đặt trên vệ tinh… và hối lộ quan chức VN 250.000 đô-la Mỹ, đồng thời cũng là một vụ rửa tiền.

Do đó, 3 anh em phải đối diện với mức án tổng cộng khoảng 100 năm đang làm xôn xao dư luận khắp Âu-Mỹ. Công ty Nexus Technologies đã đóng cửa, tiền bạc tài sản đã bị niêm phong và phải chuẩn bị nộp phạt 27 triệu đô-la Mỹ.

- Ngày 24/4/2013, Cục Quản Lý Xuất Nhập Cảnh Bộ Công An CSVN đã ngăn cản không cho ông Phạm Văn Điệp (sinh năm 1968), quốc tịch VN, bay từ Nga vào Việt Nam và dù ông cực lực phản đối, họ đã dùng vũ lực cưỡng chế ông ra máy bay bắt quay trở lại Nga.

Ông Điệp là người Việt qua làm ăn ở Nga, từng về VN và tới gặp cụ Hoàng Minh Chính nên bị công an bắt giữ… Ông đã nhiều lần tham gia biểu tình chống TQ tại Nga và về biểu tình ngay tại VN, chính vì vậy, ông bị cho là “chống đối” nhà cầm quyền CSVN.

Ông nói với Công An là ông nhất định ở lại VN, sẵn sàng vào tù CSVN nếu có tội, không được tước quyền cư trú của tôi, “Các anh giết tôi thì giết đi, tôi không để các anh tước quốc tịch của tôi (đuổi tôi sang Nga).”, tôi sẵn sàng chết tại VN, rằng Công An vi phạm luật…

Ông viết: Họ đưa cho tôi 1 Bản Xử Lý vi phạm hành chính tự họ soạn ra, trong đó có ghi rằng: Họ dùng điều 8 Pháp Lệnh Về Cư Trú, đi lại và xuất nhập cảnh của người nước ngoài để xử lý như vậy với tôi. Tôi không đồng ý vì tôi cho rằng Bản Xử Lý đó không hợp lệ đối với tôi vì tôi không phải là người nước ngoài, mà tôi là công dân VN. Chính trong Bản Xử Lý cũng ghi Phạm Văn Điệp là công dân VN. Sau đó đại diện Công An xuất nhập cảnh Sân bay Nội Bài giằng lấy Bản Xử Lý vi phạm hành chính, xé nó trước mặt tôi và giục Cảnh Sát Cơ Động lôi tôi về phía đi ra máy bay và sau đó bẻ tay, cưỡng chế tôi, đẩy tôi vào tận bên trong máy bay để máy bay cất cánh về Moscow. Tôi cho rằng họ không có cơ sở pháp lý gì trục xuất công dân Việt Nam sang nước khác là Liên Bang Nga. Họ đã vi phạm quyền trở về nước Việt Nam của tôi…

Đặc biệt ông đã lường trước tình huống nên đã thu thanh cuộc đối thoại gay cấn tại phi trường Nội Bài giữa ông và Công An, Cảnh Sát Cơ Động. Ông cho hay, đáng buồn hơn nữa, họ đáng tuổi con em tôi, thà họ cứ lặng lẽ làm theo lệnh của kẻ khác chứ vô cớ với những lời nói hoàn toàn thiếu suy nghĩ, hỗn láo thì không tương ứng với ngành nghề này như “Tao muốn tước là tước… rồi làm gì tao.”. Ông Điệp đã đưa vụ bảy ra trước công luận và ngày 29/4 đã có Đơn Khiếu Nại gửi Đại Sứ Quán nước CHXHCNVN tại Liên Bang Nga.

- Ngày 29/11/2014, GS Hồng Lê Thọ, sinh năm 1949, là người từng du học Nhật Bản năm 1968, tích cực tham gia, làm Tổng Thư Ký tổ chức BEHEITO “phản chiến” nhưng đề cao HCM, bênh vực CSVN, chống phá VNCH và HK, bị công an bắt “quả tang”, khám xét nhà khẩn cấp theo tố giác…

Thời hoạt động ở Nhật, Thọ từng tự xé thông hành VNCH của chính mình. Ngày 9/6/1969, 25 người trong tổ chức trên vào chiếm TĐS VNCH với biểu ngữ “Mỹ phải cút ngay khỏi miền Nam”“Đả đảo chính quyền tay sai Thiệu-Kỳ”… ra tuyên ngôn đòi hòa bình và tuyệt thực tại đây cho đến ngày 10/6/1969. 

Từng tham gia cản đường trong suốt 50 ngày đêm khi HK muốn đưa xe tăng từ căn cứ quân sự Sagamihara, gần Yokohama qua VN vào tháng 8/1972.

Sau năm 1975, từng làm việc tại TĐS CSVN ở Tokyo, rồi về VN định cư, thường trú tại số 32 Cửu Long, phường 15, quận 10, SG, có nhiều đóng góp về mặt giáo dục…

Ông Đinh Kim Phúc, nhà nghiên cứu Biển Đông và là 1 cộng sự gần gũi với ông Thọ cho biết 2 ông đã hợp tác viết chung cuốn “Chủ Quyền VN Trên 2 Quần Đảo Hoàng Sa Và Trường Sa” do Hội Người VN ở Nhật Bản xuất bản năm 2010.

Từ vài năm nay, Thọ làm chủ trang blog “Người Lót Gạch” (hình bìa blog là cậu bé bê gạch, đã bị chuyển ngay qua chế độ riêng tư, người thường không vào được) đăng nhiều bài phản biện về hiện tình đất nước do đảng CSVN lãnh đạo, và đặc biệt chủ trương “thoát Trung”, đã bị bắt khẩm cấp lúc 10 giờ 30 tối theo tin “tố giác”, vì vi phạm Điều 258 Bộ Luật Hình Sự, tội “đăng tải các bài viết trên mạng Internet có nội dung xấu, thông tin sai lệch làm giảm uy tín, mất lòng tin trong nhân dân với cơ quan Nhà nước, tổ chức xã hội, công dân”.

Thọ bị bắt là điều bất ngờ cho chính anh ta, vốn tin là với lòng yêu nước, từng dấn thân đóng góp cho CSVN trong quá khứ từ trước năm 1975 và đăng phản biện chỉ với mục đích xây dựng thì không việc gì. Tin Thọ bị bắt cũng đã làm rúng động dư luận cựu du học sinh Nhật cũng như nhiều giới khác.
vk
Mai tôi đi
***
Mai tôi đi...chẳng có gì quan trọng,
Lẽ thường tình, như lá rụng công viên,
Như hoa rơi trước gió ở bên thềm,
Chuyện bé nhỏ giữa giòng đời động loạn...

Trên giường bệnh, Tử Thần về thấp thoáng,
Xin miễn bàn, thăm hỏi hoặc cầu an,
Khi xác thân thoi thóp trút hơi tàn,
Nằm hấp hối đợi chờ giờ vĩnh biệt.

Khoảnh khắc cuối... Đâu còn gì tha thiết...
Những tháng ngày hàn nhiệt ở trần gian.
Dù giàu sang hay danh vọng đầy tràn,
Cũng buông bỏ trở về cùng cát bụi...

Sẽ dứt điểm đời phù du ngắn ngủi,
Để đi vào ranh giới của âm dương,
Không bàng hoàng trước ngưỡng cửa biên cương,
Bên trần tục, bên vô hình cõi lạ...

Chỉ ước nguyện tâm hồn luôn thư thả,
Với hành trang thanh nhẹ bước qua nhanh,
Quên đàng sau những níu kéo giựt dành,
Kết thúc cuộc lữ hành trên dương thế...

Mắt nhắm rồi... Xin đừng thương rơi lệ,
Đừng vòng hoa, phúng điếu hoặc phân ưu,
Đừng quay phim, chụp ảnh để dành lưu.
Gây phiền toái, nợ thêm người còn sống...

Ngoảnh nhìn lại, đời người như giấc mộng,
Đến trần truồng và đi vẫn tay không.
Bao trầm thăng, vui khổ đã chất chồng,
Nay rũ sạch...lên bờ, thuyền đến bến...

Nếu tưởng nhớ..Xin âm thầm cầu nguyện,
Nên xem như giải thoát một kiếp người,
Cứ bình tâm, thoải mái với vui tươi,
Kẻ đi trước, người sau rồi sẽ gặp...


Tomorrow I'm going
***
Tomorrow I'm going...It's no big a deal,
It happens all the time, like fallen leaves in the park
Like flowers driven by winds onto the sidewalk,
These are minor matters in the turbulent waters of life...

Death is hovering over my deathbed,
Please spare me of comments, visitations, or prayers of peace
While my breathing is going to cease
And I'm lying, waiting to bid farewell.

These last dying moments...I wouldn't care less..
The hot and cold months on this planet.
No matter I'm rich or full of glory,
At the end I still return to dust and ashes ...

My finite existence decisively comes to an end
And enters the yin and yang borderlands
I won't be bewildered at the frontier's gate
Earthly realm is on this side, the other an unimaginable and unknown fate

I only wish my soul is always at peace,
Traveling lightly, I quicken my pace
Leaving behind those who push and pull,
While I finish my journey on earth's face...

My eyes are already closed....please don't shed tears of sympathy
Please, no flower wreaths, no offerings, nor condolences,
No videotaping, no picture taking for memories.
That would only bring stresses and strains to the surviving...

A quick look behind and life is just like a dream
I arrived naked and I'm leaving with empty hands
Many ups and downs, happy and sad moments piled high,
Now they're all cleared up...I'm stepping on board, the boat has arrived...

If you miss me...Please silently pray,
And consider a life has been liberated,
Be calm, relaxed, and gay,
I go first, you follow behind, we'll meet again...

