Tuổi già đến một cách âm thầm
Ba tôi có một nguyên tắc, giữ hơn năm mươi năm nay rồi:
“Ai đang làm việc thì đừng làm phiền họ.”
Ít nhất… là cho đến hai tuần trước.
Tôi tên Julien, 46 tuổi, làm nghề đo đạc công trình. Ngày nào cũng chạy như con thoi: công trường, cuộc hẹn, kẹt xe, hết chỗ này tới chỗ kia.
Sáng hôm đó, điện thoại tôi rung.
Màn hình hiện: Papa.
Ba tôi là kiểu người của thời xưa. Ông từng làm thợ hồ. Bàn tay to, chai cứng, đầy vết nứt của xi măng, vôi vữa và những năm tháng làm việc cực nhọc. Với ông, nhờ ai giúp đỡ luôn là một điều gì đó… giống như thua cuộc.
Tôi bắt máy ngay.
— “Ba hả? Ba có sao không?”
Im lặng.
Một khoảng im lặng nặng nề.
Rồi ông nói, giọng nhỏ hơn bình thường:
— “Julien… ba xin lỗi vì làm phiền. Cái lò sưởi… nó hết nhiên liệu rồi. Ba không nhấc nổi cái bao để đổ vào.”
Một bao nhiên liệu nặng khoảng 15 ký.
Với người đàn ông từng vác hai bao xi măng trên vai cùng lúc, thì 15 ký… lẽ ra chẳng là gì.
Tôi nói:
— “Ba đợi đó, con tới liền.”
— “Không cần đâu. Con làm việc đi.”
— “Con tới liền.”
Tôi đi ngay lập tức.
Khi bước vào nhà, tôi thấy lạnh.
Cái lò sưởi tắt ngấm.
Bên cạnh là cái bao mở dở, hạt nhiên liệu rơi vãi trên sàn.
Ba tôi nói nhỏ:
— “Ba thử ba lần rồi.”
Ông nhìn đôi tay mình.
— “Ba nhấc lên… nhưng tay ba run.”
Ông đưa tay lau mặt.
— “Thật vô lý… Cả đời ba xây nhà cho người ta. Mà giờ thua một cái bao nhựa.”
Trong mắt ông không phải là buồn.
Mà là giận.
Cái giận của một người nhận ra thời gian đang lấy dần sức lực của mình… từng chút một.
Phản xạ đầu tiên của tôi là nói:
— “Để con làm cho.”
Nhưng rồi tôi chợt hiểu… nếu tôi làm hết, thì chẳng khác nào xác nhận nỗi sợ của ông.
Tôi cởi áo khoác.
— “Ba còn nhớ hồi hai cha con mình sửa mái garage không? Lúc đó con không giữ nổi cái xà. Ba nói với con: ‘Không phải lúc nào cũng cần mạnh. Chỉ cần có người cùng làm.’”
Tôi cúi xuống cái bao.
— “Hai cha con mình làm chung.”
Ông đứng im vài giây.
Rồi ông bước lại.
Ông đặt tay lên cái bao.
Tôi đỡ phía dưới.
— “Một… hai… ba.”
Hai cha con cùng nhấc.
Cái bao trượt vào lò.
Ngọn lửa cháy lại.
Hơi ấm từ từ lan ra khắp phòng.
Ông không ôm tôi.
Ông không phải kiểu người như vậy.
Nhưng ông vỗ nhẹ vào lưng tôi.
— “Ba mừng vì con tới.”
— “Con cũng vậy, ba.”
Hai cha con ngồi uống cà phê trong bếp.
Nói chuyện bóng đá.
Nói chuyện thời tiết.
Nói những chuyện bình thường.
Những chuyện thật ra… rất quan trọng.
Trước khi tôi về, ông đưa tôi một hũ nước sốt ông tự làm.
— “Đem về cho tụi nhỏ.”
Đó là cách ông nói: Ba thương con.
Trên đường về, tôi chợt hiểu một điều.
Cha mẹ mình không già đi trong một ngày.
Họ già đi… âm thầm.
Từng chút một.
Một túi đồ trở nên quá nặng.
Một cái nắp không mở nổi.
Một cái bao không nhấc lên được nữa.
Họ không muốn nhờ mình.
Không phải vì họ không cần.
Mà vì họ sợ trở thành gánh nặng.
Nên nếu một ngày nào đó, họ gọi bạn chỉ vì một chuyện nhỏ xíu…
Một cái bóng đèn.
Một cái remote.
Một cái lò sưởi.
Hãy đi.
Không phải vì cái bóng đèn.
Không phải vì cái lò sưởi.
Mà vì họ cần bạn.
Khi căn bếp vẫn còn sáng đèn.
Khi tiếng cà phê vẫn còn sôi trên bếp.
Khi vẫn còn người nói với bạn:
“Lái xe cẩn thận nha con.”
Vì sẽ có một ngày…
Điện thoại sẽ chẳng reo nữa.
Và ngày đó,
Bạn sẽ đánh đổi mọi thứ
Chỉ để được nghe lại cuộc gọi ấy
Thêm một lần.
Không rõ tên tác giả.
No comments:
Post a Comment