Thursday, November 1, 2018


Biển Đông Cạn Kiệt Do Bàn Tay Càn Quét của Trung Cộng

Hoa Lư Đinh

No automatic alt text available.

Thưa bạn đọc,

Theo phán quyết ngày 12 tháng Bảy 2016, Tòa Trọng Tài Thường Trực LHQ đã không công nhận “chủ quyền chín đoạn” do Bắc Kinh tuyên bố tại Biển Đông. Chiếu theo Công Ước LHQ về Luật Biển, phán quyết này cho rằng những điều mà Bắc Kinh cho là ‘chủ quyền lịch sử’ đều không hợp pháp và không có ý nghĩa.

Ngoài ra phán quyết quốc tế này công bố Bắc Kinh vi phạm chủ quyền của Philippines và còn kết tội Bắc Kinh đã cố ý phá hoại hàng loạt môi trường thiên nhiên tại 7 nơi trong vùng Trường Sa. Trung Cộng vẫn công khai gạt qua công pháp, ráo riết hoàn tất tất cả công trình tại vùng đảo nhân tạo, nạo vét, củng cố bến tàu mới, phá huỷ trầm trọng môi trường san hô lâu đời, huỷ diệt nhiều loài thuỷ sinh trong vùng.

Nếu theo dõi đơn thuần về vấn đề quân sự không thôi, thế giới chỉ quan tâm đến hình ảnh hàng loạt chiến hạm Trung Cộng hiện đang tung hoành khắp Biển Đông hay các căn cứ quân sự, cùng các giàn hoả tiễn hay các phi cơ chiến đấu của Bắc Kinh hàng ngày bay vần vũ trên bầu trời. Cách nhìn Biển Đông như thế, ắt sẽ là một thiếu sót lớn. Thế giới nên để ý một kế hoạch đáng quan tâm, hay một chiến lược mà ‘đầu não chỉ huy’ là Bắc Kinh đang chủ tâm tận diệt, nạo vét, bốc trần, tất cả nguồn hải sản của Biển Đông! Có như thế thế giới mới hiểu hết lòng tham vô độ của Trung Cộng hiện nay.

Bắc Kinh cố tình đưa hàng ngàn, thậm chí hàng vạn tàu đánh cá được hải quân Bắc Kinh bảo vệ, lấn ép và ăn cướp các ngư trường các nước trong vùng. Việt Nam, Philippines, Indonnesia là các nạn nhân trực tiếp, hàng ngày, hàng giờ bị mất cắp ào ạt các nguồn hải sản nhất là cá.

Những năm trước đây, Christopher Tubo, một ngư dân Philippines thường bắt được 660 pounds cá cờ xanh (marlin). Cá thu, cá ngừ đều khấm khá, đó là chưa kể hàng tá chủng loại thuỷ sản khác, giờ thì anh than thở “cạn queo”, không còn gì cả?

Tiếng than thở của anh Tubo cũng là tiếng than thở của hàng triệu ngư dân các nước nhỏ đang tranh chấp chủ quyền Biển Đông với Bắc kinh hiện nay. Ngư dân Phi than, họ đã hết nguồn sống do tàu bè từ Trung Cộng tới đây đánh bắt, tận diệt, với những ngư cụ có tính càn quét, vơ vét làm các loài cá hầu như hết sạch. 

Chỉ tính từ năm 2012 tới nay, chính sách bá quyền, bành trướng của Trung Cộng đã tự ý 'khẳng định' chủ quyền của Bắc Kinh trên các ngư trường truyền thống của các nước nhỏ Đông Nam Á. Đối với ngư dân Philippines, không riêng gì trường hợp của người ngư phủ có tên là Tubo mà còn có tới 320,000 ngư phủ Philippines bị đe doạ bởi súng đạn trên chiến hạm của hải quân Bắc Kinh. Hiện nay ngư dân Phi luôn luôn bị chiến hạm của Trung Cộng đe doạ hay rượt phá bằng súng nước. Tubo và các ngư phủ bạn không tài nào đánh cá được, do họ luôn bị quấy rối.

Trường hợp này còn may mắn khi chính phủ Philippines vẫn cứng rắn sẵn sàng đương đầu để bảo vệ ngư dân, nhưng đáng thương cho ngư dân Việt Nam, các ngư trường truyền thống quanh Hoàng Sa từ nay luôn luôn bị 'tàu lạ' tấn công, chết thảm, bị cướp tài sản ngay dưới ban ngày, tàu chìm nếu các ngư dân VN không bảo vệ hay cứu vớt nhau thì chẳng có ai bảo vệ?

Những ngư phủ Philippines họ phải liều mình đánh cá trong vùng tranh chấp với Bắc Kinh dù rằng vừa qua có phán quyết LHQ bênh vực. Trước mắt họ, theo lời một ngư phủ diễn tả, “chốc chốc là có máy bay hay tàu của Bắc Kinh tới đe doạ xua đuổi” để cho ngư dân của Trung Cộng độc quyền khai thác tại vùng biển tranh chấp.

Đó là hình ảnh tượng trưng cho sự xâm lăng trắng trợn của Bắc Kinh, chúng quyết giành cho được Biển Đông làm 'cái ao nhà' cung cấp cá cho hơn một tỷ dân Trung Cộng. Khi đã trở thành 'cái ao nhà' thì 200 trường hợp của ngư dân Việt Nam quanh vùng đảo Lý Sơn chỉ cách bờ VN 24 km đã bị ngư thuyền Trung Cộng tấn công, phá hoại, cướp bóc đâm chìm chỉ trong một năm 2015. Đây là con số chính thức do chính quyền CSVN báo cáo.

Tàu Lạ càng ngày càng tấn công ngư phủ VN nhất là vùng gần Hoàng Sa. Năm nay 2018 chịu đựng mãi không thấu, Hội Nghề Cá VN phải gửi đơn lên xin Nhà Nước CSVN truy tìm Tàu Lạ là ai và cứu họ?

Tâm sự của ngư dân Philippines tên là Tubo chỉ là một tiếng nói đại diện cho nạn nhân trực tiếp của sự xung đột và tranh chấp tại Biển Đông, là hình ảnh hàng triệu ngư dân các nước bao quanh Biển Đông. Vùng biển đang tranh chấp này, hay nói khác đi là 'con mồi' mà con "trăn khổng lồ" Bắc Kinh cố nuốt cho kỳ được có diện tích tới 3.7 triệu km vuông, chứa đựng các nguồn tài nguyên khổng lồ từ dầu khí khoáng sản, ngoài ra nó là một thuỷ lộ mua bán quan trọng của thế giới với trị giá hàng hoá hơn 5,300 tỷ đô la đi qua. Và sau hết chúng ta phải kể tới một yếu tố quan trọng mà cường quốc đang tranh chấp căng thẳng là vị trí chiến lược của nó.

Nhưng khi nói về lĩnh vực thuỷ sinh địa dư thì diện tích bao la của Biển Đông rộng tương đương với cánh rừng Amazon Nam Mỹ. Vùng biển giàu có này có khả năng cung cấp nguồn thức ăn cho hàng trăm triệu người và việc làm cho 10 nước có bờ biển bao quanh.

Hiện nay trong vùng hay ngay cả thế giới đang chú ý đến vấn đề chính trị và quân sự: căng thẳng Biển Đông sẽ đe doạ đến đụng độ giữa Trung Cộng và Hoa Kỳ- nó giải thích tại sao căng thẳng quân sự được nghe và chú ý hàng ngày.