Friday, December 5, 2014

12 đặc sản 'tiến vua' nức tiếng của Việt Nam


Những đặc sản này từ nhiều vùng miền khác nhau. Tiếng tăm của chúng vang lừng và được tiến vào cung vua để vua thưởng thức.

đặc-sản, gà-chín-cự, gà-đông-tảo, cá-anh-vũ, vải, bưởi, nước-mắm, rau-muống,
Bánh phu thê: Là nơi phát tích của vương triều nhà Lý, Đình Bảng (Từ Sơn, Bắc Ninh) có một đặc sản nổi tiếng được đưa vào tận kinh đô Huế để tiến vua, đó là bánh phu thê. Bánh đi theo cặp. Phía sau những lớp lá chuối, chiếc bánh hiện ra với lớp vỏ làm bằng bột nếp óng ánh màu vàng tươi. Nhân bánh là đỗ xanh giã nhuyễn, nhào đường, có thể cho thêm dừa.
đặc-sản, gà-chín-cự, gà-đông-tảo, cá-anh-vũ, vải, bưởi, nước-mắm, rau-muống,
Bưởi đỏ Luận Văn: Bưởi Luận Văn có màu đỏ, là đặc sản của vùng Thọ Xuân, Thanh Hóa. Màu đỏ của bưởi cũng là đặc điểm nổi bật biến thứ quả quê này trở thành đặc sản tiến vua thời Hậu Lê. Khi chín, vỏ quả, cùi quả, vỏ múi, có màu đỏ rất đẹp mắt, múi bưởi đỏ hồng, mọng nước, ngọt, hương thơm đặc trưng.
đặc-sản, gà-chín-cự, gà-đông-tảo, cá-anh-vũ, vải, bưởi, nước-mắm, rau-muống,
Nước mắm Nam Ô: Làng Nam Ô (Hòa Hiệp Nam, Liên Chiểu, Đà Nẵng) xưa nay đã lừng danh với nghề làm nước mắm "tiến vua". Thương hiệu nước mắm Nam Ô được chế biến từ cá cơm than cho chất lượng nguyên chất, tuyệt hảo.
đặc-sản, gà-chín-cự, gà-đông-tảo, cá-anh-vũ, vải, bưởi, nước-mắm, rau-muống,
Rau muống Linh Chiểu: Vùng đất cổ Sơn Tây có bốn đặc sản tiến vua, ngoài ba loại động vật quý hiếm còn có sự xuất hiện duy nhất của một loại rau là rau muống Linh Chiểu, có nguồn gốc từ làng Linh Chiểu, Phúc Thọ, Hà Nội. Rau muống Linh Chiểu không hề chát, ăn giòn, vị đậm đà, dù luộc, xào hay nhúng lẩu đểu giữ nguyên màu xanh và vị giòn ấy.
đặc-sản, gà-chín-cự, gà-đông-tảo, cá-anh-vũ, vải, bưởi, nước-mắm, rau-muống,
Nhãn lồng Hưng Yên: Nhãn lồng Hưng Yên có cùi dày xếp hình dẻ quạt, khô mọng căng nước và hạt nhỏ, có vị thơm ngọt sắc sảo như đường phèn. Tương truyền, nhãn lồng được trồng ở Kinh kỳ Phố Hiến, ngay trong Đình Hiến và đã được dựng bia ghi danh. Nhãn lồng Hưng Yên được tiến cung dâng vua nên còn được gọi là "nhãn tiến vua".
đặc-sản, gà-chín-cự, gà-đông-tảo, cá-anh-vũ, vải, bưởi, nước-mắm, rau-muống,
Vải thiều Thanh Hà: Trong các vùng có trồng vải ở Việt Nam, vải thiều Thanh Hà, Hải Dương là nổi tiếng hơn cả. Vải Thanh Hà còn có đặc điểm hạt rất nhỏ, cùi dày, thịt quả chắc vô cùng ngon miệng. Xưa kia, đây là thức quả thường xuyên có trong danh sách là sản vật tiến vua của địa phương.
đặc-sản, gà-chín-cự, gà-đông-tảo, cá-anh-vũ, vải, bưởi, nước-mắm, rau-muống,
Gà chín cựa: Gà chín cựa thịt ngon, các thớ thịt săn chắc, da dày và giòn như gà chọi, thịt ngọt và thơm, bùi. Trước kia, gà chín cựa được nuôi để tiến vua. Hiện nay, giống gà quý được nuôi ở nhiều nơi như Bắc Ninh, Phú Thọ... có giá bán trên thị trường khoảng 3 triệu đồng/con.
đặc-sản, gà-chín-cự, gà-đông-tảo, cá-anh-vũ, vải, bưởi, nước-mắm, rau-muống,
Sâm cầm: Tương truyền loài chim có tên Sâm cầm bởi chim ăn nhiều sâm quý trên núi, vì đó thịt chim cũng được coi là vị thuốc đại bổ. Sâm cầm là sản vật tiến vua của vùng Hồ Tây từ năm Tự Đức thứ 17 đến năm Tự Đức 24. Do có sự tích và là sản vật quý dâng vua nên Sâm cầm bị săn bắt tràn lan, đến nay gần như đã không còn dấu vết.
đặc-sản, gà-chín-cự, gà-đông-tảo, cá-anh-vũ, vải, bưởi, nước-mắm, rau-muống,
Yến sào: Tổ yến xưa là sản vật quý dâng vua, và chỉ các nhà vương giả mới đủ tiền mua. Ngày nay, đây vẫn là thực phẩm bồi bổ đắt đỏ. Tổ yến là món "thập toàn đại bổ", có thể thu hoạch nhiều nhất ở Khánh Hòa, nơi chim yến làm tổ nhiều nhất ở Việt Nam.
đặc-sản, gà-chín-cự, gà-đông-tảo, cá-anh-vũ, vải, bưởi, nước-mắm, rau-muống,
Chuối ngự: Chuối ngự là sản vật tiến vua của mảnh đất Nam Định trước công lao to lớn của vua quan nhà Trần đánh giặc giỏi, trị nước tài. Vì cảm kích lòng dân, vua ban danh cho sản phẩm ấy là chuối ngự.
đặc-sản, gà-chín-cự, gà-đông-tảo, cá-anh-vũ, vải, bưởi, nước-mắm, rau-muống,
Cá anh vũ: Trong những đặc sản tiến vua, sang trọng bậc nhất, quý hiếm bậc nhất phải kể đến loài cá "môi dày" có tên anh vũ. Loài cá thuộc họ cá chép là đặc sản của vùng ngã ba sông Việt Trì, Phú Thọ, nơi hội tụ của sông Lô, sông Thao, sông Đà.
đặc-sản, gà-chín-cự, gà-đông-tảo, cá-anh-vũ, vải, bưởi, nước-mắm, rau-muống,
Gà Đông Tảo: Gà Đông Tảo, hay gà "chân voi" là sản vật tiến vua đặc biệt quý hiếm chỉ được nuôi cổ truyền ở xã Đông Tảo, huyện Khoái Châu, Hưng Yên và cũng chỉ có duy nhất ở Việt Nam. Đặc điểm nổi bật của gà Đông Tảo là hình dáng bệ vệ cùng đội chân lớn sù sì. Đây cũng là phần thịt ngon và quý nhất của gà Đông Tảo. Ngày nay, số lượng gà Đông Tảo thuần chủng còn lại rất ít.

THIÊN HẠ ĐỆ NHẤT NGU

Lê Trọng Hiệp

Dư luận Việt Nam đang sục sôi trước tin chính quyền tỉnh Thừa Thiên – Huế “bán đèo Hải Vân” cho một công ty của Trung Quốc.

Thực ra Huế - Thừa Thiên chỉ bán 200 mẫu đất từ chân Hải Vân ra mũi Cửa Khẻm, là mũi đất vươn ra biển xa nhất của chân núi Bạch Mã. Đó là Dự án “Khu du lịch nghỉ dưỡng quốc tế Lăng Cô – Việt Nam” của công ty World Shine Joint-Stock có trụ sở tại British Virgin Islands, nhưng vốn đầu tư chủ yếu đến từ Trung Quốc. Theo thông tin công bố thì hợp đồng có hiệu lực 50 năm và nếu hòan tất thì dự án sẽ bao gồm một khu nghỉ mát năm sao 450 phòng, một khu chung cư nghỉ mát gồm 220 unit hạng sang, 350 biệt thự và một trung tâm hội nghị quốc tế với sức chứa 2,000 chỗ ngồi. Dự án có tổng mức đầu tư là 250 triệu Mỹ kim.

Về du lịch thì khó mà tin rằng đây là khu nghỉ dưỡng vì biển tại mũi này sóng mạnh, khó tắm, sương mù quanh năm, đất lại rất dốc. Ngược lại về mặt quân sự thì Cửa Khẻm có thể khống chế các chuyến tàu ra vào tại cả hai vịnh Đà Nẵng và Lăng Cô, có thể quan sát hết họat động tại Đà Nẵng và Sơn Trà, là căn cứ hải quân của Vùng III. Hơn nữa từ Cửa Khẻm mà băng lên Hải Vân thì chỉ trong tích tắc và từ đây có thể khống chế Đà Nẵng và Sơn Trà.



Đèo Hải Vân cao 500 mét so với mực nước biển, dài 20 km, cắt ngang dãy núi Bạch Mã, một nhánh của Trường Sơn đâm ra biển. Từng được vua Lê Thánh Tông đặt tên là “Thiên hạ đệ nhất hùng quan”, Hải Vân là một “hiểm địa” với vị thế mang tầm chiến thuật và chiến lược, không chỉ là “yếu hầu” khống chế vùng đất Đà Nẵng – Quảng Nam, là cửa ngõ mà kẻ ngọai xâm có thể đổ bộ vào để cắt đôi nước Việt và mở đường băng qua Lào, Cambodia, đánh thọc sâu ra Bắc hay đánh xuôi vào Nam.

