NGƯỜI ĐẸP U-MINH
Chúng tôi trình diện lần 2 vào ngày 4/5/75 được phân loại sao đó mà đa số được đưa vào khám lớn Rạch Giá?. Tháng 9 /75 sau vài đợt VC bí mật đưa một số rời khám giữa đêm khuya để đến đâu không ai biết?. Đợt gần nhứt gồm toàn các sĩ quan quân đội từ Đại Úy trở lên, trong số đó có BS Chơn, DS Tám, đã ra khỏi khám mà cũng không thể đoán đã đi đâu? Sau cùng tới phiên 82 anh em chúng tôi đa số là dân Hành Chánh và Cảnh sát cấp bực cao nhứt là Đại Úy được đưa vào Trại Kinh Làng thứ 7 nằm trong Rừng U-Minh Thượng.
Trại của chúng tôi tuy nằm cách bìa rừng không xa mấy nhưng khi lội bộ vô sát bên trại mà vẫn không nhận ra 4 dãy nhà, lợp bằng vỏ tràm, nằm ẩn khuất dưới bóng những cây tràm, cây sậy, được ngụy trang kín đáo khó mà nhìn thấy từ xa vài chục mét. Khi chúng tôi vạch những cây sậy cao rậm rạp, theo chân bộ đội đi vào, khi còn vài mét nữa mới thấy các căn trại cứ tưởng là các chuồng nuôi gà hay gia súc.
Hôm sau, chúng tôi được lịnh dọn sạch chung quanh trại, đốn, chặt hết các cây to được bảo vệ từ nhiều năm trước. Chúng tôi phải mất cả tuần mới phá trống một diện tích từ trung tâm trại ra xa, mỗi bề chừng 100 mét.
Công việc thứ 2 là chúng tôi thiết lập một dãy cầu tiêu , nằm dọc 1 hàng, dài 10 cầu lộ thiên. Vì tháng 9 vẫn còn trong mùa mưa, chỉ mới bắt đầu chuyển sang mùa khô. Cho nên quanh trại vẫn còn ẩm ướt. Chúng tôi được chỉ dẫn đào một mương dài 10 thước, ngang 1.5 thước, sâu 1 thước. Đất đào lên đắp thành bốn vách cao, mỗi phía cách miệng mương 0.3 thước, Khi đào xong mương thì bờ vách 4 phía cũng cao hơn mặt đất chừng 1 mét. Chúng tôi vào rừng đốn tràm cắt ngắn lót đầy trên miệng hầm. Khi lót tràm trên miệng hầm, chừa 10 lỗ hình chữ nhựt 0.2x0.3 tấc – Chúng tôi lại lắp đất chừng 2 tấc phủ lên trên lớp tràm, chỉ chừa lại 10 lỗ trống.
Ở mỗi lỗ trống được gắn một hộc gỗ, có tấm ván hình chữ nhựt, nằm khít dưới đáy, che kín lỗ hộc- Tấm ván chữ nhựt được đóng 2 cây đinh treo thăng bằng vào 2 cạnh hộc gỗ – Bình thường tấm ván chữ nhựt ở tư thế thăng bằng nằm ngang che kín lỗ hộc. Khi có vật nặng (phân người) rơi xuống tấm ván chữ nhựt làm cho tấm ván mất thăng bằng, nó sẽ nghiêng về phía nặng hơn khiến lượng phân tự động rơi xuống hầm cầu. Sau đó tấm ván chữ nhựt trở lại vị trí thăng bằng với tư thế nằm ngang che kín lỗ cầu. Coi như nắp đậy của lỗ cầu để tránh ruồi nhặng bu vào nếu không có tấm ván đó.
Nghe đồn thiết kế nầy cũng do một tù VNCH bị giam cầm trong lúc còn chiến tranh đã giúp VC thiết lập kiểu cầu lộ thiên, phân tự động rơi nầy. 10 cầu lộ thiên ấy hoàn toàn trống rỗng chung quanh và bên trên không có che mưa, che nắng gì cả.
Chỉ trong vòng 1 tháng mà khu trại của chúng tôi hoàn toàn biến đổi. Chung quanh khóang đảng, không u tối, mịt mùng như xưa. Chúng tôi vào rừng lựa những cây tràm to, cắt đứt phần vỏ tràm bên ngoài thân cây theo hình chữ nhựt, ngang chừng 3, 4 tấc, dài hơn 1 thước, sau đó dùng mã tấu nạy tấm vỏ tràm nằm trong khuôn hình vừa đã cắt, rồi tách nó ra khỏi thân cây. Mỗi người vác 7,8 tấm vỏ tràm ấy để lợp lại mái trại đã loang lỗ, mục nát vì bỏ trống lâu ngày. Trại bây giờ tương đối khang trang, không bệ rạc như lúc chúng tôi mới đến.
