Saturday, November 2, 2019

Cầu Cơ Bên Việt Nam, Gọi Hồn Trên Đất Mỹ

Pha Lê

Cuộc đời học sinh trải dài hơn 12 năm ngồi ghế nhà trường, chắc hẳn ai trong chúng ta cũng đều có muôn vàn kỷ niệm về ngôi trường mà mình đã miệt mài đèn sách, đã chia vui xẻ buồn cùng bạn bè từ thuở ấu thơ cho đến lúc trưởng thành.

Chúng tôi là những học sinh của một trong những trường Nữ Trung Học nổi tiếng SG: Trường Nữ Trung Học Trưng Vương. Trước khi vào chuyện, xin được tóm tắt sơ lược về ngôi trường của chúng tôi. Trường được tọa lạc cuối con đường Nguyễn Bỉnh Khiêm quanh năm cây phủ rậm rạp, khung cảnh dù thật nên thơ nhưng không kém phần âm u, tĩnh mịch. Láng giềng của chúng tôi thì có Sở Thú đằng trước mặt, phía trái là Nha Khảo Thí và trường Nam Sinh Võ Trường Toản, phía phải là trường Nữ Sinh Nội Trú Saint Paul. Điều này có nghĩa là nơi đây quang cảnh chỉ tấp nập vào những giờ công sở làm việc, hoặc những giờ tan học, nhộn nhịp đưa đón học sinh của trường chúng tôi và trường bạn kế cận. Ngoài ra thông thường chỉ khoảng sau 6 giờ chiều là cảnh vật nơi đây thật im lìm hoang vắng với con đường Nguyễn Bỉnh Khiêm dài hun hút ngập đầy xác lá vàng rơi.

Trước năm 75, trường chúng tôi thường đóng cổng sau 6 giờ, khi những lớp học buổi chiều đã chấm dứt. Quang cảnh ồn ào náo nhiệt của một buổi tan trường thường rất nhanh chóng trôi qua để trả lại cho chúng tôi khung cảnh một sân trường tẻ lạnh, vắng ngắt, Một lần ngồi một mình chờ người chị đến đón trễ, quanh tôi chỉ còn lác đác vài ba tà áo dài trắng lẻ loi, hôm ấy SG mưa phùn, khung cảnh trong sân trường âm u một cách kỳ lạ khiến tôi rùng mình, một cảm giác rờn rợn pha lẫn nỗi sợ hãi vô cớ khiến tôi hốt hoảng bước nhanh về phía những người bạn cũng đang chờ người nhà đến đón. Tôi tự nhủ nhất định sẽ không bao giờ ở lại trường trễ như thế này.

Nhưng sau năm 75, do chương trình giáo dục thay đổi, ngoài giờ học tập buổi sáng, chúng tôi bắt buộc phải ở lại buổi chiều để thực tập lao động, đan mành trúc, làm đậu hũ v.v... để gây quỹ cho trường. Chúng tôi gần ba chục đứa ồn ào lao động trong dãy nhà tôn sau khu để xe cho nên rất nhiều lần công việc xong xuôi thì trời đã về chiều, mặt trời đã xế bóng, khung cảnh sân trường thật âm u, tĩnh mịch khiến tôi bỗng nhớ lại cái cảm giác ơn ớn lành lạnh mà ngày xưa tôi chợt bắt gặp nơi sân trường hoang vắng năm nào. Đang hoang mang sợ hãi , tiếng Kim Phụng cất lên khiến tôi giật bắn mình khi nghe nó hỏi:

- Tụi mày có nghe chuyện nhỏ Thùy Nga nhìn thấy ma trên lầu hai, dãy lớp 10 không, hình như mới tuần trước thì phải

Tất cả chúng tôi hơn mười đứa nhốn nháo dáo dác nhìn quanh vì trời đã chập choạng nhá nhem tối. Tôi bực mình la lên:

- Trời đất . Kim Phụng ơi. sao tự dưng lại mang chuyện ma ra kể lúc này vậy, thôi thôi , tao không muốn nghe, không muốn biết, đi về tụi mày ơi.

Thế là lũ chúng tôi cắm đầu cắm cổ đạp xe mải miết ra khỏi cổng trường. Tôi ngoái đầu quay lại nhìn con đường NBK đằng sau lưng trông thật âm u kỳ bí đến rợn người.

Vài ngày sau đó, nhớ lời kể của Kim Phụng, dù rất nhát gan nhưng tội vẫn tò mò đi tìm Thúy Nga hỏi cho ra lẽ. Một buổi trưa hai đứa chúng tôi ngồi nghỉ dưới tàng cây phượng rợp mát nơi góc sân, nó đã kể với tôi;

- Gặp ma hay nhìn thấy thấp thoáng bóng ma trong trường mình thì nhiều đứa đã từng chứng kiến và đã kể lại, nhưng riêng tao, chính mắt tao trông thấy một bóng trắng ngồi vắt vẻo trên thành cửa sổ, mà giữa buổi trưa nha mày !

- Trời đất, tôi hoảng hốt kêu lên, giữa trưa, mày có hoa mắt nhìn lầm không đó, ma gì mà hiện ra giữa ban ngày ban mặt vậy !

Thúy Nga vẫn lắc đầu cười nhưng run run giọng nói tiếp:

- Không phải chỉ một lần đâu nha, tao còn nhìn thấy thêm hai lần nữa ở nhà xe.

Nhìn khuôn mặt thất thần của nó, tôi tin là nó nói thật, và khu để xe chính là nhà xác của bệnh viện Pháp ngày xưa. Nhiều lần chúng tôi đã được nghe bác lao công già kể có những đêm bác nghe nhiều tiếng chân bước đi, đôi lần còn thêm tiếng khóc nỉ non, nhưng khi bác bước ra xem thì nhà xe vắng ngắt không một bóng người. Hai đứa tôi vẫn ngồi yên vừa suy nghi mông lung và cái cảm giác ơn ớn lành lạnh khiến tôi khẽ rùng mình. Chợt Thúy Nga trầm giọng hỏi :

- Tao có nghe người ta nói nếu mình gặp ma vài lần thì rất có thể linh hồn đó muốn nhắn nhủ hay báo cho mình một chuyện gì, nhưng làm thế nào để "hiểu " ý của họ đây ?

Nghe nó dùng chữ " hiểu ", tôi bật cười và nói đùa :

- Muốn hiểu họ thì mày chỉ có cách nói chuyện với họ ! có nghĩa là mày phải nói chuyện với ...ma ! mày nhắm có làm nổi không đó ?

Nói xong, hai đứa chúng tôi cùng so vai, rụt cổ cười xòa và chạy vào lớp.

Nhưng hai ngày sau, Thúy Nga tìm tôi trong giờ ra chơi, mặt mày nghiêm nghị, nó nói :

- Tao đã tìm ra cách " nói" chuyện với người bên kia rồi mày ơi ! Mày có biết trò chơi " cầu cơ " không ?

- Có, tao nghe kể nhưng chưa tham dự bao giờ, tôi ngần ngại trả lời, có điều nghe nói trò chơi này cũng nguy hiểm lắm nghe mày, với lại tìm đâu ra được những dụng cụ của trò chơi này đây?

- Chuyện nhỏ ! Chỉ cần mày cũng đồng ý tham gia cầu cơ với tụi tao là tốt rồi, tao đã rủ được 8 đứa, thêm mày và tao là 10 mạng. tao nghe nói đông người quá ma nó cũng... sợ không tới !

Tôi bật cười vì câu nói của nó và thầm nghĩ " cái đám ...thứ ba học trò này có lẽ chẳng biết sợ là gì ! "

Một tuần lễ sau, chúng tôi tụ họp sau dãy nhà để xe vào buổi trưa sau giờ tan học. Lúc đầu Thúy Nga quyết định thực hiện trò chơi cầu cơ này vào buổi chiều, nhưng tôi nhất định khăng khăng phản đối. Cái cảm giác gai gai ớn lạnh cùng với hình ảnh sân trường âm u tĩnh mịch một cách ma quái kỳ dị trong buổi chiều tà hôm nào mãi mãi tôi vẫn không thể nào quên được. Mười đứa chúng tôi ngồi quây quần sát bên nhau, " chủ trì " buổi cầu cơ là Bích Diễm, nó trịnh trọng đặt xuống đất những vật dụng cho buổi cầu cơ. Đó là một tấm giấy carton dầy, lớn khoảng ba, bốn lần quyển vở học trò, cùng một đồng tiền cắc khá to, Bích Diễm nghiêm trang giảng nghĩa :

- Trên tấm giấy này, góc phải có ghi chữ " Giáng "và góc trái ghi chữ " Thăng " là để báo sự việc hồn đến và hồn đi, trên đầu trang có dòng chữ ' Tiên, Thánh, Thần, Ma, Yêu, Quỷ ' để chỉ tính cách của vong hồn vừa ghé qua ...

Nghe đến đây, Thu Thủy là đứa xông xáo nhất ghé tai tôi thì thầm :

- Ê mày, nếu hồn chạy ra chữ quỷ thì tụi mình phải làm sao ?

Quay sang nhìn nó, tôi suýt phì cười vì trên khuôn mặt cố làm ra vẻ nghiêm trang là một ánh mắt mang đầy nét diễu cợt, có lẽ cũng như tôi, Thu Thủy vẫn không tin tưởng chút nào về trò chơi gọi hồn này .

Tiếng Bích Diễm vẫn trầm trầm tha thiết :

- Giữa trang giấy là 24 mẫu tự từ A tới Y, cùng 10 số đếm từ 1 tới 0. Cuối trang có một hình vẽ trái tim là chỗ để đặt cơ vào.

- Cơ, mày nói gì tụi tao không hiểu ?

Một đứa trong nhóm buột mệng hỏi .

Vẫn với một giong từ tốn, Bích Diễm nói :

- Cơ đúng ra phải là một mếng gỗ khắc hình trái tim được làm từ ván hòm người chết, nhưng tao tìm không được, không sao vì thông thường người ta hay dùng một đồng bạc cắc như thế này để thay thế cũng được. Cuối góc trái là chữ không và góc phải là chữ có. Bây giờ tụi mình bắt đầu cuộc chơi cầu cơ gọi hồn, tụi mày sẵn sàng chưa ?

Dứt lời Bích Diễm đặt đồng bạc cắc vào vị trí có vẽ hình trái tim, nó và hai đứa bạn có lẽ đã được chỉ định cùng đặt một ngón tay trỏ lên trên đồng bạc. Bỗng Minh Trang, một cô bạn nổi tiếng nghịch ngợm nhất lớp hỏi:

- Đồng tiền này mày có dùng để... cạo gió bao giờ chưa, tao sợ mùi dầu Nhị Thiên Đường hay dầu Cù Là làm hồn không nhập vào được .!

Vài tiếng cười lẻ loi cất lên, nhưng Bích Diễm cau mày và trả lời với một giọng cộc lốc :

- Ai không tin, xin mời ra khỏi nơi đây lập tức.

Tôi giật mình nhìn sững Bích Diễm, cô bạn nổi tiếng ăn nói dịu dàng nhất lớp sao hôm nay bỗng trở nên cộc cằn khó ưa. Tôi vội giảng hòa:

- Thôi thôi, mình bắt đầu được chưa ?

Bích Diễm hít một hơi dài và bắt đầu đọc lời khần vái. Chúng tôi tất cả đều im lặng chăm chú lắng nghe, dù không tin tưởng một chút nào vào trò chơi này, nhưng tôi phải thầm khâm phục bài văn tế gọi hồn này không biết do ai viết ra, và đã có từ bao giờ mà lời thơ dù rất đơn sơ giản di, nhưng rất xúc tích và thật cảm động, cộng thêm giọng đọc da diết của Bích Diễm khiến tôi chợt cảm thấy xúc động lạ thường:

...Hoăc hồn ở bờ sông, ngọn cỏ,
hoặc hồn nơi bụi chuối, cành đa,
hoăc nơi rừng rậm mịt mờ,
hoăc nơi cầu cũ, hoăc trời chốn xưa,
Ai qua đây xin nhớ nhập vào ....

Bích Diễm vừa đọc xong bài khấn, nó lại hít một hơi dài, cất tiếng hỏi:

- Nếu có " ai " đang hiện diện quanh đây, xin hãy nhập vào cho chúng tôi có cơ hội được tiếp xúc .