Việc bán vùng đất “thiên hạ đệ nhất hùng quan” như thế quả là một quyết định “thiên hạ đệ nhất ngu”.

Để hiểu rõ tính chất “hiểm địa” của Hải Vân, chúng ta cần ôn lại một chút qua lịch sử, khởi đầu từ sính lễ của Chế Mân dâng lên vua Trần để xin cưới Huyền Trân công chúa!


Hải Vân trong lịch sử
Địa giới Việt Nam (Đại Việt) chạm đến đèo này vào năm 1306 khi Chế Mân xin cưới Huyền Trân công chúa (1287 - 1340). Huyền Trân là con gái của vua Trần Nhân Tông và là em gái vua Trần Anh Tông, sính lễ lúc đó là hai châu Ô, Lý (Rí), vùng đất từ Quảng Trị vào đến chân đèo Hải Vân.

Gần một thế kỷ sau, năm 1402, Hồ Hán Thương cất quân đánh Chiêm Thành, vua Chiêm phải cắt vùng đất Quảng Nam ngày nay dâng cho Việt Nam (Đại Ngu). Từ đây Hải Vân trở thành địa giới Thuận Hóa và Quảng Nam.


Năm 1407, trên đường đưa quân đánh Chiêm Thành, vua Lê Thánh Tông đã dừng chân ở Hải Vân và khi nhận ra cảnh quan hùng vĩ tại đây, đã đặt cho Hải Vân danh hiệu “Thiên hạ đệ nhất hùng quan”.

Năm 1602, khi đến đây, Chúa Tiên Nguyễn Hòang đã nhận ra vị thế chiến lược của Hải Vân, Đại Nam Thực Lục tiền biên của Quốc sử quán triều Nguyễn, tập I, chép: “Đến đây đi chơi núi Hải Vân, thấy một giải núi cao dăng dài mấy trăm dặm nằm ngang đến bờ biển. Chúa khen rằng: ‘Chỗ này là đất yết hầu vùng Thuận Quảng’. Liền vượt qua núi xem xét hình thể, dựng trấn dinh ở xã Cần-húc (huyện Duy Xuyên hiện tại), xây kho tàng, chứa lương thực, sai hoàng tử thứ sáu trấn giữ.”

Đến năm 1826 vua Minh Mạng cho xây cửa ải trên “yết hầu” này, cửa trông về Bắc ghi chữ "Hải Vân Quan", cửa qua về hướng Nam ghi "Thiên hạ đệ nhất hùng quan".

Trong nhiều thế kỷ con đường băng qua đèo rất ít người dám đi lại một mình vì hiểm trở, nhiếu thú dữ và kẻ cướp, muốn đi phải tập hợp từng đoàn, thể hiện ở câu ca dao "Đi bộ thì sợ Hải Vân/ Đi biển thì sợ sóng thần Hang Dơi".

Đến thời Pháp thuộc đường đèo được xây dựng kiên cố và người Pháp đã theo hình thể để cho xây dựng tuyến đường sắt quanh co qua con đèo này. Tuy nhiên lúc đó đường rất hẹp và ngay cả trong thời kỳ đầu của Việt Nam Cộng Hòa xe cộ chỉ được phép chạy một chiều nên việc giao thông qua đèo thời đó rất phiền phức, mất thì giờ.

Giao thông tại đèo Hải Vân lúc đó được điều phối qua 3 trạm kiểm soát: ở Lăng Cô, ở đỉnh đèo, và ở Liên Chiểu. Ba trạm liên lạc với nhau để tập hợp xe lại đi thành đòan, hoặc cùng lên đèo hoặc cùng xuống đèo. Xe từ Huế vào phải chờ ở Lăng Cô khi đã đủ thành một đoàn và khi xe từ Đà Nẵng ra đã xuống hết chân đèo thì sẽ nối đuôi nhau lên đèo cùng một lần. Đến đỉnh đèo thì dừng lại ở trạm kiểm soát để chờ xe thông đường, và khi thông đường thì cùng xuống một lượt. Xe từ Đà Nẵng ra cũng vậy, phải chờ ở Liêu Chiểu tập hợp thành đòan, sau khi đòan xe từ Huế vào xuống hết đèo thì mới bắt đầu leo đèo, rồi lại chờ ở đỉnh đèo. Tình trạng này kéo dài đến năm 1966 khi công binh Mỹ nới rộng mặt đường, xe có thể chạy hai hướng ngược nhau thì ba trạm kiểm soát này bị giải tán.

Ngày 5.6.2005 hầm đường bộ xuyên Hải Vân khánh thành tuy nhiên nhiều du khách vẫn thích đi trên con đường này để ngắm cảnh. Vào những ngày đẹp trời, họ có thể thấy khá rõ một phần thành phố Đà Nẵng, Cảng Tiên Sa - Bán đảo Sơn Trà, Cù lao Chàm.

Hải Vân - những ngày cuối cùng của VNCH
Hải Vân cũng đóng một vai trò đẫm máu trong những ngày cuối cùng của Việt Nam Cộng Hòa.

Tháng Ba năm 1975, song song với chiến dịch Tây Nguyên, Hà Nội cho mở chiến dịch Huế - Đà Nẵng. Ngày 5.3.1975, chỉ một ngày sau khi Buôn Ma Thuột bị tấn công, Cộng quân tổ chức phục kích đoàn xe tiếp vận của QLVNCH trên đèo Hải Vân và cùng lúc cho đặc công đánh sập cầu An Lỗ (Huyện Phong Điền) trên quốc lộ 1, ở phía bắc Huế.

Sau nhiều diễn biến gấp rút, Trung tướng Ngô Quang Trưởng tái phối trí lực lượng, bố trí hai tuyến phòng thủ bảo vệ Đà Nẵng. Để phá vỡ tuyến phòng thủ này, Hà Nội đã cử trung tướng Lê Trọng Tấn, Phó tổng tham mưu trưởng, từ Hà Nội vào chỉ huy trận tấn công Đà Nẵng.

Ngày 24.3.1975 sư đoàn 325 Cộng quân tấn công vào mạn bắc đèo Hải Vân. Ngày hôm sau, 25.3.1975 Cộng quân đã tấn công Đà Nãng từ bốn hướng. Ngày 28.3.1975 Cộng quân đưa tòan bộ lực lượng pháo của Quân đòan II lên đèo Hải Vân để bắn sang bán đảo Sơn Trà và uy hiếp Phi trường Đà Nẵng.

Ngày hôm sau, 29.3.1975 Đà Nẵng thất thủ.

Nhưng Đèo Hải Vân không chỉ có giá trị bảo vệ cho Đà Nẵng, Huế mà còn có vai trò chia cắt đất nước. Ý nghĩa này đã thể hiện trong chiến dịch Phú Xuân, khi Nguyễn Huê đưa quân vượt qua cửa ải này để 28 ngày sau chiếm trọn thành Phú Xuân và chỉ một tháng sau đã tiến ra đến Thăng Long!

Phú Xuân 1786
Đó là chiến dịch giúp Tây Sơn chiếm trọng phần đất từ đèo Hải Vân ra tới sông Gianh và từ đây tiến thẳng ra Thăng Long chỉ trong vòng một tháng. Trận này quân Trịnh bị thua vì lơ là trong việc phòng thủ tại Hải Vân nhưng để hiểu diễn tiến này thì phải đặt lại sự kiện trong bối cảnh chính trị - quân sự thời đó.

Năm 1771 người Đàng Trong khốn khổ do “quốc phó” Trương Phúc Loan chuyên quyền, đặt ra nhiều lọai thuế. Thừa lúc dân tình óan thán, ba anh em Tây Sơn nổi dậy ở Bình Định và dần dà làm chủ một vùng đất từ Quảng Ngãi đến Bình Thuận: hướng Bắc chống nhà Nguyễn, hướng Nam cũng chống lại quân Nguyễn.

Thấy cơ Đàng Trong bị khủng hỏang xã hội lại thêm “lọan Tây Sơn”, Trịnh Sâm cử Hoàng Ngũ Phúc mang quân vào chiếm Phú Xuân. Nguyễn Phúc Thuần bỏ chạy vào Quảng Nam nhưng bị Tây Sơn chặn đánh, phải chạy vào Nam bằng đường biển.

Quân Trịnh tiến quân Tây Sơn ở Quảng Nam và lúc này cả hai đều lâm vào tình thế bất lợi.

Quân Trịnh thì đã mệt mỏi do hành quân dài ngày, lại không hợp với thổ nhưỡng nên bị bệnh dịch tràn lan. Trong khi đó thì binh lực Tây Sơn chưa đủ mạnh nên bị thua liên tiếp, do đó Nguyễn Nhạc tạm quy phục Trịnh, xin làm “quân tiên phong Nguyễn”.

Với thỏa thuận này cuối năm 1775 Hoàng Ngũ Phúc rút về Thuận Hóa, giao Quảng Nam cho Tây Sơn và Hải Vân trở thành địa giới giữa Tây Sơn và nhà Trịnh.

Trở thành “vùng đệm” giữa nhà Trịnh và nhà Nguyễn, từ năm 1776 đến năm 1785 Tây Sơn yên tâm ở mạn Bắc và liên tục mở các chiến dịch truy đuổi quân Nguyễn ở Nam Bộ. Đến năm 1778, sau khi giết Nguyễn Phúc Thuần và Nguyễn Phúc Dương thì Tây Sơn đã làm chủ một vùng rộng lớn từ Quảng Nam vào đến Nam Bộ.

