BÓNG MA GIỮA RỪNG LÀO
KHÁNH “COWBOY”
Một huyền thoại về biệt kích VN , Đoàn Khánh, Khánh Cowboy vừa ra đi. Cowboy từng phục vụ cùng Lynne M. Black Jr. trong một trong những trận đánh lịch sử nhất của SOG tại Lào, khi Toán ST Alabama, ngày 5 tháng 10 năm 1968, giao chiến suốt một ngày với cả một sư đoàn Bắc Việt gồm 10.000 quân — và sống sót để kể lại câu chuyện
___________
Người cùng màu áo lính năm xưa lại vừa thưa đi một bóng hình.
Một người anh em của thời trận mạc, cùng đơn vị trước năm 1975, vừa bỏ lại cuộc chơi trần gian ở tuổi 78.
Đoàn Khánh. Anh em gọi ông bằng cái tên đầy ngang tàng và bụi đời lính trận:
Khánh “Cowboy.”
Cái biệt danh nghe như bước ra từ phim cao bồi, nhưng phía sau nó là cả một đời tung hoành giữa lửa đạn. Một tay biệt kích có số má của những năm tháng SOG vượt biên, sống chết giữa rừng già Lào, nơi mà mỗi chuyến đi là một lần cầm sẵn giấy khai tử trong túi áo trận.
Ông thuộc lớp người lính, không biết cúi đầu. Bị thương nhiều lần nhưng chưa từng bỏ cuộc.
Sống ngang tàng.
Chiến đấu dữ dội.
Và mang theo chất “dân chơi” rất riêng của lính biệt kích năm nào.
Giờ đây, Khánh “Cowboy” đã lên chuyến trực thăng cuối cùng… bay về một vùng trời không còn tiếng súng.
Xin nghiêng mình tiễn biệt một người lính cũ. Một chiến hữu.
Một huyền thoại của anh em mũ Xanh năm ấy.
———-
Khánh “Cowboy”, đã bước qua tuổi 78 May 13-2026 tại SanJose, Cali…Nhưng với những người từng sống chết trong các toán thám sát MACV-SOG, ông chưa bao giờ là một ông già.
Ông là thứ còn sót lại của một thời chiến tranh mà tiếng trực thăng, mùi thuốc súng và máu hòa lẫn vào nhau giữa rừng già Lào và Campuchia.
——-
Ngày 05 tháng 10 năm 1968.
Biên giới Lào. Toán ST Alabama bị nuốt chửng giữa biển quân Bắc Việt. Nhiều lính chinh quy, tràn xuống như thác lũ. Đạn AK xé nát rừng cây. Cối 82 ly dập liên hồi. Không khí đặc quánh mùi đất cháy và thuốc súng.
Trong địa ngục đó có Lynne M. Black Jr. Và có Khánh “Cowboy”.
“Cowboy! Tụi nó đông quá!”
Một người Mỹ hét lên giữa tiếng nổ.
Khánh ôm khẩu CAR-15, đôi mắt lạnh như thép.
“Đông thì giết tới khi tụi nó hết đông!”
Ông chạy khỏi giao ụ đất, chơi nguyên băng đạn vào làn sóng quân địch đang tràn tới. Đạn đỏ xé màn đêm dưới rừng già. Một trái B-40 nổ sát bên hất ông văng xuống đất. Máu chảy đầy vai trái.
Nhưng vài phút sau, Khánh lại đứng dậy.
Vẫn chiến đấu.
Vẫn bắn.
Vẫn kéo từng đồng đội bị thương sau gốc cây bự.
Chiếc trực thăng H-34 Phi đoàn King bee 219 xuống bốc nhiều lần không thể đáp xuống, vì hỏa lực dày đặc. Cả toán gần như bị xóa sổ. Nhưng ST Alabama đã giữ vững vị trí và chiến đấu suốt một ngày dài đẫm máu, một trong những trận chiến khốc liệt nhất lịch sử SOG.
Và Khánh “Cowboy” sống sót để kể lại câu chuyện đó.
Một tháng sau, ông lại quay trở vào Lào.
Không nghỉ ngơi.
Không lùi bước.
Lần này ông đi cùng ST Virginia và Doug “The Frenchman” LeTourneau.
Người ta hỏi:
“Khánh… ông bị thương mấy lần rồi?”
Ông chỉ cười nhẹ, đốt điếu thuốc:
“Đếm làm gì… miễn còn sống để quay về.”
Trong những năm tháng công tác các phi vụ tuyệt mật của MACV-SOG, Khánh bị thương nhiều lần. Mảnh đạn còn nằm trong người. Có lần trực thăng bốc toán vừa nhấc lên, thì trúng đạn phòng không. Có lần phải bò suốt đêm giữa rừng để tránh chó truy lùng của cộng quân.
Nhưng chưa bao giờ ông bỏ cuộc.
Những người như Khánh “Cowboy” không chiến đấu để được huy chương. Họ chiến đấu vì đồng đội.
Vì danh dự.
Và vì nếu gục xuống giữa rừng già … sẽ chẳng ai biết họ từng tồn tại.
Hôm nay, thời gian đã phủ bạc mái tóc người lính già năm xưa.
Nhưng với anh em SOG còn sống, cái tên Khánh “Cowboy” vẫn là huyền thoại.
Một bóng ma vai mang CAR-15, lặng lẽ bước xuyên lửa đạn… rồi trở về từ cõi chết.
Phạm Sơn Liêm
(Viết theo YouTube: John Stryker Meyer)
…Bức ảnh chụp khi John Stryker Meyer đứng bên phải, Cowboy Khanh giữa đứng cùng Jocko Willink John phỏng vấn trên Jocko Podcast năm 2020. trên YouTube, Jocko Podcast #258." https://www.youtube.com/watch?v=1Ca73ynwzTs&t=373s
John Stryker Meyer Soldier of Fortune Magazine Special Operations Association Special Forces Association.
No comments:
Post a Comment