Đồng bạc cắc dưới ba ngón tay bắt đầu nhúc nhích. Chúng tôi nín thở chăm chú nhìn, tôi cảm thấy không gian xung quanh như chợt rơi vào im vắng một cách kỳ lạ, cái cảm giác gai gai ớn lạnh khiến tôi khẽ rùng mình. Trên bàn cầu cơ, đồng bạc cắc bắt đầu chuyển động, nó chạy từ từ đến chữ " giáng ", ngừng lại đó vài giây, xoay tròn và rồi chạy lui trở về vị trí trái tim lúc đầu như để thông báo với chúng tôi là trò chơi cầu cơ sẽ bắt đầu.

Trong khi lũ chúng tôi bị khích động gần như nghẹt thở thì Bích Diễm vẫn bính tĩnh hỏi :

- Xin hồn cho biết hồn thuộc đẳng cấp nào và là nam hay nữ ?

Đồng bạc cắc lần này chạy nhanh hơn, nó ngừng ở chữ ma và chữ nữ ! Có vài tiếng kêu thảnh thốt của mấy đứa bạn, ngay cả chính bản thân tôi  dù đã biết đây là trò chơi nói chuyện với thế giới bên kia, vậy mà khi nhìn thấy chữ ma, một chút xíu nữa tôi đã buột miệng kêu lên " Chúa ơi " ! . Đúng là người dày dạn kinh nghiệm về cầu cơ, Bích Diễm thấy chúng tôi hoang mang giao đông cùng cực, nó vội lên tiếng hỏi:

- Xin hồn cho biết bao nhiêu tuổi, và danh tánh của hồn là gì ?

Con cơ lại chạy vù vù trên giấy và ngừng lại ở con số 16. Tôi thảnh thốt, buột miệng hỏi:

- 16 tuổi, hồn từ trần lúc còn quá trẻ, bằng tuổi chúng tôi, vì sao ?

- Vì chiến tranh, mất hơn 10 năm rồi.

Trả lời xong, bỗng cơ khựng lại vài giây và bắt đầu chạy vòng tròn, chúng tôi ngơ ngác nhìn nhau không hiểu chuyện gì. Tôi quay sang nhìn Bích Diễm chờ lời giải thích. Khuôn mặt nó lúc này trắng xanh, Bích Diễm nghẹn ngào :

-Hồn đang khóc ! khi cơ chạy vòng tròn là cơ khóc, khi chạy ngang qua ngang lại là cơ cười .

Nghe xong lời diễn giải của Bích Diễm, chúng tôi dường như bất động, nỗi thương cảm cho số phận bạc hạnh của cô gái đồng tuổi khiến chúng tôi quên luôn cảm giác rờn rợn từ lúc bắt đầu cầu cơ tới giờ. Mấy phút sau, Bích Diễm đành lên tiếng nhắc chúng tôi :

- Bây giờ các bạn có thể đặt câu hỏi, câu hỏi có thể là những chuyện quá khứ, tương lai, hay có thể là những điều riêng tư mà chỉ có mình bạn biết.

Thế là lũ chúng tôi bắt đầu lao xao, chộn rộn đặt những câu hỏi mà sau này ngồi nghĩ lại tôi vẫn không khỏi bật cười, vì lúc đó chúng tôi chỉ là những học sinh non nớt, những đứa " ăn chưa no, lo chưa tới " cho nên thậm chí một cô bạn tôi đã hỏi hồn có đẹp không, trước khi mất đã có người yêu chưa !!! .

Tôi lặng lẽ chăm chú quan sát đồng tiền cắc, hay con cơ, chạy tới chạy lui trên hàng mẫu tự để ghép thành chữ mỗi khi trả lời câu hỏi của mọi người. Lúc đầu tôi vẫn nghĩ con cơ chạy là do những ngón tay đặt trên đó đẩy tới đẩy lui, nhưng khi nhìn cơ chạy thoăn thoắt vù vù tạo nên những dòng chữ nhanh đến nỗi tôi chỉ đọc mà còn không kịp, thì làm sao những cô bạn tôi có thể đẩy, chọn mẫu tự và ghép thành chữ nhanh như vậy. Đọc những dòng chữ mà cơ viết trên giấy để trả lời những câu hỏi của chúng tôi, tôi thầm nghĩ ma cũng đâu đến nỗi nào đáng sợ lắm đâu, có khi còn ...dễ thương nữa là đằng khác !Đúng vậy vì khi Bích Diễm hỏi :

- Hồn mất sớm như vậy, hồn có một mơ ước nào chưa thực hiện mà hồn có thể chia xẻ, hay hồn có muốn chúng tôi làm diều gì cho hồn chăng ?

Cơ dưới những ngón tay của các cô bạn tôi bỗng chạy qua chạy lai, Thu Thủy thì thầm bên tai tôi:

- Chắc cơ đang cười, phải không mày ?

Tất cả chúng tôi nín thở nhìn chăm chăm vào đồng tiền trước mặt, cơ chạy vùn vụt với những giòng chữ :

-Hồi đó, tui mơ lớn lên tui được làm cô giáo dậy mấy đứa nhỏ trong làng quê tui. Làng quê tui, làng Đồng Hới nghèo lắm ...

Viết đến đây, bỗng cơ ngừng lại vài phút, rồi từ từ chậm chạp viết tiếp :

- Hồi xưa đi học tui cũng hay ăn quà vặt như mấy cô ! cóc xoài ổi ô mai gì gì đó ...

Có vài tiếng cười khúc khích từ trong đám bạn vang lên, nhưng riêng tôi thì không thể nào cười nổi. Dù có thân thiện, nhưng đây là một hồn ma bóng quế, âm dương cách biệt đôi đường, cho nên tôi vẫn cảm thấy rờn rợn, gai gai người. Bên cạnh tôi Thu Thủy cũng ngồi im lìm nhưng bàn tay nó đang xoắn chặt tà áo dài của tôi, chợt nó bật ra câu hỏi :

- Nếu thực sự cơ chạy không phải là do các bạn tôi đẩy, thì xin cơ hãy trả lời cho tôi câu hỏi này : trong cặp táp tôi có bao nhiêu quyển vở ?

Bích Diễm hình như hơi bất ngờ vì câu hỏi có vẻ thách đố này, nó toan lên tiếng phản đối, nhưng cơ đã nhanh chóng chạy đến số 5.

- Vậy là cơ sai rồi, chỉ có 4 thôi ! Thu Thủy vừa tự tin cười cười vừa mở cặp táp cho chúng tôi xem, nhưng nó khựng lại vì chợt nhớ sáng nay tôi vừa cho nó mượn quyển vở đại số, như vậy đúng là có 5 quyển vở trong cặp xách. Tôi thấy mặt nó tái mét, tay run run. Tất cả chúng tôi đều kinh hãi, hoảng sợ. Tôi đưa mắt dáo dác ngó quanh và tự hỏi không biết cô " ma nữ " này đang đứng hay ngồi, có gần chúng tôi hay không, ý nghĩ này khiến tôi lùi sát vào hai đứa bạn bên cạnh.

Tôi nhìn đồng hồ đã hơn một giờ rưỡi trưa, như vậy chúng tôi đã chơi trò cầu cơ này gần 2 tiếng. Sân trường bắt đầu nhộn nhịp vì những học sinh lớp chiều đã bắt đầu tụ tập, cười nói ồn ào. Cơ cho biết đã đến lúc cơ phải đi. Trước khi cơ chạy đến chữ " thăng ", Bích Diễm còn nói lời từ biệt và còn hẹn ... tái ngộ !

Trong khi phụ giúp Bích Diễm cất những dụng cụ cầu cơ vào cặp, Thu Thủy nhẹ nhàng trách :

- Nghe mày hẹn tái ngộ, tao hết cả hồn !

- Ủa, chắc chắn tụi mình còn tiếp tục cầu cơ dài dài nữa mà, dù sao gặp lại " người " cũ, quên, tao nói lộn. " ma " cũ thì vẫn tốt hơn ...ma mới, phải không nè !

Nói xong nó nhìn chúng tôi cười ranh mãnh.

Một tuần sau đó, chúng tôi lại hội họp với nhau để tiếp tục cầu cơ. Chúng tôi chọn địa điểm ngoài cổng sau, cuối con đường Nguyễn Bỉnh Khiêm lúc nào cũng thơ mộng nhưng rất âm u. Lần này tôi chẳng còn háo hức tò mò nữa, mà thay vào đó là một cảm giác hoang mang, nửa tin, nửa ngờ và dĩ nhiên cũng rất sợ hãi. Ngoài 10 đứa chúng tôi, lần này có thêm 2 người bạn mới, nhìn thấy Phương Lan, tôi ngạc nhiên hỏi :

- Sao mày lại có mặt ở đây, nhát gan như mày tao nghĩ mày đừng nên tham dự trò chơi này !

Phương Lan đưa ngón tay lên môi ra dấu tôi đừng nói lớn, rồi nó thấp giọng thì thầm:

- Tao phải năn nỉ mãi Bích Diễm mới cho tao tham dự, mày đừng nói gì nghe !

Tôi nhìn nó tội nghiệp nhưng không quên nhắc :

-Chỉ cần mày đừng có xỉu là tốt rồi ! Với lại nếu mày nắm tay đứa nào, làm ơn nắm nhè nhẹ, lần trước mày nắm tay tao mà như bẻ, cả tuần sau tay tao còn sưng !

Buổi cầu cơ bắt đầu, cũng vẫn những thủ tục như lần trước, nhưng lần này Bích Diễm chỉ mới đọc nửa bài khấn, đồng tiền cắc đã bắt đầu di động, có nghĩa là cơ đã lên và hồn đã nhập. Khi Bích Diễm hỏi về thân thế và lai lịch, chúng tôi đinh ninh đó là hồn của cô gái lần trước, nhưng cơ chạy lòng vòng vài phút rồi ngừng ở chữ " thần " và là một người nam. Tôi ngồi lặng im suy nghĩ, " thần " có nghĩa là sao, có hiền lành và không đáng sợ bằng " ma " hay không ? Tôi suýt bật cười khi một đứa bạn đặt câu hỏi trong tương lai, bạn tôi sẽ có cuộc sống ra sao, thì hồn trả lời:

- Rất có thể bạn sẽ có một cuộc sống giàu sang nhưng không vừa ý, nhưng bạn cũng có thể có một cuộc sống nghèo khó nhưng hạnh phúc!

o0o

Tôi lắc đầu thầm nghĩ nói như thế thì người phàm như tôi cũng nói được, mắc chi phải khổ sở cầu hồn, cầu vong làm gì cho mất công! Nhưng bỗng cơ chạy lòng vòng với nhiều chữ mà chúng tôi đọc không kịp, Bích Diễm diễn giải:

- Hồn nói trong đám tụi mình có một bạn vừa không tin, vừa có ý tưởng giễu cợt, đó là người đang đeo một chiếc vòng xanh ở bên tay trái. Hồn có ý muốn bạn đó đặt tay lên cơ.

Khi các bạn tôi dáo dác nhìn quanh tìm kiếm thì tôi giật bắn mình. Đeo vòng xanh bên tay trái còn ai khác ngoài tôi. Dù tim tôi đập liên hồi vì sợ hãi, tôi vẫn nói cứng :

- Là tao đây chứ ai, nếu muốn, tao đặt tay lên cơ, đâu có sao !

Nói là làm, tôi đổi chỗ cho một đứa bạn và bắt đầu để tay lên cơ. Cuộc chơi lại tiếp tục. Đây chính là một kinh nghiệm về thế giới tâm linh mà mãi mãi tôi sẽ không bao giờ quên được. Đặt ngón tay trên đồng tiên và khi cơ bắt đầu chạy tìm từng mẫu tự, tôi cảm nhận như có một lực vô hình, rất mạnh, đè xuống con cơ và đẩy đồng tiền chạy vèo vèo, chạy nhanh đến độ nhiều lần ngón tay chúng tôi gần như bị hất văng ra khỏi đồng tiền. Tôi cảm thấy ngón tay tôi CHẠY theo cơ còn không kịp, nói chi tới chuyện ĐẨY cơ đi .