Thanh thế đã đủ mạnh Nguyễn Nhạc xưng vua. Trong khi Nguyễn Nhạc bằng lòng với vị thế của mình thì Nguyễn Huệ có tầm nhìn xa hơn, tính chuyện tấn công quân Trịnh, thống nhất đất nước.

Tháng Ba năm 1786 khi Đàng Ngòai bị nạn đói, Nguyễn Huệ nhận thấy thời cơ đã đến nên xin đánh ra Bắc nhưng Nguyễn Nhạc ngần ngại. Chỉ khi tướng Trịnh là Nguyễn Hữu Chỉnh vào hàng đốc thúc thêm, Nguyễn Nhạc mới đồng ý và giao cho Nguyễn Huệ tòan quyền tổ chức.
Lúc này Nguyễn Huệ nắm trong tay một lực lượng lên đến khỏang 10,000 quân, trong đó Nguyễn Huệ trực tiếp chỉ huy bộ binh, Vũ Văn Nhậm là tả quân đô đốc, Nguyễn Hữu Chỉnh làm hữu quân đô đốc, Nguyễn Lữ chỉ huy đội dự bị thủy quân.

Lực lượng nhà Trịnh tại Thuận Hóa có trên 30,000 quân, phân bố từ sông Gianh tới đèo Hải Vân với nhiều đồn binh liên ứng để tiếp viện nhau khi nguy biến. Tuy nhiên do nhiều năm không chinh chiến nên việc phòng thủ bị lơ là. Trấn thủ Thuận Hóa Phạm Ngô Cầu lại là kẻ cầu an, lúc này đã bỏ bê việc quân, chỉ lo kinh doanh và là một người cực kỳ mê tín.

Để chiếm Phú Xuân, Nguyễn Huệ đưa ra ba mũi tấn công: từ Bắc đánh vào, từ biển đánh vào và từ Hải vân đánh ra.

Theo kế họach của Nguyễn Huệ, Nguyễn Lữ thống lĩnh nột đạo thủy quân dùng đường biển tiến ra sông Gianh và tại đây chia làm hai. Một đạo quân ở lại mai phục ở sông Gianh để đề phòng viện binh Trịnh từ Nghệ An vào ứng cứu. Đạo quân thứ hai thì tiến về hướng Nam, trên đường hành binh công đồn quân Trịnh.

Một đạo thủy quân khác do Vũ Văn Nhậm chỉ huy đi đường biển để rồi ngược sông Hương áp sát thành Phú Xuân.

Bộ binh do Nguyễn Huệ chỉ huy đánh đèo Hải Vân để mở đường tiến ra Phú Xuân.

Vì lơ là việc phòng bị nên khi bị quân Tây Sơn tập kích, lực lượng đồn trú đã không kịp trở tay, chủ tướng Hoàng Nghĩa Hồ bị giết chết tại trận. Vượt qua cửa ải Vân, Nguyễn Huệ thúc quân tiến thẳng ra Phú Xuân.

Trước đó, trong thời gian chuẩn bị cho chiến dịch, Nguyễn Huệ cho Nguyễn Hữu Chỉnh viết thư làm kế ly gián, khiến Trấn thủ Thuận Hóa Phạm Ngô Cầu nghi ngờ tướng Hòang Đình Thể dưới quyền. Ngòai ra Nguyễn Huệ lại cho gián điệp người Hoa giả làm thầy bói ra Phú Xuân gài bẫy xúi Phạm Ngô Cầu lập đàn giải hạn 7 ngày 7 đêm, bắt quân sĩ phục dịch mệt mỏi vô cùng. Bởi vậy trong khi Phạm Ngô Cầu vẫn đang ê a “giải hạn” ở chùa Thiên Mụ thì... hạn tới: tàn quân ở Hải Vân chạy về báo tin Hoàng Nghĩa Hồ tử trận.

Phạm Ngô Cầu biết mình mắc mưu Tây Sơn nhưng khi bộ binh và thủy binh Tây Sơn hợp quân, áp sát thành Phú Xuân, ông ta còn mắc mưu thâm hơn, nghi ngờ tướng Hoàng Đình Thể làm nội ứng. Phạm Ngô Cầu có ý muốn hàng nhưng Hòang Đình Thể quyết đánh, vì nghi ngờ nên Phạm Ngô Cầu giao cho Hòang Đình Thể mang quân ra nghênh chiến, mình ở lại giữ thành.

Hòang Đình Thể bố trí pháo binh trên mặt thành bắn xuống đội chiến thuyền Tây Sơn neo sát ở bờ sông Hương. Pháo binh Tây Sơn từ các chiến thuyền đáp trả nhưng do thành cao nên pháo bắn không vượt qua, kết quả là quân Trịnh không hề hấn gì trong khi một chiến thuyền Tây Sơn bị chìm.

Thấy vậy, Nguyễn Huệ cho đổi chiến thuật: rút quân ra xa, chờ ban đêm khi nước thủy triều lên, nâng thuyền lên cao hơn. Nhờ vậy nên vào ban đêm thành Phú Xuân nằm gọn trong tầm pháo của Tây Sơn và lúc này pháo đội của Hòang Đình Thể tan tác.

Không có cách nào khác, Hòang Đình Thể mở cổng dẫn quân tiên phong thành ra ngênh chiến. Đánh một hồi, hết thuốc súng Hòang Đình Thể cho người chạy về thành cấp báo, yêu cầu tiếp viện thuốc súng và viện binh. Thế nhưng do mắc mưu ly gián, Phạm Ngô Cầu nghi ngờ, đóng chặt cổng thành không cho vào.

Sau đó trong khi Hòang Đình Thể đang tất bật chiến đấu ở vòng ngòai thì bên trong Phạm Ngô Cầu kéo cờ trắng xin hàng. Sau đó thì Hòang Đình Thể và các tùy tướng chết tại trận, Phạm Ngô Cầu mở cửa thành chở cỗ quan tài ra xin hàng, tuy nhiên vẫn không được tha, Ông ta bị Tây Sơn giải về Quy Nhơn rồi chém tại đây.

Chiến dịch Phú Xuân 1786 diễn ra trong 28 ngày, quân Tây Sơn tiêu diệt đại bộ phận quân Trịnh tại Thuận Hóa. Thừa thắng xông lên, Nguyễn Huệ thúc quân tấn công ra Bắc và chỉ một tháng sau thì chính quyền chúa Trịnh sụp đổ (21/7/1786).

Điểm mấu chốt của chiến dịch này là trận đánh ở Hải Vân, khi Nguyễn Huệ vượt qua cửa ải hiểm yếu này.

Đây cũng là lý do mà khỏan ba phần tư thế kỷ sau người Pháp đã tính tóan khi tấn công Đà Nẵng vào ngày 31.8.1858.

Đà Nẵng 1858
Đây là trận đánh mở màn cho cuộc xâm lăng của Thực dân Pháp tại Việt Nam, do Liên quân Pháp – Tây Ban Nha thực hiện, kéo dài từ ngày 31.8.1858 đến ngày 2.2.1859 thì rút đi sau mấy tháng bị cầm chân và bị tiêu hao sinh lực.

Sau hai trận thăm dò ở cửa biển Đà Nẵng vào ngày 15.4.1847 và 26.9.1857 Ủy ban Đông Dương (Commission de la Cochinchine) đệ trình kế họach tấn công lên và được Hoàng đế Napoléon III chấp thuận.

Chủ tịch ủy ban, Nam tước Brenien, nêu ra các lý do chiến lược của chọn Đà Nẵng:
1. Đây là một cảng sâu và rộng, thuận tiện cho tàu chiến ra vào và trú ẩn.
2. Nằm trên trục đường Bắc – Nam, có thể sang Lào, Cambodia.
3. Chỉ cách Huế khoảng 100km, rất thuận lợi cho việc "đánh nhanh thắng nhanh" để bắt triều đình quy hàng.

Theo phúc trình thì Đà Nẵng là con đường ngắn nhất, nhanh chóng, rẻ tiền nhất để chiếm Huế và làm chủ Việt Nam: từ đây chỉ cần vượt đèo Hải Vân là sẽ nuốt trọn Huế.

Sau khi ký Hiệp ước Thiên Tân lần thứ nhất (28.6.1858) với nhà Thanh, quân Pháp ở Viễn Đông mới có thể rảnh tay tấn công Việt Nam.

Phát xuất từ đảo Hải Nam (Trung Quốc), Phó Đô đốc Hải quân Rigault de Genouilly (gọi tắt là De Genouilly) được lệnh phối hợp với đạo quân Tây Ban Nha do Đại tá Lanzarotte chỉ huy, đưa tàu chiến tiến về Đà Nẵng. Chiều tối 3.8.1858 toàn bộ lực lượng liên quân Pháp đã dàn trước cửa biển Đà Nẵng, tổng cộng lên đến 3,000 quân, trong đó có 450 binh sĩ Tây Ban Nha. Tất cả bố trí trên 14 tàu chiến, trong đó soái hạm Némésis và những tàu lớn được trang bị tới 50 khẩu đại bác.

Sáng 1.9.1858 De Genouilly gửi tối hậu thư buộc trong hai giờ phải nộp thành nhưng không đợi trả lời, đại bác của liên quân đã tập trung hỏa lực bắn tới tấp hàng trăm quả vào cửa sông Đà Nẵng và các đồn ở bán đảo Sơn Trà. Sáng hôm sau (2.9.1858), liên quân tiếp tục pháo kích, rồi đổ bộ lên bán đảo Sơn Trà, chiếm đồn An Hải và đồn Điện Hải chỉ trong một ngày. Lực lượng nhà Nguyễn ở Đà Nẵng có khoảng 2,070 lính chính quy và trước vũ khí mạnh hơn, quân Việt vừa đánh vừa lui dần ra sau, lập phòng tuyến Liêu Trì trước huyện Hòa Vang.