Nhưng có một trận chiến thầm lặng, một sự phá hoại và mất mát trong âm thầm, dù sự phá hoại rất lớn nhưng công luận ít ồn ào bàn đến, đó là nguồn cá ở Biển Đông đang bị tận diệt do hành động 'bốc lột' , mà thủ phạm không ai khác là ngư dân Trung Cộng.

Biển Đông là vùng quan trọng của thế giới về trữ lượng cá và số chủng loại về cá. Nó có thể cung cấp công ăn việc làm cho 3.7 triệu người và thu về hàng tỷ đô la ngư sản hàng năm. Nhưng chỉ sau vài thập niên từ ngày Bắc Kinh phát triển chính sách 'ăn cướp', vùng biển này đến nay đang bị đe doạ cạn kiệt?

Trung Cộng lý luận có 'chủ quyền lịch sử " trong vùng chín đoạn nên có quyền làm bất cứ điều gì trong vùng Biển Đông, bất kể Công Ước Quốc Tế UNCLOS, bất kể vùng đặc quyền kinh tế EEZ của các nước bao lâu nay?

Bắc kinh chỉ dựa theo sức mạnh từ nhiều chiến hạm bao vùng, các căn cứ hoả tiễn và phi cơ chiến đấu trên các đảo nhân tạo. Bắc Kinh bất chấp và coi thường phán quyết của LHQ khi ngang nhiên cho hải quân mình giương nòng hải pháo đi trước, sau là hàng vạn ngư thuyền Bắc Kinh 'ăn theo' cùng các lưới cào “vơ vét tận diệt” hết tất cả các loài thuỷ sản phục vụ cho lòng tham vô tận?

So sánh với hành động văn minh khai thác thuỷ sản của các nước như Mỹ hay Âu Châu, vừa khai thác cá đáng khai thác vừa bảo vệ cho chúng sinh sôi nảy nở nhiều lên, thế giới sẽ thấy chủ trương “bốc hốt tận diệt” đầy tham lam của chủ nghĩa bá quyền Trung Cộng tại Đông Nam Á.

Cùng lúc này, những tiếng khóc ai oán của hàng triệu ngư dân đói khổ các nước nhỏ quanh vùng Biển Đông đang hoà vào bức tranh u ám và ảm đạm nhất cho tình hình Biển Đông hiện tại.

Trung Cộng sẽ không còn tác oai tác quái khi TT Donald Trump hiện nay và tương lai sẽ đánh nhiều 'đòn trí mạng' vào nội lực kinh tế xuất cảng của Bắc Kinh. Cuộc chạy đua vũ trang cho đội chiến thuyền quân Trung Cộng sẽ là cái 'thúng không đáy' làm Tập Cận Bình 'cháy túi' theo cuộc chiến thương mại do Hoa Kỳ chủ xướng.

Cái xe không phanh là hình ảnh cho thế lực tham nhũng trung ương tới địa phương của hàng vạn Công Ty Quốc Doanh Tàu Cộng dựa vào quyền lực đảng CS Tàu với con số nợ nần không ai ngờ tới: con số này từng thổi phăng đi sự giàu có ảo của Bắc Kinh và giấc mộng Bá Quyền tại Biển Đông sẽ sụp đổ liên hoàn.

Chính đây mới là sự trừng phạt cuối cùng cho một sức mạnh phá hoại thiên nhiên và bốc lột tài nguyên nhân loại mà thủ phạm không ai khác là Trung Cộng.

DHL
Sài Gòn trăm nhớ nghìn thương
Hồng Thủy

Tôi là con gái Bắc kỳ chính cống, nhưng lại lớn lên ở Sàigòn, nên Sàigòn đối với tôi là một ‘quê nhà’ thắm thiết vô cùng. Tôi đến với Sàigòn, thuở Sàigòn còn là một thành phố với những hình ảnh mộc mạc thanh khiết. Gái Sàigòn đơn giản hiền hòa với áo bà ba trắng, với quần đen ống thật rộng, với đôi guốc mộc nhẹ tênh hình cái thuyền, với mái tóc dài ôm trọn khuôn mặt không chút phấn son.

Hồi mới tới Sàigòn, gia đình tôi tạm trú tại nhà bà dì ở đường Quai de Belgique, sau này đổi thành bến Chương Dương. Ðứng ở trên lầu, tôi có thể nhìn thấy quang cảnh thuyền bè đi lại tấp nập. Những chiếc thuyền chở đầy những buồng chuối vàng au, những lồng gà, lồng vịt, những chùm dừa xiêm còn nguyên cả cành nằm chen chúc nhau, khoe cái vỏ xanh láng mướt. Tất cả tượng trưng cho sự trù phú của miền Nam.

Nhà dì tôi ở gần chợ Cầu Kho nên ngày đầu tiên chúng tôi đã được một ông chú họ dẫn đi chợ. Tôi mê nhất là gian hàng trái cây bởi vì có nhiều thứ ngoài Bắc không có. Tôi còn đang trố mắt ngó những trái to tròn như trái banh có hai mầu khác nhau, trái xanh mướt như ngọc, trái tím thẫm như mầu trái bồ quân thì cô bán hàng đã đon đả nhìn ông chú tôi:

- Mua ‘dú sữa’ đi thầy hai. ‘Dú sữa’ của em đặc biệt ‘giường nhà’ ngọt lắm đó.

Thì ra mấy trái mà tôi đang ngó là mấy trái vú sữa ở vườn nhà cô ta. Hồi đó tôi mới có 12 tuổi, còn ngây ngô chưa biết nói tiếu lâm nên hơi ngạc nhiên khi thấy ông chú tôi nhìn cô ta cười tủm tỉm với đôi mắt tinh nghịch:

- Vú sữa của cô ngon thiệt hả?

Cô ta gật đầu lia lịa:

- Ngon thiệt mà thầy hai.

Chú tôi chọn mua một chục trái, cô ta đưa thêm 4 trái và nói:

- Thường một chục có 12 trái thôi nhưng là của ‘giường nhà’ nên một chục em tính 14 trái lận.

Chú tôi đưa tiền trả, thay vì phải thối lại 50 xu, cô ta cầm tờ 1$ xé toạc ra làm đôi, đưa chú tôi một nửa. Chúng tôi đi từ ngạc nhiên này sang ngạc nhiên khác. Ngày đầu tiên đã học được hai cái đặc biệt của Sàigòn. Một chục là 12 hoặc 14, nửa tờ giấy 1$ là 50 xu.

Phải công nhận người miền Nam rộng rãi và đơn giản. Một chục mà cho thêm thành 12 tới 14 và thay vì mất công đi tìm tiền xu thì cứ việc cầm tờ giấy 1$ xé béng ra làm 2 là xong ngay. Giản dị và tiện lợi biết bao.

Sàigòn đã thu phục tình cảm của tôi một cách nhanh chóng. Hai mươi mốt năm sau, khi rời bỏ Sàigòn tôi đã khóc như phải rời bỏ nơi chôn nhau cắt rốn. Sàigòn đã trở thành một nơi chốn thân thiết vô cùng. Không yêu Sàigòn sao được khi Sàigòn là nơi chứng kiến tất cả kỷ niệm vàng son của thời con gái. Sàigòn với ngôi trường Trưng Vương yêu dấu, nơi đã cho tôi biết bao nhiêu người thầy đáng kính, bao nhiêu người bạn dễ thương, bao nhiêu tình cảm quí mến chân thành. 

