Có một điều mà hôm nay tôi mới dám nói ra…
Tôi từng là một người mà người ta hay gọi là “bò đỏ”.
Tôi từng tin tuyệt đối vào những gì mình được nghe, được dạy.
Tôi từng rất khó chịu, thậm chí phản ứng gay gắt với bất kỳ ai nói khác đi, ai đặt câu hỏi, ai bị gắn mác là “phản động”.
Ngày đó, trong suy nghĩ của tôi rất đơn giản:
ai bênh Mỹ là sai, ai nói khác là chống lại đất nước.
Nhưng rồi cuộc sống đưa tôi đi xa hơn —
không phải qua sách vở, mà qua chính trải nghiệm của mình.
Khi đặt chân đến nước Mỹ, khi sống, làm việc, nhìn cách một xã hội vận hành…
tôi bắt đầu tự hỏi:
liệu những gì mình từng tin có phải là toàn bộ sự thật?
Tôi không thay đổi trong một ngày.
Nhưng từng chút một, tôi bắt đầu tìm hiểu, đọc nhiều hơn, nghe nhiều hơn,
và quan trọng nhất — dám nhìn lại chính mình.
Tôi nhận ra một điều rất khó chấp nhận:
lịch sử không chỉ có một màu.
Mỹ có sai — điều đó không ai phủ nhận.
Nhưng Mỹ có thật sự là “kẻ xấu tuyệt đối” như tôi từng nghĩ không?
Nếu chỉ nhìn vào một phía,
thì chúng ta sẽ không bao giờ hiểu được vì sao:
— họ quay lại xử lý hậu quả chiến tranh
— họ hỗ trợ những người bị ảnh hưởng bởi chất độc da cam
— họ tài trợ rà phá bom mìn
— và họ đã cứu hàng chục nghìn người Việt trong những ngày cuối cùng của năm 1975
Tôi bắt đầu nhìn mọi thứ khác đi.
Và tôi cũng bắt đầu thấy một nghịch lý:
rất nhiều người chửi Mỹ mỗi ngày…
nhưng lại tìm mọi cách cho con mình sang Mỹ.
Tôi không viết điều này để tranh cãi.
Tôi viết vì tôi đã từng ở phía đó — phía chỉ biết một nửa câu chuyện.
Và tôi hiểu, để thay đổi một suy nghĩ,
điều khó nhất không phải là tìm thông tin,
mà là dám chấp nhận rằng có thể mình đã hiểu chưa đủ.
Và có những điều… không phải lúc nào mình cũng có thể nói ra hết.
Có những câu chuyện đang xảy ra trong nước,
có những điều nếu chưa từng trải qua, chưa từng tìm hiểu,
thì sẽ rất khó để hiểu hết được.
Tôi chỉ mong mọi người nhìn nhận một điều đơn giản thôi:
Việt Nam có được ngày hôm nay — cũng có một phần nhờ việc mở cửa,
nhờ cơ hội làm ăn, giao thương với thế giới,
và trong đó, nước Mỹ đóng một vai trò rất lớn.
Trước khi các bạn mở miệng chửi Mỹ,
nói về bom đạn hay quá khứ…
thì hãy nhớ — tôi cũng từng là một người như các bạn.
Nhưng khi tôi tự tìm hiểu, tự nhìn, tự sống và tự cảm nhận…
tôi mới hiểu mình đã nhìn thiếu đi bao nhiêu.
Tôi biết ơn nước Mỹ theo cách của riêng tôi.
Không phải vì họ hoàn hảo,
mà vì họ cho tôi cơ hội để nhìn thế giới rộng hơn,
và hiểu rõ hơn về chính mình.
Với tôi, Việt Nam là quê hương đầu tiên.
Nhưng nước Mỹ — là quê hương thứ hai.
Và khi đã hiểu rồi,
tôi nghĩ thế hệ trẻ chúng ta nên sống thật với chính suy nghĩ của mình,
dám đặt câu hỏi, dám tìm hiểu, dám nói ra.
Đừng để những điều chưa được kiểm chứng,
những câu chuyện một chiều,
làm cho mình sống trong sợ hãi và hiểu sai về thế giới.
Sống — là phải hiểu.
Hiểu — thì mới không bị dẫn dắt.
Và cuối cùng: Người Việt thương người Việt
Chau le
No comments:
Post a Comment