Nhận được tin, vua Tự Đức tăng cường 2,000 viện binh vào Quảng Nam.

Nhiều vị tướng tại đây bị tử trận hay bị cách chức và Tự Đức điều tướng Nguyễn Tri Phương, đang làm Kinh lược sứ Nam Kỳ về chỉ huy mặt trận với chức vụ “Tổng thống quân vụ Quảng Nam”.

Trước đối thủ mạnh hơn, Nguyễn Tri Phương áp dụng chiến thuật du kích, không đánh trực diện và thực hiện "tiêu thổ kháng chiến” để cô lập và triệt đường tiếp tế. Ông lại cho đắp lũy dài từ Hải Châu vào tới Phúc Ninh, Thanh Giản, để bao vây liên quân ngoài biển.

Chiến thuật của Nguyễn Tri Phương đã đẩy liên quân vào tình thế tuyệt vọng trong tình thế thiếu thực phẩm lại bị bệnh kiết lỵ, thời tiết nóng ẩm, thỉnh thoảng lại bị quân Việt tập kích, đánh tỉa.

Sau 5 tháng bị cầm chân, ngày 2.2.1859, De Genouilly để lại một phần ba số quân và 6 tàu chiến, giao cho Đại tá Faucon nắm giữ, còn bao nhiêu rút hết vào Nam mở mặt trận mới ở Gia Định.
Thay lời kết
Những sự kiện lịch sử như thế cho thấy vị trí hiểm địa của Hải Vân và qua những thông tin trên chúng ta thấy gì?

Vào đây, nhận ra vị thế “yết hầu” của đèo, Chúa Tiên đã lập tức vượt núi quan sát và cho lập trấn dinh, lại sai chính con trai mình trấn nhậm. Bằng chính tầm nhìn của mình và từng hành động cụ thể như vậy, Chúa Tiên đã mở mang bờ cõi nước ta đến tận Cà Mau và Hà Tiên.

Công lao đó hiện đang bị những hậu duệ như chính quyền Thừa Thiên – Huế phá nát: nay bán, mai bán, lãnh thổ Việt Nam đang bị teo tóp và mọt ruỗng dần.

Đó là những thứ “Phạm Ngô Cầu” tham lam và mê tín hiện đại, chỉ biết lo buôn bán và bói tóan, không lo việc phòng thủ, khi có giặc thì kéo cờ trắng ra hàng!

Thursday, December 4, 2014

Cái Rốn Của Vũ Trụ

Trong xã hội ngày nay có người tưởng họ là cái rốn của vũ trụ. 


Họ có thể là đàn ông hay đàn bà 

Bắt đầu từ thuở mới bước vào tuổi trưởng thành, họ thường hay được người ta khen tặng và ái mộ trong mọi hoàn cảnh.

Họ rất ư là mãn nguyện và sung sướng vô cùng.

Vì vậy họ trở nên tự tôn tự đại nhưng ngược lại họ không bao giờ biết cảm thông và biết thương người hết. Họ chỉ biết có họ và chỉ thương có họ mà thôi. Họ không bao giờ có sự đồng cảm với thế nhân kể cả với những người thân trong gia đình họ và…

Ta quá ngon lành mà

- Họ đánh giá tầm quan trọng bản thân của họ quá cao. Bất cứ lúc nào và trong bất kỳ mọi hoàn cảnh nào họ cũng cho rằng chỉ có họ mới ngon lành, mới đúng, mới là chân lý mà thôi. Ai nói điều gì ra dù cho hoàn toàn đúng đi nữa thì cũng đều bị họ gạt ngang hết và bát bỏ hết cả,và họ sửa lại theo ý họ. Họ xem mọi hành động của họ đều quá to tát. Họ tự cho họ ở một vị trí trên thiên hạ. Họ bị ám ảnh bởi ảo tưởng thành công.

- Họ bị thu hút bởi ý tưởng quyền lực, vinh quan cũng như về vẻ đẹp và tình yêu lý tưởng.

- Họ cho rằng họ là người rất đặc biệt và duy nhất chỉ có thể được hiểu bởi những người ở cấp bực thật cao mà thôi.

- Họ lúc nào cũng thèm muốn cần phải được người khác ngưỡng mộ.

- Họ nghĩ rằng tất cả mọi thứ, mọi sự việc trên cỏi đời nầy đều phải tùy thuộc vào họ cả. Bởi lý do nầy nên họ chờ đợi một sự đối xử thuận lợi để có thể thỏa mãn tất cả sư mong muốn và ước mơ của họ. 

- Họ không ngần ngại sử dụng mối quan hệ cá nhân để lợi dụng không thương tiếc những người khác hầu đạt được mục đích của họ.

- Họ là người thiếu lễ độ, có thái độ kiêu căng, ngạo mạn, tự tôn, tự đại rất cao.

- Họ thường thích khống chế, áp đặt, dẫn dắt người khác. Tóm lại họ chỉ muốn nắm địa vị chỉ huy, lãnh đạo, leader trong gia đình, trong các hội đoàn và các đoàn thể xã hội mà thôi. Tóm lại họ là người ham quyền thế và chức tước để le lói với đời.

Les personnes narcissiques ont tendance à prendre le contrôle des groupes qui n'ont pas de leader, selon une recherche publiée dans la revue Personality and Social Psychology Bulletin. 

- Họ nghĩ rằng họ là người tài giỏi nhất, đúng nhất nên người khác không thể nào ưa thích họ được. Họ sẽ dùng và lợi dụng người khác để thực hiện những mưu đồ có lợi cho chính họ.

- Họ không bao giờ bị lương tâm dày vò vì theo họ nghĩ, lỗi cũng tại vì người khác không khôn, không thông minh như họ.

- Họ nghĩ rằng: “Nạn nhân sẽ biết ơn mình. Không có mình thì người kia sẽ ra sao? Đó là một danh dự mà người kia phải ghi nhận”

- Họ thật nhẫn tâm, không bao giờ có lòng thương người. Họ không bao giờ nhận biết được nhu cầu và cảm xúc của người khác để có thể chia sẻ tình cảm và cảm thông với họ.

- Họ thường mong muốn họ được như người khác nhưng lại nghĩ ngược lại rằng chính người khác muốn được như họ.Họ thường đố kỵ với người khác nhưng lại tin rằng người khác cũng đố kỵ họ.

- Khi có một vấn đề không may xảy đến cho người thân, họ rất buồn lòng nhưng đó là nỗi buồn ích kỷ cho chính bản thân họ chớ không phải họ buồn cho hoàn cảnh và số phận của nạn nhân.
bia_bao_observator


Bìa báo Nouvel Observateur.
Người ái kỷ không thể chấp nhận mình thua người.

Huyền thoại : Narcisse quá yêu hình bóng của mình dưới nước

Một người ái kỷ không bao giờ chấp nhận được một sự thất bại của chính họ.

Theo các nhà tâm lý học Tanja S. Stucke và Siegfreid L. Sporer, Đại học Giessen, Đức Quốc, phản ứng trước một sự thất bại tùy thuộc vào hình ảnh của chính ta, của cái Tôi hay cái Ngã (ego) theo Phật gíao.

Đối với những người ái kỷ họ không mấy chắc về hình ảnh cái Tôi của họ nên họ thường biểu lộ ra bằng những phản ứng vô cùng dữ dội và hiếu chiến.

Có hai cách để biểu lộ sự tức giận và bất mãn trước một thất bại của chính mình: chĩa mũi dùi vào người khác hoặc vào chính mình.

Đối với người ái kỷ, hình ảnh cái Tôi của họ rất tích cực và quá to lớn nhưng lại bất ổn định nên mỗi khi thất bại họ cảm thấy mất mát đi quá nhiều.

Họ là những đối tượng mà chúng ta cần phải e dè và đề phòng.

Ngược lại những người bản tánh khiêm nhường, yếu đuối, ý thức “cái yếu, cái nhỏ” của họ, nên dễ buồn chán và có khuynh hướng nhường nhịn, chịu lép vế, để cho được yên thân.

Đúng là bệnh rồi?

1) Rối loạn nhân cách ái kỷ (narcissistic personality disorder NPD)

Là một trạng thái không bình thường của nhân cách. Có biểu hiện qua ảo tưởng và hành vi tự cao, tự đại, khát vọng được người khác ngưỡng mộ, tham vọng thành công chói sáng trong mọi lãnh vực và thiếu sự đồng cảm với người khác. (Wikipédia).

1) Ái kỷ lệch lạc (narcissistic pervert)

Để chỉ những người có vấn đề về hình ảnh của chính họ. Họ ghét cay ghét đắng cái hình ảnh họ đang có. Để tồn tại họ tìm cách chuyển cái hình ảnh tồi tàn đó qua người khác. Họ có thể là một người bạn rất thân thích, một đồng nghiệp hay một người trong gia đình. Họ có khuynh hướng, hạ thấp người kia xuống, áp đặt, sai khiến (manipuler) người khác theo như ý họ mong muốn để cố che lấp cái tôi tồi tàn của chính bản thân họ.

Họ là một người bệnh và qua cách phóng chiếu (projection) họ cố ý làm cho người khác bệnh thay họ.