Làm sao quên được con đường Nguyễn Bỉnh Khiêm rợp lá me bay, những chiều tan học, tràn ngập những tà áo trắng quấn quít gót chân son. Thảo cầm viên đã được nghe không biết bao nhiêu lời thì thầm tâm sự của các nàng Trưng Vương, những giờ nghỉ học, vừa chuyện trò, vừa lang thang hái trộm những cánh hoa mầu tím, ép vào những trang sách học trò. Con đường Thống Nhất rộng thênh thang đưa tới rạp Norodom tưng bừng rộn rã của những ngày Đại hội Văn nghệ học sinh. Tôi như vẫn còn mường tượng thấy khung cảnh rộn ràng trong hậu trường sân khấu. Tuy bận rộn sửa soạn cho những màn trình diễn, nhưng các chàng Chu Văn An vẫn không bao giờ quên gửi đến các nàng Trưng Vương những ánh nhìn say đắm. Chỉ một cái nhìn thật nhanh, thật nhẹ mà sao cũng đủ làm cho ai kia má phải ửng hồng.

Vòng ra bờ sông là bến tàu lộng gió của những sáng đón đưa, những chiều hò hẹn. Con đường Lê Lợi với những chiều thứ bẩy đẹp trời cùng bạn bè dạo phố. Mỗi lần đi qua tiệm Kim Sơn ở góc đường, chúng tôi luôn luôn phải vờ chăm chú ngó mấy món hàng linh tinh bầy bán lề đường, để tránh những cặp mắt nhìn hau háu của mấy ‘ông nội’ ngồi ‘pẹc mơ năng’ ở ngoài hiên giống như mấy ‘Side-walk café’. Tiệm sách Khai Trí là nơi hấp dẫn nhất. Luôn luôn làm chúng tôi mê mẩn trước những cuốn tiểu thuyết còn thơm mùi mực mới.

Màn cuối cùng của buổi dạo phố thường thường là góp tiền lại, rủ nhau vào một tiệm kem. Vừa nhấm nháp những thìa kem dâu, kem dừa mát rượi, vừa nghe những bản nhạc ngoại quốc nổi tiếng thịnh hành mà chúng tôi thay phiên nhau yêu cầu nhà hàng để dĩa hát, như A Certain Smile, You’re My Destiny, I Went to Your Wedding, Diana v.v...

Hôm nào có phim hay cả bọn lại rủ nhau chui vào một trong hai rạp ciné permanent Lê Lợi hay Vĩnh Lợi. Mỗi lần vào đây là chúng tôi phải đề cao cảnh giác. Vì luôn luôn có một số các chàng thanh niên hay lợi dụng sự đông đúc chen lấn để dở trò ba mươi lăm. Một hôm có một chàng làm bộ đứng sát sau lưng, tôi bèn làm như vô tình quay ngang người lại hích cho chàng một cái cùi chỏ nên thân. Tan ciné, tôi kể chuyện cho lũ bạn nghe, chúng cười hi hí có vẻ khoái chí lắm. Từ đó các bạn tôi học được màn hích cùi chỏ để trừng trị các chàng gian manh. 

Sau khi xem ciné, nếu còn đủ tiền rủng rỉnh trong túi, chúng tôi rủ nhau vào hẻm Casino làm một chầu bánh tôm, bún chả. Nếu chỉ còn ít tiền, thì ra góc Viễn Ðông. Ðứng ở lề đường ăn phá lấu với thịt bò khô. Ăn xong, ớt còn cay xè trong miệng mà vẫn đủ tiền uống một ly nước mía cốt vắt thêm miếng chanh nhỏ xíu, hoặc sang hơn, vắt nguyên nửa quả quít thì còn gì sướng hơn nữa. Có hôm thay vì ăn ở góc Viễn Ðông, chúng tôi lại đi ngược chiều ra góc chợ Bến Thành. Nơi có hàng bò viên nóng hổi, thơm phức mùi tiêu với hành ngò. Sau đó, tráng miệng bằng một ly đậu đỏ bánh lọt. Hoặc rủ nhau vào quán Bà Ba Bủng ở đường Thủ Khoa Huân, sau chợ Bến Thành, ăn bún riêu, bánh cuốn. Sàigòn có không biết bao nhiêu món ngon, hấp dẫn những cái miệng thích ăn quà vặt của các nàng Trưng Vương thuở đó.

Mùa Giáng Sinh tới. Sàigòn tưng bừng như mở hội. Người ta không phải bận tâm lo mua quà tặng nhau như ở xứ Mỹ. Ðêm Noel, có đạo hay không, mọi người cũng thích rủ nhau đi dạo trên đường Tự Do. Trai thanh, gái lịch, quần áo lượt là, chen vai, thích cánh, suốt dọc hè phố từ nhà Quốc Hội đến nhà thờ Ðức Bà. Người trẻ đi để ngắm nhau. Người lớn tuổi đi tìm không khí Noel, cái không khí mà suốt 26 năm sống trên đất Mỹ tôi không làm sao tìm lại được. Hầu như tất cả dân ‘chịu ăn chịu chơi’ của Sàigòn đều có mặt trên đường Tự Do. Ði dạo mỏi chân, mọi người lại rủ nhau vào ngồi trong Givral, La Pagode, Continental hay ngồi ở công viên rộng lớn trước nhà Quốc Hội hoặc trước tòa Ðô chánh để chờ nghe tiếng chuông đổ hồi rền rã của nhà thờ Ðức Bà báo hiệu lễ nửa đêm mừng Chúa ra đời.

Sau lễ, mọi người về nhà ăn Réveillon. Nồi cháo gà nóng hổi, khói lên nghi ngút, là món không thể thiếu trong bữa tiệc mừng Giáng Sinh đặc biệt này. Noel của Sàigòn thật vui, thật đầm ấm, thật nhẹ nhàng, thoải mái. Không có quá nhiều lo nghĩ về vấn đề tài chánh phải chi tiêu cho quà cáp. Không khí Noel ở đất Mỹ mang tính cách thương mại nhiều hơn là không khí thiêng liêng đặt biệt của ngày lễ mừng Chúa Giáng Sinh. Trước Noel cả mấy tháng người ta đã trưng bầy cây Noel để bán. Bắt mọi người phải nhìn ngắm mãi đâm nhàm chán. Gần sát ngày lễ Noel ai cũng tất bật lo chuyện mua quà, gói ghém cho kịp giờ mở quà đêm mừng Chúa ra đời. Tất cả chỉ có vậy. Ðêm Noel người ta chỉ thấy quá mệt mỏi. Rộn ràng được một chút lúc mở quà. Sau đó là hết. Trống vắng buồn tênh. Thời tiết lạnh lẽo. Nhà thờ Việt Nam thì ở xa. Kiếm được chỗ đậu xe không phải là dễ. Mùa đông buốt giá, chưa kể nếu có tuyết, đường trơn trượt nguy hiểm. Do đó ít ai nghĩ đến chuyện đi lễ nửa đêm. Bởi vậy cứ mỗi lần mùa Giáng Sinh tới là tôi lại nhớ Sàigòn da diết. Nhớ thánh lễ nửa đêm thật tưng bừng ở nhà thờ Ðức Bà. Nhớ con đường Tự Do tràn ngập người đi của những đêm Noel đầm ấm năm xưa.