Dù đã thật sự tin đến 9 phần 10. tôi vẫn ngang bướng thầm nghĩ:

- Cơ chạy nhanh cũng có thể do nhân diện của ba đứa chúng tôi đặt lên đồng tiền hợp lại, bây giờ hồn hãy cho tôi một tín hiệu riêng, chỉ một mình tôi thôi, thì tôi mới thực sự tin.

Vừa dứt ý nghĩ, tôi cảm thấy từ đầu ngón tay tôi đang đặt trên đồng tiền, một dòng điện lạnh buốt và đau nhói lan dần, tỏa dần khiến cả bàn tay tôi tê cứng. Tôi thật sự kinh hoàng vừa la vừa rút tay về. Những đứa bạn chung quanh tôi dù không hiểu chuyện gì nhưng nhìn thấy khuôn măt tái xanh của tôi, chúng nó cũng hoảng hốt theo, tôi cúi đầu kín đáo làm dấu Thánh Giá, ngay sau đó, cơ cũng chạy đến chữ " thăng ".

Đó là lần cuối cùng tôi tham dự trò chơi cầu cơ, nói chuyện với thế giới bên kia, mặc dù sau đó, nhóm bạn này của tôi vẫn còn tiếp tục trò chơi này.

Rồi chúng tôi cũng ra trường, mỗi đứa một nơi trôi nổi theo dòng đời bấp bênh. Cuộc sống với những khó khăn lo toan từng ngày khiến chúng tôi hầu như quên hẳn những tháng ngày xa xưa đó .

Hai năm sau tôi đến Mỹ qua một cuộc vượt biển kinh hoàng thập tử nhất sinh. Tôi ghi danh tại trường đại học thành phố, USL ( University of Southwestern Louisiana ). Năm học đầu tiên, do nơi tôi ở cách xa trường gần một tiếng lái xe, tôi lại vừa chận ướt chân ráo đến đất nước này, dù có muốn lái xe cũng chẳng có xe cho tôi lái, nên tôi bắt bưôc phải ở trong dorm. Đó là một ký túc xá dành riêng cho con gái, có tên Bonnin, nằm khuất mãi sau dãy building toán cũ kỹ với nhiều cây cối um tùm âm u rậm rạp. Là freshman, có nghĩa là tân sinh viên, chúng tôi phải ở trên tầng lầu ba trên cùng vì hai tầng lầu dưới dành cho sinh viên năm thứ hai hoăc năm thứ ba. Roommate của tôi là một cô gái gốc người Nam Mỹ, nhưng sinh trưởng tại Florida. Anita, tên cô bạn tôi, rất năng nổ, hoạt bát và cũng rất ồn ào náo nhiệt .

Ba tháng trôi qua, khóa học cũng gần chấm dứt. Theo thông lệ chúng tôi thường được nghỉ khoảng môt tuần Break time. Năm đó khóa học của chúng tôi là mùa Fall nên kỳ nghỉ rơi đúng vào ngày lễ Thanksgiving, Lễ Tạ Ơn là một ngày lễ rất lớn và vô cùng quan trọng đối với người Mỹ vì là ngày gia đình tụ họp xum vầy, cho nên hầu hết các sinh viên đều trở về nhà. Riêng tôi vì kỳ thi final cuối khóa gần kề nên tôi quyết định ở lại trường, Anita cũng không về vì nhà quá xa. Nguyên dãy tầng lầu ba với 16 phòng lúc nào cũng ồn ào, xô bồ, tấp nập bây giờ vắng tanh vắng ngắt vì chỉ còn vài ba đứa sinh viên như chúng tôi ở lại. Ngày Lễ Thanksgiving năm đứa con-bà-phước chúng tôi quạy quần trong phòng ăn bánh và uống hot cocoa. Anita và ba cô bạn người Mỹ cười phá ồn ào, riêng tôi chỉ biết cười góp vì vốn liếng tiếng Anh của một người vừa đến Mỹ vài tháng như tôi rất hạn chế. Chúng tôi vừa ca hát vừa đánh bài cho mãi đến khi trời bắt đầu xẫm tối, chợt Anita cất tiếng hỏi :

- Còn suốt cả một buổi tối, tụi mình chơi trò chơi gì chứ chẳng lẽ cứ hát hoài sao, Rồi, tao nghĩ ra rồi, tụi mình chơi game Bloody Mary nghen ?

Cả ba cô bạn cùng hồ hởi vỗ tay tán thưởng, riêng tôi vẫn chưa biết đó là trò chơi gì, nhưng nghe có chữ "bloody" là tôi không cảm thấy một chút hứng thú nào. Nhìn khuôn mặt ngơ ngác và ánh mắt ngại ngần của tôi, Anita giảng giải :

- Đó là một trò chơi gọi hồn, đúng ra là tiếp xúc với thế giới ma quỷ ...

Vừa nghe đến đó tôi đã lắc đầu quây quẩy, những trải nghiệm về cầu cơ năm trước vẫn còn in đậm nét trong tôi. Tôi lắp bắp, lúng túng cố gắng kể cho bốn cô bạn những lần tôi tham dự trò chơi cầu cơ cùng những cảm giác kinh hoàng mà tôi đã trải qua. Anita cười cười nắm tay tôi trấn an :

- Trò chơi này cũng gần giống như cầu cơ nhưng dễ dàng và ...vui hơn cầu cơ của mày nhiều, vả lai không dễ gì "gọi" được Bloody Mary đến đâu, tao chơi hoài mà chỉ có một lần là thật, còn toàn là do tụi tao nghịch phá dàn cảnh ma nhát

Thấy tôi vẫn chần chừ, Jenny, một trong ba cô bạn đứng bật dậy kéo tay tôi la lớn :

- Đi, đi, mày nên tham dự trò chơi này, mới đến Mỹ, mày cần học hỏi nhiều thứ lắm !

Nói xong nó phá lên cười và bốn cô bạn tôi hăng hái bước ra khỏi phòng. Tội thở dài thôi thì một liều ba bẩy cũng liều, chứ chẳng lẽ nằm lại một mình trong phòng, tôi cũng vội vã bước theo đám bạn.

Bloody Mary là một game thường được thực hiện trong phòng tắm, trước một tấm gương lớn và phải có ít nhất ba người trở lên tham dự. Năm đứa chúng tôi nắm tay nhau đứng dàn hàng ngang trước tấm gương lớn, Anita đứng giữa, tôi và Jenny đứng bên trái, còn bên phải là hai cô bạn kia. Đèn trong phòng tắm khá mờ, lại không có máy sưởi khiến tôi cảm thấy gai gai lạnh, tội vội nói:

- Anita, đợi tao một chút, tao chạy về phòng lấy áo ấm .

Đẩy cửa phóng tắm tôi dợm bước ra nhưng nhìn dãy hành lang vắng ngắt tôi khựng lại, một cảm giác ơn ớn lành lạnh đúng như cảm giác nơi sân trường năm xưa bất chợt ập tới khiến tôi chới với, hoảng hốt. Tôi vội lùi dần bước trở ngược lại phòng tắm, nhìn thấy tôi quay lại nhưng không mặc thêm áo, Anita nheo mắt dò hỏi nhưng tôi chỉ khẽ nhún vai lắc đầu.

Bây giờ thì trò chơi bắt đầu, chúng tôi nắm chặt tay nhau, đầu cúi thấp, hai mắt nhắm nghiền, Anita cất giọng trầm trầm, nó nói:

- Chúng ta sẽ cùng đọc 13 lần hai chữ Bloody Mary, nhưng 6 lần đầu chỉ đọc thôi, còn những lần sau chúng ta phải đọc lớn hơn, và 2 lần cuối cùng, chúng ta hô to lên thì Bloody Mary mới đến .

Thế là bốn cô bạn tôi bắt đầu rì rầm đọc hai chữ đó cho tới những lần cuối như muốn hét to gọi tên Bloody Mary. Tôi không đọc theo, chỉ im lặng chăm chú lắng nghe, tôi hé mắt nhìn vào tấm gương trước mặt, hình ảnh 5 đứa chúng tôi hiện trên gương trong ánh đèn mờ mờ khiến tôi thoáng rùng mình. Đọc xong 13 lần lời " thần chú " nhưng vẫn không thấy một động tĩnh gì. Tôi thầm so sánh một cách khôi hài có lẽ Anita " nội lực không thâm hậu " bằng Bích Diễm ngày xưa chỉ mới đọc nửa bài khấn thì hồn đã nhập, cơ đã lên.

Chờ thêm vài phút, Anita thở hắt và nghiêm trang nói :

- Chúng ta sẽ làm lại một lần nữa, trang trọng hơn, hy vong Bloody Mary sẽ ghé qua.

Nói xong Anita và ba cô bạn rên rỉ cất tiếng gọi hai chữ Bloody Mary nghe thật ma quái. Lần này thì tôi không thể im lặng đươc, nhưng tôi chỉ đọc lẩm bẩm trong miệng. Tới chữ cuối khi chúng tôi vừa dứt lời, tôi chợt cảm nhận hình như có một làn gió thổi trên tóc, xung quanh người tôi, tiếng gió vi vu qua tai khiến tôi thật sự hoang mang không biết có điều gì thực sự đang xảy ra, hay chỉ là do tôi tưởng tượng. Chưa kịp định thần, nguyên cả thân hình tôi bỗng chao qua chao lai, lắc lư như có một lực vô hình thật mạnh đẩy tôi nghiêng ngửa từ phải sang trái và cứ thế càng lúc càng nhanh hơn. Tôi hoảng sợ đến độ muốn ngã khụy, cùng lúc đó, tôi cảm thấy hai bàn chân tôi hình như có bàn tay vô hình nào đó níu chặt , ghì sát xuống đất khiến đôi chân tôi cứng đơ không cử động được. Đèn trong phòng tắm bỗng lập lòe chợt tắt rồi bật sáng lại, một luồng gió thật mạnh từ đâu thổi thốc đến khiến tất cả cánh cửa buồng tắm đều rung chuyển tạo nên âm thanh kẽo kẹt một cách ma quái, tôi mở choàng mắt vì không thể chịu đựng được nữa thì cũng là lúc tất cả những vòi nước trong bồn rửa mặt cùng nhất loạt bật chảy ào ào. Bây giờ tôi thật sự khiếp đảm cùng cực, tôi lâm râm cầu nguyện gọi tên Chúa xin đến cứu rỗi chúng tôi. Nhìn sang Anita, tôi thấy mặt nó tái mét xanh lè, nó hét lên:

- Run, run, we get to run now , now!

Sau tiếng hét đó, 5 đứa chúng tôi xô nhau bung cửa phòng tắm, chạy bán sống bán chết về phòng. Dù đã yên vị trong phòng, nhưng chúng tôi vẫn run rẩy vì sợ hãi. Mãi gần nửa giờ sau, Anita mới run run lên tiếng :

- Tao chơi game này nhiều lần, nhưng chưa lần nào ghê sợ như lần này, có lẽ tại tụi mình chơi trong trường học, mà hình như trường học là nơi có ma nhiều nhất, thôi đây là lần cuối, nhất định tao không chơi game này nữa đâu .

Cơn sợ hãi đã qua, tôi không ngăn được tò mò hỏi:

- Nhưng Bloody Mary là ai, và như những hiện tượng vừa xảy ra cho tụi mình, thì đây là một trò chơi thật nguy hiểm chết người, phải không?

Anita ngập ngừng vài phút rồi mỉm cười nói:

- Thật ra trò chơi này cũng như trò chơi cầu cơ, nguy hiểm vì mình nói chuyện, tiếp xúc với ma quỷ, nhưng cầu cơ có vẻ ...an toàn hơn vì mình không " nhìn' thấy hồn ma, chỉ nói chuyện thôi. Còn Bloody Mary tên của một cô gái bên Anh, thế kỷ nào đó tao không nhớ, bị xử tử, cho nên trước khi chết bà đặt lời nguyền bất cứ ai đứng trước gương vài gọi tên bà 13 lần trong đêm thì bà sẽ hiện về và sẽ theo ám hại người đó cho tới chết. Rất nhiều người không tin, đã chơi trò chơi này, nhiều người đã nhìn thấy bà trong gương, nhiều ngươi đã gặp tai nạn khi chơi game này.

Tôi thảnh thốt kêu lên:

- Chúa ơi, mày biết vậy mà vẫn cứ chơi, còn rủ tụi tao, lần này lần cuối nghe mày!

