Biến Động Miền Trung (1963-1975) Phần 9
- Đối Tượng Cảnh Sát Quốc Gia.
* 1)- Thiếu tá Quân lực VNCH Lê Cảnh Thâm, Trưởng ty CSQG tỉnh Quảng Trị.
Trưởng Ty Cảnh Sát Quốc Gia Tỉnh Quảng Trị 1966 đến sau Mậu thân 1968. Hiện tại là Chi Khu Phó chi khu Hương Trà. Trước khi tôi bị bắt, đương sự đã có lệnh thuyên chuyển BTL/Tiền Phương Quân Đoàn I, phục vụ tại Trung Tâm Hành Quân. Lê Cảnh Thâm có người anh ruột là Lê Cảnh Xuân tự là Nam Đen, Quân hàm Thiếu Tá Quân Báo. Tôi móc nối Thâm hoạt động từ khi hắn còn là Trung Sĩ phục vụ tại phòng 2 Sư Đoàn. Sau đó hắn được chuyển qua cho cơ quan Quân Báo điều khiển. Qua tiền bạc của cơ quan Quân báo, hắn đút lót cho cấp chỉ huy, hắn được đề nghị gởi đi học khoá Sĩ Quan Đặc Biệt tại Nha Trang, ra truờng mang cấp Chuẩn úy. Đến 1966, nhờ thế lực hắn được đề cử đi làm Trưởng ty CSQG tại tỉnh Quảng Trị. Trong suốt thời gian này cơ quan Quân Báo hầu như không giao cho hắn một công tác đặc biệt nào, để hắn lún sâu, nằm yên. Cho đến tháng 2/1972 cơ quan Quân báo cho người tiếp xúc với hắn và giao công tác, người tiếp xúc với hắn thời gian gần đây nhất, chính là Thiếu Tá Quân Báo Lê Cảnh Xuân tự Nam Đen, anh ruột hắn.
* 2)- Nguyễn văn Cán, quận trưởng Cảnh Sát. (Commissioner).
Trưởng Ty CSQG Thị xã Huế, sau 1963 đến tháng 5-1966. Nguyễn văn Cán có người anh ruột quân hàm Đại Tá Quân Báo Cộng Sản, em ruột lại là Thiếu Tá Tế, thuộc đơn vị Truyền tin Quân Đoàn I/ QLVNCH. Nguyễn văn Cán được móc nối hoạt động qua quan hệ gia đình, hoạt động sau 1963, trực thuộc Cụm Tình báo Chiến Lược. Trước trận đánh Mậu Thân 1968, Tôi (HKLoan) đã trú ngụ tại nhà Quận Cán nhiều lần.
* 3)- Đoàn Công Lập.
Trưởng Ty CSQG Thừa Thiên và Thị Xã Huế từ tháng 7/1966 đến 2/1968 sau Mậu Thân. Đoàn Công Lập nguyên cán binh Trung Đoàn 95 chính quy Việt Cộng, phục vụ tại đơn vị Quân Báo. Vào 1953 trong cuộc hành quân mang tên Camargue của quân đội Pháp khai diễn taị vùng Vân Trình đến An Hội, từ sông Mỹ Chánh ra đến biển, vùng 'Dãy phố buồn hiu' [tên này do lính Pháp đặt], kéo dài đến Thanh Hương, Đồng Xuyên, Mỹ Xá thuộc 2 quận Phong Điền và Quảng Điền nằm về phiá Bắc Tỉnh Thừa Thiên.
Hai Trung Đoàn 101, và 95 Chính quy Việt Cộng bị tổn thất nặng nề. Đoàn công Lập ra đầu hàng với quân đội Pháp trong trận này tại vùng Thanh Hương. Sau. 1954 trở về Huế sinh sống bình thường, nghề cuối cùng trước khi làm Trưởng Ty Cảnh Sát là phóng viên thể thao, tường trình các trận đấu banh tại Huế. Truớc 1963 theo chỉ thị của cơ quan, tôi (HKLoan) móc nối Đoàn Công Lập hoạt động trở lại. Đoàn công Lập khôn ngoan đã gia nhập một đảng chính trị nổi tiếng chống Cộng để làm bình phong. Đến tháng 7/1966 được tiến cử làm Trưởng Ty Cảnh Sát Quốc Gia Thừa Thiên- Huế.
Hoàng kim Loan nói tiếp:
- Tôi là cán bộ điều khiển của Đoàn Công Lập. Chúng tôi thiết lập 2 trạm liên lạc, một ở nội thành và một ở ngoại thành.
* Trạm liên lạc nội thành: Nhà và cũng là văn phòng khám bệnh của Bác sĩ Hoàng Bá, nằm ngay đầu cầu Nam Giao, trên đường Phan Chu Trinh, quận 3 thành phố Huế. Bác sĩ Hoàng Bá là cơ sở đường dây nội thành.
* Trạm liên lạc ngoại thành: Đặt tại vùng Cầu Lim, là Chùa... Từ thành phố Huế đi lên qua khỏi Đàn Nam Giao, vừa qua khỏi Cầu Lim phía trái có con đường nhỏ, cuối đuờng này là ngôi chùa. Trụ trì chùa này là cơ sở đường dây ngoại thành. Trong suốt thời gian gần hai năm Đoàn Công Lập làm Trưởng Ty, chúng tôi hầu như làm chủ ty Cảnh Sát. Qua Đoàn Công Lập, mọi hoạt động chìm, nỗi của Cảnh Sát chúng tôi đều biết trước, rõ ràng và tường tận. Ngoài ra cơ quan chúng tôi đã có kế hoạch đẩy hắn xâm nhập vào cơ quan tình báo Hoa Kỳ và Toà Tổng Lãnh Sự Hoa Kỳ tại Huế, qua ngõ Văn phòng Cố Vấn CSĐB. Chúng tôi đã cung cấp cho Đoàn Công Lập một số tin tức có giá trị cao như Nghị Quyết mới nhất của Trung Ương Đảng, báo chí và nhất là một số tài liệu quan trọng có giá trị để hắn thường xuyên cung cấp cho Văn Phòng Cố Vấn CSĐB.
Đối với Toà Tổng Lãnh Sự Hoa Kỳ Tại Huế chúng tôi giao cho Đoàn Công Lập các tài liệu liên quan đến mọi hoạt động của Phật giáo Ấn Quang, Đảng phái Chính trị như: Việt Nam Quốc Dân Đảng, Đại Việt Cách Mạng, Cần Lao.v v... Tóm lại là những tin tức tình báo và chính trị mà 2 cơ quan này cần, với mục đích để hắn mỗi ngày mỗi tiếp cận và tạo uy tín khả năng tình báo của hắn với 2 cơ quan trên. Hy vọng trong tương lai gần, Tình báo dân sự Hoa Kỳ sẽ tuyển mộ hắn. Trong Mậu Thân 1968, nhiệm vụ chính của Đoàn Công Lập là chiếm giữ Đài phát thanh Huế hợp pháp, chờ đợi lực lượng Giải phóng kiểm soát toàn bộ thành phố Huế thì đài phát thanh sẽ phát đi lời kêu gọi của chính quyền Cách Mạng Thành phố Huế và những thông tin cần thiết.
Với 3 cơ sở Hoàng Kim Loan vừa khai báo, tôi yêu cầu hắn dừng ngang đó, để hắn có thì giờ viết lại. Trong 3 cơ sở, chuyện về Quận Cán đã quá thời gian tính, sau Mậu Thân chính Thiếu Tướng Nguyễn Ngọc Loan đã cho bắt quận Cán và giao cho Trung Tá Cường, Trưởng Ty An Ninh Quân Đội Đà Nẵng. Trung tá Cường là 1 đại sư phụ trong ngành An Ninh Quân Đội. Ông hoạt động trong ngành tình báo, kể cả tình báo hải ngoại, từ lúc còn Trung úy trong thời Đệ I Cộng Hoà. Giữ chức vụ Trưởng Ty ANQĐ Đà Nẵng trong 11 năm, bản chất ngang tàng, không sợ trời mà cũng chẳng sợ đất, rất hợp với Thiếu Tướng Nguyễn Ngọc Loan. Thiếu Tướng Loan giao cho ông vụ Quận Cán là đúng người, đúng việc.
Trường hợp của Thiếu Tá Lê Cảnh Thâm và ông Đoàn Công Lập. Việc đầu tiên sau lời khai của Hoàng Kim Loan, tôi yêu cầu Văn Phòng Cố Vấn CSĐB gởi 1 chuyên viên và máy đo sự thật ra Huế. Sau cuộc trắc nghiệm với máy đo sự thật xác nhận lời khai cuả HK Loan là đúng.
**[ Máy đo sự thật là một loại máy đo dựa trên căn bản hoạt động của nhịp đập tim và hoạt động thần kinh não bộ của người bị đo, để ghi nhận sự biến đổi và phản ứng của hai bộ phận này. Người bị đo máy được hỏi những câu hỏi rất ngắn, gọn, một số là câu hỏi vu vơ, một số là những câu hỏi cần biết đương sự có nói dối hay không, và người bị hỏi chỉ trả lời: Có/Không, Yes/No. Ví dụ: Anh Tên là Loan phải không? Yes. - Anh có 2 con, 1 gái,1 trai phải không? Yes. - Anh đặt chuyện để vu khống cho Ông Thâm, Cán và Lập phải không? Nếu hắn nói láo thì phản ứng tự nhiên để chống lại câu hỏi đó được phát hiện trên một biểu đồ hình Sin trong toán học, qua máy đo vì sự biến đổi của nhịp tim mà máy có thể ghi lại trên biểu đồ trong khoảng 1/ bao nhiêu ngàn giây đồng hồ.]
Mặc dầu cho đến ngày nay máy đo sự thật vẫn không đuợc chấp nhận có đủ tư cách pháp lý làm bằng chứng để buộc tội, nhưng các cơ quan Tình báo họ tin máy này còn hơn tin Tổng Thống của họ. Bây giờ tôi đủ 3 dữ kiện để có thể hành động ngay mà không sợ lầm lẫn:
- Lời khai của HK Loan đã được thâu băng.
- Lời khai do chính hắn viết tay.
- Kết quả máy đo sự thật.
Tôi ký giấy bắt giữ Thiếu Tá Lê Cảnh Thâm, thẩm vấn sơ khởi trong vòng 24 giờ, sau đó giải giao đương sự cho Thiếu tá Truật, Trưởng Ty ANQĐ Thừa Thiên-Huế, 'Tuỳ nghi'. Tôi cho lệnh bắt giữ Bác Sĩ Hoàng Bá, và cơ sở trạm giao liên ở chùa gần Cầu Lim. Riêng Ông Đoàn Công Lập, đây là một trường hợp rất khó cho tôi, mặc dầu ông hoạt động cho địch, nhưng dù sao ông cũng là ông Chief cũ của tôi trong 2 năm. Khi ông thay Thiếu tá Phạm Khắc Đạt làm Trưởng ty, tôi vẫn là Phó Trưởng ty CSĐB làm duới quyền ông Lập. Bây giờ nếu tôi ký lệnh bắt ông ta, tôi chẳng biết tôi là loại người gì? Lương tâm, tình cảm và nhiệm vụ, tôi phải chọn đường nào?
Tôi hỏi ý kiến phụ Tá của tôi Đại Úy Trương Công Ân Trưởng Phòng CSĐB. Có thể nói trong BCH/CSQG Thừa Thiên-Huế, ngoài tôi ra, Ân là người xếp hàng thứ hai khi trực diện đối đầu với đám giặc cỏ Việt Cộng, chúng tôi chẳng bao giờ tương nhượng và lùi bước một ly tấc nào. Hắn đúng là Sĩ Cảnh Sát Đặc Biệt thứ thiệt, loại sĩ quan nòng cốt của Lực lượng CSQG.
Trả lời câu hỏi của tôi, hắn nói:
- Thường ngày đụng việc, nhất là đối với đám Việt Cộng, anh cứng ngắc. Sao đối với chuyện này anh yếu xìu? Có gì đâu, tội hắn còn nặng hơn Việt Cộng, Trưởng ty CSQG mà làm nội tuyến. Nếu tôi là anh, tôi ký giấy bắt ngay.
Hắn dứt câu, tôi thấy có tí hổ thẹn trong lòng, tôi nói để chống đỡ:
- Thì đó, vì mình là người quốc gia, nhiều khi tình cảm yếu đuối thật.
Cuối cùng tôi chọn giải pháp trình Bộ Tư Lệnh CSQG tại Sàigòn xin BTL thụ lý vụ ông Đoàn công Lập. Tôi nhẹ người, trút được gánh nặng ngàn cân.
Ngày hôm sau, 21-5-72, tôi tiếp tục nói chuyện với HK Loan. Hắn khai tiếp những cơ sở nội tuyến của Tổng Cục 2 Quân Báo và Cụm TBCL trong các đơn vị quân lực VNCH. Tôi chỉ nêu một hai nhân vật điển hình như sau:
II- Đối tượng QLVNCH
* 1)- Thiếu tá Phan Huê.
Thiếu Tá Phan Huê là Chỉ huy trưởng Quân bưu cục (KBC) tại Huế. Cán bộ tình báo Việt Cộng điều khiển Thiếu tá Huê chính là Hoàng Kim Loan. Công tác chính của Thiếu tá Huê là sao chép, chụp hình những thư từ và các tài liệu quan trọng được chuyển qua hệ thống KBC, và chuyển lại cho Hoàng Kim Loan.
* 2)- Một Cựu Thiếu Tuớng QLVNCH (xin được miễn đề cập danh tánh và chi tiết nội vụ)
Ông này bị cơ quan Quân Báo Việt Cộng móc nối hoạt động từ khi còn mang cấp Tá. Cán bộ tình báo Việt Cộng điều khiển là Đại Tá quân Báo Việt Cộng Hà Văn Lâu.
* 3)- Một Trung Tướng Quân Lực VNCH còn tại chức vào năm 1972 (Xin được miễn nêu danh tánh và chi tiết nội vụ).
Cán bộ Tình Báo Việt Cộng đầu tiên được lệnh của cơ quan Cục TBCL /VC điều tra sưu tập toàn bộ lý lịch để mở đầu mối xâm nhập, tổ chức ông Trung Tướng này, chính là hắn, HK Loan. Sau đó Hoàng Kim Loan được lệnh chuyển giao toàn bộ đầu mối xâm nhập này lại cho Cục TBCL tại Hà Nội điều khiển, hắn không còn biết thêm gì nữa.
Hắn vưà dứt lời khai, toàn thân tôi như có một luồng hơi lạnh chạy suốt từ chân đến đầu. Tôi ngồi yên bất động. nếu quả đúng, thật là một đại họa, một tai ương, bất hạnh quá lớn cho quốc gia, và cho tập thể Quân Lực VNCH. Tôi dừng cuộc thẩm vấn, để HK Loan viết lời khai. Tôi trở về BCH gọi Ân, hai anh em cùng bàn soạn với nhau:
- Ân, mình phải cẩn thận hết sức. Có thể hắn khai thật, nhưng cũng phải đề phòng. Hắn là một con cáo già đã thành tinh đội lốt người trong giới Tình báo. Hắn dùng mình để gây xáo trộn, lũng đoạn, nghi ngờ trong nội tình Chính phủ, và cũng để hủy diệt mình. Bây giờ mình đi gặp chuyên viên đo máy sự thật yêu cầu họ soạn thảo thật nhiều và chi tiết các câu hỏi liên quan đến vụ này, yêu cầu đo máy chiều nay. Nếu mọi lời khai của hắn đúng, làm phiếu trình Thiếu Tướng Tư Lệnh. Tôi không thể rời nhiệm sở lúc này. Anh thay tôi, sáng mai lấy chuyến bay sớm nhất vào gặp Đại Tá trưởng khối CSĐB của anh, trình bày rõ ràng, để ông trình Thiếu Tướng Tư Lệnh, chuyện này ngoài tầm tay của mình.
Cuộc đo máy sự thật được thực hiện ngay chiều hôm đó và kéo dài khoảng gần 2 giờ. Kết quả chuyên viên cho biết lời khai của Hoàng Kim Loan thành thật.
* 4)- Một Nhân viên ngườì Việt Nam (Xin được miễn nêu danh tánh) làm tại phòng Thông Tin Văn Hóa Hoa Kỳ tại Huế là tình báo viên của Cục Tình Báo Chiến Lược Việt Cộng. Khi HK Loan khai báo về người này, tôi được Văn Phòng Cố Vấn CSĐB yêu cầu giữ kín nội vụ.
III- Đối tượng Chính quyền.
* 1)- Cựu Trưởng Ty Nội An Tỉnh Thừa Thiên và Thị Xã Huế. (Đương sự hiện đang cư ngụ tại Hoa Kỳ, xin được miễn nêu danh tánh)
Tham gia kháng chiến, 1953 được bố trí ra đầu thú để hoạt động nằm vùng. Cán bộ điều khiển người này là Hoàng Kim Loan. Trước ngày ra đầu thú chính Hoàng Kim Loan đã tặng người này chiếc áo lạnh màu lục vì khi đó thời tiết quá lạnh vào tháng 2/1953. Trong hệ thống chính quyền Tỉnh, về phương diện an ninh, Trưởng Ty Nội an Tỉnh được xếp vào hàng thứ 2, giữ nhiệm vụ quan trọng sau Trưởng ty Cảnh Sát.
Ngoài việc tiếp nhận tin tức về vấn đề an ninh do Cơ quan Cảnh sát, phòng 2 Tiểu khu, Ty An Ninh Quân đội, Ty Chiêu Hồi gởi đến trình vị Tỉnh Trưởng sở tại. Trưởng ty Nội An là tổng thư ký Hội đồng An ninh tỉnh, có nhiệm vụ nghiên cứu và đề nghị biện pháp trừng phạt, chế tài những tù nhân Cộng Sản được ty Cảnh Sát đệ nạp đưa ra Hội đồng An ninh tỉnh xét xử. Thường thì đề nghị 6 tháng, 1 năm giam giữ, hoặc vì tình hình an ninh có thể giữ đến 2 năm và tái xét. Trong Hội đồng An ninh tỉnh, Trưởng ty Nội an có thể dùng quyền hạn giảm án tối đa cho những thành phần đó. Hoàng Kim Loan dùng y trong nhiệm vụ này, và ngoài ra chuyển những tin tức quan trọng mà các cơ quan an ninh, tình báo gởi trình vị Tỉnh trưởng.
**[Hội đồng An Ninh Tỉnh gồm có: Chủ Tịch: Tỉnh Trưởng, Trưởng ty Cảnh Sát: phó chủ tịch, Trưởng ty nội an: Tổng Thư ký. Hôị viên: Trưởng ty An Ninh Quân Đội, Trưởng Phòng 2 Tiểu Khu, Trưởng Ty Chiêu Hồi]
Tôi ký lệnh bắt y. Khi thẩm vấn, y chối quanh không nhận, nhưng khi nhắc lại chiếc áo lạnh màu lục của nguời bạn tặng trong tháng 2-1953, khi hắn ra đầu thú, và sau đó tôi còn cho hắn nhìn thấy Hoàng Kin Loan bằng xương bằng thịt, người bạn năm xưa, và hiện tại là cán bộ điều khiển hắn. Hắn hết chối cãi.
* 2)- Viên tùy phái của Đại Tá Tỉnh Trưởng.
Công việc thường nhật của y là đi sớm về muộn, đóng mở cửa văn phòng Tỉnh trưởng, lau bàn quét bụi, trà nuớc cho khách, sắp xếp hồ sơ tại văn phòng Tỉnh trưởng. Y phục vụ đến 3 đời Tỉnh trưởng: Đaị Tá Phan Văn Khoa, Đại Tá Lê văn Thân, Đại tá Tôn Thất Khiên. Đến đời Đại Tá Tôn Thất Khiên thì hắn mới bị phát giác và bị bắt. Nhiệm vụ mà Hoàng kim Loan giao cho y là nghe lén tin tức và đánh cắp một số tài liệu quan trọng trong văn phòng Tỉnh truởng.
* 3)- Lê Quang Nguyện. Nghị viên Hội Đồng Tỉnh Thưà Thiên.
Lê quang Nguyện là cơ sở lâu đời mà Hoàng Kim Loan gài nằm vùng trong Phật Giáo. Bị bắt cùng một lần với HK Loan.
* 4)- Nguyễn khoa Phẩm,Chủ Tịch Hội Đồng Tỉnh Thưà Thiên.
Nguyễn Khoa Phẩm có người chị ruột là Nguyễn Khoa Diệu Hồng, Chủ Tịch Hội Phụ Nữ Việt Nam tại Hà Nội. Nguyễn khoa Diệu Hồng là thành phần tín cẩn của Hồ chí Minh, được Hồ Chí Minh nhận làm... em nuôi... (...!!!) . Nguyễn khoa Phẩm là cơ sở nội thành của Hoàng Kim Loan, nằm trong tổ trí thức vận
IV- Cơ sở Trí Thức Vận và Lực Luợng "Học Sinh Sinh Viên Giải Phóng".
Cơ sở Trí vận và lực lượng "Học sinh, Sinh viên Giải Phóng" của HK Loan mà hắn kê khai tôi có thể viết đến cả trăm trang giấy cũng không hết. Hầu hết những thành phần giáo sư, học sinh , sinh viên chủ chốt trong trong vụ Phật Giáo tranh đấu Miền Trung vào năm 1966 đều là cơ sở trí vận và lực lượng học sinh sinh viên Giảỉ Phóng của Hoàng Kim Loan. Những người này tôi đã đề cập đến trong bài Biến Động Miền Trung đăng trong các số báo trước, tưởng không cần nhắc lại. Ngoài số cơ sở cũ đó, Hoàng Kim Loan bổ túc thêm những nhân vật sau đây:
* 1)- Giáo Sư Châu Trọng Ngô.
Ông là giáo sư toán lâu đời tại trường Quốc Học. Những thế hệ học trò Đệ nhất B (ban toán), từ những năm 57- 61, hầu như tất cả đều là học trò của thầy Châu Trọng Ngô. Tôi cũng nằm trong số đó. Ông là giáo sư toán lâu đời tại trường Quốc Học mà cũng là cơ sở trí vận nằm vùng lâu đời của Hoàng Kim Loan. Ông có người em ruột bạn cùng lớp với tôi tại trường Quốc Học. Tôi nhớ không lầm thì vào năm đệ nhị hay đệ nhất, tôi không còn gặp người bạn đó trong lớp nữa. Năm 1997 Đại sứ nuớc Cộng Hoà Xã hôi chủ Nghiã Việt Nam tại Thái Lan là đại Sứ Lê Mai. Đại Sứ Lê Mai chính là người bạn học đã vắng bóng mà tôi vừa đề cập, chính là em ruột của Giáo Sư Châu Trọng Ngô. Có lẽ khi vào bưng anh ta đã thay tên đổi họ để khỏi liên lụy đến gia đình. Tôi và Đại Úy Ân đều tránh không gặp ông tại Trung tâm Thẩm vấn, vì cả hai chúng tôi đều là học trò ông. Trung úy Nguyễn thế Thông, Trung tâm trưởng trung tâm thẩm vấn đảm trách chuyện đó. Chỉ 2 tuần sau kể từ ngày bị bắt, tôi ký giấy trả tự do cho ông theo lệnh BTL/ CSQG tại Saìgòn vì Bộ Quốc gia Giáo Dục can thiệp với BTL Cảnh Sát. Tôi có thể viện nhiều lý do để không thả ông trong lúc đó, nhưng thôi, tình nghĩa thầy trò.
* 2)- Giáo Sư Lý Kiều.
Ông ta là cơ sở trí vận của Hoàng Kim Loan, nằm vùng lâu đời nhất từ năm 1954, mãi đến tháng 5-1972 mới bị bắt. Ông ta là bạn thân nhóm trí vận Tôn thất Dương Tiềm, Tôn Thất Dương Kỵ, cùng ở chung và sinh hoạt với nhau tại Liên Khu IV, tức vùng Nghệ An, Thanh Hóa, trước hiệp định Geneva. Sau năm 1954 vào Huế, sống nghề dạy học. Truớc ngày bị bắt ông là giáo sư tại trường Trung học Nguyễn Du, Huế.
Sau 1975, ông ra tranh cử chủ tịch Phường Thành Nội, nhưng thua phiếu một phu đạp xích lô. Đây là nỗi đau cuả người trí thức đi lầm đường. Có lẽ ông quên câu nói của Mao Trạch Đông: 'Giá trị của đám trí thức còn thua giá trị một bãi phân?.
* 3)- Lý Văn Bút.
Con trai Lý Kiều, cơ sở tình báo của cơ quan an ninh Tỉnh,Thị ủy Thừa Thiên-Huế. Cán bộ điều khiển là Nguyễn Mậu Huyên, tức Bảy Lanh thường được gọi là anh Bảy. Bảy Lanh là con nuôi chủ tiệm thuốc Bắc Thiên Tường ở đường Duy Tân cạnh chợ An Cựu. Bảy Lanh là Trưởng ban An Ninh Tỉnh Thị ủy Thừa Thiên Huế. Bảy Lanh và cha nuôi hắn Thiên Tường là hung thủ bắn, giết và chôn sống hàng trăm đồng bào vô tội trong Quận 3 (Hữu Ngạn) vào Mậu thân 1968.
Lý văn Bút nguyên giáo sư bị gọi động viên, cấp bậc cuối cùng Trung úy QLVNCH, được biệt phái trở lại đi dạy tại trường Trung học Hàm Nghi- Huế. Một câu chuyện liên quan đến hoạt động của Lý Văn Bút đã trải qua gần 37 năm, quá đủ thời gian tính để giải mật và cũng để giải tỏa nghi vấn cho đám giặc cỏ Việt Cộng, bọn chúng tìm tòi mà vẫn không có đáp số đúng. Vào đầu tháng 4-1970 cơ quan Tỉnh ủy Thừa Thiên phái một nữ cán bộ từ cơ quan ở vùng gần Tà Bạt, A Lưới thuộc quận miền núi Nam Hoà về Huế công tác và mua một ít vật dụng cho cơ quan, trong đó cần mua một máy đánh chữ. Người nữ Cán bộ nầy tên là Nguyễn Thị Gái. Sau nhiều ngày Nguyễn thị Gái đến được làng Đình Môn, mặt tiền lăng Vua Gia Long, vượt nguồn tả sông Hương, qua làng Vỹ Dạ thuộc Nam Hoà, điểm hẹn là làng Gia Lê Thượng, thuộc quân Huơng Thủy, sẽ có giao liên nội thành đón vào thành phố.
Giao liên nội thành đến điểm hẹn đúng giờ và chở Nguyễn thị Gái bằng xe Honda vào thành phố. Người giao liên nội thành đó chính là Lý văn Bút, giáo sư trường Trung Học Hàm Nghi và cũng là Trung úy QLVNCH biệt phái. Từ Dạ Lê Thượng vào thành phố Huế chỉ là một đoạn đường ngắn, nhưng trước khi vào thành phố lại có một trạm kiểm soát rất chặt chẽ của lực lượng CSQG/Thừa Thiên Huế, được tăng cường và phối hợp một số Quân Cảnh để kiểm soát cả dân sự và quân nhân, đó là trở ngại và là mối lo lớn của Lý văn Bút. Nhưng Lý văn Bút không biết rằng có hai người còn lo hơn hắn, đó là tôi, và Đại úy Trương Công Ân, Trưởng phòng CSĐB, mặc thường phục, cũng chở nhau bằng xe Honda chạy sau Lý Văn Bút để hộ tống cho Nguyễn Thị Gái, vì Nguyễn Thị Gái là cơ sở nằm vùng của chúng tôi. Cũng may, Lý văn Bút và Nguyễn thị Gái qua lọt trạm kiểm soát, nếu bị chận hỏi lôi thôi, thì một trong hai chúng tôi phải can thiệp ngầm để Nguyễn thị Gái khỏi bị bắt, như vậy có thể bại lộ công tác. Sau mười ngày, Nguyễn thị Gái trở lên cơ quan với nhiều vật dụng trong đó có chiếc máy đánh chữ. Khoảng 2 tuần sau đó, những trận mưa bom liên tục trút xuống khu vực cơ quan Tỉnh ủy Thừa Thiên. Những đợt oanh tạc này đã gây thiệt hại nặng nề nhân mạng, và cơ sở cho Tỉnh ủy Thừa Thiên, nhưng ngược lại chúng tôi cũng bị thiệt hại: Nguyễn thị Gái cơ sở nằm vùng của chúng tôi đã hy sinh.
Địa điểm trú đóng của Tinh Ủy Thừa Thiên bị phát giác và và các phi cơ không lực HK oanh tạc rất chính xác, tại sao? Câu hỏi bao nhiêu năm mà bọn giặc cỏ Việt Cộng vẫn thắc mắc, tìm hiểu, mà không bao giờ có giải đáp đúng, thì giờ đây là câu trả lời: - Chiếc maý đánh chữ do chúng tôi cung cấp hiệu Oliver, một máy phát làn sóng lên thẳng được chuyên viên kỹ thuật ngoại quốc khéo léo đặt trong máy đánh chữ. Máy phát làn sóng lên thẳng này vận hành trên căn bản cũng giống như máy của các đơn vị biệt kích nhảy toán, hoặc các phi công thường dùng để định vị trí khi cấp cứu, chi tiết hơn thì tôi không rõ. Khi tôi giao máy đánh chữ cho Nguyễn thị Gái và bí mật hộ tống Nguyễn thị Gái vào vùng Dạ Lê để trở lại mật khu, là lúc máy bay không thám của HK bắt đầu bao vùng theo dõi và ghi nhận làn sóng, sau đó là cuộc oanh kích dữ đội của không lực HK vào cơ quan Tỉnh Ủy Việt Cộng.
V- Đối tượng Học Sinh, Sinh Viên.
Chủ trương của Trung Ương Đảng Cộng Sản Hà Nội, do Hoàng Kim Loan thực hiện, là dùng lực lượng Học Sinh, Sinh viên làm... "Ngòi nổ" cho mọi cuộc dấy loạn, gây rối, bất ổn, xáo trộn chính trị tại miền Nam Việt Nam, và tạo những suy sụp, đổ vỡ cho nhiều chính phủ VNCH. Học sinh, Sinh viên là một trong những lực lượng chủ lực của mọi cuộc xách động biểu tình, lên đường xuống đường triền miên, xảy ra từ khi manh nha lật đổ Tổng Thống Ngô Đình Diệm, đến khi giựt xập nền Đệ I Cộng Hoà vào năm 1963, kéo dài cho đến cuộc nổi loạn miền Trung năm 1966 của Thích Trí Quang/Hoàng Kim Loan, và tiếp tục gây rối đến thời Đệ II Cộng Hoà, Tổng Thống Nguyễn văn Thiệu, mà Huế là trung tâm điểm xuất phát. Từ sau năm 1963, hằng tháng, hằng năm, hằng loạt các cuộc biểu tình lên đường, xuống đường, đình công bãi thị chống đối chính phủ, cái gì cũng chống, từ chống tàn dư "Mật vụ Nhu Diệm, dư đảng Cần lao", "Đạo pháp lâm nguy", chống chiến tranh, đuổi Mỹ về nước, chống Quân sự học đường, chống bầu cử độc diễn, và cuối cùng chống luôn cả 17 triệu dân miền Nam vì họ không chấp nhận chế độ Cộng Sản.
Mọi cuộc biến động chính trị tại Huế trong thời gian này đều xuất phát từ Trung Tâm gây rối Từ Đàm, từ tiểu thương chợ Đông Ba, và từ đám cơ sở nội thành Học sinh, Sinh viên Giải Phóng, nằm trong Tổng Hội Sinh Viên Đại Học Huế. Tổng Hội Sinh viên Đại học Huế biến thành đấu trường Gián điệp giữa Quốc gia và Cộng sản, giữa Chính phủ và các phe nhóm đối lập, kẻ nào cầm nắm được Tổng hội SV kẻ đó có thể hướng dẫn một phần nào Tổng Hội SV đi theo con đường mình muốn. Hai lực lượng chính đối đầu nhau trong mục tiêu Tổng hội SV Đại học Huế:
1- Lực lượng địch gồm có:
- Tổng Cục 2 Quân Báo Cộng Sản Hà Nội .
- Cục Tình Báo Chiến Lược Cộng Sản Hà Nội.
- Ban An ninh Quân khu Trị Thiên .
- Ban An ninh Tỉnh, Thị Ủy Huế, Điệp viên VC Trung Tá Hoàng Kim Loan, và Thích Trí Quang.
2- Lực lượng ta gồm có:
- Phủ Đặc ủy Trung ương Tình Báo Việt Nam Cộng Hoà
- Cảnh Sát Quốc gia Thưà Thiên-Huế.
- An Ninh Quân Đội .
- Đơn vị 101 Quân báo tại Huế.
- Tình báo Dân sự Hoa Kỳ.
Mọi cơ quan tình báo của địch và ta đều có sách lược riêng để xâm nhập, cài người vào. Mục tiêu của cả hai phe Quốc, Cộng tại Đại Học Huế là Ban chấp Hành Tổng Hội Sinh viên, từ Chủ tịch Tổng Hội Sinh Viên đến phó chủ tịch, Tổng thứ ký và hội viên trong ban chấp hành. Bên nào nắm được Ban chấp hành Tổng Hội Sinh viên, bên đó ở thế thượng phong. Từ 1963 đến 1966, Hoàng Kim Loan và Thích Trí Quang chủ động mọi hoạt động của Tổng hội Sinh Viên Đại Học Huế. Từ chủ tịch Sinh Viên đến toàn bộ ban chấp hành Tổng hội Sinh Viên hầu hết là cơ sở nội thành Việt Cộng và là người của Trí Quang, bọn họ chỉ huy đám sinh viên nòng cốt này để phát động mọi cuộc gây rối loạn tại Huế.