Tết đến còn vui hơn nữa. Xung quanh chợ Bến Thành những gian hàng bán bánh mứt được dựng lên san sát với nhau. Tiếng rao hàng của những lao phóng thanh vang lên rộn rã. Người đi mua sắm tấp nập. Ai cũng tay sách nách mang. Ngày Tết không nhà nào là không có đủ thứ mứt, hạt dưa, bánh chưng, dò chả.

Nhắc đến Tết ở Sàigòn là ai cũng phải nhớ ngay đến chợ hoa ở đường Nguyễn Huệ với những cành đào, cành mai tươi thắm. Những chậu cúc, chậu thược dược đủ màu đua nhau khoe sắc. Những chậu quất trĩu quả vàng tươi. Những bát thủy tiên toả hương thơm thật dịu dàng, thanh khiết. Nhưng có một thứ hoa đẹp nhất làm chợ rực rỡ hẳn lên đó là hoa biết nói. Các nàng thiếu nữ yểu điệu trong những tà áo dài đủ mầu tha thướt đi dạo trong chợ hoa là hình ảnh đẹp nhất của ngày Tết ở Sàigòn.

Tôi còn nhớ thời con gái, cứ 23, 24 Tết là chúng tôi đã nôn nao sửa soạn quần áo để rủ nhau đi chợ hoa. Dạo chợ hoa là một náo nức không thể thiếu của các nàng thiếu nữ mỗi lần Tết đến. Cũng như đi chợ hoa để ngắm người đẹp là một điều bắt buộc, không thể nào quên của các chàng trai.

Chợ hoa ở đây sao tẻ nhạt quá. Có lẽ vì hoa không đủ thắm, lại chỉ có lưa thưa, bầy bán rải rác nên không hấp dẫn được người đi. Vả lại các chàng nếu có muốn đi chợ hoa để ngắm người đẹp, thì cũng chỉ tìm thấy những áo ‘cốt’ dầy cồm cộm, to xù xù di động. Chứ làm sao có thể tìm lại được những bóng dáng yêu kiều trong tà áo dài lả lướt của chợ hoa Nguyễn Huệ năm xưa. Thời tiết lạnh lẽo quá, ít ai ở đây còn nghĩ đến chuyện mặc áo dài đi chợ Tết, nên hình ảnh chiếc áo dài trở nên hiếm quí vô cùng. Thật tội nghiệp cho những người Việt Nam xa xứ. Phải cố gắng tưởng tượng mùa xuân trong cái giá buốt của mùa đông. Hoa tuyết rơi mà phải tưởng tượng là hoa đào nở, gió đông lạnh lẽo mà cứ cố nhắm mắt lại để mơ tưởng đến ánh xuân nồng. Tết năm nào tôi cũng cố gắng tìm cho được một cành hoa forsythia để trang hoàng nhà cửa. Ðể tự đánh lừa mình là nhà ta cũng có mai vàng.

Tết nhất đến nơi mà sao giọng Don Hồ cứ buồn não nuột, anh chàng đang hát một bài mà tôi rất thích của nhạc sĩ Ðức Huy:

...’Tôi hay nhớ về quê nhà vào buổi chiều. Nhất là những buổi chiều hay mưa. Cũng may Cali trời mưa ít không như Sàigòn. Nếu không, tôi đã khóc một giòng sông...’

Ngoài cửa sổ, chiều nay trời thật đẹp. Những giải nắng vàng còn vương vấn trên mấy ngọn cây cao. Mấy hôm nay trời tạnh ráo, không có lấy một giọt mưa nhỏ. Vậy mà không hiểu sao bỗng nhiên lòng tôi chùng hẳn xuống và hình như hồn tôi đang ‘Khóc một giòng sông..’

Hồng Thủy, WDC.

Mỹ truy tố doanh nghiệp nhà nước Trung Quốc lấy cắp bí mật thương mại


Tổng chưởng lý Jeff Sessions phát biểu tại Washington vào ngày 3 tháng 5 năm 2018. (Samira Bouaou / Đại Kỷ Nguyên tiếng Anh)
Tổng chưởng lý Jeff Sessions phát biểu tại Washington vào ngày 3 tháng 5 năm 2018. (Samira Bouaou / Đại Kỷ Nguyên tiếng Anh)

Các nhà chức trách Hoa Kỳ cáo buộc một doanh nghiệp nhà nước của Trung Quốc và đối tác Đài Loan đã lấy cắp bí mật thương mại từ hãng sản xuất vi mạch nhớ (memory-chip) lớn nhất nước Mỹ, Micron Technology Inc.
Theo Nhật báo Phố Wall (WSJ), một bản cáo trạng chưa đóng dấu được tiết lộ hôm thứ Năm (1/11) cho thấy các bị cáo bao gồm Công ty Mạch Tích hợp Phúc Kiến Jinhua thuộc sở hữu nhà nước Trung Quốc; United Microelectronics Corp., một xưởng đúc bán dẫn Đài Loan được giao dịch công khai trên Sở Giao dịch Chứng khoán New York; và ba công dân Đài Loan.
Đây là diễn biến mới nhất trong hàng loạt các hành động của chính quyền Trump nhằm chống lại các hành vi trộm cắp của Trung Quốc đối với tài sản trí tuệ của Hoa Kỳ.
Hôm thứ Năm, Tổng chưởng lý Hoa Kỳ (hay Bộ trưởng Tư pháp) Jeff Sessions cũng chỉ trích Trung Quốc rằng nước này vi phạm một thỏa thuận với chính quyền Obama, theo đó cả hai chính phủ đã nhất trí không hỗ trợ các cuộc tấn công mạng nhằm đánh cắp bí mật doanh nghiệp của nhau.
“Trong năm 2015, Trung Quốc cam kết công khai rằng họ sẽ không nhắm mục tiêu vào các công ty Mỹ để giành lợi ích kinh tế”, ông Sessions nói. “Rõ ràng, cam kết đó đã không được thực thi.”
Theo Reuters, ông Sessions nói rằng hoạt động gián điệp của Trung Quốc “gia tăng nhanh chóng” và tình trạng “gian lận phải chấm dứt”. Ông cho biết chính quyền Trump đang triển khai một sáng kiến ​​mới nhằm giải tán các vụ gián điệp thương mại của Trung Quốc.
Ông Sessions nói rằng công ty Đài Loan nói trên đã hợp tác với doanh nghiệp nhà nước Trung Quốc để cuối cùng Trung Quốc có thể lấy cắp công nghệ này từ nước Mỹ và sau đó sử dụng nó để cạnh tranh với Hoa Kỳ.
Đầu tuần này, các công tố viên Hoa Kỳ đã tuyên bố một bản cáo trạng chống lại 10 bị cáo, bao gồm hai nhân viên tình báo Trung Quốc, những kẻ tấn công máy tính khác và đồng phạm, tất cả đều bị buộc tội đột nhập vào các máy tính của doanh nghiệp Mỹ để ăn cắp dữ liệu.
Thu Phương
Theo dkn.tv
PÉTRUS KÝ...
Nhanh lên kẻo không kp!
 
letamanh

blank
 
Ngày 17 tháng 11 năm 2018, Thầy Cô, Cựu Học Sinh và Thân Hữu thuộc Trung Học Pétrus Trương Vĩnh Ký hải ngoại, sẽ có một Đại Hội Đặc Biệt. Cuộc Họp Mặt sẽ tập hợp hầu hết Thầy Cô và các Cựu Học Sinh Pétrus Ký trên toàn thế giới. Đây là một biến cố rất đặt biệt vì thời gian chuẩn bị và thời gian thực hiện chỉ võn vẹn tám tháng, kể từ ngày Mừng Xuân Mậu Tuất!
 