Đêm đó cả 5 đứa chúng tôi cùng thức trắng. Buổi sáng khi bước ra khỏi phòng thì trời đã quá trưa, dãy hành lang sáng choang vì mặt trời bên ngoài chiếu rọi qua những ô cửa sổ trên tường. Chúng tôi không hẹn nhưng cùng bảo nhau xuống phòng tắm lầu hai đánh răng rửa mặt, nhất định không quay lại phòng tắm đêm qua. Sau này, và cho đến hết năm học, không phải chỉ riêng mình tôi ,mà cả bốn cô bạn kia cũng không bao giờ dám bước chân trở lại khu phòng tắm của dãy lầu 3, nơi mà chúng tôi đã trải qua những giậy phút kinh hoàng chỉ vì bản tính tò mò nghịch ngơm muốn tìm hiểu thế giới bên kia. Riêng tôi sau hai lần trải nghiệm tiếp xúc với "ma" , tôi cảm nhận "họ" có thế giới riêng của họ, và chúng ta có thế giới riêng của chúng ta, nếu không ai xâm phạm ai, thì sẽ rất an bình, yên ổn .

Mười năm sau, trong một lần họp mặt trường xưa, bạn cũ, tôi gặp lại Bích Diễm. Chúng tôi rộn ràng nhắc lại những kỷ niệm xưa mà dĩ nhiên câu chuyện cầu cơ không thể nào thiếu. Buổi tối cuối cùng trước khi chia tay, chúng tôi ngồi với nhau trong góc sân của hotel, bằng giọng bùi ngùi, Bích Diễm kể:

-Đó là một trò chơi thật nguy hiểm mà ngày xưa tụi mình còn bé nên không hiểu rõ. Mày nghĩ xem, có trò chơi nào mình chưa ra quân mà đối phương đã biết trước mình nghĩ gì, mình sắp làm gì.! Mày thật thông minh khi rút lui không chơi tiếp .

Tôi bật cười nhưng Bích Diễm vẫn nghiêm trang nói tiếp :

- Suốt năm cuối ở TV và 2 năm Sư Phạm mày có biết tao nổi danh là " Pháp sư cầu cơ " mà. Có nhiều lần tao chẳng cần đọc bài khấn gì hết, vừa đặt tay lên đồng tiền là cơ chạy vù vù. Ngày đó cũng còn trẻ, còn háo danh, tao rất tự phụ vì khả năng nói chuyện với ma của tao, mà đâu biết rằng tao đang ...đánh đu với ma!

Tôi ngắt lời nó , hỏi dồn :

- Nhưng rồi sao mà mày cải tà quy chánh vậy ?

- Sau nhiều lần cầu cơ, tao cảm nhận hình như có một vong hồn luôn theo bước chân tao. Có nhiều đêm tao cảm giác như có ai đang đứng cạnh giường nhìn tao lom lom! có nhiều đêm tao thức trắng, nhưng không phải chỉ một linh hồn theo tao đâu, mà có lúc tao còn cảm thấy như có hai, ba người lẩn khuất xung quanh tao.

Nghe đến đậy, dù vẫn đang sợ hãi, nhưng không chừa được tính khôi hài, tôi ngắt lời Bích Diễm :

- Ủa tao tưởng " Chuyện Ba Người " chỉ có trong thế giới bên này, hóa ra cũng xảy ra trong thế giới bên kia sao mày !

Nói xong tôi rên rỉ:

- Một ...hồn đi với một hồn, một hồn còn lai buồn thiu đứng nhìn!

Bích Diễm bật cười nhưng khẽ lắc đầu nghiêm trang nói:

- Đừng đùa giỡn trong chuyện này. Mày biết không, những tháng ngày đó mẹ tao thật lo lắng vì thấy tao cứ ngày một gầy ốm đi, cuối cùng tao phải thú thật những gì đang xảy ra cho tao. Mẹ mắng tao một trận nên thân. Rồi suốt gần 2 tháng trời tao cùng mẹ lên chùa cúng, vừa để cầu an cho tao và cũng vừa để cầu siêu cho vong hồn đó. Bàn cầu cơ và đồng tiền cắc tao đem đốt bỏ theo lời dạy của vị Sư mà hằng ngày vẫn cầu kinh cho tao.

Bích Diễm ngừng kể, câu chuyện hơn 10 năm rồi mà hôm nay nghe nó thuật lại tôi vẫn cảm thấy ơn ớn lạnh. Tôi cũng kể lại cho Bích Diễm nghe cảm giác kinh hoàng trong trò chơi Bloody Mary Gọi Hồn năm xưa. Bích Diễm chăm chú lắng nghe, rồi nó hỏi tôi :

- Như vậy, theo mày thì ma Mỹ, hay ma Việt, " ma" nào đáng sợ hơn ?

Tôi bật cười dù không trả lời được câu hỏi cắc cớ của Bích Diễm nhưng lòng thầm nghĩ đã gọi là "ma" thì dù mang "quốc tịch" gì cũng đều đáng sợ như nhau!

Khẽ ôm vai cô bạn thân yêu, tôi cười cười diễu:

- Nhưng dù sao mà mày cũng có dịp đọc và đoán được tương lai của mọi người qua những lần cầu cơ, nhưng tao nói thiệt mày nha, thiên cơ bất khả lậu, làm sao một vong hồn mà có thể nói trước mọi việc xẩy ra cho mình. tao không tin điều đó !

Nghe tôi nói, Bích Diễm thở hắt một hơi dài rồi trầm giọng kể:

- Trong một lần cầu cơ ở trường mình, lúc đó không có mày,
mày nhớ Phương Lan không, nó nhát cáy như vậy mà buổi cầu cơ nào nó cũng có mặt. Nó hỏi về cuộc đời mai sau, cơ trả lời nó sẽ có một cuộc sống mới hoàn toàn khác lạ, bình an, hạnh phúc, và còn có nhiều bạn mới. Lúc đó tụi tao cứ tưởng nó sẽ vượt biên thành công và sống ở nước ngoài, nào ngờ đâu nửa năm sau tao nghe tin cả gia đình nó vượt biên, tầu đắm, cả nhà không một ai sống sót! Đó mày thấy không, cơ có nhiều lúc đâu có sai, chỉ tại mình hiểu sai mà thôi!

Trời đã khá khuya, sương rơi ướt thấm vai áo khiến tôi rùng mình nhưng không hiểu vi lạnh hay vì những câu chuyện xưa mà chúng tôi vừa ngồi ôn lại với nhau. Bích Diễm nhìn mông lung trên trời, nó triết lý:

- Kiếp nhân sinh thật phù du ngắn ngủi, mày biết không, bài khấn vong hồn ngày xưa, tao gần như quên gần hết, nhưng những câu cuối sao tao vẫn cứ ghi khắc mãi trong lòng .

... Ai qua đây xin nhớ nhập vào
Cấp nhật lệnh như nhật lệnh
Trải mấy độ xuân thu mong đợi
Xin về đây cho thỏa ước mơ
Ước mơ hỏi chút chuyện lòng
Chuyện lòng có thấu , tấc lòng mới yên ....

Pha Lê

Phượng tím mê hoặc lòng người ở Australia

Mùa xuân đến xứ sở chuột túi, bạn có thể bắt gặp những bông hoa Jacaranda tím biếc nở khắp nơi, trên đường phố cũng như trong công viên...

Jacaranda là một loài hoa được nhập từ Nam Mỹ nhưng rất tươi tốt và phát triển ở Australia vào cuối tháng 10 và 11 hàng năm. Màu tím rực trời của loài hoa này luôn khiến chúng ta tưởng tượng đến phượng tím của Việt Nam.

Sau một mùa đông lạnh băng giá, khi chớm thấy những bông hoa tím lấp ló trên cành là báo hiệu mùa xuân sắp về trên đất nước này. Cả một góc trời như chìm vào sắc tím của và hương thơm ngào ngạt của Jacaranda.

Những bông hoa jacaranda như những chiếc chuông nhỏ màu tím, dài chừng 4-5 cm rung rinh trong nắng. Nhìn xa ta không thấy rõ hình dáng chuông nhỏ mà chỉ thấy một màu tím tươi rói.

Brisbane là nơi loài hoa này nở rực rỡ nhất, đặc biệt dọc những con đường gần hồ UQ và New Farm. Melbourne và Sydney lạnh hơn nên hoa nở muộn hơn và không nhiều bằng Brisbane. Vì thế, khi người ở Brisbane thi nhau đi chụp ảnh hoa nở rộ rồi thì hai thành phố kia mới có vài cây hoa nở sớm.

Phượng tím ở Australia là loài cây được nhiều nước chọn làm cây trồng ở công viên. Tên của loài hoa này được đặt cho thành phố Pretoria, Nam Phi, quê hương của rất nhiều loài phượng tím. Loài cây này còn nở hoa rất đẹp ở một số nước như Mexico, Israel, Singapore, Ấn Độ và thậm chí những nước có điều kiện đất trồng khô hạn như Nairobi.

Bạn có thể bắt gặp Jacaranda bên trong khu vườn quốc gia Royal Botanic Garden ở Sydney.

Hay bên ngoài tòa nhà Sydney Town Hall.

Dọc hai bên đường ở Australia lúc này cũng tràn ngập sắc tím của những cánh hoa rụng khiến du khách có cảm giác như đang lướt trên một tấm thảm tím, trải dài đến bất tận.
Do nằm ở Nam bán cầu nên bốn mùa ở Australia trái ngược hẳn với Việt Nam. Vì vậy bạn nên du lịch tới đây vào tháng 9, 10 và 11, bạn sẽ được chiêm ngưỡng vẻ đẹp hiếm có của loài hoa này mà tạo hóa đã ưu ái ban tặng cho thiên nhiên xứ sở chuột túi. Trần Quỳnh 
NOVEMBER 2 - 2019

TIN ĐIỀU TRA ĐÀN HẶC

Cuộc chiến đàn hặc vừa bước qua khung cửa khủng hoảng chính trị vĩ đại.

Một ông cấp tiến viết trên trang mạng Politico đại khái cuộc chiến đàn hặc đã trở thành một đe dọa cho sự sinh tồn của thể chế dân chủ của Mỹ, khiến dân Mỹ mất tin tưởng vào chế độ bầu bán dân chủ. Không sai! Nhưng oái ăm thay, ông này lại đổ lỗi cho TT Trump là người đã khiến dân Mỹ mất tin tưởng vào bầu bán trong khi đảng DC chính là đảng đang muốn phá bỏ kết quả bầu cử vừa rồi và lũng đoạn bầu cử tới.

Đầu tuần qua, bà chủ tịch Hạ Viện thông báo Hạ Viện sẽ biểu quyết về “thủ tục điều tra để bảo đảm sự trong sáng của tiến trình điều tra” và ngày thứ Năm vừa qua, Hạ Viện đã biểu quyết thật. Tất cả các dân biểu CH chống cùng với 2 dân biểu DC, số dân biểu DC còn lại thuận hết.

Cuộc biểu quyết là một vết đen khổng lồ cho TT Trump. Ngược lại, cũng rất tai hại cho đảng DC. 

Thứ nhất, xác nhận là đúng như TT Trump đã tố giác, đây quả là một đòn phép chính trị phe phái, không phải là chuyện TT Trump có phạm tội gì hay không; 

thứ nhì bắt hơn 30 dân biểu DC trong vùng cử tri CH phải chường mặt ra, gây khó khăn lớn cho họ trong kỳ bầu năm tới; 

thứ ba, phe CH sẽ cố kéo dài tiến trình và cuộc bầu tổng thống sẽ biến thành một trưng cầu dân ý về TT Trump, không ai để ý đến bên đảng DC ai sẽ thắng để ra tranh cử, có chương trình gì; 

thứ tư, cho thiên hạ thấy khối CH đoàn kết 100% sau lưng TT Trump trong khi khối DC có hai dân biểu ‘bỏ đảng’; và cuối cùng, sẽ kích động khối cử tri da trắng bảo thủ của TT Trump đi bầu mạnh năm tới. Tất cả là chuyện ai cũng biết, không có gì đáng ngạc nhiên.