Điển hình là những sinh viên dưới đây:
- Nguyễn Đắc Xuân, SV Sư phạm.
- Hoàng Phủ Ngọc Phan, SV Y khoa.
- Nguyễn Thiết tức Hoàng Dung, SV Luật Khoa.
- Phạm Thị Xuân Quế, SV Y khoa.
- Tôn Thất Kỳ, SV.
- Hoàng Văn Giàu, SV.
- Phan Chánh Dinh tức Phan Duy Nhân, SV.
- Bửu Chỉ, SV.
- Nguyễn Hữu Châu Phan, SV.
- Hoàng Thị Thọ, Nữ sinh Đồng Khánh.
- Trần Quang Long , SV Sư Phạm.
- Võ Khuê, SV Văn Khoa.
- Phạm Cần , SV Y khoa.
- Trần văn Hoà, SV Cao Đẳng Mỹ Thuật.
- Trần Minh Thảo, SV Sư phạm.
- Trần Hoài, SV Sư phạm.
- Hồ Cư, Sinh viên ban Sử địa.
Và quá nhiều...
Biến động miền Trung 6-1966, một số trong đám này bị lực lượng CSQG/Thừa Thiên- Huế bắt giữ, một số khác chạy thoát lên mật khu, để rồi Mậu Thân 1968, bọn chúng trở vào Huế, trả mối hận xưa, bắn giết không nương tay hàng ngàn người dân Huế. Một số khác trong đám này bị bắt trong chiến dịch Bình Minh 5/1972, và đưa ra tạm giữ tại Côn Sơn.
Từ sau 1968 đến 1970, ban chấp hành Tổng Hội sinh viên Đại Học Huế có một số sinh viên của chúng tôi lọt vào được ban chấp hành Tổng hội, trong đó có 2 sinh viên là Sĩ Quan Cảnh Sát Đặc Biệt. Họ là 2 trong 8 Sĩ Quan Cảnh Sát vừa mới ra trường từ Học viện Cảnh Sát Quốc Gia, được thuyên chuyển ra Huế, bổ sung cho phòng CSĐB. Tôi chọn 2 sĩ quan này, dáng dấp thư sinh, một nguời đã có một chứng chỉ Đại học và người kia cũng đã học Đaị học được một năm. Từ sau buổi trình diện tại BCH, không còn ai biết họ là Sĩ quan CSĐB, ngoại trừ tôi và Đại Úy Ân. Họ thường gặp chúng tôi tại "nhà an toàn", để trình báo công tác và nhận chỉ thị. Họ đã trở thành sinh viên Đại Học Huế, hàng ngày chăm chỉ đến giảng đường Đại Học như mọi sinh viên khác. Với khả năng chuyên môn được đào tạo kỹ lưỡng từ Học viện CSQG, lần hồi họ đã lọt vào được ban chấp hành tổng hội Sinh viên và giữ chức vụ quan trọng. Vì thế chúng tôi nắm rất vững mọi hoạt động của đám sinh viên cơ sở nội thành, dưới quyền lãnh đạo của Trung tá Việt Cộng Hoàng Kim Loan ???..
Thursday, June 11, 2009
Biến Động Miền Trung (1963-1975) Phần 8
9 giờ 30 sáng ngày 10-5-72 sau đợt pháo kích lần thứ 2, Trung úy Uyên, phụ tá trưởng phòng Tư Pháp đang đứng nói chuyện với tôi ngoài sân cờ BCH ông ta bỗng nóí với tôi:
- Đại úy, ông cho phép tôi về thăm nhà một tí, mấy ngày nay cấm trại không về nhà.
- Được, ông đi đi, chiều tối về, không cần gấp.
Tôi cười nhìn ông tiếp:
- Mấy ngày cấm trại, nhớ vợ rồi phải không?
- Không đâu Đại uý, thăm nhà một chút tôi về ngay.
15 phút sau, Việt Cộng pháo đợt thứ 3. Lần này nặng hơn, 30 quả 130 ly rớt vào vùng BTL tiền phương Quân Đoàn I và vùng hồ Tịnh Tâm. Tôi chạy vào TTHQ Cảnh Lực để theo dõi tình hình và nghe báo cáo thiệt hại. Trên hệ thống máy tuần tiễu tôi nghe giọng của Đại Uý Đoàn Đích la lớn hốt hoảng:
- Trình thẩm quyền. . . . Trung úy Uyên chết rồi, một quả pháo 130 nổ gần ông taị hồ Tịnh Tâm.
Tôi bóp chặt ống liên hợp máy Motorola trả lời:
- Tôi nhận rõ.
Tôi buông ống liên hợp đứng im lặng sững sờ, tự nhiên thấy cay mắt và mặn ở môi, thì ra tôi chảy nước mắt. Chỉ 15 phút trước, phải chi tôi không cho ông đi, hoặc nói chuyện với ông thêm vài phút nữa thì ông đâu đến nỗi tử vong.
Ngày 11-5-72 Đại úy Ân trình tôi một loạt lời khai của Hoàng Kim Loan, đọc xong tôi trả laị cho Ân và cùng có nhận xét như Ân:
-Thằng nầy rất khôn, hắn khai toàn những cơ sở của hắn trong thời gian tranh đấu Phật Giáo tại Miền Trung và Mậu Thân 68. Tất cả các cơ sở đó một số lớn đã bị bắt, số còn lại đã lên mật khu hoặc đi ra Bắc. * [Số cơ sở này tôi đã đề cập trong bài Biến động Miền Trung 1966].
Chúng tôi cùng đồng ý với nhau thời gian ngoại giao đã qua, bây giờ là lúc phải tăng áp lực thật mạnh với Hoàng Kim Loan để buộc hắn phải hợp tác. Tôi thay Ân thẩm vấn Hoàng Kim Loan, lên xe đến nhà an toàn. Xe vừa rời BCH nhìn lại phía băng ghế sau thiếu mất tên đệ tử phụ trách máy truyền tin, tôi hỏi Thêm, người tài xế lái xe:
- Ông thần Ánh đâu rồi, hồi đêm lại nhậu say rồi phải không?
Cả hai tên đệ tử không trả lời tôi mà chỉ khúc khích cười.
- Ông thần Ánh làm chuyện gì nữa đây, sao hai đứa không trả lời mà lại cười.
Người lính tên Minh ngồi sau trả lời:
- Không phải hắn nhậu đâu ông ơi. Hồi đêm hắn xuống vạn đò, đò Mụ Lừ. Hắn uống càfe đen, sáng nay hắn đái ra café sữa. Hắn sợ quá đi tìm Bác Sĩ Đaị đội phó CSDC xin thuốc. Hắn sợ ông la, dặn tuị tui dấu ông. -
- Uống café có chi quan trọng mà phải dấu, tại sao uống café đen mà lại đái ra café sữa, bọn bây nói chuyện gì ta không hiểu chi cả.
- Ông thiệt không hiểu?
- Hiểu thì hỏi tụi bây làm chi.
- Hồi đêm hắn xuống đò Mụ Lừ chơi bời. Gặp em gái hậu phương bị lậu, hắn dính vào, sáng ni bị đái ra mủ, hắn bị lây bệnh lậu.
- Chết cha, bệnh lậu đó có lây không? Nói hắn nghỉ 1 tuần chữa bệnh cho lành rồi hãy đi làm.
- Bệnh đó không lây. Chỉ đàn ông, đàn bà làm chuyện đó với nhau thì mới lây. Nhưng bị thì sợ và mất tinh thần lắm, đái vừa ra mủ, vừa rát vừa đau, khủng khiếp lắm.
- Mi cũng rành quá hả, tụi bây bị rồi phải không?
- Tụi em thằng nào cũng qua đoạn đường chiến binh đó rồi. Không qua đoạn đường chiến binh làm sao trở thành lính chiến được. [Tất cả đám cận vệ của tôi đều là quân nhân biệt phái, họ là lính tác chiến bị thương, biệt phái sang Cảnh sát]. Hắn cười.
Xe gần đến nhà an toan, bỗng tôi nói với người đệ tử:
- Thêm, quay xe trở về BCH.
Nhiều khi chỉ là một câu chuyện vu vơ, như chuyện tên đệ tử đi chơi bời bị bệnh lậu mà lại giúp được việc lớn.
Một ý tưởng đến thật nhanh trong đầu tôi, thật tồi bại, hạ cấp, nhưng biết làm sao hơn, khi tôi đã đối xử với Hoàng Kim Loan bằng luật giang hồ của Chánh phái, nhưng không có kết quả, bây giờ tôi phải dùng luật giang hồ của Tà phái. Tự cổ chí kim đã có biết bao nhiêu nguời quyền cao chức trọng bị rơi vào bẫy 'Mỹ nhân kế' cuả của đối thủ mà thân bại danh liệt, trong giới tình báo cũng thuờng dùng loại này, nhưng tôi sẽ dùng, không phải là 'Mỹ nhân kế' mà là 'Tình dục kế' với tên Việt Cộng Hoàng Kim Loan.
Tôi quay điện thoại gọi Trung úy Tuất, Biệt đội trưởng Biệt đội Hình Cảnh qua BCH gặp tôi, nhưng tình cờ lại gặp ngay Nguyễn văn Quan, Trưởng ban Bài trừ Mãi dâm, đúng là người tôi muốn gặp.
- Anh sang BCH gặp tôi, tôi có chuyện cần nhờ anh.
Nguyễn văn Quan, tay này tuổi trẻ, 23 tuổi dáng dấp thư sinh, trắng trẻo đẹp trai hơn tài tử phim Hồng Kông nhiều. Con nhà thế gia. Nguyễn văn Quan là tay chơi thứ thiệt, năm học Đệ I, Quốc Học, tôi làm thầy dạy kèm cho hắn, học thì nhác nhưng chơi thì không ai địch hắn nổi. Tôi và hắn thân tình như anh em ruột, lớn lên hắn vào Cảnh Sát lại gặp tôi, thật là oan gia. Tôi đặt hắn vào Trưởng ban Bài trừ Mãi Dâm thật là đúng chỗ. Hắn gặp tôi tại văn phòng, tôi hỏi hắn:
- Trong đám các chị em ta bị anh bắt, có người nào dáng dấp coi được, tuổi chừng 25 - 26?
Hắn trố mắt nhìn tôi ngạc nhiên:
- Có 5 ngưòi, trong đám đó có một em trông ngộ lắm, khoảng 25 tuổi, người Nam, mới từ Saigòn ra Huế mấy tuần thì bị bắt. Đang làm phiếu trình chờ anh ký lệnh tống xuất khỏi Huế, nhưng em này bị bệnh, nhẹ thôi.
- Sao anh biết?
- Mấy thằng đệ tử của tôi dính rồi.
- Tôi muốn em này, anh đem sang đây gặp tôi được không?
Hắn nói lớn trong phòng:
- Thiên hạ ơi! Thầy tu phá giới.
- Nói nhỏ thôi, đám tà lọt ngoài cửa nghe hết bây giờ, anh suy nghĩ bậy bạ rồi phải không? Vụ nầy là 'Điệp Vụ' thứ thiệt đấy!!!
Một giờ sau, Nguyễn văn Quan đem cô gái đến văn phòng tôi. Thoạt nhìn, không thể tưởng tượng nổi đây là một cô gái làm nghề mãi dâm. Cô ta còn rất trẻ, dáng dấp hiền lành, điểm đặc biệt là người Nam mà lại có mái tóc thề. Vừa bước vào trông thấy tôi, cô ta sợ sệt đứng sát vào người Nguyễn văn Quan.
- Không có chi phải sợ, cô ngồi xuống đi. Cô tên gì, mấy tuổi?
- Dạ thưa quan Đại Tá, em 25 tuổi, tên Thu Cúc. Em ở Cần Thơ mới ra Huế có mấy tuần thì bị bắt.
- Tôi không phải là Quan Đại Tá, mà Đại Úy, Trưởng Ty Cảnh Sát. Tôi có tí việc cần nhờ cô gíúp, nếu cô hoàn tất được công việc này, tôi sẽ tha cô, cho cô vé máy bay và một ít tiền về lại Cần Thơ, chịu không?
- Dạ được. . . dạ chiụ.
- Cô nấu ăn được không?
- Dạ được, đàn bà con gái ai mà chẳng biết nấu ăn, em nấu theo kiểu người Nam.
- Nam, Bắc, Trung gì cũng được, không phải là chuyện chính. Chúng tôi có một người bạn trên 50 tuổi, nhiều năm rồi chỉ ăn chay chứ không chịu ăn mặn, anh em chúng tôi cá với nhau ai làm cho hắn chịu ăn mặn thì người đó thắng cuộc, cô giúp chúng tôi được không?
- Dạ dễ, em làm được. Như vậy ông nầy tu tại gia, ông ăn chay sao lại bắt ăn mặn làm gì, tội ông ta.
- Sao cô biết tu tại gia?
- Dạ em có người anh cả, tu tại gia, đạo Cao Đài. Ông ăn trường chay.
Nguyễn văn Quan, thằng cha đại ba trợn, hắn chen ngay vào:
- Không phải đâu em gái ơi! Không phải ăn chay, ăn mặn thứ thiệt như em nghĩ đâu, mà ăn mặn là thứ em thường nằm sấp, nằm ngửa với khách hàng đó, hiểu chưa em.
Cô gái thẹn thùng, có một tí mắc cở hiện trên khuôn mặt. Thì ra trong tận cùng đáy lòng của một cô gái giang hồ còn giữ được bản chất của một nguời phụ nữ.
- Dạ, tưởng gì chứ chuyện đó em làm được, nghề của em mà.
Nguyễn văn Quan lại chen vào:
- Thì đúng rồi, tên em là Thu Cúc, nói lái đi một tí, đúng là nghề của em.
- Dễ mà khó, cái khó là làm sao cô dụ được ông ta.
- Dạ được, em bảo đảm.
- Vậy tốt. Tôi cho cô thời hạn 1 tuần. Trong thời gian này, cô sẽ ở với ông ta, nấu ăn cho ông, và ban đêm ngủ lại. Cô thành công, chỉ một lần với ông ta cũng được, tuần sau cô sẽ nhận được vé máy bay và một ít tiền để về lại Cần Thơ. Có một điều quan trọng là cô không được nói cô là ai, không được nói đã gặp tôi, nếu ông ta có hỏi cô, cô chỉ nói ngưòi trong nhà thuê cô đến giúp việc mà thôi. Nếu cô nói ra, sẽ không đựợc về lại Cần Thơ mà còn bị giữ lại lâu lắm. Cô lặp lại đi, lời tôi vừa dặn cô.
Cô gái lặp lại gọn gàng và rõ ràng. Cô gái ngập ngừng, bẽn lẽn nhìn tôi:
- Thưa Đại Úy có điều này em muốn thưa với Đại úy.
- Cô nói đi.
- Em bị bệnh, đang uống thuốc, gần lành rồi.
- Tôi biết rồi, xong việc, tôi cho bác sĩ khám bệnh chữa cho cô. Yên tâm đi!
Chiều ngày 11-5-72 Hoàng Kim Loan được nhân viên an ninh thông báo:
- Kể từ nay sẽ có ngươì nữ đến giúp việc, lo cơm nước cho ông, khỏi cần bới xách bất tiện. Ông muốn ăn gì cứ việc nói với người giúp việc.
Lẽ đương nhiên, đây là một trò ấu trĩ, hạ cấp, người binh thường còn đặt nghi vấn, huống gì hắn là một tay cáo già lão luyện trong nghề tình báo, hắn nghĩ đây là « Mỹ nhân kế » mà tôi sắp đặt, chắc hẳn trong lòng hắn nghĩ thằng 'Đại úy Công An Ngụy' quá trẻ con chơi trò này, đời nào hắn có thể bị vướng vào bẫy. Nhưng hắn không ngờ, đây không là mỹ nhân kế mà là 'Tình dục kế' do tôi sáng chế. Tuy hạ cấp, tồi bại, và bẩn thỉu, nhưng hắn không đỡ nổi, vì hắn là người trần tục, cũng tham sân si, hỉ nộ ái ố, và cũng đã từ lâu lắm không gần đàn bà, lại gặp phải 'chị em ta', đã biết cách khiêu khích mà còn được cố vấn và sắp đặt, thì hắn phải vào bẫy là cái chắc. Sau này, khi nghe kể lại câu chuyện, thấy tôi tỏ ý áy náy vì đã áp dụng kế sách này, bạn bè thường nói với tôi:
- Suy cho cùng, thì «Mỹ nhân kế» cũng chỉ là khởi đầu để đưa đến 'tình dục kế' chứ có gì «thơm tho» hơn đâu mà Thành cứ phải nghĩ ngợi?!
Trong những ngày này chúng tôi giảm giờ thẩm vấn Hoàng Kim Loan, để tạo điều kiện cho Thu Cúc ngoài giờ cơm nuớc, có cơ hội tiếp cận khiêu khích Hoàng Kim Loan. Hắn bị dồn nén từ bao nhiêu năm, nay hằng ngày được nhìn thấy một thiếu nữ xinh đẹp, mặc áo cánh không nịt ngực, nhìn xa nhìn gần đều thấy rõ, thử hỏi Hoàng Kim Loan hắn đang nghĩ gì?
Căn nhà an toàn Hoàng Kim Loan đang trú ngụ chúng tôi đặt 3 vòng đai an ninh:
- Vòng đai an ninh tiếp cận. [trong phòng]
- An ninh gần [chung quanh nhà]
- An ninh xa. [cách nhà khoảng 200m]
Kể từ ngày 11-5-72. Vào mỗi buổi tối sau 9 giờ, nhóm an ninh tiếp cận có 4 nhân viên theo kế hoạch rút ra ngoài phòng, để lại bên trong chỉ còn lại Hoàng kim Loan ngủ ở chiếc giường gỗ, và em gái hậu phương Thu Cúc ngủ ở chiếc giường bố. Thời gian khiêu chiến, dụ địch đã quá ba ngày, tôi cho lệnh em gái hậu phương Thu Cúc đêm nay 14-5-72 tấn công, dứt điểm mục tiêu. Sáng ngày hôm sau 15-5-72, xem như mọi chuyện bình thường, Thu Cúc viện cớ đi chợ, gặp chúng tôi trình bày tường tận trận đánh quyết liệt hồi đêm, vì chữ nghĩa không được phép trình bày ở đây, mà chỉ có thể tóm lược kết quả trận đánh như sau: Ta và địch đánh cận chiến. Ta tấn công, địch phản công thô bạo, nhưng chỉ được hai lần rưởi thì địch đuối sức. Trận chiến kết thúc, Trung tá Việt Cộng Hoàng Kim Loan, Ủy viên Thành Ủy Huế và em gái Nam bộ, Thu Cúc, ký nghị định thư đình chiến, cùng ca bài: 'Như có Hồ râu trong ngày vui đại thắng'. Giữ đúng lời hứa, sau khi Bác Sĩ Đaị đội phó CSDC khám bệnh, chích thuốc và cho cô ta một số thuốc trụ sinh chữa bệnh, tôi cám ơn cô ta và cho cô ta số tiền hai mươi ngàn (do văn phòng Cố vấn CSĐB yểm trợ), trưởng ban Bài trừ mãi dâm đưa cô ta ra phi trường Phú Bài đi chuyến bay sớm nhất về Saigon.
Thu Cúc ra đi không một lời từ biệt Trung Tá Loan, nhưng cô em đã gởi lại cho Trung Tá Loan một kỷ niệm khó quên, đó là bệnh...Trong hai ngày kế tiếp, Đại úy Ân cho gia tăng số giờ thẩm vấn, các thẩm vấn viên luân phiên hỏi Hoàng kim Loan bất cứ chuyện gì, chuyện trên trời, dưới đất, không đâu vào đâu, mục đích làm cho hắn rối loạn, đuối dần, cộng thêm Ân cho hắn xem những tấm hình đã chụp lén hắn vớí đám cơ sở của hắn từ trước khi hắn bị bắt, và những tấm ảnh chụp các cơ sở quan trọng của hắn hiện đã bị bắt và đang bị thẩm vấn.
Cũng trong 2 ngày này, chúng tôi sắp xếp để một vài người bạn cũ của hắn, từng hoạt động với hắn trong Cục Quân Báo và Cục TBCL, đã rời bỏ hàng ngũ, hiện đang giữ những chức vụ quan trọng trong các cơ quan của chính quyền VNCH đến thăm hắn. Hoàng Kim Loan bị giao động mạnh, tình thần sa sút. Đến ngày 18-5-72 thì hắn gục ngã, mất hết bản năng tự vệ, đối kháng. Hắn nói với nhân viên an ninh, xin phép cho hắn gặp Bác sĩ khám bệnh, vì không hiểu sao đã gần 2 ngày nay, 'cái đó'... của hắn bị sưng, đi tiểu rát và đau lắm, chẳng biết bệnh gì.
Đại úy Ân, trưỏng phòng CSĐB đến gặp hắn và đưa điều kiện:
- Trung tá Loan, trong hơn tuần nay, tôi và ông Trưởng ty đã đã đối xử với ông rất đàng hoàng, nhưng ngược lại ông vẫn dẫn chúng tôi đi vòng quanh, những tin tức của ông cung cấp hoàn toàn vô giá trị, nếu không nói là quá cũ, đã mất thời gian tính. Đã đến lúc phải đặt điều kiện trao đổi với nhau - Bác sĩ sẽ đến khám bệnh và chữa trị cho ông, ngược lại chúng tôi phải nhận được những tin tức có giá trị, đứng đắn và không mất thời gian tính.
Trong khi đó Bác Sĩ Hồ, Đại đội phó CSDC/102 gặp tôi:
- Bác sĩ, tôi cần anh chữa bệnh cho một người, hắn bị bệnh nhưng chưa cần chữa dứt hẳn, chỉ cầm chừng.
- Ông Ty lại chơi trò gì nữa đây, sao lại không chữa cho lành luôn?
- Thằng này Việt Cộng thứ hạng nặng đã bị mình bắt, hắn bị em gái hậu phương Thu Cúc cấy 'Sinh tử phù' vào người hắn, hắn bị rồi. Anh chữa cầm chừng, mình cần làm áp lực với hắn.
- Tôi hiểu rồi, chuyện dễ, tôi chỉ cho chích và uống thuốc nhẹ thôi, thì bệnh hắn sẽ kéo dài, không nặng, không nhẹ, đến khi nào có lệnh của ông, tôi chữa lành ngay. Bệnh này thường lắm, nếu chỉ nóng sốt, đau nhức ở chỗ đó, khó tiểu và có tí mủ.
- Đúng là bệnh của hắn. Tôi sẽ gọi anh bất cứ khi nào, nhanh nhất là ngày mai để cùng đi gặp hắn. Đúng như dự tính, ngày hôm sau 19-5- 72, Hoàng Kim Loan xin gặp tôi, tôi gọi Bác Sĩ Hồ cùng đi, gặp bệnh nhân. Trung tá Loan có vẻ dè dặt khi thấy một người mặc sắc phục rằn ri CSDC mang cấp Đại úy, tôi giới thiệu với Hoàng Kim Loan:
- Bác sĩ Hồ, Đại úy Cảnh Sát, Đại đội phó đại đội CSDC của tôi. Ông là Bác sĩ thứ thiệt, tốt nghiệp Đại Học y khoa Huế, hành nghề đã hơn 1 năm, Bác sĩ đến để khám bệnh cho ông.
Tôi ra ngoài để Bác sĩ Hồ khám bệnh cho hắn, nửa giờ sau Bác sĩ Hồ trở ra nói với tôi:
- Tôi khám cho hắn rồi, bị sốt nhẹ, tôi chích cho hắn 1 mũi và cho hắn uống thuốc rồi, khi nào ông muốn hắn lành bệnh tôi chỉ chữa vài ngày là xong. Tôi phịa chuyện vì hắn ở dơ lâu ngày nên bộ phận đó hiện đang bị nhiễm trùng nặng, hơi nguy hiểm, phải chữa trị liên tục một vài tuần thì mới khỏi. Tôi trực ở Đaị đội, ông gọi là có ngay, tôi về trước.
Tôi và Ân vào phòng gặp Hoàng Kim Loan, hắn ở trong tình trạng bệ rạc, xuống dốc cả về thể xác lẫn tinh thần, một phần vì bị thẩm vấn liên tục, bị rúng động mạnh khi xem hình ảnh của hắn, của đám cơ sở nòng cốt đã bị bắt, vì lời khuyên của những đồng chí cũ đã đến thăm hắn, vì bệnh...đang hành hạ hắn. Quan trọng nhất là sự chờ đợi quân Giải phóng vào thành phố Huế, đã 7 ngày qua mà chẳng thấy đâu, và cuối cùng là cuộc Tổng nổi dậy tại Huế do hắn cầm đầu đã bị lực lượng CSQG Thưà Thiên- Huế đập nát từng mảnh vụn, bẻ gãy kế hoạch của hắn ngay từ trong trứng nước, hắn và đám người của hắn giờ đây mang thân cá chậu chim lồng. Nỗi thất vọng hiện rõ trên khuôn mặt hắn. Ân nhắc tôi:
- Anh đừng bắt tay hắn, hắn đang bị bệnh... đó.
Tôi không bắt tay hắn, nhưng hỏi ngay:
- Sao rồi Trung Tá Loan, ông muốn gặp tôi? Những gì ông yêu cầu tôi đã làm cho ông, bây giờ đến phiên ông.
- Tôi đã suy nghĩ nhiều, và quyết định ngày hôm nay muốn gặp ông Trưởng ty để cung cấp một vài tin tức, tôi nghĩ ông Trưởng ty đang cần. Ngược lại tôi có những điều kiện sau đây:
1- Tôi xin được bảo vệ an ninh tối đa, tôi nghĩ cơ quan chúng tôi đã biết tôi bị bắt, vì thời gian ấn định cuộc Tổng nổi dậy do tôi lãnh đạo đã trôi qua, tôi không liên lạc được với cơ quan. Mặt khác, bên ngoài các cơ sở nội ngoại thành của chúng tôi đang bị lùng bắt, tất nhiên họ nghĩ tôi đang bị khai thác và tiết lộ những tin tức quan trọng, hậu quả họ sẽ tung lực luợng trinh sát tìm kiếm tôi để thủ tiêu bịt miệng. Trước đây vào khoảng ngày 2-5-72 đã có 3 toán Trinh sát đột nhập vào thành phố Huế rồi, những toán trinh sát này họ có cơ sở riêng, có thể tìm ra tôi bất cứ khi nào. Nơi này hoàn toàn không an ninh, ngày hôm qua khi ông Trưởng ty cho tôi gặp những người bạn cũ của tôi, tôi không tin tưởng ở họ. Nơi này đã bị lộ, tốt hơn ông Ty nên dời tôi qua một địa điểm khác ngay, càng sớm, càng tốt.
2- Xin đừng bắt giữ vợ con tôi, họ là những người vô tội, không dính dấp gì đến những hoạt động của tôi, và cũng xin ông Ty bảo vệ cho họ. Tôi sợ cơ quan tôi sẽ có hành động đối với họ.
3- Bây giờ còn quá sớm, nhưng tôi xin nói trước, tôi muốn đổi sang quy chế Hồi chánh viên.
Tôi trả lời ngay cho hắn:
- Cả 3 yêu cầu của ông đều nằm trong quyền hạn của tôi, không có gì trở ngại. Điều kiện thứ 2 về vợ con ông, ông yêu cầu hơi thừa, tôi nhắc lại cho ông rõ và sẽ chẳng bao giờ đề cập nữa: Vợ con ông vô tội, họ an toàn, liên hệ gia đình với người Cộng sản không là tội, ngay tôi muốn làm khó dễ họ cũng không được. Luật pháp VNCH bảo vệ, che chở họ. Chúng tôi là nhân viên công lực, là lực lượng CSQG, những người thừa hành luật pháp quốc gia, bổn phận của chúng tôi là phải bảo vệ họ, huống gì tôi không hề có ý nghĩ làm khó họ. Ông yên tâm đi, ông muốn gặp họ khi nào cũng được cả. Tôi diễn giải thêm cho hắn yên tâm
- Tôi cũng đồng ý với ông, căn nhà này không còn an toàn nữa, chúng tôi đã nghĩ đến điều đó. Tối nay, Đại úy Ân sẽ đổi nhà cho ông. Ông có nhận xét rất đúng và kịp thời, chuyện ông bị bắt đã lộ, vì quá thời gian tính, cơ quan ông, họ đã biết ông bị bắt, đương nhiên họ đang tìm kiếm ông. Đường về của ông đã bị bọn họ khóa chặt, ông đã bị họ loại, vì sau khi ông bị bắt, hầu hết các cơ sở quan trọng của ông, của ban an ninh Quân Khu Trị thiên, của 2 ban an ninh Tỉnh Ủy và Thị Ủy Thừa Thiên Huế đều bị bắt giữ. Thử hỏi tại sao? Họ nghĩ ông đã tiết lộ, và ông là kẻ phản bội. Đối với một cơ quan Tình báo, nhất là cơ quan Tình báo Việt Cộng của ông, kẻ phản bội sẽ lãnh hậu quả tàn khốc như thế nào, ông hiểu rõ hơn tôi nhiều - Đường về đã bị bít kín, không còn nữa, tại sao không ở lại với chúng tôi?
Nghề nghiệp của ông và tôi đều tạo cho mình đa đoan, mưu lược và quỷ quyệt, đương nhiên ông chưa hẳn đã tin tôi, và tôi cũng vậy, vì thế tôi nói trước để ông hiểu: Mọi tin tức của ông sẽ được thâu băng, và cũng do ông viết trên giấy trắng mực đen. Sau đó chúng tôi sẽ phối kiểm qua các nhân viên của chúng tôi hiện đang nằm trong hàng ngũ các ông, và cuối cùng qua hệ thống máy đo sự thật(Test Polygraph) mà chúng tôi sẽ đo trên người ông, tôi mong ông hiểu đuợc điều đó.
Hoàng Kim Loan trả lời tôi:
- Tôi hiểu rõ điều đó ông trưởng Ty.
- Mọi chuyện đã thông suốt, rõ ràng, và minh bạch. Bây giờ những điều gì ông muốn cho tôi biết, ông có thể bắt đầu.
- Tôi sẽ nói những gì trong phạm vi cuả tôi và những gì ngoài phạm vi của tôi mà tôi biết được qua nhiều đối tượng khác nhau.
9 giờ 30 sáng ngày 10-5-72 sau đợt pháo kích lần thứ 2, Trung úy Uyên, phụ tá trưởng phòng Tư Pháp đang đứng nói chuyện với tôi ngoài sân cờ BCH ông ta bỗng nóí với tôi:
- Đại úy, ông cho phép tôi về thăm nhà một tí, mấy ngày nay cấm trại không về nhà.
- Được, ông đi đi, chiều tối về, không cần gấp.
Tôi cười nhìn ông tiếp:
- Mấy ngày cấm trại, nhớ vợ rồi phải không?
- Không đâu Đại uý, thăm nhà một chút tôi về ngay.
15 phút sau, Việt Cộng pháo đợt thứ 3. Lần này nặng hơn, 30 quả 130 ly rớt vào vùng BTL tiền phương Quân Đoàn I và vùng hồ Tịnh Tâm. Tôi chạy vào TTHQ Cảnh Lực để theo dõi tình hình và nghe báo cáo thiệt hại. Trên hệ thống máy tuần tiễu tôi nghe giọng của Đại Uý Đoàn Đích la lớn hốt hoảng:
- Trình thẩm quyền. . . . Trung úy Uyên chết rồi, một quả pháo 130 nổ gần ông taị hồ Tịnh Tâm.
Tôi bóp chặt ống liên hợp máy Motorola trả lời:
- Tôi nhận rõ.
Tôi buông ống liên hợp đứng im lặng sững sờ, tự nhiên thấy cay mắt và mặn ở môi, thì ra tôi chảy nước mắt. Chỉ 15 phút trước, phải chi tôi không cho ông đi, hoặc nói chuyện với ông thêm vài phút nữa thì ông đâu đến nỗi tử vong.
Ngày 11-5-72 Đại úy Ân trình tôi một loạt lời khai của Hoàng Kim Loan, đọc xong tôi trả laị cho Ân và cùng có nhận xét như Ân:
-Thằng nầy rất khôn, hắn khai toàn những cơ sở của hắn trong thời gian tranh đấu Phật Giáo tại Miền Trung và Mậu Thân 68. Tất cả các cơ sở đó một số lớn đã bị bắt, số còn lại đã lên mật khu hoặc đi ra Bắc. * [Số cơ sở này tôi đã đề cập trong bài Biến động Miền Trung 1966].
Chúng tôi cùng đồng ý với nhau thời gian ngoại giao đã qua, bây giờ là lúc phải tăng áp lực thật mạnh với Hoàng Kim Loan để buộc hắn phải hợp tác. Tôi thay Ân thẩm vấn Hoàng Kim Loan, lên xe đến nhà an toàn. Xe vừa rời BCH nhìn lại phía băng ghế sau thiếu mất tên đệ tử phụ trách máy truyền tin, tôi hỏi Thêm, người tài xế lái xe:
- Ông thần Ánh đâu rồi, hồi đêm lại nhậu say rồi phải không?