Ban Tổ Chức, với thời gian ngắn, đã chạy đôn chạy đáo lo dủ mọi thứ để tiếp đón bao nhiêu là thành viên khắp nơi tụ họp về, phải lo chương trình văn nghệ, sắp xếp từng li từng tí những việc "cần làm ngay" - Nhưng cái mục ra mắt một "Đặc San Pétrus Ký" nhân dịp nầy thì không thế nào kịp!
 
Chẳng là, trong ngày Họp Mặt Tết Mậu Tuất, Thầy Vũ Trọng Thu, sau khi chúc Tết và chúc Sức Khỏe mọi người, Thầy đề nghị nên có một ĐẠI HỘI PETRUS KÝ TOÀN THẾ GIỚI  tổ chức tại miền Nam California nắng ấm. Ban Tổ Chức sẽ do Ban Chấp hành nhiệm kỳ hiện tại phối hợp dự thảo chương trình và thành lập Ban Tổ Chức. Đại Hội có thể được diễn ra trong tháng cuối năm 2018. Toàn thể mọi người có mặt đều hoan hỷ hưởng ứng bằng tràng pháo tay! Lý do tổ chức vội như thế nầy cũng rất là chính đáng. Có người thầm thì bên tai tôi: “Tổ chức lẹ lên kẻo các thầy cô và một số đồng môn của chúng ta không còn kịp chờ đợi được…!
 
Quả thật, chúng ta đã chứng kiến từng người ra đi, từng bước tiễn đưa tại Peek Family, từng vẫy tay chào với hoa từ biệt...mà nản lòng. Lúc sanh tiền, Thầy Nguyễn Thanh Liêm có lần tâm sự với câu: “Mi sinh tiền, tu sinh hậu. Tiền sinh bất nhược, hậu sinh trường". Ý Thầy khen kẻ hâu sinh có thể làm những việc lớn lao hơn người đi trước. Nay thì Thầy sẽ mỉm cười chứng kiến những học trò hậu bối của thầy tổ chức một lễ "TÔN SƯ TRỌNG ĐAO" rất vội trong ngày 17 tháng 11 năm 2018 nầy, để còn có thể nhìn thấy nụ cười của quý Thầy Cô đang diện tiền, để còn thấy nụ cười của các Đại Huynh Trưởng Pétrus các niên khoá đàn anh.
blank
blank
Ban T Chc
Chỉ cần nghe mấy tiếng Pétrus Ký là ai cũng có thể hình dung một trường trung học rất nỗi tiếng, vốn “trấn đóng” ngay trung tâm Sài Gòn, trên đường Cộng Hòa. Hình như, ngôi trường này là ngôi trường đầu tiên, là cái nôi văn hóa miền Nam; nơi đào tạo không biết là bao nhiêu nhân tài phục vụ đất nước! Sau khi "tốt nghiệp" từ ngôi trường nầy, hàng hàng lớp lớp người trai vào Đại Học, tình nguyện vào các quân trường để trở thành cấp chỉ huy tài năng trong quân đội VNCH, biết bao Bác Sĩ, Dược Sĩ, Nhà Giáo, Chuyên Viên kính Tế Tài Chánh,  Nhà Báo, Nhà Văn, Nhà Thơ, Học Giả, Chính Trị Gia, Tướng Tá… xuất thân từ ngôi trường mang tên nhà Nhà Giáo dục, Văn Hóa, Nhà Bác Học Pétrus Trương Vình Ký!
 
Sau ngày mất nước 30-4-1975, ngôi trường thân yêu bị tước bỏ tên nhà Bác Học nổi tiếng Pétrus Trương Vĩnh Ký. Kể từ ngày đó, các thế hệ trưởng thành từ ngội trường nổi tiếng nhất miền Nam Việt Nam cũng phải gạt lệ giã từ “Lối xưa xe ngựa hồn thu thảo”, để mỗi lần có dịp trở lại trước cổng trường thương mến, đã thành “ Nền cũ lâu đài bóng tịch dương”…
 
Hàng hàng lớp lớp Thầy Cô và các “Môn Đệ” xuất thân từ ngôi trường nổi tiếng nầy, đã phải ngậm đắng nuốt cay, bốn phương tám hướng tị nạn, trốn chạy làn sóng người mang cờ đỏ từ Miền Bắc. Từ đó một giãi giang san gấm vóc Việt Nam biến thành chư hầu của cái gọi là Chủ Nghĩa Cọng Sản!
 
Hầu hết con cháu xuất thân từ Petrus Ký đã tỏa ra khắp thế giới và từng bước xây dựng một hệ thống Ái Hữu Petrus Ký! Đã 43 năm làm thân tị nạn, Đại Gia Đình Petrus Ký đã có được nền móng vững vàng trên quê hương thứ hai. Các lớp đàn em những niên học 1970-1975, tại hải ngoại, bây giờ là những người trong Ban Chấp Hành Hội Ái Hữu Pétrus Ký; đang lo tổ chức ngày ĐI HI PETRUS KÝ TOÀN TH GII; s din ra ti nhà hàng Hoàng Sa (Paracel Seafood Restaurant) - Góc Brookhurst - Mc Faden, vào ngày 17 tháng 11 năm 2018, lúc 5:00PM
 
Người viết bài nầy kêu gọi Đồng Môn Petrus Ký, hãy đến họp mặt nhau, cùng đứng sắp hàng kính cẩn "bái kiến" quý Thầy Cô còn hiện tiền, "tham kiến" quý Trưởng Huynh một vài chung rượu gọi là "MỪNG THỌ NHAU"
 
HI TOÀN TH CU HC SINH TRUNG HC PETRUS KÝ! HÃY THAM D THT ĐÔNG NGÀY ĐI HI 17-11-2018 - NHT ĐNH NHE!
Liên lc: Bc Cali: Trn Văn Nam: 408-712-1262 - Nam Cali: Võ Quang Đt: 714-3317771 - Ngô Bá Đnh: 714-824-0106 - Lê Thương: 213-200-0345 -
letamanh  - 1-11-2018
Đức điều tra mật vụ CSVN dọa giết các nhà báo gốc Việt

Từ vụ bắt cóc Trịnh Xuân Thanh đã khiến cho mối quan hệ giữa hai nước Đức- Việt rạn nứt. Các nhà báo người Việt ở Đức bị mật vụ CSVN dọa giết. Đức đang vào cuộc điều tra vụ việc này.
Hàng loạt cơ quan truyền thông Đức hôm Thứ Ba (30 tháng 10) vừa qua đăng tải nhiều bài tường thuật và phỏng vấn về đề tài mật vụ CSVN đe dọa các nhà bất đồng chính kiến Việt Nam ở Đức. 

Theo tờ Thờibáo.de, Tổng Công tố Liên bang Đức cũng đã mở cuộc điều tra về sự việc nghiêm trọng này. Đài truyền hình RBB24 có phóng sự về chủ bút tờ Thờibáo.de, ông Lê Trung Khoa, một trong những người bị mật vụ CSVN dọa giết. 