Trại nầy đã là trại số (người tù gọi nhau bằng số) giam giữ tù binh VNCH bị VC bắt trong lúc còn chiến tranh. Sau 30 tháng tư số tù binh cũ nghe nói đa số được thả và chỉ còn lại một ít VC đã dời đi nơi khác.
Sau khi trại được sửa sang tươm tất một chút thì một bữa nọ tên chỉ huy đội công an giữ an ninh trại là một trung úy tên là Sử Văn Ngan ( Ba Ngan gốc gác Chắc Băng, Vĩnh Thuận, Hồng Vân) báo cho Đại Diện Trại (Sáu Giao): “Ngày mai được nghỉ lao động một ngày, dọn dẹp chổ ăn ở sạch sẽ, ăn mặc đàng hoàng để tiếp đón Thanh Tra Y Tế đến thăm trại.”
Nhà bếp chuẩn bị cơm trưa lúc 12 giờ phải sẵn sàng để chúng tôi ăn uống cho thanh tra quan sát tận mắt!
10 giờ sáng, Ba Ngan và đội công an non chục đứa, ăn mặc chỉnh tề, súng ống đầy đủ đứng dọc con đường vào trại- Mười Đởm là Thủ Trưởng trại tù (mặc thường phục- sau nầy nghe nói lúc đó hắn ta là Đại Tá và 5 năm sau thăng cấp thiếu tướng rồi bị cho ra rìa vì là VC Nam Kỳ, đã chết khá lâu nghe Sáu Giao kể lại) – Mười Đởm hướng dẫn duy nhứt chỉ một PHỤ NỮ đóng vai thanh tra Y Tế vào xem xét trại!
Chị ta đeo túi dết, nhỏ thôi, bên ngoài túi dết có in dấu Hồng Thập Tự- Mười Đởm đi đầu, kế là Chị Thanh Tra, Ba Ngan, ... cách 3. 4 bước là Sáu Giao Đại Diện cải tạo rồi mới đến bầy công an.
Chị Thanh Tra lật cuốn sổ cầm tay ghi, ghi gì đó mỗi khi Mười Đởm giới thiệu từng phần việc của trại. Chị ta nghe xong, tỏ ý muốn được xem chỗ nấu ăn, chị ta xem củi, lửa, soong chảo, lu chứa nước múc từ mương lên lóng cặn để nấu cơm. Chị ta hỏi nước cho cải tạo uống ở đâu? Ba Ngan ấm ớ nói cải tạo tự túc! Chị ta hỏi tự túc là sao? Ba Ngan nói là tự kiếm chỗ có nước sạch mà uống!
Chị ta quay qua Mười Đởm nói là phải báo cáo xin cung cấp lu, thùng chứa nước uống có khử trùng theo chỉ thị của trung ương để tránh sốt rét. Mười Đởm nói sẽ thi hành ngay!
Chị Thanh tra lại bất ngờ đòi cho xem cầu vệ sinh của trại? Mười Đởm, Ba Ngan ngần ngừ ... rồi cũng dẫn chị ta đi thẳng ra cầu tiêu lộ thiên tập thể. Nghe kể lại khi phái đoàn tới trước cầu tiêu thì thấy có 3, 4 mạng đang "công tác", ngồi chò hỏ, đưa nguyên 3, 4 khẩu đại bác với tư thế trực xạ hướng về phía phái đoàn. 3, 4 tên nầy tỉnh bơ tiếp tục công tác... vì chưa hết đạn! Nghe nói chị thanh tra thấy rõ nguyên con giữa ban ngày, chị ta lấy tay che mặt, dòm đi hướng khác ra lịnh: “Khẩn trương dọn trống hiện trường!”- Ba Ngan bước lên cầu đuổi 3, 4 anh trên đó xách quần đi xuống, nhanh lên!.
Các anh ấy đi rồi Chị ta mới quay lại bịt mũi, bước lên xem hệ thống cầu tiêu lộ thiên xã nghĩa- Chị nói với Ba Ngan như thế nầy là “KHÔNG CÓ VĂN HÓA CHÚT NÀO CẢ”- Nếu trung ương tận mắt thấy đối tượng nầy, sẽ bị kiểm thảo đó! Chị ta tới gần Mười Đởm ra lịnh phải cho dừng vách cách biệt mỗi cầu tiêu riêng rẽ, phải lợp mái che bên trên cầu.