Cả hai tên đệ tử không trả lời tôi mà chỉ khúc khích cười.
- Ông thần Ánh làm chuyện gì nữa đây, sao hai đứa không trả lời mà lại cười.
Người lính tên Minh ngồi sau trả lời:
- Không phải hắn nhậu đâu ông ơi. Hồi đêm hắn xuống vạn đò, đò Mụ Lừ. Hắn uống càfe đen, sáng nay hắn đái ra café sữa. Hắn sợ quá đi tìm Bác Sĩ Đaị đội phó CSDC xin thuốc. Hắn sợ ông la, dặn tuị tui dấu ông. -
- Uống café có chi quan trọng mà phải dấu, tại sao uống café đen mà lại đái ra café sữa, bọn bây nói chuyện gì ta không hiểu chi cả.
- Ông thiệt không hiểu?
- Hiểu thì hỏi tụi bây làm chi.
- Hồi đêm hắn xuống đò Mụ Lừ chơi bời. Gặp em gái hậu phương bị lậu, hắn dính vào, sáng ni bị đái ra mủ, hắn bị lây bệnh lậu.
- Chết cha, bệnh lậu đó có lây không? Nói hắn nghỉ 1 tuần chữa bệnh cho lành rồi hãy đi làm.
- Bệnh đó không lây. Chỉ đàn ông, đàn bà làm chuyện đó với nhau thì mới lây. Nhưng bị thì sợ và mất tinh thần lắm, đái vừa ra mủ, vừa rát vừa đau, khủng khiếp lắm.
- Mi cũng rành quá hả, tụi bây bị rồi phải không?
- Tụi em thằng nào cũng qua đoạn đường chiến binh đó rồi. Không qua đoạn đường chiến binh làm sao trở thành lính chiến được. [Tất cả đám cận vệ của tôi đều là quân nhân biệt phái, họ là lính tác chiến bị thương, biệt phái sang Cảnh sát]. Hắn cười.
Xe gần đến nhà an toan, bỗng tôi nói với người đệ tử:
- Thêm, quay xe trở về BCH.
Nhiều khi chỉ là một câu chuyện vu vơ, như chuyện tên đệ tử đi chơi bời bị bệnh lậu mà lại giúp được việc lớn.
Một ý tưởng đến thật nhanh trong đầu tôi, thật tồi bại, hạ cấp, nhưng biết làm sao hơn, khi tôi đã đối xử với Hoàng Kim Loan bằng luật giang hồ của Chánh phái, nhưng không có kết quả, bây giờ tôi phải dùng luật giang hồ của Tà phái. Tự cổ chí kim đã có biết bao nhiêu nguời quyền cao chức trọng bị rơi vào bẫy 'Mỹ nhân kế' cuả của đối thủ mà thân bại danh liệt, trong giới tình báo cũng thuờng dùng loại này, nhưng tôi sẽ dùng, không phải là 'Mỹ nhân kế' mà là 'Tình dục kế' với tên Việt Cộng Hoàng Kim Loan.
Tôi quay điện thoại gọi Trung úy Tuất, Biệt đội trưởng Biệt đội Hình Cảnh qua BCH gặp tôi, nhưng tình cờ lại gặp ngay Nguyễn văn Quan, Trưởng ban Bài trừ Mãi dâm, đúng là người tôi muốn gặp.
- Anh sang BCH gặp tôi, tôi có chuyện cần nhờ anh.
Nguyễn văn Quan, tay này tuổi trẻ, 23 tuổi dáng dấp thư sinh, trắng trẻo đẹp trai hơn tài tử phim Hồng Kông nhiều. Con nhà thế gia. Nguyễn văn Quan là tay chơi thứ thiệt, năm học Đệ I, Quốc Học, tôi làm thầy dạy kèm cho hắn, học thì nhác nhưng chơi thì không ai địch hắn nổi. Tôi và hắn thân tình như anh em ruột, lớn lên hắn vào Cảnh Sát lại gặp tôi, thật là oan gia. Tôi đặt hắn vào Trưởng ban Bài trừ Mãi Dâm thật là đúng chỗ. Hắn gặp tôi tại văn phòng, tôi hỏi hắn:
- Trong đám các chị em ta bị anh bắt, có người nào dáng dấp coi được, tuổi chừng 25 - 26?
Hắn trố mắt nhìn tôi ngạc nhiên:
- Có 5 ngưòi, trong đám đó có một em trông ngộ lắm, khoảng 25 tuổi, người Nam, mới từ Saigòn ra Huế mấy tuần thì bị bắt. Đang làm phiếu trình chờ anh ký lệnh tống xuất khỏi Huế, nhưng em này bị bệnh, nhẹ thôi.
- Sao anh biết?
- Mấy thằng đệ tử của tôi dính rồi.
- Tôi muốn em này, anh đem sang đây gặp tôi được không?
Hắn nói lớn trong phòng:
- Thiên hạ ơi! Thầy tu phá giới.
- Nói nhỏ thôi, đám tà lọt ngoài cửa nghe hết bây giờ, anh suy nghĩ bậy bạ rồi phải không? Vụ nầy là 'Điệp Vụ' thứ thiệt đấy!!!
Một giờ sau, Nguyễn văn Quan đem cô gái đến văn phòng tôi. Thoạt nhìn, không thể tưởng tượng nổi đây là một cô gái làm nghề mãi dâm. Cô ta còn rất trẻ, dáng dấp hiền lành, điểm đặc biệt là người Nam mà lại có mái tóc thề. Vừa bước vào trông thấy tôi, cô ta sợ sệt đứng sát vào người Nguyễn văn Quan.
- Không có chi phải sợ, cô ngồi xuống đi. Cô tên gì, mấy tuổi?
- Dạ thưa quan Đại Tá, em 25 tuổi, tên Thu Cúc. Em ở Cần Thơ mới ra Huế có mấy tuần thì bị bắt.
- Tôi không phải là Quan Đại Tá, mà Đại Úy, Trưởng Ty Cảnh Sát. Tôi có tí việc cần nhờ cô gíúp, nếu cô hoàn tất được công việc này, tôi sẽ tha cô, cho cô vé máy bay và một ít tiền về lại Cần Thơ, chịu không?
- Dạ được. . . dạ chiụ.
- Cô nấu ăn được không?
- Dạ được, đàn bà con gái ai mà chẳng biết nấu ăn, em nấu theo kiểu người Nam.
- Nam, Bắc, Trung gì cũng được, không phải là chuyện chính. Chúng tôi có một người bạn trên 50 tuổi, nhiều năm rồi chỉ ăn chay chứ không chịu ăn mặn, anh em chúng tôi cá với nhau ai làm cho hắn chịu ăn mặn thì người đó thắng cuộc, cô giúp chúng tôi được không?
- Dạ dễ, em làm được. Như vậy ông nầy tu tại gia, ông ăn chay sao lại bắt ăn mặn làm gì, tội ông ta.
- Sao cô biết tu tại gia?
- Dạ em có người anh cả, tu tại gia, đạo Cao Đài. Ông ăn trường chay.
Nguyễn văn Quan, thằng cha đại ba trợn, hắn chen ngay vào:
- Không phải đâu em gái ơi! Không phải ăn chay, ăn mặn thứ thiệt như em nghĩ đâu, mà ăn mặn là thứ em thường nằm sấp, nằm ngửa với khách hàng đó, hiểu chưa em.
Cô gái thẹn thùng, có một tí mắc cở hiện trên khuôn mặt. Thì ra trong tận cùng đáy lòng của một cô gái giang hồ còn giữ được bản chất của một nguời phụ nữ.
- Dạ, tưởng gì chứ chuyện đó em làm được, nghề của em mà.
Nguyễn văn Quan lại chen vào:
- Thì đúng rồi, tên em là Thu Cúc, nói lái đi một tí, đúng là nghề của em.
- Dễ mà khó, cái khó là làm sao cô dụ được ông ta.
- Dạ được, em bảo đảm.
- Vậy tốt. Tôi cho cô thời hạn 1 tuần. Trong thời gian này, cô sẽ ở với ông ta, nấu ăn cho ông, và ban đêm ngủ lại. Cô thành công, chỉ một lần với ông ta cũng được, tuần sau cô sẽ nhận được vé máy bay và một ít tiền để về lại Cần Thơ. Có một điều quan trọng là cô không được nói cô là ai, không được nói đã gặp tôi, nếu ông ta có hỏi cô, cô chỉ nói ngưòi trong nhà thuê cô đến giúp việc mà thôi. Nếu cô nói ra, sẽ không đựợc về lại Cần Thơ mà còn bị giữ lại lâu lắm. Cô lặp lại đi, lời tôi vừa dặn cô.
Cô gái lặp lại gọn gàng và rõ ràng. Cô gái ngập ngừng, bẽn lẽn nhìn tôi:
- Thưa Đại Úy có điều này em muốn thưa với Đại úy.
- Cô nói đi.
- Em bị bệnh, đang uống thuốc, gần lành rồi.
- Tôi biết rồi, xong việc, tôi cho bác sĩ khám bệnh chữa cho cô. Yên tâm đi!
Chiều ngày 11-5-72 Hoàng Kim Loan được nhân viên an ninh thông báo:
- Kể từ nay sẽ có ngươì nữ đến giúp việc, lo cơm nước cho ông, khỏi cần bới xách bất tiện. Ông muốn ăn gì cứ việc nói với người giúp việc.
Lẽ đương nhiên, đây là một trò ấu trĩ, hạ cấp, người binh thường còn đặt nghi vấn, huống gì hắn là một tay cáo già lão luyện trong nghề tình báo, hắn nghĩ đây là « Mỹ nhân kế » mà tôi sắp đặt, chắc hẳn trong lòng hắn nghĩ thằng 'Đại úy Công An Ngụy' quá trẻ con chơi trò này, đời nào hắn có thể bị vướng vào bẫy. Nhưng hắn không ngờ, đây không là mỹ nhân kế mà là 'Tình dục kế' do tôi sáng chế. Tuy hạ cấp, tồi bại, và bẩn thỉu, nhưng hắn không đỡ nổi, vì hắn là người trần tục, cũng tham sân si, hỉ nộ ái ố, và cũng đã từ lâu lắm không gần đàn bà, lại gặp phải 'chị em ta', đã biết cách khiêu khích mà còn được cố vấn và sắp đặt, thì hắn phải vào bẫy là cái chắc. Sau này, khi nghe kể lại câu chuyện, thấy tôi tỏ ý áy náy vì đã áp dụng kế sách này, bạn bè thường nói với tôi:
- Suy cho cùng, thì «Mỹ nhân kế» cũng chỉ là khởi đầu để đưa đến 'tình dục kế' chứ có gì «thơm tho» hơn đâu mà Thành cứ phải nghĩ ngợi?!
Trong những ngày này chúng tôi giảm giờ thẩm vấn Hoàng Kim Loan, để tạo điều kiện cho Thu Cúc ngoài giờ cơm nuớc, có cơ hội tiếp cận khiêu khích Hoàng Kim Loan. Hắn bị dồn nén từ bao nhiêu năm, nay hằng ngày được nhìn thấy một thiếu nữ xinh đẹp, mặc áo cánh không nịt ngực, nhìn xa nhìn gần đều thấy rõ, thử hỏi Hoàng Kim Loan hắn đang nghĩ gì?
Căn nhà an toàn Hoàng Kim Loan đang trú ngụ chúng tôi đặt 3 vòng đai an ninh:
- Vòng đai an ninh tiếp cận. [trong phòng]
- An ninh gần [chung quanh nhà]
- An ninh xa. [cách nhà khoảng 200m]
Kể từ ngày 11-5-72. Vào mỗi buổi tối sau 9 giờ, nhóm an ninh tiếp cận có 4 nhân viên theo kế hoạch rút ra ngoài phòng, để lại bên trong chỉ còn lại Hoàng kim Loan ngủ ở chiếc giường gỗ, và em gái hậu phương Thu Cúc ngủ ở chiếc giường bố. Thời gian khiêu chiến, dụ địch đã quá ba ngày, tôi cho lệnh em gái hậu phương Thu Cúc đêm nay 14-5-72 tấn công, dứt điểm mục tiêu. Sáng ngày hôm sau 15-5-72, xem như mọi chuyện bình thường, Thu Cúc viện cớ đi chợ, gặp chúng tôi trình bày tường tận trận đánh quyết liệt hồi đêm, vì chữ nghĩa không được phép trình bày ở đây, mà chỉ có thể tóm lược kết quả trận đánh như sau: Ta và địch đánh cận chiến. Ta tấn công, địch phản công thô bạo, nhưng chỉ được hai lần rưởi thì địch đuối sức. Trận chiến kết thúc, Trung tá Việt Cộng Hoàng Kim Loan, Ủy viên Thành Ủy Huế và em gái Nam bộ, Thu Cúc, ký nghị định thư đình chiến, cùng ca bài: 'Như có Hồ râu trong ngày vui đại thắng'. Giữ đúng lời hứa, sau khi Bác Sĩ Đaị đội phó CSDC khám bệnh, chích thuốc và cho cô ta một số thuốc trụ sinh chữa bệnh, tôi cám ơn cô ta và cho cô ta số tiền hai mươi ngàn (do văn phòng Cố vấn CSĐB yểm trợ), trưởng ban Bài trừ mãi dâm đưa cô ta ra phi trường Phú Bài đi chuyến bay sớm nhất về Saigon.
Thu Cúc ra đi không một lời từ biệt Trung Tá Loan, nhưng cô em đã gởi lại cho Trung Tá Loan một kỷ niệm khó quên, đó là bệnh...Trong hai ngày kế tiếp, Đại úy Ân cho gia tăng số giờ thẩm vấn, các thẩm vấn viên luân phiên hỏi Hoàng kim Loan bất cứ chuyện gì, chuyện trên trời, dưới đất, không đâu vào đâu, mục đích làm cho hắn rối loạn, đuối dần, cộng thêm Ân cho hắn xem những tấm hình đã chụp lén hắn vớí đám cơ sở của hắn từ trước khi hắn bị bắt, và những tấm ảnh chụp các cơ sở quan trọng của hắn hiện đã bị bắt và đang bị thẩm vấn.
Cũng trong 2 ngày này, chúng tôi sắp xếp để một vài người bạn cũ của hắn, từng hoạt động với hắn trong Cục Quân Báo và Cục TBCL, đã rời bỏ hàng ngũ, hiện đang giữ những chức vụ quan trọng trong các cơ quan của chính quyền VNCH đến thăm hắn. Hoàng Kim Loan bị giao động mạnh, tình thần sa sút. Đến ngày 18-5-72 thì hắn gục ngã, mất hết bản năng tự vệ, đối kháng. Hắn nói với nhân viên an ninh, xin phép cho hắn gặp Bác sĩ khám bệnh, vì không hiểu sao đã gần 2 ngày nay, 'cái đó'... của hắn bị sưng, đi tiểu rát và đau lắm, chẳng biết bệnh gì.
Đại úy Ân, trưỏng phòng CSĐB đến gặp hắn và đưa điều kiện:
- Trung tá Loan, trong hơn tuần nay, tôi và ông Trưởng ty đã đã đối xử với ông rất đàng hoàng, nhưng ngược lại ông vẫn dẫn chúng tôi đi vòng quanh, những tin tức của ông cung cấp hoàn toàn vô giá trị, nếu không nói là quá cũ, đã mất thời gian tính. Đã đến lúc phải đặt điều kiện trao đổi với nhau - Bác sĩ sẽ đến khám bệnh và chữa trị cho ông, ngược lại chúng tôi phải nhận được những tin tức có giá trị, đứng đắn và không mất thời gian tính.
Trong khi đó Bác Sĩ Hồ, Đại đội phó CSDC/102 gặp tôi:
- Bác sĩ, tôi cần anh chữa bệnh cho một người, hắn bị bệnh nhưng chưa cần chữa dứt hẳn, chỉ cầm chừng.
- Ông Ty lại chơi trò gì nữa đây, sao lại không chữa cho lành luôn?
- Thằng này Việt Cộng thứ hạng nặng đã bị mình bắt, hắn bị em gái hậu phương Thu Cúc cấy 'Sinh tử phù' vào người hắn, hắn bị rồi. Anh chữa cầm chừng, mình cần làm áp lực với hắn.
- Tôi hiểu rồi, chuyện dễ, tôi chỉ cho chích và uống thuốc nhẹ thôi, thì bệnh hắn sẽ kéo dài, không nặng, không nhẹ, đến khi nào có lệnh của ông, tôi chữa lành ngay. Bệnh này thường lắm, nếu chỉ nóng sốt, đau nhức ở chỗ đó, khó tiểu và có tí mủ.
- Đúng là bệnh của hắn. Tôi sẽ gọi anh bất cứ khi nào, nhanh nhất là ngày mai để cùng đi gặp hắn. Đúng như dự tính, ngày hôm sau 19-5- 72, Hoàng Kim Loan xin gặp tôi, tôi gọi Bác Sĩ Hồ cùng đi, gặp bệnh nhân. Trung tá Loan có vẻ dè dặt khi thấy một người mặc sắc phục rằn ri CSDC mang cấp Đại úy, tôi giới thiệu với Hoàng Kim Loan:
- Bác sĩ Hồ, Đại úy Cảnh Sát, Đại đội phó đại đội CSDC của tôi. Ông là Bác sĩ thứ thiệt, tốt nghiệp Đại Học y khoa Huế, hành nghề đã hơn 1 năm, Bác sĩ đến để khám bệnh cho ông.
Tôi ra ngoài để Bác sĩ Hồ khám bệnh cho hắn, nửa giờ sau Bác sĩ Hồ trở ra nói với tôi:
- Tôi khám cho hắn rồi, bị sốt nhẹ, tôi chích cho hắn 1 mũi và cho hắn uống thuốc rồi, khi nào ông muốn hắn lành bệnh tôi chỉ chữa vài ngày là xong. Tôi phịa chuyện vì hắn ở dơ lâu ngày nên bộ phận đó hiện đang bị nhiễm trùng nặng, hơi nguy hiểm, phải chữa trị liên tục một vài tuần thì mới khỏi. Tôi trực ở Đaị đội, ông gọi là có ngay, tôi về trước.
Tôi và Ân vào phòng gặp Hoàng Kim Loan, hắn ở trong tình trạng bệ rạc, xuống dốc cả về thể xác lẫn tinh thần, một phần vì bị thẩm vấn liên tục, bị rúng động mạnh khi xem hình ảnh của hắn, của đám cơ sở nòng cốt đã bị bắt, vì lời khuyên của những đồng chí cũ đã đến thăm hắn, vì bệnh...đang hành hạ hắn. Quan trọng nhất là sự chờ đợi quân Giải phóng vào thành phố Huế, đã 7 ngày qua mà chẳng thấy đâu, và cuối cùng là cuộc Tổng nổi dậy tại Huế do hắn cầm đầu đã bị lực lượng CSQG Thưà Thiên- Huế đập nát từng mảnh vụn, bẻ gãy kế hoạch của hắn ngay từ trong trứng nước, hắn và đám người của hắn giờ đây mang thân cá chậu chim lồng. Nỗi thất vọng hiện rõ trên khuôn mặt hắn. Ân nhắc tôi:
- Anh đừng bắt tay hắn, hắn đang bị bệnh... đó.
Tôi không bắt tay hắn, nhưng hỏi ngay:
- Sao rồi Trung Tá Loan, ông muốn gặp tôi? Những gì ông yêu cầu tôi đã làm cho ông, bây giờ đến phiên ông.
- Tôi đã suy nghĩ nhiều, và quyết định ngày hôm nay muốn gặp ông Trưởng ty để cung cấp một vài tin tức, tôi nghĩ ông Trưởng ty đang cần. Ngược lại tôi có những điều kiện sau đây:
1- Tôi xin được bảo vệ an ninh tối đa, tôi nghĩ cơ quan chúng tôi đã biết tôi bị bắt, vì thời gian ấn định cuộc Tổng nổi dậy do tôi lãnh đạo đã trôi qua, tôi không liên lạc được với cơ quan. Mặt khác, bên ngoài các cơ sở nội ngoại thành của chúng tôi đang bị lùng bắt, tất nhiên họ nghĩ tôi đang bị khai thác và tiết lộ những tin tức quan trọng, hậu quả họ sẽ tung lực luợng trinh sát tìm kiếm tôi để thủ tiêu bịt miệng. Trước đây vào khoảng ngày 2-5-72 đã có 3 toán Trinh sát đột nhập vào thành phố Huế rồi, những toán trinh sát này họ có cơ sở riêng, có thể tìm ra tôi bất cứ khi nào. Nơi này hoàn toàn không an ninh, ngày hôm qua khi ông Trưởng ty cho tôi gặp những người bạn cũ của tôi, tôi không tin tưởng ở họ. Nơi này đã bị lộ, tốt hơn ông Ty nên dời tôi qua một địa điểm khác ngay, càng sớm, càng tốt.
2- Xin đừng bắt giữ vợ con tôi, họ là những người vô tội, không dính dấp gì đến những hoạt động của tôi, và cũng xin ông Ty bảo vệ cho họ. Tôi sợ cơ quan tôi sẽ có hành động đối với họ.
3- Bây giờ còn quá sớm, nhưng tôi xin nói trước, tôi muốn đổi sang quy chế Hồi chánh viên.
Tôi trả lời ngay cho hắn:
- Cả 3 yêu cầu của ông đều nằm trong quyền hạn của tôi, không có gì trở ngại. Điều kiện thứ 2 về vợ con ông, ông yêu cầu hơi thừa, tôi nhắc lại cho ông rõ và sẽ chẳng bao giờ đề cập nữa: Vợ con ông vô tội, họ an toàn, liên hệ gia đình với người Cộng sản không là tội, ngay tôi muốn làm khó dễ họ cũng không được. Luật pháp VNCH bảo vệ, che chở họ. Chúng tôi là nhân viên công lực, là lực lượng CSQG, những người thừa hành luật pháp quốc gia, bổn phận của chúng tôi là phải bảo vệ họ, huống gì tôi không hề có ý nghĩ làm khó họ. Ông yên tâm đi, ông muốn gặp họ khi nào cũng được cả. Tôi diễn giải thêm cho hắn yên tâm
- Tôi cũng đồng ý với ông, căn nhà này không còn an toàn nữa, chúng tôi đã nghĩ đến điều đó. Tối nay, Đại úy Ân sẽ đổi nhà cho ông. Ông có nhận xét rất đúng và kịp thời, chuyện ông bị bắt đã lộ, vì quá thời gian tính, cơ quan ông, họ đã biết ông bị bắt, đương nhiên họ đang tìm kiếm ông. Đường về của ông đã bị bọn họ khóa chặt, ông đã bị họ loại, vì sau khi ông bị bắt, hầu hết các cơ sở quan trọng của ông, của ban an ninh Quân Khu Trị thiên, của 2 ban an ninh Tỉnh Ủy và Thị Ủy Thừa Thiên Huế đều bị bắt giữ. Thử hỏi tại sao? Họ nghĩ ông đã tiết lộ, và ông là kẻ phản bội. Đối với một cơ quan Tình báo, nhất là cơ quan Tình báo Việt Cộng của ông, kẻ phản bội sẽ lãnh hậu quả tàn khốc như thế nào, ông hiểu rõ hơn tôi nhiều - Đường về đã bị bít kín, không còn nữa, tại sao không ở lại với chúng tôi?
Nghề nghiệp của ông và tôi đều tạo cho mình đa đoan, mưu lược và quỷ quyệt, đương nhiên ông chưa hẳn đã tin tôi, và tôi cũng vậy, vì thế tôi nói trước để ông hiểu: Mọi tin tức của ông sẽ được thâu băng, và cũng do ông viết trên giấy trắng mực đen. Sau đó chúng tôi sẽ phối kiểm qua các nhân viên của chúng tôi hiện đang nằm trong hàng ngũ các ông, và cuối cùng qua hệ thống máy đo sự thật(Test Polygraph) mà chúng tôi sẽ đo trên người ông, tôi mong ông hiểu đuợc điều đó.
Hoàng Kim Loan trả lời tôi:
- Tôi hiểu rõ điều đó ông trưởng Ty.
- Mọi chuyện đã thông suốt, rõ ràng, và minh bạch. Bây giờ những điều gì ông muốn cho tôi biết, ông có thể bắt đầu.
- Tôi sẽ nói những gì trong phạm vi cuả tôi và những gì ngoài phạm vi của tôi mà tôi biết được qua nhiều đối tượng khác nhau.
Biến Động Miền Trung (1963-1975)
Phần 7
Nhà an toàn, danh từ hơi khó hiểu và mập mờ, nếu không ở trong giới tình báo thì ít người được nghe và biết đến. Hầu như không có một cơ quan tình báo nào không có nhà an toàn, đó là một trong những căn nhà được thuê mướn nằm trong khu nhà cửa đông đúc của dân chúng, hoặc công thự của cơ quan ít ai để ý, và địch khó phát giác. Nhà an toàn là nơi:
- Tiếp xúc với các nguồn tin.
- Tiếp xúc các nhân viên của cơ quan đang hoạt động trong hàng ngũ địch.
Để thẩm vấn những nhân vật quan trọng của địch mà cơ quan bắt được, hầu bảo vệ tính mạng cho chính đương sự, và bảo mật các tin tức quan trọng không bị tiết lộ ra ngoài. Trong vài trường hợp các nhân vật này chịu hợp tác, họ được bí mật tung ngược trở lại hàng ngũ địch.. v.v...
Bây giờ là giai đoạn khó khăn và cam go nhất, bắt được Hoàng kim Loan đã là chuyện khó, nhưng muốn hắn nói thành thật những gì mình muốn biết lại là chuyện khó khăn bội phần. Nhiều người thường có ý nghĩ thẩm vấn thường đi kèm với bạo lực, đó là một ý tưởng hết sức sai lầm, nếu thẩm vấn đi kèm với bạo lực sẽ đồng nghĩa với thiếu khả năng, đầu hàng đối tượng và càng khích động lòng trung kiên của đối tượng mà thôi. Kết quả thâu lượm được sẽ là số không. Vì thế, một thẩm vấn viên giỏi cần phải:
- Trầm tĩnh, luôn luôn chế ngự được sự nóng giận do đối tượng khiêu kích trong mọi tình huống.
- Hiểu biết thật rộng rãi về hệ thống tổ chức, địa bàn hoạt động, đối tượng móc nối, kết nạp, và các nhân vật trong tổ chức của địch, nếu không, rất dễ dàng bị đối tượng man khai, cung cấp những tin tức sai lạc khó phân tích và hậu quả hết sức tai hại.
Tỉnh Ủy Thừa Thiên và Thành Ủy Huế là hai đối tượng và mục tiêu mà chúng tôi phải đương đầu hằng ngày, nên chúng tôi nắm rất vững vàng về tổ chức, nhân sự, và mọi hoạt động của họ, và được cập nhật thường xuyên. Ngay cả những thay đổi nhân sự trong nội bộ của địch chỉ trong một thời gian rất ngắn, vài tuần là chúng tôi biết ngay. Nhưng đối với Tổng cục 2 Quân Báo, và Cục Tình Báo Chiến Lược phải thành thật mà nhận rằng, hiểu biết của chúng tôi về hai cơ quan này rất hạn hẹp, vì không nằm trong trách nhiệm của chúng tôi, mà là của các cơ quan tình báo quân sự và dân sự cao cấp trong chính phủ VNCH tại Sài gòn. Mọi hồ sơ liên quan đến hai cơ quan này hầu như không được phổ biến. Đây là điểm khó khăn chính trong khi thẩm vấn Hoàng Kim Loan. cũng may, tôi hỏi văn phòng Cố vấn CSĐB, được họ thuyết trình và cung cấp đầy đủ mọi tài liệu thật chi tiết về hai cơ quan Tổng Cục 2 Quân Báo và Cục TBCL.
Ngày 6-5-72 vào lúc 10giờ sáng, Đại úy Ân đón tôi ngay ngoài cửa nhà an toàn. Ân lắc đầu:
- Miếng mồi khó nuốt thật, tinh thần hắn còn vững lắm. Từ sáng sớm đến giờ ngọai trừ bản khai lý lịch vắn tắt, hắn chẳng nói gì thêm, hắn muốn gặp anh.
Ân đưa bản khai của hắn cho tôi xem, trong phần gia cảnh hắn khai: Có vợ và 2 con, vợ và con gái hiện ở tại Hà Nội, con trai hiện đang du học tại Liên Sô. Tôi bàn với Ân:
- Bây giờ mình vào gặp hắn, sau đó anh gọi máy Thiếu úy Sỏ và Trung úy Thông thay thế. Mình ra quán bún chị Sỏ ăn một tí gì, đói lắm rồi, vừa ăn vừa bàn kế hoạch đối phó.
Tôi và Đại úy Ân bước vào nhà an toàn. Căn nhà trang hoàng bình thường giống như mọi tư gia, một giường nhỏ, một bàn ăn, một bộ salon nhỏ tiếp khách, chỉ khác chăng là khắp nơi trong nhà đều có gắn những mirophone cực nhỏ và 2 chiếc máy thâu âm tinh vi, có thể thâu âm 24/24, mà không cần thay băng.
Hoàng Kim Loan đang ngồi, nét mặt trầm tư, đối diện là 1 nhân viên thẩm vấn và 2 nhân viên an ninh. Vừa thấy tôi hắn đứng dậy, tôi bắt tay hắn và hỏi ngay:
- Sao rồi Trung tá Loan, ông muốn gặp tôi?
- Vâng, tôi muốn gặp ông Trưởng ty. Tôi muốn trình bày với ông Ty một vài việc:
Thứ nhất: Tôi quân hàm Trung Tá, vì vậy tôi yêu cầu ông chuyển tôi qua quy chế Tù Binh.
Thứ hai : Tôi là một đảng viên Cộng sản cao cấp, suốt đời phục vụ cho đảng, cho lý tưởng của tôi, vì vậy mà ông Trưởng ty sẽ không có một hy vọng nào để thẩm vấn, khai thác tin tức nơi tôi. Tôi sẽ giữ im lặng hoàn toàn. Muốn đánh, muốn đập, muốn bắn, muốn giết đó là quyền của ông Trưởng ty.
Tôi mỉm cười nhìn hắn:
- Ông ngồi xuống đi, mình nói chuyện. Ông và tôi đều là nhà binh, tôi hy vọng mình có thể nói chuyện thẳng thắn và thành thật với nhau, mặc dầu ông là lính miền Bắc, tôi là lính miền Nam.
Hắn ngồi xuống ghế đối diện với tôi và Đại úy Ân.
- Thứ nhất, về yêu cầu của ông, muốn tôi chuyển ông qua quy chế tù binh. Ông và tôi đều là dân Tình báo chuyên nghiệp, hơn nữa ông lại là một điệp viên bị bắt trong khi hoạt động, mình đều biết rõ cả miền Bắc lẫn miền Nam làm gì có quy chế tù binh cho một điệp viên, cho loại dân tình báo như ông và tôi. Tình báo chỉ có luật giang hồ và chỉ đối xử với nhau bằng luật lệ đó, có khác chăng một bên là Tà phái, một bên là Chánh phái. Ông đang được đối xử bằng luật lệ giang hồ của Chánh phái. Hiện tại ông không bị đưa vào nhà lao, không mặc áo tù, không ăn cơm tù, không bị ràng buộc bởi kỷ luật của nhà lao. Ông muốn ăn uống nghỉ ngơi, càfé, thuốc lá bất cứ giờ nào ông muốn. Anh em ở đây đâu có ai cấm đoán ông đâu. Tôi nghĩ như vậy còn tốt hơn quy chế tù binh nhiều.
(Thật tình tôi mù mờ không hiểu có quy chế tù binh cho những gián điệp bị bắt hay không? Phải gặp những chuyên viên của VNCH về vấn đề tù binh để hỏi mới thông hiểu rõ ràng).
Trở lại nói chuyện với Hoàng Kim Loan, tôi nói tiếp:
- Thứ hai, trong quyền hạn tôi có thể làm được là chuyển ông sang quy chế Chiêu Hồi, nhưng chuyện đó hoàn toàn tùy thuộc vào ông, vào thái độ hợp tác của ông.