Vào mùa xuân năm nay, cảnh sát hình sự bang Berlin đã mời ông Khoa đến gặp về vấn đề an ninh của ông Khoa. Cảnh sát Berlin nhận được một lá thư nặc danh, trong đó cảnh cáo về một âm mưu ám sát ông Khoa. Ông Khoa cho biết, ông cũng nhận được những lời dọa giết qua mạng xã hội Facebook. Đặc biệt, có một kẻ đưa ra lời mời ông Khoa đi “ăn tiết canh ngang”, ám chỉ đoạt mạng. Kẻ này còn lộ mặt trên những bức ảnh chụp uống bia cùng với đại sứ Cộng Sản Việt Nam tại Đức. Quan hệ của kẻ dọa giết này với Đại sứ Đoàn Xuân Hưng khiến cho nhà báo Lê Trung Khoa không dám đến tòa đại sứ để gia hạn sổ thông hành Việt Nam sắp hết hạn. 

Vẫn theo đài RBB24, có ít nhất một nhà báo Việt Nam bất đồng chính kiến khác ở thủ đô Berlin bị đe dọa tính mạng là ông Bùi Thanh Hiếu, tức blogger Người Buôn Gió. 

Trả lời phỏng vấn của đài truyền hình Đức, ông Christian Mihr, giám đốc điều hành tại Đức của tổ chức Phóng Viên Không Biên Giới, nói rằng ông không ngạc nhiên về việc người bất đồng chính kiến Việt Nam bị mật vụ CS đe dọa. Theo ông Mihr, sự đe dọa này phù hợp với “khuôn mẫu” do nhà cầm quyền áp dụng ở trong nước, bao gồm việc kiểm duyệt mọi phương tiện truyền thông và siết chặt kiểm soát mạng xã hội. Ông Mihr cho rằng, mặc dù chưa có cuộc tấn công bạo lực nào xảy ra đối với các nhà báo lưu vong Việt Nam ở Đức, nguy cơ đối với ông Lê Trung Khoa nên được xem là rất khẩn cấp. 

Theo vietbf
Lương tâm một nhà báo

Vũ Linh/Calitoday



Không chỉ có các chính trị gia nói dối mà các nhà báo cũng nói dối và bịa chuyện cũng rất tài tình, thậm chí có nhiều người còn ăn cắp ý tưởng của người khác nữa. Hôm nay, nhân việc truyền thông đánh phá TT Donald Trump như trận cuồng phong bão táp, người dân Hoa Kỳ đứng giữa ngã ba đường không biết sự thật ra sao? Đây là một hiện tượng mà người Mỹ cần đề cao cảnh giác với giới truyền thông và những đảng phái chính trị đang manh tâm lợi dụng sự tự do dân chủ của Hoa Kỳ. 
Đây là thời kỳ mà truyền thông Mỹ xuống cấp đến độ hết thuốc chữa. Điều này cũng dẫn đến tình trạng người Việt ty nạn chúng ta nhập cuộc đánh phá lẫn nhau trên các diễn đàn, các trang mạng, với những ngôn ngữ nghe rất nhức tai. Những bản tin thật giả chưa rõ của các phóng viên truyền thông hiện nay đã ảnh hưởng rất nhiều đến các thành phố lớn như New York, Los Angeles, Chicago, Seattle, Houston, Philadelphia, Phoenix, San Antonio, San Diego, Dallas, San Jose, Anchorage, Jacksonville, Oklahoma City, Nashville, Indianapolis…v.v.
Trong mấy tháng qua có lẽ nhiều người đã theo dõi tin tức trên các truyền hình, truyền thanh, talk show… đã nghe những người hướng dẫn chương trình, “Anchor” đã dùng những bản tin sai sự thật; những tít giật gân, những giọng điệu hằn học, những ngôn ngữ không mấy tốt đẹp trong những chương trình của họ. Điểm chú ý nhất, từ ngày bầu cử TT đến nay, TT Donald Trump là người lĩnh nhiều đoàn chí tử của truyền thông mỗi ngày. Nhưng mãi đến hôm nay, Tổng Thống Donald Trump vẫn bình chân như vại ở tòa Bạch Ốc. Theo chúng tôi nghĩ, cho dù đây là một đất nước tự do, dân chủ có nhiều loại quyền để bảo vệ con người. Nhưng quyền chửi rũa thô tục, mạt sát cá nhân hay gia đình người khác là một điều không nên làm. Người Việt chúng ta cũng vậy, cho dù là ủng hộ bất kỳ đảng phái nào, chúng ta cũng không nên dùng lời quá thô tục, hạ cấp trong những chia sẻ “comments” trên những bài báo mạng. Chúng ta có quyền phản đối ý kiến hay bài viết của người khác, nhưng không nên dùng những ngôn ngữ quá tệ hại để chửi nhau. Nếu chúng ta không bằng lòng bất kỳ điều gì, nên dùng những lập luận phải trái để chứng minh, nên tôn trọng lẫn nhau, để thể hiện trình độ hiểu biết và tư cách của con người hiểu biết. Báo chí cũng vậy không phải có được “đệ tứ quyền” là muốn nói, muốn viết sao cũng được mà quên đi trách nhiệm và lương tâm cao cả của người làm báo.
Hôm nay chúng tôi xin ghi lại một số các nhà báo đã dùng những bản tin giả, làm sai trái trong nhiệm vụ cao đẹp của một phóng viên. Làm truyền thông không nên phục vụ cho một đảng phái chính trị nào, hay cho một cá nhân nào. Trong thời gian qua, có một số nhà báo bị bãi nhiệm, hay cho nghỉ việc vì những lý do nêu trên. Chúng tôi chỉ nêu lên một cách ngắn gọn, không đi sâu vào chi tiết của từng người, từng câu chuyện vì trang báo có giới hạn, hơn nữa cũng có nhiều người biết vấn đề này rồi, mong quý vị thông cảm.
Tưởng cũng nên nhắc lại một chút về quá khứ trong chiến tranh Việt Nam, nhiều nhà báo và một số chính trị gia đã góp một bàn tay bẩn, vô trách nhiệm của họ trong cuộc chiến, đã đẩy đất nước VN vào bước đường cùng đầy máu lệ. Nhiều ký giả Mỹ thời đó, đã miêu tả những hình ảnh qua ống kính đầy thiên lệch của họ. Như trường hợp Tổng Giám đốc Cảnh sát Quốc gia Việt Nam, tử hình một du kích Việt Cộng vào ngày 01 tháng 02 năm 1968. Hay một nhà sư tưới xăng lên thân mỉnh để tự thiêu trên đường phố Sài Gòn. Hay bé gái 9 tuổi Phan thị Kim Phúc bị phỏng, trần truồng đang chạy khỏi vùng tấn công bom napalm của Mỹ. Họ đã lợi dụng những hình ảnh này, bôi nhọ chính thể VNCH và quân lực Hoa Kỳ. Ngược lại, những hình ảnh khác của Việt Cộng, như pháo kích vào trường học giết chết trẻ em, đặt mìn trên đường sát hại thường dân vô tôi. Nhất là thảm cảnh Tết Mậu Thân, VC đã giết chết ba ngàn sinh mạng khi tấn công vào thành phố. Tất cả hình ảnh đó, đối với phóng viên người Mỹ cũng chỉ là bình thường thuộc loại bản tin vặt, mà người Việt thường gọi là tin “xe cán chó” mà thôi. Thật mỉa mai thay!