Về điểm thứ nhất: biểu quyết tuyệt đối theo làn ranh đảng phái (ngoại trừ 2 dân biểu DC ‘phản đảng’) chứng minh rõ ràng tính phe phái. Nếu TT Trump có tội nào đó, không thể có chuyện tất cả dân biểu một đảng nhìn thấy tội trong khi tất cả phe kia không nhìn thấy tội. Nhớ lại năm xưa:

- TT Nixon: 100% DC và đa số CH cho rằng TT Nixon phạm tội, đưa đến việc ông từ chức để tránh bị truất phế.

- TT Clinton: 100% CH và hơn 30 dân biểu DC ủng hộ điều tra; TT Clinton bị đàn hặc nhưng không truất phế.

- TT Trump: 100% CH + 2 dân biểu DC thấy không có nhu cầu điều tra, khoan nói tới chuyện TT Trump có tội hay không. [Không có được MỘT ông/bà dân biểu CH thấy TT Trump có tội thì làm sao tìm ra được 20 thượng nghị sĩ CH để truất phế?]

Do đó, ai cũng hiểu đàn hặc là cách đảng DC dùng để đánh TT Trump trong mùa bầu cử thôi, chỉ vì DC không có cách nào khác hạ TT Trump năm tới qua bầu cử chính danh, đúng như ông dân biểu DC Al Green đã từng thú nhận.

Quyết định của bà Pelosi là hậu quả việc cả nước lên án bà ra lệnh mở cuộc điều tra đàn hặc TT Trump mà không cho cả Hạ Viện biểu quyết. Nhiều chuyên gia nghĩ bà khi đó chưa đủ túc số hay có đa số quá ít để chấp nhận cho cả Hạ Viện biểu quyết.

Phe CH, TT Trump, và cả vài tiếng nói DC và ngay cả báo Washington Post đã lên án bà Pelosi thiếu minh bạch, vi phạm thủ tục quốc hội. Thượng nghị sĩ Lindsey Graham cho biết ông đã thu thập được 50 phiếu thượng viện để lên án bà Pelosi, nếu biểu quyết có thêm phiếu của PTT Pence thì Thượng Viện coi như đã công khai tố Hạ Viện vi phạm Hiến Pháp và mọi cố gắng truất phế TT Trump sẽ trôi theo dòng nước. Trước nguy cơ thực tế đó, bà Pelosi đã kéo thắng tay, miễn cưỡng tổ chức biểu quyết, tất nhiên sau hơn một tháng vận động thêm các dân biểu chống Trump trong hậu trường.

Trong khi đó, một liên minh của 40 tổ chức bảo thủ đã đệ đơn khiếu nại bà chủ tịch Hạ Viện Nancy Pelosi đã biến đàn hặc thành vũ khí chính trị bí mật, hoàn toàn trái với tinh thần của Hiến Pháp. Dù vậy, bà Pelosi vẫn trơ trẽn chỉ trích phe CH biểu quyết chống mở cuộc điều tra: “Tại sao CH lại sợ sự thật? Tất cả các dân biểu phải ủng hộ việc cho dân Mỹ nghe được sự thật qua chính tai của họ”. Vâng, sau khi bà đã cho điều trần bí mật trong hơn một tháng và chỉ đồng ý cho cả Hạ Viện biểu quyết điều trần công khai sau khi bị áp lực qua lớn. Cái lưới không xương nói sao cũng được.

Một yếu tố quan trọng cần lưu ý. Trong suốt cả tháng qua, phe DC đã nhờ TTDC làm đồng minh để công bố những tin bất lợi cho bị cáo Trump trong khi những tin có lợi thì bị hoàn toàn giấu nhẹm, và rồi TTDC cũng hồ hởi đóng vai loa phóng thanh vô điều kiện, nghiã là cả hai bên thông đồng với nhau để xoay chuyển dư luận quần chúng. Cho đến nay, có lẽ đã xoay chuyển được dư luận quần chúng phần nào, tạo thêm hậu thuẫn trong Hạ Viện, bà mới chấp nhận cho cả Hạ Viện biểu quyết. Trong nhà binh, cách này không khác gì nã đại bác cả tháng ủi bãi đáp trước khi thả lính vào trận.

Ta thấy chuyện khá khôi hài: sau khi Hạ Viện đã điều cha điều mẹ cả tháng trời rồi thì bây giờ mới biểu quyết mở cuộc điều tra. Thế điều tra cả tháng nay dựa trên cái gì vậy? Dựa trên một quyết định đơn phương bất hợp pháp vì chưa được Hạ Viện biểu quyết cho phép? Như vậy các cuộc điều trần trước đây có còn giá trị không?

Có hai điều quan trọng nhất trong thủ tục mới là 

1) các cuộc điều trần sẽ phải công khai, tuy chẳng ai biết những tiết lộ trong các cuộc điều trần bí mật trước đây có được công bố trọn vẹn hay không, 

2) phe thiểu số CH sẽ có quyền đòi nhân chứng ra điều trần; chưa rõ CH sẽ đòi ai ra, nhưng có nhiều triển vọng CH sẽ cố lái cuộc điều trần vào chuyện cha con cụ Biden, do đó cụ Biden đang run trong khi bà Warren đang tạ ơn trời đất.

Trong một tin liên hệ, ông Charles Kupperman, cựu phụ tá của cố vấn An Ninh Quốc Gia John Bolton, đã từ chối không ra điều trần viện lý do ông đang tham khảo ý kiến tòa án xem ông có bổn phận phải theo lệnh của hành pháp không ra điều trần, hay phải theo lệnh của lập pháp phải ra điều trần. Có tin hành động của ông Kupperman đã là lý do quan trọng khiến bà Pelosi phải công khai hóa cuộc điều tra: giúp Hạ Viện có lý do chính đáng lôi các quan chức chính quyền Trump ra điều trần một cách hợp pháp, qua một biểu quyết chính thức của Hạ Viện. Tin buồn cho đảng DC là ông toà đã cho biết sẽ lấy quyết định vào tháng Giêng, nghĩa là nhiều nhân chứng mà phe DC đòi ra điều trần sẽ có lý do trì hoãn chờ phán quyết của tòa trước khi nhận ra điều trần.

Một nhận định mới nhất mà cũng ‘hấp dẫn’ nhất của TTDC: bà nhà báo Elizabeth Drew viết trên báo USA Today là “không cần tổng thống phải phạm tội gì cũng đàn hặc và truất phế được”. Theo bà này, đàn hặc là công cụ để Hạ Viện kiểm soát tổng thống, do đó nếu Hạ Viện cảm thấy tổng thống làm chuyện sai trái nào đó, chẳng hạn như lạm quyền hay tham nhũng, thì Hạ Viện có quyền đàn hặc tổng thống cho dù chẳng có ‘tội’ cụ thể nào hết. Không có gì lạ. Kẻ này đã viết nhiều lần, đàn hặc không phải là một vấn đề pháp lý mà chỉ là một công cụ chính trị.

Một lập luận giải thích rất rõ Hạ Viện đang làm chuyện gì.

Tin buồn cho đảng DC: một thăm dò của báo phe ta New York Times tại 6 tiểu bang xôi đậu then chốt nhất cho cuộc bầu cử tổng thống năm tới cho thấy tại tất cả những nơi này, đa số dân Mỹ chống đàn hặc và chống truất phế TT Trump. Trung bình là 52% chống đàn hặc trong khi 43% ủng hộ. Sáu tiểu bang này là Arizona, Florida, Michigan, North Carolina, Pennsylvania, và Wisconsin.

TIN CẬP NHẬT BẦU CỬ

Những thăm dò mới nhất tại hai tiểu bang then chốt có bầu sơ bộ đầu tiên đã củng cố tình trạng của vài tuần qua.

Cụ bà Warren đã thắng áp đảo cụ Biden và cụ Sanders, chị Buttigieg có vẻ đang lên trong khi bà Kamala Harris tuột xuống dưới 3% luôn. Ngay tại tiểu bang nhà Cali, bà Harris đã tuột xuống hặng 5, thua xa cả chị Buttigieg.


Cụ Biden, trong thế kẹt tiền trầm trọng, đã phải thành lập một ủy ban vận động tài chánh, gọi là Political Action Committee hay viết tắt là PAC, là những tổ chức chuyên vận động tài chánh tầm mức lớn với các tài phiệt và đại công ty.

Trong suốt cuộc đời chính trị của cụ Biden, cụ đã tìm cách tạo dựng một hình ảnh thanh liêm, trong sạch không lệ thuộc vào tiền bạc của giới tài phiệt, nên đã cực lực lên án các loại PAC, bất kể của ứng cử viên nào và của đảng nào. Lý do thật là cụ chưa bao giờ cần đến PAC hết. Hai lần tranh cử tổng thống trước đây của cụ đểu chết trong trứng nước, trong khi việc tranh cử thượng sĩ tại tiểu bang nhà là chuyện trong túi từ hơn ba chục năm nay. Bây giờ thì cụ Biden đã trắng trợn lật ngược thái độ, thành lập một PAC cho chính mình.

Thế mới nói “đừng nghe những gì chính trị gia nói, mà hãy nhìn kỹ những gì họ làm”.

Tin giờ chót: thêm một can nhạn rớt đài: ông Beto O'Rourke đã chính thức rút lui ra khỏi cuộc chạy đua và Tòa Bạch Ốc.

Một con nhạn khác, anh Cory Booker cũng đang hấp hối tuy chưa chết.

Bà Kamala Harris thì vừa 'cải tổ' ủy ban vận động, sa thải một mớ trong khi cắt lương mớ còn lại vì hết tiền hậu thuẫn.

TT TRUMP ĐƯỢC GIẢI THƯỞNG CỦA KHỐI DA ĐEN

Tuần rồi, tổ chức Bipartisan Justice Center, một tổ chức da đen có sự tham gia của các dân biểu da đen CH và DC đã tổ chức đại hội tại trường Benedict College, một đại học da đen tại Columbia, tiểu bang South Carolina.

Có cả thẩy 10 ứng cử viên tổng thống của DC tham gia, kể cả ba vị top là cụ Biden, cụ Sanders và cụ Warren. Lúc này là lúc những vị này không thể bỏ qua bất cứ lễ lạc nào của dân da đen. Chuyện bình thường.

Chuyện bất bình thường đáng nói là tổ chức này hôm đó đã trao tặng giải Bipartisan Justice Award –Giải Công Lý Lưỡng Đảng- năm nay cho... TT Trump! Vâng, quý vị không đọc lộn đâu, cho tổng thống Donald Trump, ‘vua kỳ thị da đen’ đấy. Để ghi nhận TT Trump trong năm 2018 đã ký luật cải tổ chế độ trừng phạt tội phạm do TT Clinton ban hành năm 1993. Luật mới có tên là First Step Act, ít gắt gao hơn và có tính nhân bản hơn cho các tù nhân mà tuyệt đại đa số là dân da đen phạm những tội lặt vặt.

Khi giải thưởng được trao tặng, cả hội trường hầu hết là dân da đen đã đứng lên vỗ tay, kể cả các ứng cử viên tổng thống của đảng DC cũng phải miễn cưỡng vỗ tay, nhưng vỗ nhè nhẹ như phủi bụi bàn tay.

TT TRUMP ĐÁNH ISIS

Trái với những tố giác, hù dọa của TTDC là TT Trump đang bỏ Trung Đông cho ISIS sống lại, Tòa Bạch Ốc vừa cho biết là cuộc chiến chống khủng bố Hồi giáo cuồng tín vẫn tiếp diễn, với thành quả đặc biệt là thủ lãnh ISIS, Abu Bark Al Bagdadi đã bị giết trong một trận tập kích của Mỹ tại một vùng tây-bắc Syria. Chính xác hơn, ông bị dồn vào cửa tử, cho nổ cái áo bom ông đang mặc để tự sát.

Khi lực lượng đặc nhiệm SEAL của Mỹ tập kích giết được Osama Bin Laden thì phe DC tung hô cá nhân TT Obama lên tận 9 vạn từng mây xanh trong khi phớt lờ vai trò của những quân nhân tham gia trận tập kích. Vài thí dụ cụ thể:

- Barbara Walters - ABC: TT Bush đã cố gắng, TT Clinton đã cố gắng. Nhưng Obama, với đức tính can đảm và liều lĩnh, đã nắm được cơ hội (President Bush tried. President Clinton tried. But Barack Obama was the one who had the courage and the guts and the coolness, and took that chance).