Thật tình tôi nói vậy để dụ hắn và cũng để dò xem tinh thần hắn ở mức độ nào. Cho dù hắn có hợp tác đến đâu, kết thúc, tôi vẫn lôi hắn và đám giặc cỏ "nhân dân anh hùng Thừa Thiên-Huế" của hắn ra tòa trả lời trước công lý về hành động man rợ của hắn, của đám giặc cỏ, và của bọn Việt Cộng trong Chính Trị Bộ Cộng Sản miền Bắc về tội diệt chủng. Tội bắn giết, chôn sống trên 5000 ngàn dân lành vô tội tại Huế vào Tết Mậu Thân năm 1968. Để chính hắn, Hoàng Kim Loan và đồng bọn phải trả lại cho 5000 ngàn oan hồn tử sĩ món nợ mà bọn chúng đã vay: đó là nợ oan, nợ ức, nợ xương, nợ máu, nợ bị trói tay bằng giây kẽm gai xô xuống hố sâu chôn sống, ghê rợn và kinh hồn đến độ vài tháng sau khi tìm thấy những ngôi mộ tập thể trong những vùng cát khô, thi thể chưa bị hủy, đào lên, một giòng máu tươi ứa ra mơi miệng người chết. Họ chết trong uất hận, trong nỗi sợ tột cùng, tóc tai dựng đứng. Họ chết không yên lành, không mơ, như văn chương chữ nghĩa của Trịnh Công Sơn "nằm chết như mơ". Tôi trả lời tiếp câu thứ 2 của Hoàng Kim Loan:
- Trung tá Loan, ông đã quá lầm nghĩ rằng khi rơi vào tay chúng tôi ông sẽ bị chúng tôi dùng bạo lực hành hạ, để mong lấy được một một số tin tức nơi ông. Miền Nam Việt Nam hay nói khác hơn là Chính phủ Việt Nam Cộng Hoà là một quốc gia pháp trị, có luật pháp hẳn hoi, luật pháp không cho phép chúng tôi hành hạ tù nhân. Tù nhân có quy chế của họ, từ vấn đề thực phẩm, y tế, thăm nuôi, sinh hoạt và được theo dõi, kiểm soát từ chính quyền Trung ương Saigòn và Hội Hồng Thập Tự Quốc Tế thường xuyên thăm viếng kiểm soát các trung tâm cải huấn. Hãy so sánh những người tù Quốc Gia được người Cộng Sản các ông thả về, họ như những thây ma, bệnh hoạn, suy nhược. Ngược lại, những đồng chí của ông được chúng tôi thả về, họ mập mạp, to béo, khoẻ mạnh, thời gian ở tù của họ chỉ là khoảng thời gian để họ bồi dưỡng sức khoẻ rồi khi được chúng tôi thả ra họ lại tái hoạt động.
Ông thấy đó, chế độ giam giữ tù nhân của Chính phủ VNCH nhân đạo gấp cả triệu lần những người Cộng Sản các ông. Đừng suy bụng ta ra bụng người, đừng lấy dạ tiểu nhân đo lòng quân tử. Hơn nữa, thế hệ chúng tôi, những người trẻ, chúng tôi rời bỏ sân trường, rời xa gia đình xông vào cuộc chiến, kề vai và còng lưng chống đỡ cuộc xâm lăng của các ông từ miền Bắc muốn đem chủ nghĩa Cộng Sản vô thần, tàn bạo, ác độc trùm lên 17 triệu dân miền Nam. Chúng tôi chiến đấu vì tự vệ, và với tấm lòng trong sáng không hận thù, như vậy thì không có lý gì khi bắt được ông chúng tôi lại hành hạ, bắn giết ông, để làm gì? Ngoài ra, chính Phủ Việt Nam Cộng Hoà còn có Bộ Chiêu Hồi, Chính phủ VNCH sẵn sàng đón tiếp những người Cộng Sản quay về với chúng tôi.
Chúng tôi, hay nói rộng hơn là 17 triệu dân miền Nam, trong đó có hơn nửa triệu nguời dân Huế, họ ghê tởm, và kinh hoàng trước hành động bạo lực, bắn giết, mà các ông, những người Cộng Sản đã tặng cho dân Huế vào năm Mậu Thân 1968. Tôi không gởi trả lại ông những điều ông đã làm cho dân Huế trong những ngày đầu xuân năm 1968, không bao giờ, tin hay không là tùy ông. Kế tiếp, ông có quyền im lặng, tôi chẳng cần ông khai báo một lời nào. Chúng tôi đã khám phá hành tung của ông, đã biết rõ toàn bộ đám cơ sở nội, ngoại thành của ông từ hơn 5 năm nay. Mọi mưu toan, kế hoạch của ông, của Tỉnh ủy Thừa Thiên và Thị ủy Huế, chúng tôi đã nắm thật rõ ràng và tường tận từng chi tiết một, vì vậy mà ngày hôm nay ông bị bắt và đám cơ sở nội, ngọai thành của ông hiện đang lần lượt bị lực lượng CSQG Thưà Thiên-Huế bắt giữ.
Cuộc hành quân chống lại kế hoạch Tổng Nổi Dậy của ông và đám "Nhân dân anh hùng Thừa Thiên - Huế" hiện giờ này đang tiếp diễn. Như thế ông hiểu cho rằng tôi chẳng cần thiết một lời khai báo hoặc tin tức nào của ông cả. Điều tôi muốn không phải là tin tức quân sự, hoặc tình báo mà ông biết, mà là sự hợp tác của ông, và mong ông trở về với chúng tôi. Như ông đã biết và nhớ rõ, những đồng chí, và đồng đội cuả ông trong cơ quan Cục Quân Báo, Cục tình Báo Chiến Lược trước đây đã bị bắt, và sau đó đã trở về với chúng tôi như anh Lê Đình Khôi, anh Lê văn Lự. Ông biết hai người đó hiện giờ ở đâu và giữ chức vụ gì trong chính quyền VNCH không? Anh Lê đình Khôi là Chủ Sự phòng Cảnh Sát Đặc Biệt BCH/CSQG vùng I, tức là người Chỉ huy lực lượng CSĐB vùng I. Anh Lê văn Lự là Giám Đốc trường Tình Báo CSGQ vùng I Chiến thuật.
Hoàng Kim Loan nhìn tôi và trả lời:
- Đó là những kẻ phản bội.
- Trung tá Loan, ông lầm rồi. Thế hệ của ông và của hai anh đó là những người yêu nước thật sự, nhưng bị ông Hồ phỉnh gạt đưa ông và họ vào con đường Cộng Sản vô luân, tàn bạo, và bần cùng hóa cả một dân tộc. Hai người đồng chí của anh đã sớm thấy là mình đi lạc đường, nên trở về với những người Quốc gia, tại sao gọi họ là phản bội. - Những gì ông cần gặp tôi, tôi đã nói xong. Tôi đã đọc bản viết tay về lý lịch và gia cảnh do chính ông viết. Tôi cám ơn và hoàn trả lại ông vì chẳng có một tí giá trị nào cả, vì chúng tôi đã biết từ lâu lắm rồi, nhất là gia cảnh. Ông có vợ. Vợ và con gái hiện ở tại Hà Nội. Con trai ông hiện đang tu nghiệp tại Liên Sô.
Vừa nói tôi vừa đưa tờ giấy lại cho hắn và nhìn thẳng vào mặt hắn, hắn ngại ngùng đưa tay đón mảnh giấy, tôi biết trong đầu hắn đang nghĩ gì: "Tên Đại uý "ngụy" này khó nói láo với hắn quá!"
- Trung tá Loan, ông suy nghĩ kỹ những điều tôi vừa nói với ông, và bất cứ lúc nào cần gặp tôi, ông cứ nói với anh em ở đây, tôi sẽ đến gặp ông ngay.
***
Tôi và Ân rời nhà an toàn ra quán bún bò chị Sỏ, hai anh em ngôì trầm ngâm suy nghĩ, tôi bàn với Ân:
- Anh thấy đó, tôi đấu khẩu với hắn gần cả tiếng đồng hồ. Tinh thần hắn cứng ngắc, việc đầu tiên là mình phải đánh gục tinh thần hắn trước. Mặc dầu hắn là người Cộng Sản, nhưng hoạt động lâu trong vùng quốc gia, nên còn có chút nhân tính. Hắn còn tình cảm gia đình, muốn bảo vệ vợ con, vì thế trước tiên mình đánh vào yếu điểm nầy truớc. Như vậy anh sẽ phải làm như thế này... thế này...
- Việc thứ hai là mình sẽ liên lạc với Anh Lê Đình Khôi hoặc anh Lự, nhờ họ ra thăm hắn vói tình đồng chí cũ và tình đồng đội trong đơn vị Quân Báo và Cụm Tình Báo Chiến Lược.
- Việc thứ ba là anh sắp xếp cho hắn thấy mặt những cơ sở quan trọng của hắn vừa bị mình bắt trong chiến dịch Bình Minh.
- Việc thứ tư là anh sắp xếp và cùng với Trung úy Thông, Trung tâm Trưởng trung tâm Thẩm vấn tuyển lựa khoảng 15 nhân viên thẩm vấn có kinh nghiệm và thật giỏi, thay phiên nhau thẩm vấn hắn 24/24. Mình dùng chiến thuật xa luân chiến, ngoại trừ giờ ăn, cứ hỏi hắn liên tục, bất cứ chuyện gì, miễn sao làm cho hắn mỏi mệt, tinh thần xuống thấp, khi đó anh và tôi nhảy vào phần chính - Đồng ý không?
Ân khen tôi giỏi, tính kế nhanh. Tôi cười:
- Giỏi lâu rồi bây giờ anh mới khen. Không giỏi thì làm sao mới Trung úy đã làm trưởng ty Cảnh Sát, mấy năm rồi bây giờ vẫn còn Đại úy.
Hai anh em cùng cười. Ân về thẳng trại tạm giam và trung tâm thẩm vấn lo công việc vì số hạ tầng cơ sở bị giữ trong chiến dịch Bình Minh các Quận chuyển về mỗi giờ mỗi đông. Phần tôi đi gặp Đại Tá Tỉnh Trưởng Tôn Thất Khiên trình bày kết quả sơ khởi của cuộc hành quân và nhờ ông xin phương tiện của BTL Tiền phương Quân Đoàn I, chuẩn bị di chuyển số tù Cộng Sản trong Trung Tâm Cải Huấn và số hạ tầng cơ sở Việt Cộng vừa mới bắt giữ sáng nay đi Côn Sơn càng sớm càng tốt.
12 giờ 30 khuya ngày 7-5-1972, Đại úy Ân theo kế hoạch, cho di chuyển tạm thời Hoàng Kim Loan sang một nhà an toàn khác, để sáng mai tôi diễn phần I, đoạn tuồng hát ly kỳ, hấp dẫn cho Hoàng Kim Loan thưởng thức.
3 giờ 15 chiều ngày 7-5-1972, tôi đến nhà an toàn tạm thời, vưà gặp Hoàng kim Loan tôi nói ngay:
- Xin lỗi, làm ông mất ngủ hồi đêm, nhưng vì nhu cầu an ninh tôi chuyển ông sang đây. Tối nay ông về lại nhà cũ.
- Tôi là tù nhân của ông Ty, đưa tôi đi đâu, làm gì, đó là quyền của ông Ty, hà tất ông Ty phải xin lỗi.
- Trung tá Loan, ngày hôm qua khi đọc bản lý lịch của ông, đoạn về gia cảnh ông có cho biết bà nhà và cô con gái hiện đang ở Hà Nội, cậu con trai hiện đang tu nghiệp ở Liên Sô. Ông có thư từ liên lạc với gia đình không? Từ bao lâu rồi trước ngày ông bị bắt?
- Cũng đã từ lâu tôi không nhận được thư từ của họ, nhưng tôi nghĩ họ vẫn bình thường, sống ở ngoại thành Hà Nội, và con trai tôi vẫn còn tu nghiệp tại Liên Sô, có lẽ đến năm tới mới xong. Hoàng kim Loan trả lời câu hỏi của tôi trong phong cách bình thường, giọng nói hắn chậm rãi.
Tôi cười nhẹ, nhìn hắn:
- Chiều nầy tôi đến gặp ông là muốn đem đến tặng ông món quà.
Tôi xoay qua Ân:
- Cho đem quà vào đi.
Cánh cửa lớn bật mở, một người đàn bà bước vào và theo sau là một là một người đàn ông mặc quân phục Quân lực VNCH cấp bậc Đại úy, bên vai mang phù hiệu Binh chủng Thiết giáp. Vừa thấy 2 người đó, Hoàng Kim Loan sững sờ bất động, mặt tái xanh.
- Trung tá Loan, bà này ở ngoại thành Hà Nội vào thăm ông, và người này đang tu nghiệp ở Liên Sô về thăm ông. Người đàn bà đó chính là vợ Hoàng Kim Loan, hiện đang trú ngụ tại Xã Phong An, quận Phong Điền, tỉnh Thừa Thiên, khoảng chừng 50 tuổi, dáng dấp hiền lành, mặt mày phúc hậu. Người kia, là con trai độc nhất của Hoàng Kim Loan đang phục vụ trong Quân Lực VNCH, đơn vị Thiếp Giáp, cấp bậc Đại úy. Hoàng Kim Loan che dấu vì sợ liên lụy đến vợ, con. Đó là một trong những yếu điểm của hắn mà tôi đã đánh trúng, và cũng là khuyết điểm của cơ quan tình báo Việt Cộng đã để cho một cán bộ hoạt động trong vùng địch quá lâu. Trong phút chốc bàng hoàng, cả ba người đều xúc động, đứng yên không nói được với nhau một lời nào, bỗng chốc đôi giòng nước mắt chảy dài trên khuôn mặt tiền tụy của người đàn bà, không hiểu những giọt nước mắt đó vì xúc động khi gặp lại chồng trong nghịch cảnh, hay chính là những giọt nước mắt vì lo sợ cho chồng, con, và bản thân mình. Tôi là đạo diễn và là diễn viên trong trong màn bi kịch này cũng không tránh khỏi nỗi xúc động, nhưng biết làm sao hơn, vì bổn phận và trách nhiệm, vì sự an nguy, mất còn của Huế trong giờ phút quyết liệt. Thật tình trong lòng không muốn tạo dựng ra cảnh bi thương nầy. Tôi nói với vợ Hoàng Kim Loan:
- Chị lau mước mắt đi, đừng sợ, chị và ông Đại úy không có tội tình gì cả. Chị và ông Đại úy không có một liên hệ nào trong công việc của Trung tá Loan. Luật pháp VNCH đặt những người Cộng Sản ra ngoài vòng pháp luật (Dụ 59A từ thời Đệ I Cộng Hoà) nhưng không có một chữ nào quy tội vợ, con, những người Cộng Sản, ngoại trừ những người đó có liên hệ tiếp tay hoạt động cho Cộng Sản. Trong cuộc chiến tàn khốc và bi thảm này, điều nghịch lý là cả Bắc lẫn Nam đều có gia đình, thân nhân liên hệ, cha Cộng Sản, con Quốc Gia, anh Quốc Gia, em Cộng Sản, như vậy thì quy tội họ hết sao.
Tôi quay qua nói với Hoàng Kim Loan:
- Trung tá Loan, ông có một giờ để gặp gia đình, vợ, con. Tôi buộc lòng phải để lại 2 nhân viên giám thị, vì không muốn ông dùng vợ con để thông tin ra ngoài. Riêng Đại úy, tôi mời ông đến đây, trước là để ông có dịp gặp lại cha, và kế tiếp tôi muốn ông nói rõ cho Trung Tá Loan biết về tình hình chiến sự hiện đang diễn biến giữa ta và địch, đừng thêm vào và cũng đừng bớt đi, để Trung Tá Loan có một nhận định sáng suốt và thực tế có lợi cho bản thân ông ta và gia đình. Tôi xác nhận một lần nữa, ông vô tội, không liên quan, vì không bị địch móc nối hoạt động. Tôi không bắt ông, và cũng không báo cho Ty An Ninh Quân Đội chuyện này. Sau khi nói chuyện xong, ông có thể đưa mẹ ông về. Có một điều quan trọng cần nói rõ với ông là ông không được tiết lộ cuộc gặp gỡ này với bất kỳ một ai vì chưa phải lúc. Bằng không, ông sẽ gặp rắc rối ngay, và tôi cũng nhờ ông chuyển lời với mẹ ông như vậy.
***
Một giờ sau, tôi và Ân trở vào, hai nhân viên thẩm vấn cho biết họ chẳng nói gì ngoài chuyện gia đình, tuy nhiên Hoàng kim Loan hắn đưa chiếc đồng hồ Omega của hắn cho vợ, nói là đem bán đi để có tiền chi tiêu trong gia đình. Cả ba người bây giờ có vẽ bình tĩnh hơn, tôi nói với vợ Hoàng Kim Loan:
- Bây giờ chị có thể về, sau này bất cứ lúc nào chị muốn thăm ông, gặp tôi hay Đại úy Ân.
Tôi mò túi áo có được 1500 đồng (tiền VNCH), hiểu ý tôi, Ân cũng cũng đưa ra được 1200, tôi hỏi nhỏ Ân:
- Tiền nhậu phải không? 'Ôi Thiên Tường , ôi ba xi đế phải không? (rượu).
Ân cười. Tôi cuộn tròn số bạc dúi vào tay chị ta:
- Chị cầm lấy, lần sau chúng tôi giúp chị nhiều hơn. Chị giao lại chiếc đồng hồ cho ông, không cần thiết phải bán.
Chị ta lúng túng nói nhỏ lời cám ơn và giao lại chiếc đồng hồ cho Hoàng Kim Loan. Tôi và Ân giúp chị ta một ít tiền xuất phát từ tấm lòng nhân hậu, đối với một người đàn bà nghèo khó đang gặp khổ nạn, hoàn toàn không có ý lợi dụng hành động đó để mua chuộc Hoàng Kim Loan.
Ân đưa vợ con Hoàng Kim Loan ra về, tôi nói với Hoàng kim Loan:
-Trung tá Loan, tôi cho ông gặp mặt vợ con để chứng minh một điều: - Chúng tôi biết rõ và rất tường tận về ông, gia đình ông, về mọi hoạt động, mọi kế hoạch và cơ sở nội tuyến mà ông đã cài đặt. Xin ông chấm dứt trò chơi tung hỏa mù này. Ngày mai, tôi sẽ cho ông xem những hình ảnh sinh hoạt của ông mà các toán theo dõi cuả chúng tôi đã chụp được, và nhất là những hình ảnh các cơ sở quan trọng và bí mật của ông hiện đã bị bắt và đang bị thẩm vấn tại Trung tâm thẩm vấn. Tôi cũng nói rõ thêm, lực lượng CSQG Việt Nam Cộng Hoà không chơi trò hèn hạ bắt vợ con ông làm áp lực để ép ông, trò chơi đó chỉ có những người Việt Cộng các ông dùng, chúng tôi lực luợng CSQG miền Nam Việt Nam không thèm dùng đến, vì thế tôi xác nhận với ông là: Vợ con ông không bị bắt, không bị làm khó dễ. Họ an toàn, ông yên tâm.
Từ giờ này trở đi, hợp tác và thành thật hay không là quyền ông quyết định. Nếu không, ông sẽ phải đối đầu vơí 15 thẩm vấn viên của tôi họ sẽ nói chuyện với ông liên tục. Một điều quan trọng nữa, mọi lời khai của ông đều được kiểm chứng qua tin tức, tài liệu mà chúng tôi đã có sẵn, và chúng tôi sẽ yêu cầu ông đo máy sự thật (Test Polygraph) để kiểm chứng. Tôi để ông có thì giờ suy nghĩ, mai tôi sẽ trở lại.
***
Trở lại BCH, tôi họp bàn với Đại úy Ân, soạn thảo một số nhu cầu tin tức cần phối kiểm và cần biết để hướng dẫn cho các thẩm vấn viên:
- Kế hoạch và lực lượng Tổng nổi dậy của VC tại Huế.
- Lực lượng quân sự và kế hoạch tấn công Huế
- Sơ đồ trận liệt và lý lịch các nhân vật chủ chốt của: Quân Khu, Quân ủy Trị Thiên, Tỉnh ủy, Thị ủy Huế và các ban An ninh liên hệ.
- Các cơ sở bí mật nằm trong chính quyền, CSQG, Quân đội, Đảng phái, Tôn Giáo, Học sinh, sinh viên, thương gia, tiểu thương, và quần chúng v.v..
- Các đường dây giao liên, các trạm giao liên, cửa ngõ xâm nhập.
- Tổ chức kinh tài, tiếp tế.
- Sơ đồ trận liệt, cách thức hoạt động, móc nối, các cơ sở và những điệp viên của hai cơ quan Tổng Cục 2 Quân Báo và Cụm Tình Báo Chiến Lược hiện đang hoạt động tại Thừa Thiên-Huế.
Trong 2 ngày kế tiếp 9,10 tháng 5-72, Hoàng Kim Loan bắt đầu thấm mệt vì những loạt thẩm vấn lâu dài của 15 thẩm vấn viên. Đêm 10-5-72, hắn xin được nghỉ một đêm. Hắn thức suốt đêm đó, trong đêm tối lâu lâu lại thấy hắn dùng tay gạt nước mắt. Có lẽ, lương tâm hắn có răng và biết cắn, lương tâm hắn đang cắn rứt giữa lời thề và sự phản bội. Trong 2 ngày này, Việt Cộng vẫn đều đặn bắn từng đợt pháo 130 ly vào thành phố.
Phần 7
Nhà an toàn, danh từ hơi khó hiểu và mập mờ, nếu không ở trong giới tình báo thì ít người được nghe và biết đến. Hầu như không có một cơ quan tình báo nào không có nhà an toàn, đó là một trong những căn nhà được thuê mướn nằm trong khu nhà cửa đông đúc của dân chúng, hoặc công thự của cơ quan ít ai để ý, và địch khó phát giác. Nhà an toàn là nơi:
- Tiếp xúc với các nguồn tin.
- Tiếp xúc các nhân viên của cơ quan đang hoạt động trong hàng ngũ địch.
Để thẩm vấn những nhân vật quan trọng của địch mà cơ quan bắt được, hầu bảo vệ tính mạng cho chính đương sự, và bảo mật các tin tức quan trọng không bị tiết lộ ra ngoài. Trong vài trường hợp các nhân vật này chịu hợp tác, họ được bí mật tung ngược trở lại hàng ngũ địch.. v.v...
Bây giờ là giai đoạn khó khăn và cam go nhất, bắt được Hoàng kim Loan đã là chuyện khó, nhưng muốn hắn nói thành thật những gì mình muốn biết lại là chuyện khó khăn bội phần. Nhiều người thường có ý nghĩ thẩm vấn thường đi kèm với bạo lực, đó là một ý tưởng hết sức sai lầm, nếu thẩm vấn đi kèm với bạo lực sẽ đồng nghĩa với thiếu khả năng, đầu hàng đối tượng và càng khích động lòng trung kiên của đối tượng mà thôi. Kết quả thâu lượm được sẽ là số không. Vì thế, một thẩm vấn viên giỏi cần phải:
- Trầm tĩnh, luôn luôn chế ngự được sự nóng giận do đối tượng khiêu kích trong mọi tình huống.
- Hiểu biết thật rộng rãi về hệ thống tổ chức, địa bàn hoạt động, đối tượng móc nối, kết nạp, và các nhân vật trong tổ chức của địch, nếu không, rất dễ dàng bị đối tượng man khai, cung cấp những tin tức sai lạc khó phân tích và hậu quả hết sức tai hại.
Tỉnh Ủy Thừa Thiên và Thành Ủy Huế là hai đối tượng và mục tiêu mà chúng tôi phải đương đầu hằng ngày, nên chúng tôi nắm rất vững vàng về tổ chức, nhân sự, và mọi hoạt động của họ, và được cập nhật thường xuyên. Ngay cả những thay đổi nhân sự trong nội bộ của địch chỉ trong một thời gian rất ngắn, vài tuần là chúng tôi biết ngay. Nhưng đối với Tổng cục 2 Quân Báo, và Cục Tình Báo Chiến Lược phải thành thật mà nhận rằng, hiểu biết của chúng tôi về hai cơ quan này rất hạn hẹp, vì không nằm trong trách nhiệm của chúng tôi, mà là của các cơ quan tình báo quân sự và dân sự cao cấp trong chính phủ VNCH tại Sài gòn. Mọi hồ sơ liên quan đến hai cơ quan này hầu như không được phổ biến. Đây là điểm khó khăn chính trong khi thẩm vấn Hoàng Kim Loan. cũng may, tôi hỏi văn phòng Cố vấn CSĐB, được họ thuyết trình và cung cấp đầy đủ mọi tài liệu thật chi tiết về hai cơ quan Tổng Cục 2 Quân Báo và Cục TBCL.
Ngày 6-5-72 vào lúc 10giờ sáng, Đại úy Ân đón tôi ngay ngoài cửa nhà an toàn. Ân lắc đầu:
- Miếng mồi khó nuốt thật, tinh thần hắn còn vững lắm. Từ sáng sớm đến giờ ngọai trừ bản khai lý lịch vắn tắt, hắn chẳng nói gì thêm, hắn muốn gặp anh.
Ân đưa bản khai của hắn cho tôi xem, trong phần gia cảnh hắn khai: Có vợ và 2 con, vợ và con gái hiện ở tại Hà Nội, con trai hiện đang du học tại Liên Sô. Tôi bàn với Ân:
- Bây giờ mình vào gặp hắn, sau đó anh gọi máy Thiếu úy Sỏ và Trung úy Thông thay thế. Mình ra quán bún chị Sỏ ăn một tí gì, đói lắm rồi, vừa ăn vừa bàn kế hoạch đối phó.
Tôi và Đại úy Ân bước vào nhà an toàn. Căn nhà trang hoàng bình thường giống như mọi tư gia, một giường nhỏ, một bàn ăn, một bộ salon nhỏ tiếp khách, chỉ khác chăng là khắp nơi trong nhà đều có gắn những mirophone cực nhỏ và 2 chiếc máy thâu âm tinh vi, có thể thâu âm 24/24, mà không cần thay băng.
Hoàng Kim Loan đang ngồi, nét mặt trầm tư, đối diện là 1 nhân viên thẩm vấn và 2 nhân viên an ninh. Vừa thấy tôi hắn đứng dậy, tôi bắt tay hắn và hỏi ngay:
- Sao rồi Trung tá Loan, ông muốn gặp tôi?
- Vâng, tôi muốn gặp ông Trưởng ty. Tôi muốn trình bày với ông Ty một vài việc:
Thứ nhất: Tôi quân hàm Trung Tá, vì vậy tôi yêu cầu ông chuyển tôi qua quy chế Tù Binh.
Thứ hai : Tôi là một đảng viên Cộng sản cao cấp, suốt đời phục vụ cho đảng, cho lý tưởng của tôi, vì vậy mà ông Trưởng ty sẽ không có một hy vọng nào để thẩm vấn, khai thác tin tức nơi tôi. Tôi sẽ giữ im lặng hoàn toàn. Muốn đánh, muốn đập, muốn bắn, muốn giết đó là quyền của ông Trưởng ty.
Tôi mỉm cười nhìn hắn:
- Ông ngồi xuống đi, mình nói chuyện. Ông và tôi đều là nhà binh, tôi hy vọng mình có thể nói chuyện thẳng thắn và thành thật với nhau, mặc dầu ông là lính miền Bắc, tôi là lính miền Nam.
Hắn ngồi xuống ghế đối diện với tôi và Đại úy Ân.
- Thứ nhất, về yêu cầu của ông, muốn tôi chuyển ông qua quy chế tù binh. Ông và tôi đều là dân Tình báo chuyên nghiệp, hơn nữa ông lại là một điệp viên bị bắt trong khi hoạt động, mình đều biết rõ cả miền Bắc lẫn miền Nam làm gì có quy chế tù binh cho một điệp viên, cho loại dân tình báo như ông và tôi. Tình báo chỉ có luật giang hồ và chỉ đối xử với nhau bằng luật lệ đó, có khác chăng một bên là Tà phái, một bên là Chánh phái. Ông đang được đối xử bằng luật lệ giang hồ của Chánh phái. Hiện tại ông không bị đưa vào nhà lao, không mặc áo tù, không ăn cơm tù, không bị ràng buộc bởi kỷ luật của nhà lao. Ông muốn ăn uống nghỉ ngơi, càfé, thuốc lá bất cứ giờ nào ông muốn. Anh em ở đây đâu có ai cấm đoán ông đâu. Tôi nghĩ như vậy còn tốt hơn quy chế tù binh nhiều.
(Thật tình tôi mù mờ không hiểu có quy chế tù binh cho những gián điệp bị bắt hay không? Phải gặp những chuyên viên của VNCH về vấn đề tù binh để hỏi mới thông hiểu rõ ràng).
Trở lại nói chuyện với Hoàng Kim Loan, tôi nói tiếp:
- Thứ hai, trong quyền hạn tôi có thể làm được là chuyển ông sang quy chế Chiêu Hồi, nhưng chuyện đó hoàn toàn tùy thuộc vào ông, vào thái độ hợp tác của ông.
Thật tình tôi nói vậy để dụ hắn và cũng để dò xem tinh thần hắn ở mức độ nào. Cho dù hắn có hợp tác đến đâu, kết thúc, tôi vẫn lôi hắn và đám giặc cỏ "nhân dân anh hùng Thừa Thiên-Huế" của hắn ra tòa trả lời trước công lý về hành động man rợ của hắn, của đám giặc cỏ, và của bọn Việt Cộng trong Chính Trị Bộ Cộng Sản miền Bắc về tội diệt chủng. Tội bắn giết, chôn sống trên 5000 ngàn dân lành vô tội tại Huế vào Tết Mậu Thân năm 1968. Để chính hắn, Hoàng Kim Loan và đồng bọn phải trả lại cho 5000 ngàn oan hồn tử sĩ món nợ mà bọn chúng đã vay: đó là nợ oan, nợ ức, nợ xương, nợ máu, nợ bị trói tay bằng giây kẽm gai xô xuống hố sâu chôn sống, ghê rợn và kinh hồn đến độ vài tháng sau khi tìm thấy những ngôi mộ tập thể trong những vùng cát khô, thi thể chưa bị hủy, đào lên, một giòng máu tươi ứa ra mơi miệng người chết. Họ chết trong uất hận, trong nỗi sợ tột cùng, tóc tai dựng đứng. Họ chết không yên lành, không mơ, như văn chương chữ nghĩa của Trịnh Công Sơn "nằm chết như mơ". Tôi trả lời tiếp câu thứ 2 của Hoàng Kim Loan:
- Trung tá Loan, ông đã quá lầm nghĩ rằng khi rơi vào tay chúng tôi ông sẽ bị chúng tôi dùng bạo lực hành hạ, để mong lấy được một một số tin tức nơi ông. Miền Nam Việt Nam hay nói khác hơn là Chính phủ Việt Nam Cộng Hoà là một quốc gia pháp trị, có luật pháp hẳn hoi, luật pháp không cho phép chúng tôi hành hạ tù nhân. Tù nhân có quy chế của họ, từ vấn đề thực phẩm, y tế, thăm nuôi, sinh hoạt và được theo dõi, kiểm soát từ chính quyền Trung ương Saigòn và Hội Hồng Thập Tự Quốc Tế thường xuyên thăm viếng kiểm soát các trung tâm cải huấn. Hãy so sánh những người tù Quốc Gia được người Cộng Sản các ông thả về, họ như những thây ma, bệnh hoạn, suy nhược. Ngược lại, những đồng chí của ông được chúng tôi thả về, họ mập mạp, to béo, khoẻ mạnh, thời gian ở tù của họ chỉ là khoảng thời gian để họ bồi dưỡng sức khoẻ rồi khi được chúng tôi thả ra họ lại tái hoạt động.
Ông thấy đó, chế độ giam giữ tù nhân của Chính phủ VNCH nhân đạo gấp cả triệu lần những người Cộng Sản các ông. Đừng suy bụng ta ra bụng người, đừng lấy dạ tiểu nhân đo lòng quân tử. Hơn nữa, thế hệ chúng tôi, những người trẻ, chúng tôi rời bỏ sân trường, rời xa gia đình xông vào cuộc chiến, kề vai và còng lưng chống đỡ cuộc xâm lăng của các ông từ miền Bắc muốn đem chủ nghĩa Cộng Sản vô thần, tàn bạo, ác độc trùm lên 17 triệu dân miền Nam. Chúng tôi chiến đấu vì tự vệ, và với tấm lòng trong sáng không hận thù, như vậy thì không có lý gì khi bắt được ông chúng tôi lại hành hạ, bắn giết ông, để làm gì? Ngoài ra, chính Phủ Việt Nam Cộng Hoà còn có Bộ Chiêu Hồi, Chính phủ VNCH sẵn sàng đón tiếp những người Cộng Sản quay về với chúng tôi.
Chúng tôi, hay nói rộng hơn là 17 triệu dân miền Nam, trong đó có hơn nửa triệu nguời dân Huế, họ ghê tởm, và kinh hoàng trước hành động bạo lực, bắn giết, mà các ông, những người Cộng Sản đã tặng cho dân Huế vào năm Mậu Thân 1968. Tôi không gởi trả lại ông những điều ông đã làm cho dân Huế trong những ngày đầu xuân năm 1968, không bao giờ, tin hay không là tùy ông. Kế tiếp, ông có quyền im lặng, tôi chẳng cần ông khai báo một lời nào. Chúng tôi đã khám phá hành tung của ông, đã biết rõ toàn bộ đám cơ sở nội, ngoại thành của ông từ hơn 5 năm nay. Mọi mưu toan, kế hoạch của ông, của Tỉnh ủy Thừa Thiên và Thị ủy Huế, chúng tôi đã nắm thật rõ ràng và tường tận từng chi tiết một, vì vậy mà ngày hôm nay ông bị bắt và đám cơ sở nội, ngọai thành của ông hiện đang lần lượt bị lực lượng CSQG Thưà Thiên-Huế bắt giữ.