Màn kế tiếp dự định thanh tra sẽ đi vòng ngoài 4 dãy trại để xem chúng tôi ăn uống ra sao. Nhưng có lẽ vì đã gặp cảnh ngồi chò hỏ khó coi, thiếu văn hóa mà chị ta không còn hứng thú để ghé ngang qua chứng kiến cảnh chúng tôi ăn 1 phần cơm hạn chế và 1 vá canh rau đắng "toàn quốc" buổi trưa hôm đó. Nhưng vì dự trù có thanh tra quan sát nên chúng tôi mỗi đứa được uống 1/2 ly nước ấm có pha chút đường mía. Lần đầu tiên được nếm chất ngọt kể từ hồi nằm ấp từ khám lớn- Tuy chỉ ngọt lơ lớ thôi nhưng ai cũng cảm thấy ngon hơn ly đá chanh đường trước 75 nhiều!
Cho mãi đến cuối năm 1976 khi chúng tôi rời trại trong. Mười Đởm lịnh cho đốt bỏ trại trong, xóa hết dấu tích, chúng tôi nhập chung với trại ngoài. Cho tới lúc rời trại, vấn đề nước uống và cầu tiêu vẫn “VŨ NHƯ CẨN!”.
Trước khi chúng tôi rời trại trong, chúng tôi được gặp lại chị thanh tra năm trước thêm 1 lần nữa. Lần nầy chúng tôi cùng được báo trước, ngày mai được nghỉ 1 ngày để được Y Tế Tỉnh đến chích thuốc ngừa dịch cúm cho các trại viên.
Sáng sớm hôm sau, chừng 9 giờ, có một vỏ vọt chở một chị và một thùng inox hình thù như thùng đựng sữa tươi mà người tỵ nạn chúng ta đã thấy ở các nước ngoài sau khi định cư tỵ nạn.
*Thùng thuốc trong cải tạo giống y hệt thùng sữa nầy-lhx
Chúng tôi xếp hàng tập trung trước chòi thợ mộc (nơi thực hiện các bộ phận cột, kèo, đòn tay... để cung cấp cho các cơ quan khác trong Tỉnh, xây cất thêm các cơ sở, văn phòng)- Chị Y Tế Tỉnh chính là Chị Thanh Tra năm trước.
Lần nầy thấy chị ta khác hẳn; áo bà ba màu thiên thanh, quần tây màu ngà ủi thẳng cón, tóc uốn lưng chừng, má môi hơi hồng, mang guốc cao gót vừa phải (không phải cái chân đế nhọn hoắc như phe ta).
Trước khi tiêm thuốc- Chị ta sửa soạn 3 ống chích, mỗi ống cỡ 10 phân khối- Bên cạnh có một lò nấu bằng alcol nhỏ, đang nấu các mũi kim phòng hờ. Cứ 3 người chúng tôi chích hết 1 ống- Chích xong 1 người thì chị lau mũi kim bằng alcol để sát trùng.
Trước khi chích chị ta cho biết thuốc ngừa cảm cúm nầy được Nước Anh Em Hữu Nghị Liên Xô gởi tặng chỉ để bảo vệ sức khỏe cho cải tạo viên mà không được chích cho cán bộ hay dân chúng. Các anh phải thành khẩn cám ơn Chánh Phủ và Nhân Dân Liên Xô, từ xa đã hướng về các anh, cầu chúc các anh lao động khỏe mạnh để sớm trở lại với gia đình!
Chị ta lụi kim rất chuyên nghiệp, đưa mũi kim vào dưới da không ai có cảm giác đau đớn gì cả. Chị dặn không được tắm rửa hay làm ướt chổ chích cho tới ngày mai.
Tới đây tôi xin mở ngoặc kể lại lại một chi tiết bên lề khiến anh em chúng tôi còn “nhức nhối” mãi cho sự việc bất thần đã xảy ra hôm đó mà người trong và ngoài cuộc, chắc suốt đời không thể nào quên!!!
Sáng đó, con lộ trước cổng chòi Mộc còn ướt đất sét, chân, cẳng dù không guốc, dép mà bước lên mặt đất lúc đó cũng khó nhấc bàn chân lên, sau mỗi bước. Chị ta từ dưới xuồng máy bước lên đường, 2 bộ đội khiêng thùng thuốc còn đọng các hột mồ hôi do ướp lạnh, để giữ cho thuốc khỏi bị hư nếu ở nhiệt độ cao. Chị đi ngang qua hàng dọc của chúng tôi và vì chúng tôi chiếm hết 1/2 mặt lộ, còn lại ½ chưa đầy 50 phân. Chị ta hơi né tránh để khỏi va chạm chúng tôi nên chi ta bước sát mé lộ và bị trợt chân, chiếc guốc cao gót của chị tuột khỏi bàn chân, rớt tỏm xuống mương, chìm nhanh luôn!