- Howard Fineman - HuffPost: Obama đã chứng minh ta là một vị tổng tư lệnh tài ba (Obama just proved himself — vividly, in almost Biblical terms — to be an effective commander-in-chief)

[Trích từ một góp ý của một độc giả DĐTC]

Bây giờ thì cũng chính đảng này đã phản ứng … khác xa.

Cụ Biden, cụ Sanders,… ra tuyên cáo ca tụng quân lực Mỹ mà không đủ công tâm nói một tiếng nào về TT Trump là người đã ra lệnh tập kích và giết al Baghdadi.

Nói chung, theo ‘phe ta, khi tập kích giết Bin Laden thì tất cả là nhờ đại công, can đảm, trí tuệ, quyết tâm,… của Đấng Tiên Tri, lính Mỹ chỉ thi hành lệnh sáng suốt của tổng tư lệnh Obama thôi. Nhưng khi tập kích giết al Baghdadi thì đó là do đại công, can đảm, trí tuệ, quyết tâm của các quân nhân, tổng tư lệnh Trump chỉ nằm há miệng đợi sung rụng.

Đài CNN dĩ nhiên đã mang ngay một ông cựu Xịa lên công kích TT Trump. Anh này phán một câu mà Đức Phật nghe cũng phải rớt nước mắt: “chúng ta không thể ăn mừng cái chết của một người, bất kể người đó là ai”. Khi năm 2011 cả thế giới ăn mừng cái chết của Bin Laden, không hiểu tại sao CNN khi đó không tìm được anh này lên TV giảng đạo nhỉ? Rất có thể khi đó anh ta còn đang làm cho Xịa, là cơ quan hình như có tiếng là kín đáo ám sát thiên hạ (mà không công khai ăn mừng) chăng?

Đài NBC cho rằng cái chết của al Baghdadi chẳng nghĩa lý gì, TT Trump chỉ muốn lái dư luận ra khỏi vụ đàn hặc. Làm như thể TT Trump từ lâu đã biết al Baghdadi ở đâu, muốn giết lúc nào cũng được, nhưng không ra tay, chỉ bây giờ mới có hành động để lái dư luận ra khỏi vụ đàn hặc thôi.

Bà Susan Rice, cựu đại sứ tại Liên Hiệp Quốc và cựu cố vấn an ninh quốc gia của TT Obama tuyên bố giết al Baghdadi chẳng nghĩa lý gì hết vì khủng bố Hồi giáo ISIS vẫn còn. Vậy tại sao lại tung hô TT Obama sau khi giết được Bin Laden trong khi khủng bố Hồi giáo vẫn còn cho tới ngày nay, 8 năm sau?

Năm 2011, sau khi tin Bin Laden bị giết được loan ra thì ông doanh gia Trump đã mau mắn điện thoại chúc mừng TT Obama. Bây giờ, ông Obama đang bận viết sách tự kể công kiếm tiền, không rảnh chúc mừng TT Trump.

Bà Pelosi, chủ tịch Hạ Viện đã than phiền TT Trump đã không tham khảo ý kiến Hạ Viện khi ra lệnh tập kích giết al Baghdadi. Kể ra, cũng ngộ thật. Khi TT Obama ra lệnh tập kích giết Bin Laden, cũng chỉ một nhúm nửa tá viên chức an ninh quan trọng nhất mới biết trước được, và ông không hề tham khảo hay thông báo Hạ Viện gì hết. Khi đó, dân biểu John Boehner của CH làm chủ tịch Hạ Viện. Bà Pelosi là trưởng khối thiểu số DC, không hề khiếu nại gì.

Chưa hết. WaPo viết bài công kích TT Trump đã phối hợp cuộc tập kích với Putin trong khi không tham khảo bà Pelosi, nghĩa là đã tin tưởng Nga hơn tin tưởng bà chủ tịch Hạ Viện Mỹ. Đúng là bôi bác thô bỉ. Cuộc tập kích theo chính TT Trump cho biết đã được phối hợp chặt chẽ với Nga vì xẩy ra tại tây bắc Syria, trong vùng do quân Nga kiểm soát, và cũng có sự phối hợp của quân Syria, Thổ và Kurds luôn. Đây là vấn đề hợp tác chiến thuật quân sự cần thiết để đạt được thành công, chẳng ăn nhập gì với chuyện tin tưởng ai hết. Hơn nữa, đúng như TT Trump đã nói, Hạ Viện giống như cái lưới câu cá, lủng cả vạn lỗ. Hạ Viện biết thì ba giây đồng hồ sau là al Baghdadi cũng biết để giông tuốt.


WaPo cũng công kích TT Trump đã biến việc giết al Baghdadi thành một tấn tuồng khi ồn ào quảng bá trong khi TT Obama –vẫn theo WaPo- ‘đã kín đáo và giữ chừng mực hết sức’. Bất cứ người nào có một ly trí nhớ đều không thể quên được TT Obama đã ồn ào ‘dựng tấn tuồng’ giết Bin Laden như thế nào, phổ biến hình ảnh cả Hội Đồng An Ninh Quốc Gia mặt ngơ ngác, nín thở ngồi trong một phòng họp nhỏ, tuyệt mật, theo dõi cuộc tập kích. Sau đó rùm beng dùng thành quả này làm dụng cụ tuyên truyền chính trong cuộc tranh cử tổng thống năm 2012.

Tất cả những chuyện trên đều thua xa trò WaPo biểu dương tính thiên vị khi báo này mô ta tên đồ tể al Baghdadi. Mới đầu, WaPo viết tay Baghdadi là một “học giả tôn giáo khắc nghiệt” (austere religious scholar). Bị chỉ trích nặng vì vị học giả này tay đầy máu của cả vạn người, đại đa số chính là dân Hồi giáo Syria và Iraq, khiến cả triệu người chạy thục mạng qua Âu Châu tỵ nạn, phiên bản sau của WaPo sửa lại là “một lãnh tụ quá khích của IS” (extremist leader of IS). TTDC cho đến nay vẫn theo chỉ thị của TT Obama, nhắm mắt không nhìn nhận là có khủng bố Hồi giáo.

Abu Bakr al Baghdadi - Nhà học giả của Washington Post

TIN KINH TẾ

Tuần qua đã có vài tin kinh tế đáng lưu ý.

Thứ nhất, số người mới có việc làm đã lên tới 178.000 người so với số 75.000 đã được các chuyên gia dự tính. Tổng cộng số người đang có việc làm đã lên tới 158,5 triệu, cao nhất lịch sử Mỹ.

Thứ nhì, ngân hàng trung ương Mỹ đã lại cắt lãi suất để duy trì tăng trưởng kinh tế trong khi không có dấu hiệu nào đáng lo về lạm phát.

Hai tin trên đã khiến thị trường chứng khoán nhẩy vọt lên những kỷ lúc mới. Dow Jones trong ngày Thứ Sáu đã tăng hơn 300 điểm, lên tới mức gần 27,350.

BÀ HILLARY NUỐT CỤC TỨC

Tuần qua, tất cả các tân và cựu tai to mặt lớn của đảng DC đã tụ họp lại làm đám tang cho cố dân biểu Elijah Cummings, trong đó có cựu TT Obama, cựu TT Clinton và bà Hillary.

Ông Cummings là chủ tịch Ủy Ban Giám Sát Hành Pháp của Hạ Viện, đang chủ tọa một phần cuộc điều tra để đàn hặc TT Trump thì bất ngờ qua đời.

Sự hiện diện trong đám tang của cựu TT Obama là chuyện dĩ nhiên, nhưng sự hiện diện của hai ông bà Clinton mới đáng nói, nhất là khi bà Hillary đọc bài điếu văn vừa sỉ vả TT Trump, vừa đưa hồn ông Cummings lên tới 19 tầng mây.

Đáng nói vì ông Cummings chính là người đóng góp rất nhiều vào việc bà Hillary mất ghế tổng thống năm 2008 khi ông này công khai công kích bà Hillary dùng lá bài lợi dụng dân da đen, rồi ông công khai tuyên bố ủng hộ thượng nghị sĩ Obama chống bà Hillary. Ông Cummings trước đây là một trong những người đã từng lăn lộn trong cuộc tranh đấu đòi bình quyền của dân da đen thập niên 60 cùng với mục sư Martin Luther King, có uy tín rất lớn trong khối dân đa đen. Theo các chuyên gia nghiên cứu cuộc bầu cử năm 2008, hậu thuẫn của ông Cummings đã là một trong những yếu tố quan trọng nhất giúp ông Obama hạ gục bà Hillary. Bây giờ thì bà Hillary –và cả ông chồng- đều phải nuốt cục tức để đến khóc ông Cummings.

Trong một tin khác liên quan đến bà Hillary, danh hài cấp tiến Bill Maher nổi tiếng của HBO, đã lên tiếng yêu cầu hai ông bà Clinton nên biến khỏi chính trường Mỹ đi. Theo anh Maher, bà Hillary thực ra là một thứ tài sản quý báu cho TT Trump vì bà có quá nhiều hành trang mà Trump chỉ cần nêu tên ra là ông ta sẽ thắng, trong khi ông Clinton thì cũng là một thứ vật dụng đã bị hư hết xài được mà anh Maher gọi là... damaged good!
Anh Maher cũng cảnh giác các đồng chí cấp tiến là chuyện bán món hàng đàn hặc không dễ dàng tại những tiểu bang xôi đậu đâu.

DÂN BIỂU DÂN CHỦ TỪ CHỨC

Bà dân biểu Katie Hill đã từ chức sau khi được tin Hạ Viện mở cuộc điều tra về bà.

Bà Hill là một ngôi sao trẻ sáng rực của đảng DC, vừa đắc cử dân biểu tại một địa hạt ngoại ô thành phố Los Angeles cuối năm 2018, đoạt ghế của một ông CH, trong cơn bão ‘sách nhiễu phụ nữ’, khiến cả mấy chục bà cấp tiến đắc cử vào Hạ Viện. Bà được đảng DC và đồng minh TTDC tung hô ngất trời, như là tương lai của đảng DC. Điểm đặc biệt của bà là công khai khoe mình là ‘lưỡng giới’ –bisexual- nghĩa là ngủ với cả đàn ông lẫn đàn bà, ai cũng ô-kê hết. Phải đạo chính trị cấp tiến một cách tuyệt vời.
Mới đây, bất ngờ có bức hình được xì ra, cho thấy bà ngồi trần truồng chải tóc cho một cô phụ tá, khiến Hạ Viện bắt buộc phải mở cuộc điều tra. Từ vài năm nay, sau khi những vụ sách nhiễu phụ nữ nổi đình nổi đám, Hạ Viện đã ra luật cấm các dân biểu không được có quan hệ tình dục với nhân viên phụ tá của mình. Sau khi Hạ Viện loan tin mở cuộc điều tra, bà Hill đã mau mắn từ chức ngay. Một cuộc bầu cử đặc biệt sẽ được tổ chức trong vài tháng tới để chọn người thay thế.

Bà Hill đang tiến hành thủ tục ly dị với ông chồng. Có tin ông chồng này chính là người đã xì tấm hình này ra. Câu hỏi là làm sao ông ta có tấm hình này.

Bà Hill là một trong những tân nữ dân biểu đã từng ồn ào biểu tình và công kích thẩm phán Brett Kavanaugh về tội bê bối tình dục.

Vũ Linh
CHỐNG TRUMP: VÔ TƯ HAY ĐẠI CUỒNG?

Trong ‘cơn sốt’ nhân tạo của đảng Dân Chủ hiện nay, Bác Sam có vẻ đang thoi thóp gần kề cái chết hơn bao giờ hết. Xin quý độc giả khoan hiểu lầm, tôi không có ý chơi trò hề ‘tận thế hàng tuần của TT Trump’ đã được TTDC nhồi nhét vào đầu thiên hạ từ hơn ba năm qua.

Ý tôi muốn nói cái thể chế tự do dân chủ gương mẫu nhất lịch sử nhân loại đang có nhiều triển vọng đi vào vết xe đổ của ... Đế Quốc La Mã!
Hãy nhìn vào cuộc chiến đàn hặc.