Cuộc hành quân chống lại kế hoạch Tổng Nổi Dậy của ông và đám "Nhân dân anh hùng Thừa Thiên - Huế" hiện giờ này đang tiếp diễn. Như thế ông hiểu cho rằng tôi chẳng cần thiết một lời khai báo hoặc tin tức nào của ông cả. Điều tôi muốn không phải là tin tức quân sự, hoặc tình báo mà ông biết, mà là sự hợp tác của ông, và mong ông trở về với chúng tôi. Như ông đã biết và nhớ rõ, những đồng chí, và đồng đội cuả ông trong cơ quan Cục Quân Báo, Cục tình Báo Chiến Lược trước đây đã bị bắt, và sau đó đã trở về với chúng tôi như anh Lê Đình Khôi, anh Lê văn Lự. Ông biết hai người đó hiện giờ ở đâu và giữ chức vụ gì trong chính quyền VNCH không? Anh Lê đình Khôi là Chủ Sự phòng Cảnh Sát Đặc Biệt BCH/CSQG vùng I, tức là người Chỉ huy lực lượng CSĐB vùng I. Anh Lê văn Lự là Giám Đốc trường Tình Báo CSGQ vùng I Chiến thuật.
Hoàng Kim Loan nhìn tôi và trả lời:
- Đó là những kẻ phản bội.
- Trung tá Loan, ông lầm rồi. Thế hệ của ông và của hai anh đó là những người yêu nước thật sự, nhưng bị ông Hồ phỉnh gạt đưa ông và họ vào con đường Cộng Sản vô luân, tàn bạo, và bần cùng hóa cả một dân tộc. Hai người đồng chí của anh đã sớm thấy là mình đi lạc đường, nên trở về với những người Quốc gia, tại sao gọi họ là phản bội. - Những gì ông cần gặp tôi, tôi đã nói xong. Tôi đã đọc bản viết tay về lý lịch và gia cảnh do chính ông viết. Tôi cám ơn và hoàn trả lại ông vì chẳng có một tí giá trị nào cả, vì chúng tôi đã biết từ lâu lắm rồi, nhất là gia cảnh. Ông có vợ. Vợ và con gái hiện ở tại Hà Nội. Con trai ông hiện đang tu nghiệp tại Liên Sô.
Vừa nói tôi vừa đưa tờ giấy lại cho hắn và nhìn thẳng vào mặt hắn, hắn ngại ngùng đưa tay đón mảnh giấy, tôi biết trong đầu hắn đang nghĩ gì: "Tên Đại uý "ngụy" này khó nói láo với hắn quá!"
- Trung tá Loan, ông suy nghĩ kỹ những điều tôi vừa nói với ông, và bất cứ lúc nào cần gặp tôi, ông cứ nói với anh em ở đây, tôi sẽ đến gặp ông ngay.
***
Tôi và Ân rời nhà an toàn ra quán bún bò chị Sỏ, hai anh em ngôì trầm ngâm suy nghĩ, tôi bàn với Ân:
- Anh thấy đó, tôi đấu khẩu với hắn gần cả tiếng đồng hồ. Tinh thần hắn cứng ngắc, việc đầu tiên là mình phải đánh gục tinh thần hắn trước. Mặc dầu hắn là người Cộng Sản, nhưng hoạt động lâu trong vùng quốc gia, nên còn có chút nhân tính. Hắn còn tình cảm gia đình, muốn bảo vệ vợ con, vì thế trước tiên mình đánh vào yếu điểm nầy truớc. Như vậy anh sẽ phải làm như thế này... thế này...
- Việc thứ hai là mình sẽ liên lạc với Anh Lê Đình Khôi hoặc anh Lự, nhờ họ ra thăm hắn vói tình đồng chí cũ và tình đồng đội trong đơn vị Quân Báo và Cụm Tình Báo Chiến Lược.
- Việc thứ ba là anh sắp xếp cho hắn thấy mặt những cơ sở quan trọng của hắn vừa bị mình bắt trong chiến dịch Bình Minh.
- Việc thứ tư là anh sắp xếp và cùng với Trung úy Thông, Trung tâm Trưởng trung tâm Thẩm vấn tuyển lựa khoảng 15 nhân viên thẩm vấn có kinh nghiệm và thật giỏi, thay phiên nhau thẩm vấn hắn 24/24. Mình dùng chiến thuật xa luân chiến, ngoại trừ giờ ăn, cứ hỏi hắn liên tục, bất cứ chuyện gì, miễn sao làm cho hắn mỏi mệt, tinh thần xuống thấp, khi đó anh và tôi nhảy vào phần chính - Đồng ý không?
Ân khen tôi giỏi, tính kế nhanh. Tôi cười:
- Giỏi lâu rồi bây giờ anh mới khen. Không giỏi thì làm sao mới Trung úy đã làm trưởng ty Cảnh Sát, mấy năm rồi bây giờ vẫn còn Đại úy.
Hai anh em cùng cười. Ân về thẳng trại tạm giam và trung tâm thẩm vấn lo công việc vì số hạ tầng cơ sở bị giữ trong chiến dịch Bình Minh các Quận chuyển về mỗi giờ mỗi đông. Phần tôi đi gặp Đại Tá Tỉnh Trưởng Tôn Thất Khiên trình bày kết quả sơ khởi của cuộc hành quân và nhờ ông xin phương tiện của BTL Tiền phương Quân Đoàn I, chuẩn bị di chuyển số tù Cộng Sản trong Trung Tâm Cải Huấn và số hạ tầng cơ sở Việt Cộng vừa mới bắt giữ sáng nay đi Côn Sơn càng sớm càng tốt.
12 giờ 30 khuya ngày 7-5-1972, Đại úy Ân theo kế hoạch, cho di chuyển tạm thời Hoàng Kim Loan sang một nhà an toàn khác, để sáng mai tôi diễn phần I, đoạn tuồng hát ly kỳ, hấp dẫn cho Hoàng Kim Loan thưởng thức.
3 giờ 15 chiều ngày 7-5-1972, tôi đến nhà an toàn tạm thời, vưà gặp Hoàng kim Loan tôi nói ngay:
- Xin lỗi, làm ông mất ngủ hồi đêm, nhưng vì nhu cầu an ninh tôi chuyển ông sang đây. Tối nay ông về lại nhà cũ.
- Tôi là tù nhân của ông Ty, đưa tôi đi đâu, làm gì, đó là quyền của ông Ty, hà tất ông Ty phải xin lỗi.
- Trung tá Loan, ngày hôm qua khi đọc bản lý lịch của ông, đoạn về gia cảnh ông có cho biết bà nhà và cô con gái hiện đang ở Hà Nội, cậu con trai hiện đang tu nghiệp ở Liên Sô. Ông có thư từ liên lạc với gia đình không? Từ bao lâu rồi trước ngày ông bị bắt?
- Cũng đã từ lâu tôi không nhận được thư từ của họ, nhưng tôi nghĩ họ vẫn bình thường, sống ở ngoại thành Hà Nội, và con trai tôi vẫn còn tu nghiệp tại Liên Sô, có lẽ đến năm tới mới xong. Hoàng kim Loan trả lời câu hỏi của tôi trong phong cách bình thường, giọng nói hắn chậm rãi.
Tôi cười nhẹ, nhìn hắn:
- Chiều nầy tôi đến gặp ông là muốn đem đến tặng ông món quà.
Tôi xoay qua Ân:
- Cho đem quà vào đi.
Cánh cửa lớn bật mở, một người đàn bà bước vào và theo sau là một là một người đàn ông mặc quân phục Quân lực VNCH cấp bậc Đại úy, bên vai mang phù hiệu Binh chủng Thiết giáp. Vừa thấy 2 người đó, Hoàng Kim Loan sững sờ bất động, mặt tái xanh.
- Trung tá Loan, bà này ở ngoại thành Hà Nội vào thăm ông, và người này đang tu nghiệp ở Liên Sô về thăm ông. Người đàn bà đó chính là vợ Hoàng Kim Loan, hiện đang trú ngụ tại Xã Phong An, quận Phong Điền, tỉnh Thừa Thiên, khoảng chừng 50 tuổi, dáng dấp hiền lành, mặt mày phúc hậu. Người kia, là con trai độc nhất của Hoàng Kim Loan đang phục vụ trong Quân Lực VNCH, đơn vị Thiếp Giáp, cấp bậc Đại úy. Hoàng Kim Loan che dấu vì sợ liên lụy đến vợ, con. Đó là một trong những yếu điểm của hắn mà tôi đã đánh trúng, và cũng là khuyết điểm của cơ quan tình báo Việt Cộng đã để cho một cán bộ hoạt động trong vùng địch quá lâu. Trong phút chốc bàng hoàng, cả ba người đều xúc động, đứng yên không nói được với nhau một lời nào, bỗng chốc đôi giòng nước mắt chảy dài trên khuôn mặt tiền tụy của người đàn bà, không hiểu những giọt nước mắt đó vì xúc động khi gặp lại chồng trong nghịch cảnh, hay chính là những giọt nước mắt vì lo sợ cho chồng, con, và bản thân mình. Tôi là đạo diễn và là diễn viên trong trong màn bi kịch này cũng không tránh khỏi nỗi xúc động, nhưng biết làm sao hơn, vì bổn phận và trách nhiệm, vì sự an nguy, mất còn của Huế trong giờ phút quyết liệt. Thật tình trong lòng không muốn tạo dựng ra cảnh bi thương nầy. Tôi nói với vợ Hoàng Kim Loan:
- Chị lau mước mắt đi, đừng sợ, chị và ông Đại úy không có tội tình gì cả. Chị và ông Đại úy không có một liên hệ nào trong công việc của Trung tá Loan. Luật pháp VNCH đặt những người Cộng Sản ra ngoài vòng pháp luật (Dụ 59A từ thời Đệ I Cộng Hoà) nhưng không có một chữ nào quy tội vợ, con, những người Cộng Sản, ngoại trừ những người đó có liên hệ tiếp tay hoạt động cho Cộng Sản. Trong cuộc chiến tàn khốc và bi thảm này, điều nghịch lý là cả Bắc lẫn Nam đều có gia đình, thân nhân liên hệ, cha Cộng Sản, con Quốc Gia, anh Quốc Gia, em Cộng Sản, như vậy thì quy tội họ hết sao.
Tôi quay qua nói với Hoàng Kim Loan:
- Trung tá Loan, ông có một giờ để gặp gia đình, vợ, con. Tôi buộc lòng phải để lại 2 nhân viên giám thị, vì không muốn ông dùng vợ con để thông tin ra ngoài. Riêng Đại úy, tôi mời ông đến đây, trước là để ông có dịp gặp lại cha, và kế tiếp tôi muốn ông nói rõ cho Trung Tá Loan biết về tình hình chiến sự hiện đang diễn biến giữa ta và địch, đừng thêm vào và cũng đừng bớt đi, để Trung Tá Loan có một nhận định sáng suốt và thực tế có lợi cho bản thân ông ta và gia đình. Tôi xác nhận một lần nữa, ông vô tội, không liên quan, vì không bị địch móc nối hoạt động. Tôi không bắt ông, và cũng không báo cho Ty An Ninh Quân Đội chuyện này. Sau khi nói chuyện xong, ông có thể đưa mẹ ông về. Có một điều quan trọng cần nói rõ với ông là ông không được tiết lộ cuộc gặp gỡ này với bất kỳ một ai vì chưa phải lúc. Bằng không, ông sẽ gặp rắc rối ngay, và tôi cũng nhờ ông chuyển lời với mẹ ông như vậy.
***
Một giờ sau, tôi và Ân trở vào, hai nhân viên thẩm vấn cho biết họ chẳng nói gì ngoài chuyện gia đình, tuy nhiên Hoàng kim Loan hắn đưa chiếc đồng hồ Omega của hắn cho vợ, nói là đem bán đi để có tiền chi tiêu trong gia đình. Cả ba người bây giờ có vẽ bình tĩnh hơn, tôi nói với vợ Hoàng Kim Loan:
- Bây giờ chị có thể về, sau này bất cứ lúc nào chị muốn thăm ông, gặp tôi hay Đại úy Ân.
Tôi mò túi áo có được 1500 đồng (tiền VNCH), hiểu ý tôi, Ân cũng cũng đưa ra được 1200, tôi hỏi nhỏ Ân:
- Tiền nhậu phải không? 'Ôi Thiên Tường , ôi ba xi đế phải không? (rượu).
Ân cười. Tôi cuộn tròn số bạc dúi vào tay chị ta:
- Chị cầm lấy, lần sau chúng tôi giúp chị nhiều hơn. Chị giao lại chiếc đồng hồ cho ông, không cần thiết phải bán.
Chị ta lúng túng nói nhỏ lời cám ơn và giao lại chiếc đồng hồ cho Hoàng Kim Loan. Tôi và Ân giúp chị ta một ít tiền xuất phát từ tấm lòng nhân hậu, đối với một người đàn bà nghèo khó đang gặp khổ nạn, hoàn toàn không có ý lợi dụng hành động đó để mua chuộc Hoàng Kim Loan.
Ân đưa vợ con Hoàng Kim Loan ra về, tôi nói với Hoàng kim Loan:
-Trung tá Loan, tôi cho ông gặp mặt vợ con để chứng minh một điều: - Chúng tôi biết rõ và rất tường tận về ông, gia đình ông, về mọi hoạt động, mọi kế hoạch và cơ sở nội tuyến mà ông đã cài đặt. Xin ông chấm dứt trò chơi tung hỏa mù này. Ngày mai, tôi sẽ cho ông xem những hình ảnh sinh hoạt của ông mà các toán theo dõi cuả chúng tôi đã chụp được, và nhất là những hình ảnh các cơ sở quan trọng và bí mật của ông hiện đã bị bắt và đang bị thẩm vấn tại Trung tâm thẩm vấn. Tôi cũng nói rõ thêm, lực lượng CSQG Việt Nam Cộng Hoà không chơi trò hèn hạ bắt vợ con ông làm áp lực để ép ông, trò chơi đó chỉ có những người Việt Cộng các ông dùng, chúng tôi lực luợng CSQG miền Nam Việt Nam không thèm dùng đến, vì thế tôi xác nhận với ông là: Vợ con ông không bị bắt, không bị làm khó dễ. Họ an toàn, ông yên tâm.
Từ giờ này trở đi, hợp tác và thành thật hay không là quyền ông quyết định. Nếu không, ông sẽ phải đối đầu vơí 15 thẩm vấn viên của tôi họ sẽ nói chuyện với ông liên tục. Một điều quan trọng nữa, mọi lời khai của ông đều được kiểm chứng qua tin tức, tài liệu mà chúng tôi đã có sẵn, và chúng tôi sẽ yêu cầu ông đo máy sự thật (Test Polygraph) để kiểm chứng. Tôi để ông có thì giờ suy nghĩ, mai tôi sẽ trở lại.
***
Trở lại BCH, tôi họp bàn với Đại úy Ân, soạn thảo một số nhu cầu tin tức cần phối kiểm và cần biết để hướng dẫn cho các thẩm vấn viên:
- Kế hoạch và lực lượng Tổng nổi dậy của VC tại Huế.
- Lực lượng quân sự và kế hoạch tấn công Huế
- Sơ đồ trận liệt và lý lịch các nhân vật chủ chốt của: Quân Khu, Quân ủy Trị Thiên, Tỉnh ủy, Thị ủy Huế và các ban An ninh liên hệ.
- Các cơ sở bí mật nằm trong chính quyền, CSQG, Quân đội, Đảng phái, Tôn Giáo, Học sinh, sinh viên, thương gia, tiểu thương, và quần chúng v.v..
- Các đường dây giao liên, các trạm giao liên, cửa ngõ xâm nhập.
- Tổ chức kinh tài, tiếp tế.
- Sơ đồ trận liệt, cách thức hoạt động, móc nối, các cơ sở và những điệp viên của hai cơ quan Tổng Cục 2 Quân Báo và Cụm Tình Báo Chiến Lược hiện đang hoạt động tại Thừa Thiên-Huế.
Trong 2 ngày kế tiếp 9,10 tháng 5-72, Hoàng Kim Loan bắt đầu thấm mệt vì những loạt thẩm vấn lâu dài của 15 thẩm vấn viên. Đêm 10-5-72, hắn xin được nghỉ một đêm. Hắn thức suốt đêm đó, trong đêm tối lâu lâu lại thấy hắn dùng tay gạt nước mắt. Có lẽ, lương tâm hắn có răng và biết cắn, lương tâm hắn đang cắn rứt giữa lời thề và sự phản bội. Trong 2 ngày này, Việt Cộng vẫn đều đặn bắn từng đợt pháo 130 ly vào thành phố.
Phải tìm cho ra cái nguyên nhân chính đã gây ra cái loạn của thiên hạ .
Thu-Giang Nguyễn Duy Cần .
( Triết học Đông phương )
Sự vật trên đời luôn luôn động. Động nên mất quân bình. Nhưng mất quân bình đây chỉ là mất quân bình tạm để tìm lại sự quân bình. Luật quân bình chi phối tất cả sự vật. Hay nói theo nhà Đạo học Đông phương, cái Tịnh là gốc của cái Động(Tịnh là luật quân bình) .
Lão-Tử bảo: "Hữu sinh ư Vô" là vậy - Luật quân bình giống như tình trạng của Hư Vô, nó lại là nguồn gốc của vạn hữu.
Do đó cái luật "bớt chổ dư, bù chổ thiếu" (tốn hữu dư, bổ bất túc) của tạo hóa để lập lại quân bình mới có sự động biến của vũ trụ. Bằng không, vạn vật sẽ rơi vào cõi tịch nhiên yên lặng. Cho nên, những sự vật mà ta thấy mất quân bình chỉ là sự nghiêng lệch tạm thời để đi tìm quân bình. Có thể nói rằng: ngay trong những sự vật
không quân bình cũng là do quân bình mà ra.
Khoa học Tây phương ngày nay đã không nói khác hơn. Trong "La Conquête de la Science", Pierre Rousseau nhận định rằng: "Trong vũ trụ có những vật nóng và lạnh" (...) Các ngôi tinh tú cứ lạnh dần, nghĩa là cứ giảm dần sức nóng để chuyển sang các ngôi tinh tú khác trên thiên cầu.
Các ngôi tinh tú mà càng lạnh thêm bao nhiêu, thì các khoảng không gian kia lại càng nóng thêm bấy nhiêu. Ấy là một cuộc thiên diễn chậm chạp, không nhận thấy được, nhưng tất nhiên không có không được. Những vật nóng càng mất sức nóng bao nhiêu thì các vật lạnh càng được chia sức nóng bấy nhiêu. Và như vậy, nhiệt độ có khuynh
hướng đi dần đến sự quân bình, nghĩa là bằng nhau. Ngày mà tất cả mọi vật trong vũ trụ cùng đồng một nhiệt độ như nhau, sẽ không còn có sự trao đổi khí lực nữa, sẽ không còn có sự đồng biến nữa. Đó là ngày của tận thế rồi vậy !
( La Conquête de la Science- Paris, 1945, A. Fayard tr.307 )
Kinh Dịch bảo: " Vật cùng tắc biến " không có nghĩa là biến một cách lẹ làng mà diễn biến lần lần ... hột giống cần luân trường lâu ngày, đó gọi là "tích"( chứa)và "tiệm" (lần lần).
Nhưng "Vật cùng tắc biến", "Vật cực tất phản" thì làm thế nào biết được đâu là mức tột cùng để dự định được việc đừng cho phản biến? Ở đây triết học Đông phương không thấy đâu nói đến cả. Là tại sao?
Là vì có "tri túc chi túc" mới "thường túc" : Một vấn đề thuần túy của cá nhân. Tất cả cái thuật xử thế là ở chổ "biết đủ" (tri túc) và "biết dừng" (tri chỉ). "biết đủ" mới có thể rõ lúc nào mà dừng. Nhưng sao mới đủ, "đủ" của người này không còn phải là cái "đủ"của kẻ khác. Chính như câu này của Khổng Tử: "Kỷ sở bất dục, vật thi ư nhân"(cái gì mình không muốn kẻ khác làm cho mình, chớ có làm cho kẻ khác). Biết đâu cái mà mình không muốn, kẻ khác lại muốn. Lấy bụng ta suy bụng người là việc làm cần cẩn thận vì dễ sai lầm. Biết "đủ", biết "dừng" là vấn đề cá nhân, không thể để xã hội quy định .
Tùy trường hợp riêng biệt của mỗi người, ta thường thấy một chất thuốc bổ, với một độ nào đó, nó là thuốc bổ, mà với một độ nào đó, nó sẽ trở thành thuốc độc. Việc đời cũng thế. Cái mà ta gọi là "phải", chỉ "phải" ở một mức độ nào. Trong những trường hợp nào, chứ không phải luôn luôn là phải, bất cứ ở trường hợp nào. Cho nên làm cái phải nào hoặc theo một cái phải nào, cần phải xem xét trước cái lúc mà cái phải ấy vượt mức trung để biến thành cái quấy, tức là xem cái phải ấy nên dừng nơi đâu ... để nó đừng vượt mức Trung mà biến thành cái quấy. Ngạn ngữ Tây phương cũng có câu: " Quá công bình, thành bất công " .
Bởi vậy mới có câu: "họa mạc đại ư bất túc, cữu mạc đại ư dục đắc" ( không họa nào lớn bằng không biết đủ, không hại nào to bằng muốn được). Bởi vậy, phải "biết đủ trong cái đủ" của mỗi sự vật thì mới tránh được họa hại. Đó là tất cả sự khôn ngoan sáng suốt của những bậc hiền giả Đông phương .
Đạo đức cao nhất của người Đông phương là đến được cái đạo Trung. Có người cắt nghĩa chữ Trung này bằng chữ Thời: Hễ đúng thời là hay, sái thời là dở .
Vấn đề "hiểu biết" của người Đông phương, vì vậy, không còn phải là một việc làm phản động, bởi phản động với cái lầm, vẫn lầm. Chỉ cần "dư thì bớt, thiếu thì thêm" để cho được quân bình, bao giờ cũng cố giữ được mực trung, cái "Trung" động ( dynamique) chứ không phải cái "Trung" tịnh (statique) .
Thường ta hay nghĩ phải lấy cái Thiện mà trừ cái Ác, cái đối phương mà trị đối phương ... Nhưng, ta nên nhớ câu: "Thiện Ác giai thiên lý" của Tiên-sinh Trình Minh Đạo, cả hai đều là những điều kiện cần thiết cho nhau. Lấy cái Thiện trừ cái Ác, có khác nào trị bịnh mất ngủ bằng cách cho uống thuốc ngủ li bì. Phải làm sao cho sự thức ngủ được điều hòa.
Cần trị "gốc" chứ không phải chỉ lo trị "ngọn". Người "mất ngủ" là vì Âm Dương mất thăng bằng. Hãy lo điều hòa lại khí Âm Dương thì "sự thức ngủ" sẽ được thăng bằng. Đó cũng là cái nghĩa "bất dĩ trị, trị thiên hạ" (đừng lấy cái trị mà trị thiên hạ) của triết học Lão-Trang: Phải tìm cho ra cái nguyên nhân chính đã gây ra cái loạn của thiên hạ.
Thu-Giang Nguyễn Duy Cần
Thu-Giang Nguyễn Duy Cần .
( Triết học Đông phương )
Sự vật trên đời luôn luôn động. Động nên mất quân bình. Nhưng mất quân bình đây chỉ là mất quân bình tạm để tìm lại sự quân bình. Luật quân bình chi phối tất cả sự vật. Hay nói theo nhà Đạo học Đông phương, cái Tịnh là gốc của cái Động(Tịnh là luật quân bình) .
Lão-Tử bảo: "Hữu sinh ư Vô" là vậy - Luật quân bình giống như tình trạng của Hư Vô, nó lại là nguồn gốc của vạn hữu.
Do đó cái luật "bớt chổ dư, bù chổ thiếu" (tốn hữu dư, bổ bất túc) của tạo hóa để lập lại quân bình mới có sự động biến của vũ trụ. Bằng không, vạn vật sẽ rơi vào cõi tịch nhiên yên lặng. Cho nên, những sự vật mà ta thấy mất quân bình chỉ là sự nghiêng lệch tạm thời để đi tìm quân bình. Có thể nói rằng: ngay trong những sự vật
không quân bình cũng là do quân bình mà ra.
Khoa học Tây phương ngày nay đã không nói khác hơn. Trong "La Conquête de la Science", Pierre Rousseau nhận định rằng: "Trong vũ trụ có những vật nóng và lạnh" (...) Các ngôi tinh tú cứ lạnh dần, nghĩa là cứ giảm dần sức nóng để chuyển sang các ngôi tinh tú khác trên thiên cầu.
Các ngôi tinh tú mà càng lạnh thêm bao nhiêu, thì các khoảng không gian kia lại càng nóng thêm bấy nhiêu. Ấy là một cuộc thiên diễn chậm chạp, không nhận thấy được, nhưng tất nhiên không có không được. Những vật nóng càng mất sức nóng bao nhiêu thì các vật lạnh càng được chia sức nóng bấy nhiêu. Và như vậy, nhiệt độ có khuynh
hướng đi dần đến sự quân bình, nghĩa là bằng nhau. Ngày mà tất cả mọi vật trong vũ trụ cùng đồng một nhiệt độ như nhau, sẽ không còn có sự trao đổi khí lực nữa, sẽ không còn có sự đồng biến nữa. Đó là ngày của tận thế rồi vậy !
( La Conquête de la Science- Paris, 1945, A. Fayard tr.307 )
Kinh Dịch bảo: " Vật cùng tắc biến " không có nghĩa là biến một cách lẹ làng mà diễn biến lần lần ... hột giống cần luân trường lâu ngày, đó gọi là "tích"( chứa)và "tiệm" (lần lần).
Nhưng "Vật cùng tắc biến", "Vật cực tất phản" thì làm thế nào biết được đâu là mức tột cùng để dự định được việc đừng cho phản biến? Ở đây triết học Đông phương không thấy đâu nói đến cả. Là tại sao?
Là vì có "tri túc chi túc" mới "thường túc" : Một vấn đề thuần túy của cá nhân. Tất cả cái thuật xử thế là ở chổ "biết đủ" (tri túc) và "biết dừng" (tri chỉ). "biết đủ" mới có thể rõ lúc nào mà dừng. Nhưng sao mới đủ, "đủ" của người này không còn phải là cái "đủ"của kẻ khác. Chính như câu này của Khổng Tử: "Kỷ sở bất dục, vật thi ư nhân"(cái gì mình không muốn kẻ khác làm cho mình, chớ có làm cho kẻ khác). Biết đâu cái mà mình không muốn, kẻ khác lại muốn. Lấy bụng ta suy bụng người là việc làm cần cẩn thận vì dễ sai lầm. Biết "đủ", biết "dừng" là vấn đề cá nhân, không thể để xã hội quy định .
Tùy trường hợp riêng biệt của mỗi người, ta thường thấy một chất thuốc bổ, với một độ nào đó, nó là thuốc bổ, mà với một độ nào đó, nó sẽ trở thành thuốc độc. Việc đời cũng thế. Cái mà ta gọi là "phải", chỉ "phải" ở một mức độ nào. Trong những trường hợp nào, chứ không phải luôn luôn là phải, bất cứ ở trường hợp nào. Cho nên làm cái phải nào hoặc theo một cái phải nào, cần phải xem xét trước cái lúc mà cái phải ấy vượt mức trung để biến thành cái quấy, tức là xem cái phải ấy nên dừng nơi đâu ... để nó đừng vượt mức Trung mà biến thành cái quấy. Ngạn ngữ Tây phương cũng có câu: " Quá công bình, thành bất công " .
Bởi vậy mới có câu: "họa mạc đại ư bất túc, cữu mạc đại ư dục đắc" ( không họa nào lớn bằng không biết đủ, không hại nào to bằng muốn được). Bởi vậy, phải "biết đủ trong cái đủ" của mỗi sự vật thì mới tránh được họa hại. Đó là tất cả sự khôn ngoan sáng suốt của những bậc hiền giả Đông phương .
Đạo đức cao nhất của người Đông phương là đến được cái đạo Trung. Có người cắt nghĩa chữ Trung này bằng chữ Thời: Hễ đúng thời là hay, sái thời là dở .
Vấn đề "hiểu biết" của người Đông phương, vì vậy, không còn phải là một việc làm phản động, bởi phản động với cái lầm, vẫn lầm. Chỉ cần "dư thì bớt, thiếu thì thêm" để cho được quân bình, bao giờ cũng cố giữ được mực trung, cái "Trung" động ( dynamique) chứ không phải cái "Trung" tịnh (statique) .
Thường ta hay nghĩ phải lấy cái Thiện mà trừ cái Ác, cái đối phương mà trị đối phương ... Nhưng, ta nên nhớ câu: "Thiện Ác giai thiên lý" của Tiên-sinh Trình Minh Đạo, cả hai đều là những điều kiện cần thiết cho nhau. Lấy cái Thiện trừ cái Ác, có khác nào trị bịnh mất ngủ bằng cách cho uống thuốc ngủ li bì. Phải làm sao cho sự thức ngủ được điều hòa.
Cần trị "gốc" chứ không phải chỉ lo trị "ngọn". Người "mất ngủ" là vì Âm Dương mất thăng bằng. Hãy lo điều hòa lại khí Âm Dương thì "sự thức ngủ" sẽ được thăng bằng. Đó cũng là cái nghĩa "bất dĩ trị, trị thiên hạ" (đừng lấy cái trị mà trị thiên hạ) của triết học Lão-Trang: Phải tìm cho ra cái nguyên nhân chính đã gây ra cái loạn của thiên hạ.
Thu-Giang Nguyễn Duy Cần
Tuesday, June 9, 2009
Tiến Sĩ Cầu Muối
* Đinh Lâm Thanh * (Nhân đọc bài ‘Việc giáo dục tại Việt Nam’ của Việt Hà, VHNVTD xin đăng lại bài nói về bằng cấp của Con Ông Cháu Cha và cán bộ Cộng Sản).
Nhà Nước Việt Nam sẽ cho sản xuất 20.000 tiến sĩ trong vòng 10 năm tới, nghĩa là mỗi năm cho ra lò 2000 tiến sĩ, trong lúc đầu niên khóa 2007 có 114.000 học sinh bỏ học (Tựa đề đăng trên báo Lao Động, cơ quan ngôn luận chính thức của nhà cầm quyền Cộng sản Việt Nam số 11 ra ngày 16.3.2008, cập nhật lúc 7:49 AM)
Bản tin trên cho chúng ta thấy việc đào tạo nhân tài dưới chế độ Cộng sản Việt Nam giống như chương trình nuôi heo nái, sản xuất đúng theo ‘chỉ tiêu’ của nhà nước ! Tính theo kế hoạch mỗi ngày, kể cả thứ bảy chủ nhật, nhà nước phải liên tục đẻ ra 6 ông bà tiến sĩ từ đây cho đến năm 2018 !
Bày trò dỗm của ‘cái đỉnh cao trí tuệ loài người’ để cho thế giới nhìn vào chương trình giáo dục của những đầu óc siêu việt xuất xứ từ rừng xanh. Giờ phút nầy, tiến sĩ đã đầy đường, ngồi chật quán café mà chẳng làm được tích sự gì cho dân tộc đất nước. Mai đây đẻ thêm 20.000 người nữa thì chỉ còn nước đóng hộp xuất khẩu làm nô lệ tại Phi Châu !
Tiến sĩ tốt nghiệp sau năm 1975 tại Việt Nam toàn là một loại tiến sĩ giấy, tiến sĩ dỗm. Có ông chưa viết nổi một bức thư tình hoặc chưa thông suốt được bốn phép tính. Đất nước Việt Nam đã bị phá sản bởi những ông bà tiến sĩ ngồi đầy trong guồng máy nhà nước, chẳng làm được tích sự gì, bây giờ đẻ thêm từng loạt để làm gì ? Đảng Cộng sản bị mặt cảm dốt chữ lại ngồi trên đầu trên cổ 80 triệu dân, do đó nhà nước đã ưu ái ban đặc ân cho cán bộ được học nhảy, học vọt, học thuê và tốt nghiệp thật dễ dàng hầu đáp ứng nhu cầu nhân sự. Mới đây nhà nước ra lệnh cho những giám đốc xí nghiệp phải có bằng đại học, các tay lãnh đạo cấp cao phải có bằng tiến sĩ. Thế là tất cả đều ghi danh đi học bổ túc, lớp ngày, lớp đêm và nhanh tay…mua bằng !
Có nhiều loại bằng tiến sĩ tai Việt Nam là bằng mua, bằng thuê và bằng lệnh ! Bằng mua là loại bằng thông dụng tại Việt Nam mà chúng ta đã nghe nói đến rất nhiều. Ai có tiền cũng có thể mua loại bằng nầy, do đó, cán bộ gộc nhà nước và con ông cháu cha mua thẳng với bộ giáo dục. Bằng thuê là thuê người đi thi giùm. Báo chí tại Việt Nam đã tiết lộ nhiều tên trong ngụy quyền Cộng sản không cần đến lớp, tài xế đi thế và ngày thi thì thuê sinh viên ! Loại bằng sau cùng là bằng lệnh ! Các quan lớn đâu cần mất thời giờ ghi danh, lên giảng đường và đi thi…chỉ cần ra lệnh thì học vị nào cũng có và bằng cấp nào cũng được đem dâng tận văn phòng.