Thấy thế, chưa kịp định tâm ...Một anh chàng phóng ngay xuống mương, không ngờ nó sâu cả thước. Anh ta phải cúi xuống, nước lên gần tới cổ mới mò thấy chiếc guốc, cầm lên đem đến đặt ngay ngắn dưới chân chị ta. Lúc đó chị đã ngồi vào chiếc ghế ngay bên bàn chích.
Anh, người mò chiếc guốc, trở lại vị trí cũ của mình, tự nhiên 2 anh trước và sau thò tay ra bắt tay anh ta. Bắt tay xong 2 anh lại vỗ tay... cả hàng rần rộ vỗ tay theo vang dội!!! Bộ đội phải quát tháo “Trật tự, trật tự” để chấm dứt vỗ tay.
Chị Y Tế đứng lên định bắt đầu chích người đứng đầu hàng ... Không ai ngờ, chị ta làm ngơ với người số 1 mà bước thêm vài bước chỉ tay vào ân nhân của chị, đang ướt toàn thân như chuột mắc mưa. Chị ta ra hiệu cho anh bước tới, là người đầu tiên được chị mời chích ưu tiên! Chị ta cầm kim chích với nét hớn hở mỉm cười rất nhẹ và không nói gì thêm. Anh nầy chích xong lui về phía sau, tách ra khỏi hàng để chờ tất cả chích xong bộ đội sẽ điểm danh, dẫn về trại.
Khi chỉ còn vài người sau cùng; có một anh chàng hiền khô của trại. Anh đến đứng trước chị y tế hỏi chị ta: “ Chị chích đít cho tôi được không? Vì tôi sợ thấy kim chích! Chị ta nhỏ nhẹ giải thích đủ để một mình anh ta nghe thôi; thuốc nầy TIÊM nơi tay, không TIÊM chỗ khác. Anh hiền khô nói: “Tôi muốn "chích" chứ không muốn tiêm.” – Chị ta mỉm cười và nói thêm CHÍCH nghe không có văn hóa bằng chữ TIÊM của chúng tôi! Anh ta đành vén tay, nhắm mắt, chích xong – Anh nói OK! Chị ta hỏi OK là sao? - OK là vì đã được cô mỉm cười! -Tôi mắc cười vì anh không biết chữ TIÊM có trfnh độ văn hóa cao hơn chữ chích của các anh! Chứ không phải như anh tưởng....!!!
Sau buổi cơm chiều, câu chuyện anh chàng nhảy xuống mương mò guốc được bàn luận khắp 4 dãy trại. Đầu tiên là các anh cùng nghề, cùng cấp bậc với anh mò guốc giỡn mặt: “Sao mầy nhanh đột xuất vậy?- Thường ngày mầy là đứa chậm chân nhứt thiên hạ, cái gì mầy cũng đi sau, làm sau. Sao hôm nay mầy là đứa số 1 khiến cho nhiều anh em mất cơ hội ngàn năm một thuở? Mầy có nghĩ tới 2 hậu quả có thể xảy ra không?:
1/- Mầy lon lá 1 chùm mà làm như vậy vạ lây cho tất cả tụi mình- Nếu mầy là lính trơn hay thường dân vô số tội thì không sao!?
2/- Chuyện nầy mà tới tai vợ mầy thì tao e mầy sẽ trở thành cải tạo viên mồ côi không chừng?
Một tuần sau anh mò guốc xin ra khỏi toán nhà bếp- Anh ta xin vào toán lao động nặng – Nhiều lần thấy anh lén lau nước mắt. Nghe đồn vợ anh đã cúp mấy lần thăm nuôi- Các bạn của anh nhờ các Bà về năn nỉ vợ anh nên bỏ qua chuyện vô tình, phản xạ tự nhiên ấy– Qua mấy lần mất thăm nuôi, rồi sau đó vợ anh đã quay trở lại lặn lội đường xa thăm chồng nhưng chị ấy đã tách ra, thuê xuồng đi một mình mà không đi chung với các chị khác như trước....