Le pervers narcissique est une personne (homme ou femme) qui a un problème avec son image. Il ne s'aime pas, et pour survivre, il va exporter l'image qu'il a de lui-même en dévalorisant l'autre et en le rendant coupable de ses propres défauts. Le pervers narcissique peut être votre compagnon, votre ami, votre collègue ou même quelqu'un de votre famille. Il s'agit en tout cas d'une personne avec laquelle vous entretenez un lien étroit et qui vous manipule, vous fait du mal et dont vous n'arrivez pas à vous défaire. Il a réussi à vous convaincre que vous étiez coupable de tous les maux dont il vous accusait. Le pervers narcissique est un malade qui, par des phénomènes de projection, va tenter de rendre l'autre malade à sa place. 

(Marie Claire: Pervers narcissique. Comment sortir dune relation toxique?) 

20 dấu hiệu để nhận biết một người mắc chứng ái kỷ lệch lạc

Phỏng dịch từ Báo Nouvel Observateur số 15-21//3/2012: Au bureau, dans le couple, en famille-Les pervers narcissiques. 

Pervers narcissiques : 20 pistes pour les reconnaỵtre

http://tempsreel.nouvelobs.com/le-dossier-de-l-obs/20120315.OBS3872/pervers-narcissiques-20-pistes-pour-les-reconnaitre.html

Trong quyễn liệt kê quốc tế về bệnh tâm thần DSMV IV không thấy có đề cập đến ái kỷ lệch lạc.

(Diagnostic and Statistical Manual of Mental Disorders, 4th Edition, Text Revision, also known as DSM-IV-TR, is a manual published by the American Psychiatric Association (APA) that includes all currently recognized mental health disorders.)

Theo nhà tâm thần học Hoa Kỳ Scott Peck, chúng ta không nên e ngại khi nói lên sự lệch lạc thật sự về đạo đức và cần phải tìm hiểu nguyên nhân của nó. Đối với các tác giả khác, chẳng hạn như Bs Reichert-Pagnard, chúng ta có thể gọi đây là trường hợp “rối loạn tâm thần trắng” nghĩa là không biểu hiện ra thành triệu chứng rõ rệt.

Chúng ta có thể xếp hạng “người cà chớn” vào bậc thang từ 1 tới 10 tùy theo mức độ độc ác của họ.

Ở bậc 3, họ là người độc tài trong gia đình, trốn né trong sự chối từ, cố tình làm tổn thương người khác để làm diệu bớt nỗi khổ tâm của chính họ.

Bậc 8, kẻ đốn mạt tuôn trút sự tàn ác sang cho người khác để mong tìm sự vui sướng trong sự đớn đau tinh thần của nạn nhân. 

Theo hai nhà phân tâm học Jean Charles Bouchoux và Isabelle Nazare Aga thì chúng ta có thể nêu ra 20 dấu hiệu ở một người mắc chứng rối loạn ái kỷ lệch lạc.

"Les pervers narcissiques", Jean-Claude Bouchoux (Editions Eyrolles) et "Les manipulateurs et l'amour", Isabelle Nazare-Aga (Editions de l'Homme).
1- Họ (có thể là đàn ông hoặc đàn bà), hút hết năng lực, ăn tươi nuốt sống người kia.
(Il ou elle vampirise l'énergie de l'autre : l'expression "se faire bouffer" prend tout son sens)

2- Họ không có sự đồng cảm và biểu lộ một sự lạnh nhạt trong tình cảm.
(Il ou elle est dénué(e) d'empathie, fait preuve de froideur émotionnelle)

3- Họ lúc nào cũng mang trong người một cảm giác không hài lòng kinh niên.
(Il ou elle souffre d'insatisfaction chronique, il y a toujours une bonne raison pour que ça n'aille pas).

4- Họ hạ nhục đối tượng một cách tinh vi. Lúc đầu ngụy trang qua lớp vỏ trào phúng, nói giỡn nói chơi và từ từ sau đó họ không cần che đậy gì cả.
(Il ou elle use de dénigrement insidieux, sous couvert d'humour au début, puis de plus en plus directement)

5- Họ tỏ ra vô cảm, dững dưng trước sự mong muốn của người kia.
(Il ou elle est indifférent aux désirs de l'autre)

6- Họ áp dụng chiến thuật cô lập con mồi.
(Il ou elle s'inscrit dans une stratégie d'isolement de sa proie)

7- Họ tỏ thái độ họ là cái rốn của vũ trụ.
(Il ou elle fait preuve d'égocentrisme forcené)

8- Họ làm cho dối phương có mặc cảm tội lỗi.
(Il ou elle vous fait culpabiliser)

9- Họ không thể nào chịu nhận tội hay biết nói tiếng xin lỗi hết (ngoại trừ đây là một chiến thuật của họ).
(Il ou elle est incapable de se remettre en cause ou de demander pardon (sauf par stratégie). 

10- Họ chối từ sự thật.
(Il ou elle s'inscrit dans un déni de réalité).

11- Họ có thể có hai lòng: một người ái kỷ lệch lạc với bề ngoài dễ thương, quyến rủ, thông minh và vị tha. Ngược lại rất ác độc trong chốn riêng tư và nơi kín đáo. 
(Il ou elle joue un double jeu : le pervers narcissique se montre charmant, séducteur, brillant - voire altruiste - pour la vitrine ; tyrannique, sombre et destructeur en privé)

12- Họ bị ám ảnh bởi hình ảnh xã hội.
(Il ou elle est obsédé(e) par l'image sociale)

13- Họ áp dụng tài hùng biện một cách đáng sợ. Việc đối thoại để giải quyết xung độ trở nên vô vọng.
(Il ou elle manie redoutablement la rhétorique : le dialogue pour dépasser le conflit tourne à vide)

14- Họ xen kẻ lúc nóng, lúc nguội, và biết kềm chế lúc nào họ đi quá xa. 
(Il ou elle alterne le chaud et le froid, maỵtrise l'art de savoir jusqu'où aller trop loin)

15- Họ có một tâm thần cứng ngắt.
(Il ou elle est psychorigide)

16- Họ mang một nỗi lo âu sâu đậm và không thể nào chịu đựng được sự sung sướng của người kia.
(Il ou elle souffre d'anxiété profonde, ne supporte par le bien-être de son partenaire)

17- Họ cảm thấy một nhu cầu cần phải phá hỏng hết hạnh phúc quanh họ.

(Il ou elle ressent le besoin compulsif de gâcher toute joie autour de lui)

18- Họ đảo ngược lại vai trò để họ được xem là nạn nhân.
(Il ou elle inverse les rôles et se fait passer pour la victime)

19- Họ phán ra những mệnh lệnh nghịch lý và mâu thuẩn khiến cho mục tiêu mất đi điểm mốc. Tâm trí trở nên rối loạn mặc dù họ là người thông minh nhứt. Paul Claude Racamier, người đặt ra ý niệm ái kỷ lệch lạc nói rằng đây thật sự là “đổi hướng của trí thông minh”.
(Il ou elle use d'injonctions paradoxales et contradictoires : la cible perd ses repères, son esprit devient confus, même quand il est des plus brillants. Paul-Claude Racamier, inventeur de la notion de pervers narcissique, parle d'un véritable "détournement de l'intelligence)

20- Họ cảm thấy được nhẹ nhõm một cách bệnh hoạn khi kẻ kia bị hạ xuống thật thấp.
(Il ou elle éprouve un soulagement morbide quand l'autre est au plus bas)

Kết luận

Các nhà tâm lý học ước đoán có vào khoảng từ 5 cho đến 15% dân chúng trưởng thành biểu lộ một vài nét cá tánh cần nên được sửa đổi lại.

Ngược lại, trong xáo trộn nhân cách thì có những cá tánh rất ư là vững chắc, cố định và đồng thời cường độ trầm trọng không ngừng tăng thêm lên mãi.

Bởi lẽ nầy, xáo trộn nhân cách ái kỷ thường kéo theo sự đau khổ và làm thương tổn đến sự thích ứng và vận hành trong mọi hoàn cảnh khác nhau trong cuộc sống.

Theo The American Psychiatric Association, có vào khoảng 0.5-1% dân chúng mắc phải chứng xáo trộn nhân cách ái kỷ NPD, trong số nầy có 2-16% biểu lộ ra triệu chứng lâm sàng. Lối 75% là đàn ông!

The American Psychiatric Association, based in Washington D.C., USA, publishes the Diagnostic and Statistical Manual of Mental Disorders, fourth edition, Text Revision (DSM-IV-TR) [2000] The lifetime prevalence rate of NPD is approximately 0.5-1 percent; however, the estimated prevalence in clinical settings is approximately 2-16 percent. Almost 75 percent of individuals diagnosed with NPD are male.