Theo tài liệu của ngụy quyền Cộng sản, cuối năm 2005 Việt Nam có 8300 tiến sĩ, trong đó sáu mươi phần trăm thuộc ngành khoa học kỹ thuật, gần ba mươi phần trăm tốt nghiệp kinh tế thương mãi v.v…Số lượng đông đảo nầy làm gì mà cống nước hư, sông lạch nhiễm độc, gà vịt heo bò chết không giải quyết mà kêu gào chất xám Việt kiều ! Hàng trăm tiến sĩ giáo sư trong các cơ quan nhà nước không làm nổi chương trình ổn định kinh tế hay một kế hoạch phát triển thị trường mà phải cầu cạnh từ nước ngoài ? Tại Việt Nam, sinh viên nghèo, hiếu học dù giỏi đến đâu cũng không dám mơ ước mãnh bằng tiến sĩ. Thành phần nầy không có khả năng tài chánh cũng như quyền lực để mua bằng hay trình luận án…Quota các loại bằng tến sĩ đã được cán bộ, con ông cháu cha ghi tên sẵn, do đó hàng năm Cộng sản Việt Nam cho ra lò những ông bà tiến sĩ giấy để lòe thiên hạ. Bệnh thời đại của mấy người vừa lột xác nầy là những tấm danh thiếp, gặp ai cũng dúi vào tay những miếng carton nhỏ, vừa thoáng qua đã thấy chóng mặt với bằng cấp và chức vụ !
Có người bạn thường về Việt Nam, cách đây trên mười năm, ông kể chuyện lấy bằng tiến sĩ một cách thần thánh của tên cán bộ cấp trung tại Cần Thơ như sau. Ông cho biết ông quen với một đảng viên gốc người Nam làm việc trong ty thể dục thể thao tỉnh Hậu Giang. Ngoài các bài chính trị thuộc lòng, chữ nghĩa lời ăn tiếng nói của anh cán bộ nầy không thoát ra khỏi hàng rào của giới bình dân miệt vườn. Thế nhưng sau 3 tháng gặp lại, anh ta mời ông bạn tôi một chầu nhậu tới bến tại nhà hàng international ở bến Ninh Kiều. Lý do là anh vừa đậu ưu hạng tiến sĩ !
Viết đến đây tôi nhớ lại một tờ bích chương giới thiệu các nhân vật được Mặt Trận Tổ Quốc đưa ra ứng cử đại biểu quốc hội tại Sàigòn, trong đó tất cả mọi người đều mang học vị tiến sĩ : Ông Sư, tiến sĩ Giáo lý Phật giáo. Ông Cha, tiến sĩ Thần học Công giáo. Anh làm vườn, tiến sĩ canh nông. Chị nhân công nhà máy, tiến sĩ kỹ thuật. Tên đảng viên Cộng sản, tiến sĩ triết lý Max-Lê…đúng là tiến sĩ đi đầy đường đầy chợ, bát nháo loạn như cào cào. Hoạt cảnh nầy chứng minh cho thấy cái ngu của mấy tay mới giàu học làm sang thường gọi là đỉnh cao trí tuệ rồi tuyên truyền ra thế giới bên ngoài trình độ văn hoá ưu việt của Xã Hôi Chủ Nghĩa !
Tôi nhớ lúc còn làm việc trong ngành thương mãi, thời đó Cộng sản Việt Nam chưa gắn cho tôi cái tên ‘cực kỳ phản động’ mà chỉ biết là một người gốc Việt Nam mang tên Pháp. Qua một trung gian uy tín ngoại quốc, họ đề nghị gặp để giúp VN vài hồ sơ vay tiền quốc tế. Đến ngày hẹn, phái đoàn Việt Nam tới Paris nhưng họ đề nghị thay đổi địa điểm họp đến ba lần vào phút cuối. Rốt cuộc hai bên chấp thuận trong một khách sạn lớn ở Versailles. Đoàn Việt Nam gồm 5 người, ngoài trung gian ra, nhân vật chính là một thanh niên khoảng 40 tuổi, hai công an vóc dáng to lớn đóng vai vệ sĩ và một người lớn tuổi cuối cùng được giới thiệu ngắn gọn là nhân vật quyết định tất cả chương trình trong chuyến đi. Cả bốn người từ Việt Nam qua, đều xác nhận sứ quán Việt Cộng tại Paris không hay biết gì vấn đề nầy. Sau phần giới thiệu ngắn gọn của người trung gian, nhân vật đóng vai chính vừa trình danh thiếp vừa tự giới thiệu tên mình là NVA, tiến sĩ kinh tế học, tiến sĩ ngân hàng đã từng tu nghiệp ở Liên sô, hiện giữ chức vụ cố vấn kinh tế và ngân hàng của bộ chính trị trung ương cũng như nhà nước. Nhìn vào tấm danh thiếp tôi thấy cả chục bằng cấp và chức vụ khác nhau. Tôi không ngạc nhiên vì đã biết thói dao to búa lớn của cán bộ Cộng sản nhưng chỉ lo vì đang đối diện với hai tên công an. Buổi gặp gở đầu tiên họ không đi vào chi tiết và cũng không hỏi nhiều về cá nhân tôi nhưng những lời nói của hai bên đều được vệ sĩ lén thu âm và xin phép chụp hình chung để lưu niệm ! Sau vài lời nói úp mở tôi đoán chừng mục đích của buổi họp là nhà nước, qua ông NVA, muốn nhờ công ty của tôi đứng ra làm trung gian vay tiền quốc tế không có lời và trả chậm theo chương trình cứu đói giảm nghèo và xây dựng đất nước sau thời chiến. Nhưng đây chỉ là bình phong để nhận tiền viện trợ và bồi thường ngầm rồi tìm cách tẩu tán ở nước ngoài. Tôi không đi thẳng vào vấn đề mà hướng câu chuyện chung quanh việc tốt nghiệp của ông A. cũng như thời gian tu nghiệp tại Liên sô. Trước những câu hỏi về căn bản thủ tục, nguyên tắc và pháp lý của một hồ sơ vay mượn quốc tế thì ông A né tránh và không trả lời thẳng vấn đề mà chỉ lanh quanh vào mớ kiến thức kinh tế theo thuyết Max-Lê. Cuối cùng ông A. thú thật rằng, đậu tiến sĩ theo chương trình bổ túc dành riêng cho cán bộ. Những điều tôi đặt ra ông chỉ nghe loáng thoáng chứ chưa đi sâu vào bao giờ !
Thực ra mục đích buổi họp đầu tiên để xem cẳng xem giò nhau, chưa đi vào vấn đề chính. Nhưng trước khi ra về, ông A đề nghị riêng với tôi một buổi gặp gỡ khác vào ngày mai và chỉ có hai người. Tôi chấp thuận nhưng lần nầy chính tôi quyết định nơi họp. Ông ta đồng ý.
Cũng vào phút chót chính tôi thay đổi địa chỉ trước chừng nửa giờ và hẹn gặp nhau tại phòng họp đặc biệt trong một khách sạn tại Paris 16. Họ đến 4 người, không có trung gian, nhưng tất cả đều phải ở ngoài, dùng bánh uống café trước lối ra vào. Sau khi khép kín cửa, ông A xác nhận ông được lệnh ra nước ngoài để gặp tôi nhờ đứng trung gian các hồ sơ vay tiền. Trả lời câu hỏi của tôi, ông A. cho biết chính hai tập đoàn tài chánh của Anh và Mỹ có văn phòng tại Hà Nội giới thiệu tôi và chính phủ muốn qua trung gian công ty của một người Việt Nam chứ không muốn người ngoại quốc biết quá nhiều về việc nầy. Chương trình vay mượn dài hạn là hồ sơ ngụy trang những số tiền sẽ bí mật chuyển thẳng vào các trương mục của các nhà lãnh đạo Cộng sản Việt Nam ở nước ngoài ! Nhớ lại câu chuyện, bây giờ tôi mới khám phá ra rằng chế độ Cộng sản đào tạo tiến sĩ dỗm cho nội bộ đảng không ngoài mục đích đánh bóng chế độ mà còn có nhiệm vụ kiếm đường giây chuyển tiền ăn cắp ra xứ ngoài. Kết quả qua vài lần hẹn hò trao đổi, tôi có trong tay bằng chứng thú tội của cán bộ tên A nầy xác nhận rằng, hiện có khoảng 30 tỷ dollars đang cần tìm cách chuyển dần vào các trương mục của các tên lãnh đạo. Chuyện nầy còn dài tôi không muốn đi ra ngoài đề tài bài viết hôm nay, xin hẹn trong một bài khác.
Sở dĩ tôi hơi dài giòng chuyện nầy cũng không ngoài mục đích kể lại chuyện gặp gở, đối thoại trực tiếp với một cán bộ cao cấp có hai bằng tiến sĩ !!!
Trình độ văn minh của một quốc gia có thể hình dung dưới hai khía cạnh giáo dục và y tế. Y tế mạnh thì bệnh tật sẽ giảm thiểu, giáo dục phát triển thì cửa nhà tù đóng bớt. Nhưng với Việt Nam, hai vấn đề trọng đại nầy đều đứng cuối bảng theo phân loại và xếp hạng của các cơ quan quốc tế. Nhìn chung ở các xứ Âu-Mỹ, trẻ con bắt buộc đến trường, nếu vì một lý do gì bất khả kháng thì có người đến dạy tại nhà. Tất cả chi phí từ tiền trường, sách vở bút mục, cho đến việc mua sắm áo quần trong ngày tựu trường đều được chính phủ đài thọ. Trong lúc tại Việt Nam, trẻ em vừa bước chân đến mẫu giáo đã phải đóng đủ thứ tiền : từ học phí cũng như lệ phí chính thức đến vô danh đều đổ lên đầu phụ huynh…Cứ tính tổng cộng tất cả phí cho nhà nước, nhà trường và thầy cô thì số tiền đã vược đồng lương của một công nhân hạng thấp. Khả năng đâu để cha mẹ cho con đến trường ? Điều nầy không đáng ngạc nhiên khi số học sinh tiểu học càng ngày càng giảm so với tổng số trẻ em đến tuổi phải cắp sách đến trường. Người nào không qua được ngưỡng cửa tiểu học xem như mù chữ so với đà văn minh hiện nay.
Những ai thường về Việt Nam nên để ý xem, ngay tại khu bình dân của thủ đô Hà Nội, Sàigòn hay các thành phố lớn có bao nhiêu em thất học sống bằng nghề bán báo, đánh giày, ăn xin hay móc túi ? Đi xa thêm một chút, các quận nội ngoại thành phố hay ra các vùng quê xa xôi hẻo lánh để thấy con số tăng lên một cách khủng khiếp. Nhà cầm quyền Cộng sản không nghĩ đến tương lai những thành phần cô thế nghèo đói nầy. Họ chú tâm chăm sóc cho trẻ con gốc cán bộ, thành phần tỷ phú đỏ hay dân thành phố có tiền mà du khách thường thấy trong các trường kiểu mẫu với áo quần đồng phục, bữa ăn căn-tin trình diễn.
Kinh nghiệm cho thấy đa số nhân tài đều phát xuất trong giới nghèo đói bình dân, ít khi thấy từ đám công cháu cha. Thời nào cũng thế, những người du học ngày trước thành công ở hải ngoại đa số phát xuất xứ từ những gia đình trung bình có căn bản đạo đức. Nhưng con ông cháu cha thời nào cũng chỉ là những con sâu của xã hội. Thời trước đi Tây đi Mỹ phần nhiều lấy được bằng nhảy đầm, con ông cháu cha thời nay dưới chế độ Cộng sản thì trở thành những nhà trí thức nhờ bằng mua, bằng thuê (thuê người đi thi), hay bằng chạy (chọt). Tương lai đất nước sẽ rơi vào những tay trí thức nầy là một đại họa cho tổ quốc và dân tộc.
Bản tin của báo Lao Động nêu ở phần trên cho biết con số chính xác là 114.000 học sinh đã bỏ học vào đầu niên khóa 2007. Trên một trăm ngàn học sinh nầy chữ nghĩa chưa đi đến đâu, bằng cấp không có, thầy không ra thầy, thợ không ra thợ.. Họ sẽ trở thành những người thợ vịn (phụ), những công nhân bất đắc dĩ rồi trước sau gì cũng phải đóng tiền cho nhà nước để được xuất khẩu làm phu khuân vác hay làm vợ người trên thế giới. Thử tính trong vòng 10 năm nữa, con số thanh niên nam nữ đi làm đĩ và trở thành nô lệ lao động trên khắp thế giới sẽ lên đến bao nhiêu người ? 20.000 tiến sĩ do nhà nước đẻ ra thì cũng gần 2 triệu học sinh bỏ học vì không có phương tiện đến trường ! Ngụy quyền Cộng sản còn phải mở thêm hàng ngàn trại cãi tạo để giam giữ thành phần bất mãn nầy hay bán rẻ lao động ra xứ ngoài để giải quyết nạn thất nghiệp, du đảng, trộm cướp…
Kết quả học sinh trúng tuyển phổ thông cấp II (xem như tú tài) hàng năm lên đến cả trăm ngàn người trong lúc trường đào tạo chuyên viên đại học đã thiếu và quá yếu kém trong lãnh vực chuyên môn. Tổ chức thi tuyển vào đại học chuyên nghiệp chỉ là một lối làm tiền của nhà nước và cán bộ giáo dục vì một số quota đã đặc biệt dành sẵn cho con ông cháu cha và bán cho giòng họ tỷ phú đỏ. Con cháu người nghèo, cô thế dù khả năng đến đâu cũng đừng hòng đặt chân vào đây. Ngay những trường không thu hút sinh viên như luật, văn…vẫn không đủ chỗ cho hàng ngàn đơn xin.
Ngụy quyền Cộng sản có kế hoạch nào để giải quyết sự ối đọng nhu cầu dồn dập từ năm nầy qua năm khác hay chỉ có một con đường duy nhất là biến khối nhân lực nầy thành nô lệ và rao bán cho những tên già Trung Hoa, Đài Loan mua về làm vợ bé ? Hành động đóng thùng xuất khẩu đàn bà con gái cho các ổ điếm ngoại quốc là một trò khốn nạn hơn cả loài thú mà nhân loại đã khám phá ra dưới sự lãnh đạo anh minh của đảng Cộng sản Việt Nam.
Trở lại vấn đề đào tạo nhân tài : Việt Nam có 7 trường đại học lớn nhưng cả 7 đều bị xếp vào hạng chót so với các trường đại học trong vùng Đông Nam Á.
Câu hỏi được đặt ra, tại sao trí thức do Cộng sản đào tạo ra không đủ tiêu chuẩn, hay nói đúng hơn, không có khả năng chuyên môn nghề nghiệp mặc dù thanh niên Việt Nam rất thông minh. Câu trả lời cũng đơn giản trong ba điểm then chốt sau :
- Thành phần giáo sư quá kém, chẳng những không đủ khả năng đảm trách môn dạy của họ mà còn thiếu sót bổn phận và trách nhiệm của nhà giáo. Giáo sư tốt nghiệp trong nước thì chẳng hơn gì sinh viên, hơn nữa với đồng lương chết đói giáo sư phải tìm cách kiếm tiền bằng tay trái. Đàng hoàng thì dạy lớp đêm, phụ vợ bán hàng hoặc chạy xe ôm, lưu manh thì bán bài học, bán đề thi cuối năm hoặc bắt mối với hội đồng chấm điểm.
- Cộng sản xử dụng trường học làm lò đào tạo chính trị trong tất cả phân khoa nghành nghề. Chương trình nhồi sọ về thuyết duy vật, lịch sử oai hùng của đảng và thần tượng già Hồ chiếm phần lớn trong chương trình giảng dạy. Một luận án ra trường hay, mới, thiết thực nhưng điểm chính trị thấp vẫn bị đánh rớt. Muốn đậu, điều tốt nhất là thí sinh phải hót phải nói thật hay những gì nhà nước đã nhồi sọ trong các trường đại học.
- Tuyển chọn sinh viên và chấm điểm ra trường tùy thuộc vào quyền lực, vai vế và tiền bạc. Điều nầy cho thấy thành phần tốt nghiệp đại đa số là thành phần con ông cháu cha, tức là cặn bả của xã hội !
Có thể kết luận, Cộng sản Việt Nam đã biến học đường thành lò đào tạo những con két đỏ, đầu chứa phân và miệng chỉ biết líu lo ca tụng chế độ. Nói về cán bộ cao cấp của nhà nước, khi chúng ‘tậu’ được bằng tiến sĩ thì xem như tốt nghiệp trường ‘Học Đại’ Cầu Muối !
Paris, Mars 2008
* Đinh Lâm Thanh * (Nhân đọc bài ‘Việc giáo dục tại Việt Nam’ của Việt Hà, VHNVTD xin đăng lại bài nói về bằng cấp của Con Ông Cháu Cha và cán bộ Cộng Sản).
Nhà Nước Việt Nam sẽ cho sản xuất 20.000 tiến sĩ trong vòng 10 năm tới, nghĩa là mỗi năm cho ra lò 2000 tiến sĩ, trong lúc đầu niên khóa 2007 có 114.000 học sinh bỏ học (Tựa đề đăng trên báo Lao Động, cơ quan ngôn luận chính thức của nhà cầm quyền Cộng sản Việt Nam số 11 ra ngày 16.3.2008, cập nhật lúc 7:49 AM)
Bản tin trên cho chúng ta thấy việc đào tạo nhân tài dưới chế độ Cộng sản Việt Nam giống như chương trình nuôi heo nái, sản xuất đúng theo ‘chỉ tiêu’ của nhà nước ! Tính theo kế hoạch mỗi ngày, kể cả thứ bảy chủ nhật, nhà nước phải liên tục đẻ ra 6 ông bà tiến sĩ từ đây cho đến năm 2018 !
Bày trò dỗm của ‘cái đỉnh cao trí tuệ loài người’ để cho thế giới nhìn vào chương trình giáo dục của những đầu óc siêu việt xuất xứ từ rừng xanh. Giờ phút nầy, tiến sĩ đã đầy đường, ngồi chật quán café mà chẳng làm được tích sự gì cho dân tộc đất nước. Mai đây đẻ thêm 20.000 người nữa thì chỉ còn nước đóng hộp xuất khẩu làm nô lệ tại Phi Châu !
Tiến sĩ tốt nghiệp sau năm 1975 tại Việt Nam toàn là một loại tiến sĩ giấy, tiến sĩ dỗm. Có ông chưa viết nổi một bức thư tình hoặc chưa thông suốt được bốn phép tính. Đất nước Việt Nam đã bị phá sản bởi những ông bà tiến sĩ ngồi đầy trong guồng máy nhà nước, chẳng làm được tích sự gì, bây giờ đẻ thêm từng loạt để làm gì ? Đảng Cộng sản bị mặt cảm dốt chữ lại ngồi trên đầu trên cổ 80 triệu dân, do đó nhà nước đã ưu ái ban đặc ân cho cán bộ được học nhảy, học vọt, học thuê và tốt nghiệp thật dễ dàng hầu đáp ứng nhu cầu nhân sự. Mới đây nhà nước ra lệnh cho những giám đốc xí nghiệp phải có bằng đại học, các tay lãnh đạo cấp cao phải có bằng tiến sĩ. Thế là tất cả đều ghi danh đi học bổ túc, lớp ngày, lớp đêm và nhanh tay…mua bằng !
Có nhiều loại bằng tiến sĩ tai Việt Nam là bằng mua, bằng thuê và bằng lệnh ! Bằng mua là loại bằng thông dụng tại Việt Nam mà chúng ta đã nghe nói đến rất nhiều. Ai có tiền cũng có thể mua loại bằng nầy, do đó, cán bộ gộc nhà nước và con ông cháu cha mua thẳng với bộ giáo dục. Bằng thuê là thuê người đi thi giùm. Báo chí tại Việt Nam đã tiết lộ nhiều tên trong ngụy quyền Cộng sản không cần đến lớp, tài xế đi thế và ngày thi thì thuê sinh viên ! Loại bằng sau cùng là bằng lệnh ! Các quan lớn đâu cần mất thời giờ ghi danh, lên giảng đường và đi thi…chỉ cần ra lệnh thì học vị nào cũng có và bằng cấp nào cũng được đem dâng tận văn phòng.
Theo tài liệu của ngụy quyền Cộng sản, cuối năm 2005 Việt Nam có 8300 tiến sĩ, trong đó sáu mươi phần trăm thuộc ngành khoa học kỹ thuật, gần ba mươi phần trăm tốt nghiệp kinh tế thương mãi v.v…Số lượng đông đảo nầy làm gì mà cống nước hư, sông lạch nhiễm độc, gà vịt heo bò chết không giải quyết mà kêu gào chất xám Việt kiều ! Hàng trăm tiến sĩ giáo sư trong các cơ quan nhà nước không làm nổi chương trình ổn định kinh tế hay một kế hoạch phát triển thị trường mà phải cầu cạnh từ nước ngoài ? Tại Việt Nam, sinh viên nghèo, hiếu học dù giỏi đến đâu cũng không dám mơ ước mãnh bằng tiến sĩ. Thành phần nầy không có khả năng tài chánh cũng như quyền lực để mua bằng hay trình luận án…Quota các loại bằng tến sĩ đã được cán bộ, con ông cháu cha ghi tên sẵn, do đó hàng năm Cộng sản Việt Nam cho ra lò những ông bà tiến sĩ giấy để lòe thiên hạ. Bệnh thời đại của mấy người vừa lột xác nầy là những tấm danh thiếp, gặp ai cũng dúi vào tay những miếng carton nhỏ, vừa thoáng qua đã thấy chóng mặt với bằng cấp và chức vụ !
Có người bạn thường về Việt Nam, cách đây trên mười năm, ông kể chuyện lấy bằng tiến sĩ một cách thần thánh của tên cán bộ cấp trung tại Cần Thơ như sau. Ông cho biết ông quen với một đảng viên gốc người Nam làm việc trong ty thể dục thể thao tỉnh Hậu Giang. Ngoài các bài chính trị thuộc lòng, chữ nghĩa lời ăn tiếng nói của anh cán bộ nầy không thoát ra khỏi hàng rào của giới bình dân miệt vườn. Thế nhưng sau 3 tháng gặp lại, anh ta mời ông bạn tôi một chầu nhậu tới bến tại nhà hàng international ở bến Ninh Kiều. Lý do là anh vừa đậu ưu hạng tiến sĩ !
Viết đến đây tôi nhớ lại một tờ bích chương giới thiệu các nhân vật được Mặt Trận Tổ Quốc đưa ra ứng cử đại biểu quốc hội tại Sàigòn, trong đó tất cả mọi người đều mang học vị tiến sĩ : Ông Sư, tiến sĩ Giáo lý Phật giáo. Ông Cha, tiến sĩ Thần học Công giáo. Anh làm vườn, tiến sĩ canh nông. Chị nhân công nhà máy, tiến sĩ kỹ thuật. Tên đảng viên Cộng sản, tiến sĩ triết lý Max-Lê…đúng là tiến sĩ đi đầy đường đầy chợ, bát nháo loạn như cào cào. Hoạt cảnh nầy chứng minh cho thấy cái ngu của mấy tay mới giàu học làm sang thường gọi là đỉnh cao trí tuệ rồi tuyên truyền ra thế giới bên ngoài trình độ văn hoá ưu việt của Xã Hôi Chủ Nghĩa !
Tôi nhớ lúc còn làm việc trong ngành thương mãi, thời đó Cộng sản Việt Nam chưa gắn cho tôi cái tên ‘cực kỳ phản động’ mà chỉ biết là một người gốc Việt Nam mang tên Pháp. Qua một trung gian uy tín ngoại quốc, họ đề nghị gặp để giúp VN vài hồ sơ vay tiền quốc tế. Đến ngày hẹn, phái đoàn Việt Nam tới Paris nhưng họ đề nghị thay đổi địa điểm họp đến ba lần vào phút cuối. Rốt cuộc hai bên chấp thuận trong một khách sạn lớn ở Versailles. Đoàn Việt Nam gồm 5 người, ngoài trung gian ra, nhân vật chính là một thanh niên khoảng 40 tuổi, hai công an vóc dáng to lớn đóng vai vệ sĩ và một người lớn tuổi cuối cùng được giới thiệu ngắn gọn là nhân vật quyết định tất cả chương trình trong chuyến đi. Cả bốn người từ Việt Nam qua, đều xác nhận sứ quán Việt Cộng tại Paris không hay biết gì vấn đề nầy. Sau phần giới thiệu ngắn gọn của người trung gian, nhân vật đóng vai chính vừa trình danh thiếp vừa tự giới thiệu tên mình là NVA, tiến sĩ kinh tế học, tiến sĩ ngân hàng đã từng tu nghiệp ở Liên sô, hiện giữ chức vụ cố vấn kinh tế và ngân hàng của bộ chính trị trung ương cũng như nhà nước. Nhìn vào tấm danh thiếp tôi thấy cả chục bằng cấp và chức vụ khác nhau. Tôi không ngạc nhiên vì đã biết thói dao to búa lớn của cán bộ Cộng sản nhưng chỉ lo vì đang đối diện với hai tên công an. Buổi gặp gở đầu tiên họ không đi vào chi tiết và cũng không hỏi nhiều về cá nhân tôi nhưng những lời nói của hai bên đều được vệ sĩ lén thu âm và xin phép chụp hình chung để lưu niệm ! Sau vài lời nói úp mở tôi đoán chừng mục đích của buổi họp là nhà nước, qua ông NVA, muốn nhờ công ty của tôi đứng ra làm trung gian vay tiền quốc tế không có lời và trả chậm theo chương trình cứu đói giảm nghèo và xây dựng đất nước sau thời chiến. Nhưng đây chỉ là bình phong để nhận tiền viện trợ và bồi thường ngầm rồi tìm cách tẩu tán ở nước ngoài. Tôi không đi thẳng vào vấn đề mà hướng câu chuyện chung quanh việc tốt nghiệp của ông A. cũng như thời gian tu nghiệp tại Liên sô. Trước những câu hỏi về căn bản thủ tục, nguyên tắc và pháp lý của một hồ sơ vay mượn quốc tế thì ông A né tránh và không trả lời thẳng vấn đề mà chỉ lanh quanh vào mớ kiến thức kinh tế theo thuyết Max-Lê. Cuối cùng ông A. thú thật rằng, đậu tiến sĩ theo chương trình bổ túc dành riêng cho cán bộ. Những điều tôi đặt ra ông chỉ nghe loáng thoáng chứ chưa đi sâu vào bao giờ !
Thực ra mục đích buổi họp đầu tiên để xem cẳng xem giò nhau, chưa đi vào vấn đề chính. Nhưng trước khi ra về, ông A đề nghị riêng với tôi một buổi gặp gỡ khác vào ngày mai và chỉ có hai người. Tôi chấp thuận nhưng lần nầy chính tôi quyết định nơi họp. Ông ta đồng ý.
Cũng vào phút chót chính tôi thay đổi địa chỉ trước chừng nửa giờ và hẹn gặp nhau tại phòng họp đặc biệt trong một khách sạn tại Paris 16. Họ đến 4 người, không có trung gian, nhưng tất cả đều phải ở ngoài, dùng bánh uống café trước lối ra vào. Sau khi khép kín cửa, ông A xác nhận ông được lệnh ra nước ngoài để gặp tôi nhờ đứng trung gian các hồ sơ vay tiền. Trả lời câu hỏi của tôi, ông A. cho biết chính hai tập đoàn tài chánh của Anh và Mỹ có văn phòng tại Hà Nội giới thiệu tôi và chính phủ muốn qua trung gian công ty của một người Việt Nam chứ không muốn người ngoại quốc biết quá nhiều về việc nầy. Chương trình vay mượn dài hạn là hồ sơ ngụy trang những số tiền sẽ bí mật chuyển thẳng vào các trương mục của các nhà lãnh đạo Cộng sản Việt Nam ở nước ngoài ! Nhớ lại câu chuyện, bây giờ tôi mới khám phá ra rằng chế độ Cộng sản đào tạo tiến sĩ dỗm cho nội bộ đảng không ngoài mục đích đánh bóng chế độ mà còn có nhiệm vụ kiếm đường giây chuyển tiền ăn cắp ra xứ ngoài. Kết quả qua vài lần hẹn hò trao đổi, tôi có trong tay bằng chứng thú tội của cán bộ tên A nầy xác nhận rằng, hiện có khoảng 30 tỷ dollars đang cần tìm cách chuyển dần vào các trương mục của các tên lãnh đạo. Chuyện nầy còn dài tôi không muốn đi ra ngoài đề tài bài viết hôm nay, xin hẹn trong một bài khác.
Sở dĩ tôi hơi dài giòng chuyện nầy cũng không ngoài mục đích kể lại chuyện gặp gở, đối thoại trực tiếp với một cán bộ cao cấp có hai bằng tiến sĩ !!!
Trình độ văn minh của một quốc gia có thể hình dung dưới hai khía cạnh giáo dục và y tế. Y tế mạnh thì bệnh tật sẽ giảm thiểu, giáo dục phát triển thì cửa nhà tù đóng bớt. Nhưng với Việt Nam, hai vấn đề trọng đại nầy đều đứng cuối bảng theo phân loại và xếp hạng của các cơ quan quốc tế. Nhìn chung ở các xứ Âu-Mỹ, trẻ con bắt buộc đến trường, nếu vì một lý do gì bất khả kháng thì có người đến dạy tại nhà. Tất cả chi phí từ tiền trường, sách vở bút mục, cho đến việc mua sắm áo quần trong ngày tựu trường đều được chính phủ đài thọ. Trong lúc tại Việt Nam, trẻ em vừa bước chân đến mẫu giáo đã phải đóng đủ thứ tiền : từ học phí cũng như lệ phí chính thức đến vô danh đều đổ lên đầu phụ huynh…Cứ tính tổng cộng tất cả phí cho nhà nước, nhà trường và thầy cô thì số tiền đã vược đồng lương của một công nhân hạng thấp. Khả năng đâu để cha mẹ cho con đến trường ? Điều nầy không đáng ngạc nhiên khi số học sinh tiểu học càng ngày càng giảm so với tổng số trẻ em đến tuổi phải cắp sách đến trường. Người nào không qua được ngưỡng cửa tiểu học xem như mù chữ so với đà văn minh hiện nay.
Những ai thường về Việt Nam nên để ý xem, ngay tại khu bình dân của thủ đô Hà Nội, Sàigòn hay các thành phố lớn có bao nhiêu em thất học sống bằng nghề bán báo, đánh giày, ăn xin hay móc túi ? Đi xa thêm một chút, các quận nội ngoại thành phố hay ra các vùng quê xa xôi hẻo lánh để thấy con số tăng lên một cách khủng khiếp. Nhà cầm quyền Cộng sản không nghĩ đến tương lai những thành phần cô thế nghèo đói nầy. Họ chú tâm chăm sóc cho trẻ con gốc cán bộ, thành phần tỷ phú đỏ hay dân thành phố có tiền mà du khách thường thấy trong các trường kiểu mẫu với áo quần đồng phục, bữa ăn căn-tin trình diễn.
Kinh nghiệm cho thấy đa số nhân tài đều phát xuất trong giới nghèo đói bình dân, ít khi thấy từ đám công cháu cha. Thời nào cũng thế, những người du học ngày trước thành công ở hải ngoại đa số phát xuất xứ từ những gia đình trung bình có căn bản đạo đức. Nhưng con ông cháu cha thời nào cũng chỉ là những con sâu của xã hội. Thời trước đi Tây đi Mỹ phần nhiều lấy được bằng nhảy đầm, con ông cháu cha thời nay dưới chế độ Cộng sản thì trở thành những nhà trí thức nhờ bằng mua, bằng thuê (thuê người đi thi), hay bằng chạy (chọt). Tương lai đất nước sẽ rơi vào những tay trí thức nầy là một đại họa cho tổ quốc và dân tộc.
Bản tin của báo Lao Động nêu ở phần trên cho biết con số chính xác là 114.000 học sinh đã bỏ học vào đầu niên khóa 2007. Trên một trăm ngàn học sinh nầy chữ nghĩa chưa đi đến đâu, bằng cấp không có, thầy không ra thầy, thợ không ra thợ.. Họ sẽ trở thành những người thợ vịn (phụ), những công nhân bất đắc dĩ rồi trước sau gì cũng phải đóng tiền cho nhà nước để được xuất khẩu làm phu khuân vác hay làm vợ người trên thế giới. Thử tính trong vòng 10 năm nữa, con số thanh niên nam nữ đi làm đĩ và trở thành nô lệ lao động trên khắp thế giới sẽ lên đến bao nhiêu người ? 20.000 tiến sĩ do nhà nước đẻ ra thì cũng gần 2 triệu học sinh bỏ học vì không có phương tiện đến trường ! Ngụy quyền Cộng sản còn phải mở thêm hàng ngàn trại cãi tạo để giam giữ thành phần bất mãn nầy hay bán rẻ lao động ra xứ ngoài để giải quyết nạn thất nghiệp, du đảng, trộm cướp…
Kết quả học sinh trúng tuyển phổ thông cấp II (xem như tú tài) hàng năm lên đến cả trăm ngàn người trong lúc trường đào tạo chuyên viên đại học đã thiếu và quá yếu kém trong lãnh vực chuyên môn. Tổ chức thi tuyển vào đại học chuyên nghiệp chỉ là một lối làm tiền của nhà nước và cán bộ giáo dục vì một số quota đã đặc biệt dành sẵn cho con ông cháu cha và bán cho giòng họ tỷ phú đỏ. Con cháu người nghèo, cô thế dù khả năng đến đâu cũng đừng hòng đặt chân vào đây. Ngay những trường không thu hút sinh viên như luật, văn…vẫn không đủ chỗ cho hàng ngàn đơn xin.