Hay nhà báo Walter Conkite, một “anchor” của đài CBS trong những bài bình luận đã bênh vực Cộng Sản, hướng dẫn dư luận quần chúng sai lạc gây nên phong trào phản chiến. Những bài viết của ông cho rằng việc tham chiến của Mỹ là sai lầm. Và Mỹ sẽ không thể thắng ở VN.

Peter Arnett
Thích Nhất Hạnh

Một nhà báo khác nổi tiếng Peter Arnett đã ngụy tạo bản tin là không quân Mỹ đã ném bom hủy diệt thành phố Bến Tre giết chết 300 ngàn người dân vô tội, mà Thích Nhất Hạnh đã góp phần phổ biến sự nói dối này lan rộng trên khắp thế giới. Hay câu chuyện bịa đặt khác, là quân đội Mỹ đã dùng hơi độc để giết tù binh tại (Valley of Death/ thung lũng tử thần) vân vân và vân vân. Thậm tệ hơn nữa, những hình ảnh mà các phóng viên gởi về Mỹ toàn là hình ảnh đĩ điếm, gái bán bar, trẻ em ăn xin, lính tráng không chịu chiến đấu, tướng tá tham nhũng của miền Nam VN. Với mục đích thâm độc của họ, là làm cho dân chúng Mỹ nghĩ sai về chính nghĩa chống cộng của miền Nam. Còn những hành động tàn ác, man rợ của Việt Cộng ít khi được họ phơi bày cho dân chúng Mỹ hiểu và thấy được sự dã man của CS như thế nào.
Tuy nhiên, cũng có người dám nói lên sự thật như Richard Botkin tác giả cuốn sách của báo điện tử World Net Daily (WND) tuyên bố. “Họ miêu tả những người lính Mỹ là những kẻ nghiện ngập, lường gạt, là nạn nhân của một cuộc chiến tranh sai lầm, tất cả các điều mô tả đó là hoàn toàn sai sự thật”. Ông cũng thừa nhận là người dân Mỹ đã bị giới truyền thông Mỹ lừa phỉnh. Sự thất bại của quân đội Mỹ khi tham chiến tại Nam VN, không phải ở chiến trường, mà phần lớn do ảnh hưởng của báo chí Mỹ gây ra. Với Ký giả Alan Dawson của hãng thông tấn UPI tại Sài Gòn trước 1975 thì khác, ông đã viết sai sự thật trong hồi ký 55 days “The Fall of South VN” đã dựng chuyện trong trận Xuân Lộc vào tháng 4/1975. Cũng như vụ Trung úy William Calley”, một cựu sĩ quan quân đội Mỹ bị kết tội giết chết thường dân Nam Việt Nam tại Mỹ Lai vào ngày 16 tháng 3 năm 1968. Câu chuyện này được hầu hết báo chí Mỹ khai thác triệt để. Họ thổi phòng những câu chuyện và hình ảnh một chiều, cố tình cho dư luận hiểu lầm và nghĩ xấu những người lính đã hy sinh vì lý tưởng cao đẹp. Hay chuyện tồi tệ của nữ nghệ sĩ điện ảnh Jane Fonda đã từng sang Việt Nam năm 1972, bà đã chụp ảnh ngồi trên mâm pháo súng cao xạ, nói lời bênh vực cho kẻ thù. Trong khi quân đội Hoa Kỳ đang chiến đấu trên chiến trường, nhưng không thấy báo chí đưa tin hay bình luận gì cả. Và sau hơn 30 năm, bà ta đã thừa nhận sai lầm của mình và xin lỗi các cựu chiến binh Mỹ nhiều lần.
Chắc quý vị còn nhớ, cuộc di tản tháng 4/75 các đài phát thanh BBC Luân Đôn, VOA Hoa Thịnh Đốn, tất cả đều không có cái nhìn trung thực, vô tư về cuộc chiến VN. Họ đã loan tin thất thiệt gây hoang mang bất ổn cho cả miền Nam. Những bản tin vô trách nhiệm, tạo hỗn loạn trong dân chúng, góp phần sụp đổ nhanh chóng chế độ miền Nam.v.v.
Đã những thế mà sau ba, bốn mươi năm có những loại phim ảnh, hồi ký vẫn còn tiếp tục viết sai về chiến tranh VN. Như trong bộ phim: “Apocalypse Now”, “The Deer Hunter”, “Good Morning, Việt Nam”, “Rambo” và “Full Metal Jacket”.v.v. Hầu như không nói lên sự thật của cuộc chiến, hay những hy sinh lớn lao nguy hiểm của những người lính. Họ thường bóp méo sự thực về các chiến sĩ đã hy sinh ngăn chặn sự bành trướng của chủ nghĩa CS. Hay trong quyển sách ‘The Power That Be’ của David Halberstam, ông đã mù quáng ca tụng cuộc xâm lăng của Bắc Việt như một hành động thần thánh. Tuy nhiên cũng có một số ký giả có lương tâm, họ không bẻ cong ngòi bút như Mermez, ký giả Bernard Ulmann của tờ Observateur, hay Kenneth Crawford bình luận gia của tuần báo Newsweek, năm 1980 đã thẳng thắng xác nhận: “Chiến tranh VN là cuộc chiến đầu tiên trong lịch sử Mỹ, có nền báo chí hầu hết đều thân thiện hay đứng hẳn về phía kẻ thù của chính tổ quốc mình”…. Hay sau khi cuộc chiến Việt Nam chấm dứt được vài năm, Tổng Thống Nixon đã phải thở dài mà thừa nhận rằng: “Không có sự kiện nào trong lịch sử nước Mỹ lại bị che giấu dối gạt nhiều như cuộc chiến tại Việt Nam. Một cuộc chiến trước thì bị truyền thông (Mỹ) xuyên tạc, sau thì bị đánh giá thiên lệch.” …Thế mà các vị TT gần đây như Tổng thống G. W. Bush và Bộ trưởng QP Donald Rumsfeld, khi trả lời phỏng vấn của truyền hình vào năm 2004, đều tuyên bố ‘Người Nam VN đã không chiến đấu' (The South Vietnammese did not fight) Hay Thượng nghị sĩ đảng Cộng Hòa John McCain đã tuyên bố: “South Vietnam never had a legitimate goverment in Saigon” hay ‘Nam VN không bao giờ có chính quyền hợp pháp tại Sài Gòn’. Đó là những bằng chứng cho thấy từ báo chí lẫn các chính trị gia đều không công tâm và có những nhận xét sai lạc về cuộc chiến, do chính họ tao ra từ khởi đầu đến kết thúc.