Dr Sam Vaknin. Narcissistic Personality Disorder(NPD) at a glance
http://samvak.tripod.com/npdglance.html

Tham khảo

- Psychomédia. Quest –ce que le trouble de personnalité narcissique?
http://www.psychomedia.qc.ca/pn/modules.php?name=News&file=article&sid=3887

- Psychomédia (Source Ohio State Univ) Les personnes narcissiques ont tendance à prendre le leadership
http://www.psychomedia.qc.ca/pn/modules.php?name=News&file=article&sid=6303

- Psychomédia. Dossier Trouble de la personnalité
http://www.psychomedia.qc.ca/pn/modules.php?name=News&file=article&sid=4111

- Violence, orgueil et modestie
http://www.scienceshumaines.com/-0aviolence-2c-orgueil-et-modestie_fr_2754.html

- T.S. Stucke et S.L. Sporer, « When a grandiose self-image is threatened : Narcissism and self-concept clarity as predictors of negative emotions and aggression following ego-threat», Journal of Personality , vol. LXX, aỏt 2002
http://www.ncbi.nlm.nih.gov/pubmed/12095189

- Bênh « nổ » ở Mỹ rầt thịnh hành 
http://saigonecho.com/main/phim/cactacgia/34043.html

- Isabelle Nazare Aga. Manpulateurs, pervers narcissiques: Qui sont ils? 
http://www.psychologies.com/Moi/Problemes-psy/Troubles-Maladies-psy/Articles-et-Dossiers/Manipulateurs-pervers-narcissiques-qui-sont-ils

- Nguyễn Viết Tân. Tự cao- Tự đại
http://saigonecho.com/main/phim/cactacgia/27404.html

Montreal, 2012

Monday, December 1, 2014

CẠO GIÓ rất hay đừng xem thường

CẢM LẠNH VÀ CÁC HẬU QỦA BIẾN CHỨNG.
Cảm lạnh là một một bệnh rất thông thường. Nhưng ngoại trừ một số dấu chỉ quen thuộc như sổ mùi, tịt mũi, nhức đầu, người gai gai sốt, khó chịu ai cũng biết, cảm lạnh thường khiến cho nhiều cơ phận khác bị suy yếu và gây ra một số bệnh, mà các bác sĩ tây y và cả đông y cũng không khám ra, không biết lý do tại sao, vì không có các vết nội thương ngoại thương, cũng không có vi khuẩn và không có cơ phận nào bị hư hỏng. Tuy không biết là bệnh gì nhưng các bác sĩ vẫn cho thuốc, thường là thuốc giảm đau, càng uống càng không khỏi, lâu ngày bị mất trí nhớ, loét bao tử, hư thận và khiến cho hệ thống thần kinh bị tê liệt. Cảm lạnh thường gây đau nhức tứ chi mình mẩy đến tê bại không cử động được, nên có bác sĩ cho là hệ thần kinh bị hư và để nghị giải phẫu...
 
I. Lý do
1. Trời mưa, trời gió hay trời lạnh mà mặc không đủ ấm, đầu không đội mũ, chân không đi giầy, không mang tất ấm, cổ không quấn khăn vv... vì thế các cơ phận thuộc bộ máy hô hấp (mũi, miệng, cổ họng, phổi... ) và tuần hoàn (tim, dạ dầy, ruột, gan, thận, lá lách...) bị lạnh. Khí âm xâm nhập nhiều qúa làm mất thế quân bình trong cơ thể, gây bế tắc kinh mạch, và suy yếu các cơ phận.

2. Ngồi trúng chỗ có luồng gió (ở tư gia, trong nhà thờ, nhà hội có mở cửa trước cửa sau, hay cửa ngang hông, trong xe mở cửa kính hay máy lạnh qúa vv... ) có thể đưa đến chỗ bị cảm.

3. Đặc biệt tại những vùng sáng sớm và ban chiều trời lạnh, nhưng ban trưa trời nóng (điển hình như California, Texas... ), có rất nhiều người bị cảm lạnh, vì không để ý, mặc không đủ ấm khi đi làm ban sáng và về nhà lúc chiều tối. Cứ thế, khí âm nhập vào người mỗi ngày một chút, và từ từ khiến cho cơ thể bị suy nhược và sinh ra nhiều triệu chứng mà không biết là bệnh gì.

II. Một số triệu chứng thông thường dễ nhận ra :

A. Các triệu chứng bình thường dễ nhận ra:

1) Sổ mũi, tịt mũi
2) Nhức đầu, nặng đầu
3) Ho
4) Cảm thấy người vừa nóng vừa lạnh: hơi sốt hay sốt nặng (khi có vi khuẩn gọi là bệnh cúm)
5) Bần thần, mỏi mệt trong người.

B. Nhưng chính vì khí âm xâm nhập thân thể, khiến bế tắc kinh mạch, máu huyết và làm suy yếu các cơ phận hô hấp và tuần hoàn, nên cảm lạnh làm nảy sinh ra nhiều triệu chứng, mà cả các bác sĩ cũng không biết và không ngờ tới.

1) Trằn trọc, khó ngủ ban đêm
2) Ngủ không thẳng giấc, đi tiểu lắp nhắp ban đêm, hay bị chuột rút
3) Đổ mồ hôi ban đêm
4) Đầy bụng, khó tiêu
5) Nhất là đau và nhức mỏi trong người: đặc biệt là hai cánh tay, cổ, bả vai, sống lưng, đầu gối, hai chân và hai bắp chân.
6) Nhiều khi có cảm tưởng như bị đau nhức thần kinh hay từ trong xương, đến độ bị bại xuội, cổ không quay được, không giơ hay co tay chân lên được, không cúi xuống được hay không thể mặc và cài cúc áo quần vv....
- Đi khám bác sĩ, chụp phim thì không có cơ phận nào bị hư hại hay tật bệnh gì. Các bác sĩ chỉ biết cho thuốc giảm đau, bệnh nhân có cảm tưởng giảm đau nhức, nhưng càng uống càng tệ hại thêm, vì người ngày càng bần thần, mỏi mệt và đau nhức hơn. Thuốc giảm đau, thuốc ngủ sinh ra bệnh mất trí nhớ, đau bao tử và đau thận...
7) Tức ngực, nhói ngực, khó thở, hụt hơi
8) Nghẹt tim, tim hồi hộp, ngộp thở, hay có cảm tưởng bị bệnh tim
9) Khó tiêu, táo bón, nặng bụng, ở chua
10) Đau bụng lâm râm
11) Tiêu chảy
12) Đau tức bên hông phải trên vùng gan,
13) Đau tức bên hông trái trên vùng lá lách
14) Teo tĩnh động mạch trên đầu (dẫn tới chỗ đau đầu và bị tai biến mạch máu não vì lượng hồng huyết cầu và dưỡng khí không lưu thông đủ để nuôi óc)
15) Da mặt xanh xao, tái mét hay thâm, và người lúc nào cũng cảm thấy bần thần, mệt mỏi như mất hết sức lực, chán nản, buồn sầu, chỉ muốn đi nằm, không muốn làm gì, và không làm được gì, vì người lúc nào cũng me^t. mỏi.
- Đi khám bac sĩ, thử máu, thử phân, thử nước tiểu, chiếu điện, thì không tìm ra bệnh gì, và ai cũng bảo là bệnh giả đò.
16) Trẻ em bị cảm lạnh thì khó ngủ, hay ói sữa, biếng ăn, táo bón (hai ba ngày mới đi một lần, mà phải dùng thuốc, phân hôi...), tiêu chảy, hay khóc quấy, da không trắng và hồng hào nhưng tái mét, khi khóc thì tím ngắt mặt mũi chân tay và không dỗ được.

- Tất cả các triệu chứng trên đây đều có thể do cảm lạnh mà ra, đặc biệt các trường hợp đau nhức số 5, trường hợp số 15 và số 16 là dấu chứng đã bị cảm lạnh từ rất lâu, chứ không phải các cơ phận bị hư hại.
- Khi bị cảm lạnh, phần nào trong cơ thể yếu thì phần đó thường dễ bị ảnh hưởng.
- Có nhiều người bị cảm lạnh hàng chục năm mà không biết, đi khám hết mọi bác sĩ tại mọi nhà thương nổi tiếng và uống biết bao nhiêu thứ thuốc, mà vẫn không khỏi bệnh. Và các bác sĩ vẫn không biết chính xác là bệnh gì, kể cả các bác sĩ dông y và châm cứu. Đây là các trường hợp bị đau nhức (số 5) và người mất sắc, bần thần, kiệt sức (số 15) và trẻ em (số 16).
 
III. Cách chữa

Có nhiều cách chữa
A. Bình thường có thể cạo gió.

1) Cách cạo:
- Dùng đồng bạc hay tốt nhất là cái thìa lớn (nếu bằng bạc nguyên chất càng tốt) cạo gió bằng dầu nóng (bất cứ loại nào cũng được) nhưng tốt nhất là long não pha với dầu ô liu,
- Tỳ mạnh đồng bạc sát xuống da,
- Cạo chậm rãi và kéo đường càng dài càng tốt,
- Như thế sẽ ít đau và không trầy da.
2) Chỗ cạo: khắp nơi trên người.
- Cạo: cổ, gáy, trán, trên đầu, hai thái dương, bả vai, bên trong bên ngoài hai cánh tay, mu bàn tay, ngón tay, lưng, ngực, bụng, bụng dưới, mông, bên trong bên ngoài đùi, chân, bắp vế và mu bàn chân, ngón chân.
3) Cạo gió rất khoa học nhưng ông bà cha mẹ chúng ta không giải thích nên mình không hiểu. Thật ra:
- cạo gió là đả thông kinh mạch để cho khí huyết lưu thông đều đặn trở lại
- tái lập thế quân bình cho cơ thể
- dầu nóng tăng khí dương,
- đồng bạc hay cái thìa, tức chất kim khí, rút khí âm trong người ra.
Cạo gió xong là tự nhiên hết các triệu chứng kể trên và khỏi bệnh, thường là ngay tức khắc.
- Chỉ khi bị cảm (cảm nắng cũng như cảm gió và cảm lạnh) cạo da mới đỏ hay có hột và bầm tím nếu bị cảm nặng từ lâu. Càng bị cảm lâu càng bầm. Nhưng chỉ vài hôm sau là các vết đỏ và bầm sẽ biến đi.
Vì thế nói cạo gió vỡ mạch máu da là không đúng.  Ngày nay nhiều bác sĩ Mỹ cũng bắt đầu tin, vì người ta đã cạo ngay trước mặt cho bác sĩ thấy.
- Tuy nhiên vì sống tại Tây Âu có nhiều người không quen hay chưa cạo gió bao giờ, nên sợ đau hay sợ bị dị nghị, mà quên đi hay khinh thường cách chữa bệnh rất hữu hiệu này của ông bà cha mẹ.
4) Cách pha long não với dầu ô liu:
- 100 gr bột long não nguyên chất đã tán sẵn mua ở tiệm thuốc bắc (không phải long não bỏ quần áo hay giết gián)
- pha với 1 lít dầu ô liu (dầu trộn sà lát loại nào cũng đựợc)
- bình thường các tiệm thuốc bắc bán bịch 1 pound long não (10 US$), thì pha với 1 galon dầu ôliu, rồi chia nhau.
- Dầu ô liu pha với long não còn có thể dùng để thoa bóp, chữa trặc hay sưng chân tay và thấp khớp rất công hiệu.