Cuộc điều tra đàn hặc TT Trump đang được phe DC tiến hành một cách quái lạ nhất, theo báo Washington Post, phản lại tất cả mọi tiêu chuẩn của nền tư pháp nổi tiếng công minh của Mỹ đã được xây dựng trong hơn 250 năm qua.

Điều tra để truất phế một tổng thống đã được bầu một cách hợp pháp, hợp hiến và chính danh, dựa trên một tố cáo của một người ẩn danh mà không ai biết là ai hết, mà người này cũng chỉ là nghe lại từ một số người ẩn danh khác cũng chẳng ai biết là ai hết. Người bị tố cáo không được quyền biết những người tố là ai, đang bị tố chuyện gì, không được tham khảo hồ sơ tố tụng, không được quyền nghe lời truy tố, càng không được biện hộ hay giải thích gì hết.

Chuyện tiếu lâm: sau khi Hạ Viện đã điều tra trong bí mật cả tháng trời rồi thì bây giờ mới biểu quyết mở cuộc điều tra. Cái cầy đã đi trước con trâu từ cả tháng nay rồi.

Xin quý độc giả đừng tin những câu viết trên của tôi. Vũ Linh này chỉ là ‘một cụ tỵ nạn’ u mê mà sự hiểu biết về luật Mỹ không đi xa hơn luật lái xe.

Xin quý độc giả hãy tìm đọc những chuyên gia thứ thiệt của Mỹ. Kẻ này xin phép giới thiệu 3 bài, đều từ báo Washington Post, là báo mà Đại Học Harvard đã cho biết loan tin và bình luận chống TT Trump tới 90%. Ba bài kẻ này giới thiệu nằm trong số 10% không chống Trump dù cả hai tác giả đều là nhà báo bảo thủ, nhưng chống TT Trump kịch liệt (muốn biết họ là ai, xin vào Google).

Hugh Hewitt: điều tra đàn hặc của Hạ Viện là phiên tòa cuội, kangaroo court: https://bizadpros.com/news/opinion-house-democrats-impeachment-inquiry-is-a-kangaroo-court/

Hugh Hewitt: chưa có bằng chứng TT Trump đổi chác gì với Ukraine, mà cho dù có thì cũng là chuyện thường tình trong ngoại giao thế giới: 

Mark Thiessen: Hạ Viện vi phạm tất cả mọi tiêu chuẩn pháp lý: https://www.washingtonpost.com/opinions/2019/10/24/democrats-are-violating-every-standard-due-process-it-will-backfire/

Mà cũng chẳng ai rõ TT Trump đang bị điều tra về tội gì? Hoãn viện trợ? Đòi điều tra cụ Biden? Hay cả hai? Mà cả hai, như ông Hewitt đã viết, chẳng có cái nào là tội cả.

Những toan tính tố cáo, kết tội TT Trump đã trải qua nhiều giai đoạn quái lạ, bắt đầu từ ông dân biểu DC Al Green đòi đàn hặc TT Trump khi ông vừa đắc cử chưa kịp tuyên thệ nhậm chức, chỉ vì tội không đáng được làm tổng thống, phải diệt ngay. Sau đó, hàng loạt tội đã được bung ra vừa cùng lúc, vừa nối đuôi theo nhau để biện minh cho việc kết tội. Kiểu nhà hàng ăn buffet tự chọn, đủ loại món cho mọi người chọn, món nào lỡ hết quá nhanh, nhà hàng mang món khác ra ngay. Từ những đại tội nguy hại an ninh quốc gia đến tiểu tội ăn tục nói phét, ăn bánh trả tiền cách đây cả chục năm, lan man qua những tội như vô đạo đức, tháo chạy phản bội đồng minh, rồi qua những tội dấm dớ như tuýt nhiều quá, đấm ngực mình quá mạnh,… Tội lớn nhỏ nào cũng đáng đàn hặc và truất phế hết.

Cuộc chiến ủng hộ/chống Trump dĩ nhiên đã lan tràn vào cộng đồng tỵ nạn Việt.

Một đại lão niên mới đây đã viết một bài dài trong đó cụ mở màn là cụ rất ‘ba phải’, nghĩa là cụ tự cho là công tâm, khen chê đủ hai chiều. Bài viết được nhiều người khen là vô tư, nghiêm chỉnh và khách quan, không phe đảng.

Thứ nhất, tất cả những người khen bài viết đó vô tư đều là những người không vô tư gì cho lắm, mà trái lại đều chống Trump hết. Kẻ này thấy giống như các cụ cùng quan điểm chống Trump vui vẻ khoác áo thụng tế vái nhau vậy. Cũng vui thôi!

Thứ nhì, tác giả viết Obama là biểu tượng cho Ông Thiện, trong khi Trump là biểu tượng cho Ông Ác, thậm chí trong cả trăm triệu ông Mỹ, không ai wa-li-phai bằng ông Trump trong vai trò Ông Ác. Nghĩa là ông Trump là Đại Ác Vô Địch.

Vô tư, công tâm là vậy sao? Sự thật rất tiếc là trong chính trị, không có công tâm, công bằng, công minh, công lý gì ráo, mà chỉ có… công công phò chúa của mình thôi. Chúa mình dĩ nhiên là Ông Thiện, chúa người dĩ nhiên là Ông Ác.

Chuyện ai phò chúa nấy là chuyện đã có từ thời Đông Châu Liệt Quốc rồi. Ngày nay, trong các xứ độc tài CS, những người cầm quyền không nhìn nhận quyền này của người dân, nhưng tại Mỹ và các xứ dân chủ thực sự, đó là cái quyền được luật pháp bảo đảm cho mọi công dân. Các cụ có toàn quyền gọi ông Trump hay ông Obama là Đại Ác hay Đại Thiện, Đại Ma Quỷ, Đại Cứu Thế, hay bất cứ Đại gì khác.

Chỉ xin các cụ làm ơn đừng đấm ngực tự cho mình đã “ngộ” và “buông” rồi, không “chấp” gì nữa, hay tự giới thiệu mình là “ba phải”, rất công bằng vô tư! Nhất là khi bài viết khó có thể... ‘một chiều’ hơn, công kích và miệt thị ông Trump đủ kiểu, chẳng có gì là “ngộ” và “buông” hay “ba phải” hết. Ba phải là phán xét chung chung chẳng ai thiện ai ác hết, chứ khẳng định như đinh đóng cột một ông là Thiện, một ông là Ác thì sao có thể gọi là ba phải được?

Trong chính trị Mỹ, kẻ này không tin có ai là Đại Ác, có ai là Đại Thiện hết. Tất cả các tổng thống, DC hay CH, Obama hay Trump, Clinton hay Bush đều là những người có tham vọng thay đổi xã hội giúp nước Mỹ khá hơn. Chỉ là chuyện cứu cánh tuy là một, nhưng phương tiện của họ khác nhau. Cũng chẳng có ông nào hoàn hảo. Ủng hộ ông nào thì có cả vạn chuyện để ca tụng, chống ông đó thì cũng có cả vạn chuyện để đả kích. Ông tổng thống nào thì cũng có cả trăm triệu người thương, cả trăm triệu người ghét [đây mới đúng là lý luận… ‘ba phải’ các cụ ạ!].

Chúng ta có quyền đồng ý với người này, không đồng ý với người kia, mà không bắt buộc phải phán ông mình không thích là ác, ông mình thích là thiện. Chưa gì thì đã sặc mùi tự cao tự đại, tự cho mình quyền tối hậu của Thượng Đế (bất kể đạo nào), phán xét ai ác ai thiện.

Kẻ này khẳng định luôn tôn trọng những người khác ý với mình. Vì đồng ý hay không đồng ý vẫn chỉ là chuyện quan điểm. Hoa màu đỏ đẹp hay hoa màu vàng đẹp, đó là chuyện quan điểm, ai muốn nghĩ sao cũng được, chỉ cần đừng vỗ ngực “tôi đã ngộ, thấy rõ ràng không thể cãi được là hoa màu đỏ mới là đẹp”.

Xin đừng lẫn lộn quan điểm với dữ kiện, nhất là trong chính trị.

Những bài bình luận của kẻ này đương nhiên là chủ quan không khách quan hay vô tư. Kẻ này từ trước đến nay vẫn luôn luôn lương thiện với độc giả và với chính mình, chưa một lần nào dám tự cho mình là khách quan vô tư hết. Đến chết cũng không dám tự nhận đã “ngộ” bất cứ chuyện gì. Không phải cứ già là giác ngộ. Thông thường, càng già càng ngoan cố, càng u mê.

Trình bày dữ kiện tất nhiên khác xa trình bày quan điểm, phải trung thực và khách quan. Dù vậy, việc trình bày dữ kiện cũng chưa hẳn đã là hoàn toàn khách quan vô tư, vì tất cả vẫn còn tùy thuộc dữ kiện nào được lựa để nêu lên hay giấu nhẹm, nêu lên cách nào, lựa cái tựa như thế nào, khổ chữ lớn hay nhỏ, trên trang nhất hay trang rao vặt. Nhìn cái ly có một nửa nước, thì thấy ly này đầy một nửa hay vơi một nửa?

Ví dụ cụ thể: một cố vấn Hội Đồng An Ninh Quốc Gia, Tim Morrison bị lôi ra điều trần. Báo Washington Post chạy tít lớn: Viên chức Tòa Bạch Ốc xác nhận TT Trump dường như đã có ý định đổi chác (nguyên văn: White House official confirms that Trump appeared to seek quid pro quo). Đây là vấn đề: 1) viên chức đó chỉ nói TT Trump “appeared”, có thể dịch là ‘dường như’, ‘có vẻ’, một quan điểm cá nhân lờ mờ, nhưng viết theo kiểu WaPo, ai cũng tưởng đã có bằng chứng Trump đổi chác rồi; 2) quan trọng hơn, một câu nói khác của ông Morrison: “Tôi không nghĩ TT Trump đã vi phạm tội gì” thì lại bị WaPo giấu nhẹm. WaPo không viết fake news, chỉ là cách vặn vẹo dữ kiện của TTDC để hướng dẫn cách suy nghĩ của người đọc.

Kẻ này xin được phép nêu lên vài ví dụ cụ thể và rõ ràng về chuyện lẫn lộn dữ kiện với quan điểm.

Chuyện áp lực chính quyền nước khác đổi lấy viện trợ:

Dữ kiện thật: Tất cả các tổng thống các nước đều đã dùng viện trợ làm công cụ chính trị để đạt được một mục tiêu chính trị nào đó, mua chuộc đồng minh, hay đánh đối thủ. Trong lịch sử tương quan thế giới, không có một đồng viện trợ nào là tiền công quả phước thiện mà không có điều kiện hay hậu ý. Nhà báo lão thành Hugh Hewitt, đã xác nhận ‘đổi chác’ là chuyện đã có trong tất cả các thời đại, và ông đã đưa ví dụ lớn và gần nhất: TT Obama trả 1,8 tỷ đô cho Iran đổi lấy thỏa thuận của Iran tự giới hạn việc khai triển vũ khí hạch tâm.

Quan điểm chống Trump: Nhưng riêng việc TT Trump đổi chác với Ukraine dù chỉ là một ý định không thành hiện thực, đã là hành động đạo tặc quốc tế, cần phải trừng trị, truất phế.

Hay là câu chuyện yêu cầu Ukraine điều tra về cụ Biden:

Dữ kiện thật: Có thể TT Trump đã yêu cầu việc này, có thể không, chưa có kết luận của Hạ Viện. Công tố Mueller khi điều tra về chuyện thông đồng với Nga của TT Trump, đã liên lạc và yêu cầu cả nửa tá quốc gia như Nga, Đức, Ukraine, Anh, Ý, Tiệp,… hỗ trợ bằng cách điều tra hay cung cấp tin tức về những công dân của họ hay những quan hệ của công dân Mỹ với các xứ của họ để giúp Mueller tìm tội của TT Trump. Cụ PTT Biden bay qua ép Ukraine cách chức Chánh Công Tố đang điều tra công ty Burisma của ông con cụ phó.

Quan điểm chống Trump: TT Trump yêu cầu Ukraine điều tra vụ cha con cụ Biden đã vi phạm thô bạo luật pháp, đáng đàn hặc và truất phế, vì là mưu cầu cho tư lợi cá nhân. PTT Biden áp lực Ukraine là chính đáng vì quyền lợi quốc gia, không được điều tra. Như thể ông Biden ra ứng cử tổng thống là cả họ 8 đời nhà ông trở nên bất khả xâm phạm, ngồi xổm trên luật pháp mà không ai được đụng tới.