Gương mặt phản chiến mà người Việt tỵ nạn CS không thể quên và cũng không thể tha thứ, khi bà Jean Fonda đến Hà Nội năm 1972 bên vực Hà Nội và chống lại cuộc chiến tự vệ của miền Nam Việt Nam. Photo credit: War Stories.
Chúng tôi trở lại những phóng viên và các bình luận gia đang lạm dụng đệ tứ quyền để viết những bản tin thiếu sự thật trong những ngày gần đây. Có ba nhà báo của cơ quan truyền hình CNN liên quan đến một bài báo không đúng sự thật, về câu chuyện Nga và cố vấn của Tổng thống Trump. Sau khi điều tra sự thật họ đã chính thức xin thôi việc. 
Thomas Frank, Eric Lichtblau và Lex Haris

Đó là nhà báo Thomas Frank, Eric Lichtblau và Lex Haris. Lý do, vì họ đã cố gắng tạo tin sai lạc về mối liên kết không có thật giữa ông Anthony Scaramucci và Quỹ Đầu tư Trực tiếp của Nga.
Ngay cả cựu đảng viên Đảng CS Mỹ, Van Jones, của CNN hiện nay, cũng phải nhìn nhận tất cả chỉ là “a nothingburger”. Chúng ta có lẽ ai cũng thấy rõ là truyền thông Hoa Kỳ luôn thiên vị không trung thực và lương tâm của một nhà truyền thông như: Những vụ xuống đường đốt xe, phá nhà, phá rối an ninh trật tự, hay vụ vác súng bắn ông Dân biểu Cộng Hòa thì báo chí ít khai thác nguồn tin này và cho là không bạo lực. Còn cái video trên Twitters một trận đấu đô vật, mà một bên là TT Donald Trump và bên kia là một người, mà đầu bị thay thế bằng logo CNN, mà họ cho đó là sự đe dọa của bạo lực thể xác đối với ký giả. Trong thời đại hôm nay, Truyền thông Hoa Kỳ thật sự xuống dốc thê thảm và hạ cấp đến hết chỗ nói. Theo sự thăm dò của The Drudge Report cho thấy là dân chúng Hoa Kỳ không còn tin tưởng báo chí nhiều như trước đây.
Làm truyền thông không nên nghiêng về chính trị, không đội mũ xanh hay mũ đỏ, không thiên tả cũng chẳng thiên hữu, nên trung lập thì tốt hơn hết. Chúng ta hãy nhìn lại vụ Watergate để thấy hành vi báo chí phục vụ đảng phái, cố ý đánh ngược đánh xuôi, khai thác đủ loại tin tức ròng rã hơn hai năm trời, cho đến khi TT Nixon phải từ chức. Hôm nay đến lượt TT Donald Trump họ đang tìm cách dùng chiêu thức cũ đấu tố TT Trump đủ mọi cách. Nào là không có khả năng, vô tài, không có tư cách, Trump là người nói dối, là người dâm ô, khinh rẻ đàn bà, moi móc mọi người trong gia đình TT Trump kể cả em bé mới vừa 11 tuổi. Thậm chí còn đặt những tít trên trang đầu, là khi nào thì Trump từ chức?…v.v. Rất tiếc TT Donald Trump không run tí nào mà còn phản công lại rất ngoạn mục. Có lẽ, báo chí đã đánh giá sai, hơn ba trăm năm chục triệu dân Hoa Kỳ là không hiểu xa biết rộng. Cho nên mỗi ngày thêm nhiều người dân Mỹ bắt đầu sợ các anh nhà báo “nói láo ăn tiền” này.
Trong con mắt của các nhà báo phe cấp tiến, họ cho là thông minh có thể lèo lái quốc gia và biết yêu thương dân Mỹ. Như chuyện buồn cười của vị Thống Đốc tiểu bang California Jerry Brown bắt tay hợp tác với Trung Quốc về chương trình công nghệ sạch, chất thải các-bon và thay đổi khí hậu toàn cầu, sau khi Tổng thống Mỹ Donald Trump rút ra khỏi Hiệp ước khí hậu Paris. Trong khi Trung Quốc là một trong những Quốc gia không tuân thủ điều luật kiểm soát khí thải và môi trường sống. Thế mà một Thống Đốc Hoa Kỳ lại đưa hai tay hợp tác với họ.

Thống Đốc tiểu bang California Jerry Brown chỉ vì muốn chống ông Trump mà bắt tay hợp tác bảo vệ khí quyển với Trung Quốc là quốc gia lâu nay không ký vào Hiệp Ước Chống Ô Nhiểm Khí Quyển để xúc tiến chương trình công nghệ sạch, chất thải các-bon và thay đổi khí hậu toàn cầu
Hay một chuyện hoang đường nữa là Thống Đốc Jerry Brown cố vận động chiến dịch đấu tranh cho tiểu bang California trở thành quốc gia độc lập, sau khi ông Donald Trump giành chiến thắng trong cuộc bầu cử. Có lẽ khi nghe những chuyện như thế này ai cũng ôm bụng mà cười. Đúng là chỉ có đảng Dân Chủ mới đội đá vá trời, mới là Hoàng đế xứ Mỹ này. Hay một chuyện gần đây ai cũng biết, có một số tiểu bang đảng Dân chủ như California, Washington State, Oregon và một vài tiểu bang khác đã phản đối lệnh hoãn nhận dân tỵ nạn từ Trung Đông một cách mãnh liệt. Nhưng than ôi, cuối cùng Tối Cao Pháp Viện đã phục hồi lệnh của TT Trump với phiếu thuận 9-0 rất ngoạn mục. Đó là những chính trị gia chuyên đấu võ mồm, mị dân, chống đối, kiếm tiền đầy túi chứ thực tâm đâu lo gì quốc gia đại sự.
 

Wednesday, October 31, 2018

Đặc khu Tàu ở Pháp


THƯ MỜI

Kính thưa Quý Vị,

Trong khi Cộng Đồng chúng ta dồn hết tâm sức vào công tác chống Luật Đặc Khu bán nước tại Việt nam thì tại ngoại ô Paris, Tàu cộng đang sắp xây một Đặc Khu rộng 350 000 m2 và dự định trong thời gian tới sẽ mở rộng đến 850 000 m2 và có thể hơn nữa... !

Nhưng nếu Tàu cộng làm được việc đó, với sự đồng ý của Pháp thì đã đành. Không ! Tàu cộng xây dựng Đặc Khu này nhân danh hơn 3 triệu người Việt ty nạn Cộng sản tại hải ngoại mà họ gọi là « Tộc Kinh ». Một âm mưu khủng khiếp đang được Tàu Cộng kết hợp với người Pháp và người Việt (ty nạn cs) tại Pháp thực hiện tại Bussy Saint Georges (BSG). Để biết :

- Ai đang âm mưu nhượng đất tại Bussy st Georges cho Tàu Công ?

- Ai đang bán căn cước ty nạn Cộng sản VN cho Tàu Công- « Tộc Kinh » là ai ?

- Đề án được coi là biến BSG thành một đặc khu của Tàu Cộng đã tiến hành đến đâu ?

- Người Việt (ty nạn cs) nào đã tiếp tay với Tàu Cộng ?- Thế lực Tàu Cộng nào đứng sau vụ này ?

- Tác động gì cho Cộng Đồng Người Việt Ty Nạn cs tại Hải ngoại nói chung, tại Paris và Pháp Quốc nói riêng ?

Xin mời quý vị đến xem phim tường thuật buổi lễ nhượng đất BSG cho Tàu Cộng và xóa sổ người Việt ty nạn CS sẽ được tổ chức vào :

Ngày Chủ Nhật, 28/10/2018 từ 14h00 đến 17h00, tại Nhà Thờ Saint Hippolyte - Phòng « Roulotte »,  27 Avenue de Choisy, Paris 13 - Métro Porte de Choisy.

Chúng tôi xin kính mời quý vị đến tham dự buổi chiếu phim và sau đó cùng thảo luận về vấn đề hệ trọng này.

Chúng ta cần lên tiếng phản ứng trước khi quá muộn:Trân trọng kính mời và xin giúp phổ biến rộng rãi

VPLL và Hội Thân Hữu Pháp Á.

Blog Archive