Ngụy quyền Cộng sản có kế hoạch nào để giải quyết sự ối đọng nhu cầu dồn dập từ năm nầy qua năm khác hay chỉ có một con đường duy nhất là biến khối nhân lực nầy thành nô lệ và rao bán cho những tên già Trung Hoa, Đài Loan mua về làm vợ bé ? Hành động đóng thùng xuất khẩu đàn bà con gái cho các ổ điếm ngoại quốc là một trò khốn nạn hơn cả loài thú mà nhân loại đã khám phá ra dưới sự lãnh đạo anh minh của đảng Cộng sản Việt Nam.
Trở lại vấn đề đào tạo nhân tài : Việt Nam có 7 trường đại học lớn nhưng cả 7 đều bị xếp vào hạng chót so với các trường đại học trong vùng Đông Nam Á.
Câu hỏi được đặt ra, tại sao trí thức do Cộng sản đào tạo ra không đủ tiêu chuẩn, hay nói đúng hơn, không có khả năng chuyên môn nghề nghiệp mặc dù thanh niên Việt Nam rất thông minh. Câu trả lời cũng đơn giản trong ba điểm then chốt sau :
- Thành phần giáo sư quá kém, chẳng những không đủ khả năng đảm trách môn dạy của họ mà còn thiếu sót bổn phận và trách nhiệm của nhà giáo. Giáo sư tốt nghiệp trong nước thì chẳng hơn gì sinh viên, hơn nữa với đồng lương chết đói giáo sư phải tìm cách kiếm tiền bằng tay trái. Đàng hoàng thì dạy lớp đêm, phụ vợ bán hàng hoặc chạy xe ôm, lưu manh thì bán bài học, bán đề thi cuối năm hoặc bắt mối với hội đồng chấm điểm.
- Cộng sản xử dụng trường học làm lò đào tạo chính trị trong tất cả phân khoa nghành nghề. Chương trình nhồi sọ về thuyết duy vật, lịch sử oai hùng của đảng và thần tượng già Hồ chiếm phần lớn trong chương trình giảng dạy. Một luận án ra trường hay, mới, thiết thực nhưng điểm chính trị thấp vẫn bị đánh rớt. Muốn đậu, điều tốt nhất là thí sinh phải hót phải nói thật hay những gì nhà nước đã nhồi sọ trong các trường đại học.
- Tuyển chọn sinh viên và chấm điểm ra trường tùy thuộc vào quyền lực, vai vế và tiền bạc. Điều nầy cho thấy thành phần tốt nghiệp đại đa số là thành phần con ông cháu cha, tức là cặn bả của xã hội !
Có thể kết luận, Cộng sản Việt Nam đã biến học đường thành lò đào tạo những con két đỏ, đầu chứa phân và miệng chỉ biết líu lo ca tụng chế độ. Nói về cán bộ cao cấp của nhà nước, khi chúng ‘tậu’ được bằng tiến sĩ thì xem như tốt nghiệp trường ‘Học Đại’ Cầu Muối !
Paris, Mars 2008
Phải chủ động tấn công!
Trần Thanh
Người Việt ở hải ngoại mỗi khi nghe nhắc đến cộng sản, thường bày tỏ thái độ thù ghét một cách dứt khoát:
- Cái gì chớ chống cộng là tôi chống tới cùng. Tôi thường xuyên đi biểu tình chống cộng, chống thằng Triết, chống thằng Dũng, chống cờ máu việt cộng ..v..v..
Thật ra, cái mà chúng ta gọi là "chống cộng", chỉ là thái độ tự vệ; nghĩa là, chỉ khi nào bị bọn giặc tấn công, chúng ta mới tự vệ bằng cách đánh trả. Khi những tên đầu gấu như Triết với Dũng xuất hiện thì chúng ta mới rủ nhau đi biểu tình phản đối. Hoặc khi có một trường đại học nào đó treo cờ máu, chúng ta mới rủ nhau đi biểu tình*.
Chúng ta hãy hình dung có hai võ sĩ đang thi đấu trên võ đài. Một võ sĩ chuyên tấn công và một võ sĩ chuyên phòng thủ, không bao giờ đánh trả. Cho dù võ sĩ chuyên phòng thủ có giỏi tới cỡ nào đi nữa thì sớm muộn gì cũng có lúc anh ta sơ hở, bị trúng đòn. Nếu anh ta bị đấm trúng mặt, có thể bị "knock out" và thua trận. Lỗi tại anh ta vì anh ta không chịu đánh trả kẻ thù. Ðã chấp nhận đấu võ đài thì phải biết tấn công kẻ địch để giành phần thắng. Cũng ví như một chiến sĩ khi ra trận thì phải nhắm thẳng vào quân thù mà bắn. Mình không giết địch thì địch sẽ giết mình. Nghe theo lời xúi dại của .... băng đảng Việt Tân, bắn lên trời thì chắc chắn sẽ toi mạng vì bọn giặc!
Người Việt chúng ta trong và ngoài nước vẫn đang tiếp tục chiến đấu chống cộng sản dưới mọi hình thức. Và đã gọi là chiến đấu thì chúng ta phải chủ động tấn công chớ không nên dại dột cứ ngồi một chỗ để thủ thế. Như vậy là tự sát. Ðến đây, chúng ta hãy nêu lên hai câu hỏi:
1. Tại sao trong nhiều năm nay, chúng ta chỉ chuyên phòng thủ? Ai đã chủ động dẫn dắt trò chơi "thủ dâm chính trị", "tự sướng" này?
2. Nếu tấn công bọn giặc thì chúng ta phải tấn công như thế nào?
Sau đây là một vài nhận định và đề nghị:
NHỮNG KẺ NÀO ÐÃ CHỦ ÐỘNG DẪN DẮT TRÒ CHƠI "THỦ DÂM CHÍNH TRỊ"?
Khỏi cần dài dòng, chúng ta chỉ thẳng mặt, thẳng tên:
1. Bọn công an đầu trọc, bọn công an mặc áo chùng thâm.
Những tên này, núp dưới lớp áo "đại đức, thượng tọa" hoặc "linh mục, giám mục", thường giảng đạo như thế này:
- Thôi, các con ơi, hãy tha thứ hết cho kẻ thù. Sống ở đời chúng ta phải biết từ bi hỉ xả, bác ái độ lượng. Ba mươi bốn năm rồi, thù hận làm chi nữa! Họ (việt cộng) cũng là người Việt, cùng là máu đỏ da vàng, cùng từ bọc trứng của bà Âu Cơ mà ra, anh em trong nhà hết chớ đâu phải ai xa lạ! Các con nên nghe theo lời khuyên của "Thầy/Cha" mà đi du lịch Việt Nam, nên đem tiền về Việt Nam đầu tư để xây dựng đảng .... ý quên, xây dựng đất nước xã hội chủ nghĩa giàu mạnh! Thầy/Cha bị mắc bịnh đãng trí, thỉnh thoảng nói lộn!
Những lời giảng đạo có tẩm nọc rắn độc này được lập đi lập lại nhiều lần cho đến một lúc nào đó nó bắt đầu ăn sâu vào tiềm thức của chúng ta, biến chúng ta thành những kẻ thụ động, những kẻ đần độn về chính trị, tựa như những con cừu non ngồi chờ bầy sói tới ăn thịt!
Một điều hết sức quan trọng chúng ta cần lưu ý là: - SỰ THA THỨ CHỈ CÓ MỘT CHIỀU! Nghĩa là các "Thầy/Cha" khuyên chúng ta tha thứ cho bọn giặc, trong khi đó bọn giặc không bao giờ tha thứ cho chúng ta. Nếu có dịp là bọn chúng sẵn sàng ăn tươi, nuốt sống chúng ta tựa như con rắn hổ ăn thịt bầy thỏ!
Hiện nay, bọn chó công an tôn giáo (áo vàng và áo đen) được việt gian cộng sản xuất cảng ra hải ngoại rất nhiều. Chùa chiền và nhà thờ mọc lên như nấm, vừa để rửa tiền, vừa móc túi đồng bào và tẩy não, ru ngủ chúng ta bằng những lời giảng đạo tẩm đầy nọc rắn!
2. Những phương tiện truyền thông tại hải ngoại do cộng sản và băng đảng Việt Tân làm chủ:
Tất cả những tên phóng viên và bồi bút đều cùng đồng thanh ca bài "tha thứ", quên đi quá khứ, xóa bỏ hận thù, hướng về tương lai! Nổi bật nhất có lẽ là "nhà văn" Bằng Phong Ðặng Văn Âu, thường đăng bài trên tờ điện báo VietNam Exodus. Tại sao "nhà văn" không chịu về Việt Nam để "thống nhất ý kiến" với đảng và nhà nước càng sớm càng tốt, và đồng thời đi liếm giày cho những tên đầu gấu để tiết kiệm xia-ra đánh giày cho nhà nước việt cộng? Có giỏi thì về Việt Nam luôn đi, đừng có sống trên đất Mỹ mà cứ lải nhải những luận điệu bưng bô cho việt cộng!
3. Trung tâm băng nhạc Thúy Nga Paris:
Trung tâm băng nhạc Thúy Nga Paris đã bị rớt mặt nạ cách đây hơn 10 năm, nhân vụ băng nhạc chủ đề về MẸ. Giờ đây đồng bào không còn tin tưởng trung tâm này nữa, mặc dù Thúy Nga Paris vẫn cố chứng minh họ là "trung tâm chống cộng". Xin đưa ra một ví dụ:
Trong cuộn băng chủ đề về Tết Mậu Thân, Thúy Nga đã mời ông Nguyễn Lý Tưởng, cựu dân biểu VNCH đến để phỏng vấn. Mc Nguyễn Ngọc Ngạn đã nêu câu hỏi:
- Anh có thể cho quý khán giả biết những đau thương của đồng bào Huế nhân biến cố tết Mậu Thân được không anh?
Nếu thực sự là người chống cộng thì đáng lẽ ông Ngạn phải đặt câu hỏi như sau:
- Anh có thể kể cho quý khán giả biết về những tội ác của cộng sản nhân biến cố tết Mậu Thân được không?
Như đã nói trên, trung tâm này đã bị việt cộng khống chế, kiểm soát nên ông MC thịt chó ngã ba ông Tạ phải nói tránh đi, không dám nêu tên mấy "ông cố nội". Nói lơ mơ thì ông ta có thể bị mất job, hoặc bị cắt lưỡi!!!
4. Trung tâm băng nhạc Asia - Ðài truyền hình SBTN - Tờ điện báo VietNam Exodus (Gọi tắt là tập đoàn "bác" Hồ Asia)
Trong truyện chưởng Tiếu Ngạo Giang Hồ của Kim Dung có nhân vật "ngụy quân tử" Nhạc Bất Quần. Nhân vật này bề ngoài lúc nào cũng có những lời nói và hành vi rất là đạo đức, lương thiện nhưng thực sự trong thâm tâm của y toàn là những âm mưu hết sức hiểm độc và nuôi tham vọng rất lớn là làm chưởng môn Ngũ Nhạc Kiếm Phái. Muốn làm chưởng môn, phải có võ công vô địch thiên hạ nên y đã âm thầm luyện Tịch Tà Kiếm Phổ. Nhưng oái oăm một điều, kẻ nào muốn luyện Tịch Tà Kiếm Phổ thì phải tự ... thiến! Vì tham vọng quá lớn, Nhạc Bất Quần sẵn sàng hy sinh luôn ... của quý để tự thiến, luyện võ công. Sau đó, râu tóc của y ngày càng bị rụng, trở nên thưa thớt, giọng nói bị biến đổi thành ra eo éo như giọng đàn bà và xao lãng chuyện chăn gối, khiến vợ của y là Ninh Trung Tắc đâm ra nghi ngờ .... Do đó, dù đã hết sức khéo léo đóng kịch, nhưng những mưu gian như cây kim giấu trong bọc lâu ngày cũng lòi ra, Nhạc Bất Quần cuối cùng đã bị võ lâm phát hiện ra là "ngụy quân tử" và y đã bị chết thảm dưới đường gươm của ni cô Nghi Lâm, phái Hằng Sơn!
Từ câu chuyện của ngụy quân tử Nhạc Bất Quần, chúng ta có thể rút ra kết luận rằng, ở đời, bất cứ những mưu gian nào, dù che dấu khéo đến đâu, cũng có những điểm lộ ra bên ngoài rồi sớm muộn gì cũng bị phát hiện. Liên tưởng đến trung tâm băng nhạc Asia, xưa nay được mệnh danh là "chống cộng", chúng ta thấy có những biểu hiện gì như Nhạc Bất Quần sau khi tự thiến? Xin thưa, những biểu hiện đó là:
- Chỉ vinh danh quân lực VNCH mà tuyệt đối không bao giờ dám nói đả động gì đến những tội ác của cộng sản.
- Vinh danh, vinh danh và vinh danh hoài hoài hoài từ năm này qua năm khác.
- Khi đề cập đến bọn cộng sản thì dùng những nhóm chữ rất lễ phép, chẳng hạn như "chính quyền Hà Nội", "nhà cầm quyền Việt Nam"
- Những nhân vật được trung tâm Asia đánh bóng, vinh danh, sau này đều đã lòi đuôi chồn, ví dụ như luật sư Trịnh Hội, hòa thượng Thích Quảng Ðộ ...
- Tích cực làm việc "từ thiện", kêu gọi đồng bào hải ngoại bảo trợ 80 ngàn trẻ mồ côi trong nước.
- Các phóng viên của trung tâm Asia và đài truyền hình SBTN được phép về Việt Nam làm phóng sự.
- Thường tổ chức các hoạt động "từ thiện", giúp "người nghèo" tại Việt Nam.
Trước năm 1975, những thanh niên miền Nam khi gia nhập quân lực VNCH đều mang tâm nguyện cầm súng để bảo vệ quê hương chớ không có ai mong chờ vài chục năm sau mình được .... vinh danh! Ði lính là để chiến đấu chớ không phải để cầu được vinh danh. Do đó, chuyện vinh danh là cần thiết để bày tỏ sự biết ơn của chúng ta đối với các chiến sĩ QLVNCH nhưng nếu cứ làm hoài hoài hoài thì sẽ có người thắc mắc:
- Quái, mấy ông Asia này chống cộng hay chống gậy đây mà không hề thấy nói đả động gì đến tội ác của việt cộng hoặc kêu gọi chúng ta chống cộng? Hay là mấy ông đã ăn xôi chùa ngọng miệng, chỉ được phép vinh danh mà không được phép chỉ trích dép râu, nón cối?
Khi một người bắt đầu thường xuyên nghĩ đến quá khứ của mình và luôn tự hào về nó thì đó là triệu chứng sắp sửa về già, sắp hết thời rồi. Bọn truyền thông lừa bịp, "bác" Hồ Asia, thường xuyên cho chúng ta uống nước đường có pha thuốc độc, tập dần cho chúng ta thói quen "tự sướng, thủ dâm chính trị" để đưa chúng ta vào cõi chết. Chúng ta là những chiến sĩ và đã là chiến sĩ thì lúc nào cũng phải chiến đấu. Sự chiến đấu của chúng ta tựa như con thuyền đang đi trên giòng nước ngược, nếu không tiến ắt phải lùi. Bọn giặc đang tấn công chúng ta từng giờ từng ngày, trong khi đó chúng ta lại nằm trùm mền để thủ dâm chính trị thì đúng là tự sát!
5. Nhóm tứ quái: Bùi Tín, Vũ Thư Hiên, Dương Thu Hương, Nguyễn Minh Cần
Ðây là bốn tên đảng viên cộng sản gộc, phản tỉnh dỏm, cực kỳ nguy hiểm đang hoạt động rất tích cực ở hải ngoại nhằm giúp bọn việt gian cộng sản thâu tóm toàn bộ cộng đồng người Việt.
Bọn truyền thông bất lương và nhóm Tứ Quái nêu trên đang đưa chúng ta vào cõi chết mà chúng ta vẫn còn nửa mê nửa tỉnh! Ðó là lý do vì sao trên MƯỜI NĂM NAY, chúng ta chỉ là một võ sĩ bị bịt một mắt, bị trói một tay, chỉ lo đỡ đòn; mặt mũi bị sưng húp và tèm lem dính máu vì bị trúng đòn của địch thủ!
Có thể nói toàn bộ nổ lực chống cộng của chúng ta tại hải ngoại đều bị băng đảng cướp Việt Tân và nhóm Tứ Quái do tên đại ma đầu Bùi Tín cầm đầu hóa giải hết 90%! Chế độ cộng sản tại Việt Nam là một con quái vật. Chỉ cần một viên đạn bắn trúng tim con quái vật là nó sẽ chết nhưng chúng ta hãy tự hỏi, từ trước đến nay chúng ta đã bắn bao nhiêu viên đạn rồi mà con quái vật vẫn sống nhăn, không chết? (Có lẽ hàng triệu viên đạn đã bắn lên trời hoặc xuống biển!)
Hiện nay dư luận đang bàn tán, trong vụ bản văn Lời Kêu Gọi của hòa thượng Quảng Ðộ, có bàn tay của tên Bùi Tín nhúng vào. Văn phong của Lời Kêu Gọi có vẻ như do một tên cán bộ cộng sản viết.
Riêng tên bồi bút Dương Thu Hương thì tác phẩm Ðỉnh Cao Chói Lọi của thị đã được dịch sang Anh văn và chuẩn bị xuất bản bên Mỹ. Bọn việt gian cộng sản sẵn sàng vung tiền ra để thuê những loại bồi bút như Dương Thu Hương viết sách đánh bóng cho chế độ của chúng. Núp dưới cái mác nhà văn "phản tỉnh", những tác phẩm của thị khi được dịch sang ngoại ngữ, sẽ dễ có cơ hội lừa bịp nhiều người trên thế giới. Tâm lý con người ta là thích tìm hiểu những gì tựa như "trái cấm" và thế là họ sẽ mắc bẫy tập đoàn lừa bịp việt gian cộng sản! Bọn cộng sản đang cố gắng đánh bóng, sơn phết cho Dương Thu Hương có một tí chút hào quang, mang hơi hướm như đại văn hào Nga Sô Aleksandr Solzhenitsyn!
Trước năm 1975, tại miền Nam, tác phẩm của nhà văn Solzhenitsyn, "The Gulag Archipelago" (Quần Ðảo Ngục Tù) đã được dịch sang tiếng Việt. Ông được giải thưởng Nobel Văn Chương năm 1970. Năm 1974, ông bị chính quyền cộng sản Nga trục xuất ra khỏi nước, phải sống lưu vong tại Ðức, Thụy Sĩ và Mỹ, mãi đến năm 1994 ông mới trở về quê hương.
Nhiều người Mỹ đã biết đến danh tiếng của Solzhenitsyn, bây giờ nghe bọn chó săn Việt Tân giới thiệu có một nhà văn nữ "phản kháng", bị "trục xuất" khỏi Việt Nam, sống lưu vong bên Pháp, viết một tác phẩm "vĩ đại" dài 800 trang, tiết lộ về những cuộc tình bí mật của lãnh tụ cộng sản Hồ Chí Minh, thì họ sẽ tò mò, mua sách coi cho biết! Thế là họ lại trúng kế của bọn lưu manh việt gian cộng sản, đồ dỏm mà cứ tưởng là đồ thiệt, mua về xài!
Nói tóm tắt, bốn tên cộng sản đầu sỏ, phản tỉnh dỏm nói trên cực kỳ nguy hiểm. Bọn chúng đang chỉ đạo cả một mạng lưới cộng sản, công khai, bán công khai và chìm tại hải ngoại để phá nát cộng đồng của chúng ta. Những hoạt động của chúng tựa như những con vi trùng ho lao, cứ gặm nhấm dần dần sinh lực của chúng ta cho đến một lúc nào đó hai lá phổi đã bị rách nát thì hết thuốc chữa! Ai dám nói con chuột chù hôi thối Dương Thu Hương là không nguy hiểm? Tuy thị đã tự nhận mình chỉ là "một con chuột trốn trong hang" nhưng những gì mà thị đã viết để ca ngợi và đánh bóng cho Hồ tặc, cũng là đánh bóng cho chế độ cộng sản, đều đã được tung lên internet và cả thế giới đều biết. Ðó là con chuột còn trốn trong hang, nếu nó chường mặt ra đi diễn thuyết khắp thế giới như Alibaba hoặc Hoàng Minh Chính thì mức độ nguy hiểm còn lớn đến đâu?
NHỮNG ÐIỀU CHÚNG TA CẦN LÀM:
1. Phải chủ động tấn công kẻ thù, ví dụ như việc đấu tranh thành công của cộng đồng chúng ta tại Houston, Texas ngày 30/5/2009 vừa rồi, nhằm triệt hạ cờ máu của việt cộng.
Việc cộng đồng chúng ta tại San Jose dùng lá phiếu để truất phế con Ma Ði Sơn Nguyễn cũng là một điểm son đáng tự hào. Dù không thành công nhưng cũng là một cái tát vào mặt bọn chó săn và những tên trong chính quyền Mỹ quen thói kỳ thị và hống hách, coi thường người Việt.
San Jose và Houston là hai mũi nhọn xung kích, chủ động tấn công giặc.
Chúng ta cần tấn công thêm nhiều mặt khác, ví dụ như con chuột chù hôi thối Dương Thu Hương đang trốn kỹ trong hang để viết "tiểu thuyết" ca ngợi Hồ tặc. Chúng ta phải hun khói cho nó chường mặt ra rồi lấy chày vồ mà đập. "SMOKE THEM OUT"!
Hiện nay bọn DƠI-CHUỘT rất là nhiều. Chính vì sợ bị chúng tôi vạch mặt nên bọn chúng thường la làng lên rằng "Tin-Paris và Hồn Việt UK chuyên đánh phá người quốc gia!" Ðâu cần đi tìm cộng sản làm chi cho xa xôi? Chúng ta chỉ cần nhìn kỹ vào mặt của những thằng đang khoác áo "người quốc gia" đang hoạt động tại hải ngoại, ví dụ như luật sư Hoàng Duy Hùng, chủ tịch cộng đồng người Việt tại Houston để thấy nó đang làm việc có lợi cho ai? Một vị trí quan trọng như vậy mà để lọt vào tay một tên dơi chuột thì nguy hiểm vô cùng! Chúng ta phải truất phế tên này!
2. Cộng đồng người Việt tại hải ngoại là mặt trận chính. Ðây chính là bộ phận đầu não mà bọn việt gian cộng sản rất sợ và đang tìm cách thôn tính bằng mọi giá. Chúng ta phải tìm cách dọn sạch những rác rưởi, dơi chuột tại hải ngoại thì những tiếp ứng của chúng ta đối với quốc nội mới có hiệu quả. Cũng ví như muốn tẩm bổ, cứu sống một bệnh nhân thì trước tiên ta phải diệt hết toàn bộ sán lãi; nếu không, toàn bộ chất bổ dưỡng tiếp tế cho người bệnh đều bị lũ sán lãi đớp hết, người bệnh ngày càng xanh xao vàng vọt!
3. Thắt chặt hầu bao, nhất quyết không tiếp tế cho bọn cộng sản một xu nào hết, qua mọi hình thức quyên tiền giúp "người nghèo" tại quốc nội! Quý vị cứ đi hỏi những kẻ đang làm công việc "từ thiện", ví dụ như hỏi "bác" Hồ AI DA xem bác có muốn cho chế độ cộng sản bị sụp đổ hay không thì biết liền! Bọn giặc phản loạn đang ở ngay trong hàng ngũ của chúng ta chớ không đâu xa! Chúng là lũ người vô lương tâm chỉ biết có tiền! Nếu chế độ cộng sản bị sụp đổ thì hết cớ làm việc "từ thiện", móc túi đồng bào! Ðó là lý do vì sao trong mấy chục năm qua chúng ta đã tốn rất nhiều công sức đấu tranh mà không lật đổ được chế độ cộng sản!!!
4. Không gởi tiền về Việt Nam, ngoại trừ trường hợp rất cần thiết. Không đi du lịch Việt Nam, không hợp tác làm ăn, đầu tư với việt cộng. Nói chung, chúng ta chỉ cần triệt nguồn tài chánh thì bọn giặc tựa như cây thiếu nước, sẽ dần mòn héo hon rồi chết.
KẾT LUẬN:
Chúng ta phải chủ động tấn công. Phải làm như cụ Ngô Ðình Diệm đã từng làm, đó là tát nước bắt cá và lập quốc sách Ấp Chiến Lược. Phải tiếp tục "tát nước bắt cá", tiếp tục vạch mặt những tên dơi chuột chuyên đội lốt người quốc gia để đi tiếp tay cho cộng sản.
Hòa thượng Thích Quảng Ðộ là con cờ chiến lược của bọn giặc đã bị cháy rụi thê thảm. Chúng ta đã đánh đúng đối tượng, điểm đúng huyệt. Ðó là lý do vì sao những tên theo đóm ăn tàn ngoác họng ra la oai oái và bỏ chạy tứ tán như ong bị vỡ tổ. Còn hai tổ chức bịp bợm khác là Khối 8406 và Cao Trào Nhân Bản, chúng tôi sẽ đề cập đến trong bài viết tiếp theo.
Xin đồng bào đừng mê ngủ, nghe theo lời xúi dại của bọn việt cộng đội lốt tôn giáo, cho quý vị uống nước đường pha nọc rắn và xúi quý vị ngày đêm lo trùm mền để thủ dâm chính trị. Bọn giặc nó đã vào tận trong nhà rồi mà chưa tỉnh ngộ thì chết cả đám!
Chú thích:
Mới đây, ngày 30/5/2009, dân biểu Hubert Võ cùng một số thân hào nhân sĩ trong cộng đồng thành phố Houston, Texas đã đạt được một thành công rất đáng khích lệ, đó là Nghị Quyết HCR 258 đã được thông qua quốc hội tiểu bang Texas. Nghị quyết này cấm các trường học trong tiểu bang Texas treo cờ việt cộng.
Xin hoan nghênh tinh thần đấu tranh chống cộng của các cá nhân và các tổ chức hội đoàn. Ngày nào còn những người quốc gia yêu nước thì ngày đó lá cờ máu của bọn giặc sẽ không bao giờ mọc mũi sủi tăm được tại hải ngoại và chỉ có nước phát triển trong ... cầu tiêu mà thôi!
Ðây là đòn chủ động tấn công của chúng ta, đã thành công tại hai tiểu bang Massachusette và Texas. Mục tiêu đấu tranh của chúng ta là vận động chính quyền khắp nơi trên nước Mỹ và thế giới, đồng loạt cấm treo cờ việt cộng! Ðến lúc đó, hãy để cho tên trùm điếm chính trị Bùi Tín và đám tay sai chó săn ngoác mồm lên ca ngợi "tư cách pháp nhân" của nhà nước việt cộng, được Liên Hiệp Quốc thừa nhận!
Tiện đây, tôi xin được đóng góp một vài ý:
1. Chúng ta nên thống nhất với nhau dùng nhóm chữ: "Triệt hạ cờ máu của việt cộng"!
2. Hai chữ "việt cộng" nên viết đủ chữ, không nên viết tắt là "VC"
3. Không nên gọi là "Hạ cờ đỏ" vì đây là kiểu nói mơ hồ và nói yếu xìu. Cờ đỏ là cờ của nước nào? Trên thế giới hiện nay thiếu gì nước mang cờ đỏ? Phải chăng vì sợ bọn giặc mà không dám nói là "triệt hạ cờ việt cộng"?
4. Chúng ta đang thắng thế, hơn nữa, sợ gì bọn giặc mà không dám gọi bọn chúng là "việt cộng"?
5. Hoặc chúng ta có thể dùng các nhóm chữ sau đây:
* Triệt hạ quốc kỳ của nước Cộng Hòa Xã Hội Chủ Nghĩa Việt Nam
* Triệt hạ cờ của bọn việt gian cộng sản
6. Chúng ta nên dùng hai chữ "TRIỆT HẠ" cho đủ nghĩa và mạnh nghĩa, nói lên tinh thần quyết tâm chống cộng của chúng ta là phải xóa bỏ tận gốc cái chế độ cộng sản hung tàn bạo ngược. Hạ cờ không chưa đủ. Phải TRIỆT LUÔN cờ của bọn chúng, nghĩa là không cho cờ của bọn chúng có bất cứ một cơ hội nào để ló mặt ra khỏi hang chuột! Nó vừa ló mặt ra là chúng ta dập liền!
Tên Bùi Tín có giỏi thì sang bên Mỹ mà treo cờ việt cộng! Xin mời!
Trần Thanh
Người Việt ở hải ngoại mỗi khi nghe nhắc đến cộng sản, thường bày tỏ thái độ thù ghét một cách dứt khoát:
- Cái gì chớ chống cộng là tôi chống tới cùng. Tôi thường xuyên đi biểu tình chống cộng, chống thằng Triết, chống thằng Dũng, chống cờ máu việt cộng ..v..v..
Thật ra, cái mà chúng ta gọi là "chống cộng", chỉ là thái độ tự vệ; nghĩa là, chỉ khi nào bị bọn giặc tấn công, chúng ta mới tự vệ bằng cách đánh trả. Khi những tên đầu gấu như Triết với Dũng xuất hiện thì chúng ta mới rủ nhau đi biểu tình phản đối. Hoặc khi có một trường đại học nào đó treo cờ máu, chúng ta mới rủ nhau đi biểu tình*.
Chúng ta hãy hình dung có hai võ sĩ đang thi đấu trên võ đài. Một võ sĩ chuyên tấn công và một võ sĩ chuyên phòng thủ, không bao giờ đánh trả. Cho dù võ sĩ chuyên phòng thủ có giỏi tới cỡ nào đi nữa thì sớm muộn gì cũng có lúc anh ta sơ hở, bị trúng đòn. Nếu anh ta bị đấm trúng mặt, có thể bị "knock out" và thua trận. Lỗi tại anh ta vì anh ta không chịu đánh trả kẻ thù. Ðã chấp nhận đấu võ đài thì phải biết tấn công kẻ địch để giành phần thắng. Cũng ví như một chiến sĩ khi ra trận thì phải nhắm thẳng vào quân thù mà bắn. Mình không giết địch thì địch sẽ giết mình. Nghe theo lời xúi dại của .... băng đảng Việt Tân, bắn lên trời thì chắc chắn sẽ toi mạng vì bọn giặc!
Người Việt chúng ta trong và ngoài nước vẫn đang tiếp tục chiến đấu chống cộng sản dưới mọi hình thức. Và đã gọi là chiến đấu thì chúng ta phải chủ động tấn công chớ không nên dại dột cứ ngồi một chỗ để thủ thế. Như vậy là tự sát. Ðến đây, chúng ta hãy nêu lên hai câu hỏi:
1. Tại sao trong nhiều năm nay, chúng ta chỉ chuyên phòng thủ? Ai đã chủ động dẫn dắt trò chơi "thủ dâm chính trị", "tự sướng" này?
2. Nếu tấn công bọn giặc thì chúng ta phải tấn công như thế nào?
Sau đây là một vài nhận định và đề nghị:
NHỮNG KẺ NÀO ÐÃ CHỦ ÐỘNG DẪN DẮT TRÒ CHƠI "THỦ DÂM CHÍNH TRỊ"?
Khỏi cần dài dòng, chúng ta chỉ thẳng mặt, thẳng tên:
1. Bọn công an đầu trọc, bọn công an mặc áo chùng thâm.
Những tên này, núp dưới lớp áo "đại đức, thượng tọa" hoặc "linh mục, giám mục", thường giảng đạo như thế này:
- Thôi, các con ơi, hãy tha thứ hết cho kẻ thù. Sống ở đời chúng ta phải biết từ bi hỉ xả, bác ái độ lượng. Ba mươi bốn năm rồi, thù hận làm chi nữa! Họ (việt cộng) cũng là người Việt, cùng là máu đỏ da vàng, cùng từ bọc trứng của bà Âu Cơ mà ra, anh em trong nhà hết chớ đâu phải ai xa lạ! Các con nên nghe theo lời khuyên của "Thầy/Cha" mà đi du lịch Việt Nam, nên đem tiền về Việt Nam đầu tư để xây dựng đảng .... ý quên, xây dựng đất nước xã hội chủ nghĩa giàu mạnh! Thầy/Cha bị mắc bịnh đãng trí, thỉnh thoảng nói lộn!
Những lời giảng đạo có tẩm nọc rắn độc này được lập đi lập lại nhiều lần cho đến một lúc nào đó nó bắt đầu ăn sâu vào tiềm thức của chúng ta, biến chúng ta thành những kẻ thụ động, những kẻ đần độn về chính trị, tựa như những con cừu non ngồi chờ bầy sói tới ăn thịt!
Một điều hết sức quan trọng chúng ta cần lưu ý là: - SỰ THA THỨ CHỈ CÓ MỘT CHIỀU! Nghĩa là các "Thầy/Cha" khuyên chúng ta tha thứ cho bọn giặc, trong khi đó bọn giặc không bao giờ tha thứ cho chúng ta. Nếu có dịp là bọn chúng sẵn sàng ăn tươi, nuốt sống chúng ta tựa như con rắn hổ ăn thịt bầy thỏ!
