Friday, February 20, 2026

GIỜ THÌ TÔI ĐÃ THẤY RÕ SỰ “HÈN NHÁT” LÀ THẾ NÀO?

Khi còn trong nước, để tránh bị tẩy não và lung lạc ý chí chống cộng, tôi đã đọc rất nhiều báo mạng khi internet bắt đầu trở nên phổ biến ở Việt Nam vào những năm 1990s.

Tôi đã thấy ông tổng giám Mục Bình có thể nói chuyện ngang hàng với tổng thống VNCH, nhưng sau khi thống nhất thì khi ông làm việc, luôn có thằng công an ngồi canh. Thậm chí nó nói to tiếng, ông còn rớt cái chổi. Khi được phỏng vấn trên báo Công Giáo và Dân Tộc lúc hơn 80 tuổi, nói sợ cộng sản không, ông thừa nhận vẫn sợ.

Tôi đã từng đọc biết khi Giáo Hội Phật Giáo Thống Nhất họp đại hội vào năm 1972, ông Hòa Thượng Thích Quảng Độ trả lời báo giới rằng: Giáo hội không có ý định mời các vị chức trách từ chính quyền tham dự.

Khi họ họp, vào phòng kín, chỉ có hòa thượng với nhau. Nội bất xuất, ngoại bất nhập. Không ai được vào khuôn viên cấm. Dù cho trong ấy họ bàn cách chống chính quyền, thì cũng không làm gì được.

Để rồi sau này khi mất nước, họ họp thì công an … PHƯỜNG vào ngồi ở đấy, nghe họ bàn những gì.

Tôi đã từng biết đám ký giả ăn mày nghênh ngang đi trên đường phố để phản đối chính quyền. Ông Kỳ là phó tổng thống từ dinh Độc Lập phải đi ra mà mời nước họ uống. Mà sau này khi mất nước, họ thành đám ăn mày của nhà nước để kiếm từng bài viết để có cái đút miệng. Còn ai không chịu được thì bỏ đi nước ngoài sống.

Tôi đã từng nghe nói ông nhạc sĩ Trinh Công Sơn dám đứng lên hát kêu gọi hòa bình mà không hề sợ cảnh sát bắt hay đe dọa. Vậy mà sau này đất nước hòa bình, ông ấy phải chạy về Huế trốn vì nghe nói ông tướng Phạm Văn Trà muốn làm “thịt” ông ấy vì dám viết câu: 30 năm NỘI CHIẾN từng ngày.

Tôi biết 1 ông cha nhà thờ, trước 1975, ông ấy chửi quân cảnh như con. Thích là ông ta chửi. Không coi chính quyền ra cái ký lô gram nào hết. Vậy mà khi chiến cuộc hao tàn, công an đến giáo xứ nói A, ông ta nghe A. Nói B, ông ấy biết B. Chưa hề thấy mở miệng nói lại 1 chữ nào.

Tôi biết hàng trăm những kẻ đấu tranh dân chủ … CUỘI, miệng chống chính quyền, coi cái chết nhẹ tựa lông hồng. Mà khi qua được hải ngoại rồi, thì họ không dám nói 1 tiếng nào. Bởi sợ nhà cầm quyền sẽ không cho họ về … nước nữa.

Tôi chứng kiến hàng ngàn, hàng ngàn … những người theo CỘNG HÒA, chỉ hùa vào các trang PHE MÌNH để post bài, chửi rủa, lớn tiếng với phe bên kia, mà không dám vào các trang của kẻ khác để đấu trực diện với những kẻ đang phá hoại đất nước này.

Tôi chứng kiến hàng ngàn người đã vì cả nể, vì thân, vì không muốn mất lòng, vì quen biết … mà khi thấy con cái, người quen, bà con, bạn bè… ủng hộ những chủ thuyết bệnh hoạn, những điều TRÁI TAI GAI MẮT, THƯƠNG THIÊN HẠI LÝ VÔ NHÂN ĐẠO như phá thai, woke, chuyển giới trẻ vị thành niên … lại không lên tiếng, không phản bác lại, im hơi lặng tiếng vì quyền lợi cá nhân, doanh nghiệp, danh tiếng, và cả sự hèn kém từ bản chất ….

Việt Nam không bước thụt lùi vì cộng sản. Mà nó không thăng tiến bởi những kẻ chỉ biết chống cộng bằng mồm.

Mỹ không bị tàn lụi 1 sớm 1 chiều, mà nó sẽ bị Hồi Giáo, tụi cộng sản, những kẻ di dân ngu ngốc tàn phá vì chúng ta quá …. HÈN.

Cá nhân thì hèn với bất công, mà dữ dằn với người mình biết sẽ không làm gì được mình, không thể bỏ mình.

Cộng đồng thì hèn vì sợ người ta sẽ chú ý đến mình, sẽ gây khó dễ cho mình, sẽ không còn TÀI TRỢ cho mình.

Tôi bang hết. Trang nào láo là tôi bang. Cùng lắm tao ra tòa, rồi cãi chúng mày 1 trận. Đi đâu về đâu tính sau.

Tao còn chân tay, còn trí não, còn ngôn ngữ, hổng lẽ tao thua chúng mày sao?

Hèn vậy thì sao trách các nhà đấu tranh? Sao trách các quan lại thời chế độ phong kiến không dám lên tiếng phản bác lại nhà vua.

Thời Sở Lệ Vương, có người họ Hòa tìm ra ngọc đem dâng vua. Vua cho người xem, nói không đúng. Cho chặt chân.

Đến thời Vũ Vương, lại đem dâng ngọc. Bị chặt chân còn lại.

Đến thời Văn Vương, mới biết là ngọc thật. Viên ngọc ấy sau thuộc về nhà Triệu thời Chiến Quốc. Lạn Tương Như phải đi sứ đổi nhà Tần 15 thành. Nhưng không thành công. Đến khi Tần Thủy Hoàng thống nhất thiên hạ. Lấy được viên ngọc ấy, đúc thành ngọc tỉ truyền quốc.

Cũng thời chiến quốc, có quân đại phu là Thôi Trữ giết vua chiếm ngôi, rồi nói sử quan viết: Vua chết vì sốt rét.

Các sử quan từ Thái Sử Bá, và 3 em là Trọng, Thúc Quý … đều viết: Thôi Trữ giết vua Quang. Trữ chém lần lượt từng người 1. Người sau lại viết y chang, không sửa sự thật ấy. Đến người cuối là Thái Sử Quý, Thôi Trữ nói:

- 3 người anh của ngươi đều vì câu này mà bị ta giết, lẽ nào ngươi không sợ chết sao?

Quý từ tốn trả lời: “Ghi lại sự thật là sứ mệnh của quan chép sử, nếu vì bảo toàn tính mạng mà làm sai chức trách, vậy thì thà chết còn hơn”

Thời nay, chúng ta trở nên HÈN vì không còn ai tôn trọng SỰ THẬT.

FB Hao Duc Nguyen


No comments:

Blog Archive