B. Xông với nước lá

- nấu một nồi nước lớn với lá sả, lá cây dầu khuynh diệp, lá chanh, lá cam, lá quít, lá bưởi hay ngải cứu vv...
- trước khi trùm chăn xông trong phòng kín gió, thì bỏ thêm 10-20 gr bột long não, nếu có (thường tiệm thuốc bắc có bán bịch lá xông có thêm gói bột long não nhỏ) 
- xông xong, lau mồ hôi khô, và mặc quần áo ấm ngay rồi uống vài viên thuốc cảm với nước trà gừng nóng, đắp chăn nằm nghỉ hay ngủ được một giấc, sẽ thấy người khỏe ngay.
Vì khi xông chảy mồ hôi nhiều nên cơ thể mất nhiều muối đạm, do đó cần phải cẩn thận, kiêng ra ngoài, để đừng bị lạnh trở lại.

C. Đánh cảm bằng cám rang

- lấy cám bỏ vào chảo rang nóng lên
- bỏ vào miếng vải túm lại
- rồi vuốt từ trên đỉnh đầu vuống xuống
- vuốt khắp nơi trong người: đầu tóc, mặt, ngực, bụng, cơ quan sinh dục, lưng, mông, đàng trước đàng sau tay chân, lòng bàn tay bàn chân và ngón tay ngón chân...
Cảm nặng thì phải rang 2, 3 mẻ và vuốt vài lần sẽ đỡ ngay, vì mọi kinh mạch đều được đả thông và khí huyết di chuyển bình thường trở lại.

D. Đánh cảm bằng gừng

- 100 gr gừng giã dập
- túm vào một chiếc khăn hay vải mỏng
- nhúng vào một bát rượu mạnh (rượu đế, volka vv...)
- vuốt từ đỉnh đầu xuống cả người phía trước: mặt mũi, ngực, bả vai, cánh tay bên trong bên ngoài, lòng và mu bàn tay, rồi các ngón tay, bụng, bắp vế xuống cho tới lòng và mu bàn chân và các ngón chân, phía sau: đầu, ót, gáy, lưng, mông xuống cho tới lòng bàn chân và các ngón chân.

E. Đánh cảm bằng trứng gà và đồng bạc nguyên chất (pure silver coin)

- luộc 5-7 trứng gà chín lên (18 phút thì trứng chín), luôn để nước sôi
- bóc vỏ, bổ đôi, bỏ lòng đỏ
- nhét đồng bạc nguyên chất vào giữa
- túm vào khăn hơi dầy một chút để khỏi bị xước da
- rồi cứ thế vuốt từ trên đỉnh đầu xuống y như đánh cảm bằng cám và gừng
- vuốt cho tới khi nào trứng hoàn toàn nguội mới thay trứng và thay đồng bạc khác.
Nếu bị cảm nắng, thì đồng bạc mầu đồng.
Nếu bị cảm lạnh, thì đồng bạc mầu đen, càng cảm lạnh nặng càng đen.
Nếu bị cảm gió nữa thì đồng bạc mầu đen nhánh có sắc xanh. Nếu vừa cảm nắng vừa cảm lạnh, thì đồng bạc có cả hai mầu.

1) Tùy trường hợp nặng nhẹ, có thể đánh từ 4 trứng trở lên. Bình thường mỗi lần đánh khoảng 4-5 tru*ng' là được. Để tránh bị lạnh trở có thể đánh đầu, ngực và lưng trước, rồi mặc áo, che khăn hay đắp chăn, sau đó mới đánh tới phần dưới của cơ thể. Nếu muốn đánh một lần cho cả phía trước hay phía sau, thì lấy chăn đắp phần thân thể đã đánh rồi hay chưa đánh.


2) Đặc biệt là trường hợp 5 và nhất là 15, có khi phải đánh tới 40-50 hay hàng trăm cái trứng. Nghĩa là đánh làm nhiều lần, cho tới khi nào cảm thấy người dễ chịu, khỏe khoắn, da dẻ hồng hào trở lại thì thôi.


3) Trẻ em bị cảm (đặc biêt các em nhỏ) chỉ nên đánh cảm bằng trứng. Trường hợp các em được vài tháng, nếu sợ bỏng da, có thể đánh cảm bên ngoài áo cũng được. Nhưng nếu bọc trứng trong một khăn dầy vừa đủ sễ không sao.


4) Cũng có thể để nguyên vỏ trứng, để có nhiều sức nóng hơn, nhưng phải dùng loại khăn rửa mặt hơi dầy, để khỏi bị vỏ trứng làm xước da.


5) Đánh cảm bằng trứng hơi tanh. Nhưng sau đó không được tắm. Chỉ nên dùng lotion hay chút dầu thơm pha chút nước nóng, nhúng khăn lau sơ người thôi.


6) Đặc biệt trường hợp số 15 và khi bị thương hàn, tức cảm lạnh ngấm tới xương, thì phải đánh cảm bằng trứng và đồng bạc (vì cạo gió, bấm huyệt thoa bóp chỉ bớt chứ không khỏi).

7) Đồng bạc bị đen bỏ vào một cái chén bên dưới lót một miếng giấy bạc rồi đổ nước sôi lên, đồng bạc sẽ trắng trở lại ngay và dùng để đánh tiếp.
Cách mua hay đặt đồng bạc đánh cảm:

1) Ai có thân nhân nhân ở Việt Nam có thể nhờ họ đặt cho mươi đồng bạc đánh cảm tại các tiệm bán vàng bạc (mỗi đồng khoảng 4-5 US$ làm hình bầu dục theo hình trái trứng là tiện nhất, vừa dùng để đánh cảm, vừa dùng để cạo gió rất tốt)
2) Dễ nhất là vào Internet để mua và trả qua credit card ngay tại Mỹ. Họ sẽ gửi tới tận nhà. Mấy gia đình chung nhau, vì mỗi bo^. (mo^i~ sét) có 20 đồng 1 dollar lớn và dầy. Đồng 1 dollar lớn này có thể đánh được 2-3 trứng mới đen hết đồng bạc.
Silver Rounds Medaillon ** 999 Pure Silver One Ounce 34.50 US$
htttp://www.goldmastersusa.com/silver coins.asp

F. Giác, lẩy (thường phức tạp hơn, vì cần có bộ đồ nghề và không công hiệu bằng các cách kể trên, vì chỉ hạn chế vào một số nơi có bắp thịt).
- Giác bằng alcool hay rượu mạnh, nếu không khéo có thể bị bỏng da.
- Giác bằng hơi tránh được ngy hiểm này, nhưng phải có bộ đồ nghề.
- Nếu biết lẩy có thể nặn máu bầm ra, nhưng phải cẩn thận để không bị nhiễm trùng.
 
IV. Phòng bệnh hơn chữa bệnh.
Vì cảm lạnh có thể gây ra các hệ lụy nguy hại tới các cơ phận trong người như thế nên chúng ta phải cẩn thận.


1. Luôn mặc ấm áp khi đi làm hay đi lễ ban sáng và về nhà lúc chiếu tối
2. Đầu đội mũ, trùm khăn
3. Giữ hai vai, vùng thận và chân ấm (đi vớ, cả khi ở trong nhà)
4. Khi có các triệu chứng kể trên, cứ áp dụng mấy cách chữa bệnh trên đây của ông bà cha mẹ, trước khi đi khám bác sĩ.


Trong các năm qua tôi đã từng chữa bệnh cho hằng trăm người và đoán bệnh ít khi sai. Thí dụ một người bị tiêu chảy suốt 3 năm đi khám bác sĩ tại nhiều nhà thương khác nhau và uống bao nhiêu thuốc nhưng không khỏi. Các bác sĩ không tìm ra lý do. Sau khi cạo gió bụng, lưng và ngực, bệnh tiêu chảy dứt ngay. 


Một người khác ăn lương tàn tật 2 năm vì không thể giơ hai tay lên được và đau nhức không thể lái xe được. Đi khám tại nhiều nhà thương nhưng các bác sĩ không biết bệnh gì, chỉ cho uống thuốc giảm đau và đoán là thần kinh bị hư nên đề nghị mổ. Sau khi cạo gió hai cánh tay và lưng xong là hết đau nhức và hai tay cử động bình thường ngay lập tức. 

Một người khác nữa bị đau đầu gối 3 tháng, đi khám các bác sĩ, chiếu điện nhiều lần cũng như uống nhiều thứ thuốc, mà không hết đau nhức. Bác sĩ nói thần kinh bị hư, phải mổ. Cạo gió mấy phút là hết đau nhức ngay.

Thế mới biết rất nhiều trường hợp đau nhức là do cảm lạnh. Vì vậy trước khi đi bác sĩ hay vào nhà thương, chúng ta nên áp dụng cách chữa bệnh của ông bà cha mẹ, vừa dễ dàng, vừa rẻ tiền lại rất khoa học và công hiệu tức khắc, giúp giữ gìn sức khỏe và nhất là khỏi bị tàn tật oan.


LM Giuse Hoàng Minh Thắng Roma

Blog Archive