Một ví dụ cụ thể khác, đạo đức của TT Trump:

Dữ kiện thật: Cả chục cuốn sách đã được viết về các tổng thống Mỹ. Vô địch dâm dục là các TT Kennedy, Johnson và Clinton, ‘làm ăn’ ngay trong Phòng Bầu Dục. Vô địch nói tục là TT Johnson. Bà Hillary xấp xỉ hạng nhì hạng ba gì đó.

Quan điểm chống Trump: các TT Kennedy, Johnson, vợ chồng Clinton thì ô-kê, miễn bàn, nhưng TT Trump ăn bánh trả tiền cách đây cả chục năm khi còn là công dân bình thường, dùng danh từ ‘shithole’ và ‘p…y’ một lần thì hiển nhiên là tay vô đạo đức ăn nói mất dạy nhất.

Lại một ví dụ nữa, việc bỏ rơi ‘đồng minh’:

Dữ kiện thật: đảng DC quyết chí bỏ Nam VN, chủ trương rút hết mấy trăm ngàn lính Mỹ về bất kể hậu quả cho dân Việt. TT Trump rút vài trăm chuyên viên quân sự tại Syria. Ông lãnh tụ Kurds cám ơn TT Trump đã bảo vệ họ chống lính Thổ.

Quan điểm chống Trump: DC bỏ VNCH vẫn ô-kê, đáng được bỏ phiếu, cho dù chính mình là nạn nhân, mất nước, bỏ mồ mả tổ tiên, con cháu mất gốc, lưu vong khắp thế giới, cả vạn người chết khi trốn chạy hay bị tù. Nhưng TT Trump thì không thể chấp nhận được vì quá rõ là đã phản bội đồng minh Kurds, tàn ác để mặc cho Thổ tru diệt dân Kurds.

Tính ‘vô tư’ công bằng của cụ đại lão niên đó còn được chính cụ dẫn chứng trong việc cụ bầu cho Obama và Hillary. Không phải vì phe phái theo đảng DC đâu mà theo lời của chính cụ vì ông Obama sẽ là tổng thống da đen đầu tiên, trong khi bà Hillary sẽ là tổng thống phụ nữ đầu tiên.

Dĩ nhiên, cụ có toàn quyền muốn bầu cho ai thì bầu. Hiến Pháp Mỹ bảo đảm quyền đó của cụ, cá nhân tôi tôn trọng lựa chọn của cụ. Nhưng tôi cũng có quyền không đồng ý với cụ.

Xin lỗi, tôi bầu tổng thống vì công ăn việc làm của tôi, vì lo cho sức khỏe của gia đình vợ con tôi, vì lo cho tương lai con cháu tôi, hay xa hơn nữa, tôi bầu cho một người tôi nghĩ có khả năng điều khiển cả một nước to lớn vĩ đại như cái nước Mỹ này, tiếp tục giữ thế thịnh vượng, đại cường của Mỹ.

Chứ tôi không bầu tổng thống chỉ vì biểu tượng của màu da hay giới tính mà bất cần biết họ có khả năng hay không, và sẽ làm gì cho tôi, cho gia đình tôi, và cho đất nước này. Tôi không bầu cho một ông da đen vì ông tổ của ông ấy đã bị ai đó hành hạ, hay bầu cho một bà vì bà tổ của bà ấy đã bị ông nào ức hiếp. Tôi chưa bao giờ làm chủ nô lệ nên không có nhu cầu phải tạ lỗi một người da đen nhưng chưa bao giờ là nô lệ. Tôi chưa bao giờ đánh vợ nên không có nhu cầu phải xin lỗi một bà chưa bao giờ bị chồng đánh. Tôi không trả nợ cho một người tôi chưa bao giờ mắc nợ.
Nếu bầu tổng thống theo tiêu chuẩn ‘thuộc loại người chưa bao giờ được bầu làm tổng thống’ thì… có rất nhiều loại người cần được bầu vì chưa bao giờ làm tổng thống. Chẳng hạn như nước Mỹ chưa bao giờ có ông cộng sản nào làm tổng thống, bây giờ nên bầu cho một ông hay bà thuộc đảng CS Mỹ, hay ít nhất cũng thuộc loại cực tả có dấu triện ‘xã nghĩa’ trên trán. Hay nước Mỹ chưa có bà da đỏ nào làm tổng thống. Hay chưa có một ai gốc Mễ, gốc Ba Tàu, gốc Ấn Độ, hay anh đồng tính nào làm tổng thống. Một anh tỵ nạn thế hệ 2, sanh ra tại Mỹ, có đương nhiên đáng được làm tổng thống vì chưa hề có tổng thống gốc Mít không?

Một đại lão niên khác, đặc biệt hơn, sống tuốt bên trời Âu, suốt ngày nghiên cứu chính trị Mỹ qua CNN là đài truyền hình duy nhất của Mỹ được phổ biến khắp thế giới, và qua tờ báo con đẻ của New York Times, International Herald Tribune, là báo Mỹ duy nhất được phổ biến khắp thế giới, cả CNN và NYT đều được Harvard nhìn nhận là ‘chí công vô tư’ chỉ có khoảng 93% bài viết chống TT Trump thôi, chưa 100%. Dĩ nhiên cụ là người đại uyên bác nên cũng rất chịu khó theo dõi tin tức Mỹ qua truyền thông... Đức. Vấn đề là bên kia Đại Tây Dương, báo Der Spiegel của Đức có lẽ là báo chống Trump ‘nhẹ’ nhất, chưa tới 98% thì phải.

Ai cũng biết dân Tây Âu nói chung có khuynh hướng cấp tiến, thiên tả, đã đồng loạt chống miền Nam VN trong khi xuống đường hô hoán “Ho, Ho, Hochiminh” trong suốt thời gian cuộc chiến. Họ luôn có cảm tình với các tổng thống ‘đại trí’ DC, từ Kennedy tới Clinton, Obama, nhưng ghét cay đắng các tổng thống ‘cao bồi ruộng’ CH, từ Nixon đến Reagan, Bush con và bây giờ là Trump.

Trong bối cảnh đó, sự hiểu biết cũng như suy tư của cụ khó tránh được thiếu sót hay hiểu sai hay thiên vị, vì nhìn chính trị Mỹ qua lăng kính một chiều của truyền thông cấp tiến Mỹ và Âu Châu, cũng khó trách cụ. Điều đáng thắc mắc là dù hiểu biết bị giới hạn, nhưng cụ vẫn bạo phổi công kích TT Trump không nương tay hay bênh DC triệt để.

Chuyện khá điển hình: hình như đâu 3 giờ sáng (giờ Âu Châu!), khoảng 15 giây đồng hồ sau khi đọc được tin mấy ông bà da đen khen thưởng TT Trump đã ký luật First Step Act cải tổ việc bắt nhốt dân phạm pháp, cụ mau mắn đi tìm computer gõ ngay mấy câu không phải để khen Trump đâu, mà để tung hô cái đảng DC này vẫn “làm việc”, lo cho dân, ban hành được luật mới giúp dân chứ không chỉ nhắm mắt lo đánh Trump như những tay cuồng chống DC bôi bác.

Vấn đề là cái luật này do đảng CH thông qua theo áp lực của TT Trump năm 2018, trước khi đảng DC nắm thế đa số tại Hạ Viện, chứ không phải luật do khối DC mới làm đây. (Còn biết bao chuyện hiểu sai khác, không cần phải bàn thêm, đặc biệt là trong vấn đề kinh tế mà nhiều cụ thích bàn vì có vẻ là đề tài nghiêm chỉnh)

Trở lại cụ đại lão niên. Theo cụ thì TT Trump mắc nhiều tội lắm.

Tội đầu tiên là tội khiến cho “các giá trị căn bản, các đức tính chủ yếu của nền văn minh văn hoá Mỹ hầu như không còn nữa: hành pháp khinh mạn lập pháp, lập pháp xúc phạm hành pháp”.

Xin cụ đại xá cho, tôi thực sự rất kính trọng cụ về tuổi tác, nhưng nói về chính trị Mỹ, tôi thiển nghĩ cụ đi uống trà ngắm trăng thú vị hơn nhiều trong tuổi già, cụ ạ.

Trước hết, chuyện hành pháp, lập pháp đánh nhau không liên quan xa gần gì đến văn minh văn hóa hết. Trừ khi cụ hiểu hành pháp và lập pháp phải ôm nhau ngủ chung giường mới là văn minh, có văn hoá. Trong trường hợp đó, những chế độ nghị gật của Xít-Ta-Lin, Mao, Hồ,… tuyệt đối không có đấm đá giữa hành pháp và lập pháp, có lẽ là văn minh nhất, có văn hoá nhất, phải không thưa cụ?

Sau đó, nếu cụ chịu khó tìm hiểu lịch sử Mỹ thì cụ sẽ thấy hành pháp và lập pháp Mỹ đánh nhau tối tăm mặt mũi từ ngày nước Mỹ mới ra đời rồi, chứ không phải mới đánh nhau hai năm nay từ ngày tay hung thần Trump xuất hiện đâu.

Xin kính mời cụ đọc câu này: “Tôi bị bao vây bởi kẻ thù và gián điệp, chộp lấy và bóp méo tất cả những câu phát xuất từ miệng tôi hay từ cây bút của tôi, thậm chí chế tạo ra chuyện nếu không có”. Thưa cụ, đó không phải TT Trump than phiền về quốc hội đâu, mà là Thomas Jefferson, tổng thống thứ ba của Mỹ đấy.

Gần đây hơn thì cụ chỉ cần nhìn vào cách lập pháp DC đánh Nixon, hay lập pháp CH đập Clinton thì biết.

Cuối cùng thì như Mỹ nói, “it takes two to tango”, cần phải có hai người mới nhẩy tango được. Hành pháp và lập pháp đang đánh nhau, sao lại là lỗi của một mình ông Trump?

Cụ này cũng bác bỏ chuyện TT Trump tạo ra 6 triệu việc làm cho dân Mỹ. Hitler cũng tạo ra 6 triệu việc làm vậy! Theo các cụ chống Trump đến cùng, việc tạo công ăn việc làm chẳng nghĩa lý gì nếu tổng thống thiếu đạo đức.

Đây hiển nhiên là quan điểm của những người chưa bao giờ biết thất nghiệp là gì, chưa bao giờ thiếu bát cơm trên bàn ăn, chưa bao giờ lo sợ bị đuổi ra khỏi nhà vì không trả tiền thuê nhà, luôn dư thừa tiền, đóng thuế rất cao xong vẫn còn đi ngao du thế giới được. Ăn uống no nê rồi nhâm nhi cognac bàn chuyện đạo đức thiên hạ. Dĩ nhiên đó là cái quyền của những người may mắn thành công trên đời, có địa vị, có tiền. Chỉ tiếc là không phải tất cả mọi người trong xã hội đều may mắn no đủ, thừa giấy vẽ voi như vậy. Hãy hỏi anh thợ máy chữa xe cũ ở Detroit đang bị thất nghiệp xem giữa cái job của anh ta và đạo đức của một tổng thống, chuyện nào ‘có ý nghĩa’ hơn? Đừng hỏi những ông bác sĩ tài giỏi kiếm bạc triệu.

Trong cuộc chiến đàn hặc mưa máu sắp tới, quý cụ đều toàn quyền có quan điểm phe phái, tha hồ nhục mạ TT Trump -hay mơ mộng về quá khứ tung hô TT Obama-, nhưng chỉ xin quý cụ đừng đấm ngực quảng cáo mình vô tư.

Kẻ này xin phép ‘nhái’ một thi sĩ tiền chiến, ghét thì cứ nói ghét, thương thì cứ nói thương, cứ lương thiện đường ta ta cứ đi, việc gì phải lòng vòng rằng thì là mà mình nhận xét vô tư? Khi quý cụ gọi Trump là Ông Ác, hay so sánh Trump với Hitler, thì tất cả những người đọc đều hiểu ngay các cụ đang đứng ở đâu, thanh minh thanh nga của quý cụ cũng bằng thừa. Thiên hạ không dốt quá đâu, quý cụ ạ.

Vũ Linh

Blog Archive