Tuesday, May 5, 2026

SAN FRANCISCO“ …

… tôi thường gọi là “Xăng Phăng” lúc khoảng 6 hay 7 tuổi khi tôi xin anh ba vặn bài đó của Scott McKenzie trong băng cassette của anh cho tôi nghe vì tôi rất thích tiếng chuông hay khánh (orchestra bells), nó tạo ra cho tôi một hình ảnh một nơi vui nhộn và hiền hoà.

Một lần khi về phép anh ba dịch ra những câu trong bài và cho tôi coi những hình trên báo. Tôi tưởng tượng thêm nhiều cảnh còn đẹp hơn với những “người dễ thương với hoa cài trên tóc” đi trên xe điện, ngồi trên xe buýt, bãi cỏ công viên nghe nhạc … và tôi tự nhủ, mai mốt lớn làm phi hành gia, tôi sẽ đi thăm San Francisco như vài tháng nữa anh ba sẽ đi Mỹ tu nghiệp hải quân.

Nhưng anh ba không đi tu nghiệp mà đi tù 4 năm sau ngày bể dâu năm 1975, vài tháng trước dự tính.

Khi còn là thiếu niên trong thời gian đi học ở Đức tôi mua nhiều dĩa hát với tiền dành dụm được sau khi đóng những thùng đồ gởi về Sài Gòn và trang trải đời sống. Tình cờ tôi kiếm được dĩa nhạc Monterey Festival với bài San Francisco. Hí hửng tôi khoe anh ba và cả hai vừa nghe chung vừa mơ màng với phiên bản live rất sống động và sao đó thực hơn phiên bản studio thường nghe. Tôi mơ về ngày nào đó sẽ thăm San Francisco, anh ba chắc nhớ về dĩ vãng và nghỉ về hiện tại nhiều hơn, khi tôi hỏi anh “Mai mốt có tiền mình đi qua đó nhe?”. Anh chỉ buồn buồn đáp “Ừ để mai mốt có tiền đi!”. “Có tiền đi” trong thời gian đó thật ra là không phải là chuyện của mai mốt mà là của tương lai thật xa cho những người tỵ nạn như anh em tôi.

Hơn 20 năm sau tôi phải đi công tác ở Palo Alto và nhớ lại San Francisco, niềm mơ ước ngày xưa, mặc dầu trước đó từ lâu tôi đã có điều kiện để đi thăm thành phố với những người “người dễ thương với hoa cài trên tóc”. Những ngày nghỉ lễ hay cuối tuần tôi thường đón xe buýt đi khắp San Francisco để tìm lại những nơi tôi thấy trên hình thời thơ ấu. Tôi không đi bằng xe hơi mà đi xe buýt từ Palo Alto để muốn có cảm giác như thời đó, những người hippies, “gentle people with flowers in their hair”, ngồi chung, đi đến nơi mà “summertime will be a love-in there”. Tôi tìm lại được một số nơi như trong trí nhớ, một số nơi thật xa lạ với những toà nhà chỉ bằng thép và kiếng và những người thương gia, high potential techies thế cho những “people in motion”.

Tôi vào nhà thương thăm anh ba ngày tôi về sau khi chỉ để va li trong nhà vì tôi nghe tin anh bịnh nặng khi còn ở Mỹ. Tôi kể cho anh nghe thật nhiều những ngày ở San Francisco và nhắc đến bài “Xăng Phăng” ngày xưa. Tôi hối hận đã không đi với anh thăm nơi đó khi tôi đã có điều kiện. Anh ba tôi mất vài tháng sau đó trong giai đoạn cuối của cơn bịnh.

Louis Mishima



No comments:

Blog Archive