Chuyện khá dài nên tôi xin đi vào kết luận với những chi tiết tưởng như mơ mà có thật:
Chị Y Tế Thanh tra đó cho tới khi tôi được thả ra, chúng tôi không hề gặp lại và tôi có dọ hỏi nhà tôi là thổ địa trong Nhà Thương Rạch Giá. “Em có biết cô nào tên NĂM HẠNH là Y Tá hay Thanh Tra Y Tế làm việc trong bịnh viện hay trong Ty Y Tế không?” - Nhà tôi cho biết không hề nghe ai có tên là 5 HẠNH làm việc trong nhà thương hay Ty Y Tế cả!!!
Chị 5 HẠNH – Lần đầu chị ta xuất hiện đã làm anh em chúng tôi- Có thể nói tất cả 82 mạng già trẻ, độc thân hay con đùm, cháu đề gì cũng là “NẠN NHÂN NHAN SẮC CỦA CÔ 5 HẠNH”- Cô đẹp “NGOẠI HẠNG”!
(*Xin nói nhỏ cô đẹp trội hơn các Bà Hoa Hậu thời 50, 55 nhiều, nhiều lắm!!!).
Lần đầu là Thanh Tra Y Tế cô ta mặc ÁO BÀ BA TRẮNG – Eo thon, lồi lõm chỗ nào đúng vào chỗ nấy- không dư không thiếu chút nào – Cả 82 đứa chúng tôi đều cho điểm Maximum không bớt ¼ điểm nào cả.
Chúng tôi ao ước được cô đi ngang qua để một lần được hít thở chút hương vị của cô rồi phải kéo dài kiếp cải tạo thêm vài tháng cũng không sao! Nét đẹp của cô thanh tao, nhẹ nhàng hơn tất cả người mẫu mặc áo Bà Ba, kể cả so với các hình vẽ các cô Bà Ba đăng trên Báo Sài Gòn Mới của Bà Bút Trà vào dịp Xuân các năm xa xưa!
Có lẽ anh mò guốc bị cô ta hốt hồn ngay lần gặp đầu tiên. Cho nên lần gặp 2 khiến cho mắt anh ta dán chặt vào cô ta, không rời một giây nên anh ta mới có phản ứng NHANH ĐỘT XUẤT, nhanh hơn cả Hỏa Tiễn của Hoa Kỳ thời đó!
Tin thêm, từ một bộ đội tý hon “BỘ ĐỘI 6” sau khi tham gia 1/4 cái bánh trung thu hiếm hoi năm 1977 cho biết:
Lần vào trại thứ 2, cô 5 Hạnh không đi ngay mà lưu lại với Mười Đởm độ 1 tuần- 2 giờ sáng đêm nọ Bà Vợ của Mười Đởm từ Thứ 11 Tăng Bằng, cách đó hơn 30 km đường sông, đã đi vỏ lãi hỏa tốc với 2 người đàn bà khác- Đột kích vào sào huyệt Mười Đởm, hành hung cô 5 Hạnh tận tình- Mười Đởm phải gọi bộ đội an ninh trại đến giải cứu, đưa Cô Năm Hạnh ra An Biên, về lại Tỉnh ngay trong đêm.
Và từ đó không ai gặp lại Cô 5 Hạnh thêm 1 lần nào nữa cả- Nhưng nét đẹp vô biên giữa cảnh tượng U-Minh xơ xác, muỗi mồng, quạnh hiu, quanh năm suốt tháng. Đêm về Bìm Bịp kêu vang, não nùng... Chốn hoang vu, đọa đày ấy vẫn còn lưu lại trong tâm tư bi hùng mà như một giấc Nam Kha! Đến nay đã 7, 8 bó cả rồi chúng tôi vẫn khó tin Mỹ Nhân năm ấy với biệt danh “NGƯỜI ĐẸP U-MINH 5 HẠNH”! Có phải là hậu duệ huyền thoại của những nàng hầu, từ Kinh Thành xuôi Nam một thời loạn lạc đã dừng chân tại đất địa U-Minh, Phú Quốc trước khi Nguyễn Ánh thu hẹp tùy tùng sang Xiêm lánh nạn?
LHXung- 4/2006
*CHÚ THÍCH: Sau khi định cư ở Hải Ngoại, tôi đọc thêm sách nói về Nga và Trung Cộng đã chích thuốc TẨY NÃO cho tù cải tao. Chị Y Tế chích thuốc lúc đó cho biết sẽ chích 3 lần mới có hiệu lực ngừa cúm vình viễn. Nhưng họ chỉ chích cho chúng tôi 1 lần đó rồi ngưng luôn- Thuốc đó họ chỉ chích cho tù cải tao mà không chích cho công an, bộ đội hay dân chúng./-LHXung
No comments:
Post a Comment