Hiện nay, bọn chó công an tôn giáo (áo vàng và áo đen) được việt gian cộng sản xuất cảng ra hải ngoại rất nhiều. Chùa chiền và nhà thờ mọc lên như nấm, vừa để rửa tiền, vừa móc túi đồng bào và tẩy não, ru ngủ chúng ta bằng những lời giảng đạo tẩm đầy nọc rắn!
2. Những phương tiện truyền thông tại hải ngoại do cộng sản và băng đảng Việt Tân làm chủ:
Tất cả những tên phóng viên và bồi bút đều cùng đồng thanh ca bài "tha thứ", quên đi quá khứ, xóa bỏ hận thù, hướng về tương lai! Nổi bật nhất có lẽ là "nhà văn" Bằng Phong Ðặng Văn Âu, thường đăng bài trên tờ điện báo VietNam Exodus. Tại sao "nhà văn" không chịu về Việt Nam để "thống nhất ý kiến" với đảng và nhà nước càng sớm càng tốt, và đồng thời đi liếm giày cho những tên đầu gấu để tiết kiệm xia-ra đánh giày cho nhà nước việt cộng? Có giỏi thì về Việt Nam luôn đi, đừng có sống trên đất Mỹ mà cứ lải nhải những luận điệu bưng bô cho việt cộng!
3. Trung tâm băng nhạc Thúy Nga Paris:
Trung tâm băng nhạc Thúy Nga Paris đã bị rớt mặt nạ cách đây hơn 10 năm, nhân vụ băng nhạc chủ đề về MẸ. Giờ đây đồng bào không còn tin tưởng trung tâm này nữa, mặc dù Thúy Nga Paris vẫn cố chứng minh họ là "trung tâm chống cộng". Xin đưa ra một ví dụ:
Trong cuộn băng chủ đề về Tết Mậu Thân, Thúy Nga đã mời ông Nguyễn Lý Tưởng, cựu dân biểu VNCH đến để phỏng vấn. Mc Nguyễn Ngọc Ngạn đã nêu câu hỏi:
- Anh có thể cho quý khán giả biết những đau thương của đồng bào Huế nhân biến cố tết Mậu Thân được không anh?
Nếu thực sự là người chống cộng thì đáng lẽ ông Ngạn phải đặt câu hỏi như sau:
- Anh có thể kể cho quý khán giả biết về những tội ác của cộng sản nhân biến cố tết Mậu Thân được không?
Như đã nói trên, trung tâm này đã bị việt cộng khống chế, kiểm soát nên ông MC thịt chó ngã ba ông Tạ phải nói tránh đi, không dám nêu tên mấy "ông cố nội". Nói lơ mơ thì ông ta có thể bị mất job, hoặc bị cắt lưỡi!!!
4. Trung tâm băng nhạc Asia - Ðài truyền hình SBTN - Tờ điện báo VietNam Exodus (Gọi tắt là tập đoàn "bác" Hồ Asia)
Trong truyện chưởng Tiếu Ngạo Giang Hồ của Kim Dung có nhân vật "ngụy quân tử" Nhạc Bất Quần. Nhân vật này bề ngoài lúc nào cũng có những lời nói và hành vi rất là đạo đức, lương thiện nhưng thực sự trong thâm tâm của y toàn là những âm mưu hết sức hiểm độc và nuôi tham vọng rất lớn là làm chưởng môn Ngũ Nhạc Kiếm Phái. Muốn làm chưởng môn, phải có võ công vô địch thiên hạ nên y đã âm thầm luyện Tịch Tà Kiếm Phổ. Nhưng oái oăm một điều, kẻ nào muốn luyện Tịch Tà Kiếm Phổ thì phải tự ... thiến! Vì tham vọng quá lớn, Nhạc Bất Quần sẵn sàng hy sinh luôn ... của quý để tự thiến, luyện võ công. Sau đó, râu tóc của y ngày càng bị rụng, trở nên thưa thớt, giọng nói bị biến đổi thành ra eo éo như giọng đàn bà và xao lãng chuyện chăn gối, khiến vợ của y là Ninh Trung Tắc đâm ra nghi ngờ .... Do đó, dù đã hết sức khéo léo đóng kịch, nhưng những mưu gian như cây kim giấu trong bọc lâu ngày cũng lòi ra, Nhạc Bất Quần cuối cùng đã bị võ lâm phát hiện ra là "ngụy quân tử" và y đã bị chết thảm dưới đường gươm của ni cô Nghi Lâm, phái Hằng Sơn!
Từ câu chuyện của ngụy quân tử Nhạc Bất Quần, chúng ta có thể rút ra kết luận rằng, ở đời, bất cứ những mưu gian nào, dù che dấu khéo đến đâu, cũng có những điểm lộ ra bên ngoài rồi sớm muộn gì cũng bị phát hiện. Liên tưởng đến trung tâm băng nhạc Asia, xưa nay được mệnh danh là "chống cộng", chúng ta thấy có những biểu hiện gì như Nhạc Bất Quần sau khi tự thiến? Xin thưa, những biểu hiện đó là:
- Chỉ vinh danh quân lực VNCH mà tuyệt đối không bao giờ dám nói đả động gì đến những tội ác của cộng sản.
- Vinh danh, vinh danh và vinh danh hoài hoài hoài từ năm này qua năm khác.
- Khi đề cập đến bọn cộng sản thì dùng những nhóm chữ rất lễ phép, chẳng hạn như "chính quyền Hà Nội", "nhà cầm quyền Việt Nam"
- Những nhân vật được trung tâm Asia đánh bóng, vinh danh, sau này đều đã lòi đuôi chồn, ví dụ như luật sư Trịnh Hội, hòa thượng Thích Quảng Ðộ ...
- Tích cực làm việc "từ thiện", kêu gọi đồng bào hải ngoại bảo trợ 80 ngàn trẻ mồ côi trong nước.
- Các phóng viên của trung tâm Asia và đài truyền hình SBTN được phép về Việt Nam làm phóng sự.
- Thường tổ chức các hoạt động "từ thiện", giúp "người nghèo" tại Việt Nam.
Trước năm 1975, những thanh niên miền Nam khi gia nhập quân lực VNCH đều mang tâm nguyện cầm súng để bảo vệ quê hương chớ không có ai mong chờ vài chục năm sau mình được .... vinh danh! Ði lính là để chiến đấu chớ không phải để cầu được vinh danh. Do đó, chuyện vinh danh là cần thiết để bày tỏ sự biết ơn của chúng ta đối với các chiến sĩ QLVNCH nhưng nếu cứ làm hoài hoài hoài thì sẽ có người thắc mắc:
- Quái, mấy ông Asia này chống cộng hay chống gậy đây mà không hề thấy nói đả động gì đến tội ác của việt cộng hoặc kêu gọi chúng ta chống cộng? Hay là mấy ông đã ăn xôi chùa ngọng miệng, chỉ được phép vinh danh mà không được phép chỉ trích dép râu, nón cối?
Khi một người bắt đầu thường xuyên nghĩ đến quá khứ của mình và luôn tự hào về nó thì đó là triệu chứng sắp sửa về già, sắp hết thời rồi. Bọn truyền thông lừa bịp, "bác" Hồ Asia, thường xuyên cho chúng ta uống nước đường có pha thuốc độc, tập dần cho chúng ta thói quen "tự sướng, thủ dâm chính trị" để đưa chúng ta vào cõi chết. Chúng ta là những chiến sĩ và đã là chiến sĩ thì lúc nào cũng phải chiến đấu. Sự chiến đấu của chúng ta tựa như con thuyền đang đi trên giòng nước ngược, nếu không tiến ắt phải lùi. Bọn giặc đang tấn công chúng ta từng giờ từng ngày, trong khi đó chúng ta lại nằm trùm mền để thủ dâm chính trị thì đúng là tự sát!
5. Nhóm tứ quái: Bùi Tín, Vũ Thư Hiên, Dương Thu Hương, Nguyễn Minh Cần
Ðây là bốn tên đảng viên cộng sản gộc, phản tỉnh dỏm, cực kỳ nguy hiểm đang hoạt động rất tích cực ở hải ngoại nhằm giúp bọn việt gian cộng sản thâu tóm toàn bộ cộng đồng người Việt.
Bọn truyền thông bất lương và nhóm Tứ Quái nêu trên đang đưa chúng ta vào cõi chết mà chúng ta vẫn còn nửa mê nửa tỉnh! Ðó là lý do vì sao trên MƯỜI NĂM NAY, chúng ta chỉ là một võ sĩ bị bịt một mắt, bị trói một tay, chỉ lo đỡ đòn; mặt mũi bị sưng húp và tèm lem dính máu vì bị trúng đòn của địch thủ!
Có thể nói toàn bộ nổ lực chống cộng của chúng ta tại hải ngoại đều bị băng đảng cướp Việt Tân và nhóm Tứ Quái do tên đại ma đầu Bùi Tín cầm đầu hóa giải hết 90%! Chế độ cộng sản tại Việt Nam là một con quái vật. Chỉ cần một viên đạn bắn trúng tim con quái vật là nó sẽ chết nhưng chúng ta hãy tự hỏi, từ trước đến nay chúng ta đã bắn bao nhiêu viên đạn rồi mà con quái vật vẫn sống nhăn, không chết? (Có lẽ hàng triệu viên đạn đã bắn lên trời hoặc xuống biển!)
Hiện nay dư luận đang bàn tán, trong vụ bản văn Lời Kêu Gọi của hòa thượng Quảng Ðộ, có bàn tay của tên Bùi Tín nhúng vào. Văn phong của Lời Kêu Gọi có vẻ như do một tên cán bộ cộng sản viết.
Riêng tên bồi bút Dương Thu Hương thì tác phẩm Ðỉnh Cao Chói Lọi của thị đã được dịch sang Anh văn và chuẩn bị xuất bản bên Mỹ. Bọn việt gian cộng sản sẵn sàng vung tiền ra để thuê những loại bồi bút như Dương Thu Hương viết sách đánh bóng cho chế độ của chúng. Núp dưới cái mác nhà văn "phản tỉnh", những tác phẩm của thị khi được dịch sang ngoại ngữ, sẽ dễ có cơ hội lừa bịp nhiều người trên thế giới. Tâm lý con người ta là thích tìm hiểu những gì tựa như "trái cấm" và thế là họ sẽ mắc bẫy tập đoàn lừa bịp việt gian cộng sản! Bọn cộng sản đang cố gắng đánh bóng, sơn phết cho Dương Thu Hương có một tí chút hào quang, mang hơi hướm như đại văn hào Nga Sô Aleksandr Solzhenitsyn!
Trước năm 1975, tại miền Nam, tác phẩm của nhà văn Solzhenitsyn, "The Gulag Archipelago" (Quần Ðảo Ngục Tù) đã được dịch sang tiếng Việt. Ông được giải thưởng Nobel Văn Chương năm 1970. Năm 1974, ông bị chính quyền cộng sản Nga trục xuất ra khỏi nước, phải sống lưu vong tại Ðức, Thụy Sĩ và Mỹ, mãi đến năm 1994 ông mới trở về quê hương.
Nhiều người Mỹ đã biết đến danh tiếng của Solzhenitsyn, bây giờ nghe bọn chó săn Việt Tân giới thiệu có một nhà văn nữ "phản kháng", bị "trục xuất" khỏi Việt Nam, sống lưu vong bên Pháp, viết một tác phẩm "vĩ đại" dài 800 trang, tiết lộ về những cuộc tình bí mật của lãnh tụ cộng sản Hồ Chí Minh, thì họ sẽ tò mò, mua sách coi cho biết! Thế là họ lại trúng kế của bọn lưu manh việt gian cộng sản, đồ dỏm mà cứ tưởng là đồ thiệt, mua về xài!
Nói tóm tắt, bốn tên cộng sản đầu sỏ, phản tỉnh dỏm nói trên cực kỳ nguy hiểm. Bọn chúng đang chỉ đạo cả một mạng lưới cộng sản, công khai, bán công khai và chìm tại hải ngoại để phá nát cộng đồng của chúng ta. Những hoạt động của chúng tựa như những con vi trùng ho lao, cứ gặm nhấm dần dần sinh lực của chúng ta cho đến một lúc nào đó hai lá phổi đã bị rách nát thì hết thuốc chữa! Ai dám nói con chuột chù hôi thối Dương Thu Hương là không nguy hiểm? Tuy thị đã tự nhận mình chỉ là "một con chuột trốn trong hang" nhưng những gì mà thị đã viết để ca ngợi và đánh bóng cho Hồ tặc, cũng là đánh bóng cho chế độ cộng sản, đều đã được tung lên internet và cả thế giới đều biết. Ðó là con chuột còn trốn trong hang, nếu nó chường mặt ra đi diễn thuyết khắp thế giới như Alibaba hoặc Hoàng Minh Chính thì mức độ nguy hiểm còn lớn đến đâu?
NHỮNG ÐIỀU CHÚNG TA CẦN LÀM:
1. Phải chủ động tấn công kẻ thù, ví dụ như việc đấu tranh thành công của cộng đồng chúng ta tại Houston, Texas ngày 30/5/2009 vừa rồi, nhằm triệt hạ cờ máu của việt cộng.
Việc cộng đồng chúng ta tại San Jose dùng lá phiếu để truất phế con Ma Ði Sơn Nguyễn cũng là một điểm son đáng tự hào. Dù không thành công nhưng cũng là một cái tát vào mặt bọn chó săn và những tên trong chính quyền Mỹ quen thói kỳ thị và hống hách, coi thường người Việt.
San Jose và Houston là hai mũi nhọn xung kích, chủ động tấn công giặc.
Chúng ta cần tấn công thêm nhiều mặt khác, ví dụ như con chuột chù hôi thối Dương Thu Hương đang trốn kỹ trong hang để viết "tiểu thuyết" ca ngợi Hồ tặc. Chúng ta phải hun khói cho nó chường mặt ra rồi lấy chày vồ mà đập. "SMOKE THEM OUT"!
Hiện nay bọn DƠI-CHUỘT rất là nhiều. Chính vì sợ bị chúng tôi vạch mặt nên bọn chúng thường la làng lên rằng "Tin-Paris và Hồn Việt UK chuyên đánh phá người quốc gia!" Ðâu cần đi tìm cộng sản làm chi cho xa xôi? Chúng ta chỉ cần nhìn kỹ vào mặt của những thằng đang khoác áo "người quốc gia" đang hoạt động tại hải ngoại, ví dụ như luật sư Hoàng Duy Hùng, chủ tịch cộng đồng người Việt tại Houston để thấy nó đang làm việc có lợi cho ai? Một vị trí quan trọng như vậy mà để lọt vào tay một tên dơi chuột thì nguy hiểm vô cùng! Chúng ta phải truất phế tên này!
2. Cộng đồng người Việt tại hải ngoại là mặt trận chính. Ðây chính là bộ phận đầu não mà bọn việt gian cộng sản rất sợ và đang tìm cách thôn tính bằng mọi giá. Chúng ta phải tìm cách dọn sạch những rác rưởi, dơi chuột tại hải ngoại thì những tiếp ứng của chúng ta đối với quốc nội mới có hiệu quả. Cũng ví như muốn tẩm bổ, cứu sống một bệnh nhân thì trước tiên ta phải diệt hết toàn bộ sán lãi; nếu không, toàn bộ chất bổ dưỡng tiếp tế cho người bệnh đều bị lũ sán lãi đớp hết, người bệnh ngày càng xanh xao vàng vọt!
3. Thắt chặt hầu bao, nhất quyết không tiếp tế cho bọn cộng sản một xu nào hết, qua mọi hình thức quyên tiền giúp "người nghèo" tại quốc nội! Quý vị cứ đi hỏi những kẻ đang làm công việc "từ thiện", ví dụ như hỏi "bác" Hồ AI DA xem bác có muốn cho chế độ cộng sản bị sụp đổ hay không thì biết liền! Bọn giặc phản loạn đang ở ngay trong hàng ngũ của chúng ta chớ không đâu xa! Chúng là lũ người vô lương tâm chỉ biết có tiền! Nếu chế độ cộng sản bị sụp đổ thì hết cớ làm việc "từ thiện", móc túi đồng bào! Ðó là lý do vì sao trong mấy chục năm qua chúng ta đã tốn rất nhiều công sức đấu tranh mà không lật đổ được chế độ cộng sản!!!
4. Không gởi tiền về Việt Nam, ngoại trừ trường hợp rất cần thiết. Không đi du lịch Việt Nam, không hợp tác làm ăn, đầu tư với việt cộng. Nói chung, chúng ta chỉ cần triệt nguồn tài chánh thì bọn giặc tựa như cây thiếu nước, sẽ dần mòn héo hon rồi chết.
KẾT LUẬN:
Chúng ta phải chủ động tấn công. Phải làm như cụ Ngô Ðình Diệm đã từng làm, đó là tát nước bắt cá và lập quốc sách Ấp Chiến Lược. Phải tiếp tục "tát nước bắt cá", tiếp tục vạch mặt những tên dơi chuột chuyên đội lốt người quốc gia để đi tiếp tay cho cộng sản.
Hòa thượng Thích Quảng Ðộ là con cờ chiến lược của bọn giặc đã bị cháy rụi thê thảm. Chúng ta đã đánh đúng đối tượng, điểm đúng huyệt. Ðó là lý do vì sao những tên theo đóm ăn tàn ngoác họng ra la oai oái và bỏ chạy tứ tán như ong bị vỡ tổ. Còn hai tổ chức bịp bợm khác là Khối 8406 và Cao Trào Nhân Bản, chúng tôi sẽ đề cập đến trong bài viết tiếp theo.
Xin đồng bào đừng mê ngủ, nghe theo lời xúi dại của bọn việt cộng đội lốt tôn giáo, cho quý vị uống nước đường pha nọc rắn và xúi quý vị ngày đêm lo trùm mền để thủ dâm chính trị. Bọn giặc nó đã vào tận trong nhà rồi mà chưa tỉnh ngộ thì chết cả đám!
Chú thích:
Mới đây, ngày 30/5/2009, dân biểu Hubert Võ cùng một số thân hào nhân sĩ trong cộng đồng thành phố Houston, Texas đã đạt được một thành công rất đáng khích lệ, đó là Nghị Quyết HCR 258 đã được thông qua quốc hội tiểu bang Texas. Nghị quyết này cấm các trường học trong tiểu bang Texas treo cờ việt cộng.
Xin hoan nghênh tinh thần đấu tranh chống cộng của các cá nhân và các tổ chức hội đoàn. Ngày nào còn những người quốc gia yêu nước thì ngày đó lá cờ máu của bọn giặc sẽ không bao giờ mọc mũi sủi tăm được tại hải ngoại và chỉ có nước phát triển trong ... cầu tiêu mà thôi!
Ðây là đòn chủ động tấn công của chúng ta, đã thành công tại hai tiểu bang Massachusette và Texas. Mục tiêu đấu tranh của chúng ta là vận động chính quyền khắp nơi trên nước Mỹ và thế giới, đồng loạt cấm treo cờ việt cộng! Ðến lúc đó, hãy để cho tên trùm điếm chính trị Bùi Tín và đám tay sai chó săn ngoác mồm lên ca ngợi "tư cách pháp nhân" của nhà nước việt cộng, được Liên Hiệp Quốc thừa nhận!
Tiện đây, tôi xin được đóng góp một vài ý:
1. Chúng ta nên thống nhất với nhau dùng nhóm chữ: "Triệt hạ cờ máu của việt cộng"!
2. Hai chữ "việt cộng" nên viết đủ chữ, không nên viết tắt là "VC"
3. Không nên gọi là "Hạ cờ đỏ" vì đây là kiểu nói mơ hồ và nói yếu xìu. Cờ đỏ là cờ của nước nào? Trên thế giới hiện nay thiếu gì nước mang cờ đỏ? Phải chăng vì sợ bọn giặc mà không dám nói là "triệt hạ cờ việt cộng"?
4. Chúng ta đang thắng thế, hơn nữa, sợ gì bọn giặc mà không dám gọi bọn chúng là "việt cộng"?
5. Hoặc chúng ta có thể dùng các nhóm chữ sau đây:
* Triệt hạ quốc kỳ của nước Cộng Hòa Xã Hội Chủ Nghĩa Việt Nam
* Triệt hạ cờ của bọn việt gian cộng sản
6. Chúng ta nên dùng hai chữ "TRIỆT HẠ" cho đủ nghĩa và mạnh nghĩa, nói lên tinh thần quyết tâm chống cộng của chúng ta là phải xóa bỏ tận gốc cái chế độ cộng sản hung tàn bạo ngược. Hạ cờ không chưa đủ. Phải TRIỆT LUÔN cờ của bọn chúng, nghĩa là không cho cờ của bọn chúng có bất cứ một cơ hội nào để ló mặt ra khỏi hang chuột! Nó vừa ló mặt ra là chúng ta dập liền!
Tên Bùi Tín có giỏi thì sang bên Mỹ mà treo cờ việt cộng! Xin mời!
Subscribe to:
Posts (Atom)
Blog Archive
-
▼
2026
(2382)
-
▼
September
(194)
- CODEPINK BỊ MỜI RA KHỎI PHIÊN ĐIỀU TRẦN HẠ VIỆN VỀ...
- Ăn Trái Cây Cho Đã Cơn ThèmNhững năm đầu mới qua M...
- “Vũ khí kiểm soát không gian"Hôm qua ngày 15/9, Bộ...
- NASA mới phóng thành công Kính viễn vọng Không gia...
- Trung Quốc đang kiểm duyệt người Cộng hòa trên Tik...
- Nguyên Nhân Chính Mất Miền Nam | 15.09.26
- MỘT SUY NGẪM CÁ NHÂN VỀ SỰ RIÊNG TƯ, CHUYỆN PHIẾM ...
- HẠNH PHÚC TÌNH CỜNgày cô về Việt Nam sau ba mươi n...
- Hở ra là chôm chỉa liềnSáu công ty AI đỉnh cao của...
- HTV Network, một công ty ở Hà Nội, chuyên bơm tin ...
- Đường dây lừa đảo tiền trợ cấp quỹ phúc lợi trẻ em...
- Ngôi sao trẻ đảng Dân chủ Nam California tài tình ...
- Chân dung của một trí thức hôm nayNicole Virzi...
- Kinh xáng và kinh đào - Ngõ hồn đất phương NamỞ N...
- Người hùngVào lúc 0 giờ 30 phút rạng sáng ngày 11 ...
- Đi lối nàyBài viết của Jancee DunnTính đến thời đi...
- GẶP GỠ BUỔI CHIỀU Ở BÙNG BINH NGÃ SÁUChiều âm u, g...
- Nhân Bất Học Bất Tri Lý | 13.09.26
- BẠN BIẾT TRỘM VÍA TỪ HỒI NÀO?Mấy năm gần đây, Toàn...
- Đi chơiChị tên là Lài, 70 tuổi.Cả cái Bệnh viện Bệ...
- ĐỂ NHỚ ĐẾN EM NGÔ ĐÌNH THẨM.MỘT BÀI VIẾT NHẬN THỨC...
- MÃI NỢ MỘT LỜI TẠM BIỆTVới … Mãi Nợ Một Lời Tạm Bi...
- ÔNG TRUMP SA LẦY VÀO TRẬN CHIẾN DÀI HƠI VỚI IRAN, ...
- Sáng nay, New York mưa.Không phải cơn mưa ào xuống...
- Thời khắc quyết định đã đếnElon Musk vừa đưa ra mộ...
- Hoàng Ky`Dù bạn không thích thậm chí gh.é.t lá cờ ...
- TÁC DỤNG CỦA CÀ PHÊ VỚI UNG THƯCác nhà khoa học vừ...
- Căn Nhà Đầu Tiên – Những Cái “Đầu Tiên” Ở Xứ Người...
- “Dĩ mô”Viết đúng là vĩ mô. Vì có một fan hỏi tui v...
- Tiến trình tách khỏi Vương quốc Anh
- "WeWorm"Calif, một công ty an ninh mạng có trụ sở ...
- Luật sư bào chữa cho hoạt động tôn giáo cũng bị vạ...
- Sau khi AI nổi loạn ở Hugging Face thì con sâu WeW...
- Một cựu sĩ quan tình báo cao cấp của nhà độc tài S...
- Nàng đã sa lưới FBIFBI vừa chính thức thông báo đã...
- John Brennan đã khuyên Giám đốc CIA Tenet không nê...
- "Public Charge"Đảng Dân chủ đang vội vã kiện ông T...
- PhiếmCó một người bạn trên Facebook hỏi tôi:“Anh s...
- PHIM “BROKEN COUNTRY” CẢNH CÁO NHỮNG VẤN ĐỀ TẠI CA...
- Ngày giỗ của BaBa rời xa tôi vào năm 1994. Đến hôm...
- NGƯỜI ĐÀN BÀ TỒI TỆ(Mavridika de Monbazon)*Lina là...
- Tin Việt NamSpaceX Starlink mới chính thức trao tặ...
- Công trình khổng lồ trị giá trên $2.5 tỷ đô ở Siha...
- Tin CanadaPhòng bào chế fentanyl lớn nhất Canada t...
- Những nỗ lực nhân đạo của SpaceX/Starlink nhằm giú...
- Từ gái quê Hoa Lục đến nữ trụ trì có biệt thự 40 t...
- Lại thêm một vụ gián điệp Trung Quốc tại DetroitNg...
- ĐI BỘ ...
- BẢN TÌNH CA HẠNH PHÚC*Ban đầu là những lời "phải l...
- THUẬN CẢNH CHƯA CHẮC LÀ PHƯỚC, NGHỊCH CẢNH CHƯA CH...
- Quả báoQuả báo đôi khi đến muộn nên nhiều người lầ...
- MỘT NĂM RỒI VẮNG ANH, CHARLIE KIRK"Hãy biết ơn vì ...
- CẦU ÔNG ĐẠO - ĐÀ LẠT Ai tới Đà Lạt đều đã từng đi ...
- Chữ của Nguyễn Ngọc Tư: Bắc Kỳ lai!Trong bối cảnh ...
- Ứng dụng kết bạn TQ dùng AI sản xuất hàng loạt “ng...
- HẾT DẦU ĐÈN TẮTỞ xã Tân An hồi cuối những năm 80, ...
- TÊN BA TUITên cúng cơm của ba tui là "Lê Văn Chươn...
- LAI RAI BA MÓN BÌNH DÂN Ở SÀI GÒN…Ăn để mà sống, n...
- "Sưu cao thuế nặng"Một ngày đẹp trời mở hóa đơn, n...
- Thấy báo chí thi nhau đăng TT Trump ngủ gụcDu...
- VỀ VIỆT NAM HƯỞNG GIÀ, NGHE THÌ SƯỚNG, NHƯNG CÓ MỘ...
- Tòa Tháp ĐôiCó những tác phẩm kinh điển chỉ thực s...
- BÀI KHÔNG TÊN CUỐI CÙNG CỦA NGÀY 911Vào một buổi s...
- Tôi làm ở tỉnh, sáng sớm, thằng bạn hàng xóm gọi đ...
- Đài tưởng niệm 9/11Trong số gần 3 nghìn cái tên nạ...
- Một Lần Ghé Đảo, Một Ngã Rẽ Cuộc ĐờiMột hôm, đang ...
- Sự Thật chung quanh Hillary ClintonAuthor: Hoàng H...
- Đi Mỹ: Vạn Dặm Tìm ChồngMười năm trước đây, mẹ chồ...
- NGÀY CUỐI..!!!Bà cụ sống tầng dưới đột nhiên đến g...
- MÂM CƠM NGÀY CŨHộ khẩu ghi tám người, nhưng nội th...
- CHIẾC NHẪN VÀ NGÔI MỘ Ở PHƯỚC ĐỒNGCó những ca bệnh...
- Ủng hộ truyền thống, chỉ trích chủ nghĩa xã hội: 1...
- Những ngày cuối cùng của Marlon BrandoMarlon Brand...
- LÃNH ĐẠO MICROSOFT, STARBUCKS, COSTCO VÀ HÀNG LOẠT...
- 5000Tui xem trực tiếp bài diễn văn của dượng. Định...
- Tám Người, Một Căn Nhà Nhỏ Và Những Ngày Đầu Đời T...
- Võ Lâm Ngũ Bá — Hoa Kỳ Sơn Luận KiếmHồi thứ 3Tây H...
- Betty Ong – Người nữ tiếp viên bình tĩnh giữa buổi...
- VỤ HỒ SƠ H-1B BỊ SIẾT CHẶT: BỘ LAO ĐỘNG HOA KỲ ĐÓN...
- VUA TIỆM NAIL, HẢI SA PA… VÀ CÂU HỎI “TIỀN ĐÂU RA?...
- Chả được miếng thịt, miếng xôi thì cũng được lời n...
- Nàng có người yêu rồi các bác ạ. Đừng ai hỏi nàng ...
- Vụ scandal của nhà sư Thái Lan pháp danh Luang Por...
- 权色交易 - Quyền Sắc Giao DịchQuyền Sắc Giao Dịch, một...
- Chiến dịch "Kẻ bị gạt ra ngoài lề kinh tế" (Operat...
- CÁI GIÁ CỦA HAI CHỮ “VIỆT KIỀU”Nhiều người vừa đặt...
- Võ Lâm Ngũ Bá — Hoa Kỳ Sơn Luận KiếmHồi thứ haiGhế...
- Đi Bắt Gian Mà Bị Gian Bắt LạiCó những cái máy sin...
- TƯỞNG NIỆM NGÀY 11 THÁNG 9 CỦA NƯỚC MỸNgày này 25 ...
- “Đi chơi với anh đi. Đến năm 30 tuổi anh sẽ làm CE...
- TẠM BIỆT ĐẢO KHARG: Ông Trump Cuối Cùng Đã Tấn Côn...
- Drone RAVN X của công ty Aevum AerospacePhi trường...
- Lực lượng đặc nhiệm phối hợp giữa FBI và IRS dưới ...
- Gương mặt nhiều triển vọng của đảng Cộng hoà Brand...
- Gian lận ở CaliĐây là Alexander Soofer, kẻ đã thàn...
- Toà phúc thẩm đã huỷ bỏ bản án của toà q...
- MỘT CUỘC ĐỜI ( Hồi ký ) Ngày xưa còn bé, gia đình ...
- Obama, lợi bất cập hại…Theo dõi chính trị Mỹ là mộ...
- Một bản yêu cầu hơn 100 ngàn chữ ký và những lời p...
- SỨC MẠNH LUẬT NHÂN QUẢQuang TửCũng nhờ hai lần gặp...
- CHUYỆN ANH RÔ BE VỀ LÀNGAnh Rô Be mà tui hay gọi l...
- LỚN THUYỀN THÌ LỚN SÓNG(May mắn, tui đứng ngoài rà...
- THỦA BAN ĐẦUSau khi vợ tôi có cái visa cầm trong t...
- Ngày còn trẻ, hắn có một tiêu chuẩn rất rõ ràng về...
- Chè Nước SôiCó những thứ mình tưởng đã gạt lại đượ...
- CHUYỆN BUỒN XỨ ÚCÔng chủ tiệm tạp hoá Hồng Hưng kh...
- Tiểu bang 51 (hết)Thấy bà con quan tâm đề tài này ...
- GIẢI THÍCH THÊM VỀ QUÂN ĐỘI MỸ7/8/2026—-Những ngày...
- HỦY CƯỚI(Valeria V.)*Dọn dẹp tủ đồ, tôi tìm thấy ...
- Nói tiếp chuyện chữ nghĩaBây giờ chỉ cần thấy lỗi ...
- HAROLD HOLT – VỊ THỦ TƯỚNG BƯỚC XUỐNG BIỂN RỒI BIẾ...
- CÀ PHÊ DINH ĐIỀN PLEIKU – KHÓI THUỐC BAY VỀ TỪ MỘT...
- Một chiến lược trộm công nghệ cao của Trung Quốc: ...
- CÔNG TỬ BỐThập niên sáu mươi, Sài Gòn tràn ngập nh...
- HÒN CỔ TRONÔng Từ Thông ra hòn Cổ Tron cất chòi mà...
- Hai công dân gốc Nigeria Lukman Owolabi Ganiyu và ...
- Một Lời Xin Lỗi Thu năm 1990, nhóm tôi gồm sáu ngư...
- Hồn Ma Xứ PhápChiều thứ bảy 26/3/2011Rời khỏi p...
- ĐAN MẠCH VÀ 4 QUỐC GIA ÂU CHÂU THỐNG NHẤT LẬP “TRU...
- YÊU XANgười ta nói mạng là ảo nhưng cái thời mà tô...
- TẠP GHI : EM ƠI, SÀI GÒN XÓMNhư NguyễnĐừng quên ph...
- Bài Ca Không TênCó những chuyện trong đời, người t...
- Người tị nạn Việt Nam tai IsraelVào tháng 6 năm 19...
- Viết Lách Vớ Vẩn... Rồi Thành Nhà VănTheo thủ tục ...
- Từ Câu Nói Của Tổng Thống Mỹ Về Trường Học, Nghĩ V...
- CÔNG DÂN TOÀN CẦUGlobal Citizen6/9/2026—-Cách đây ...
- Chuyện Mỹ | 06.09.26
- NHỮNG QUÁN CÀ PHÊ MỘT THUỞ SÀI GÒN..Sài Gòn những ...
-
▼
September
(194)