THÀNH PHỐ BUỒN VÀ MỘT NGƯỜI TÔI THƯƠNG
Có những bài hát không chỉ để nghe.
Mà để nhớ.
Với tôi, đó là bài Thành Phố Buồn.
Mỗi lần tiếng nhạc cất lên:
“Thành phố nào nhớ không em…
Nơi chúng mình tìm phút êm đềm…”
là tôi lại thấy mình của những năm mười bảy tuổi, áo len mỏng đứng trước cổng trường Trung học Bùi Thị Xuân, nhìn anh đạp xe từ con dốc bên kia đi xuống.
Đà Lạt ngày đó nhỏ lắm. Nhỏ đến mức chỉ cần vô tình đi quanh Hồ Xuân Hương vài vòng là có thể gặp nhau. Nhỏ đến mức một ánh mắt trong sương chiều cũng đủ làm người ta nhớ cả đời.
Anh học giỏi, hiền và ít nói. Còn tôi thì hay cười. Hai đứa thường đi bộ qua những con dốc quanh co đường Phù Đổng Thiên Vương, Bùi Thị Xuân, rồi vòng qua khu Hòa Bình, ghé trước Rạp Cine Ngọc Lan đứng nhìn mưa bay qua phố.
Đà Lạt ngày ấy buồn thật. Nhưng cái buồn rất đẹp.
Buồn như hàng thông đứng im trong sương.
Buồn như mái nhà gỗ lợp tôn nằm nép bên biệt thự Pháp cũ.
Buồn như tiếng chuông nhà thờ Con Gà ngân lên mỗi chiều xuống.
Có những sáng chủ nhật, chúng tôi ngồi bên nhau thật lâu mà không nói gì. Chỉ nghe gió lạnh lùa qua vai áo. Tôi còn nhớ bàn tay anh lúc nào cũng lạnh. Anh nói sau này sẽ vào đại học ở Sài Gòn. Còn tôi cúi đầu im lặng.
Hồi trẻ, người ta cứ nghĩ yêu là sẽ ở bên nhau mãi mãi.
Nhưng rồi cuộc sống, gia đình… mọi thứ cuốn hai đứa về hai hướng khác nhau.
Anh vào đại học.
Còn tôi đi lấy chồng.
Ngày cưới, trời Đà Lạt có mưa. Tôi ngồi trong phòng nghe ai mở bài “Thành Phố Buồn” từ quán cà phê dưới dốc. Đến câu:
“Rồi từ đó trốn phong ba em làm dâu nhà người…”
tôi bật khóc.
Khóc đến nghẹn lòng.
Bởi có những nỗi buồn không cần gào thét. Chỉ cần nghe đúng một bài hát, là cả tuổi xuân trở về.
Nhiều năm sau, ở bên nhà chồng, tôi vẫn không dám nghe lại bài hát ấy. Mỗi lần tiếng hát vang lên, tôi lại thấy hiện ra con dốc cũ, hàng thông cũ, chiếc áo len màu khói sương của anh đứng chờ trước cổng trường năm nào.
Nhưng Đà Lạt bây giờ đã khác rồi.
Những hàng thông bị đốn bỏ. Những biệt thự Pháp xưa biến mất. Những căn nhà gỗ nép mình trong sương được thay bằng bê tông cao tầng và những màu sơn lòe loẹt.
Từ Ngã Năm Đại Học chạy về các con đường xưa, tôi gần như không còn nhận ra nữa. Võ Tánh, Hàm Nghi, Lê Đại Hành… tất cả đổi thay đến đau lòng.
Mấy hôm nay, mạng xã hội đầy hình ảnh Đà Lạt ngập nước như một thành phố xa lạ nào đó. Tôi nhìn mà nghe buồn cả buổi chiều.
Đà Lạt ngày xưa đâu có vậy.
Ngày xưa, chỉ cần bước ra ngoài vào một buổi sáng mù sương là đã thấy cả thế giới như đang trôi trong mây. Người ta có thể đi hết một vòng hồ chỉ để nhìn mặt nước mờ hơi lạnh, nhìn Thủy Tạ lặng im trong chiều tím, rồi mang về một nỗi nhớ rất nhỏ mà rất dài.
Bây giờ tôi mới hiểu.
Thứ mất đi không chỉ là rừng thông hay biệt thự cũ.
Mà là linh hồn của một thành phố.
Và có lẽ… cũng là tuổi trẻ của tôi.
Nhiều năm rồi, tôi không còn gặp lại anh. Có thể anh đã quên tôi. Có thể anh cũng như tôi, mỗi lần nghe bài hát “Thành Phố Buồn” thì lặng đi một lúc.
Chỉ có điều, anh còn giữ được Đà Lạt trong ký ức. Còn tôi, tôi đã đánh rơi Đà Lạt ở một chiều mưa nào đó — ngay giữa câu hát:
“Tiễn đưa người quên núi đồi… quên cả tình yêu…”
Bây giờ, mỗi lần nghe lại bài hát ấy, tôi không còn biết mình đang nhớ anh, nhớ tuổi trẻ hay nhớ một Đà Lạt năm xưa.
Chỉ biết rằng có những thành phố khi rời xa, người ta vẫn còn có thể quay về.
Nhưng cũng có những thành phố chỉ còn tồn tại trong ký ức — nơi một hàng thông cũ, một con dốc mờ sương và một người mình từng thương.
Để rồi đến cuối cùng, điều làm người ta đau nhất không phải là mất một cuộc tình.
Mà là một ngày chợt nhận ra —
cả người mình yêu, lẫn thành phố mình yêu… đều không còn nữa.
Và rồi tôi hiểu ra rằng, có những điều trong đời không mất đi vì thời gian — mà mất đi vì con người ta không còn giữ được nguyên vẹn trái tim của ngày cũ.
Tuổi trẻ tựa như sương mai trên đồi thông Đà Lạt. Đẹp đến nao lòng, nhưng chỉ cần mặt trời lên cao một chút là tan biến. Người ta cứ nghĩ mình còn rất nhiều thời gian để yêu thương, để chờ đợi, để quay về. Cho đến một ngày ngoảnh lại mới biết mọi con đường xưa đều đã đổi khác.
Có những cuộc tình không cần một lời chia tay vẫn kết thúc suốt cả một đời người.
Và có những thành phố, càng lớn lên, càng hiện đại… thì ký ức của người cũ lại càng không có chỗ để quay về.
Có lẽ vì vậy mà bài hát “Thành Phố Buồn” vẫn còn sống mãi.
Không chỉ vì giai điệu buồn.
Mà vì trong bài hát ấy, ai cũng nhìn thấy một phần tuổi trẻ của mình — một người từng thương, một nơi từng nhớ, và một quãng đời tưởng đã quên nhưng thật ra vẫn còn mãi trong tim.
Lê Văn Thông
No comments:
Post a Comment